Đứa Trẻ Giấy - Chương 09 - Phần 1

Chương 9: Cái bụng nhỏ lại

Tôi châm một điếu thuốc, tựa người lên hàng lan can bảo vệ trên hè phố.

Thuốc lá được mua từ cửa hàng tiện lợi[1] gần đây, bật lửa
cũng vậy. Tôi rất ít khi hút thuốc, thỉnh thoảng mới làm vài điếu trong trường
hợp nhất định nào đó, như khi đang thấy bế tắc, khó khăn.

[1] Cửa hàng tiện lợi: một dạng siêu thị mini.

Lúc này, ngay sau lưng tôi, cách con đường cái không rộng lắm, là cánh cổng
chính của bệnh viện bảo vệ sức khỏe bà mẹ trẻ em số 1 Thượng Hải. Rất nhiều
người đang ra ra vào vào, phần đông trong số ấy là những phụ nữ mang thai với
cái bụng lặc lè.

Tôi đứng ở đây đã lâu, quan sát mấy người bán hàng rong với đủ kiểu ăn mặc,
đang ngồi bệt dưới đất cùng mấy món đồ trang trí. Không rõ có thứ ám hiệu gì mà
vừa mới cách đây một giây, họ còn đang nháo nhào giải tán trước khi ban quản lý
trật tự thành phố đến, thì ngay sau đó lại lũ lượt quay về chỗ của mình.

Xác đứa trẻ do Hoàng Chức sinh ra ở bệnh viện bà mẹ trẻ em Thượng Hải, lại
được tìm thấy trong ngăn đá tủ lạnh bên thủ đô Seoul, Hàn Quốc. Kẻ đã nhận tội,
Véronique, đang che giấu điều gì? Hay do không đương đầu nổi với áp lực mà bà
ta hoảng loạn và ăn nói lung tung? Song dù coi tâm thần bà ta không bất thường
đi nữa, ta cũng chẳng thể nào lý giải vì sao đứa con của Hoàng Chức lại bay
sang tận bên đó.

Lẽ nào giết con mình thôi chưa đủ, bà ta đã thông qua tổ chức mua bán trẻ
em để mua trẻ về giết hại, nhằm thỏa mãn tâm lý biến thái của bản thân? Nếu là
vậy, sao đã nhận tội, bà ta lại không nhận đến cùng?

Thêm nữa, vết tích khác thường chỉ có ở đứa trẻ đang trong thời gian tập bò
trên người đứa trẻ kia từ đâu mà ra? Vết tích này liên quan gì đến hành vi hấp
thu người anh em song sinh cùng trong bụng mẹ của nó? Hay còn do nguyên nhân
thần bí nào khác?

Tôi tin, chìa khóa của vụ án nằm ngay trong bệnh viện trước mắt mình. Chỉ
cần tìm được “đầu mối” trong bệnh viện bà mẹ trẻ em, rồi từ từ lần theo là có
thể làm sáng tỏ mọi chuyện.

Vẫn là chiêu bài như trước đây, tận dụng chức danh phóng viên để tiến hành
điều tra ư? Nhưng với bệnh viện bà mẹ trẻ em, thì cách này xem ra có phần không
ổn. Liệu tôi có tìm được một lý do hợp lý để yêu cầu bệnh viện điều tra xem xét
lại trường hợp của một bệnh nhân ba năm trước, cùng những thông tin liên quan
đến người này không? Liệu có thể moi được điều gì mới bằng cách dò hỏi những
nhân viên y tế có liên quan về chuyện xảy ra ba năm về trước chăng?

Thêm vào đó, đây chẳng phải là trách nhiệm của riêng người nào cả. Nếu đi
sâu hơn, thì để thực hiện kế hoạch này một cách kín kẽ như vậy, cần có sự liên
kết và bắt tay hợp tác của một nhóm người có vai vế và tầm ảnh hưởng trong bệnh
viện. Liệu những kẻ đó có để một tên phóng viên như tôi được chạm vào bất kì
thứ tài liệu nào có khả năng lột trần chân tướng sự thật không?

Nếu có thể đưa ra câu trả lời hoàn hảo thì tôi đã chẳng phải quanh quẩn ở
đây lâu vậy. Đến bây giờ mà vẫn chưa nghĩ ra phương án hoàn hảo thì thôi, đừng
nghĩ nữa.

Tôi dụi điếu thuốc, đi về phía bệnh viện. Với nơi không biết nên bắt đầu từ
đâu như nơi này, thì hãy cứ để tôi lấy trứng chọi đá thử một lần xem chuyện gì
có thể xảy ra. Ít nhất khi đó tôi cũng biết kẻ nào là đáng nghi.

Chuông điện thoại di động đột nhiên vang lên.

“Anh đang ở đâu?” Giọng điệu dứt khoát này chỉ có thể đến từ Hà Tịch.

“Anh đang… ở đường Thường Lạc.”

“Thường Lạc? Anh đang ở bệnh viện à?”

“À ừ.”

“Đợi nhé, em đến ngay đây!” Dứt lời Hà Tịch liền cúp máy.

Tôi ngẩn ra một lúc, tựa vào hàng lan can bảo vệ, rút thuốc lá ra châm.

Mười lăm phút sau, tôi nhận được cuộc gọi tiếp theo của Hà Tịch.

“Anh đang ở đâu thế?” Khi Hà Tịch thốt ra mấy từ này, thì một chiếc xe cảnh
sát chạy qua trước mặt tôi rồi ngoặt vào cổng chính của bệnh viện.

Tôi vội vàng rảo bước vào trong đó, Hà Tịch trong bộ đồng phục cảnh sát, đã
đứng trước cửa chính của khoa khám bệnh.

“Em vào bằng cách nào, đây chẳng phải như thôn Đại Đường, chỉ cần tấm thẻ
ngành đã quá hạn là qua cửa được!” Tôi nói.

“Anh đến điều tra về đứa trẻ giấy à?” Hà Tịch không trả lời mà vặn lại tôi.

“Đúng thế!”

“Vậy thì vào thôi.”

Dứt lời Hà Tịch liền bước đi trước, ném lại cho tôi một cái bóng ở sau,
khiến tôi tức tối. Giải thích rõ ràng hơn một chút đã chết ai, cái phong cách
này thật là… hợp khẩu vị của tôi mà.

“Còn ngẩn ra đấy làm gì?” Hà Tịch đi đằng trước ngoảnh đầu lại hỏi.

“À… à…” Tôi vội rảo bước theo.

Chúng tôi tìm gặp trực tiếp giám đốc bệnh viện bảo vệ bà mẹ và trẻ em số 1,
đó là một người đàn ông bị hói tóc nơi đỉnh đầu, trông chừng chỉ vài năm nữa là
sẽ nghỉ hưu.

Vừa gặp, Hà Tịch đã rút tấm thẻ ngành của mình ra, tôi đứng bên vội đưa mắt
liếc nhìn một cái, hình như không phải là tấm thẻ ngành quá hạn bữa trước.

Giám đốc xem xét tấm thẻ ngành một cách kĩ càng, rồi đưa lại cho Hà Tịch.

“Xin hỏi chị có việc gì, giám định viên pháp y Hà?”

Hóa ra đó là giấy chứng nhận giám định viên pháp y.

“Hiện có vụ mưu sát, cần được bên quý bệnh viện giúp đỡ. Ba năm về trước,
người qua đời này từng nhập viện ta một thời gian. Tôi cần biết mọi thông tin,
tư liệu về một bệnh nhân tên Hoàng Chức mà bệnh viện đã tiến hành tiếp nhận khi
đó, để đối chiếu so sánh với kết quả giám định pháp y hiện giờ. Chúng có ý
nghĩa vô cùng quan trọng trong việc tìm hiểu vụ án.”

“Ồ, được thôi, phía chúng tôi nhất định sẽ hỗ trợ!” Vị giám đốc gần như
chẳng có chút đề phòng nào, lập tức nhận lời ngay.

“Em ăn nói đâu ra đấy phết nhỉ!” Tôi khẽ bảo Hà Tịch.

“Vốn vậy rồi mà!” Hà Tịch đáp.

Giám đốc bệnh viện đề nghị Hà Tịch ngồi đợi ở phòng làm việc, rồi bảo người
đi tìm kiếm mọi thông tin tài liệu liên quan đến Hoàng Chức để mang tới. Lúc
gọi điện thoại nhờ người khác làm việc này, giọng điệu và ngôn từ của ông ta
đều rất bình thường, không thấy có điểm khác biệt gì đáng nghi.

“Vậy, anh cũng đến phỏng vấn về vụ mưu sát này?” Tôi đã đưa danh thiếp của
mình cho giám đốc, song ông ấy vẫn chưa thật rõ ý định của tôi.

“Ồ, không, tôi và giám định viên pháp y Hà là chỗ bạn bè, ban nãy gặp nhau
ngoài cổng bệnh viện. Tuy vậy, quả thực là tôi muốn viết một bài chuyên đề về
mức độ hài lòng của các bệnh nhân điều trị ở những bệnh viện lớn tại Thượng
Hải. Đã nghe nói về phương diện điều trị của bệnh viện Bà mẹ trẻ em số 1 ta đây
đã làm được không ít điều, nên tôi muốn đến tận nơi xem xét. Lý tưởng nhất, anh
có thể cử một người đi cùng và giới thiệu cho tôi biết mọi khâu của các anh.”

Giờ ngồi đợi ở đây chẳng để làm gì, nên tôi cứ bịa ra một lý do, thăm dò
theo kênh khác xem có thể tìm ra được gì không.

Khuôn mặt vị giám đốc hiện thêm nét cười, kiểu tuyên truyền quảng cáo không
dưng mà có cho bệnh viện thế này sao bỏ qua được chứ, đã lập tức điều một nữ
nhân viên văn phòng dẫn tôi đi quanh quanh xem. Xét về tuổi tác, nữ nhân viên
này không còn trẻ, chỉ là trẻ hơn so với vị giám đốc kia thôi. Tôi đoán chắc cô
ta đã làm y tá nhiều năm, sau được điều về làm ở bộ phận hành chính của bệnh
viện. Nói thực, đây là con đường thăng tiến tốt nhất dành cho các y tá, tốt hơn
nhiều vị trí y tá trưởng.

Cô ta nhiệt tình giới thiệu với tôi điều này điều kia, khiến tôi thấy hơi
ngại. Bởi bài viết này là do tôi tưởng tượng ra. Cô ấy có giới thiệu nhiều hơn
nữa thì tôi cũng chẳng thể viết bài được.

Tất nhiên, nơi tôi quan tâm nhất là khoa phụ sản. Một người đàn ông mà lại
hứng thú với khoa này, thì quả là… nhưng dưới danh nghĩa là phóng viên đi viết
bài thì cũng mặt dày mà lao theo. Sau khi một loạt câu hỏi được đưa ra, có thể
xem tôi đã thông hiểu mọi khâu mà mỗi một sản phụ sẽ phải trải qua như: kiểm
tra sức khỏe trước khi sinh, nhập viện rồi sinh. Ngoài ra, tôi còn được vào xem
phòng trẻ sơ sinh, được đặt câu hỏi và được giải đáp tận tình như: sau khi chào
đời, trẻ sơ sinh sẽ được cắt dây rốn trong phòng sinh, được tắm rửa lau chùi
sạch sẽ thế nào rồi mới đến công đoạn đăng ký, sau đó trẻ sẽ được bế về phòng
trẻ sơ sinh để các y tá chuyên biệt tắm rửa cho trẻ bằng nước ấm.

Tóm lại, những thủ tục này tương đối chặt chẽ nên việc bắt cóc trẻ sơ sinh
với quy mô và số lượng lớn gần như là không thể.

Trên thực tế, lúc đứng ngoài cổng bệnh viện tôi đã ý thức được rằng, dù
hiện tượng đánh cắp trẻ sơ sinh có xảy ra ở một bệnh viện cỡ lớn nhường này đi
chăng nữa, thì cũng chẳng thể diễn ra ở quy mô lớn. Ngày nay, khi mang thai,
các chị em đều đã làm siêu âm ba chiều chui rồi, nên trường hợp đến lúc lâm bồn
mà vẫn chưa biết đứa con mình sắp sinh là trai hay gái, là một hai hay như của
Hoàng Chức là vô cùng hiếm. Ngoài ra, không nói đến thủ tục đăng ký sinh của
bệnh viện, thì chồng sản phụ thường đều đứng đợi trước cửa phòng sinh, trẻ chào
đời là y tá sẽ bồng ra cho bố đứa bé xem mặt ngay.

Giờ nghĩ lại, muốn đánh cắp một đứa trẻ thành công, cũng cần phải vượt qua
được một loạt điều kiện. Trước tiên, đấy phải là song thai, có vậy bệnh viện
mới có thể để lại một đứa, đánh cắp một đứa. Thứ nữa là sản phụ chưa từng siêu
âm ba chiều, không biết rõ tình trạng mang thai của mình; đây thực sự là sự mạo
hiểm, bởi biết đâu họ đã siêu âm ba chiều ở bệnh viện khác rồi. Sau đó là giấu
đứa trẻ đi, không để sản phụ và người chồng đứng đợi ngoài cửa phòng sinh nhìn
thấy; cuối cùng là hoàn tất các thủ tục trong nội bộ bệnh viện thật kín kẽ.

Với các điều kiện nghiêm ngặt đó, thì việc này không thể nào diễn ra trên
quy mô lớn, càng không thể thành một đường dây chui bởi giá thành quá cao.

Theo suy luận đó thì chỉ trong những trường hợp đặc biệt hiếm hoi, những
người liên quan nào đấy mới làm việc này. Thậm chí họ làm vậy với riêng trường
hợp Hoàng Chức cũng nên.

Không sai, là trường hợp đặc biệt. Đứa trẻ này quá ư đặc biệt, không chỉ
hấp thu người anh em song sinh cùng nó thành một tờ giấy, mà sau khi chết còn
để lại trên cơ thể dấu vết rất khó tin của đứa trẻ đã biết bò trong thời gian
dài. Dấu hiệu đặc biệt đó có thể xuất hiện ngay khi nó chào đời, hoặc cũng có
thể trong hoàn cảnh đặc biệt khác.

Xét trên nguyên nhân về mặt y học, hẳn động cơ là đây. Tôi nhớ về vụ việc
nguy hiểm liên tiếp xảy ra vào năm ngoái, cuối cùng đã bắt Hà Tịch phải chọn
trải nghiệm hồi sinh, nó khiến tôi hiểu ra: cho dù là trong y học đi nữa, nó
cũng có thể khiến người ta gây ra chuyện rất điên rồ.

Những nơi cần “phỏng vấn” đều đã “phỏng vấn” đầy đủ, trên đường quay trở
lại văn phòng làm việc của giám đốc bệnh viện, tôi nhận được tin nhắn từ Hà
Tịch.

“Chưa thấy vấn đề gì.”

Ngay khi nhìn thấy năm chữ này, tôi cảm thấy hơi sợ. Nếu những kẻ đó bọc
lót được đến mức gần như không sót lại bất kì dấu vết gì, thì liệu tôi có nên
tiếp tục tra cứu nữa không?

“Anh ấy hiện không ở đây, mà ra nước ngoài rồi. Thật không may, anh ấy vừa
đi hôm qua xong!” Vừa vào văn phòng, tôi đã nghe thấy giám đốc bảo Hà Tịch.

“Hà, em vẫn chưa xong à?” Tôi hỏi Hà Tịch, nhưng đương nhiên là để cho vị
giám đốc nghe.

“Chưa, em muốn tìm bác sĩ phụ trách ca sinh này để tìm hiểu kĩ hơn, nhưng
anh ấy đã ra nước ngoài rồi!” Hà Tịch đáp.

“Là bác sĩ Trương phải không, mấy hôm trước anh còn nói chuyện qua điện
thoại với anh ấy mà.” Tôi ngạc nhiên hỏi.

“Sao anh biết?” Vị chủ nhiệm thắc mắc hỏi.

“Ba năm trước tôi từng đến phỏng vấn anh ấy về vụ việc đứa trẻ dị dạng do
sản phụ này sinh ra” Tôi vắn tắt giải thích.

“Ồ, hóa ra vậy. Bác sĩ Trương sang Mỹ học, phải nửa năm nữa mới về.”

Ánh mắt tôi và Hà Tịch thoáng gặp nhau, đúng là trùng hợp.

“Thế này vậy. Tôi sẽ mang bản copy về, rồi nếu có vấn đề gì khác, tôi lại
đành đến nhờ anh vậy,” Hà Tịch nói.

“Được, được!” Giám đốc bệnh viện nhận lời ngay.

Tôi và Hà Tịch ra khỏi văn phòng, lúc vòng qua một khúc quanh ngoài hành
lang, tôi hỏi cô: “Không thấy điểm đáng nghi nào a?”

“Về mặt giấy tờ có vẻ rất rõ ràng, ban đầu em định tìm gặp bác sĩ để hỏi,
rốt cuộc thông tin phản hồi ta có được từ con người luôn nhiều hơn là từ giấy
tờ, nhưng…” Nói đến đây Hà Tịch bất ngờ ngừng bặt, cô chăm chăm nhìn một y tá
đi ngược lại cho đến khi người này và chúng tôi lướt qua nhau.

“Gì thế?”

“Em suýt quên mất, còn một người nữa, thường thì trong phòng sinh bác sĩ
không phải là người động chân tay, mà chỉ đứng bên quan sát, đề phòng bất trắc
xảy ra. Bà đỡ mới là người đỡ đẻ cho sản phụ, người đỡ đẻ cho Hoàng Chức hôm ấy
hẳn biết mọi việc không kém gì bác sĩ.” Dứt lời Hà Tịch liền quay phắt lại văn
phòng giám đốc bệnh viện.

“Thực sự rất tiếc, người đỡ đẻ cho sản phụ ấy khi đó hiện không còn ở bệnh
viện!” Giám đốc nói với chúng tôi.

“Gì cơ?” Tôi không kìm được, thốt lên.

“Cô ấy đã xin thôi việc từ hai ba năm trước đây, cũng không rõ giờ đang ở
đâu!” Vị giám đốc nhún vai, “Rất lấy làm tiếc, tôi không thể giúp gì hơn cho
anh chị.”

“Cô ấy tên gì vậy ngài giám đốc?” Hà Tịch hỏi.

“Nhạc Văn Anh.”

“Người miền nào, Thượng Hải ạ?”

“Vâng, cô ấy là người ở đây.”

“Nếu vậy tìm cô ấy chắc sẽ không khó lắm!” Hà Tịch nhìn vị giám đốc.

“Ồ, đúng thế. Một khi cảnh sát đã muốn tìm thì hẳn là không khó,” vị giám
đốc cười đáp.

Buổi chiều hai ngày sau đó, tôi đến một tiểu khu. Đây là một trong những cư
xá cao cấp ven bờ Đông của sông Hoàng Phố. Nhạc Văn Anh sống ở đây.

Tôi vốn cho rằng, nếu hai người nắm rõ tình trạng mang thai năm đó của
Hoàng Chức, lại không có mặt ở bệnh viện một cách trùng hợp như vậy, thì ngay
cảnh sát cũng chưa chắc đã dễ dàng tìm ra Nhạc Văn Anh. Giờ ngẫm lại, cũng
không thể nói phán đoán đó của tôi là không đúng.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.