Đứa Trẻ Giấy - Chương 08

Chương 8: Người phụ nữ mang thai giấu mặt

Cúp điện thoại, tôi thẫn thờ ngồi yên lặng
trong bóng đêm một lúc, rồi mò xuống giường.

Cơn buồn ngủ đã hoàn toàn tan biến, tôi bật
đèn, vào nhà tắm, vặn vòi nước lạnh làm ướt người từ đầu đến chân.

Cuộc điện thoại vừa rồi đến từ Hà Tịch.

Mấy hôm nay cô ấy miệt mài làm đủ kiểu xét
nghiệm chẳng quản ngày đêm; mãi đến sáng sớm hôm nay, chà, tính theo thời gian
hiện giờ thì đã là sáng ngày hôm qua, cô ấy mới nhớ ra là đã nhận lời giúp tôi
một việc vào mười phút trước xét nghiệm, và lời tôi yêu cầu đã có kết quả. Quá
sững sờ và kinh ngạc, cô ấy liền gọi điện ngay cho tôi, dù giờ đang là lúc nửa
đêm.

Khi điện thoại được kết nối, câu đầu tiên
cô ấy thốt ra thậm chí hơi có phần lộn xộn.

“Quả đúng là vậy, anh có thể tin được không
chứ, quả đúng là vậy!” Chưa từng nghe thấy cô ấy nói chuyện với tốc độ như tên
bắn thế này bao giờ, sự phấn khích, sửng sốt khiến cô ấy trở nên hơi lắp bắp.

“Cái gì đúng là vậy?” Kẻ bị đánh thức là tôi đương nhiên chẳng thể phản ứng
kịp.

“Kết quả xét nghiệm ADN của Hoàng Chức giống hệt kết quả của đứa bé được
tìm thấy bên Hàn Quốc.”

Tôi bất ngờ như bị đóng băng ngay tại chỗ.

“Trong xác hai đứa trẻ sơ sinh Cournot lấy từ tủ lạnh ở nhà ông ta ra, có
một đứa là con Hoàng Chức, đó chính là đứa trẻ mang nhóm máu U-Sejmbey.”

Khi đề nghị Hà Tịch xét nghiệm ADN của Hoàng Chức, rồi đem so với ADN của
đứa trẻ được tìm thấy xác bên Hàn Quốc, tôi đã thầm cười giễu linh cảm nhạy bén
quá đà của mình. Bởi dù cách nào thì tôi cũng chẳng thể ngờ được rằng đứa trẻ
đó lại chính là con của Hoàng Chức.

“Sao anh đoán được? Sao anh có thể đoán ra là đứa trẻ kia có mối quan hệ
với Hoàng Chức?” Hà Tịch lớn tiếng chất vấn tôi trong điện thoại.

“Anh cũng chẳng biết, em đừng hỏi, giờ đầu óc anh còn bấn loạn hơn em
nhiều!” Tôi trả lời Hà Tịch.

Sau khi tắm bằng nước lạnh, mớ suy nghĩ lộn xộn trong đầu tôi đã dần lắng
xuống. Cho dù kết quả này có bất ngờ thế nào, thì sự thật vẫn mãi là sự thật.

Trước đó tôi từng tưởng tượng, nếu Hoàng Chức có quan hệ huyết thống với
đứa trẻ được tìm thấy xác bên Hàn Quốc, ta cần móc nối họ lại với nhau, và sợi
dây liên kết giữa hai người đó hẳn sẽ vừa li kì vừa rắc rối. Còn giờ thì dù ẩn
tình bên trong lớn cỡ nào, tôi cũng quyết tâm làm sáng tỏ dần.

Hiện giờ cần phải làm sáng tỏ một số vấn đề cơ bản nhất. Việc này thì không
khó lắm.

Chẳng thể nào ngủ tiếp, tôi đã ghi lại những suy nghĩ của mình ra kín mấy
trang sổ tay. Cuối cùng cũng đến 5 giờ, trời mới bắt đầu hửng, tôi đã gọi vào
máy di động cho Hà Tịch. Cô ấy có thể gọi điện cho tôi vào lúc nửa đêm gần sáng,
thì giờ tôi cũng có thể gọi lại mà chẳng phải áy náy gì. Với kiểu phụ nữ như cô
ấy thì sự bao bọc chăm sóc đến tận chân tơ kẽ tóc, tuyệt đối chẳng thể làm đối
phương cảm động.

“Anh nghĩ ra cái gì à?” Cô hỏi phủ đầu, chừng như không phải là đang ngủ.

“Em có quần áo cảnh phục không?” Tôi hỏi, bởi chưa thấy cô ấy mặc chúng bao
giờ.

“Có.”

“Thẻ ngành?”

“Có thẻ tạm thời, nhưng đã hết hạn.”

“Thế được rồi. Ngay bây giờ hai ta sẽ vi hành một chuyến về Côn Sơn xem thế
nào.”

6 giờ 10 phút sáng, trời mới rạng, tôi hẹn gặp Hà Tịch, người sẽ mặc cảnh
phục ở bến xe buýt đường dài, bắt chuyến xe thẳng đến Côn Sơn.

Tinh thần Hà Tịch không được tốt lắm, dù sao cô ấy cũng đã thức trắng không
ít đêm. Sắc mặt cô ấy trông rất tiều tụy, cơ thể ẩn sâu sau bộ cảnh phục nom
càng gày gò, nhỏ bé hơn. Cô ấy chưa biết vì sao phải về Côn Sơn, lúc gặp nhau
tôi chẳng nói gì, còn cô cũng chẳng hỏi.

Lên xe ngồi, tôi dúi cho cô chiếc bánh hành chiên hãy còn nóng hổi, bảo: “Em
ăn bánh rồi chợp mắt nghỉ chút đi, đến Côn Sơn ta nói chuyện sau.”

Chuyến xe không kín chỗ, hàng ghế sau chúng tôi chẳng có ai ngồi, nên tôi
có thể thoải mái ngả lưng ghế ra sau. Hà Tịch chưa quen, nhất thời không tìm ra
chỗ điều chỉnh, tôi vươn tay ra giúp, tư thế khá ngượng nghịu này gần như khiến
đùi cô ấy áp sát vào cánh tay tôi. Cảm giác của sự tiếp xúc đó, chà, mềm mại và
rất tuyệt.

Hà Tịch không né tránh cũng không nói năng gì, ngả người theo đà ngả của
lưng ghế tựa rồi nhắm mắt lại.

Tôi đăm đăm nhìn khuôn mặt cô ấy hồi lâu, rồi cũng nhắm mắt, thầm nghĩ
ngợi: mình có nên mạnh dạn chủ động hơn, đẩy nhanh tiến độ hơn không nhỉ…

Vẫn chưa đến giờ cao điểm, chiếc xe khách chạy lên cầu vượt, tăng tốc phóng
về phía trước. Cầu vượt nối với đường cao tốc nên chẳng mấy chốc chúng tôi sẽ
đến Côn Sơn.

Hà Tịch nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, đầu gục sang bên ngả lên vai tôi.
Tôi có thể cảm thấy hơi thở nhẹ phả ra từ mũi cô ấy, đàn ông hình như rất thích
cảm giác này.

Vai tôi cũng hơi giơ xương xẩu, liệu nó có làm cô ấy khó chịu không nhỉ?
Đang miên man nghĩ vậy, thì kẻ thiếu ngủ là tôi cũng dần chìm vào giấc mộng.

Xe về đến Côn Sơn tôi mới tỉnh, nhận ra đầu mình đang ngả lên vai Hà Tịch.
Thường thì khi ngủ tôi không nghiêng đầu về phía đó, nên ngắm chừng trong tiềm
thức tôi cũng biết đây chẳng phải là lúc thông thường.

Khi xuống xe, không nhịn được, tôi đã chọc cô ấy một câu: “Sao người em
thơm thế, đúng là lạ quá.”

“Lần tới em sẽ tẩm thêm chút mùi tanh của máu cùng mùi hôi thối của xác
chết để anh ngửi cho đã ha ha!” Hà Tịch nguýt tôi một cái, trông cô ấy đẹp đến
mức tôi không thể thốt thành lời.

Đích đến cuối cùng tất nhiên là thôn Đại Đường, nên chúng tôi còn phải đổi
xe. So với chiếc xe buýt cỡ lớn vừa rồi, chiếc xe lần này kém hơn nhiều, lại
chẳng có điều hòa, nên tuy có ghế ngồi nhưng tôi chẳng tài nào chợp mắt tiếp.
May nhờ có thời gian chợp mắt vừa xong nên tinh thần cả hai đã khá hơn nhiều.

“Lúc về thôn Đại Đường, ta sẽ phải cậy nhờ vào tấm thẻ ngành của em để hỏi
một vấn đề đấy.”

“Hỏi hàng xóm của Hoàng Chức rằng tổng cộng cô ấy đã mang thai mấy lần?”

“Hóa ra em đã đoán được!” Tôi cười nói.

“Nếu chỉ là mang thai thì người khác chưa chắc đã nhận ra.”

“Hả?” Tôi cảm thấy câu nói này của Hà Tịch còn có ẩn ý khác bên trong.

“Em đang nói đến vụ án kia cơ, anh có còn hứng thú với tiến triển mới trong
vụ án xác hai đứa trẻ sơ sinh bên Hàn Quốc không?”

“Đương nhiên, giờ thế nào rồi?”

“Giờ vụ này đang gần đến giai đoạn kết án rồi. Cảnh sát Pháp sau khi được
phía cảnh sát Hàn Quốc bàn giao lại, đã có được bước tiến mang tính đột phá.”

Phải nói vụ án này rất quanh co rắc rối. Quay về Pháp, vợ chồng Cournot đã
tổ chức một buổi họp báo. Trong buổi họp báo đó, Cournot tiếp tục phủ nhận
rằng: “Vợ tôi không phải là người sinh ra hai đứa trẻ đó.” Véronique còn ra vẻ
bội phần oan ức hơn, nhất mực lặp đi lặp lại rằng: “Đây đúng là cơn ác mộng.” Đồng
nghiệp của Véronique cũng đứng lên chứng minh: “Tôi làm việc bên cô ấy tám
tiếng mỗi ngày ở trường trung học bên Hàn Quốc, lúc hết giờ làm cả hai lại cùng
nhau đi tập Yoga. Nếu cô ấy có mang tôi nhất định phải biết chứ.” Và lời Hà
Tịch nói là nhằm vào người làm chứng này, bởi tình tiết phát triển sau đó đã
khiến tất cả những người từng cam đoan chưa bao giờ thấy bụng Véronique to ra
đã vô cùng bất ngờ.

Bước ngoặt quan trọng xuất hiện, khi bằng chứng Véronique không còn khả
năng mang thai sau khi cắt bỏ tử cung, đã được làm sáng tỏ.

Qua xét nghiệm, cảnh sát Pháp thực hiện bằng các thiết bị máy móc tiên
tiến, mốc thời gian hai đứa trẻ qua đời là hơn ba năm, cũng có nghĩa là vào
khoảng năm 2003 hay thậm chí là 2002. Trong khi đó, đến tháng 12 năm 2003 Véronique
mới cắt bỏ tử cung. Xét về mặt thời gian, người phụ nữ này hoàn toàn có thể
sinh ra hai đứa trẻ kia.

Sau buổi điều tra luân phiên và chiến thuật tấn công tâm lý của cảnh sát,
Véronique cuối cùng đã thay đổi lời khai, thừa nhận sau khi bí mật sinh hạ cặp
song sinh và bóp chết hai đứa trẻ vào năm 2003, bà ta đã bọc chúng lại rồi đem
bỏ vào tủ lạnh. Song song đó, người ta càng sởn gai ốc hơn khi biết rằng, hành
động giết con trẻ dã man như thế này của Véronique chẳng phải lần đầu. Vào năm
1999, bà ta từng thiêu chết đứa bé gái do chính mình sinh ra. Hơn thế bà ta còn
nhấn mạnh thêm rằng, tất cả những việc này đều do mình bà ta thực hiện, lặng lẽ
sinh con rồi tàn nhẫn hại chết đứa trẻ, còn người chồng hoàn toàn không hay
biết gì.

“Không đúng, hai đứa trẻ đó đâu phải là anh em sinh đôi, chỉ có một đứa là
con Véronique, còn đứa kia là con Hoàng Chức!” Vừa nghe dứt lời tôi đã lập tức
lên tiếng.

“Đây là tin được phía cảnh sát Pháp công bố công khai, Véronique nhận tội;
có thể do công chúng quá quan tâm nên vụ án này nhất định sẽ kết thúc sớm thôi.”

Bị công chúng và dư luận quan tâm chú ý là sức ép lớn, nếu Véronique đã
thừa nhận giết con mình, thì hãy cứ thông báo cho công chúng biết trước, rồi từ
từ điều tra làm rõ những điểm còn khúc mắc cũng là cách hay. Đương nhiên, ở đây
còn một lựa chọn khác nữa là cảnh sát kết thúc luôn ở đây để mau mau đóng hồ sơ
lại, tránh xa mớ rắc rối này.

“Thế không đúng, điều kì lạ đâu chỉ mỗi thế này!” Tôi nhíu mày nói.

“Ừm!” Hà Tịch kéo cửa sổ xuống, giờ nắng vẫn chưa gắt, làn gió mát ùa vào
qua cửa sổ thật sảng khoái, cô đưa tay chải chải lại mái tóc bị gió thổi tung
nói: “Vụ án này rất thú vị!”

“Rõ ràng bà ta chỉ sinh một đứa, mà lại nhận mình sinh ra cặp song sinh.
Hơn thế, hôm nào tan buổi làm bà ta cũng đi tập Yoga cùng với đồng nghiệp. Anh
thử nói xem, không nhẽ người khác chẳng nhận được ra bà ấy đang mang thai à?”

“Tuy Véronique cũng khá cao lớn, nhưng nếu nói đến ngày sắp lâm bồn mà bà
ta vẫn có thể đi tập Yoga và không bị ai phát hiện ra thì…” Nói đến đây Hà Tịch
im bặt, thầm tính toán những khả năng có thể xảy ra, rồi lắc đầu bảo: “Đây có
lẽ là kì tích.”

Kì tích ư? Kì tích đều thường chứa đựng ẩn tình bên trong.

“Thực ra, trong phần thông tin được phía cảnh sát Pháp công bố còn có nhiều
chỗ được giải thích khó hiểu hơn, Véronique nói chồng bà ta không hề hay biết,
mọi người rất dễ tin điểm này, bởi dù sao thì Cournot cũng là người chủ động đi
báo án. Đương nhiên, để làm được vậy thì Véronique phải có khả năng che giấu
việc mình đang mang bầu cực kì hoàn hảo, đến mức ngay người chồng sống cạnh bà
ta cũng chẳng phát hiện ra. Nhưng còn có một câu hỏi khác là, Véronique thường
sống ở Pháp trong thời gian Cournot đi du lịch nước ngoài, không hề quay lại
Seoul, nên càng chẳng thể cho xác hai đứa trẻ vào tủ lạnh nhà mình, đồng thời bà
ta cũng thừa nhận sau khi giết hại hai đứa trẻ vào năm 2003, vẫn luôn để xác
chúng trong tủ lạnh.”

Tôi rùng mình, tưởng tượng nếu trong chiếc tủ lạnh ở nhà mình cũng có xác
hai đứa trẻ, và mọi đồ ăn thức uống hàng ngày đều được đặt chung tủ với chúng…

“Nếu Véronique nói thật, vậy sao đến giờ Cournot mới phát hiện ra trong tủ
lạnh nhà mình có thêm một bọc ni lông đựng xác hai đứa trẻ?”

Tôi gật đầu nói: “Không sai, và anh còn nhớ, phản ứng đầu tiên của Cournot
khi nhìn thấy bọc ni lông kia, ông ta đã cho rằng người giúp việc Philipin của
gia đình gửi đồ nhờ. Điều này cho thấy người giúp việc nhà ông ta, cũng có thể
là người mở tủ lạnh, trong thời gian tận ba năm, đúng ra cũng phải phát hiện ra
xác hai đứa trẻ từ sớm rồi chứ.”

“Còn một điểm nữa là Véronique nói bà tự tay bóp chết đứa trẻ, nhưng em
không phát hiện thấy dấu hiệu chết ngạt nào ở bất kì đứa nào trong hai đứa trẻ
đó,” Hà Tịch nói.

“Vậy gần như có thể khẳng định, đây chưa phải là toàn bộ chân tướng sự
việc. Với nhiều điểm sơ hở về bằng chứng như thế này mà cảnh sát Pháp vẫn dám
kết án à?” Tôi thắc mắc.

“Vì Véronique đã nhận tội, đã có kẻ cam tâm tình nguyện giơ đầu chịu báng,
thừa nhận tất cả việc làm sai trái, thì cảnh sát đương nhiên có thể kết án.
Nhưng dù sao cũng vẫn còn một vài người bán tín bán nghi, họ cho rằng Véronique
chỉ chịu khuất phục trước áp lực từ phía cảnh sát, rằng bà ta còn chưa khai hết
mọi chuyện và có vấn đề về thần kinh.”

“Nếu đúng bà ta giết con mình rồi đem bỏ vào tủ lạnh, thì chắc chắn là vấn
đề về mặt thần kinh rồi!” Tôi nói.

“Này, anh chị gì kia, hai người về Đại Đường à?” Nhân viên bán vé lớn tiếng
nhắc nhở.

Tôi định thần lại, hóa ra đã đến nơi rồi. Tôi vội vàng ôm theo mối hoài
nghi về vụ án liên quan đến xác của hai đứa trẻ được tìm thấy trong tủ lạnh bên
Hàn Quốc xuống xe với Hà Tịch.

Bên ngoài trời lất phất mưa. Mưa rất nhẹ hạt, được những làn gió thổi đi
muôn nơi, lọt cả vào trong cổ áo.

Đúng thật là có sương mù, cả vào mùa này trong năm thì quả là vô cùng hi
hữu.

Làn sương lãng đãng, kết thành từng đám, nơi mỏng đến mức gần như chẳng thể
nhận biết, chỗ dày đến mức như ta đang bị bịt mắt. Mới chỉ hơn bảy giờ sáng,
chốc nữa khi mưa tạnh, mặt trời lên, sương mù cũng sẽ tan đi; còn bây giờ, thôn
làng tựa như một thị trấn chìm trong sương mù đang cất giữ trong mình một bí mật
khó nói ra thành lời.

Tôi tự cười giễu bản thân, những điều được nghe, được thấy trong mấy ngày
gần đây, cũng khiến tôi có phần nơm nớp lo sợ, chẳng phải đây chỉ là một thôn
làng bình thường thôi sao?

Đi men theo con đường bữa trước, chỉ cần nhìn qua tôi đã tìm ra đường dẫn
đến thôn 2.

Sau khi đi qua nhiều ngôi nhà nhỏ, ngôi nhà của Hoàng Chức đã thấp thoáng
hiện lên xa xa phía trước. Vậy nhưng khi càng tiến gần về phía ấy, sương mù
cũng càng lúc càng dày đặc hơn.

Gió phả từng đám sương mù lên mặt tôi. Hít vào một hơi sâu, tôi ngửi thấy
mùi nước sông thoang thoảng. Lúc đó tôi mới chợt bừng tỉnh, nhìn thẳng về phía
trước không xa là một con sông, ở hai bên bờ sông đương nhiên sương mù sẽ dày
hơn.

Ngôi nhà nhỏ xập xệ của Hoàng Chức đây rồi. Tôi đột nhiên nhớ lại chuyến
viếng thăm lần trước, cùng lời bà cụ nói với mình.

Bà nói chỗ này rất nhiều ám khí, nhiều đến nỗi bà chẳng dám bước chân qua
cửa.

Nghĩ ngợi một lúc thì thấy trong vòng mấy năm gần đây, những người sống
trong ngôi nhà này đã lần lượt ra đi từng người một, chẳng phải vì mất tích thì
cũng vì đã qua đời. Cho đến giờ, thì nó đã hoàn toàn trống vắng, không một bóng
người.

Tôi bất giác rùng mình.

Tôi vòng ra lối cửa sau, cánh cửa hỏng khóa vẫn được dựng lại một cách tạm
bợ, để lại một khe hở hẹp, qua đó có thể nhìn vào một góc tường của nhà kho
trống huếch trống hoác bên trong. Mấy ngày hôm nay, sau khi Hoàng Chức chết,
hẳn đã có không ít người về đây. Tôi đoán chủ yếu là cảnh sát, chứ người trong
thôn chắc chẳng dám mò đến.

Tôi không định vào trong nhà, vì đây chẳng phải là mục đích chuyến đi ngày
hôm nay của chúng tôi, mà chỉ là do xúi giục của một cảm xúc nào đó, tôi đã
bước vào trong nhìn ngó. Ban đầu Hà Tịch không nói gì, khi thấy tôi đi quanh
nhà một lượt, cô mới hỏi: “Là nhà Hoàng Chức à?”

Tôi gật đầu: “Ta đi chỗ khác tìm người hỏi thăm đi. Ồ, anh đã có ứng cử
viên đây rồi!”

Từ nhà Hoàng Chức đi ra, rẽ ở khúc quanh, xa xa phía trước tôi đã thấy một
bóng người ẩn hiện.

Đến thật gần, bóng dáng còng còng ấy dần hiện ra rõ hơn sau làn sương mù
dày đặc.

Không sai, tôi lại gặp bà cụ đó. Hệt như lần trước, bà đang ngồi trước cửa
nhà mình nhặt rau.

Tôi bước đến trước mặt bà cụ, lên tiếng chào hỏi.

Bà tạm ngừng việc đang làm, ngẩng đầu lên nhìn tôi một cái. Động tác đó,
ánh mắt đó vẫn hệt như lần trước, chẳng khác gì.

“Gì, anh hỏi gì?” Bà cụ chậm rãi hỏi.

Thật đúng là, tôi quên bà không hiểu tiếng phổ thông, giống như lần trước,
bà phải hỏi lại tôi.

Trong chớp mắt, tôi có cảm giác như dòng thời gian đang quay ngược trở lại.
Trong bầu không gian kì lạ tại thời khắc này ở cái xóm nhỏ này, ngay đến thời
gian cũng trở nên bất định.

Ảo giác lạ này khiến tôi nhất thời chẳng kịp định thần, quên cả việc trả
lời bà cụ.

Bà cụ hơi nheo mắt, vết chân chim nơi đuôi mắt tỏa ra thành những nếp nhăn
hằn sâu.

“Chà, hóa ra là cậu, anh chàng phóng viên đó!” Bà đã nhận ra tôi.

Rồi bà hướng ánh mắt sang phía Hà Tịch, người đang đứng cạnh ở phía sau
tôi. Bộ cảnh phục khiến nếp nhăn nơi đuôi mắt trên mặt bà sâu thêm mấy phần.

“Cảnh sát.” Bà lẩm bẩm câu gì đó, rồi đặt rổ rau sang bên, đứng dậy.

“Có chuyện gì?” Bà nhìn tôi, rồi lại lia mắt nhìn sang Hà Tịch.

“Là chuyện về Hoàng Chức ạ, lần trước bà nói mình là người biết cô ấy từ
hồi còn nhỏ, cháu có vài thắc mắc muốn được hỏi bà.” Tôi nói.

“Được, được, ồ, mời anh chị vào trong ngồi, vào trong đi!” Vừa nói bà vừa
mời chúng tôi vào trong, còn chuyện chúng tôi có mang thẻ ngành hay không, bà
hoàn toàn chẳng nghĩ đến việc yêu cầu được xem, với những người dân bình
thường, “lớp vỏ” ngụy trang này đủ để nói lên tất cả.

Kết cấu nhà cửa ở nông thôn đa phần đều giống nhau, so với nhà Hoàng Chức,
đồ đạc được bài trí trong phòng khách lớn ở đây cũng chẳng hào nhoáng gì, song
chí ít còn tốt hơn nhà cô ấy nhiều.

Bàn bát tiên, ghế làm từ gỗ đào, sa lông, ấm trà, ti vi màn hình lớn, nói
chung là mọi đồ dùng thiết yếu đều đủ cả, trên tường còn treo bức tranh trang
trí cỡ lớn. trang trí cỡ lớn.

“Để tôi đi rót trà cho anh chị.”

“Bà ơi, chúng con không cần đâu ạ.”

“Cần chứ, cần chứ!”

Bà cụ quay người đi xuống bếp, song lại mang hai lon Coca cola lên bảo: “Trời
nóng quá, uống cái này đỡ hơn.”

“Bà ơi, chuyện là vậy, cô ấy là người thuộc Sở cảnh sát thành phố, về điều
tra vụ án liên quan đến Hoàng Chức!” Tôi giới thiệu qua Hà Tịch với bà. Về cơ
bản câu nói này của tôi cũng chẳng phải là câu nói dối.

“Mấy bữa trước có vài anh cảnh sát đến đây, cũng có một số người từ Thượng
Hải về, nhưng cô thì đây là lần đầu phải không nhỉ?” Bà cụ hỏi Hà Tịch.

Hà Tịch gật đầu.

“Cô ấy muốn hỏi bà mấy câu về chuyện liên quan đến Hoàng Chức lúc còn sống
trước kia.”

“Cô cứ hỏi, cứ hỏi đi!” Bà cụ liên tục gật gù, thái độ vô cùng hợp tác.

“Em hỏi đi, đã biết mình muốn hỏi gì không?” Tôi bảo Hà Tịch.

Hà Tịch gật đầu. Vừa lên tiếng cô ấy đã làm tôi giật bắn mình.

“Về xác chết đó, điều cháu muốn biết là…” Hà Tịch chưa nói hết câu đã bị tôi
đánh tiếng ho cắt ngang. Cũng may, Hà Tịch chỉ nói được tiếng phổ thông, tiếng
Thượng Hải bản địa thì cô ấy chỉ có thể nghe hiểu mà không biết nói.

“Là vậy ạ, vì cô ấy chỉ nói được tiếng phổ thông nên cháu sẽ đứng ra hỏi
thay, cháu đi cùng cô ấy về đây phỏng vấn, cô ấy định hỏi gì cháu đều biết cả.
Cô ấy muốn biết thêm một số chuyện về người đã qua đời, tức Hoàng Chức ấy ạ,
phía cảnh sát nghi ngờ cái chết của cô ấy có liên quan đến đứa con đã mất tích.”

“Là con bé Chu Tiêm Tiêm hả?”

Tôi gật đầu.

“Con bé đó đến một tiếng cũng chẳng nói, thích nhất là được lủi vào góc
tối, đi lại không phát ra tiếng động nào, hệt như người chết vậy. Tôi thấy có
khi nó còn tà ác hơn mẹ nó nữa!” Bà cụ thốt lên những điều hoàn toàn chẳng có
chút căn cứ gì với vẻ mặt căm ghét, dù việc Chu Tiêm Tiêm đã mất tích cả mấy
tháng cũng chẳng thể làm dấy lên chút lòng cảm thông, trắc ẩn nào từ phía bà
cụ. Lần trước đến đây tôi đã cảm thấy bà chẳng yêu mến gì Chu Tiêm Tiêm, không
ngờ bà lại có thành kiến sâu sắc vậy.

“Hoàng Chức còn sinh đứa con nào khác không bà?” Hà Tịch hỏi.

Tôi vừa dịch lại câu hỏi của Hà Tịch sang tiếng Thượng Hải cho bà cụ, vừa
thầm tự lắc đầu. Hà Tịch quả có phần thẳng đuột ruột ngựa, ban đầu tôi định hỏi
về Chu Tiêm Tiêm trước rồi mới lái dần sang vấn đề này.

“Không, ba năm trước cô ta có mang thai một lần nhưng bị sinh non.”

Lần sinh non này hẳn là chỉ lần sinh ra đứa trẻ giấy đó.

“Ngoài lần đó ra, cô ấy còn mang thai thêm lần nào khác nữa không, bà cố
nhớ hộ cháu xem, thông tin này rất quan trọng với việc phá án.”

Chẳng cần nghĩ ngợi gì, bà cụ đã lắc đầu: “Chắc chắn là không, đều là người
cùng một thôn, lại ở gần nhau thế, nhất định không thể nào sai được. Kết hôn
được ba năm, cô ta sinh con bé Chu Tiêm Tiêm, sau được tổ chức sinh đẻ kế hoạch
hóa của thôn đến vận động, nên cô ta đã đi đặt vòng tránh thai. Ba năm sau, do
có vấn đề nên mới đi bệnh viện tháo vòng ra. Rồi vừa tháo vòng thì cô ta có
thai, chính là lần sinh non đó đấy, rồi sau đó cô ta mắc bệnh tâm thần. Với cái
số đen đủi, xúi quẩy thế thì người đàn ông nào còn dám gần gũi cô ta chứ.”

Tôi nhìn Hà Tịch, Hà Tịch gật gật đầu, nói: “Vậy đúng rồi, cô ấy từng đặt
vòng tránh thai, thời gian tháo vòng xem ra cũng trùng khớp. Ở đa phần phụ nữ,
cổ tử cung của họ đều bị viêm nhiễm, lại thêm vòng tránh thai, nên để càng lâu
càng viêm tấy, cô ấy nói không ổn là vì vậy.”

“Có thể khẳng định cô ta đã mang thai hai lần. Với cái vóc người gầy nhẳng
đó thì cô ta có bầu mọi người sẽ nhận ra ngay, muốn giấu cũng chẳng giấu được,
không thể trật đi đâu!” Bà cụ lại nói.

Vóc người Hoàng Chức rất gầy nhỏ, nói Véronique sở hữu vóc người to cao nên
có thể che giấu việc mình mang bầu phần nào còn tin được, chứ Hoàng Chức thì
chẳng thể nào.

Theo kết quả xét nghiệm của cảnh sát Pháp, hai đứa trẻ kia qua đời cách đây
tầm ba năm, nên dù nhầm lẫn thế nào, cái xác đã đông cứng của đứa trẻ là con
Hoàng Chức, được tìm thấy trong tủ lạnh bên Hàn Quốc, cũng không thể ra đời
trước Chu Tiêm Tiêm. Và sau khi Chu Tiêm Tiêm ra đời, Hoàng Chức đã đặt vòng
tránh thai, khoảng ba năm sau mới bỏ vòng ra thì liền mang thai đứa trẻ giấy,
rồi tiếp đó là phát bệnh tâm thần, nên chẳng người đàn ông nào còn dám lại gần
cô ấy nữa.

Như vậy chỉ còn lại một khả năng: Một trong hai đứa trẻ Cournot phát hiện
thấy trong tủ lạnh nhà mình chính là anh em sinh đôi với đứa trẻ giấy, kẻ đã
hút cạn người anh em song sinh với mình, và biến đứa kia thành một tờ giấy!

Những điều Hoàng Chức nói trong bệnh viện ba năm về trước hóa ra là thật.
Trong bụng cô ấy còn một đứa trẻ khác!

Nó nói lên điều gì?

Tôi thực sự chẳng thể tin vào cách suy luận theo lôgic này: Lẽ nào một bệnh
viện lớn cao cấp như vậy, lại rắp tâm đánh cắp con của sản phụ.

Dù là để lừa bán hay lý do nào khác, thì đây cũng là một vụ scandal động
trời!

Báo cáo nội dung xấu