Ông xã anh là ai - Chương 24 + 25
Chương 24
“Thiên Thụ, em đi đâu vậy? Anh luôn… đợi em ở đây.”
Hạ Thiên Thụ nhìn người đàn ông trước mặt.
Nho nhã, thanh lịch. Đeo cặp kính gọng vàng, tuy đã có phần
già dặn, từng trải hơn xưa, nhưng so với anh ta thời trẻ thì lại có thêm nét
chín chắn, chững chạc.
Thiên Thụ đứng trước mặt anh ta, nhìn gương mặt có phần mệt
mỏi của anh ta, ánh mắt hơi di chuyển.
Tiểu Mạc vẫn đứng cạnh Thiên Thụ, nhìn họ mặt đối mặt, bất
giác ra dấu tay hỏi Thiên Thụ là có quen hay không.
Thiên Thụ gật đầu.
Tiểu Mạc thân thiện chìa tay ra với Đàm Thiên Ân, nhưng anh
ta ngẩn người mà không có chút phản ứng nào.
Đàm Thiên Ân nhìn chàng trai trẻ đi cùng Thiên Thụ, không bắt
tay lại.
Tiểu Mạc hơi ngượng ngùng.
Thiên Thụ nhìn Đàm Thiên Ân rồi vỗ vai Tiểu Mạc. “Em đi trước
đi, nhà chị ở ngay gần đây rồi, cảm ơn em đã đưa chị về.”
Tiểu Mạc rụt tay lại, đưa đôi mắt trong veo nhìn cô, sau đó
gật đầu, quay người bỏ đi.
Ở đó chỉ còn lại Đàm Thiên Ân và Thiên Thụ.
Kỳ quặc là, Đàm Thiên Ân nhìn theo bóng dáng Tiểu Mạc rời đi,
vẻ mặt có phần không vui vẻ lắm.
“Cậu ta câm à?”, anh hỏi Thiên Thụ.
Câu nói này khiến Thiên Thụ có vẻ bực bội. “Cậu ấy không nghe
được không nói được, không phải là câm gì hết!”
Đàm Thiên Ân không ngờ Thiên Thụ lại có phản ứng như vậy, anh
ta ngớ người ra.
Thiên Thụ thấy vẻ mặt quái lạ của anh ta, cũng cảm thấy mình
quá xúc động, bất giác mím môi lại.
Ánh mắt Đàm Thiên Ân luôn di chuyển trên gương mặt cô, như
thể không muốn bỏ qua bất cứ cảm xúc nào, sau đó buồn rầu nói trong bóng tối,
“Thiên Thụ à, anh biết em sống không hạnh phúc. Hôm đó trong văn phòng của Viên
Dã, anh cảm nhận được có một vấn đề rất lớn giữa em và anh ta. Hôm nay còn nhìn
thấy em và cậu bé trẻ như thế ở cạnh nhau… Quan hệ hai người có phải rất tệ
không? Anh nghe nói em và Viên Dã chuẩn bị ly hôn?”
Thiên Thụ đảo mắt, không muốn trả lời.
Đàm Thiên Ân nhìn vẻ mặt của cô, thở dài nhè nhẹ. “Thiên Thụ
à, anh biết trong lòng em rất oán hận anh. Ra nước ngoài ba năm nay, anh cũng
chưa từng vui vẻ. Anh luôn muốn nói chuyện với em, nên vội đến nhà em tìm em,
nhưng em lại không có ở đó. Anh đợi em ở đây, luôn… đợi em trở về.”
Anh ta chậm rãi nói, giọng bình thản mà thâm tình, như những
ngày tháng trước kia khi họ còn ở bên nhau.
Nhưng câu nói này lại khiến Thiên Thụ thấy chua xót, tê dại,
có một cảm giác không tên đang dâng lên.
Câu này, rõ ràng là câu mà cô từng nói trong cuộc hẹn đêm
Giáng Sinh. Anh ta bảo nhất định sẽ ngồi tàu hỏa về thăm cô, nhất định sẽ cùng
cô đón một đêm Giáng Sinh tuyệt đẹp, thế là trong đêm mùa đông lạnh lẽo, cô đã
hào hứng chạy đến ga tàu đứng đợi anh ta, từng chuyến từng chuyến tiếp nối,
từng chuyến đến nơi, từng đoàn người lũ lượt về nhà… Nhưng không có anh ta. Thế
là cô cứ ngốc nghếch, ngô nghê một mình đứng đợi… Đợi đến khi bà bác đứng gác ở
cổng ra vào cũng đóng cửa nghỉ ngơi, đợi đến khi tay chân cô tê dại, toàn thân
lạnh cóng…
Cô lao ra ngoài ga, tìm một bốt điện thoại công cộng, đút thẻ
vào để gọi cho anh ta, đầu bên kia vẳng đến tiếng nhạc vui vẻ, có cả tiếng
người ồn ào và giọng đáp lại rất hưng phấn của anh ta. “Ồ, Thiên Thụ à! Khoa
bọn anh tổ chức một buổi vũ hội đêm Giáng Sinh, em biết anh là cốt cán trong
khoa mà, đương nhiên không đi đâu được, anh có gọi điện cho dì báo là anh không
về được, dì không nói em biết sao?”
“Thiên Ân, làm gì thế? Mau đến đây nhảy một bài với bọn mình
đi!”, trong ống nghe vẳng đến giọng nữ nũng nụi và tiếng nhạc dồn dập.
“Anh cúp máy trước đây, Thiên Thụ, nghỉ đông về sẽ gặp nhau
nhé!”
Cạch tút tút tút…
Điện thoại thế là cúp, cô cầm ống nghe lạnh ngắt, chỉ thấy cả
trái tim mình cũng lạnh băng.
“Thiên Ân, em vẫn luôn… đợi anh trở về.”
Cô chậm rãi, thì thầm, nói vào ống nghe điện thoại mà bên kia
đã cúp tự bao giờ.
Không muốn để nước mắt rơi xuống, cố gắng ngẩng cao đầu,
nhưng lại phát hiện tuyết đã rơi dày đặc từ lâu… Những bông hoa tuyết ẩm ướt
tan trên gương mặt cô, biến thành nước mắt lạnh băng…
Thiên Thụ cắn môi, hít thở một hơi.
Sau đó quay phắt lại, toét miệng cười với Đàm Thiên Ân. “Này,
anh Đàm đẹp trai, nếu anh muốn bù đắp tội lỗi trước kia khi bắt tôi đợi anh ấy
à, thì chí ít cũng phải chuyên nghiệp một chút chứ? Bây giờ không phải mùa đông
nhưng ít nhất anh phải thuê đội cứu hỏa làm mưa giả, cho máy thổi gió thổi ra
mưa bão, lại thêm thuốc nhỏ mắt để giả làm nước mắt chứ, vẻ mặt này của anh
thực sự không làm tôi cảm động tí nào! Còn nữa, anh nói anh luôn ở đây đợi tôi…
Lẽ nào cả ba ngày nay anh luôn ngồi trong góc này đợi à? Ba ngày nay anh không
ăn cơm? Ba ngày không tắm rửa? Ba ngày không… hử hử?”
Bạn Hạ tỏ vẻ kinh ngạc, rồi nhảy bật ra, sau đó dùng tay bịt
mũi.
“Ba ngày không ăn cơm cũng không gục ngã, anh nhất định là
siêu nhân, ba ngày không tắm, tốt thôi, tôi cũng có thể tha thứ cho việc anh
bốc mùi, nhưng ba ngày không hử hử?! Anh là siêu nhân trong siêu nhân, là chiến
đấu cơ của siêu nhân! Bạn à, ba ngày không thải độc là một chuyện rất nguy hiểm
đó!”
Đàm Thiên Ân suýt thì ngất xỉu.
Thiên Thụ cười rạng rỡ. “Được, làm người tốt thì được báo
đáp, tôi sẽ chỉ anh nhé, đi năm trăm mét phía trước, rẽ trái một trăm mét rồi
lại rẽ phải ba mươi mét, sau đó rẽ trái hai mươi centimet sẽ có một nhà hử hử
rất sang, bên đó thu phí hợp lý, mà phục vụ thì miễn chê, nếu không ngại thì
anh mau đi đi!”
Thiên Thụ lương thiện chuẩn bị tư thế sẵn sàng vọt đi.
Đàm Thiên Ân vội chụp lấy cánh tay cô.
“Thiên Thụ, em đừng đi!”
“Tôi phải đi!” Thiên Thụ không quay đầu lại. “Người ta đã chỉ
anh chỗ thải độc rồi, sao không chịu buông tôi ra?”
“Thiên Thụ! Ngừng ngay suy nghĩ vớ vẩn của em lại, chúng ta
nói chuyện đã!”, Thiên Ân nắm chặt cánh tay cô, dù thế nào cũng không buông.
Thiên Thụ vùng vẫy. “Tôi không muốn nói! Có gì mà nói…”
“Đương nhiên phải nói! Anh biết bảy năm em đối với anh…”
“Á! Người ngoài hành tinh!”, Thiên Thụ bỗng chỉ tay.
Đàm Thiên Ân lập tức ngớ người.
Thiên Thụ giãy ra, liền co giò bỏ chạy.
Đàm Thiên Ân nhảy tới nhéo mạnh tay cô.
Thiên Thụ lần này bị đau rồi.
Đàm Thiên Ân giận giữ quát, “Hạ Thiên Thụ, em người lớn một
chút đi!”
“Anh mới phải người lớn đó!”, Thiên Thụ bỗng quay người lại,
hét lên với Đàm Thiên Ân như sư tử Hà Đông đang gầm. “Còn định nói gì? Còn có
gì mà nói?! Anh cưới vợ còn tôi cũng lấy chồng, chúng ta nói cái gì? Nếu anh
thật lòng muốn nói chuyện với tôi, thì từ bốn năm trước đã nói rồi, còn đợi gì
ngày hôm nay? Anh muốn nói gì? Nói rằng anh hối hận vì trước kia đá tôi, hay là
nói rằng bây giờ chúng ta cùng hồng hạnh vượt tường, làm một cuộc ngoại tình?
Đàm Thiên Ân, anh muốn tôi nói cái gì? Nói cái gì mà nói? Anh bị điên hả?”
Đàm Thiên Ân nghe Thiên Thụ gầm lên, vẻ mặt hoàn toàn cứng
đờ.
Hạ Thiên Thụ yêu anh ta bảy năm, xưa nay đều ngoan ngoãn nghe
lời anh ta, cái gì cũng tuân theo, phàm là lời anh ta nói thì cô chưa từng phản
đối; chỉ cần anh ta muốn cô làm chuyện gì thì cô sẽ làm rất chỉn chu. Cô giống
như mẩu giấy note của anh ta, dù bất cứ chuyện gì cũng có thể ghi nhớ, lúc anh
ta cần thì tiện tay cầm lấy; lúc anh ta không cần thì bỏ quên cô ở đâu đó.
Nhưng có ngày bỗng phát hiện ra tờ giấy note đó không còn, đi rồi, lấy chồng
rồi… Giấy note của anh ta đã trở thành của người khác.
Trái tim anh ta có một cảm giác thật khó tả.
“Thiên Thụ à”, Đàm Thiên Ân thở dài, “Anh biết anh có lỗi với
em, trước kia em yêu anh rất sâu đậm…”
“A, không nghe không nghe”, Thiên Thụ đưa tay bịt tai.
Cô thật sự không muốn nghe.
Cô sợ nghe thấy thì sẽ rơi nước mắt.
Ai bảo những cô nàng ngốc nghếch thì không biết tổn thương?
Ai nói những cô gái ngô nghê thì không có chuyện đau lòng? Chỉ là họ đã giấu
tâm sự vào nơi sâu kín nhất, giữ chặt, cho dù đêm đầu tiên khóc đến mắt sưng
húp trong chăn, thì ngày hôm sau tỉnh dậy, tuyệt đối cũng sẽ không để ai phát
hiện ra chút gì. Có lẽ kiểu mâu thuẫn này rất mệt mỏi, nhưng cuộc đời vốn dĩ
ngắn ngủi khổ đau, hà tất phải thêm gánh nặng cho người khác? Không ai có thể
gánh vác nỗi đau thay cô, không ai có thể bảo vệ cho nỗi đau của cô.
Cô phải sống thật vui vẻ, cô phải cố gắng sống vì những người
yêu thương cô.
Thế nên đừng nói với cô những chuyện xưa cũ, đau lòng một lần
rồi chưa đủ sao?
Thấy Đàm Thiên Ân không định buông ra, Thiên Thụ chớp mắt,
“Thực ra tôi có một bí mật muốn nói với anh. Tôi ấy à, không phải Hạ Thiên Thụ.
Tôi là người ngoài hành tinh, tôi xuyên không đến đây đấy. Anh là ai tôi không
nhớ nữa, nên xin anh tự trọng, tiên sinh à.”
“Thiên Thụ, em đừng nghịch nữa!”, Đàm Thiên Ân có vẻ giận dữ,
“Đừng viện những cái cớ nực cười chỉ có trong tiểu thuyết của em ra để che giấu
anh, thế gian này làm gì có chuyện xuyên không! Cứ xem như em là cô bé Maika,
được chưa?”
“Ừ, không sai, sao Maika đang gọi tôi về, bye bye tiên sinh.”
Thiên Thụ quay lưng đi.
Đàm Thiên Ân đã đến giới hạn. “Hạ Thiên Thụ! Em thà ở cạnh
cái tên mặt búng ra sữa bị câm kia, chứ cũng không muốn nghe anh nói câu nào
hay sao?”
Bước chân Thiên Thụ khựng lại.
Toàn thân cô căng cứng.
Mười giây sau, Hạ Thiên Thụ nổi giận quát Đàm Thiên Ân, “Tiểu
Mạc không phải người câm! Cậu ấy chỉ mất thính lực! Hơn nữa cậu ấy không phải
tên mặt búng ra sữa, tôi cũng không muốn nghe anh nói những chuyện cũ nữa; còn
nữa Đàm tiên sinh, phiền anh hiểu rõ, cho dù tôi ngoại tình thì cũng thà ở cạnh
Tiểu Mạc còn hơn phải gương vỡ lại lành với anh!”
Đàm Thiên Ân đờ người.
Thiên Thụ hét xong, bỗng cảm thấy cơn giận tích tụ trong bao
năm cuối cùng đã phát hết tiết.
Tuy có chút cảm thương, dường như tuổi trẻ bỏ ra thật sự đã
tiêu tan thành mây khói, nhưng… nhưng… nhưng cái gì mà nhưng! Cứ để nó tiêu tan
đi, lẽ nào cô còn định băn khoăn day dứt vì nó cả đời sao?!
Thiên Thụ đang định vỗ tay hoan hô!
Bỗng, cô cảm thấy sau tai mình chợt tê tê, mát mát.
Gần như bất giác quay lại.
Bỗng nhìn thấy một chiếc xe màu đen, dừng ngay sau lưng cô.
Cửa xe có tiếng động, một bóng dáng cao lớn màu đen từ trên
xe bước xuống. Khí chất cao quý, vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc nhọn, áp đảo
người khác.
Thiên Thụ bỗng hít một hơi khí lạnh.
Không không không không… không phải chứ? Boss… Boss tiên sinh
đã về về về… về rồi sao? Mà lại đúng vào lúc này? Khi cô đang định hoan hô,
tuyên bố sẽ ngoại tình với Tiểu Mạc?
Bỗng có cảm giác lông toàn thân dựng đứng lên trong tích tắc.
Chuyện kinh dị hơn còn ở phía sau, khi Boss viên bước xuống
xe, cửa bên kia cũng vang lên, một mỹ nữ mảnh mai cao ráo, cho dù đêm thu lạnh
lẽo vẫn mặc váy lụa không tay màu xanh đen, ngoài khoác chiếc áo da cáo trắng
muốt, bước xuống xe từ phía bên kia.
Nhìn thấy Hạ Thiên Thụ và Đàm Thiên Ân, trên gương mặt trang
điểm tinh tế tỉ mỉ của mỹ nữ, xuất hiện một nụ cười tuyệt đẹp.
Chương 25
“Ăn.”
Giơ thìa lên, múc một thìa đầy rồi nhét vào miệng. Đồng Tiểu
Vi thấy gò má giật giật.
“Uống.”
Đưa tay chụp lấy một chai, đổ “òng ọc” vào miệng.
Đồng Tiểu Vi muốn rớt mắt ra.
Thấy Hạ Thiên Thụ vừa nhét đầy một miệng ớt, lại đổ hũ muối
vào miệng – vừa đỏ vừa trắng vừa cay vừa mặn trộn với nhau, là thứ mà con người
ăn hay sao?
Mà Hạ Thiên Thụ lại cứ như thể hồn đang chu du ở sao Hỏa,
không hề cảm thấy gì.
Cô hoàn toàn chìm đắm vào phút giây ở trước ngõ hẻm vào tối
qua…
Chiếc xe màu đen, dáng xe thon dài, sáng bóng tới độ chiếu rõ
cô đang há hốc miệng, và vẻ mặt lạnh lùng của Boss Viên. Anh đứng đó, ánh mắt
liếc nhìn về phía họ, như thể không thấy cô và Đàm Thiên Ân đứng trước hẻm vậy,
chỉ chậm rãi tiến đến.
Đại mỹ nữ từ trên xe bước xuống, theo anh mang đôi giày cao
gót mảnh mai, trong gió lạnh mà lại để lộ gót chân, đó là một đôi xăng-đan dây
mảnh màu bạc, lắc lư vòng eo mảnh mai uyển chuyển như lên sàn diễn thời trang,
vừa đi vừa khoác tay Viên Dã, cười tươi. “Kevin à, anh có nói cho em biết là ở
chỗ các anh lạnh thế này đâu. Làm sao bây giờ, em mặc ít quá.”
Viên Dã để mặc cô ta khoác tay, không tỏ chút bất mãn, đồng
thời còn nhìn Hạ Thiên Thụ đứng trước mặt và lạnh lùng nói, “Mặc nhiều thế để
làm gì?”
Mỹ nữ lập tức cười tươi, mắt và miệng đều cong thành hình rất
đẹp. “Cũng phải nhỉ, trước mặt anh, em đâu cần mặc nhiều làm gì?”
Hai câu đó vang lên bên tai Thiên Thụ rất rõ ràng, cùng lúc
đó là cảm giác toàn thân cứng đờ.
Nhưng Boss Viên lại khoác tay đại mỹ nữ đó, im lặng lạnh lùng
tiến đến chỗ họ. Bước chân nhẹ nhàng, vẻ mặt lãnh đạm, ánh mắt nhìn thẳng, như
thể cô chỉ là người qua đường vậy.
Một bước hai bước ba bước, cho đến khi đứng trước mặt Thiên
Thụ.
Sau đó.
Đi lướt qua nhau.
Trái tim Thiên Thụ đã thót đến cổ họng, nhưng anh lại cứ thế
nhìn cô và cứ thế đi qua!
Đó là thái độ của một người làm chồng hay sao? Nhìn thấy vợ
mình và người đàn ông khác đang đứng trước ngõ hẻm bên ngoài nhà, lẽ nào anh
không nên nổi giận, đập cho người đàn ông kia một trận, hoặc xách cô lên như
túm cổ một con gà rồi ném lên giường sau đó tha hồ mà hành hạ dằn vặt cô như
thể cô là một con búp bê có đôi mắt vô hồn hay sao…
Được thôi, tha thứ cho cô, đã đọc quá nhiều tiểu thuyết tình
cảm Đài Loan rồi.
Nhưng cho dù quan hệ vợ chồng có tệ đến cực điểm thì khi gặp
nhau thế này, trong tình huống này, liệu có nên cùng nói “Trùng hợp quá em cũng
ngoại tình à?” hoặc không thì “À trùng hợp nhỉ, cùng nhau ngoại tình nhé!”
không? Như thế mới gọi là lịch sự và phép tắc, mà lại còn cùng sống dưới một
mái nhà nữa, đúng chứ?
Nhưng Boss Viên, Boss Viên khiến người ta sợ hãi ấy, một từ
cũng không nói mà đã chạy ra nước ngoài, về rồi lại chỉ lạnh lùng nhìn cô, còn
bắt cóc một đại mỹ nữ về và đi lướt qua cô! Cô! Cô còn chưa ly hôn mà! Cô! Cô
hiện giờ vẫn là vợ anh mà!
Thiên Thụ giận dữ trong cơn đau buồn, tiến lên hai bước, chỉ
vào lưng Boss Viên hét lớn, “Anh! Đứng lại! Em có chuyện muốn nói!”
Boss Viên và đại mỹ nữ kia lập tức dừng bước.
Hai người cùng lúc quay lại.
Thiên Thụ vốn như một quả bóng da được bơm đầy hơi, hôm nay
cứ lợi dụng cơ hội mà bùng nổ cũng tốt. Kết quả khi Boss Viên quay lại, đôi mắt
có hàng lông mày rậm chiếu thẳng ánh nhìn sắc nhọn vào cô, thì quả bóng Thiên
Thụ lập tức rất kém cỏi mà “xì” hết cả hơi.
Boss Viên trừng mắt, hàng lông mày nhướng lên, “Nói gì?”
“Nói… nói nói nói… nói…”, khí thế của Thiên Thụ càng lúc càng
nhỏ dần, càng lúc càng nhỏ, đến nỗi muốn co rúm người lại rồi.
Chết tiệt, sao mỗi lần cô đụng đến Boss Viên là lại mất mặt
thế này!
Đại mỹ nữ đứng cạnh Boss Viên không kìm được cười nhạt. “Ôi
chao, lạnh thế này, đứng ngoài thì có gì mà nói. Nếu có thì vào nhà rồi nói.”
“Ờ…”, Thiên Thụ cúi đầu, bất lực kéo dài giọng.
Không biết rốt cuộc ai mới là nữ chủ nhân nhà này, thật là Hạ
Thiên Thụ vừa kém cỏi vừa vô dụng.
Đại mỹ nữ nhìn bộ dạng gục đầu ủ rũ của Thiên Thụ thì che
miệng cười khúc khích, “Nhưng cô Hạ à, dây của cô tuột ra rồi kìa.”
“A hả?”, Thiên Thụ giật bắn người, vội cúi đầu nhìn dây… khóa
quần.
Viên Dã nhìn bộ dạng cô hoảng loạn thì thực sự là vạch đen
đầy mặt.
“Dây, giày!”
Anh bất lực thốt ra hai chữ.
Thiên Thụ bỗng thấy quá sức mất mặt, vội vàng quỳ xuống thắt
dây giày lại.
Đại mỹ nữ đứng cạnh Boss cười lăn lộn, khoác tay Boss Viên hí
hửng vào nhà. Chỉ còn lại Thiên Thụ đáng thương, mặt đỏ bừng bừng dằn vặt với
sợi dây giày cả buổi tối.
Đồng Tiểu Vi nhìn Hạ Thiên Thụ đi du ngoạn không gian vẫn
chưa quay về, với một vẻ mặt vô cùng khâm phục nhìn vào cái đám đỏ đỏ trắng
trắng lại thêm màu café của món cơm cà-ri trong miệng bạn, thật đúng là ngoạn
mục như đang mở cuộc họp. Thiên Thụ lại có thể giữ lâu như vậy mà không có phản
ứng gì, thực sự là siêu nhân quá siêu nhân!
Tiểu Vi rút di động ra “A lô, chào anh, xin hỏi có phải là
văn phòng xin xác nhận kỷ lục Guiness Thượng Hải không ạ? Tôi muốn xin đăng ký
kỷ lục Guiness cho một người ăn nửa cân ớt chỉ thiên, hai cân muối, ngậm cả nửa
tiếng cũng không có phản ứng…”
Phì…
Thiên Thụ cuối cùng đã đi du lịch quay về, vừa nhập hồn vào
xác thì nghe thấy lời Đồng Tiểu Vi nói, kết quả đầu lưỡi nếm thử thứ trong
miệng, suýt nữa thì mật xanh mật vàng cũng phun, há miệng nôn hết tất cả ra
ngoài!
Đầu bạn Đồng lập tức trở nên rất nghệ thuật, gồm có cà-ri
trộn ớt chỉ thiên, bên trên còn có những hạt muối trắng tinh rất đẹp…
Thiên Thụ vừa hét vừa nhảy, vừa lăn lộn vừa quơ quào, giống
như một con khỉ bị đốt cháy đuôi, trên mông vẫn còn lửa nên ngay cả ngồi cũng
không dám. “A a a a! Cay quá cay quá! Oa oa oa oa! Mặn quá mặn quá! Cứu tôi
với! Cứu tôi với!”
Mọi người trong quán ăn đều sợ hãi trước bộ dạng đó của cô,
vừa may lúc đó có phục vụ bưng ly nước đi ngang qua, Thiên Thụ không nghĩ ngợi
gì, nhấc luôn ly nước trên khay của anh ta lên rồi dốc lên vào miệng.
Anh chàng phục vụ nhìn cô vẻ quái lạ. “Cô… cô à…”
“Gì? Không thấy tôi sắp chết hay sao?”, Thiên Thụ uống được
thứ nước mát lạnh, cảm thấy dễ chịu hơn.
Đôi mắt anh ta càng trợn tròn hơn. “Không phải không cho cô
uống, cái đó… là rượu nấu…”
“Á á á á á!”, Thiên Thụ nhảy cẫng lên, muốn phá nát trần nhà
rồi.
Chết tiệt, thế chẳng phải là muốn hại chết cô sao? Vừa cay
vừa mặn vẫn còn trong miệng, bây giờ cả cổ họng cũng tử vong rồi! Vừa cay vừa
chát vừa khó chịu! Huhuhuhu sao anh lại đi ngang qua chứ! Tại sao không ngăn
tôi uống cái thứ đó? Tại sao tại sao tại sao!
Thiên Thụ không nói nổi, chỉ dùng ánh mắt giết chết anh phục
vụ.
Anh chàng phục vụ nhìn lại vẻ tội nghiệp, rõ ràng là cô giật
lấy và uống mà, cô nương ơi.
Thấy ánh mắt Thiên Thụ sắp lăng trì người ta rồi, cuối cùng
Đồng Tiểu Vi đã thoát được cái đám ớt chỉ thiên trộn cà-ri và muối, lên tiếng,
“Phiền anh đi lấy một thùng nước lạnh đến. Còn nữa, nhớ mang giúp tôi một tấm
khăn bông nhé.”
Phục vụ như được giải thoát, chạy như điên ra sau quầy.
Thiên Thụ có được thùng nước lạnh, cuối cùng đã được cứu.
Suýt nũa thì nhúng cả đầu vào giả làm đà điểu, món ớt chỉ thiên chết tiệt kia
thực sự là quá lợi hại.
Đồng Tiểu Vi vừa lấy khăn lau mặt, vừa bấm điện thoại. “Này,
hôm nay cậu sao thế, lại gặp chuyện gì hả? Anh nhà cậu bắt nạt cậu à? Nhưng tớ
nhớ hình như anh ấy đi nước ngoài rồi mà.”
Thiên Thụ ngậm viên đá, ngẩng đầu lên, lúng búng nói, “Về
rồi.”
“Về khi nào đó?”, Đồng Tiểu Vi bấm điện thoại để lên mạng xem
có email hay không, chưa được hai giây đã vỗ bàn. “Oa, cái gì thế này!”
Thiên Thụ chúi vào nhìn.
Một cái tít rất to trên phần tin kinh tế của trang Triều Văn:
Vụ kinh doanh thất bại, tổng giám đốc Vân Thượng đưa đại tiểu
thư tập đoàn Lĩnh Hàng về nước, có vẻ rất thân mật.
Chữ đỏ siêu lớn lại đính kèm một tấm hình rất rõ ở sân bay,
hai người khoác tay nhau thân mật trông rất giống một đôi tình nhân.
“Ồ” xong, Thiên Thụ lại vùi đầu vào trong thùng nước đá.
“Ồ cái gì mà ồ! Hạ Thiên Thụ, cậu có nhìn thấy không, có người
đến đục chân tường nhà cậu rồi kìa! Cướp người đàn ông của cậu kìa!”, Đồng Tiểu
Vi kêu lên.
“Tớ biết”, đà điểu Hạ ngậm viên đá lúng búng trả lời.
“Cậu biết?!” Cậu biết cô gái này là ai không? Quan Nguyệt
San, con gái lớn được cưng chiều nhất của chủ tịch tập đoàn Lĩnh Hàng, tiếp
viên hàng không xuất sắc nhất của công ty hàng không Lĩnh Hàng, luôn xuất hiện
trong các mẫu quảng cáo lớn nhỏ của hãng hàng không Lĩnh Hàng, rất nhiều lần
được người ta mời tham gia giới giải trí mà cô ta từ chối hết đấy! Người phụ nữ
như vậy đáng sợ thế nào cậu có biết không? Chỉ cần cậu bất cẩn một cái là người
đàn ông của cậu sẽ bị cướp đi mất đấy!” Đồng Tiểu Vi cầm điện thoại, còn kích
động hơn cả Thiên Thụ. “Nhìn tấm hình họ đi cùng nhau này, trời ơi, thân mật
quá đi mất! Á, lại còn nắm tay nữa!”
“Ồ”, Thiên Thụ gật đầu, suýt nữa thì nhảy luôn vào thùng
nước.
Đồng Tiểu Vi không chịu nổi, cầm điện thoại gõ lên đầu cô. “Ồ
cái đầu cậu, cậu nói gì đi chứ! Đừng cứ đến lúc quan trọng thì lại vô dụng như
vậy!”
Thiên Thụ suýt chút nữa bị bạn đánh vục đầu vào thùng nước.
“Phải, tớ rất vô dụng. Hơn nữa…”
Hạ Thiên Thụ ngẩng lên, chớp chớp mắt nhìn Đồng Tiểu Vi.
Đồng Tiểu Vi cũng nhìn người bạn thân vô dụng này.
Bị cô nàng làm tức chết đi được, chồng sắp ngoại tình rồi mà
còn không phản ứng, cái kiểu này là gì thế. Thật đúng là hoàng thượng chưa
cuống mà thái giám đã lo rồi.
Đồng thái giám cầm ly trà lên.
Thiên Thụ nhìn động tác tay của Đồng thái giám, miệng vừa
chạm vào thành ly, cô đã lên tiếng, “Thực ra hôm qua tớ cũng ngoại tình rồi.”
Phụt…
Đồng thái giám phun hết trà vừa vào miệng ra ngoài.
Hạ Thiên Thụ nhắm hai mắt lại, trên trán lủng lẳng một lá
trà.
Bạn Đồng vội vàng lấy khăn bông ra lau giúp cô. “Xin lỗi xin
lỗi, tớ hơi ‘kít đụng’ một tí. Không sao không sao, tớ biết hai người quan hệ
khá tệ, nên bước ra khỏi nấm mồ hôn nhân để hít thở không khí trong lành cũng
có thể hiểu được mà.”
Ha, Đồng thái giám thật phóng khoáng, Boss ngoại tình thì căm
giận đến mức như cướp của cô nàng ba trăm tệ không bằng, mà vừa nghe nói Thiên
Thụ cũng ngoại tình thì lại lý giải rất thoáng như vậy. Quả nhiên phụ nữ sẽ
không làm khó phụ nữ!
Thiên Thụ thở dài, ủ rũ nói, “Quan trọng hôm qua tớ và Đàm
Thiên Ân đứng trước ngõ, nhưng tớ lại hét lên là tớ muốn ngoại tình với Tiểu
Mạc! Boss Viên thì đứng ngay sau lưng! Cùng đại mỹ nữ kia!”
Nghĩ tới tối qua là cô lại thấy buồn bực.
Đừng nói người ta bây giờ có tấm hình thân mật như vậy, cho
dù họ có ngoại tình thật thì hiện giờ cô cũng không dám nói chữ nào, cứ nhớ lại
ánh mắt Boss trừng nhìn cô là lông trên người cô đã rơi rụng hết rồi.
Đồng Tiểu Vi nghe Thiên Thụ nói, mặt mũi méo xẹo. “Không phải
chứ? Kinh dị thế hả?”
“Ừ”, Thiên Thụ gật đầu.
Đồng Tiểu Vi không hề khách sáo, “Vậy cậu đi chết đi.”
“Ừ”, Thiên Thụ lập tức vùi mặt vào thùng nước đá, cứ thế cho
cóng chết đi.
Đồng Tiểu Vi lập tức lôi cô ra. “Đủ rồi Hạ Thiên Thụ, cậu
phấn chấn lên nào! Đi, chúng ta đi ngay!”
Tiểu Vi kéo Thiên Thụ chạy ra khỏi quán ăn.
Thiên Thụ bị kéo đi xềnh xệch, “Đi đâu?”
“Đi tìm anh nhà cậu, giải thích và bắt gian!”
“Hả? Tớ không muốn!”, Thiên Thụ giãy giụa.
Đồng Tiểu Vi căn bản không cho cô cơ hội.
Bóng hai người biến mất nhanh chóng.
Có người đứng sau lưng họ, lặng lẽ rơi lệ.
Chính là anh phục vụ hồi nãy, tay cầm mẩu giấy đánh số bàn
của họ. “Cô ơi… hai người… chưa thanh toán tiền…”