Ưng Vương Liệt Tình - Chương 16

Chương 16

ĐÊM THỨ NHẤT XẤU HỔ

Chậm rãi đứng dậy, thong thả đi xuyên qua rừng trúc đen có chút tiêu
điều, đứng trước cửa nơi sau này sẽ là nhà của bọn họ lại thấy Ảnh Nhiên đang
ngơ ngác đứng trong cánh cửa, bộ dáng kinh ngạc như là nhìn thấy gì đó gây ngạc
nhiên.

“Ảnh Nhiên, ngươi đứng ở cửa làm cái gì?” Tuyết Ưng ngạc nhiên hỏi.

Ảnh Nhiên quay người lại, thấy hắn đi tới vội đưa hai tay ngăn cản: “Tuyết
Ưng đại nhân, ngươi đi nơi khác một chút, đừng tiến vào, trong phòng rất bẩn,
chờ Ảnh Nhiên thu thập xong thì người hãy vào nghỉ ngơi.”

“Thật sự rất bẩn? Ta giúp ngươi cùng thu xếp đi. Ngươi là nữ tử, mấy
ngày nay cũng chịu không ít khổ rồi, cùng nhau dọn dẹp sẽ nhanh hơn nhiều lắm,
phòng này chắc mấy ngàn năm nay không có ai ở cho nên bẩn là chuyện khó tránh.”
Tuyết Ưng thấy mặt nàng ửng đỏ thì lo lắng thân thể nàng có gì không ổn, có lẽ
là bị sốt cao.

Nghĩ thế, Tuyết Ưng càng bước tới nhanh hơn, Ảnh Nhiên lập tức nhảy ra
ngoài cánh cửa, ngăn hắn lại: “Không cần, Tuyết Ưng đại nhân vẫn nên đi dạo
chung quanh một vòng đi, Ảnh Nhiên là tộc viên của người, chiếu cố cuộc sống
hàng ngày của người là việc của Ảnh Nhiên, Tuyết Ưng đại nhân không cần vào.”

“Ân? Trong phòng có cái gì kỳ quái, Tuyết Ưng lúc này cũng cảm giác được
Ảnh Nhiên cố ý không cho hắn đi vào, dường như trong phòng có thứ gì đó không
muốn cho hắn xem, nên nhướng mày hỏi ngược lại.

“Không có a, chỉ là quét dọn thì khó tránh khỏi việc bụi bay đầy trời,
không muốn làm bẩn xiêm y của Tuyết Ưng đại nhân, người cứ đi dạo một vòng
trong rừng được không?” Ảnh Nhiên dùng sức lắc đầu, nhưng ánh mắt né tránh, rõ
ràng là giấu đầu lòi đuôi, làm cho Tuyết Ưng càng thêm tò mò, muốn biết thực ra
trong phòng có thứ gì mà Ảnh Nhiên nhất định không muốn hắn nhìn thấy.

Vẻ mặt liền hiện sự khó xử: “Ảnh Nhiên, ta biết ngươi tôn kính thân phận
của ta, nhưng ở nơi này thì chúng ta là bạn, ngươi còn là vị hôn thê của, ta
đương nhiên phải giúp ngươi chia sẻ công việc trong nhà, đúng không? Ngươi cứ
gọi ta là Tuyết Ưng đại nhân, ta cũng tùy ngươi nhưng nếu ở trước mặt người
khác mà vẫn gọi ta như thế thì không sợ người khác thắc mắc sao?”

Ảnh Nhiên ngơ ngác gật đầu, vẻ mặt chờ mong hắn nói tiếp.

“Cho nên chúng ta cần phải phối hợp cho ăn ý, cho dù sau này ngươi không
muốn gả làm thê tử của ta thì trước mắt cũng nên giả bộ cho giống, ngươi nói
phải không?” Tuyết Ưng thấy nàng khó có được bộ dáng ngơ ngác, cảm giác rất
đáng yêu, trong lòng muốn cười nhưng ngoài mặt vẫn duy trì sự nghiêm trang.

Ảnh Nhiên lại là gật đầu, trong mắt vẫn là dấu chấm hỏi, không biết hắn
rốt cuộc muốn nói chính là cái gì!

“Ngươi đều đồng ý, vậy từ hôm nay trở đi, ta muốn cùng ngươi làm tất cả
mọi chuyện, tỷ như chuyện dọn dẹp nhà cửa, đi chọn mua đồ dùng… Ngươi đồng ý
không?” Tuyết Ưng lúc này mới đề cập tới vấn đề chính.

Ảnh Nhiên nghĩ nghĩ, tuy rằng cảm thấy có chỗ không thích hợp nhưng nhất
thời không tìm được lý do để phản bác đề nghị của Tuyết Ưng, cho nên cũng đành
gật đầu “Nhưng mà ngươi là Ưng vương đại nhân a.”

“Không ai quy định Ưng vương thì không thể làm việc nhà.”

Ảnh Nhiên lại gật đầu, ngẫm nghĩ một lúc mới thỏa hiệp: “Nếu Tuyết Ưng
đại nhân kiên trì cùng Ảnh Nhiên làm việc, Ảnh Nhiên đương nhiên không thể ngăn
cản người nhưng nếu lúc nào đại nhân không muốn làm thì cứ nghỉ ngơi, một mình
Ảnh Nhiên làm là được, vậy có được không?”

Tuyết Ưng lập tức gật đầu: “Được, bây giờ chúng ta vào thôi, dọn dẹp sớm
thì cũng có thể được nghỉ ngơi sớm, hai ngày nay tinh thần thật căng thẳng,
chưa được nghỉ ngơi, hôm nay phải hảo hảo nghỉ ngơi một chút.”

” Chờ, chờ một chút! Tuyết Ưng đại nhân, ngài không thể vào!” Những lời
này của Tuyết Ưng như làm Ảnh Nhiên thức tỉnh, lập tức nhảy dựng lên, giang hai
tay chặn hắn lại.

“Ảnh Nhiên, không phải đã thỏa thuận rồi sao? Ta với ngươi cùng dọn dẹp.”
Tuyết Ưng nhíu mày, càng muốn biết rốt cuộc trong phòng có cái gì, nếu không
phải vì không muốn phá hư cảm tình khi ở chung thì với tính cách của hắn, hắn
đã sớm nhảy vọt vào trong mà nhìn rồi.

“Hôm nay không được, từ ngày mai sẽ bắt đầu theo ý người, hôm nay thực
sự không thể, để một mình Ảnh Nhiên tự thu thập đi. Tuyết Ưng đại nhân cứ ở bên
ngoài đi dạo một vòng đi.” Ảnh Nhiên kiên trì, khuôn mặt đỏ bừng nhưng cương
quyết không nhượng bộ.

Tuyết Ưng gật đầu, tỏ vẻ ra hắn thực nguyện ý phối hợp với vẻ mặt của
nàng, uể oải nói: “Ảnh Nhiên, ta thực muốn nghe lời ngươi đi dạo trong rừng
nhưng ngươi không thấy trời sắp tối rồi sao? Chỉ lát nữa thôi thì bầu trời sẽ
tối đen hoàn toàn, ngươi sẽ không vì muốn ta vào nhà bị bẩn quần áo mà để ta ở
ngoài bị sét đánh chết chứ?”

Ảnh Nhiên ngẩng đầu nhìn thấy bầu trời đúng là bắt đầu tối đen, sắc mặt
đại biến, dậm chân nói: “Tuyết Ưng đại nhân, đều do ngươi không tốt, cứ đứng
đây nói chuyện làm cho Ảnh Nhiên không kịp quét dọn. Muốn vào thì cũng được
nhưng ngươi phải đáp ứng với Ảnh Nhiên, trước khi ta chưa thu dọn xong thì
không được mở mắt nhìn.”

“Ảnh Nhiên, rốt cuộc ở trong phòng có thứ gì ta không thể nhìn thấy? Ngươi
không cần phòng bị ta như thế.” Tuyết Ưng cuối cùng nhịn không được mà vạch
trần nàng.

“Tuyết Ưng đại nhân, tóm lại, ngài phải đáp ứng ta trước bằng không hôm
nay Ảnh Nhiên sẽ ra ngoài mặc cho bị sét đánh chết cũng không đi vào phòng.”
Ảnh Nhiên cắn môi dưới, bất cứ giá nào cũng không chịu lùi bước.

Tuyết Ưng ngẩn ra, không nghĩ tới nàng sẽ nói như vậy, làm cho hắn dù tò
mò muốn chết nhưng không thể không gật đầu: “Được, ta không nhìn là được rồi,
vậy bây giờ có thể đi vào được chưa? Trời đã tối hơn phân nửa rồi.”

“Ngài nhắm mắt lại trước!”

Tuyết Ưng mặc dù không cam lòng nhưng vẫn thuận theo Ảnh Nhiên mà nhắm
mắt lại, sau đó không bao lâu liền cảm giác có một bàn tay ấm áp, non mịn nắm
lấy tay của hắn, cảm giác không cam lòng của Tuyết Ưng cũng giảm đi, nếu nàng
kiên quyết không muốn cho hắn nhìn thấy thì chắc vật đó sẽ làm nàng xấu hổ, vậy
thì hắn sẽ không nhìn.

“Tuyết Ưng đại nhân, cẩn thận cánh cửa!” Ảnh Nhiên nhẹ nhàng ôn nhu nói
vào tai hắn

Tuyết Ưng lập tức nhấc chân, bước vào, sau đó lại bị nắm đi thêm hai
bước rồi dừng lại.

Bàn tay nàng rời khỏi tay hắn: “Tuyết Ưng đại nhân, người đứng yên đây,
không được cử động, Ảnh Nhiên đi đóng cửa.”

“Được.” Tuyết Ưng rất muốn lén mở mắt ra nhìn thử một cái nhưng vẫn có
kiềm chế, hắn trước giờ luôn là người giữ chữ tín, tuy rằng hắn rất tò mò muốn
biết rốt cuộc trong phòng có cái gì làm cho Ảnh Nhiên phòng bị đến vậy.

Khi cửa vừa đóng lại thì bầu trời cũng bắt đầu chuyển động, có lẽ vì
trên đỉnh núi, gần với bầu trời hơn nên tiếng sấm nghe càng dọa người hơn, tựa
hồ như đang nổ ầm ầm trên đầu bọn họ, lại giống như có thể tùy thời đánh tan
bọn họ. Ảnh Nhiên cũng đột ngột đến bên cạnh Tuyết Ưng, bàn tay nắm lấy tay hắn
trở nên lạnh lẽo.

“Ảnh Nhiên, ngươi sợ sấm sét?” Tuyết Ưng cảm giác được Ảnh Nhiên cứng
ngắc.

Ảnh Nhiên không hé răng, nhưng ngón tay run rẩy đã tiết lộ sự sợ hãi của
nàng, Tuyết Ưng lập tức quyết định thật nhanh, ôm nàng vào lòng: “Không phải sợ,
có ta ở đây.”

“Không,
không cần mở to mắt nhìn trong phòng.” Dù sợ nhưng Ảnh Nhiên vẫn không quên
nhắc nhở Tuyết Ưng.

Tuyết Ưng cảm thán mà nhận mệnh: “Được, ta cam đoan, ta không nhìn.”

“Cám ơn người!”

Nàng cúi đầu nói, lại cúi đầu nép vào ngực hắn, dường như vòng ôm của
hắn làm cho nàng an tâm rất nhiều, Tuyết Ưng dù không cam lòng nhưng thấy nàng
như thế thì tất cả cũng hóa thành nhu tình.

Tiếng sấm vẫn không ngừng, bên trong phòng hai người lặng lẽ ôm nhau,
cảm thụ sự yên lặng trước giờ chưa từng có.

Không biết qua bao lâu, khi Tuyết Ưng nghĩ sẽ kéo dài vĩnh viễn thì chợt
nghe âm thanh ôn nhu trong lòng vang lên: “Tuyết Ưng đại nhân, ta…”

“Sau này, ngươi có thể không cần gọi ta là Tuyết Ưng đại nhân, cứ gọi ta
la Tuyết Ưng đi.” Cảm giác tốt đẹp vì một tiếng Tuyết Ưng đại nhân của nàng mà
bị đánh mất sạch sẽ, trong lòng Tuyết Ưng cảm giác không vui.

“Tuyết, Tuyết Ưng!” Ảnh Nhiên tựa hồ cũng cảm giác được Tuyết Ưng thất
vọng cùng cô đơn, ngờ vực vô căn cứ một hồi rốt cục vẫn là ấp a ấp úng kêu tên
của hắn.

“Ân!” Tuyết Ưng cao hứng lên tiếng, nắm tay nàng lắc mạnh, thì ra thân
thể của nữ nhân lại mềm mại như vậy, giống như trẻ con, trước đây ôm tiểu ác ma
Bắc Dao Mặc Mặc cũng có cảm giác mềm như vậy, thơm như vậy nhưng vẫn khác với
cảm giác ôm Ảnh Nhiên, Tuyết Ưng đang cố gắng so sánh xem nữ nhân và đứa nhỏ
khác nhau chỗ nào.

“Tuyết Ưng, ngươi buông chút, ta muốn dọn dẹp trong phòng.” Ảnh Nhiên
tuy vẫn còn sợ hãi tiếng sấm nhưng biết nó sẽ không đánh tan nóc nhà của nàng
nên lá gan cũng lớn hơn, hơn nữa trong phòng còn có thứ không thể để Tuyết Ưng
đại nhân nhìn thấy, nếu không mau chóng xử lý thì đến sáng mai hắn nhất định sẽ
nhìn thấy, khi đó thì làm sao có thể đối mặt?

Nàng không có khả năng bắt Tuyết Ưng đại nhân vĩnh viễn không được mở
mắt nhìn trong phòng, hiện tại nàng mới hiểu vì sao Mộng cư chỉ dành cho các
cặp vợ chồng, vì sao phải để cho bọn họ tiến vào trước xem thử có hài lòng hay
không, tiếc rằng hiểu ra thì đã quá muộn.

Cũng may Ưng vương đại nhân cuối cùng không nhìn thấy, may mà cũng còn
kịp, Ảnh Nhiên vừa đỏ mặt xấu hổ, vừa rời khỏi ngực của Tuyết Ưng, cũng may hắn
vẫn đang nhắm mắt, trong phòng lại tối đen nên không ai nhìn thấy gương mặt đỏ
bừng của nàng.

Tuyết Ưng mặc dù có chút không cam lòng cảm giác vắng vẻ nhưng vẫn buông
nàng ra, cảm giác linh lực của nàng đang bay qua bay lại trong phòng, không cần
nghĩ cũng biết nàng đang dùng pháp thuật để làm chuyện gọi là sửa sang và quét
dọn.

Một hồi lâu vẫn thấy Ảnh Nhiên không dừng lại, linh lực gia tăng ngày
càng nhiều, nhịn không được liền hỏi: “Ảnh Nhiên, ngươi dừng lại cho ta, trong
phòng bẩn đến thế sao? Linh lực của ngươi cũng đủ quét dọn sạch sẽ nửa đỉnh núi
này rồi.”

“Chết tiệt! Vì cái gì mà không thể dọn sạch được chứ?” Ảnh Nhiên thấp
giọng nguyền rủa, âm thanh ảo não lại không cam lòng, lại gia tăng linh lực,
hoàn toàn không để ý tới lời của Tuyết Ưng.

“Ảnh Nhiên, rốt cuộc là chuyện gì? Nếu ngươi không dừng lại ta sẽ mở mắt
ra, ngươi cứ tiếp tục như vậy thì căn phòng này sẽ bị linh lực của ngươi phá
vỡ”. Tuyết Ưng thấy nàng không có ý dừng tay liền đưa ra tối hậu thư.

“Không được mở mắt.” Ảnh Nhiên quát to một tiếng rồi dừng tay lại, ngồi
trên mặt đất thở hổn ha hổn hể, không biết do đặc thù của Hư Vô Giới hay không
mà mỗi khi dùng pháp lực, Ảnh Nhiên lại cảm thấy mệt mỏi không thôi, chỉ là
muốn thu dọn một ít đồ vật trong phòng thôi mà như trải qua một cuộc đại chiến
không bằng.

“Được, ta không mở.” Tuyết Ưng bất đắc dĩ nói rồi theo cảm giác mà bước
đến bên cạnh nàng, vừa muốn ngồi xuống thì đột nhiên đất rung núi chuyển, căn
phòng lay động kịch liệt, Tuyết Ưng vì không phòng bị mà té ngã.

Hắn đang nhắm mắt nên đương nhiên không biết có chuyện gì, mà Ảnh Nhiên
thì thấy rõ ràng, nếu cứ như vậy thì sợ là bị đánh đến vỡ đầu đi, lập tức đứng
dậy dìu Tuyết Ưng đứng lên đưa về chỗ cũ, nhưng “Bùm.” Một tiếng hai người lại
rơi xuống mặt đất, Tuyết Ưng phát ra tiếng kêu rên.

Ảnh Nhiên vừa nghe liền quan tâm hỏi: “Ngươi thế nào, bị đau sao?”

Cảm xúc mềm mại, ấm áp dát chặt vào ngực hắn, cùng với lời nói thì nhiệt
khí cũng phun vào mặt hắn, hai cánh tay mềm mại đang vuốt ve đầu của hắn, tựa
hồ như muốn kiểm tra xem hắn có bị thương chỗ nào không. Ảnh Nhiên hoàn toàn
không phát hiện ra tư thế của bọn họ lúc này mờ ám tới mức nào, còn Tuyết Ưng
chưa từng gần qua nữ sắc thì lúc này cảm giác được trong cơ thể có một cỗ xúc
động xa lạ và cảm giác ấm nóng, hắn xấu hổ nghĩ muốn di động một chút, không
muốn dọa đến nàng.

“Ảnh Nhiên, ta không sao!” Tuyết Ưng cúi đầu cố bình ổn hô hấp để tránh
bị Ảnh Nhiên phát hiện sự bất thường.

“Ta đỡ ngươi đứng lên.” Nghe hắn bình tĩnh trả lời, Ảnh Nhiên lúc này
mới yên tâm hơn, chấn động cũng đã ngưng, lúc này nàng mới phát hiện tư thể của
nàng và hắn quá mức thân mật, vội vàng đứng dậy: “Thực xin lỗi, Tuyết Ưng đại
nhân, ta không cố ý”

“Không có việc gì! Nhưng mà Ảnh Nhiên, ngươi còn muốn ta nhắm mắt bao
lâu nữa? Nếu lát nữa lại có chấn động, ngươi cũng không thể tiếp tục che chắn
cho ta, mặc kệ là trong phòng có cái gì, ta cam đoan sau khi nhìn thấy sẽ không
có biểu tình gì, được không?”

Tuyết Ưng thở dài một hơi, có chút dỗ dành Ảnh Nhiên.

Ảnh Nhiên trầm mặc cúi đầu, pháp lực của nàng căn bản không thể di dời
cái gì đó trong phòng cũng không có biện pháp làm cho chúng biến mất, thậm chí
là biến thành vật khác cũng không thể, mà nàng cũng không thể bắt Ưng vương đại
nhân vĩnh viễn nhắm mắt. Thôi được, nhìn thì nhìn đi, ai biểu bọn họ lừa gạt,
nói nàng và Ưng vương là hôn phu hôn thê làm chi.

“Ngươi mở mắt nhìn đi.” Ảnh Nhiên xấu hổ, cúi đầu vào đầu gối.

Tuyết Ưng đang nôn nóng muốn biết trong phòng rốt cuộc có cái gì làm cho
Ảnh Nhiên khẩn trương như vậy, nên vừa được phép của nàng liền mở to mắt, lập
tức nhìn rõ mọi thứ trong phòng mà vừa nhìn thấy thì cũng nghẹn họng trân trối,
dở khóc dở cười.

Khó trách Ảnh Nhiên tình nguyện bị sét đánh cũng không muốn để hắn nhìn
thấy.

Thì ra trong phòng có rất nhiều tượng điêu khắc, miêu tả các tư thế hoan
ái của nam và nữ, mà điều đáng nói là khuôn mặt của những bức tượng này lại là
của hắn và Ảnh Nhiên, biểu tình sống động, trung thực, hoặc sung sướng, hoặc
thống khổ, cầu xin hay là dục tiên dục tử… làm cho người ta nhìn thấy đều cảm thấy
thẹn thùng, các mạch máu trong cơ thể cũng trương lên, cả người nóng rực, làm
cho Tuyết Ưng vốn đã có xao động giờ lại nhịn không được mà nhiệt huyết bừng
bừng.

Nếu hắn không chắc chắn đây là lần đầu tiên hắn và Ảnh Nhiên ở cùng một
gian phòng thì khi nhìn thấy những bức tượng này hắn cũng sẽ nghĩ hắn và nàng
đã phát sinh quan hệ nhiều lần, khó trách Ảnh Nhiên đỏ mặt như vậy, có lẽ bây
giờ hắn cũng không khác gì nàng.

Không lẽ ở Hư Vô Giới, trong phòng mỗi cặp vợ chồng đều có bài trí kinh
hỉ như vậy sao? Đây cũng là nguyên nhân Mĩ di nói nàng không thể vào sao? Dù
sao cũng không có ai thích nơi riêng tư của mình bị người khác nhìn thấy.

Nói như vậy thì những biến hóa trong phòng này xảy ra sau khi mộc bài
màu xám trong Tử điện rơi xuống, Mĩ di đã nói bọn họ nên vào trước xem thử có
thích nơi này không, đáng tiếc lúc đó bọn họ đều muốn nàng nhanh chóng rời đi
nên lúc này mới lâm vào tình trạng xấu hổ như vậy.

Nghĩ đến sau này mỗi ngày đều trải qua ở đây, cả người Tuyết Ưng lại
nóng bừng, đừng nói hắn là nam nhân mà cho dù không phải thì mỗi ngày đối diện
với tình cảnh kích thích chân thực như vậy cũng sẽ không chịu nổi.

Hiện tại hắn cảm thấy hối hận vì đã mở mắt, quả nhiên tò mò có thể hại
chết người, cho dù bây giờ hắn có nhắm mắt lại thì hình ảnh những bức tượng kia
cũng sẽ hiện rõ trong đầu, toàn là hình ảnh thân thể hắn và Ảnh Nhiên quấn quýt
giao triền, hình ảnh chân thực và sống động.

Không khí im lặng đến đáng sợ, cả hai đều cố gắng bình ổn hô hấp của
mình, không biết nên nói gì.

Cả hai đều mong trời mau sáng để có thể rời khỏi nơi này mà tìm cách
khác.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.