Phu quân ngây thơ nhất thiên hạ - Chương 01

01. Đề Thân[1]

[1] Đề nghị kết thông gia, thông
thường nhà trai tới hỏi cưới thì là cầu hôn nhưng ở đây, Trấn Quốc công phủ địa
vị cao hơn Yến phủ rất nhiều, được người ta ghé mắt tới là may mắn nên ta để
nguyên là đề thân ^^.

“Một hai ba bốn, hai hai ba bốn, ba hai ba bốn…” Trái ba đấm
phải ba đấm, xoay cổ lắc mông, sáng sớm ngủ dậy chúng ta tập thể dục.

“Tiểu thư, đây là…?” Nha hoàn mới tới bị đặt tên là Tập Nhân,
tuy chả liên quan gì đến cái vị trong Hồng Lâu Mông, bộ dạng cũng xấu hơn vị
kia. Bây giờ, hai con mắt không lớn lắm trợn to như chuông đồng đang ngơ ngác
nhìn tiểu thư nhà mình ôm một cái cây nhỏ lắc đầu ưỡn người làm đủ các tư thế
kỳ cục, thật sự khiến trái tim không hề ngây thơ của nàng chấn động không nhỏ.

“Mới tới?” Diệu Nhân gom lá khô bị gió lùa tới thành một
đống, ra dấu cho Tập Nhân đưa cái sọt tre kế bên cho mình, vẻ mặt tỉnh bơ như
không có gì lạ: “Tối qua tiểu thư ngủ bị cứng người, thư giãn gân cốt đấy mà!”

Tập Nhân câm nín, nếu không biết chắc chắn sẽ nghĩ cái cây đó
với tiểu thư có mối thù không đội trời chung.

“Phù, thoải mái rồi.” Rốt cuộc Yến Hồng đình chỉ việc hủy
hoại cái cây, hai tay chống eo vặn vài cái, phát hiện eo không đau lưng không
mỏi chân cũng có sức, tâm tình cực kỳ vui vẻ.

[Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ
cho người yêu sách.]

“Tiểu thư, hôm nay đọc cuốn nào?” Diệu Nhân lả lướt bước tới,
một bên lấy khăn tay đưa cho Yến Hồng lau mồ hôi mà thực ra chẳng có hột nào,
một bên nhỏ nhẹ hỏi.

“Tam Quốc Chí đi.” Yến Hồng ngoẹo đầu ngẫm nghĩ, chọn quyển
nào thú vị chút, đỡ mắc công lát nữa nghe được một tí lại ngủ nữa.

Tập Nhân tò mò nhìn Yến Hồng đi tới gốc cây bên cạnh, nằm
xuống một chiếc ghế xích đu trông giống trường kỷ, Diệu Nhân giống như làm xiếc
lôi từ trong tay áo ra một quyển sách buộc chỉ, thành thạo lật trang, sau đó
hắng giọng đọc: “Hôm nay nói tiếp Tào Tháo trốn khỏi Hoa Dung…”

Lúc này Tập Nhân mới biết, cái gọi là đọc sách, tức là nha
đầu ở một bên đọc, tiểu thư nàng chỉ thong dong nằm trên ghế tránh nắng hóng
gió mà nghe.

Đúng là biết hưởng thụ mà.

“Diệu Nhân tỷ tỷ, vì sao viện chúng ta gọi là Tam Trùng Uyển
vậy?” Tập Nhân thừa dịp Yến Hồng bị Tào Tháo thôi miên thành công, rốt cuộc lấy
hết can đảm hỏi vấn đề làm phiền nàng suốt từ khi chuyển đến hầu hạ tiểu thư
tới giờ.

“Đấy là lý tưởng sống của tiểu thư chúng ta.” Diệu Nhân liếc
bé cưng mới tới một cái, mắt nhỏ mũi nhỏ mặt nhỏ miệng cũng nhỏ, nhìn ngô ngố.
Khụ, xem ra phải trông chừng nàng, tránh bị người của Phi Vân Các ăn hiếp.

“Hả? Lý tưởng của tiểu thư là… làm sâu à?” Tập Nhân vô thức
sờ cánh tay, dường như cái thứ mềm mềm lông lá đó đang bò lên, cảm giác hơi ghê
tởm.

“Ai bảo ngươi nói chuyện khủng khiếp như thế?” Diệu Nhân bực
bội lườm Tập Nhân ngốc một cái: “Lý tưởng của tiểu thư là tập hợp ba kiểu sống
‘sâu ngủ, sâu lười, sâu gạo’ làm một, đâu có làm sâu ghê tởm như ngươi nói
chứ.”

“À.” Tập Nhân bị dạy dỗ lộ ra nụ cười đã thông suốt. Thật ra
là chả hiểu gì hết, có điều thấy Diệu Nhân bày ra vẻ mặt ‘Gỗ mộc có thể điêu
khắc được’, nàng quyết định tiếp tục tìm hiểu sâu hơn.

“Diệu Nhân tỷ tỷ, hình như tiểu thư không thích ra cửa nhỉ?”
Nàng vào phủ bảy tám ngày rồi, chưa hề thấy tiểu thư ra khỏi viện mình bao giờ.

“Hơ, tiểu thư chúng ta khá yên lặng.” Diệu Nhân nói xong cũng
cảm thấy bản thân không đáng tin. Lúc này Yến Hồng đang ngủ ngon lật mình,
miệng còn lầm bầm: “Biểu thúc nhà ta đếm không được…”

Diệu Nhân nhìn vẻ mặt hoài nghi của Tập Nhân, trong lòng dâng
lên bi phẫn một cách khó hiểu: tiểu thư, vì sao mỗi lần muội muốn tạo chút hình
tượng cho người, người luôn phá hỏng không kịp chờ như thế?!

Yến Hồng ngủ miết đến gần giữa trưa mới tỉnh, vừa tỉnh lại
liền phát hiện mấy nha đầu của mình đang chụm đầu xì xào. Tính nhiều chuyện nổi
lên, nàng rón ra rón rén đi tới nấp sau hòn non bộ bên cạnh, định nghe trộm xem
bọn chúng nói gì.

Vừa nghe liền sáng tỏ, chuyện tốt của Yến phủ sắp tới rồi.

“Trấn Quốc Công phủ tới đề thân?” Khả Nhân mặt búp bê sửng sốt
khó tin.

Trấn Quốc Công phủ? Yến Hồng nhíu mày, gõ cái đầu còn đờ đẫn
chưa tỉnh ngủ mấy cái mới nhớ ra. Thì ra là thế lực lớn nhất ở châu Di Lăng bọn
họ, hào môn thế gia tiếng tăm lừng lẫy, nghe đồn chỉ cần hắt hơi một cái, cả Di
Lăng đều phải run rẩy.

“Ồ, Trấn Quốc Công Đông Phương phủ đến à! Đó là đại gia tộc
chân chính, tri phủ Di Lăng chúng ta cũng tính là nhà giàu có số một nhỉ, thế
mà cũng phải nhường Trấn Quốc Công này bảy phần. Người ta là nguyên lão khai
quốc công thần, dùng chiến công, bản lĩnh thật sự đổi lấy tước vị truyền đời,
đừng nói chi đại công tử Trấn Quốc Công hiện tại còn trấn thủ biên quan trọng
yếu nữa, nội trong phủ đã nuôi ba ngàn tinh binh rồi, đủ sức ngạo nghễ cả Di
Lăng đó!” Y Nhân, mặt trái dưa, người cao gầy, tỏ vẻ tự hào. Ba năm trước
đại công tử Đông Phương Ngọc nhà Trấn Quốc Công được phong làm Chấn Viễn tướng
quân, mặc chiến bào hoàng đế khâm ban xuất phát từ quê nhà đi trấn thủ biên
cương. Nàng chen chúc trong dòng người đưa tiễn liếc mắt một cái, lập tức nhất
kiến chung tình với đại tướng quân ngọc thụ lâm phong uy phong lẫm liệt, nhớ
mãi không quên. Khụ, tuy nàng chỉ là một nha đầu chẳng tiếng tăm gì nhưng cũng
có quyền tương tư chứ!

“Y Nhân tỷ tỷ biết nhiều ghê!” Đám nha đầu đều bái phục, Y
Nhân càng dương dương tự đắc.

“Đúng rồi, bọn họ muốn cưới vị tiểu thư nào thế?” Cũng không
trách được Tập Nhân hỏi vấn đề này, dù sao trong phủ có tới ba vị tiểu thư chờ
gả.

“Chẳng cần biết là ai, chắc chắn không phải ta.” Yến Hồng rủa
thầm.

“Nghe bà mối nói là muốn cưới tiểu thư con vợ cả, không có
đặc biệt chỉ tên ai.” Giai Nhân mang tin tức về đầu tiên nghịch nghịch mớ tóc
mái không nghe lời, nhìn vẻ mặt bình thản cả năm không đổi của nàng, không ai
ngờ trong đám nha đầu nàng là vua nhiều chuyện cả.

“Ai dà, tiểu thư con vợ cả ở phủ chúng ta đâu chỉ một vị…”
Khả Nhân nói chưa xong liền bị Y Nhân tức giận cắt ngang: “Ngươi nói bậy gì đó?
Cái người ở Phi Vân Các kia là gì chứ, con vợ hai sinh ra thôi còn muốn đứng
trước tiểu thư chúng ta, nghĩ hay quá.”

“Y Nhân ngươi nói nhỏ thôi.” Diệu Nhân vội vã bịt miệng Y
Nhân, cẩn thận nhìn chung quanh mới buông ra: “Câu này không thể để người ở
viện khác nghe được, bằng không chúng ta bị phạt là chuyện nhỏ, liên lụy tiểu
thư mới là tội lớn.” Tình huống của tiểu thư hiện giờ đã đủ khiến người ta lo lắng
rồi, không thể xảy ra sai lầm gì nữa.

Y Nhân bĩu môi nhưng không nói nữa. Lòng nàng hết sức căm
tức, hễ ai hầu hạ tiểu thư đều không quên lòng tốt của nàng. Tiểu thư cư xử tử
tế, chưa từng đánh mắng hạ nhân, có gì tốt cũng chia cho họ hưởng cùng, ngay cả
cánh nha đầu bà tử mới vào nhắc đến tiểu thư cũng đều niệm một tiếng A Di Đà
Phật. Nhưng không có nghĩa là tiểu thư không biết quản chế người hầu, nha đầu ở
trong viện ưa tám chuyện trên trời dưới đất tiểu thư mặc kệ, nhưng hễ có người
đi ra ngoài mà dám ăn nói bậy bạ, gây chuyện sinh sự, tiểu thư biết được dứt
khoát không bỏ qua. Tuy không bị đòn roi nhưng phạt tiền lương rất nặng, còn
khiến người ta đau lòng hơn là bị phạt đòn nữa. Nếu nghiêm trọng, từ sau không
được hầu hạ ở Tam Trùng Uyển nữa, chỗ tốt như vậy, đi đâu mà tìm chứ.

Lại nói lời nàng cũng là thật. Nhớ năm đó lúc phu nhân còn
sống, khoan nhượng nhị phòng rất nhiều, tiểu thư cũng không thích tranh giành,
có thứ gì tốt đều để mẹ con nhị phòng cướp hết, có điều tốt xấu gì tiểu thư
cũng có thân phận trưởng nữ, nhị phòng còn kiêng kị đôi phần. Từ năm tiểu thư
mười ba tuổi, phu nhân lâm bệnh qua đời, nhị phòng trăm phương ngàn kế muốn lên
chính thất, lão gia lại hồ đồ để bà ta như ý. Lần này thì tốt rồi, vốn là con
vợ thứ bây giờ cũng thành con chính thất, tranh ngấm ngầm đoạt công khai càng
khỏi phải nói. Tiểu thư vẫn phớt lờ như cũ, nhị phòng quen thói càng lúc càng
ngông cuồng, bây giờ tiểu thư bị ức hiếp đến mức không bằng cả người xuất thân
thương nhân như tam phòng.

Người lành tất bị người bắt nạt, ngựa lành ắt bị người ta
cưỡi, không biết khi nào tiểu thư mới hiểu được đạo lý này đây, nàng sốt ruột
chết mất.

Yến Hồng đứng sau hòn non bộ nhìn mấy nha đầu bất bình thay
cho mình, nhất thời đăm chiêu.

Mẫu thân xuất thân thư hương thế gia, tính tình lãnh đạm
không màng danh lợi, chỉ thích cầm kỳ thi họa, không ưa tranh đấu trong nhà,
lúc còn sống không làm phụ thân yêu thích. Tuy nàng là trưởng nữ lại thừa hưởng
tính nết khiến người ta ghét của mẫu thân, vì thế cũng không được cưng chiều.
Sau khi mẫu thân mất, phụ thân càng lạnh nhạt nàng, nhất là sau khi phụ thân
đưa nhị nương lên làm chính thất, cơ hồ không nghe không hỏi đến nàng, một trai
một gái nhị nương sinh ra cùng với con gái tam nương sinh đã chiếm hết toàn bộ
tâm trí phụ thân, đứa con từng là trưởng nữ như nàng trở thành đồ trang trí.
May mà nàng chẳng mong mỏi tình thương của phụ thân, đối với thứ tình cảm mẹ
con giả dối của nhị nương càng không nhắc tới, mỗi ngày trừ việc đi nhà trên
vấn an ra thì chỉ ở trong viện nhỏ của mình, vui vẻ tự do tự tại làm con sâu
gạo.

Chắc hẳn mẫu thân trên trời linh thiêng, cũng cầu nguyện cho
nàng sống tốt, cái gọi là trưởng thứ tranh giành đó, mặc họ đi.

“Tuy lão gia là tiến sĩ nhưng tóm lại dòng dõi vẫn kém xa,
đường đường Trấn Quốc Công phủ sao lại muốn đến phủ chúng ta đề thân chứ?” Khả
Nhân vò đầu, ăn ngay nói thật.

“Nghe nói phu nhân Trấn Quốc Công đến Thiên Hoằng tự cầu nhân
duyên cho công tử, Hoằng Nhất đại sư của Thiên Hoằng tự đích thân giải quẻ, nói
là ‘Đông Phong Bất Tự Nhiễu, Xuân Miên Bất Giác Hiểu, Nguyệt Sơ Tình Phương
Hảo, Yến Tử Nhân Gia Nhiễu[2]’.
Ngươi nghĩ coi, họ Yến ở thành Đông không phải phủ chúng ta sao? Hơn nữa hai vị
tiểu thư vừa vặn sinh vào ngày xuân…”

[2] Nghĩa là “Gió xuân không
quấn quít, đêm xuân say giấc nồng, ngày đầu tháng vừa đẹp, én nhà người quấn
quanh” Dịch thơ dở ẹc, mọi người thông cảm. Đông phong vừa là gió xuân vừa có
nghĩa là hướng đông. Yến tử nhân gia còn có nghĩa là người nhà họ Yến.

Qua phân tích của Y Nhân, Yến Hồng cảm thấy tám chín chục
phần trăm cuộc hôn nhân này sẽ thành. Hoằng Nhất đại sư không đơn giản chỉ mang
ý nghĩa thần thánh, nghe nói đương kim thiên tử cực kỳ tôn kính ông ấy, địa vị
ngang với quốc sư. Ông không dễ dàng xem tướng giải xăm giùm người khác nhưng
một khi được ông chỉ điểm, chuyện mong cầu gần như đạt thành. Chính vì có ông,
hiện tại Thiên Hoằng tự nghiễm nhiên có danh hiệu Hộ Quốc tự, người đến dâng
hương cúng bái đứng số một số hai trong nước.

Làm hòa thượng mà đạt được đến địa vị đó, không dễ nhỉ. Yến
Hồng xoa cằm cảm thán.

Xem ra lần này nhị nương sẽ không tới kiếm chuyện với nàng
nữa, mối hôn nhân tuyệt như vậy rơi trên đầu con gái bà ta, bà ta bận tíu tít
sao còn thời gian tới chỗ mình điều hòa thể xác tinh thần nữa?

Ờ, lần trước cố ý gọi bà ta là nhị nương trước mặt phụ thân,
đắc tội với bà ta thật tệ, lúc này mới bị phụ thân cấm túc như mong muốn, lỗ
tai yên tĩnh hẳn. Thời hạn còn tới một nửa mà, nàng không cần đi xem chuyện vui
rồi, hì hì.

Lúc này, chính sảnh nhà trên của Yến phủ.

“Vân nhi, nào nào, để mẫu thân nhìn xem. Ôi, tiểu bảo bối nhà
chúng ta trổ mã hẳn ra, thật đúng là duyên dáng yêu kiều nhã nhặn trầm tĩnh. Ấy
thế mà lập tức sẽ thành phu nhân thế tử rồi, mẫu thân thật không nỡ.” Yến phu
nhân miệng nói thế nhưng mặt thì tươi như hoa nở.

“Mẫu… thân, nữ nhi không gả, nữ nhi muốn ở mãi bên cạnh hiếu
thuận với hai người.” Yến Vân thẹn thùng đỏ mặt, nhào vào lòng Yến phu nhân làm
nũng.

“Nói bậy, con gái lớn phải gả chồng, nhân duyên tốt như thế
không cho phép con từ chối.” Mặt Yến lão gia rạng rỡ, khẽ quát.

Lão gia Yến phủ Yến Thận là tiến sĩ năm Khánh Nguyên, tuổi
trẻ từng nức danh tài tử tuấn tú ở Di Lăng. Hôm nay tuy đã tứ tuần song lại có
phong phạm văn sĩ thành thục nho nhã, đến giờ không ít nhà còn muốn gả con làm
thiếp của Yến Thận.

Lần này Trấn Quốc Công phủ đề nghị kết thông gia, chọn trưởng
nữ Yến phủ, Yến lão gia Yến phu nhân căn bản không thèm nhớ tới trưởng nữ Yến
Hồng danh chính ngôn thuận, trực tiếp xem đấy là cầu hôn con gái thứ Yến Vân.

“Cha…” Yến Vân nũng nịu dài giọng, làm Yến Thận thương yêu có
thêm, vê râu cười lớn.

“Lão gia, ông đừng chọc Vân nhi nữa, ông không thấy con chúng
ta xấu hổ rồi sao?” Yến phu nhân khuê danh Phong Nương, rất hiểu tâm tư con gái
mình, cười híp mắt giải vây.

Yến Vân len lén ngước mắt nhìn khay sơn son đựng đôi chim màu
xám trên bàn, lòng tràn trề vui sướng. Nhạn xám nhé! Theo tục lệ cổ, nạp thái
lấy chim nhạn làm tin, nhà tầm thường đa phần dùng nhạn khắc bằng gỗ thay thế,
nhà hiển hách đính thân cũng chỉ dùng nhạn ngọc, còn Trấn Quốc Công phủ dùng
nhạn sống đến cầu hôn đại biểu không phải tầm thường, tỏ rõ thành ý.

Phu nhân thế tử Trấn Quốc Công cơ đấy, nàng nằm mơ cũng không
ngờ mình có thể gả được cho gia đình sang trọng như thế.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.