Cực Phẩm Gia Đinh - Chương 567 phần 2

Hương Tuyết nấc lên nói:

- Ngài đã thấy ai mỗi tối đều ôm linh vị mới có thể ngủ yên được không? Lúc
ngài chết, Đại Khả Hãn cũng gần như đã chết theo ngài!

- Ta hận nàng bắn một tiễn quá nhẹ! Nếu ta chết thật, vậy bao nhiêu phiền
não chắc cũng không còn nữa!

Những lời khổ sở chua xót như thế của hắn khiến cả tiểu cung nữ người Hồ
vốn là người ngoài cũng không nén nổi sự bồi hồi.

Tay nghề Nguyệt Nha Nhi quả nhiên thiên hạ vô song! Tuy chỉ dựa vào hình
dáng hắn trong trí nhớ mà may thành, nhưng bộ quần áo này còn vừa hơn cả bộ
quần áo hắn mặc trên người. Tăng lên một chút là quá dài, giảm một chút là quá
ngắn. Từng li từng tí đều không sai lệch. Chẳng trách nàng có thể bắn ra ba
tiễn liên hoàn thiên hạ vô song!

Hương Tuyết phục thị hắn mặc xiêm y rất cẩn thận, rồi nhè nhẹ vuốt vuốt bộ
trường sam màu vàng kim, nhỏ giọng nói:

- Đại nhân, Đại Khả Hãn bảo ta nói cho ngài biết, xiêm y này cho dù không
vừa thì ngài vẫn phải mặc!

Nha đầu này thật là bá đạo! Lâm Vãn Vinh gật đầu nói:

- Vừa, rất vừa! Chỉ là, ờ, chỉ là cái quần lót nhỏ một chút! Ngươi không
nói cho Đại Khả Hãn biết là ta rất mạnh sao?

Hai gò má Thiếu nữ Đột Quyết đỏ ửng lên, cười khì khì.

Vừa ra khỏi trướng bồng, cặp mắt của mấy người Đỗ Tu Nguyên bỗng dưng trợn
trắng, rào rào ào tới, đánh giá hắn từ trên xuống dưới, xuýt xoa khen ngợi. Màu
vàng vốn là màu kiêng kỵ, chỉ dành riêng cho hoàng gia, nhưng ở đây tất cả đều
là những huynh đệ sinh tử, thân phận Lâm Vãn Vinh lại vốn cũng phức tạp như
thế, ai còn có thể dị nghị gì chứ.

- Oa. Lâm huynh đệ thật ứng với câu: người đẹp vì xiêm y, ngựa đẹp vì yên
cương (giống như người đẹp nhờ lụa, lúa tốt nhờ phân). Nếu muốn đẹp thì nhìn
Lâm Tam này!

Lão Cao lắc đầu, hâm mộ nói:

- Bộ xiêm y này mua ở đâu thế? Ta muốn mua mười bộ!

Lão Hồ vỗ vào má hắn, cười nói:

- Ngươi hả, đầu thai kiếp sau rồi hãy nói!

Từ tiểu thư cũng đã tắm rửa xong, tóc ướt mượt, đôi môi đỏ mọng như sáng
lên, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần, dưới ánh trăng lấp lánh, nhu mì đẹp đẽ nói
không hết được.

Nhìn Lâm Tam cũng khác hẳn lúc trước, ánh mắt nàng đang êm dịu đột nhiên
che miệng cười nhỏ, sẵng giọng mắng khẽ:

- Cả người đều vàng chóe, nhưng nhìn chẳng giống Bồ Tát, mà vẫn là tiểu vô
lại!

Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, trộm vuốt nhẹ cái eo mềm mại của nàng:

- Ta vô lại nhưng muốn trèo cao tới cô phượng hoàng này! Ha ha...

Hắn cười hí hởn, đang muốn ôm lấy nàng, chợt nghe những tiếng chuông gió
‘keng keng’ rất dễ nghe truyền đến, giống như một tiếng ca văng vẳng trong gió,
nhẹ nhàng chầm chậm tới gần.

Từ xa xa, một cỗ kiệu kim sắc to lớn, được vây quanh bởi rất nhiều tấm lụa
mỏng màu hồng nhạt, như ẩn như hiện, chầm chậm đi tới. Xung quanh kiệu đều là
những cung nữ Đột Quyết thanh xuân xinh đẹp tuyệt trần. Các nàng bước từ từ,
nhẹ nhàng ung dung, những tấm lụa màu phấn hồng, lúc lên lúc xuống bay tung
theo gió, như một đám mây giữa trời, xuyên qua tầng tầng lụa mỏng, ẩn ẩn có thể
thấy được bên trong cỗ kiệu được trang hoàng màu đỏ, những tấm gấm màu vàng
kim. Mùi thơm nhàn nhạt văng vẳng, từ từ nhẹ nhàng đi tới.

Từ Chỉ Tình bỗng nhiên mở bừng mắt, cả kinh nói:

- Các nàng làm gì thế?

- Chẳng lẽ muốn bắt Lâm tướng quân tiến cung sao?

Hồ Bất Quy cười hắc hắc nói. Phàm là người đã có kinh nghiệm ở cuộc chiến
Khắc Tư Nhĩ đều rất quen thuộc với cỗ kiệu rồng này. Ngày đó Ngọc Già cũng dùng
cỗ kiệu này rước dũng sĩ câm vào cung. Nhưng hôm nay cỗ kiệu này rộng hơn, sang
trọng hơn, khiêng cỗ kiệu đó lại là những cô gái người Hồ xinh đẹp mặc áo màu
xanh, không ai biết Ngọc Già muốn làm gì.

Khi cỗ kiệu này vừa tới, cô cung nữ Đột Quyết tên là Nạp Lan nhẹ nhàng đưa
tay lên ngực, cung kính nói:

- Kim đao Khả Hãn Đột Quyết, mời Lâm đại nhân Đại Hoa tới, có chuyện quan
trọng thương lượng!

Đêm khuya rồi, Ngọc Già còn tìm ta nữa, nàng muốn thương lượng cái gì đây?

Lâm Vãn Vinh hắc một tiếng, nghi hoặc nói:

- Nạp Lan tiểu tỷ tỷ, chẳng biết Đại Khả Hãn ở đâu, nàng muốn tìm ta thương
đàm việc gì? Không dấu ngươi, ta vừa mới tắm rửa thay quần áo, chỉ thích hợp
ngủ, không thích hợp xuất hành!

Cái thứ lý do quái đản này cũng chỉ có Lâm tướng quân mới có thể nghĩ ra
được, mấy người Đỗ Tu Nguyên cố nén cười.

Nạp Lan tiểu tỷ tỷ nhẹ giọng nói:

- Sự việc phi thường trọng yếu liên quan tới tương lai của Đột Quyết và Đại
Hoa. Đại Khả Hãn nói, chỉ cần Lâm đại nhân gặp nàng, sẽ hiểu được ngay! Nàng
còn nói, đi hay không đi, cũng tùy đại nhân quyết định. Nếu ngài không muốn,
nàng cũng không bắt buộc! Tương lai có hối hận thì đừng trách nàng không nói
cho ngài trước!

Cái gì mà hoàn toàn tự nguyện, nói trắng ra phải là ép buộc trắng trợn. Đội
mũ cài đai rồi, còn bảo ta không đi được sao? Lâm Vãn Vinh gãi gãi đầu. Từ tiểu
thư vội vàng giữ chặt hắn lại, nhỏ giọng nói:

- Đề phòng có lừa đảo!

- Đại Khả Hãn còn nói, nếu Lâm đại nhân không tin nàng, vậy cũng không cần
đi nữa!

Ngọc Già cũng đã sớm tính tới màn này rồi. Một câu nhẹ nhàng làm cho không
ai nói được gì nữa.

Hồ Bất Quy có chút khẩn trương, nói:

- Làm sao bây giờ, rốt cuộc đi hay không đi?

Lâm Vãn Vinh liếc mắt nhìn Từ Chỉ Tình, Từ tiểu thư hừ một tiếng quay đầu
đi:

- Ngươi đừng hỏi ta, ngươi muốn đi thì cứ đi. Để tránh tương lai khỏi hối
hận, rồi lại trách ta hôm nay cản trở ngươi!

- Xin mời Lâm đại nhân lên kiệu!

Cung nữ Đột Quyết như đã được dặn dò, không cho hắn nhiều cơ hội suy nghĩ.

Lâm Vãn Vinh hít một hơi thật sâu, đột nhiên cắn răng, bước lên cỗ kiệu kim
sắc.

- Ta biết ngươi sẽ đi mà!

Từ tiểu thư thở dài, thanh âm nhỏ đến cả bản thân mình cũng không nghe
được.

Đám thiếu nữ Đột Quyết chầm chậm xoay người, khiêng chiếc kiệu thật lớn
lên, trong không trung khẽ loạng choạng một chút, rồi đi về phía biên giới hai
nước.

Ngồi trong cái ghế phủ gấm mềm mềm, mùi hương quen thuộc phả vào mũi, tấm
đệm dày mềm mại, cứ như da thịt quang khiết của Nguyệt Nha Nhi, ôn nhu làm cho
người ta run lên. Hắn chầm chậm ngả người trên giường, nhìn những tấm lụa mỏng
tung lên như đang múa trong tinh không, cảm thấy tâm thần phiêu phiêu đãng
đãng, chẳng biết bay đi nơi nào rồi.

Chiếc chăn dày cộm bỗng nhiên từ từ chuyển động, đột nhiên từ giữa có một
thân hình nhu mỹ bắn ra như điện, như một con báo cái nhanh nhẹn chụp thẳng vào
cổ hắn. Thanh âm mềm nhẹ nhưng băng giá vang lên bên tai hắn:

- Tin ta giết ngươi không?

Dưới ánh trăng, nàng chỉ mặc một bộ váy ngủ mỏng manh, mái tóc ướt đen mượt
xõa ra như thác nước trải xuống, da thịt trong suốt ngọc trên thiên trì, đôi
mắt lấp lánh nhưng băng giá. Nàng lạnh lùng nhìn hắn. Những đường cong lả lướt
vẽ ra những đường cong tuyệt vời. Bộ ngực tinh khiết sáng bóng trong suốt. Đôi
đùi ngọc thon dài như ngọn lửa thiêu đốt, đè mạnh lên bụng hắn.

Lâm Vãn Vinh ho vài tiếng, nhìn nàng, nhẹ nhàng đáp:

- Lần sau khi giết ta, xin nhớ đeo đao, được không?

Hai mắt Ngọc Già đang băng giá đột nhiên hóa thành mưa, từng giọt lặng lẽ
rơi xuống mặt hắn.

- Òa!

Nàng nấc lên yêu kiều, ra sức đè vào hắn, rồi giơ ngọc thủ lên, đấm lia lịa
vào vai hắn, cánh tay hắn. Mỗi một quyền đều đánh rất đau, rất mạnh. Những
tiếng bình bịch rõ ràng có thể nghe thấy được, đến cả cỗ kiệu thật lớn mà cũng
tựa hồ bắt đầu rung rinh, những thiếu nữ khiêng kiệu mở to hai mắt, mờ mịt khó
hiểu.

Lâm Vãn Vinh cắn răng không nói một tiếng.

Nhìn dấu tay đỏ ửng trên mặt hắn, đôi môi bị hắn cắn đổ máu, mắt Nguyệt Nha
Nhi như nhòa đi, trong mắt có những ngọn lửa vừa đau đớn như yêu thương. Nàng
vẫn tiếp tục đánh, nhưng càng ngày càng nhu nhược, nhẹ đến không thể cảm nhận
được.

- Tại sao ngươi không hoàn thủ? Ta không cho ngươi yêu ta, ngươi phải đánh
ta, ngươi mau đánh ta đi!

Nàng vô lực tựa vào ngực hắn, chân dùng hết sức co lên, nước mắt như mưa,
òa lên khóc lớn.

Lâm Vãn Vinh lắc lắc đầu, thở dài một tiếng:

- Ngươi nói sai rồi, ta không yêu ngươi, ta chỉ không quen biết ngươi!

Thân hình Ngọc Già run rẩy dữ dội, nàng ra sức giật tay hắn ra, trong cảnh
nước mắt rơi lã chã, vươn song chỉ, vừa nhanh vừa mạnh, xoát một tiếng nhằm
thẳng vào mắt mình.

- Ngươi làm gì thế!

Lâm Vãn Vinh kinh sợ vội chụp được cổ tay khiết bạch của nàng, nhưng phát
giác ra nha đầu này dùng kình lực rất mạnh, thật ra là thiếu chút nữa không cản
nàng được.

Ngọc Già vùng vẫy trong tay hắn, cắn vào mu bàn tay hắn, vừa khóc vừa cười:

- Ta muốn thấy ngươi yêu ta! Thế gian này, nếu không có tình yêu của ngươi,
ta tình nguyện sống trong bóng đêm!

- Điên rồi, điên rồi!

Hắn thì thào tự nói, nước mắt trào ra.

- Ta không điên, là ngươi điên! Tại sao ngươi lại giả vờ, tại sao ngươi đối
xử với ta như vậy? Ngươi có biết ngươi hung tàn đến đâu không? Ta đánh ngươi,
ta đánh chết ngươi!

Hai tay nàng như gió, động tác cực nhanh, trong nháy mắt đã tới trước mặt
hắn, Lâm Vãn Vinh vừa tránh được, năm ngón tay nàng lại cào vào ngực hắn, phẫn
nộ cào mạnh, soạt một tiếng, vạt áo trước ngực đã bị xé toang ra.

Thân hình nàng run lên, đột nhiên sững sờ ngây dại!

Một vết sẹo to bằng cái bát nhỏ, như giương nanh múa vuốt, diện mục dữ tợn,
dính chặt vào ngực hắn, ăn sâu vào xương tủy hắn.

Một tiễn kinh thiên động địa này là một loại đau đớn đến khắc cốt minh tâm,
hắn trước giờ chưa bị đau đớn như thế bao giờ!

- Đánh đi, làm sao ngươi không đánh, đánh đi!

Lâm Vãn Vinh ngẩng đầu phẫn nộ như một con gấu, nắm chặt hai tay nàng, kê
mặt sát vào mặt nàng lớn tiếng gầm lên, nước mắt cuồn cuộn chảy xuống.

Sững người nhìn vết sẹo sâu hoắm, Ngọc Già mím chặt môi, thân hình run lên,
nước mắt như nước vỡ đê, nghẹn ngào nấc lên như không thở nổi nữa.

- Không phải ngươi rất muốn gặp ta sao? Không phải ngươi buộc ta phải ngồi
vào bàn đàm phán sao? Khi ngươi gặp mặt ta, ngươi có nghĩ tới kết cục của chúng
ta hay không? Ta thích ngươi. Do đó ta không thể cho ngươi một kết cục không có
tương lai! Ngươi có hiểu ta nói gì không. Ngươi hiểu rõ không?

Hắn nói khàn cả giọng, tiếng nói phẫn nộ khê nặc, đưa tay áo lên lau nước
mắt, nhưng càng lau lại càng nhiều, ướt đẫm cả áo.

- Oa lão công!

Nguyệt Nha Nhi nhìn hắn, mừng rỡ vô cùng. Nàng đột nhiên cười khẽ, nước mắt
tràn mi, lung linh như đóa hoa lê đẹp nhất.

- Đừng gọi ta!

Trong lòng hắn loạn lên, phẫn nộ phất tay áo.

- Ngươi còn ngốc hơn cả ta!

Nàng đang cười mà như đang khóc, khóc mà như đang cười, cũng không biết cái
nào mới là cảm xúc chân thật nhất của nàng.

Nhìn gương mặt Nguyệt Nha Nhi gần trong gang tấc, lọn tóc mai trắng như
tuyết, lập tức hắn hoàn toàn rối loạn, không thể nào quay đầu đi chỗ khác.

Ngọc Già chầm chậm vươn tay, run rẩy vuốt ve gương mặt hắn, dùng bàn tay ôn
nhu, từng chút từng chút một lau những vết lệ trên mặt hắn. Nàng đột nhiên
cười:

- Oa lão công, ta muốn cắn ngươi một cái!

- Không được. Ngươi cắn đau lắm. Ta bị cắn vô số lần rồi!

Hắn cự tuyệt như chém đinh chặt sắt.

Ngọc Già khẽ cười nói:

- Ngươi yên tâm, lần này ta nhất định cắn rất ôn nhu... Ta cắn chết ngươi!

Nàng lao lên như tên bắn, đôi cánh tay trần khiết bạch như hai con rắn cuốn
lấy cổ hắn, cắn mạnh vào trán hắn, vào má hắn, vào mũi hắn, vào môi hắn...

Thân thể mềm mại run rẩy của nàng là mồi lửa tốt nhất, trong nháy mắt đã
dẫn đến một trận sấm sét. Những ngọn lửa tình khôn cùng nổ ra dữ dội, thiêu đốt
đùng đùng, như gió quét qua sa mạc thảo nguyên.

- Òa!

Vào lúc này tất cả áp lực đã hoàn toàn bộc phát. Lâm Vãn Vinh vung tay lên,
như một đấu sĩ điên cuồng, đè nàng xuống, cơ hồ như bóp nát cả cặp eo thon thả
non tơ của nàng. Đôi môi nóng bừng của hắn áp vào trên trán, trên mặt, trước
ngực…

Dưới vải bóng loáng không còn gì cả, thân thể trần mềm mại tuyệt đẹp như
ánh trăng rằm trong đêm không mây, những khúc quanh mềm mại đang run lên mãnh
liệt, tựa như một pho tượng mỹ nhân làm bằng ngọc thạch!

Nước mắt cuồn cuộn chảy xuống, Nguyệt Nha Nhi điên cuồng nghì chặt hắn,
cuốn lấy hắn như một con rắn, không cho hắn ngẩng đầu lên, không cho hắn hít
thở, như muốn hòa tan hắn vào ngực của mình.

- Ôi.

Một tiếng kêu đau đớn nhè nhẹ, giống như một lời tụng niệm cáo biệt đời
thiếu nữ. Thân thể nàng khẽ run lên, ý nghĩ trống không, nước mắt chảy dài, đột
nhiên giơ tay lên, tát mạnh vào mặt hắn:

- Ai bảo ngươi khi dễ ta!

Vừa chạm vào gương mặt hắn, vết tay đỏ tươi lại đập vào mắt. Sóng mắt nàng
bỗng nhu hòa, rốt cuộc không nỡ hạ tay xuống, lặng lẽ áp vào mặt hắn, lệ chảy
dài, nói khẽ:

- Oa lão công, xin ngươi ác với ta một chút, ác hơn một chút nữa! Oa lão
công, ta muốn ngươi yêu ta, yêu ta mạnh hơn!

Nàng đột nhiên ôm lấy hắn, bộ ngực đầy đặn vươn cao như bạch ngọc dính sát
vào ngực hắn, điên cuồng cắn cổ hắn, ngực hắn, vết sẹo của hắn, lưu lại một
chuỗi những vết ấn ký hình trăng khuyết.

Chẳng biết khi nào, cỗ kiệu rồng đang đứng lẳng lặng trên đường biên giới
hai nước, bỗng rung động kịch liệt, dưới những tấm màn lụa trắng như tuyết kia
là ánh nắng mùa xuân khôn cùng. Những thiếu nữ khiêng kiệu ai nấy đỏ bừng mặt,
ánh mắt run lên, muốn nhìn nhưng lại không dám.

Đám cung nữ vội vội vàng vàng kéo những tấm lụa màu hồng nhạt phủ xung
quanh, như một màn sương màu hồng đang từ từ bốc lên, bao chặt lấy cỗ kiệu
rồng. Hai thiếu nữ đầu lĩnh Nạp Lan và Hương Tuyết, mặt đỏ như gấc, chỉ huy
những tiểu cung nữ quì xuống trước cỗ kiệu rồng, tim đập gối run, không ai dám
ngẩng đầu lên.

Nhìn cỗ kiệu rồng xa xa rung động không ngừng, Cao Tù vội vàng che trước
người Từ Chỉ Tình, kinh hô một tiếng:

- Ủa, dường như động đất rồi! Lão Hồ, ngươi có cảm nhận được không?

- Không chỉ chấn động, mà là chấn động rất mạnh, đến cả quần áo cũng chấn
động rơi cả xuống!

Lão Hồ đứng bên cạnh lão Cao, thanh âm trầm trọng, sắc mặt nghiêm túc vô
cùng.

- Lợi hại nhất là chấn động rất lâu!

Đỗ Tu Nguyên và hai người sóng vai cùng đứng. Ba người diện mục nghiêm túc,
như không hề nói đùa, lẳng lặng kết thành một bức tường người, ngăn trở tầm mắt
của Từ Chỉ Tình.

Từ tiểu thư sắc mặt lúc xanh lúc đỏ lúc trắng, nhìn những tấm lụa mỏng bay
lất phất trên cao, nàng dịch chân, vài lần nhịn không được đã muốn lao lên,
nhưng rồi do dự thật lâu, cuối cùng chỉ dậm chân một cách hậm hực, xoay người
đi luôn.

Báo cáo nội dung xấu