Đại mạc dao (Tập 2) - Chương 12 phần 2
Vệ Thiếu Nhi gật đầu, cuối
cùng cũng đồng ý.
Vệ đại tướng quân quả không
hổ là người đủ sức khiến cho cả Lưu Triệt cũng khó cưỡng lại. Một câu nói chứa
đầy sức nặng, cần phải đưa ra quyết định là đưa, trách nhiệm không muốn gánh
thì phủi sạch, điều muốn cảnh cáo cũng đưa ra, lời nói trôi chảy chặt chẽ.
Cửu gia tỉ mỉ dặn Trần thúc
tất cả những việc phải chuẩn bị, lúc cánh cửa căn phòng nhỏ từ từ đóng lại, tôi
vẫn bất động nhìn chằm chằm vào phòng.
Từ lúc trời còn sáng đến tận
lúc sắc trời đã tối đen, trong căn phòng nhỏ vẫn không có bất kỳ động tĩnh gì.
Chỉ có tiếng Cửu gia cứ một hồi lâu lại vọng ra “nước đá”, đám đầy tớ ùn ùn
bưng đá mang vào.
Môi Vệ Thiếu Nhi trắng nhợt
đi, tôi đến gần, muốn nắm lấy tay bà, bà lưỡng lự một lúc rồi để tôi nắm lấy
tay mình, tay cả hai đều lạnh như băng tuyết, nhưng lúc chúng tôi nắm lấy tay
nhau, dần dần cũng ấm áp hơn đôi chút. Trong khoảnh khắc này, giữa rất nhiều
người, nỗi đau và sự sốt ruột của chúng tôi có vài phần tương đồng.
Vệ Thiếu Nhi siết tay tôi
mỗi lúc một chặt, ánh mắt mỗi lúc một thất thần. Bà nhìn tôi với vẻ cầu cứu,
tôi cũng kiên định nhìn lại, tỏ ý Khứ Bệnh sẽ tỉnh dậy. Bà không kìm được, ngả
đầu vào vai tôi, tôi thẳng người dậy, mắt không chớp nhìn chăm chăm vào căn
phòng kia. Khứ Bệnh, chàng nhất định sẽ không sao, nhất định!
Cửa mở ra gần như không một
tiếng động, sắc mặt Cửu gia tái nhợt, môi miệng xanh tím, thấy chúng tôi đều
đang nhìn mình chằm chằm, Cửu gia yếu ớt bám tay vào khung cửa, chầm chậm gật
đầu. Mọi người cùng thở phào, Vệ Thiếu Nhi lao vào phòng, bỗng hét to: “Sao vẫn
chưa tỉnh?”
Các thái y liền quýnh quáng
chân tay, chạy hết đến xem Hoắc Khứ Bệnh thế nào. Tôi bèn quay sang phía Cửu
gia, thì thấy Cửu gia đã ngất xỉu trên xe lăn. Chỉ có một thái y trung niên
liếc nhìn đám người đang vây quanh Hoắc Khứ Bệnh, rồi vội qua tỉ mỉ khám cho
Cửu gia.
Trái tim tôi một nửa chìm
trong băng, một nửa chìm trong lửa, đau đớn lo lắng áy náy đến mức gần như cơ
thể đã bị chia năm xẻ bảy. Tôi vừa nãy chỉ muốn vội vàng đến xem Hoắc Khứ Bệnh,
mà không hề để ý đến Cửu gia đã ngất xỉu, trong khoảnh khắc trước khi ngất xỉu
tâm tư huynh ấy thế nào chứ?
“Chúc mừng phu nhân, đích
thực đã tỉnh lại rồi. Để điều hòa trạng thái cho Hoắc tướng quân, Mạnh tiên
sinh có dùng chút hương an thần, cho nên Hoắc tướng quân chưa tỉnh ngay được,
nhưng lần này chỉ là đang ngủ, không phải hôn mê.” Các thái y mặt mày vui mừng,
Vệ Thiếu Nhi vô cùng mừng rỡ, người mềm nhũn ngồi bệt xuống đất.
Nghe nói Hoắc Khứ Bệnh đã
được an toàn, trái tim tôi coi như yên ổn một nửa, nhưng nửa kia lại càng đau
hơn, hai cánh tay của Cửu gia buông thõng bên cạnh xe lăn nhìn nhợt nhạt xanh
xao, tôi kinh ngạc nắm lấy tay huynh ấy, cảm giác như nắm vào đá lạnh: “Huynh
ấy bị sao thế?”
Vị thái y trung niên đặt tay
Cửu gia xuống: “Thế chất của Mạnh tiên sinh yếu hơn người bình thường, trong
phòng ẩm ướt ngột ngạt quá độ, ngay cả một người bình thường nếu ngồi trong đó
lâu như thế cũng không thể chịu nổi, huống chi là tiên sinh còn phải liên tục
chườm đá lạnh cho Hoắc tướng quân để hạ sốt, băng hàn đan xen, có thể chống đỡ
được lâu như thế đã là một kỳ tích rồi.”
Tôi xát mạnh tay Cửu gia,
đồng thời hà hơi vào tay huynh ấy, Trần thúc hành lễ với thái y: “Xin thái y
hãy trị bệnh cẩn thận cho Mạnh tiên sinh, tướng quân tỉnh lại nhất định sẽ hậu
tạ.”
Thái y xua tay: “Mạnh tiên
sinh vì cứu người mà không tiếc cả sinh mạng, y sư như vậy tôi mới được gặp lần
đầu, dù quản gia không dặn, tôi cũng nhất định cố sức.”
Tôi dặn Trần thúc: “Làm
phiền thúc chuẩn bị xe ngựa, chúng ta phải đưa Cửu gia về Thạch phủ đã.”
Trần thúc nhìn Hoắc Khứ Bệnh
vẫn đang nằm ngủ: “Hoắc tướng quân mà tỉnh lại, chắc chắn sẽ muốn gặp cô nương
ngay.”
Giống như sao vây quanh
trăng, trước giường của Hoắc Khứ Bệnh vây đầy người, từ thái y đến tỳ nữ, còn
cả gia đình họ hàng, tôi nói: “Cháu sẽ cố hết sức đi nhanh rồi về, bây giờ có
cháu ở đây hay không cũng giống nhau.”
Nhìn sắc mặt nhợt nhạt, bờ
môi thâm tím của Cửu gia, Trần thúc lộ vẻ bất nhẫn, bèn khẽ thở dài: “Ngọc cô
nương, yên tâm đi đi! Tướng quân ở đây bọn ta sẽ hết lòng chăm sóc.”
Lúc lên xe ngựa, đầy tớ toan
khiêng giúp ghế trúc, tôi bèn khoát tay, ra hiệu cho bọn họ tránh ra, tự mình
ẵm Cửu gia, nhẹ nhàng nhảy lên xe ngựa. Vị thái y trung niên theo sau, thấy thế
liền tấm tắc: “Công phu cao cường! Không làm người bệnh lắc lư tí nào.”
Tôi gượng cười: “Quá khen
rồi ạ, vẫn chưa thỉnh giáo quý danh của tiên sinh.”
Thái y nói: “Bỉ nhân họ
Trương, thực ra chúng ta đã từng gặp rồi, lúc đó Hoắc tướng quân mời ta đến
Thạch phủ khám bệnh cho cô nương.”
“Hóa ra sớm đã phải phiền
đến Trương thái y.”
Thái y lắc đầu: “Y thuật của
Mạnh Cửu gia căn bản không cần đến ta. Có thể có một cơ hội nghe Mạnh Cửu gia
giảng về y thuật, ta nên đa tạ cô nương.”
Về đến Thạch phủ, Trương
thái y tự tay sắc thuốc, giúp tôi bón thuốc cho Cửu gia, lại dặn kỹ tôi và
Thiên Chiếu phải chú ý những chuyện gì rồi mới rời đi.
Lúc tôi và Cửu gia ra khỏi
nhà, Cửu gia vẫn hoàn toàn bình thường, lúc quay về lại đã bất tỉnh, Thiên
Chiếu thì khỏi phải nói, nhưng Thạch bá rõ ràng rất không vui, mấy lần nhìn tôi
muốn nói, nhưng đều bị Thiên Chiếu đưa mắt tỏ ý nài nỉ.
Sợ Cửu gia muốn uống nước
hoặc có yêu cầu gì khác, tôi cứ ngồi chực bên giường. Cửu gia ngủ rất trằn
trọc, hình như trong mơ vẫn còn lo lắng gì đó, hai đầu mày đôi lúc lại nhíu vào
nhau, khuôn mặt cũng thi thoảng thoáng hiện nỗi đau khổ.
Đây là lần đầu tiên tôi ở
gần Cửu gia đến thế, lần đầu tiên nhìn kỹ huynh ấy mà không ngại ngần gì, cũng
là lần đầu tiên Cửu gia không che giấu bản thân, không dùng nụ cười tựa gió
xuân để che đậy cảm xúc của mình.
Tôi gục mặt xuống bên gối
Cửu gia, nhẹ nhàng cất giọng hát một khúc ca du mục:
Ngồi rất lâu trên
cây bông gòn ở mảnh đất trồng,
Đoán rồi đoán tâm tư
của Ba Nhã Nhĩ.
Ngồi rất lâu dưới
bóng cây liễu,
Nghĩ rồi lại nghĩ về
tâm tư của Ba Nhã Nhĩ.
Cây cao lương ở phía
ở phía Tây cao quá đầu rồi,
Vẫn nhìn về bóng
lưng của Ba Nhã Nhĩ.
Cây cao lương ở phía
Bắc cũng cao quá đầu rồi,
Vẫn nghiêng nhìn về
một phía bóng lưng Ba Nhã Nhĩ.
Cây cao lương ở phía
Đông đã cao quá đầu rồi,
Vẫn từ sau lưng nhìn
về bóng lưng Ba Nhã Nhĩ.
…
Hạt cây du thụ đem
trồng sẽ nảy mầm lớn lên,
Cô gái đến tuổi sẽ
có bà mối đến nhà,
Cây cao lương ở phía
Tây cao quá đầu rồi,
Ba Nhã Nhĩ nhìn về
bóng lưng tôi xuất giá.
Cây cao lương ở phía
Bắc cũng cao quá đầu rồi,
Ba Nhã Nhĩ nghiêng
nhìn về phía bóng lưng tôi xuất giá.
Cây cao lưng ở phía
Đông đã cao quá đầu rồi,
Ba Nhã Nhĩ từ sau
lưng nhìn về bóng lưng tôi xuất giá.
…
Chân mày Cửu gia dần dần
giãn ra, ngủ cũng yên ổn hơn nhiều. Tôi hát đi hát lại khúc ca dao, lệ ngập dần
trong mắt. Đây là bài ca dao phổ biến của người du mục Hung Nô, kể về câu
chuyện tình yêu của tiểu thư quý tộc Y Châu và nô lệ Ba Nhã Nhĩ. Thuở bé, từng
nhìn thấy yên chi mẫu thân của Ư Thiền ngơ ngẩn nghe bài hát này, mắt rưng rưng
lệ. Năm ấy nghe mà không hiểu, sao đằng trước là Y Châu giữa mảnh đất trồng cao
lương nhìn bóng lưng Ba Nhã Nhĩ, về sau lại đổi thành Ba Nhã Nhĩ ở mảnh đất cao
lương nhìn theo bóng nàng?
Cảm giác có bàn tay chạm nhẹ
vào gò má mình, tôi lập tức tỉnh lại. Không biết tôi đã ngủ gật từ lúc nào, đầu
đang đặt nghiêng bên giường, lúc này Cửu gia nằm nghiêng người ngủ, vừa khéo
đối mặt với tôi, có thể cảm nhận được cả hơi thở của nhau.
Năm ngón tay Cửu gia chậm rãi
lướt qua gò má tôi, lông mày, đôi mắt, mũi, môi cằm, dường như là đang ghi nhớ,
đang lưu luyến, đang chạm khắc, đôi mắt của huynh ấy âm u thăm thẳm, trong mắt
như có đất trời sụp đổ, hội tụ nỗi hối hận uất ức của năm sông bốn biền, sự bi
thương đau đớn từ bốn phương tám hướng.
Tôi bị ánh mắt ấy mê hoặc,
tâm tình chấn động. Cửu gia vẫn điềm tĩnh, ung dung, bi thương tới đâu chăng
nữa ra đến nét mặt cũng chỉ hóa thành một nụ cười. Thấy hai chiếc bóng mình bé
xíu trong tròng mắt của huynh ấy, tôi không khỏi hoang mang, sợ hãi, nhưng vẫn
mím môi cứng cỏi.
Cửu gia từ từ thu tay lại,
bỗng bật cười, lại là một nụ cười ấm áp như gió xuân. Mây trôi gió thổi, bầu
trời trong vắt mênh mông, nhưng lại không thể nhìn rõ thứ nằm tận đáy sâu đôi
mắt kia. Cửu gia gượng chống người dịch vào trong một chút, ra hiệu cho tôi nằm
xuống bên cạnh. Tôi sớm đã quen nghe theo yêu cầu của huynh ấy, hành động
thường nhanh hơn suy nghĩ, trước khi quyết định xong thì đã thấy mình nằm lên
giường rồi.
Chúng tôi nằm im, cách nhau
một bàn tay.
Một lúc lâu sau, Cửu gia
cười bảo tôi: “Hát lại lần nữa bài ca dao muội vừa hát đi.”
Tôi ngơ ngẩn gật đầu, hắng
giọng cất tiếng:
… Ngồi rất lâu trên
cây bông gòn ở mảnh đất trồng, đoán rồi đoán tâm tư của Ba Nhã Nhĩ… Cây cao
lương ở phía Bắc cao quá đầu rồi, vẫn nghiêng nhìn về một phía bóng lưng Ba Nhã
Nhĩ. Cây cao lương ở phía Đông cũng cao quá đầu rồi, vẫn từ sau lưng nhìn về
bóng lưng Ba Nhã Nhĩ… Hạt cây du thụ đem trồng sẽ nảy mầm lớn lên, cô gái đến
tuổi sẽ có bà mối đến nhà. Cây cao lương ở phía Tây cao quá đầu rồi, Ba Nhã Nhĩ
nhìn về bóng lưng tôi xuất giá… Cây cao lương ở phía Đông cũng cao quá đầu rồi,
Ba Nhã Nhĩ từ sau lưng nhìn về bóng lưng tôi xuất giá…
Lời ca chấm dứt đã lâu, cả
hai vẫn nằm im không một cử động.
Tiếng Cửu gia nhẹ như hơi thở:
“Sao Ba Nhã Nhĩ ngốc thế, vì sao chưa bao giờ quay đầu lại nhìn Y Châu? Vì sao
toàn để Y Châu dò đoán tâm tư mình? Vì sao lại không nói cho Y Châu biết tâm tư
mình chứ? Thông minh hơn cả loài hồ ly tinh ranh nhất thảo nguyên, nhưng lại
không hiểu rằng Y Châu căn bản không hề căm ghét xuất thân của hắn, cũng không
sợ đi theo hắn sẽ khổ sở.”
Tôi cứ tưởng Cửu gia không
biết tiếng Hung Nô nên mới yên tâm hát bài này, nhưng quên mất là huynh ấy rất
uyên bác thông thái, cũng quên mất lúc Đế quốc Hung Nô còn cường thịnh, các
nước Tây Vực đều thần phục Hung Nô, tiếng Hung No rất phổ biến ở Tây Vực, trong
lúc ngạc nhiên bèn hỏi một câu ngớ ngẩn: “Huynh hiểu tiếng Hung Nô à? Huynh
biết bài ca du mục về Ba Nhã Nhĩ và Y Châu?”
Cửu gia nửa ngâm nửa
hát: “Mây trôi đuổi theo trăng sáng, Ba Nhã Nhĩ kết bạn với Y Châu, một
vạn con hoạ mi trên thảo nguyên cũng không thể hát cho hết niềm vui của họ!”Cửu
gia chăm chú nhìn tôi: “Tuy Ba Nhã Nhĩ đã phụ lòng Y Châu, nhưng trong bài ca
dao cuối cùng vẫn hát rằng họ sống hạnh phúc bên nhau đến cùng, muội có tin vào
câu chuyện ấy không?”
Tôi không trả lời câu hỏi,
nói lảng đi: “Muội phải đi đây.”
Cửu gia quay đầu đi không
nhìn tôi, nhẹ giọng nói: “Ta thật muốn vĩnh viễn không tỉnh lại, như thế muội
có thể ở lại bên ta, nhưng như vậy lại làm muội lo lắng và đau lòng.”
Nước mắt cố nén lúc hát đột
nhiên trào ra, tôi vội nhảy xuống giường, quay lưng gạt nước mắt: “Huynh dưỡng
bệnh cho khoẻ, khi nào muội có thời gian sẽ lại đến thăm huynh.”
Đang định đi, thì Cửu gia
đột nhiên nắm lấy tay tôi, chậm rãi hỏi từng chữ một: “Ngọc nhi, cho ta biết!
Trong trái tim muội quan tâm cho ai hơn? Đừng bận tâm đến chuyện hứa hẹn, nếu
không phải cân nhắc bất cứ điều gì, muội sẽ nhớ ai nhiều hơn? Muội muốn ở bên
cạnh ai?”
Tôi cắn chặt môi, muốn rút
tay ra song Cửu gia không buông, chậm rãi lặp lại câu hỏi vừa rồi lần nữa. Tôi
cắn môi nghẹn ngào muốn nói, nhưng một từ cũng không thể thốt ra, chỉ có cơ thể
không ngừng run rẩy.
Cửu gia thấy tôi như thế,
trong mắt ngoài yêu thương còn thêm xót xa, đủ loại cảm xúc hòa lẫn vào nhau,
liền buông tay ra: “Muội về đi!”
Tôi không dám quay đầu lại,
chạy như bay ra khỏi phòng. Mặt gió lạnh táp vào mặt, cứ thế chạy băng băng
trong đêm tối, song trái tim vẫn không sao bình tĩnh lại. Bộ dạng này của tôi
làm sao gặp Khứ Bệnh đây? Nếu hắn vẫn chưa tỉnh dậy thì tốt, nếu tỉnh dậy rồi,
với sự thông minh của hắn làm sao lại không nhìn thấu nụ cười vui vẻ gượng gạo
của tôi?

