Đại mạc dao (Tập 2) - Chương 12 phần 1
Chương 12: Đổ bệnh
Đã mấy ngày qua, Hoắc Khứ
Bệnh vẫn biệt tăm, Hồng cô và Tâm Nghiễn đều không hiểu xảy ra chuyện gì. Hông
cô dò hỏi mấy lần, tôi cũng không hé một chữ, bầu không khí dần dần trở nên nặng
nề, ai nấy đều càng ngày càng ít nói, tiếng nói cũng càng ngày càng nhỏ. Người
này ảnh hưởng đến người kia, cuối cùng đến cả đám tỳ nữ gặp nhau cũng chỉ dùng
ánh mắt nói chuyện, ngươi ném cho ta một cái nhìn, ta nháy nháy mắt với ngươi,
ngươi gửi lại cho ta một cái nhìn đầy ý nghĩa thâm sâu, một hỏi một đáp, hàm ý
phong phú. Tôi nhìn mà không hiểu nổi bọn họ đang nói cái gì, không biết bọn họ
làm sao có thể hiểu được ý nhau.
Tôi chỉ vào bộ dạng “mặt mày
hớn hở” của hai tỳ nữ Tâm Lan và Tâm Nghiễn vừa mới bưng cơm lên, hỏi Hồng cô:
“Tỷ nhìn có hiểu bọn họ đang nói gì không?”
Hồng cô nói: “Cái này có gì
mà nhìn không hiểu chứ? Tâm Lan nhìn Tâm Nghiễn với vẻ ngờ vực, là hỏi: “Hôm
nay ngươi ăn gì chưa?” Tâm Nghiễn lắc đầu: “Chưa ăn.” Tâm Lan nhíu mày lắc đầu:
‘Ta cũng chưa ăn, đói quá!” Tâm Nghiễn lén liếc nhìn muội một cái xong, gật đầu
với Tâm Lan: “Đợi lát nữa chúng ta cùng lén ăn sau lưng Ngọc nương đi!” Hai
người nháy mắt ra hiệu với nhau biểu thị đồng ý.”
Tôi phụt hết chè trong miệng
ra đất, vừa ho sặc sụa, vừa cười nói: “Hồng cô, xem ra lúc vừa mới vào phòng,
tỷ đá mắt nhìn Tâm Nghiễn mấy lần chắc là cũng đang hỏi đã ăn chưa, hẹn nhau
lát nữa cùng ăn một bữa.”
Hồng cô bình thản nhã nhặn
đáp: “Ta hỏi không phải là ‘hôm nay ngươi ăn gì chưa’, mà là ‘hôm nay ngươi
uống gì chưa’.”
Tôi nhấc khăn tay lên lau
miệng: “Tỷ toàn bịa đặt lung tung!”
Hồng cô nói: “Nếu không bịa
đặt lung tung thì làm sao khiến muội cười được? Mấy ngày nay sắc mặt khó coi
như thế, muội khó chịu, làm cho bọn ta ai ai cũng khó chịu theo. Ngọc nhi, hà
tất phải làm khó chính mình? Rõ ràng là nhớ nhung người ta, tâm sự nặng nề, vì
sao lại không đi thăm xem sao?”
Tôi cúi đầu không lên tiếng
phản kháng.
Tâm Nghiễn kéo rèm cửa lên,
bước vào phòng bẩm báo: “Ngọc nương, quản gia phủ Hoắc tướng quân muốn gặp tỷ.”
Hồng cô lập tức nói: “Mau
mời vào nhà.” Bà đứng dậy, đi ra ngoài: “Người giảng hòa đã đến, ta cũng thở
phào được rồi. Nếu cứ phải kìm nén thế này, hai người bọn muội gượng chịu được,
nhưng ta không chịu nổi đâu.”
Trần thúc vừa mới đi vào, chưa
nói câu nào đã quỳ xuống trước mặt tôi, không kịp đỡ ông dậy, tôi đành nhảy
tránh sang một bên: “Trần thúc, có gì thúc cứ nói rõ ra. Thế này cháu không
nhận nổi đâu.”
Trần thúc vẫn một mực quỳ
gối, mặt mày xám như tro tàn tưởng chừng cả đêm chưa ngủ: “Ngọc cô nương, ngày
ấy lúc Mạnh Cửu của Thạch phảng đến hỏi thăm ta chuyện về cô nương, đến liên
tục ba lần liền, đều là ta chặn đuổi hắn về, và quả thật… quả thật cũng nhìn
đối phương với vẻ khinh khỉnh. Tuy tướng quân dặn là phải giữ phu xe của hãng xe
kéo lại và giấu kỹ tin tức của lữ quán Lương Châu, không được phép để lộ hành
tung của cô nương ra ngoài, nhưng tuyệt đối không hề bảo ta làm khó Mạnh Cửu.
Tướng quân tính tình cao ngạo, lại là người không thích tự biện hộ, căn bản
không thèm giải thích, cũng không muốn phân trần, nhưng lão nô không thể giương
mắt lên nhìn hai người vì việc ta hành xử sai lầm mà dần dần xa cách.”
Nén nỗi bực bội trong lòng,
tôi chất vấn: “Trần thúc, vì sao thúc lại làm thế? Tình thế của chúng cháu bây
giờ có phải là niềm vui mà thúc hy vọng Khứ Bệnh có được không?”
Trần thúc im lặng, quay sang
dập đầu trước tôi ba lần, tuy tôi ra sức né tránh, nhưng vẫn trượt một lần:
“Thúc đứng dậy đi! Chuyện đã thế này rồi, cháu còn có thể làm gì? Cho dù có
trách phạt cũng muộn rồi. Nếu thúc muốn nói chuyện, thì đứng dậy rồi nói, cháu
không quen nói chuyện với một người đang quỳ.”
Trần thúc vẫn quỳ bất động,
rất lâu không nói lời nào, tôi băn khoăn nhìn ông, ông lại né tránh ánh mắt của
tôi, tựa hồ phải lấy hết dũng khí mới có thể nói nốt mấy lời còn lại: “Sáng hôm
qua tướng quân ra ngoài cưỡi ngựa, đột nhiên bị ngã văng khỏi ngựa, hôn mê đến
bây giờ vẫn chưa tỉnh.”
Chuyện quá đỗi kỳ quặc, tôi
nghe xong mà lòng không sao tiếp nhận được, không thể hiểu được: “Sao? Thúc nói
sao cơ?”
Trần thúc trấn tĩnh kể:
“Thái y trong cung đã thay đến mấy người rồi, nhưng vẫn bó tay. Ngày thường ai
ai cũng làm như mình là Biển Thước tái sinh, tranh giành danh hiệu không ai
nhường ai, nhưng khi thực sự có bệnh, thì họ lại cứ đùn đẩy nhau. Trong cung đã
ầm ĩ lên một trận, bệ hạ phẫn nộ, chỉ muốn đem đám phế thải ấy giết hết mới hả
giận. Nếu giết hết bọn họ mà khiến tướng quân tỉnh lại được, thì chém rơi một
trăm cái đầu cũng chẳng sao, khổ nỗi bây giờ việc cứu chữa chỉ có thể dựa vào
họ.”
Tôi cuối củng cũng nghe hiểu
được mấy phần, trong nháy mắt dường như trời đất đều sụp đổ, chấn động, kinh
ngạc, hoảng loạn, sợ hãi, hối hận, mọi cảm xúc nhất loạt cuồn cuộn trỗi dậy
trong lòng, không để ý gì đến Trần thúc, cứ thế lao thẳng ra ngoài. Trần thúc
vội vã theo sau tôi, luôn miệng gọi: “Ngọc cô nương, cô nương thong thả đã, còn
mấy lời chưa nói hết.”
Nhìn thấy xe ngựa đang đỗ
trước cổng là của Hoắc phủ, cách từ rất xa, tôi đã ra sức chạy, nhảy bật lên
xe: “Lập tức hồi phủ.”
Trần thúc từ đằng xa gọi to:
“Đợi chút.” Phu xe chần chừ, tôi bèn giật lấy cương toan tự đi, nhưng Trần thúc
lại gọi to: “Ngọc cô nương, ta chưa nói hết, nghe nói Mạnh Cửu của Thạch phảng
am hiểu y thuật, ý của ta là…”
Tôi giờ mới hiểu vì sao ông
ta không nói thẳng với tôi ngay từ đầu chuyện Hoắc Khứ Bệnh bị ốm, mà chỉ quỳ
gối dập đầu liên tục xin lỗi, hóa ra còn một nguyên nhân thế này.
Trần thúc chạy đến trước xe
ngựa, vừa lấy hơi vừa nói: “Đã mời rất nhiều lang y khác nhau đến rồi, dù ép
mời đến, nếu người ta không tận tâm tận lòng xem bệnh, thì tất cả cũng uổng
công. Ta biết với tính cách của cô nương, chắc rất ghét kiểu nói chuyện vòng vo
khép nép này của ta, nhưng ta thực sự cảm thấy rất hổ thẹn, nếu không thể nói
rõ ràng, thì rất khó mở miệng cầu xin. Nếu Mạnh Cửu gia có thể chữa khỏi bệnh
cho tướng quân, hắn có muốn ta đưa đầu ra đền tội, ta cũng tuyệt đối không chớp
mắt.”
Tôi tức giận nói: “Thúc coi
thường Cửu gia quá đấy!” Tôi nôn nóng muốn gặp Khứ Bệnh, nhưng đành nén lại,
trả cương cho phu xe: “Đến Thạch phảng.”
Trần thúc bèn nói: “Thế ta
về trước đợi hai người.”
* * *
Cửu gia đang ngồi đọc sạch
bên bàn, ngẩng lên nhìn thấy tôi, cuốn sách trúc trên tay rơi luôn xuống đất.
Khuôn mắt lộ vẻ mừng rỡ kinh ngạc, tròng mắt đen như bảo thạch lung linh sáng
rực: “Ngọc nhi, ta đợi lâu lắm rồi, cuối cùng muội đã chủ động bước vào Trúc
Quán.”
Tôi thấy lòng chua xót,
không dám đối diện với ánh mắt của Cửu gia: “Muội đến vì muốn nhờ huynh sang
khám bệnh cho Khứ Bệnh. Khứ Bệnh hôn mê từ hôm qua đến giờ, nghe nói thái y
trong cung cũng không có cách nào.”
Đôi mắt sáng rực chỉ tích
tắc đổi ra ảm đạm, tròng mắt u tối, lạnh lẽo, thất vọng, đau đớn. Cửu gia không
hỏi gì nhiều, chỉ thốt một chữ “được”, rồi lăn xe ra.
Trần thúc đã đợi sẵn ở cổng
Hoắc phủ, vừa nhìn thấy Cửu gia, khuôn mặt già nua bất ngờ ửng đỏ, ông cúi đầu
tiến tới hành lễ, Cửu gia chắp tay đáp lại một cách ôn hòa nhã nhặn, mặt Trần
thúc càng đỏ như tôm luộc.
Hai người đầy tớ khiêng một
cái chiếc ghế trúc đến. Cửu gia nhìn Trần thúc với vẻ dò hỏi, Trần thúc lúng
túng nói: “Trong phủ không tiện dùng xe lăn, dùng cái này sẽ nhanh hơn.”
Cửu gia cười: “Bảo bọn họ
đặt ghế trúc xuống, ta sẽ tự chuyển sang, xe lăn thì sai người mang giúp vào
trong, lát nữa vẫn cần dùng đến.”
Trần thúc chỉ biết cúi đầu
vâng dạ, nhìn bộ dạng ông ta, không tưởng được hôm ấy đã thất lễ sơ suất thế
nào mà hôm nay ra sức hối lỗi như vậy. Một ông già mà vẫn mặt mày ửng đỏ vì hổ
thẹn, tôi đâm ra bực mình, bèn mở miệng mỉa mai: “Không biết trước đây xe lăn
đi lại trong phủ thế nào.”
Trần phúc không nói lời nào,
cúi đầu rảo chân đi trước, Cửu gia quay mặt sang nhìn tôi, vẻ lạnh lẽo trong
mắt đã nhạt bớt, một lúc sau, mới nhỏ giọng nói: “Ta cứ tưởng trong lòng muội
chỉ lo cho hắn, không còn màng đến cảm nhận của ta nữa.”
Chúng tôi vào tới phòng, Vệ
Thiếu Nhi đang ngồi bên giường nghe động, lập tức lao ra, nhìn thấy Cửu gia thì
như người chết đuối vớ được cọc, trong sự tuyệt vọng lộ ra niềm hy vọng. Tôi
ngược lại, chỉ nhào thẳng đến bên giường quên cả hành lễ với bà.
Hắn yên lặng nằm đấy, đôi
môi mỏng mím chặt, đầu mày châu vào nhau như chất chứa vô vàn tâm sự. Từ lúc
tôi biết hắn, luôn cảm thấy hắn giống như ánh dương, bất kỳ lúc nào cùng tràn
ngập sinh khí, vẻ mặt phấn khởi, đây là lần đầu tiên thấy hắn thế này, tĩnh
lặng đến nỗi phảng phất chút bơ vơ.
Tôi khẽ miết ngón tay lên
hai hàng lông mày hắn, mũi chợt cay cay, nước mắt đã đầm đìa tự lúc nào: “Khứ
Bệnh, Khứ Bệnh… Ngọc nhi đang ở đây này! Thiếp sai rồi, thiếp không nên tranh
cãi với chàng.”
Bàn tay Cửu gia đang đặt
trên cổ tay Hoắc Khứ Bệnh khẽ run rẩy, huynh ấy siết tay lại, sau đó muốn bắt
mạch tiếp nhưng lại không làm được, bèn quay ra dặn: “Bưng một chậu nước đá lên
đây, để ta rửa tay.”
Nữ tỳ chực hầu bên cạnh lập
tức chạy như bay ra ngoài. Cửu gia nhúng tay vào chậu nước còn bập bềnh mấy
viên đá một lúc lâu, dùng khăn tay chầm chậm lau khô, tựa như muốn mượn quá
trình làm lạnh từ từ để trấn tĩnh. Mãi lâu sau mới lại đặt tay lên cổ tay Hoắc
Khứ Bệnh.
Tôi và Vệ Thiếu Nhi đều nhìn
không chớp mắt vào mặt Cửu gia, tựa như muốn thông qua huynh ấy để lay tỉnh
Hoắc Khứ Bệnh. Cửu gia khép mắt lại, toàn tâm trí ngưng tụ ở đầu ngón tay, mọi
người trong phòng nín thở, yên tĩnh đến nỗi có thể nghe được tiếng đá tan chảy
trong chậu.
Thời gian càng trôi, lòng
tôi càng khiếp sợ, vì sao phải lâu như thế? Sắc mặt Cửu gia bình tĩnh như nước,
không hề gợn sóng, không nhận ra dưới mặt nước rốt cuộc có gì. Cửu gia chợt rụt
tay lại, tôi nhìn huynh ấy chăm chú, giọng cầu khẩn pha lẫn hoảng sợ: “Khứ Bệnh
sẽ không sao, phải không?”
Đôi mắt của Cửu gia đen thẫm
mà u tối, giống như một giếng nước, ở đáy sâu dù sóng to đến đâu thì tới miệng
giếng vẫn yên ả, không thể nhận ra biểu hiện gì. Cửu gia im lặng chốc lát rồi
nặng nề gật đầu: “Hắn sẽ không sao, ta nhất định sẽ nghĩ ra cách khiến hắn tỉnh
lại.”
Trái tim thấp thỏm của tôi
bấy giờ mới từ từ trở về chỗ cũ.
Cửu gia quan sát kỹ sắc mặt
Hoắc Khứ Bệnh, áp tai vào ngực Hoắc Khứ Bệnh nghe nhịp đập một lúc, lại đặt tay
lên cổ tay Hoắc Khứ Bệnh lần nữa, hỏi: “Thái y nói gì?”
Trần thúc ngoái nhìn mấy
người thõng tay đứng yên một bên, một ông già đầu tóc bạc trắng trong đám ấy
tiến lên nói: “Mấy người bọn ta chẩn bệnh xong, đều không có kết luận gì, tâm
mạch tuy yếu nhưng vẫn đều. Vốn có thể kích thích bằng thuốc và châm cứu để làm
tướng quân tỉnh lại rồi tính tiếp đến bước sau. Nhưng triệu chứng của tướng
quân có chút kỳ quặc, người hôn mê bình thường, chỉ cần mở miệng ra, vẫn có thể
từ từ nuốt hết thuốc thang vào bụng, nhưng tướng quân lại từ chối không chịu
thuốc, thuốc châm cứu cũng khó thấm vào, châm cứu cũng không có hiệu quả, cho
nên bọn ta lật tìm suốt trong sách mà vẫn chưa tìm được phương pháp thỏa đáng.”
Cửu gia gật đầu, quay sang
Vệ Thiếu Nhi nói: “Vấn đề nặng nhất của Hoắc tướng quân chỉ là buồn bực tích
tụ, lẽ ra không sao cả, nhưng lần này thì buồn bực ấy lại kết hợp với mầm bệnh
khó tiêu trừ mắc phải lúc ở chiến trường, cũng may Hoắc tướng quân khác hẳn
người thường, ý chí vô cùng mạnh mẽ, trước khoảnh khắc ngã ngựa hôn mê, ý thức
tự bảo vệ ắt hẳn rất mãnh liệt, cho nên mới dẫn đến việc bây giờ từ chối tiếp
nhận thuốc châm cứu và bất kỳ thứ gì bên ngoài thấm vào người. Phu nhân, y thực
của các thái y không có gì phải nghi ngờ, cách nào thử được họ đều thử cả rồi,
tại hạ cũng không thể làm tốt hơn được, nhưng mà…”
Vệ Thiếu Nhi quá mức nôn
nóng, giọng cao hẳn lên: “Nhưng mà làm sao?”
“Nhưng mà vẫn còn một cách
nữa có thể thử, song phương pháp này chỉ là lúc rảnh rỗi nghiên cứu ca bệnh này
nọ nghĩ ra, chưa bao giờ thực sự áp dụng.”
Vệ Thiếu Nhi vội giục: “Tiên
sinh cứ nói!”
Cửu gia nói: “Con người có
ngũ khiếu, miệng chỉ là một trong số đó, mũi, da cũng đều thông với ngũ tạng,
nếu công dụng của thuốc không thể thông qua miệng đi vào ngũ tạng người thì nên
thử phương pháp khác. Ý tại hạ là cởi bỏ toàn bộ y phục của tướng quân, đóng
kín cửa phòng, xông hương thảo dược.”
Thấy Vệ Thiếu Nhi ngoảnh
sang phía đám thái y, bọn họ đưa mắt nhìn nhau, một người nói: “Nghe thì đích
thực là một phương pháp hay có thể cho thuốc thấm vào mạch máu và ngũ tạng,
nhưng chưng thảo dược xông hơi, trong phòng ắt phải rất nóng, về mặt y học mà
nói, thực sự không có lợi cho người bệnh đang hôn mê, có khả năng làm cho bệnh
tình trầm trọng hơn, đành để phu nhân quyết định, chúng tôi không dám có chủ ý
gì.”
Vệ Thiếu Nhi trừng mặt nhìn
bọn họ, lại nhìn Hoắc Khứ Bệnh đang hôn mê, rất lâu vẫn không quyết định được.
Xung quanh không ai dám lên tiếng, đều sợ hãi chẳng may có chuyện gì thì không
gánh vác nổi hậu quả. Vệ Thiếu Nhi nhìn sang phu quân Trần Chưởng. Vì không
phải máu mủ ruột rà, dẫu sao vẫn là xa cách, ngoài mặt Trần Chưởng tỏ ra lo
lắng, nhưng miệng chỉ lấp lửng một câu: “Ta nghe theo ý phu nhân.”
Tôi đứng dậy hành một lễ với
Vệ Thiếu Nhi: “Cầu xin phu nhân đồng ý, trì hoãn càng lâu càng không tốt.”
Vệ Thiếu Nhi nghẹn ngào:
“Nhưng nếu… nếu bệnh nặng thêm thì sao?”
Tôi đáp: “Cửu gia nói có thể
cứu tỉnh thì nhất định sẽ cứu tỉnh được.”
Vệ Thiếu Nhi vẫn do dự, lòng
tôi càng như lửa đốt, nhưng tôi là gì của Hoắc Khứ Bệnh chứ? Đến thời khắc này
mới thấu triệt tầm quan trọng của danh phận, rõ ràng là người có sinh mạng quan
trọng như của chính mình, mà một câu mình cũng không tham gia được, chỉ biết
khẩn khoản nhìn Vệ Thiếu Nhi.
Trong mắt Cửu gia, ngoài nỗi
buồn còn xen lẫn cả thương xót, huynh ấy quay hành lễ với Vệ Thanh nãy giờ vẫn
ngồi trầm mặc một bên: “Không biết Vệ đại tướng quân có ý kiến thế nào?”
Vệ Thanh tiếc lời như vàng
không ngờ rằng Cửu gia đột nhiên chĩa mũi dùi sang phía mình, bèn thận trọng
quan sát ánh mắt Cửu gia: “Nhị tỷ, chuyện đã đến nước này, không còn cách nào
khác, chỉ có thể mạo hiểm xem sao, để cho Mạnh Cửu tiên sinh kê thuốc đi! Bệ hạ
rất coi trọng Khứ Bệnh, Mạnh tiên sinh không dám sơ suất đâu, nhất định đã suy
nghĩ kỹ lưỡng mới đưa ra quyết định này.”

