Đại mạc dao (Tập 1) - Chương 07 phần 2

Tôi nói: “Đừng cười nữa, đừng cười nữa mà.”

“Mẫu thân không cho phép ta khóc, không được khóc,
mẫu thân nói nước mắt không cứu giúp được ta, ta chỉ được cười, không được
khóc.” Lý Nghiêng ngẩng đầu lên, mỉm cười nói.

Tôi hỏi: “Lý sư phụ biết thân phận của ngươi
không?”

“Lúc mẫu thân về với phụ thân, nhị ca vẫn chưa nhớ
được gì, chuyện gì cũng không biết, mẫu thân đem tất cả áy náy trong lòng bù
đắp cho nhị ca, cho nên tuy nhị ca biết mình không phải con đẻ của mẫu thân
nhưng vẫn coi mẫu thân là mẹ ruột của mình. Đại ca lúc đó đã hiểu chuyện, biết
ta không phải con đẻ phụ thân nhưng không biết chuyện khác, đến phụ thân cũng
không biết, người chưa bao giờ hỏi chuyện quá khứ.” Lúc Lý Nghiên cúi đầu
xuống, ánh mắt đã bình tĩnh trong sáng trở lại.

Tôi đứng dậy chậm rãi đi đi lại lại trong phòng,
tâm trạng phức tạp, tôi phải làm sao? Chúng tôi đều ôm mối hận, nhưng phụ thân
của tôi thì muốn tôi phải sống thật vui vẻ, hạnh phúc, còn mẫu thân của Lý
Nghiên lại chỉ muốn nàng phải báo thù.

Ngoài phòng tiếng đàn cầm và sáo trúc vẫn lúc hỏi
lúc đáp, niềm hoan hỉ âm thầm lưu động trong khúc nhạc.

Mặt trời sắp lặn, đã đến lúc đàn chim yến bay về
tổ, từng đôi từng đôi uyển chuyển nhẹ nhàng lướt qua bầu trời xanh lam thăm
thẳm kia, lưu lại vài tiếng hót khoan khoái vui vẻ.

Tôi tựa vào khung cửa sổ, ngắm nhìn trời xanh, từ
tốn nói: “Lý Nghiên, ta thấy cách thông minh nhất chính là quên hết thảy mọi
chuyện đi. Mẫu thân là mẫu thân, bà ấy không thể báo thù được thì cũng không
thể đem mối hận ấy giao lại cho cô, bà ấy không phải là bà mẹ tốt, bà ấy không
thể vì vết thương trong lòng mà làm khổ cô, nếu cha ruột cô là người thực sự
xứng đáng cho nữ tử gửi lòng, vậy thì ông ấy sẽ chỉ chúc phúc cho cô, chứ không
phải khiến cô đau khổ giãy giụa trong thù hận. Nếu cô chọn phục thù thì cuộc
đời này của cô chưa bắt đầu đã kết thúc rồi, vì người mà cô hận là thiên tử Hán
triều, là toàn thiên hạ của nhà Hán, cô sẽ không thể nào có được hạnh phúc
nữa”.

Lý Nghiên lẩm bẩm nói: “Chưa bắt đầu mà đã kết thúc
rồi ư?” Trầm lặng một hồi lâu, nàng ta lại ôn nhu mà kiên định nói: “Đa tạ cô,
Kim Ngọc, nhưng ta làm điều đó không chỉ vì thù hận, ta là con gái Lâu Lan, ta
còn có tình yêu dành cho Lâu Lan nữa.” Cô đứng dậy đi tới bên cạnh tôi, nhìn ra
ngoài cửa sổ, “Không giống cảnh sắc Tây Vực, nhưng vẫn rất đẹp.” Tôi gật đầu.

“Kim Ngọc, ta tự nhận mình là một người Lâu Lan
kiêu ngạo. Chỗ chúng ta lúc hoàng hôn tuy không có chim yến kết đôi bay lượn,
nhưng lại có đàn dê, cừu quay về nhà; mảnh đất của chúng ta không phồn hoa như
Hán triều, nhưng chúng ta vẫn đốt lửa trại bên sông Khổng Tước quây quần ca
hát; chúng ta không có lễ nghĩa của Hán triều, nhưng có tiếng cười nói cởi mở,
trong sáng và vòng tay ấm áp…”

Tôi tiếp lời: “Chúng ta không có nhà cửa mái ngói
triền miên, nhưng có thể ngắm nhìn trời đất giao nhau; chúng ta không có đường
đi ngang dọc, thẳng tắp, nhưng khi chúng ta muốn thì có thể phóng ngựa chạy dài
mãi mãi.”

“Trời đất rộng lớn, nhưng chúng ta chỉ muốn an cư
lạc nghiệp nuôi cừu ca hát trên mảnh đất của chính mình, Hán triều tại sao lại
không buông tha Lâu Lan, không buông tha chúng ta?”

“Lý Nghiên, cô đọc ‘Đạo Đức Kinh’ chưa? Vạn vật
sinh ắt có diệt, thiên hạ không có gì là vĩnh hằng, từ ngày xửa ngày xưa chắc
chắn chưa có Hán triều, cũng chưa có Lâu Lan, nhưng một khi đã xuất hiện rồi,
trải qua rất nhiều năm, Lâu Lan và Hán triều đều sẽ lụi tàn, giống như Ân
Thương Chu vậy.”

“Ta không nói chuyện đạo lý sách vở với cô, ta chỉ
muốn hỏi, nếu một người trẻ tuổi bị người khác sát hại, liệu cô có nói với hắn
là: ‘Ngươi bốn mươi tuổi không chết thì năm mươi tuổi sẽ chết, năm mươi tuổi
không chết thì sáu mươi tuổi sẽ chết, dù gì thì ngươi cũng phải chết, kẻ sát
hại ngươi sớm muộn gì cũng sẽ chết. Đằng nào cũng thế thì hiện tại hắn bị giết
chết cũng có làm sao, việc gì phải phản kháng?’ không?”

“Trang Tử là một nhà hiền triết rất được người Hán
chúng ta tôn kính, từng kể một chuyện thế này: “Người có biết con bọ ngựa
không? Bọ ngựa tức giận giương càng ra chắn xe thì bị đè bẹp, không hiểu biết
thì không thể làm được.’ Ý là khuyên răn người ta từ bỏ những hành động không
thích hợp với bản thân, hành sự tùy theo tình thế.”

“Ta rất ngưỡng mộ con bọ ngựa ấy, đối mặt với xe
lớn không chút mảy may sợ hãi. Lâu Lan nằm ở giữa đại mạc, là nơi chật hẹp nhỏ
bé, không thể so bì với lãnh thổ rộng lớn và đất đai phì nhiêu của Hán triều,
nhưng nếu có cỗ xe muốn lao tới đè bẹp bọn ta, bọn ta cũng chỉ có thể làm bọ
ngựa kia thôi.”

Tôi xoay người sang nhìn Lý Nghiên, ánh mắt nàng ta
không có chút ngập ngừng, kiên định nhìn thẳng vào mắt tôi, tôi chậm rãi nói:
“Ta rất ngưỡng mộ cô.”

“Ta cần sự giúp đỡ của cô hơn.”

“Thật ra dù ta có giúp hay không, cô cũng sẽ vào
được cung thôi. Trước đây có lẽ chưa có cách, nhưng giờ cô đã mạo hiểm xuất
hiện trước mặt công chúa, công chúa ắt sẽ không để phí hoài dung mạo xinh đẹp
này.”

“Con đường dựa vào công chúa là do cô mạo hiểm tạo
ra, ta đâu phải kẻ vong ơn bội nghĩa? Hơn nữa, cô có thể khiến ta tiến cung với
tư thế hoàn mỹ nhất.”

Tôi trầm mặc một lúc, cuối cùng đưa ra quyết định:
“Ta sẽ cố hết sức mình, nhưng những chuyện về sau này, tha thứ cho ta bất lực,
thậm chí đầu óc ta hoàn toàn mờ mịt, cô có thể làm gì? Giả sử muốn ám sát hoàng
đế, tạm không nói đến khả năng thành công, ám sát được thì đã làm sao? Vệ hoàng
hậu làm chủ hậu cung, đã có một con, Vệ đại tướng quân nắm giữ trọng binh, Vệ
tướng quân và ba người con, một nhà họ Vệ đã có bốn hầu tước, lại còn tỷ phu
của Vệ hoàng hậu là Công Tôn Hạ, muội phu là Trần Chưởng, đều là trọng thần
trong triều, một hoàng đế ra đi, lại có một hoàng đế khác đản sinh, cũng chẳng
thể nào cản bước chân mở rộng về phía Tây của Hán triều. Thêm nữa, nếu có ám
sát hoàng đế, không cần biết có thành công hay không, thì huynh đệ cô và cả ta,
thậm chí hết thảy tỷ muội phường hát này cũng đều vì cô mà mất mạng.”

Lý Nghiên bật cười ngọt ngào: “Ta sẽ không làm thế
đâu, ta không biết chút võ công nào, cách đó quá ngu ngốc, cũng không phải kế
lâu dài. Vì sao cô chịu giúp ta tiến cung?”

Tôi nghĩ một lúc, nghĩ đến Cửu gia, trong đầu
thoáng hiện lên những ý nghĩ mơ mơ hồ hồ, cuối cùng chỉ nhún vai: “Không biết
nữa, đại khái là vì thương xót cô.”

Lời tôi nói còn có một hàm ý nữa, Lý Nghiên hiển
nhiên đã lý giải thành tôi ủng hộ hành vi của nàng ta, ánh mắt rươm rướm lệ,
nàng ta cầm tay tôi, im lặng một lúc lâu, cuối cùng mới lấy được giọng khẽ nói:
“Tâm tư của ta từ trước đến giờ chưa bao giờ dám kể cho ai cả, đây là lần đầu
tiên ta cảm thấy dễ chịu thế này.”

Tôi liếc về phía phòng của Lý Diên Niên rỗi bĩu môi
cười hỏi: “Ca ca của cô và Phương Như đang chơi trò gì thế?”

Lý Nghiên hơi nghiêng đầu lắng nghe tiếng đàn của
ca ca, dí dỏm mỉm cười, trông vô cùng xinh đẹp kiều diễm đến nỗi khiến tôi ngây
người: “Đều là tai họa do cô tạo ra cả, giao cho ca ca biên soạn ca khúc mới,
dạy cho Phương Như hát, đoán chừng bây giờ huynh ấy đang dạy cho Phương Như
thâm ý của ca khúc kia rồi!”

Tôi đờ mặt ngơ ngác, không nói được gì, xoay người
nói: “Ta về ăn cơm đây.” Lý Nghiên theo tôi ra khỏi cửa, rồi rón ra rón rén đi
về phía phòng Lý Diên Niên lén nhìn ngó xung quanh, đoạn quay lại vẫy tay ý bảo
tôi cũng qua xem. Tôi lắc lắc đầu, làm bộ như đang nhoẻn miệng cười đánh đàn,
rồi lại lắc la lắc lư, nét mặt như thể đang đắm chìm trong tiếng sáo, vừa cười
vừa bước ra ngoài.

Tôi bước vào phòng Hồng cô, thấy tỳ nữ đã dọn sẵn
bát cơm và bát đũa ra. Hồng cô nhìn thấy tôi liền mắng: “Làm gì vậy? Muội mà
còn không vác mặt đến đây ta sẽ tự mình ăn trước đấy, cho muội ăn cơm thừa.”

Tôi vừa rửa tay vừa nói: “Nói chuyện với Lý Nghiên
nãy giờ, có hơi dây dưa.”

Hồng cô hơi nghiêng đầu như vừa nhớ ra việc gì, lấy
khăn tay đưa tôi: “Đúng lúc định nói chuyện với muội về cô ta.”

Tôi cầm chiếc khăn tay lên quan sát kỹ lưỡng,
nguyên bản chắc là màu xanh lá tre, nhưng vì dùng lâu nên màu sắc đã bạc đi
nhiều, lại thêm chút tình người lắng đọng dưới dòng chảy của tuế nguyệt. Khăn
tay của nữ tử bình thường hay thêu thùa hoa cỏ, nhưng hình thêu trên chiếc khăn
tay này lại độc đáo sắc sảo lạ thường, thoạt nhìn cứ tưởng chỉ là một nhánh dây
leo bám bên vách núi cheo leo, nhưng thật ra đấy là một chữ “Lý” được thêu liền
nét, hình như sợi dây leo, yêu mị phong lưu, song nếu nhìn kỹ từng nét mác nét
móc, lại thấy sắc bén lạnh lẽo tựa băng sương.

Tôi ngước mặt nghi hoặc nhìn Hồng cô, bà liền giải
thích: “Chiếc khăn này do Lý tam lang vô tình nhặt được trong nhà, hắn đưa cho
ta, bảo ta hỏi chủ nhân là ai. Trong nhà tuy cũng có cô nương họ Lý khác nữa,
nhưng chữ “Lý” đặc biệt thế này thì chỉ có Lý Nghiên thôi. Ta vì không biết
muội định làm gì với Lý Nghiên nên không dám nói gì, chỉ nói với Lý tam lang là
để ta cầm đi hỏi thăm.”

Tôi cầm chiếc khăn trong tay mân mê không nói gì,
Hồng cô đợi một lúc rồi nói tiếp: “Phụ thân của Lý tam lang là Lý Quảng tướng
quân, tước vị thuộc hàng Cửu khanh[5], chú là An Lạc hầu Lý Thái
càng cao quý hơn, đứng trong hàng Tam Công[6]. Hắn tuy xuất thân
hiển hách nhưng hoàn toàn không giống Hoắc đại thiếu gia, không kiêu quá đáng,
văn tài võ công đều thuộc hạng xuất chúng. Hiện tại chiến sự Tây Vực thường
xuyên xảy ra, tương lai hắn rất có khả năng sẽ được phong hầu bái tướng. Chỉ
một chữ “Lý” khiến cho Lý tam lang thất thần rồi, nếu được tận mắt nhìn thấy
dung nhan tuyệt sắc và lan tâm huệ chất của Lý Nghiên, chỉ sợ cả hồn phách cũng
bị cô ta hút đi mất. Đối với Lý Nghiên, chẳng còn con đường nào tốt hơn là gả
vào Lý gia đâu.” Hồng cô lắc đầu cười, “Thật ra nữ tử như Lý Nghiên thế gian
khó tìm, cô ta mà chịu bộc lộ nhan sắc với người đàn ông nào, thì thử hỏi ai mà
kháng cự nổi chứ?”

[5] Chức quan to nhà Chu thời xưa: Thiếu sư, Thiếu
phó, Thiếu bảo, Trung tề, Tư Đồ Tông bá, Tư mã, Tư khấu, Tư không.

[6] Ba chức quan lớn nhất triều đình thời cổ Trung
Hoa, gồm Thái sư, Thái phó, Thái bảo.

Tôi vốn định đem chiếc khăn tay cho Lý Nghiên, nghe
đến đây liền đổi ý. Tôi cầm khăn tay lên: “Tỷ tìm đại một cô nương nào trong
nhà họ Lý, dẫn Lý tam lang đi xem mặt, nói khăn tay của người đó.” Nói rồi tôi
cúi xuống ăn cơm. Lý tam lang dám từ nét chữ liên tưởng đến phong thái nét
người, khẳng định kỳ vọng rất cao, một khi nhìn thấy cô nương kia chắc chắn sẽ
thất vọng mà từ bỏ, như vậy cũng là chuyện tốt với hắn.

Hồng cô ngây ra một lúc, nhìn tôi chăm chú ăn cơm,
đoạn lắc lắc đầu thở dài: “Đoán không ra mấy người bọn muội định làm gì nữa,
nhìn muội đối xử với Lý Nghiên rõ ràng là muốn nâng đỡ, nhưng tới giờ đến một
chút động tĩnh cũng chưa có. Nếu Lý tam lang mà còn chưa được, trong thành
Trường An này còn tìm đâu ra người tốt hơn.”

Hồng cô nói xong cầm đũa lên bắt đầu ăn, đột nhiên
ngẩng đầu trừng mắt nhìn tôi đầy vẻ kinh hãi, tôi gật đầu, rồi cúi xuống tiếp
tục ăn. Hồng cô ngậm cơm trong miệng, ngây người ra hồi lâu rồi mới lẩm bẩm cảm
thán: “Hai người bọn muội, hai người bọn muội...”

Dùng cơm xong, tôi và Hồng cô thương lượng về việc
kinh doanh của phường hát một lúc, sau đó tôi mới vội vã đi về phòng mình.

Trăng đã treo lơ lửng trên đỉnh cây liễu, Tiểu Đào,
Tiểu Khiêm vẫn chưa quay về, đang sốt ruột thì thấy Tiểu Khiêm đập cánh hạ
xuống bậu cửa sổ. Tôi với tay ra, nó liền đậu vào tay tôi, tôi mỉm cười gỡ mảnh
vải buộc ở chân nó, những con chữ li ti như con nhặng:

Tiểu Đào lại gây ra họa gì rồi? Sao lại biến thành
quạ đen? Bọn muội đánh nhau, ta vô tội lại phải hứng lấy tai ương, hôm nay mặc
y phục màu trắng, bị Tiểu Đào đậu lên người, mực trên áo vẫn chưa giặt sạch,
vẫn còn vết mờ, bộ này coi như phải bỏ đi rồi, đã thế còn phải giúp nó tắm rửa
cho sạch. Hôm qua nói đau họng, đã nghe lời ta sắc thuốc uống chưa?

Tôi cầm lấy tấm vải đã được cắt cẩn thận, nhấc bút
viết:

Huynh đừng chiều nó, bây giờ nó chẳng sợ muội gì
cả, gây họa xong liền tháo chạy. Họng đã ổn hơn rồi, chỉ là hoàng liên hơi
đắng. Lần thứ hai đun thuốc chỉ cho một ít vào thôi.

Viết xong liền cuộn lại buộc vào chân Tiểu Khiêm,
giương tay thả nó bay đi.

Đưa mắt nhìn Tiểu Khiêm mất hút trong đêm tối, tôi
mới cúi đầu nhìn chiếc bình gốm, hoa kim ngân xòe cánh nổi trên mặt nước, sắc
trắng sắc vàng đan xen nhau, dưới ánh đèn đẹp lạ thường. Tôi rót cho mình một
cốc, uống vài ngụm rồi lại lấy vải ra viết:

Đọc sách rồi mới biết hoa kim ngân còn có một tên
gọi khác là “uyên ương đằng”, lúc hoa nở, đầu tiên chỉ là màu trắng, sau chuyển
sang vàng, lúc trắng như ngân, lúc vàng như kim, sắc vàng sắc bạc ánh vào nhau,
rực rỡ khôn cùng, cho nên mới được gọi là kim ngân hoa. Lại vì một đài hai hoa,
hai nhụy vươn ra ngoài, thành cặp thành đôi, như hình với bóng, giống như nam
nữ tương phùng, uyên ương đối vũ, nên được gọi là “uyên ương đằng”… Hôm nay tôi
quyết định đưa Lý Nghiên vào cung, chẳng qua chỉ là việc thuận nước đẩy thuyền,
tôi có làm hay không cũng chẳng thể cản bước chân nàng ta được, mà nàng ta tâm
tư sâu dày như thế đã nói cho tôi biết thân thế, chỉ sợ cũng không để tôi tùy
tiện từ chối, nếu kết quả không thể thay đổi chi bằng cứ gán cho nàng ta một
chút nhân tình. Hôm nay tôi không hứa hẹn gì với nàng ta cả, nàng ta cũng không
ép buộc, có thể thấy thứ nàng ta muốn ở tôi chỉ là một thái độ mà thôi, nhưng
tôi đã nhận lời với nàng ấy, vậy thì tự nhiên phải làm đến nơi đến chốn. Kỳ
thực, tôi cũng không rõ điều mình sắp làm rốt cuộc có đúng hay không, nhưng cảm
tình của tôi với Lý Nghiên rất phức tạp, ngoài kính phục còn có thương hại, có
lẽ còn cả cảm giác tự coi thường chính bản thân nữa, đúng như lời một người đã
nói, nàng ta thực sự mạnh hơn tôi.

Nhớ lại cái chết của cha, trong lòng tôi chợt thấy
chua xót, khó hạ bút viết tiếp, đành đặt bút xuống, lấy chiếc hộp tre dùng đựng
những mảnh lụa ra, ghi rõ ngày tháng rồi cất mảnh lụa vào trong. Từ lần đầu
tiên quyết định ghi chép lại niềm vui nỗi buồn của mình, ngoảnh đi ngoảnh lại
giờ đã nhiều đến chừng này rồi.

Thấy Tiểu Khiêm đậu xuống đầu bàn, tôi vội khóa hộp
tre cất vào trong tủ, rồi quay lại gỡ mảnh vải lụa cuộn gọn dưới chân Tiểu
Khiêm ra:

Hoàng liên hai đồng cân, lá dành dành hai đồng cân
rưỡi, kim ngân hoa hai đồng cân rưỡi, sinh cam thảo nửa đồng cân, đun thuốc nhỏ
lửa, đợi nước sôi thì dùng. Lượng hoàng liên cho vào đã thấp hết mức rồi, không
thể bớt đi được, nếu vẫn thấy đắng thì cho thêm chút mật ong vào. Tiểu Đào
không muốn quay về, chỉ sợ Tiểu Khiêm cũng muốn sang đây, đi nghỉ sớm đi.

Tôi khẽ vỗ nhẹ đầu Tiểu Khiêm: “Đúng là đồ không có
chí khí.” Tiểu Khiêm nghiêng đầu nhìn tôi, tôi vẫy vẫy tay: “Đi tìm con vợ nhỏ
xinh đẹp của ngươi đi!” Tiểu Khiêm liền vỗ cánh bay đi luôn.

***

Tôi hướng về Bình Dương công chúa đang ngồi ngay
ngắn trên sạp quỳ vái hành lễ, công chúa nhấc tay cho tôi đứng dậy: “Ngươi cố
tình sang cầu kiến, có chuyện gì vậy?”

Tôi quỳ dưới đất thưa: “Dân nữ có chuyện muốn thỉnh
công chúa chỉ giáo.” Nói xong chỉ im lặng cúi đầu, công chúa cụp mắt nhấp một
ngụm trà, vẫy tay bảo bọn tỳ nữ trong phòng lui ra.

“Nói đi!”

“Có một nữ tử dung mạo xinh đẹp hơn dân nữ rất
nhiều, vũ điệu rung động lòng người, tâm tư thông tuệ, sở trường âm luật.” Tôi
cúi người hồi đáp.

Công chúa cười nói: “Ngươi bây giờ đang nắm trong
tay bốn phường hát, trong nhà dĩ nhiên đông đảo mỹ nhân, cô gái nào được ngươi
tán dương thế này ắt không phải tầm thường.”

Tôi đáp: “Đấy là em gái Lý Diên Niên, công chúa đã
nghe qua tiếng đàn của Lý Diên Niên, tài nghệ chơi đàn của cô ấy tuy không được
như anh trai, nhưng cũng không hề tầm thường.”

Công chúa nói: “Nàng ta chỉ cần có được sáu bảy
phần của Lý Diên Niên thì cũng đủ sống ở thành Trường An rồi.”

Tôi hồi đáp: “Phải đến tám phần.”

Công chúa hơi gật đầu, im lặng một lúc rồi nói:
“Ngươi dẫn nàng đến gặp bổn cung.”

Tôi áp hai tay xuống đất, ngẩng đầu nhìn công chúa
nói: “Cầu công chúa cho dân nữ thêm chút thời gian; dân nữ muốn gọt dũa miếng
ngọc này cho đến khi hoàn mỹ.”

Công chúa nói: “Ngươi đến bẩm báo bổn cung sớm thế
này để làm gì?”

Tôi đáp: “Binh pháp viết: ‘Phù vị chiến nhi miếu
toán thắng giả, đắc toán đa dã; vị chiến nhi miếu toán bất dụng giả, đắc toán
thiểu đa. Đa toán thắng, thiếu toán bất thắng, nhi huổng ư vô toán hổ!’
[7] Những
gì dân nữ làm được chỉ là chuẩn bị vũ khí sắc bén, tính toán bố cục thế nào
hoàn toàn do công chúa.”

[7] Ý đoạn này là phàm trước khi khai chiến, đoán
được thắng là do tính toán đầy đủ. Trước khi khai chiến đoán không thắng là do
tính toán không chu đáo. Tính nhiều hơn tính ít, huống hồ không tính gì. Quan
sát đủ các mặt đó, ai thắng ai bại có thể đoán trước được.

“Ngươi nói chuyện thẳng thắn, có mấy phần giống với
phong cách Hoắc Khứ Bệnh.”

“Công chúa thông minh, sắc sảo, dân nữ không phải
nói xa nói gần, giấu giấu giếm giếm, ngược lại còn bị công chúa xem thường.”

Công chúa im lặng một hồi, đoạn nói: “Nghe nói một
nửa số tiền mua phường hát của ngươi là đi vay từ các cô nương trong nhà, lập
chứng từ có viết trong vòng một năm hoàn trả tiền thì trả lợi tức hai phần,
trong vòng hai năm hoàn trả thì lợi tức năm phần.”

“Dạ phải, dân nữ nhất thời không gom nổi chừng ấy
tiền, nhưng cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội kinh doanh cực tốt này, bất đắc dĩ chỉ
có thể làm thế.”

Công chúa nói: “Nước cờ bất đắc dĩ của ngươi rất
diệu, việc kinh doanh của Lạc Ngọc Phường ngày một tốt đẹp, các cô nương của
các phường hát còn lại nhìn thấy sẽ do dự muốn mang ít tiền dành dụm đến cho
ngươi, một chữ ‘lợi’ nhanh chóng liên kết một nắm cát rời, quan hệ gắn bó phúc
họa cùng chịu, từ nay trở đi họ chỉ có thể một lòng theo ngươi. Tụ được lòng
người, thì chuyện gì cũng thành công một nửa rồi. Ngươi về đi! Thấy ngươi hành
sự, tin rằng ngươi sẽ không khiến bổn cung thất vọng, bổn cung đợi xem viên mỹ
ngọc của ngươi.”

Báo cáo nội dung xấu