Đại mạc dao (Tập 1) - Chương 06 phần 2

Công
chúa nhìn hắn rồi lại nhìn sang tôi, khẽ nhếch miệng cười: “Được rồi, đều đứng
dậy hết đi! Bổn cung vốn không định trách tội Kim Ngọc cô nương, cũng chẳng
quan tâm mấy chuyện các ngươi đúng hay sai, ân ân oán oán, các ngươi vô tình
gặp nhau, bổn cung lại được nghe một câu chuyện hay, có điều đây là lần đầu
tiên nghe thấy có người có thể chỉ huy bầy sói.”

Hoắc
Khứ Bệnh thờ ơ nói: “Chuyện này thực ra không hiếm, chim bay thú chạy tâm đầu ý
hợp với người từ cổ chí kim đều có. Thời Xuân Thu, một trong thất thập nhị hiền
là Công Dã Trường đệ tử của Khổng Tử, sau này còn trở thành con rể của ông ấy,
cũng tinh thông điểu ngữ. Cữu cữu con từ bé đã làm bạn với ngựa nên cũng thấu
hiểu tính ngựa, có thể điều khiển chúng như ý. Còn tương truyền, ở Tây Vực có
giống điêu ưng có thể làm tai mắt cho chủ nhân.”

Công
chúa cười thư thái nói: “Đúng rồi! Chiến mã của cữu cữu con hình như có thể
hiểu lời ông ấy, hễ rảnh là ông ấy lại tự tay tắm rửa cho nó, có lúc còn vừa
tắm vừa nói chuyện, cứ như bạn bè cũ vậy. Ta thấy cữu cữu con lắm khi còn nói
chuyện với ngựa nhiều hơn với người ấy.”

Tôi
thử rút tay mình ra lần nữa, Hoắc Khứ Bệnh lần này không làm khó dễ gì, chỉ khẽ
véo tay tôi một cái rồi buông ra. Tôi vái đầu tạ ơn công chúa, hắn cũng cúi
người dập đầu một cái rồi đứng dậy ngồi bên cạnh công chúa. Công chúa nhìn hắn
nói: “Năm trước con nói là lên núi đi săn, hóa ra lại sang tận Tây Vực, chuyện
này mà cữu cữu biết được thì sao?”

Hoắc
Khứ Bệnh hừ một tiếng: “Bệ hạ cho phép là được rồi, ai dám nói gì?”

Công
chúa khẽ thở dài, quay sang bảo tôi: “Bổn cung đã xem ca vũ xong rồi, chuyện
cũng đã nghe hết, bảo bọn chúng vào đây chuẩn bị hồi phủ.”

Tôi
vội hành lễ rồi đứng dậy kêu bọn tỳ nữ đi vào.

Tôi
quỳ ở trước cửa cho đến khi xe ngựa của công chúa đi khá xa rồi mới dám đứng
dậy. Hoắc Khứ Bệnh quay người nhìn tôi, tôi mặc kệ hắn, một mình quay lưng đi
vào, hắn liền lập tức theo sau. Tôi đi vào phòng vừa tiếp công chúa lúc nãy,
ngồi xuống chỗ công chúa ngồi lúc nãy rồi cứ ngây ra thất thần. Hắn ngồi im
lặng bên cạnh một lúc, đột nhiên ngã người nằm ngửa ra sạp: “Cảm thấy thế nào?”

Tôi
nói: “Hơi mệt, mỗi câu đều phải suy nghĩ thấu đáo mới dám nói, nhưng lúc trả
lời lại không được chậm quá, còn phải quỳ lâu đến nỗi đầu gối ngâm ngẩm đau.”

Hắn
cười rộ lên: “Thế mà nàng còn ăn mặc như thế này? May mà ta nghe nói là công
chúa đến nên vội vã qua đây ngay, bằng không thì có mắng chết nàng cũng không
cứu vãn được đâu.”

Tôi
nói: “Ngươi nghĩ nhiều quá rồi.”

Hắn
ngồi bật dậy, cười khẩy nhìn tôi nói: “Ta nghĩ nhiều quá ư? Công chúa mà dâng
nàng cho bệ hạ, dẫu tâm cơ nàng có gấp mười lần Tỷ can cũng chẳng có đất
quay đầu đâu.”

Tôi
cười nói: “Nếu còn có người tốt hơn thì sao?”

Hắn
giật mình: “Ai? Trong nhà này vẫn còn cô nương chưa ra mặt sao? Nàng rốt cuộc
muốn làm gì?”

Tôi
nhìn hắn nói: “Hôm nay nói gì thì nói cũng phải đa tạ ý tốt của ngươi. Bây giờ
ta muốn hỏi ngươi một chuyện, giả sử có người trong phường hát của ta có thể
tiến cung, ngươi có trách ta không?”

Hắn
cười nhạt, rồi lại ngả người nằm xuống giường: “Di mẫu ta trong mắt bệ hạ đã
thành hoa sắp tàn rồi, các vùng miền từ sớm đã lục đục chọn cung nữ, những kẻ
có tâm địa trong triều đều đang đi khắp nơi tìm kiếm giai lệ tuyệt sắc, nếu
không phải nàng thì cũng sẽ có bọn họ. Chính vì thế, công chúa luôn để tâm, mỗi
khi bệ hạ giá lâm phủ, công chúa đều gọi những nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp vào hầu
rượu múa hát, cũng có người được bệ hạ đưa vào cung, khốn nỗi lần nào cũng chỉ
đến thế mà thôi, hầu hạ người được hai ba lần là bị lãng quên. ‘Sinh con gái
chớ giận, đẻ con trai chớ mừng, có ai không biết vệ Tử Phu bá thiên hạ
[1]?
- một bài nhạc phủ[2] ca dao, làm cho mọi cô gái có chút nhan sắc
đều muốn được làm Vệ Tử Phu, nhưng mấy người sở hữu được vẻ đẹp như hoa lại ấm
áp như nước của Vệ Tử Phu năm đó?”

[2]
Đoạn này ý là: Dù sinh con gái cũng chớ nên buồn giận, sinh con trai cũng chớ
nên mừng vội. Hãy nhìn Vệ Tử Phu kia, vốn xuất thân ca nữ đấy, mà nay đã trở
thành bậc mẫu nghi thiên hạ.

[3]
Quan đời Hán chuyên sưu tập thơ ca dân gian và âm nhạc, đời sau gọi những thể
thơ và tác phẩm làm theo loại này cũng là nhạc phủ.

Tôi
nói: “Càng không có mấy người có được em trai như Vệ đại tướng quân và cháu
trai như ngươi.”

Hắn
chấp tay nhìn tôi cười: “Không cần nhắc đến ta! Trong mắt Vệ đại tướng quân, ta
chỉ là một kẻ thích ăn ngon mặc đẹp, ngang ngược ngông cuồng, xa hoa lãng phí,
có lẽ Vệ đại tướng quân hận nhất là không thể từ ta.”

Tôi
cười hỏi vặn lại: “Thế ngươi có phải như thế không?”

Hắn
cũng cười hỏi vặn lại: “Nàng nghĩ ta có phải không?”

Tôi
không trả lời câu hỏi của hắn, chỉ hơi băn khoăn hỏi: “Công Dã Trường năm đó
tinh thông điểu ngữ nên từng bị coi là yêu quái, bị tống giam trong đại lao,
Khổng Tử vì muốn chứng minh Công Dã Trường không phải là yêu quái, bèn cố ý gả
con gái mình cho hắn. Nếu ngươi đã lo sợ ta bị coi là yêu quái, tại sao vẫn kể
cho công chúa câu chuyện ở đại mạc?”

“Nếu
năm đó chỉ có một mình ta, chuyện này ta tuyệt đối sẽ không nhắc đến, nhưng đi
cùng ta còn có một đoàn tùy tùng tận mắt nhìn thấy nàng điều khiển bầy sói, có
khi bệ hạ cũng đã biết chuyện này, giấu hay không giấu công chúa không quan
trọng.”

Tôi
gật đầu, con người ta quả nhiên không thể chuyện gì cũng suy nghĩ chu toàn thấu
đáo được.

Hắn
nói: “Cho ta ăn vài miếng hoa quả.”

Tôi
đặt đĩa hoa quả ở cạnh đầu hắn: “Tự đi mà ăn! Ta có phải nô tỳ của ngươi đâu.”

Hắn
cười kéo lấy tay tôi: “Trong phủ của ta mà có người như nàng, tội gì ta phải
đến đây chuốc bực vào thân?”

Tôi
đẩy tay hắn ra, nghiêm túc nói: “Bây giờ vừa khéo không có ai, phòng này cũng
khá rộng rãi, hay là chúng ta đấu một phen xem sao?”

Hắn
thở dài, lại nằm xuống: “Nàng đúng là chỉ giỏi làm người khác mất hứng.”

Tôi
nói: “Có phải ngươi chuyên tán tỉnh các tỳ nữ trong phủ không?”

Hắn
liếc nhìn tôi cười: “Nàng theo ta về phủ ở vài ngày không phải sẽ biết sao?”

Tôi
hừ một tiếng, không thèm tiếp lời hắn.

Hắn
nói: “Gọi mỹ nhân kia của nàng ra đây, xem có đáng để chúng ta phí công phí sức
không.”

Tôi
ngạc nhiên hỏi: “Chúng ta?”

Hắn
nhướng lông mày hỏi: “Có gì không đúng?”

Tôi
cúi đầu im lặng nghĩ một lúc: “Hiểu rồi, nhưng ta nghĩ chuyện này để công chúa
ra mặt có lẽ tốt hơn.”

Hắn
bật cười: “Nói chuyện với mấy người nhiều tâm tư như nàng thật mệt, ta nói có
một câu mà nàng cứ đem ra suy xét thành ý khác. Ta mới chẳng thèm phí tâm phí
sức vào đây làm gì. Dâng tặng mỹ nhân lấy lòng bệ hạ, việc này ta không làm
được. Nhưng ta lại thích nói hai chữ ‘chúng ta’ này, chúng ta, chúng ta, không
phải ta và nàng, mà là chúng ta, chúng ta…”

Tôi
nói: “Đừng nói nữa.”

Hắn
phớt lờ tôi, vẫn tiếp tục: “Chúng ta, chúng ta…” Tôi tiện tay vớ bừa một quả
trên dĩa nhét vào miệng hắn, vậy mà hắn vẫn không hề tức giận, chỉ cười cười
nhai nhóp nhép.

Tôi
đứng dậy nói: “Mặc xác ngươi, ta còn bận việc.”

Hắn
cũng ngồi bật dậy: “Ta cũng đi về đây.”

Tôi
cười hi hi liếc nhìn hắn: “Không cùng ta đi xem mỹ nhân à?”

Hắn
như cười như không hỏi: “Nàng coi ta là kẻ háo sắc ư?” Hai mắt hắn long lanh
nhìn tôi, tôi im lặng một hồi rồi khẽ lắc đầu.

Hắn
thu nụ cười lại, nhìn tôi chăm chú nói: “Ta muốn công danh, đâu cần phải dựa
vào mấy thủ đoạn này? Không phải không biết, mà là ta coi thường. Nếu nàng thấy
thích thì cứ làm, chỉ là cẩn thận đừng để bản thân mình cũng bị kéo vào trong
đó.” Dứt lời hắn liền quay người đi, ống tay áo vừa phất qua, người đã ra khỏi
phòng.

*
* *

Hồng
cô, Phương Như, Thu Hương và mấy người nữa đều đang ngồi trong phòng tôi, mặt
ai cũng cũng ủ rũ, uể oải. Thấy tôi bước vào, tất cả đều đứng dậy nhìn tôi
không nói. Tôi bật cười: “Mấy người đang làm gì thế này? An tâm đi! Ngày mai
mặt trời vẫn mọc bình thường.”

Hồng
cô tức giận nói: “Muội vẫn còn tâm tình cười à? Không được phép diễn vở ca múa
ấy nữa, lại đắc tội với công chúa, về sau phải làm sao?”

Tôi
nhìn đám Phương Như: “Các ngươi về nghỉ trước đi, tất cả cứ an tâm, về sau chỉ
có thể tốt hơn bây giờ thôi, không thể tệ đi được đâu. Không diễn Hoa
nguyệt nùng
nữa, chúng ta chẳng lẽ không biên soạn được vở kịch khác?
Huống chi bây giờ Phương Như, Thu Hương còn được chính miệng công chúa khen
‘hát rất hay’, chỉ cần một câu này thôi, có gì mà phải sợ đám vương tôn công tử
thành Trường An không đến xem?”

Bọn
họ nghe xong, mặt mũi đều lộ vẻ hoan hỉ, nửa lo nửa mừng, lần lượt đi ra.

Hồng
cô hỏi: “Ý của muội là, công chúa không hề tức giận?”

Tôi
nằm nghiêng ngả trên giường: “Tức giận cái gì? Nếu tức giận thì đã đến từ lâu
rồi chứ việc gì phải đợi đến hôm nay?”

Hồng
cô ngồi xuống trước mắt, rót cho tôi một chén trà: “Thế không dưng tại sao
không cho chúng ta diễn vở này nữa?”

Tôi
cười nói: “Hoa nguyệt nùng dù gì vẫn kể lại chuyện riêng giữa
công chúa và Đại tướng quân, công chúa đạt được mục đích của mình, tự nhiên
phải nghĩ đến việc giữ gìn sự uy nghiêm. Hiện giờ vở kịch bị cấm cũng có cái
hay, ai xem rồi sẽ vui mừng vì đã được xem, ai chưa xem sẽ bực dọc day dứt vì
sao không sớm đi xem, chắc chắn không cầm được nổi sự hiếu kỳ mà đi hỏi những
người đã xem rồi, người này kể cho người kia, Phương Như và Thu Hương ắt sẽ nổi
tiếng khắp Trường An này.”

Hồng
cô vừa nghe vừa nghĩ, gật đầu nói: “Kể cả không có Hoa nguyệt nùng,
người ta vẫn sẽ đến xem Phương Như và Thu Hương. Ngoại trừ người như Lý Nghiên,
cô nương đầu bảng của các phường hát trong thành Trường An có ai hơn đâu chứ?
Chẳng qua chỉ là xuân lan thu cúc, mỗi người mỗi vẻ mà thôi, kỳ dư đều phải xem
thủ đoạn của từng người thế nào, giờ thì không ai át vía được Phương Như, Thu
Hương đâu.”

“Phường
chủ, có người gửi đồ đến.” Tỳ nữ bên ngoài cung kính bẩm báo.

Tôi
băn khoăn hỏi: “Gửi cho ta?”

Hồng
cô cười nói: “Không gửi cho muội mà tỳ nữ dám mang vào tận đây ư? Muội lúc
thông minh thì nghĩ được trăm phương ngàn kế, lúc hồ đồ lại ngốc đến nực cười.”
Nói đoạn, bà lớn tiếng bảo: “Mang vào đi.”

Một
gia nô theo sau tỳ nữ đi vào, trong tay cầm một cái lồng phủ vải đen, hành lễ
với tôi và Hồng cô xong liền đặt chiếc lồng xuống đất.

“Có
vẻ giống lồng chim, ai tặng cái này thế?” Hồng cô vừa hỏi vừa đứng dậy kéo
miếng vải đen xuống.

Tôi hỏi: “Ai mang đến vậy?”

Gia nô bẩm báo: “Một người trẻ tuổi mang đến, không
để lại tên, chỉ nói đưa cho phường chủ. Tiểu nhân hỏi thêm, hắn nói phường chủ
cứ xem là sẽ biết.” Tôi khẽ gật đầu, cho gã lui ra.

“Đôi bồ câu đẹp quá!” Hồng cô ngạc nhiên kêu lên,
“Nhưng đẹp thì đẹp chứ ích gì? Tặng một đôi đúc bằng vàng ròng có phải tốt hơn
không.”

Tôi đứng dậy đi về phía chiếc lồng, ngồi xuống nhìn
đôi chim. Chúng có bộ lông trắng như tuyết, mắt như hai viên hồng ngọc, một con
đang co chân đánh giấc, con kia thấy tôi nhìn nó, cũng nghiêng đầu trừng mắt
lên nhìn lại. Trong lòng tôi tự thấy vui vui, bèn kêu tỳ nữ mang hạt kê vào.

Hồng cô hỏi: “Ai tặng thế?” Bà đợi mãi, thấy tôi
chỉ nhếch miệng mỉm cười, đành lắc đầu: “Cứ vui đi! Xong rồi thì mau nghĩ xem
sau này diễn cái gì.” Nói xong liền xoay người bỏ đi.

Tôi đặt lồng chim lên trên bàn, cho bọn chúng ăn
mấy hạt kê. Con chim đang ngủ kia vừa thấy đồ ăn liền thức dậy, bổ tới cướp mấy
hạt kê ở bên mỏ con chim kia, con chim ấy cũng không nổi giận, chỉ nhìn nó ăn.
Thấy vậy tôi vội bỏ thêm mấy hạt lê lên lòng bàn tay.

“Cái đồ tinh nghịch nhà ngươi gọi là Tiểu Đào[1],
còn ngươi khiêm nhường như thế gọi là Tiểu Khiêm[2], ta gọi là Tiểu
Ngọc.” Bọn chúng gù gụ đáp lại, chẳng biết có hiểu lời tôi nói không, đáng tiếc
là tôi chỉ hiểu tiếng sói chứ không hiểu tiếng chim.

[4] “Đào” có nghĩa là “tinh nghịch”

[5] “Khiêm” có nghĩa là “khiêm nhường”.

Ăn xong cơm tối, tôi vội vàng quay về Thạch phủ.
Nhìn ngó hết cửa chính rồi lại nhìn sang tường bao, đang phân vân không biết
nên đi lối nào thì hơn, cánh cửa tự nhiên mở ra, Thạch bá thò đầu ra hỏi: “Có
phải Ngọc nhi không?”

Tôi trả lời: “Thạch bá, là Ngọc nhi ạ, bá bá vẫn
chưa đi nghỉ ạ?”

Thạch bá mở cửa mời tôi vào: “Là Cửu gia dặn trông
cửa chờ con.” Tôi vội cám ơn. Thạch bá đóng cửa rồi nói: “Mau vào trong đi!”
Tôi hành lễ xong liền rảo chân chạy vào Trúc Quán.

Rèm trúc đã vén lên một nửa, tôi chỉ hơi xoay người,
không chạm tới rèm trúc, nhẹ nhàng bước vào trong phòng. Cửu gia cười tán
dương: “Thân thủ nhanh nhẹn.” Trong lòng tôi đâm ra ảo não, sao lại cuống lên
như thế chứ? Nhưng ngoài mặt vẫn chỉ bình thản cười cười.

Tôi ngồi xuống bên cạnh y: “Đa tạ huynh tặng chim
bồ câu, muội rất thích, chúng đã có tên chưa? Muội thuận miệng đặt tên mất
rồi.”

Cửu gia hỏi: “Chỉ đánh số thôi, đặt tên là gì rồi?”

Tôi đáp: “Một con bá đạo tinh nghịch tên là Tiểu
Đào, một con ôn hòa khiêm tốn gọi là Tiểu Khiêm.”

Cửu gia bật cười: “Vậy muội là Tiểu Ngọc rồi.”

Tôi hơi vênh cằm lên cười nói: “Đương nhiên! Lần
sau giới thiệu huynh thì nói là Tiểu Cửu.”

Cửu gia chỉ cười không tỏ vẻ gì, đưa cho tôi một
cây sáo trúc nhỏ: “Theo lời sư phụ huấn luyện bồ câu, đó là hai con tốt nhất mà
ông ta huấn luyện trong mấy năm qua, sợ bọn chúng nhận chủ sớm quá nên mỗi lần
cho ăn uống đều không để chúng nhìn mặt mình. Tháng đầu tiên có muội mới được
cho bọn chúng ăn uống thôi, đợi khi bọn chúng quen với muội rồi thì có thể
không cần lồng nữa.”

Tôi tỉ mỉ ngắm nghía chiếc sáo, thấy hết sức tinh
xảo, bên ngoài có khắc một đôi bồ câu sát cánh bay lượn, đoạn cuối còn đục một
lỗ nhỏ, có thể thắt một sợi dây để tiện cài mang theo người.

Tôi đặt sáo lên môi thổi thử một hơi, lập tức một
âm thanh như tiếng chim hót chói tai rít lên đau đến thủng màng nhĩ, khiến tôi
phải vội vàng bỏ ra.

Cửu gia cười nói: “Đây là sáo trúc đặc biệt, âm
thanh khác nhau biểu thị mệnh lệnh khác nhau, bồ câu từ bé đã được huấn luyện,
có thể nghe theo mệnh lệnh của muội.”

Tôi vui mừng hỏi: “Huynh dạy muội thổi được không?”

Cửu gia nói: “Đã tặng muội bồ câu, chẳng lẽ không
dạy muội cách dùng sáo? Nói xong y liền lấy một chiếc sáo trúc khác đặt lên
môi, tôi vội vàng chụp hai tay lên bịt tai, nhưng không ngờ lại nghe thấy một
âm thanh hết sức trong trẻo êm tai.

Âm sắc đơn điệu, nhưng cả bài trôi chảy, sống động,
giống như tiếng vui đùa của trẻ con nông thôn, lại có vẻ động lòng người rất
riêng.

Cửu gia thổi hết khúc nhạc, đoạn quay sang nhẹ
nhàng giảng cho tôi thanh âm của sáo và các mệnh lệnh tương ứng, vừa giảng vừa
làm mẫu, ý bảo tôi học làm theo.

Ngoài cửa sổ gió ấm áp, bóng trúc lắc lư, trong nhà
một thầy một trò, người cười người mắng.

Hương thơm của loài hoa nào đó phảng phất bao phủ
căn phòng, tựa như muốn hòa vào sự hoan hỉ vương vấn quấn lấy chúng tôi.

Trong lòng tôi run rẩy rung động, đờ đờ đẫn đẫn,
cuộn lên từng đợt, rồi lại hạ xuống từng đợt, như tơ như sợi, liên miên không
dừng.

Ánh mắt đung đưa khẽ chạm tầm nhìn của nhau, như
hữu tình mà cũng như vô ý.

Đắm say, đắm say, chỉ vì niềm vui sướng đến say mê
này mà tim không sao kìm được cứ thế đắm chìm.

Báo cáo nội dung xấu