Không là Neverland - Chương 13 (Hết)

Chương XIII. Sứ mệnh cuối cùng...

Đừng
đợi thấy vinh quang từ chiến thắng.

Xin
hãy ngưỡng mộ và tri ân ngay từ lúc ban đầu của sự góp mặt đầy quả cảm.

(Trầm
Tử Thiêng)

Người ra đi và người ở
lại giữa những mưa nắng cuộc đời. Nhóm Mười Ba lại khuyết hai. Tiệc chia tay
diễn ra trong không khí vui vẻ bởi bài học đầu tiên của từng người khi bước
chân vào con đường này là “Chấp nhận”. Từ tạ hay chia ly đã quá nhiều, quá lâu,
mãi rồi thành quen.

Rượu và Gió lặng lẽ lên
đường. Không đưa không tiễn không tạm biệt...

Thời gian vẫn trôi
qua...

Một buổi chiều mùa Tạ Ơn
có chiếc Jeep dừng trước nhà. Hôm nay, gia đình Sa cùng cả nhóm làm bữa tiệc
nhỏ theo thông lệ hàng năm. Định mệnh hay phần số, mười một cô gái còn lại cùng
nhau đón vị khách bất ngờ kia - một cô gái trẻ tầm hai lăm tuổi, khuôn mặt ẩn
sau lớp khăn truyền thống của đạo Hồi chỉ để lại đôi mắt to tròn, trong sáng.
Cô bé khá gầy, làn da nâu bóng.

- Cô là người muốn gặp
chúng tôi? - Sa lên tiếng hỏi.

Cô bé gật đầu, giọng nói
chùng xuống thấp:

- Dạ! Em là đồng nghiệp
của Rượu. Sẵn tiện về thăm nhà, em mang theo di vật của chị ấy về cùng.

“Di vật...” - Nắng ùa
vào, lạnh buốt lòng. Mười một cô gái nhìn nhau, im lặng cúi đầu như gửi một
phút mặc niệm về Gaza xa xôi. Người đầu tiên lên tiếng lại là Điên:

- Cô ấy ra đi khi nào?
Tại sao?

- Mười ngày trước! Đôi
bên giao tranh ác liệt suốt ba ngày, ngày thứ tư, xe chúng tôi vượt dải Gaza để
vào vùng trung lập thì trúng pháo kích.

Cô bé ngừng lại, cố
không khóc mà nói tiếp bằng chất giọng nghèn nghẹn:

- Xe chúng tôi bị lật
nhưng thương vong không nhiều. Chị ấy ra đi vì khối u não bị chấn động mạnh dẫn
đến xuất huyết nội.

- Chắc cô ấy ra đi đau
đớn lắm? - Một cô gái nén tiếng khóc.

- Dạ không! - Cô bé lắc
đầu, môi vẽ nên nụ cười vừa buồn bã vừa thanh thản. - Chị ấy đi khá nhẹ nhàng,
như đã biết trước kết cục. Ngoài việc thông báo về quyết định đã ký giấy hiến
xác của mình còn không quên dặn em nếu có dịp về đây, đừng quên mang theo quà
Gaza tặng mọi người, thay cho chị ấy. Trước phút cuối cùng, chị ấy đã cười rất
tươi và nói: “Tôi phải đi rồi, coi như kiếp này đã trọn. Tạm biệt mọi người!”
Đúng lý, bên em sẽ phải báo về đây nhưng chính chị ấy đề nghị là đừng báo sớm,
chờ qua đêm Bình An nhưng em chỉ thăm nhà được một tuần.

...

Cô bé trao tận tay thầy
chiếc hộp khá to, chứa trọn mấy mươi món quà Gaza từ Rượu. Kỷ vật còn đây, hồn
người đã du miên viễn. Tiếng khóc tắc nghẹn nơi đáy lòng, lệ chảy ngược vào
tim. Cảm giác bi hùng bao trùm không gian. Rượu đã đi đến tận cùng miền đất hư
ảo, đớn đau và kiêu hãnh.

Họ tiễn cô gái ra xe
không quên cúi đầu thật thấp để cảm tạ. Một cô gái như còn chưa tin vào điều
mình vừa được nghe:

- U não? Rượu mắc u não
từ bao giờ?

Thầy cắn môi, ông nhìn
các cô gái bằng ánh mắt ân hận:

- Hai năm trước, cô ấy
phát hiện mình có khối u trong não. Theo chuẩn đoán là u ác nhưng kích thước
không quá lớn, vị trí không gây nguy hiểm trong tạm thời. Tôi có khuyên cô ấy
tiếp nhận điều trị nhưng cô ấy vẫn một mực phản đối khi biết tỷ lệ thành công
chỉ là 55%. Thời gian đầu, khối u chỉ gây ra những cơn đau nhẹ, suy giảm thị
lực một khoảng thời gian ngắn. Tuy nhiên, gần năm nay, cơn đau dài và liên tục
hơn, kèm theo là mất hẳn thị lực đột ngột. Sự thật đau lòng, cô ấy hoàn toàn
không có ý chí cầu sinh nên một lần nữa từ chối điều trị, chọn giảm đau bằng mooc-phin.
Tôi không biết phải làm gì hơn nên đành thuận theo. Đến khi bên Hồng Thập Tự
muốn mượn nhân sự, tôi đã thương thuyết với cô ấy rằng nếu muốn tôi đồng ý, cô
ấy phải chấp nhận điều trị chính quy ngay khi hoàn thành đợt công tác này. Cô
ấy đã nhận lời. Muộn mất rồi!

------*------

Mùa Tạ Ơn trôi qua trong
ai oán. Nhà nhóm hết gánh chịu cơn thịnh nộ từ Sex và bây giờ là tin dữ từ
Rượu, nửa cuối năm chẳng chút yên bình. Mọi người trông chờ đêm Bình An đến
mang theo tia những hi vọng. Một năm đã lặng lẽ qua đi...

Sáng ngày 24.12!

Nhân viên FedEx đến từ
rất sớm. Bưu phẩm đến từ Sénégal yêu cầu đích thân thầy ký nhận.

Gió đã không còn nữa!
Trong một chiến dịch vận động dùng bao cao su để tránh thai và ngừa các bệnh
tình dục, Gió đã bị nhóm thổ dân tấn công. Vết thương mất máu quá nhiều nhưng
không có sẵn máu mang kháng thể (Rh-) nên cô đã ra đi trước khi kịp đến bệnh
viện trung tâm. Theo di nguyện, xác cô hiến tặng cho nghiên cứu y học. Đó là
nội dung của bức thư kèm theo hộp di vật.

Hộp di vật của Gió là
món quà giáng sinh cho cả nhóm hay cho chính bản thân cô? Trong hộp chỉ là mấy
tấm ảnh, một quyển nhật ký, ít vật dụng cá nhân và tấm hóa đơn ngân hàng...

Tên người chuyển khoản:
Vô Danh

Nơi nhận: Một dự án mang
nước sạch đến với Châu Phi

Số tiền: Hơn một triệu

Phía dưới tấm hóa đơn là
nét chữ nguệch ngoạc viết bằng son môi: “Ổn rồi, tôi à!”

Không gian lặng ngắt!
Ngoài trời, những chiếc lá vàng cuốn xoáy theo gió... Phải chăng? Các cô gái
chia nhau quyển nhật ký...

Ngày...
tháng... năm...

Tạm biệt những cô gái
của tôi!

Tôi sẽ nhớ mọi người
nhiều lắm, chắc chắn là như vậy. Xin cảm ơn Thượng Đế đã cho chúng ta gặp nhau
giữa cuộc đời ngược xuôi này. Xin cảm ơn các bạn đã luôn xem tôi là người nhà.
Xin cảm ơn số phận đã cho tôi biết “gia đình” ấm áp thế nào.

Ngày...
tháng... năm...

Xin chào Tây Phi!

Tôi không biết liệu tôi
sẽ làm được gì cho vùng đất này nhưng tôi không hối hận vì đã bán đứng bản
thân. Đứng giữa đồng cỏ khô cháy chiều nay, tôi nghe lòng mình hoang lạnh vì
tiếng súng vẫn còn âm vang, tiếng trẻ thơ vẫn khóc lả đi vì đói vì bệnh tật,
tiếng cầu kinh hủ tục vẫn vang lên như lời nguyền kinh khủng...

Xin lỗi vì tôi đã bán
chị, Rượu!

Ngày...
tháng... năm...

Có người hỏi rằng: “Tôi
có cảm thấy vinh quang với con đường mình đang đi không?”

Xin thưa rằng không
nhưng tôi cảm thấy tự hào với chính bản thân. Tôi yêu những phận người dưới đáy
cùng xã hội vì trong họ tôi thấy cả cuộc đời tôi. Tôi không cần lời ngợi khen,
không đợi chờ được xưng tụng vì nụ cười hạnh phúc của những con người ấy đã là
thành tựu lớn nhất.

...

Ngày...
tháng... năm...

Em gái! Ngủ ngoan em
nhé...

Đêm qua, trong giấc ngủ
chập chờn chị đã thấy em về. Em cười thuần khiết ánh pha-lê, tiếng cười trong
veo giọt nắng vỡ...

Chị đã buông tay để em
bước đi!

Ngày...
tháng... năm...

Giữa cánh đồng nắng gió
Tây Phi, tôi ngước mắt nhìn bầu trời, môi nở nụ cười hãnh diện và thầm thì: “My
last... goodbye...”

Rượu! Chị từng kể với
tôi chị là Absolute, loại vodka đắng chát, thơm nồng và rất mạnh. Thứ thức uống
không dành cho người muốn tìm quên lãng. Tôi xin nhận Absolute từ chị, an bình
nhé!

Tôi sẽ kể cho chị nghe
về hình xăm chữ “D” của mình. Đó là ký tự cuối cùng trong từ “Kết thúc (End)”
và cũng là ký tự cuối cùng trong từ “Thượng Đế (God)”. Đi đến tận cùng kết
thúc, chúng ta sẽ tìm thấy miền đất hư ảo.

Và bây giờ... chúng ta
đang trong mùa Tạ Ơn!

...

Đêm Bình An không bình
an!

------*------

Rất lâu sau đó, Sex vẫn
hay cho xe lao nhanh trên đường. Trong vô thức, anh dừng trước con dốc vào
chùa. Tiếng chuông vang vọng. Bà cụ bán hoa dâng Phật vẫn ngồi đó, lầm lũi giữa
dòng người qua lại. Hình ảnh Gió ngồi bệt trên nền đất, tay nắm chặt tay bà cụ
trong nụ cười tinh khôi ẩn hiện ngày nào vẫn vẹn nguyên. Và anh rất ghét màu
xanh, những người quanh anh, đặc biệt là phụ nữ không bao giờ được phép mặc váy
xanh.

[Chúc các bạn đọc sách
vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho
người yêu sách.]

Lâu lắm rồi... Từ hôm
nhận được tin Gió ra đi, Điên không thể cười. Mỗi lần nhìn thấy ai đó cười anh
lại nhớ đến nụ cười cuối cùng của Gió. Anh cũng chẳng còn cảm thấy cà-phê ngon
vì mắt Gió màu nâu. Anh đã sang Jerusalem, đã đi thăm dải Gaza.

Một năm sau, một tổ chức
nhân đạo bí ẩn ra đời. Không ai biết ông chủ đứng sau, chỉ biết tổ chức này
luôn nhiệt tình hỗ trợ các nhóm thiện nguyện khác, đặc biệt là kinh phí. Ngoài
ra, tổ chức ấy lập nên ngân hàng dữ trự máu hiếm khá lớn và tài trợ toàn phần
một số ca điều trị u não.

Nhiều năm sau, hai người
đàn ông vẫn tất bật với guồng quay công việc, danh lợi và những cuộc chơi.
Nhưng... họ chưa từng xuất hiện ở bất kỳ nơi đâu trong ngày lễ Tạ Ơn và đêm
Bình An.

------*------

Giữa
dòng đời vội vã, được gặp nhau đã là duyên hạnh ngộ.

Cảm
ơn đời...

Cảm
ơn bạn...

Cảm
ơn những lần ngồi bên nhau mà lần nào cũng có thể là cuối cùng...

Cảm
ơn vì chúng ta đã tin rằng, không là miền đất hư ảo!

__________________ KẾT
__________________

(Xin dành
tặng câu chuyện này cho những cô gái của tôi. Mười ba chương, cho hai nhân vật
đều từng là người thứ mười ba vào đúng ngày thứ mười ba truyện được đăng lên.)

Thực hiện bởi
Biên tập: Lê La
Đăng: Mint
Thiết kế bìa: Kha Tử

Báo cáo nội dung xấu