Phụng Vũ Cửu Thiên - Hồi 18
Hồi 18: Phương pháp thoát thân
Sáng sớm.
Có sương mù, sương
mù rất mỏng.
Trong gió sớm mai,
có mùi hoa thơm thoang thoảng, trong sương mù có bóng hoa mông lung, một điều
làm cho người ta sảng khoái.
Chỉ tiếc là người
dậy sớm không có mấy ai.
Lục Tiểu Phụng là
người dậy sớm, nhưng chàng không lại xem hoa ngửi hoa trong sương mù buổi sớm
mai, Cung Cửu là người biết hưởng thụ, nhưng y không hiểu được cách hưởng thụ
thanh nhã này, y thà ngủ thêm chút xíu lấy tinh thần, cũng không chịu hưởng cái
thú chịu lạnh trong sương mù.
Ngưu Nhục Thang là
một người đàn bà, đàn bà thường thích hoa trước mắt thích trăng trên cao, thích
mặt trời mọc mặt trời lặn, chỉ tiếc là cô ta đi theo Cung Cửu.
Một người đàn ông
thích ngủ đến mặt trời lên cao tới đỉnh đầu, người đàn bà bên cạnh cũng đành
phải bồi y ngủ đến mặt trời lên cao tới đỉnh đầu.
Vì vậy, được hưởng
cái thú của buổi sớm mai, chỉ có một người.
Áo trắng như
tuyết, sương mù mênh mang, Tây Môn Xuy Tuyết như một pho tượng đá đứng bên hoa.
Sương mù đã tan.
Mặt trời đã bắt
đầu phát ra sức nóng.
Ngựa đã bắt đầu
rục rịch.
Nhưng Tây Môn Xuy
Tuyết không còn ở đó bên cạnh hoa.
Ở bên cạnh cỗ xe,
bên cạnh cỗ xe của Cung Cửu.
Một luồng sát khí
bỗng từ bên ngoài cỗ xe ập vào bên trong, Cung Cửu ngồi bật dậy.
Mở tung màn cửa xe
ra, Cung Cửu lập tức thấy ngay Tây Môn Xuy Tuyết.
Một Tây Môn Xuy
Tuyết lạnh băng âm trầm đứng đó.
Sau đó, Cung Cửu
thấy Lục Tiểu Phụng.
Một Lục Tiểu Phụng
đang vừa đi vừa vẫy vẫy tay cười hì hì.
Lục Tiểu Phụng đi
không nhanh lắm, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn, người chàng đã đi càng lúc
càng xa.
Cung Cửu kéo dây
cương một cái, cỗ xe chẳng thấy động đậy tí nào.
Cung Cửu thấy có
mấy điểm hàn quang lóe lên, mấy con ngựa kéo xe đã ngã ầm xuống.
Tây Môn Xuy Tuyết
rút kiếm ra thu kiếm lại, nhanh như điện, như chớp.
Cung Cửu lần đầu
tiên thấy một thanh kiếm nhanh như vậy.
Bóng của Lục Tiểu
Phụng càng lúc càng nhỏ.
Cặp mắt của Tây
Môn Xuy Tuyết dính vào cặp mắt của Cung Cửu.
Cung Cửu hỏi:
- Tại sao ngươi
phải giết ngựa của ta?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Ta không hy vọng
ngựa của ngươi rượt kịp người bạn của ta.
Cung Cửu hỏi:
- Nếu như ta muốn
rượt theo thì sao?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Người của ngươi
cũng sẽ như ngựa của ngươi.
Cung Cửu cười nhạt
lên một tiếng nói:
- Ngươi có chắc
không?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Tây Môn Xuy
Tuyết là người có lòng tự tin nhất trong giang hồ.
Cung Cửu hỏi:
- Thật sao?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Ngươi có muốn
thử không?
Cung Cửu không trả
lời, y bị sát khí của Tây Môn Xuy Tuyết bức cho lạnh muốn run lên.
Lục Tiểu Phụng
bỗng cảm thấy thế giới này thật tình sao dễ thương quá, chim chóc đang ca hót
vang lừng, gió nhẹ đang thổi trên người thật là thoải mái, ngay cả đám cỏ rậm
tạp nhạp bên đường cũng đẹp đẽ hẳn lên.
Bạn bè, là cái thứ
làm cho người ta sung sướng nhất trên đời này.
Tình hữu nghị,
càng là thứ không thể thiếu trên đời.
Tình hữu nghị giữa
Lục Tiểu Phụng và Tây Môn Xuy Tuyết, vốn là thứ kết giao của bậc quân tử, rất
đạm bạc. Nhưng Lục Tiểu Phụng có nguy hiểm, Tây Môn Xuy Tuyết sẽ lập tức rút
đao tương trợ.
Mặc dù y có yêu
cầu Lục Tiểu Phụng phải cắt bỏ đi bộ râu.
Cắt đi cũng có gì
là quan hệ? Cắt đi bộ râu, người lại càng biến ra sáng sủa chứ sao?
Vì vậy Lục Tiểu
Phụng vẫn rất cảm ơn Tây Môn Xuy Tuyết.
Lục Tiểu Phụng
biết, Cung Cửu nhất định không còn rượt theo kịp chàng nữa.
Chàng ngừng lại,
hít một hơi thật sâu vào cái không khí trong lành mát mẻ của buổi sáng sớm.
Chàng sờ sờ vào
chỗ trên miệng nơi bộ râu đã bị cắt mất, rồi bật cười.
Bởi vì chàng đang
nghĩ đến Sa Mạn, Sa Mạn thấy chàng chỉ còn hai hàng lông mày, nhất định sẽ giật
nảy mình lên.
Nhưng người giật
mình nhiều nhất phải là Lão Thực hòa thượng, y nhất định không ngờ rằng, Lục
Tiểu Phụng lại đi cắt mất bộ râu, không những vậy, phải làm là vì muốn trốn
người khác, không phải là trốn quan binh của Thái Bình vương phủ.
Cung Cửu còn lợi
hại hơn quan binh của thế tử Thái Bình xa, Lục Tiểu Phụng nhất định không sợ
một trăm tên quan binh, nhưng chàng lại sợ một Cung Cửu.
Trí tuệ và võ công
của Cung Cửu, quả thật kinh người.
Tây Môn Xuy Tuyết
có chống đỡ nổi Cung Cửu không? Tây Môn Xuy Tuyết đánh thắng được Cung Cửu
không?
Lục Tiểu Phụng
nhấc chân lên tính đi tiếp tục về phía trước, bỗng đứng sững lại.
Lỡ Tây Môn Xuy
Tuyết không phải là địch thủ của Cun g Cửu thì sao?
Trong lòng của Lục
Tiểu Phụng bỗng nổi lên một cảm giác áy náy không yên.
Nếu Tây Môn Xuy
Tuyết có chuyện gì, không phải mình đã trở thành kẻ có tội sao? Lục Tiểu Phụng
càng nghĩ càng cảm thấy không yên tí nào.
Tây Môn Xuy Tuyết
vì mình mà phải đối diện Cung Cửu, tại sao mình lại đi cho xong chuyện được?
Bạn bè phải hy
sinh, cũng là hai bên hy sinh lẫn nhau, sao lại chỉ để một mình Tây Môn Xuy
Tuyết hy sinh?
Vừa nghĩ đến điểm
đó, người của Lục Tiểu Phụng đã bay ra như mũi tên.
Không phải bay
tới, mà là bay ngược lại.
Giữa trưa, mặt trời
chiếu trên cao, không có gió.
Bươm bướm bay lượn
trong bụi hoa.
Bay ra khỏi bụi
hoa không phải là bươm bướm, mà là ruồi xanh.
Cái thứ ruồi xanh
to đầu bay qua bay lại kêu vù vù.
Thấy ruồi xanh,
Lục Tiểu Phụng lập tức ngửi thấy mùi máu tanh.
Không có ngựa,
không có xe, không có người.
Lục Tiểu Phụng
chạy như bay vào trong nhà của Tây Môn Xuy Tuyết.
Dụng cụ trong nhà
vẫn như thường lệ, mọi thứ đều đâu vào đó không một chút bụi.
Tây Môn Xuy Tuyết
đâu?
Cả một tòa nhà trừ
Lục Tiểu Phụng ra, không thấy một ai.
Một trận gió bỗng
thổi vào trong nhà, Lục Tiểu Phụng bất giác rùng mình lên một cái.
Lầm lẫn tai hại
quá rồi sao?
Lục Tiểu Phụng
chạy ra, lại gần chỗ có vết máu lan ban, thò tay ra vỗ mấy cái liên tiếp.
Mấy con ruồi xanh
đang bay vù vù bỗng không còn thấy đâu, tất cả đều rớt lả tả xuống vũng máu
đọng. Chỉ còn thừa mấy con bươm bướm đang bay lượn qua lượn lại lúc bên phải
lúc bên trái, lúc bay lên lúc bay xuống trong bụi hoa, hoa không còn thơm, bướm
không còn đẹp.
Lục Tiểu Phụng
đứng ngẩn người ra nhìn vũng máu xuất thần.
- Ngươi đang
thương tiếc con ngựa nào vậy?
Giọng nói vang bên
tai của Lục Tiểu Phụng, một bàn tay cũng đặt lên vai chàng.
Giọng nói là của
Tây Môn Xuy Tuyết, bàn tay cũng là bàn tay đã được cắt xén kỹ càng của Tây Môn
Xuy Tuyết.
Lục Tiểu Phụng ngớ
người ra.
Nụ cười còn lạnh
hơn nước đá của Tây Môn Xuy Tuyết, Lục Tiểu Phụng lại thấy ấm áp quá chừng.
- Đây không phải
là máu của ngươi?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Nếu phải, ta còn
đứng chỗ này sao?
Lục Tiểu Phụng
nói:
- A, đúng, đây là
máu ngựa.
Tây Môn Xuy Tuyết
hỏi:
- Tại sao ngươi
hối hả về lại đây?
Lục Tiểu Phụng
nói:
- Ta sợ.
Tây Môn Xuy Tuyết
hỏi:
- Ngươi sợ ta bị
Cung Cửu hạ độc thủ?
Lục Tiểu Phụng gật
đầu.
Hai bàn tay của
Tây Môn Xuy Tuyết đặt trên vai của Lục Tiểu Phụng, lắc mạnh mấy cái.
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Chỉ có điểm đó,
sau này ngươi lại đây nhờ ta làm gì, ta không bắt ngươi cạo râu nữa.
Lục Tiểu Phụng
cười khổ.
Đấy chính là cái
giá phải trả cho tình hữu nghị!
Lục Tiểu Phụng
nhìn vũng máu trên mặt đất hỏi:
- Ngươi quả thật
làm cho ta lo quá.
Tây Môn Xuy Tuyết
hỏi:
- Ngươi tưởng ta
chết rồi?
Lục Tiểu Phụng
nói:
- Đúng vậy.
Tây Môn Xuy Tuyết
hỏi:
- Tại sao?
Lục Tiểu Phụng
nói:
- Bởi vì ngươi là
người rất thích sạch sẽ, làm sao có thể để máu me dơ dáy bày trước cổng nhà?
Tây Môn Xuy Tuyết
cười nói:
- Dĩ nhiên ta
không thể chịu được, chỉ vì ta chưa có thời gian dọn dẹp.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Ngươi không có
thời gian?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Đúng vậy, ta
chưa kịp đi dọn, ngươi đã lại.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Trước khi ta lại
thì sao?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Ta đang đứng bên
bờ sông nôn mửa.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Nôn mửa?
Tây Môn Xuy Tuyết
gật đầu.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Tại sao ngươi
phải mửa ra?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Bởi vì ta thấy
một người, hành động của y xấu xí đến độ làm ta muốn nôn mửa.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Ai?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Cung Cửu.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Cung Cửu? Y làm
sao?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Y cầu xin ta
đánh y.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Ngươi có đánh
không?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Không. Cao thủ
trước khi ra chiêu cần phải chăm chú không được sơ hốt, ta ngỡ y cố ý muốn
nhiễu loạn sự tập trung của ta.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Sau đó rồi sao?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Sau đó y đưa tay
lên đánh vào mặt mình.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Ngươi vẫn không
màng đến y?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Ngươi nói đúng.
Ta vẫn nhìn y không chớp mắt.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Rồi y làm sao?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Y nếm roi.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Nếm roi của ai?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Của Ngưu Nhục
Thang. Ngưu Nhục Thang đánh y liên tục, y bò lăn ra đất, cao hứng la ầm lên.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Còn người thì
sao?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Ta vội vã chạy
ra ngoài sông, mửa lên mửa xuống, nếu không...
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Nếu không thì
sao?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Nếu ta mửa ra ở
đây, ta chẳng còn có thể ở được nữa.
Lục Tiểu Phụng
nói:
- E rằng ta phải
bồi thường cho ngươi một tòa nhà.
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Ngươi có biết
tòa nhà của ta đây giá trị bao nhiêu không?
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Bao nhiêu?
Tây Môn Xuy Tuyết
hỏi:
- Ngươi có biết
Hoắc Hưu không?
Lục Tiểu Phụng bật
cười.
Sao chàng không
biết Hoắc Hưu? Sao chàng không biết cái lão Hoắc giàu áp thiên hạ, nhưng lại
thích cách sống như ẩn sĩ, tính cách cô tị đó?
Chàng còn nhớ rõ,
lần đó, chàng đang nằm thượt ra thoải mái trên trường uống rượu, bỗng có ba gã
quái nhân nổi tiếng giang hồ lại, một người suốt ngày lẩm bẩm “Đa tình tự cổ
không dư hận” là Ngọc Diên Lang quân Liễu Dư Hận, một người suốt ngày lẩm bẩm “Thu
phong thu vũ sầu sát nhân” là Đoạn Trường Kiếm Khách Tiêu Thu Vũ, một người là
Thiên Lý Độc Hành Độc Cô Phương. Ba người này vốn đã khó tụ lại một chỗ, mà
càng kỳ quái là, bọn họ không những ở cùng một chỗ, mà còn đều làm bảo tiêu cho
Đan Phụng công chúa.
Lúc Đan Phụng công
chúa cũng bước vào phòng chàng, cô bỗng hướng về phía chàng quỳ xuống, làm cho
chàng phải phá tung mái ngói, chạy trốn mất tiêu.
Chỗ chàng đi trốn
Đan Phụng công chúa, chính là một chỗ cư trú của Hoắc Hưu.
Đấy là một gian
nhà giá trị liên thành.
Bởi vì đấy chính
là chỗ đại thi nhân Lục Phóng Ông hay lại ngâm thơ mùa hạ, trên tường còn có
thơ Lục Phóng ông đề bút trên đó.
Nhưng gian nhà chỉ
trong khoảnh khắc đã bị Liễu Dư hận, Tiêu Thu Vũ và Độc Cô Phương phá tan tành.
Biểu thơ của Đan Phụng công chúa lập tức bồi thường cho Hoắc Hưu năm chục lượng
vàng.
Năm chục lượng vàng
có thể xây vài căn nhà, nhưng Lục Tiểu Phụng ước chừng gian nhà này trị giá
chừng bốn vạn lượng vàng.
Bây giờ Tây Môn
Xuy Tuyết bỗng hỏi vậy, có phải y cũng cho rằng gian nhà này trị giá không biết
bao nhiêu tiền?
Vì vậy Lục Tiểu
Phụng lập tức nói cái ý đó ra:
- Ngươi muốn đem
gian nhà của ngươi ra so chung một hạng với Hoắc lão đầu sao?
Tây Môn Xuy Tuyết
lắc đầu nói:
- Ngươi đoán lầm
rồi.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Ta đoán lầm?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Ta chỉ muốn nói,
bất cứ căn nhà nào cũng là vô giá.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Tại sao?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Bởi vì người
sống trong nhà, không chừng sẽ có ngày nổi danh bốn phương.
Lục Tiểu Phụng
nói:
- Ngươi nói đúng
không sai tí nào, căn nhà gỗ của Hoắc lão đầu, trong thời của Lục Phóng Ông
ngâm thơ, chỉ bất quá là một đống gỗ cất lên thành nhà thế thôi, nhưng thơ của
Lục Phóng Ông được người đời thưởng thức, đến thời Hoắc lão đầu cư trú, thành
ra giá trị liên thành.
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Vì vậy nếu ta
không thể ở trong tòa nhà này, ngươi cũng chẳng bồi thường được cho ta.
Lục Tiểu Phụng
nói:
- Ngươi lầm, ta
bồi thường được.
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Sao?
Lục Tiểu Phụng
nói:
- Bởi vì hiện tại
đâu cần phải bồi thường cho ngươi, vài trăm năm sau, người đời sau biết có
người tên là Tây Môn Xuy Tuyết, còn ta thì đã quy tiên từ lâu.
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Ta phát giác ra
ngươi còn biết chạy làng.
Lục Tiểu Phụng
cười nói:
- Cho là vậy đi,
cũng không chạy làng nhà ngươi, bởi vì hiện tại ngươi không cần phải dọn nhà.
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Lần này ngươi
sai.
Lục Tiểu Phụng
nói:
- Sao?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Ta sắp dọn ngay
bây giờ.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Tại sao?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Bởi vì, nơi đây
rất thích hợp cho ngươi ở.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Thích hợp với
ta?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Cung Cửu nhất
định nghĩ rằng ngươi đã đi rồi, chẳng thể ngờ tới chuyện ngươi còn trở lại, vì
vậy y có phái ra bao nhiêu tai mắt, tai mắt của y có thám thính tới đâu, cũng
không thám thính nổi tung tích của ngươi.
Lục Tiểu Phụng
nói:
- Bởi vì ta đang ở
chỗ này của người nằm ngủ khoèo không lo lắng gì.
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Hoàn toàn đúng.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Còn ngươi?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Ta đi.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Ngươi đi đâu?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Ta tính đi học
Phật.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Học Phật? Học
với ai?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Dĩ nhiên là học
với hòa thượng.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Học với hòa
thượng nào?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Lão Thực hòa
thượng.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Lão Thực hòa
thượng hiểu Phật sao?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Ta không biết.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Ngươi không
biết? Vậy mà ngươi muốn theo y học?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Ta chỉ theo y
học một chiêu.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Chiêu gì?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Ngồi không loạn.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Ngồi không loạn?
Học để làm gì?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Học để lúc đối
diện với hai vị mỹ nhân, không bị lòng hươu ý vượn.
Lục Tiểu Phụng
hỏi:
- Hai vị mỹ nhân
ấy là ai?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Một người tên là
Sa Mạn, một người tên là Tiểu Ngọc.
Lục Tiểu Phụng
cười nói:
- Ý ngươi nói,
ngươi muốn đi đón bọn họ về đây?
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Ngươi còn cách
nào an toàn tốt hơn cách này không?
Lục Tiểu Phụng
nói:
- Có.
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Mời.
Lục Tiểu Phụng
nói:
- Nhưng hiện giờ
ta làm chưa được.
Tây Môn Xuy Tuyết
nói:
- Cách gì?
Lục Tiểu Phụng
nói:
- Giết Cung Cửu.
Lục Tiểu Phụng tin
vào con người Tây Môn Xuy Tuyết, tin vào năng lực của y, tin vào võ công của y.
Vì vậy chàng bình
tĩnh thoải mái nằm trong nhà, hưởng thụ hương hoa, mặt trời, gió nhẹ, bươm bướm
vờn qua vờn lại.
Tâm tư của Lục Tiểu
Phụng, cũng theo bươm bướm chập chờn vờn quanh người Sa Mạn.
Chàng khát vọng
được gặp nàng.
Chàng bỗng có cái
cảm giác muốn thoái ẩn khỏi chốn giang hồ.
Chàng đã lăn lộn
trong giang hồ bấy nhiêu năm nay, tuy chàng còn trẻ tuổi, còn có một bầu nhiệt
huyết, nhưng chàng bỗng cảm thấy giang hồ hiểm trá, người này tranh kẻ kia
đoạt, máu tanh thật quá nồng nặc.
Chàng chỉ hy vọng
được cùng một chỗ với Sa Mạn, tìm một cái đảo, hoặc về lại chỗ hòn đảo nhỏ của
lão đầu, sống trong căn nhà nhỏ lúc trước của Sa Mạn, không còn phải sống thêm
ngày nào trong chốn thị phi ân oán.
Chàng nhìn nhìn
bàn tay của mình.
Chàng không nhịn
nổi muốn bật cười lên.
Sau đó chàng bỗng
nghe có một loạt tiếng động.
Không phải là
tiếng cười của chàng, mà là tiếng vó ngựa đang giẫm trên mặt đất.
Không phải một con
ngựa, không phải là hai ba bốn con, mà là mười mấy hai chục con đang chạy như
bay lại.
Chàng bỗng đứng
bật dậy.
Đang lúc vó ngựa
càng lúc càng vọng lại gần, càng lúc càng rõ ràng, Lục Tiểu Phụng đã quyết định
một điều.
Chàng quyết định
trốn vào một nơi.
Vì vậy chàng đã
soạt một tiếng nhảy vào núp trong bụi hoa.
Ai lại đây?
Đó là điều Lục
Tiểu Phụng đang tự hỏi lúc chàng ngồi trong bụi hoa.
Tây Môn Xuy Tuyết
bán đứng chàng sao?
Đó là câu hỏi thứ
hai.
Một trong hai câu
hỏi chỉ trong chốc lát đã được trả lời.
Bởi vì ngựa đã
dừng lại trước cổng nhà Tây Môn Xuy Tuyết.
Hai mươi con ngựa,
hai mươi người.
Hai mươi gã đại
hán mặc đồ kình trang áo đen.
Lục Tiểu Phụng
nhận ra một người trong đó.
Người thống lãnh
cả bọn.
Ưng Nhãn Lão Thất!
Người thống lãnh chính là tổng thủ lãnh của Thập Nhị Liên Hoàn Ổ Ưng Nhãn Lão
Thất.
Ưng Nhãn Lão Thất
lại tìm ai?
Tìm Tây Môn Xuy
Tuyết hay tìm Lục Tiểu Phụng?
Có chuyện gì?
Lục Tiểu Phụng chỉ
biết có một điều.
Người Ưng Nhãn Lão
Thất muốn tìm, không phải là chàng, mà là Tây Môn Xuy Tuyết.
Bởi vì lúc Ưng
Nhãn Lão Thất gõ cửa lên tiếng, y nói: “Thập Nhị Liên Hoàn Ổ Ưng Nhãn Lão Thất
cầu kiến Tây Môn công tử.”
Vì vậy Lục Tiểu
Phụng đã chứng minh được Tây Môn Xuy Tuyết không hề bán đứng chàng.
Do đó chàng cảm
thấy mình đang xấu hổ vô cùng.
Trong lòng chàng
đang quanh quất cảnh cáo mình: “Phải nhất định tín nhiệm bạn bè, phải nhất định
có lòng tin.”
Vì vậy chàng lại
hít một hơi thật sâu vào cái không khí thơm tho của hoa hương.
Nhưng chàng không
ngồi an tường ở đó được, chàng lại ngược lại triển khai khinh công chạy như bay
về chỗ Ưng Nhãn Lão Thất vừa mất dạng.
Bởi vì trong lòng
chàng còn đang có một nghi vấn.
Ưng Nhãn Lão Thất
lại tìm Tây Môn Xuy Tuyết có chuyện gì?
Ưng Nhãn Lão Thất
là tổng thủ lãnh của Thập Nhị Liên Hoàn Ổ, thế lực của Thập Nhị Liên Hoàn Ổ ra
tới ngoài tái ngoại, ngay cả hai bên hắc bạch đều có đệ tử môn hạ của y.
Ưng Nhãn Lão Thất
đi tới đâu đều rất được hai bên hắc đạo chào hỏi nhiệt liệt. Vì vậy chỗ Ưng
Nhãn Lão Thất qua lại, phải là chỗ náo nhiệt hoặc là ngoài hoang dã mới đúng.
Nhưng Lục Tiểu
Phụng lần này đã nghĩ sai. Sai thật là sai. Bởi vì Lục Tiểu Phụng theo dấu ngựa
truy theo, chỗ Ưng Nhãn Lão Thất đang đi lại chẳng phải là trấn lớn cũng chẳng
phải thôn trang.
Bọn họ đến một chỗ
đó, rất là sơ sài tùy tiện, làm như đi mệt quá muốn tìm một chỗ nào nghỉ ngơi
một lát vậy.
Đó chỉ bất quá là
một nơi nằm trên một con đường núi quanh co, một khoảng trống rộng rãi, bọn họ
đều xuống ngựa, tụ lại một nơi, xa xa nhìn lại, hình như đang đàm luận một chuyện
gì thật bí mật.
Lục Tiểu Phụng lại
phát hiện ra mình sai nữa. Bọn họ chẳng đàm luận chuyện gì cơ mật cả, bọn họ
đang tự lại chung quanh một đám đồ ăn khô để đó, đang ăn uống ngấu nghiến.
Mặt trời đã qua
khỏi quá đầu, Lục Tiểu Phụng mới phát hiện ra, cái bụng của mình cũng đang kêu
rốt rốt lên, nhưng chàng không thể ngồi xuống ăn cái gì.
Không phải chàng
sợ bị phát hiện, cũng không phải không có thời gian để ăn, mà là chàng chẳng có
gì đem theo người để ăn.
Trên người chàng
chỉ có tiền bạc để mua đồ ăn.
Tiền bạc ở đây
chẳng có chỗ nào xài được. Vì vậy chàng bèn mò lại gần đó ngồi nhìn bọn họ ăn
uống.
Không những chàng
có thể thấy dáng điệu bọn họ đang ăn, còn có thể nghe bọn họ đang nói gì.
- Anh em mình tối
hôm nay lại đánh bạc, sau đó đi tìm Xuân Hồng và Đào Nương khoái lạc một trận
được không?
- Đánh con quỷ nhà
ngươi!
- Ngươi sao vậy?
- Ngươi biết
chuyện ta sợ nhất là chuyện gì không?
- Chuyện gì?
- Là chuyện tìm
người không gặp. Có lần đi công chuyện, tìm không ra người, kết quả ta đi đánh
bài cửu, ha, ngươi có biết kết quả ra sao không? Liên tiếp hai mươi bảy lần,
lần nào ta cũng gieo xuống Miết Thập.
- Vì vậy hôm nay
ngươi không gặp Tây Môn Xuy Tuyết, ngươi không đánh bạc?
- Nhất định không
đánh.
- Ta khuyên ngươi
nên đi đánh một trận cho thoải mái là hơn.
- Tại sao?
- Bởi vì ngươi gặp
phải Tây Môn Xuy Tuyết, chỉ sợ không chắc sẽ có cơ hội đánh bạc nữa.
- Ý ngươi nói
chúng ta giết không nổi hắn?
- Ta chỉ sợ mình
không có khả năng.
- Ngươi tin vậy
sao?
- Dĩ nhiên, bọn
mình hai mươi người đang lúc hắn không đề phòng, phóng ra hai mươi thứ ám khí
không giống nhau, ta xem thần tiên chỉ sợ còn khó mà tránh nổi, huống gì hắn
chỉ bất quá là một người thường thế thôi.
Lục Tiểu Phụng đã
biết chuyện ra sao rồi.
Cung Cửu chắc là
vì Tây Môn Xuy Tuyết ngăn trở y, để Lục Tiểu Phụng trốn thoát khỏi phạm vi thế
lực của mình, vì vậy y mới thù hận Tây Môn Xuy Tuyết, sai Ưng Nhãn Lão Thất lại
ám toán.
Đây là một suy
luận rất có lý, không những vậy còn chứng minh được một chuyện.
Cung Cửu quả thật
tìm không ra tung tích của Lục Tiểu Phụng, có nghĩa là, nhờ Lục Tiểu Phụng quay
đầu lại tìm Tây Môn Xuy Tuyết, mà thoát khỏi được mạng lưới của Cung Cửu.
Chuyện này cũng
chứng minh thêm được một chuyện nữa.
Tây Môn Xuy Tuyết
trên đường, không bị bất cứ ai phát hiện ra.
Lục Tiểu Phụng an
lòng lắm, chàng biết, chàng chỉ cần làm thêm một chuyện nữa, là có thể ngồi yên
ổn trước nhà Tây Môn Xuy Tuyết, đợi y đem Sa Mạn đón về đây.
Ưng Nhãn Lão Thất
không phải là kẻ ham cờ bạc, nhưng có lúc cũng gieo mấy cái đỡ ghiền.
Nhưng tối nay y
chỉ còn nước trừng mắt nhìn bọn thủ hạ của mình đánh bạc, ngay cả một tí hứng
thú cũng không có.
Tửu lượng của y
cũng không phải là lớn gì, nhưng có lúc uống mười hai chục ly rượu mạnh đầy ắp,
cũng chẳng biết say.
Nhưng tối nay, y
chỉ uống có hai ly, đã thấy muốn choáng váng.
Người có tâm sự,
thường thường hay dễ bị uống say hơn.
Người có tâm sự,
thường thường không có hứng thú đánh bạc.
Ưng Nhãn Lão thất
vốn là người rất hiểu chuyện, bất kể là chuyện gì, y đều rất ít khi để trong
lòng.
Nhưng tối nay y
lại có tâm sự, không những là tối nay, mà những dạo sau này.
Từ lúc y đi trật
một bước đó về sau, y bèn có tâm sự, cái tâm sự đó cứ đè nặng trong lòng làm y
không lúc nào được vui.
Y đã là tổng thủ
lãnh của Thập Nhị Liên Hoàn Ổ rồi, tại sao còn phải chịu để Cung Cửu sai sử?
Y lo lắng sẽ có
ngày số phận của y cũng giống như Diệp Tinh Sĩ vậy.
Bởi vì trên đời
này, người biết bí mật của Cung Cửu, chỉ còn thừa duy nhất một mình y.
Thật tình y không
nên đi biết cái bí mật của Cung Cửu làm gì.
Lấy tuổi tác của y
ra, lấy gia tài của y ra, vốn chẳng cần phải lo lắng điều gì, tại sao lúc đó
lại chịu không nổi dụ hoặc của đồng tiền, để chịu bị Cung Cửu chi phối?
Muốn bao nhiêu đó
tiền, rồi để làm gì? Không lẽ còn muốn đem theo bao nhiêu đó tiền xuống quan
tài sao?
Lục Tiểu Phụng là
một người cố đạo nhiệt trường, trọng nghĩa khí giảng nhân ái, vụ án vừa phát
sinh ra tức thì, người đầu tiên Ưng Nhãn Lão Thất nghĩ ngay đến là Lục Tiểu
Phụng.
Nhưng hiện tại,
Ưng Nhãn Lão Thất lại phải nghe theo mệnh lệnh của Cung Cửu, phải đi truy lùng
tung tích Lục Tiểu Phụng, Cung Cửu nói giết, y lập tức phải rắn lòng lại đi
giết một kẻ hiệp sĩ.
Tây Môn Xuy Tuyết
tuy không phải là một kẻ đại nhân đại nghĩa, nhưng trước giờ y chưa hề giết kẻ
vô tội, chỉ có điểm đó, cũng đủ để cho người trong giang hồ phải kính phục.
Nhưng hiện tại,
Ưng Nhãn Lão Thất phải phụng mệnh đi giết Tây Môn Xuy Tuyết.
Vì vậy y lại đưa
chén rượu lên miệng, ực mạnh một cái hết sạch.
Vì vậy y cũng
chẳng biết đánh bạc lúc nào đã tán, không hề biết một tí gì.
Lúc y tỉnh lại, y
phát hiện ra mình đang nằm phục trên bàn, đầu óc còn đang quay mòng mòng không
không đãng đãng.
Sau đó, y mới phát
giác, thanh đao trên người mình không còn thấy đâu.
Sau đó, y lại phát
giác ra, trước mặt y có một tờ giấy trên đó có đề: Tây Môn Xuy Tuyết Trường An.

