Vụ bí ẩn vòng tròn thần bí - Chương 11 - 12

Chương
11

Bạn
và thù

Khách
sạn của Estelle DuBarry nằm trên con đường đâm ra đại lộ Hollywood. Khi Bob bấm
chuông, một phụ nữ lớn tuổi, tóc bạch kim uốn xoắn, cặp mày rất đen, ra mở cửa.

-
Cô DuBarry phải không ạ? - Bob hỏi.

-
Tôi đây.


nheo mắt lại. Có lẽ bà bị cận và không chịu đeo kính.

-
Chú Farber nói là có thể cô sẽ đồng ý để cho tụi cháu phỏng vấn một chút, - Bob
nói. Tụi cháu làm bài tập hè về lịch sử điện ảnh.

-
Sáng kiến rất hay! - Bà nói.


đẩy cánh cửa lưới, mời ba thám tử vào một gian phòng nhỏ oi bức, vừa dùng làm
phòng khách vừa làm văn phòng. Ba cậu ngồi xuống, rồi cựu diễn viên thao thao
bất tuyệt kể ngay về đường công danh của mình. Bà đến Hollywood khi còn rất trẻ
và đã đóng thử mấy đoạn phim ngắn. Bà được phân vai trong nhiều bộ phim khá tồi
và một vài bộ phim vĩ đại. Nhưng do con đường công danh không sáng chói lắm,
nên chẳng bao lâu, bà không còn gì để kể nữa.

Khi
đó Hannibal nhắc đến Madeline Bainbridge, và không khí đột ngột căng thẳng lên.

-
Con mụ quỷ sứ! Con mắc dịch! - Bà DuBarry la lên. Nó luôn ganh ghét tôi. Tôi
đẹp và không làm bộ làm tịch như nó. Chính vì lỗi của nó, nên tôi mới rơi vào
cái chân quản lý khách sạn tồi tàn. Chính tại nó mà tôi đã không lấy được anh
Ramon và sống ở một cung điện tại Bel Air.


DuBarry trừng mắt nhìn Hannibal. Thám tử trưởng nhìn sang chỗ khác.

-
Chú Faber có nói về một Tập đoàn Phù Thủy. - Cuối cùng cậu nói. Cô có thể kể
cho tụi cháu nghe không?


DuBarry tái mặt, rồi đỏ mặt.

-
Chúng tôi chơi cho vui thôi. - Bà nói. Không ai tin cả, ngoại trừ Madeline.

-
Cô không tin mấy trò phù thủy phải không ạ?

-
Tất nhiên là không!

-
Mới lúc nãy, cô đã nói một câu rất lạ, rằng không có bà Madeline, thì cô đã
sống ở Bel Air cùng Ramon rồi. Làm sao có thể được? Ramon Desparto chết vì tai
nạn mà.

- Không phải là tai nạn. - Bà DuBarry la lên. Đó là...

Bà không nói hết câu.

Bob vặn người trên ghế.

- Cô thật tử tế vì đã bỏ thời gian tiếp tụi cháu. - Bob
nói. Cô có biết một ai khác mà tụi cháu có thể gặp không ạ? Một người bạn cũ
của Madeline Bainbridge vẫn còn giữ liên lạc với bà ấy? Hay thư ký bà ấy?

- Tôi nghĩ rằng trong vùng không còn bao nhiêu người sống
sót trong hội Vòng Tròn Thần Bí. - Estelle trả lời.

-
Chuyện gì đã xảy ra với Charle Goodfellow? - Hannibal hỏi.

-
Biến mất khỏi xã hội.

-
Cháu hiểu.

Ba
thám tử chào ra về, trở ra xe nơi Mập đang chờ.

-
Bà ấy không biết gì giúp ích được cho ta. - Bob thông báo.

-
Bà ấy nghĩ rằng bà Bainbridge đã ám sát Desparto. - Peter nói thêm. Bà ấy đã
thật sự sợ bà Bainbridge!

-
Không hiểu Ted Finley có giúp gì được ta không? -Hannibal nói.

-
Còn mình, mình tự hỏi không hiểu ông ấy có chịu tiếp bọn mình không? - Bob nói
rõ.

-
Mình nghĩ là sẽ tiếp, - Hannibal trả lời. Từ khi có vụ trộm phim, ai cũng quan
tâm đến bà Bainbridge.

Hannibal
không lầm. Sau khi ăn trưa nhanh, thám tử trưởng gọi điện thoại cho Finley. Lúc
đầu, Hannibal chỉ nghe có máy trả lời tự động, nhưng Finley gọi lại ngay sau đó,
ông diễn viên già vui tính và không có gì giấu giếm cả. Ông thừa nhận ngay rằng
có Tập đoàn Phù Thủy. Còn về Madeline, thì ông rất quý và khâm phục bà, nhưng
không gặp lại bà đã ba chục năm nay.

-
Không còn ai gặp bà nữa. - Ông nói thêm. Tài xế của bà, tên Gray, đã nắm mọi
việc trong tay. Khi gọi điện thoại đến, thì chính ông này trả lời và cho biết
bà không muốn nói chuyện với ai. Trong suốt một thời gian, sau khi Desparto
chết, tôi đã cố khuyên ngăn để bà không xa lánh người đời hẳn. Nhưng cuối cùng
tôi bỏ cuộc. Có thể mọi việc sẽ tốt hơn, ngay khi truyền hình đã mua phim của
bà.

-
Và các bộ phim bị đánh cắp. - Hannibal nói thêm. Bọn trộm đòi tiền chuộc...

-
Tiền này sẽ được trả. - Finley tiên đoán. Các bộ phim này vô giá. Khi thế hệ
mới được xem phim, điện thoại tôi sẽ không còn reo nữa. Tất cả mọi người sẽ
muốn được nghe nói về Madeline.

-
Thêm một câu hỏi cuối cùng nữa. - Hannibal nói. Bác có biết chuyện gì đã xảy ra
với Charles Goodfellow không ạ? Ông là người bạn duy nhất của bà Madeline
Bainbridge mà cháu chưa tìm lại được tung tích.

-
Goodfellow hả? Không, tôi cũng không còn liên lạc gì. Anh này cũng không xuất
sắc lắm. Chắc là đã về quê bán đồ ngũ kim rồi!

Hannibal
cám ơn. Ted Finley gác máy xuống.

-
Không được gì! - Thám tử tưởng thông báo. Ông ấy không biết gì và cũng không
giữ được liên lạc với bà Bainbridge.

-
Còn Gloria Gibbs. - Bob nhận xét. - Bọn mình biết chỗ bà ấy làm việc.

-
Đúng, mình sẽ gọi thử, nhưng mình nghĩ là chỉ phí thời gian mà thôi.

Hannibal
quay số điện thoại của đại lý đổi tiền. Chính Gloria Gibbs trả lời. Bà cũng
không có thông tin gì nhiều hơn những bạn khác của Madeline Bainbridge. Thậm
chí, bà còn tỏ ra không tử tế.

-
Chuyện xảy ra lâu lắm rồi. - Bà nói. Và tôi cóc cần biết là đã từng quen một mụ
phù thủy tóc vàng!

-
Đúng là phù thủy thật. - Hannibal vội vàng đồng tình. Và cô cũng thuộc Tập đoàn
Phù Thủy ấy, phải không ạ?

-
Đúng, chuyện vớ vẩn! Tôi không hề thấy thích thú đi nhảy múa dưới ánh trăng
chút nào, trong khi rất muốn đi ngủ! Gloria Gibbs có còn giữ liên lạc với bà Bainbridge
không? Hay với Charles Goodfellow, là người vắng mặt không? Tất nhiên là không.
Còn về Clara Adams, thì Gloria cho rằng cô này chỉ là kẻ bị bắt nạt và không
đáng quan tâm. Bà gác máy.

-
Bà này không được dễ thương lắm. - Hannibal bình luận. Nhưng bà xác nhận những
gì những người khác đã nói. Đúng là có Tập đoàn Phù Thủy, nhưng nếu chuyện này,
là điều bí mật trong quyển hồi ký của Madeline Bainbridge, thì đâu có thể làm
ai sợ được. Ngoại trừ Charles Goodfellow, là người mà người ta chưa biết được suy
nghĩ và tình cảm, thì quý ông quý bà còn lại không hề bận tâm lo lắng gì đến
mấy trò phù thủy. Vậy là phải tìm một hướng khác. Trừ phi...

Hannibal
nhíu mày im lặng.

-
Jefferson Long, - thám tử trưởng nói tiếp. - Là người duy nhất không chịu thừa
nhận mình đã thuộc Tập đoàn Phù Thủy. Nhưng ông ấy không thể nào lấy cắp quyển
hồi ký, bởi vì ông ấy đang phỏng vấn Marvin Gray, vào lúc hồi ký bị trộm.

-
Ông ấy có thể giao cho một ai đó làm thay. - Peter bắt bẻ. Chính Gray đã có thể
nói đến quyển hồi ký, rồi sau đó quên đi.

-
Cũng có thể, nhưng chắc là khó. - Hannibal phán đoán. Nhưng mình rất nghi ông
Long này. Không hiểu cảnh sát hiểu gì về ông.

-
Cậu nghĩ ông ấy đóng kịch à? - Peter hỏi.

-
Mình có cảm giác ông đang diễn một vụ nào đó. Dường như ông quen với tất cả
cảnh sát miền Nam California. Nếu vậy, thì ông ấy cũng phải quen cảnh sát
trưởng Reynolds của ta, ở Rocky. Hay ta xin ý kiến chú Reynolds? Mình tin vào
chú Reynolds hơn là sáu kệ huân chương, huy chương và bằng khen.

Chương
12

Kẻ
gây tai nạn

-
Jefferson Long hả? Cảnh sát trưởng Reynolds vừa hỏi lại vừa ngả lưng vào ghế
bành xoay. Tất nhiên là tôi có biết. Không có hội nghị ngành cảnh sát nào ở
bang này diễn ra mà thiếu ông ấy.

Cảnh
sát trưởng Reynolds nhìn Ba Thám Tử Trẻ, nét mặt dò hỏi. Ba cậu xếp thành hàng
trước mặt ông.

-
Tại sao các cậu lại quan tâm đến ông Long? - Reynolds hỏi.

-
Nếu trả lời chú, thì cháu phạm tội không bảo mật. - Hannibal thú nhận.

- À
tôi hiểu. Khi cậu nói kiểu này, có nghĩa là Ba Thám Tử Trẻ đang lo một vụ mới.
Thôi, được rồi. Miễn sao các cậu không mạo hiểm... Tôi có gặp ông Long ở các
cuộc họp, và thỉnh thoảng thấy ông trên truyền hình. Tôi không phàn nàn gì về
ông, ông ấy thông tin cho công chúng về tội ác và tội phạm. Ông ta nói mình tự
thực hiện các cuộc điều tra với tư cách nhà báo. Điều này hoàn toàn sai. Theo
tôi, ông ta giỏi moi thông tin người khác, ông ta biết cách gợi cho người khác
nói chuyện. Thật ra, ông ấy không hề quan tâm gì đến công lý. Ông ta chỉ cần có
một sự nghiệp để nhờ đó làm các buổi phát hình của ông có nhiều người xem hơn.

-
Nói cách khác, đó là người bảo vệ công lý rởm. - Peter bình luận. Nhưng ông ta
làm cách nào để nhận được bấy nhiêu huy chương của ngành cảnh sát?

Cảnh
sát Reynolds nhún vai.

-
Ông ta thông tin cho công chúng về những vụ buôn lậu, vụ trộm nhà, làm tiền
giả, v.v… Cảnh sát cần gây lòng tin nơi công chúng, và theo cách của mình, thì
Long có đóng góp vào việc này: Ông ta khuyên dân gọi cảnh sát nếu để ý thấy một
điều gì đó không bình thường ở xóm mình. Tóm lại, có thể nói là ông ta giúp
cảnh sát.

-
Nhưng ông ấy không phải là người bảo vệ công lý như tự xưng. - Hannibal tóm
tắt. Cháu đã đoán biết rằng ông ấy dùng kịch mà.

-
Đó là nghề của ông ấy. - Cảnh sát trưởng gật đầu.

Sau
khi cám ơn ông, Ba Thám Tử Trẻ đi bộ về.

-
Thêm một ngõ cụt nữa. - Hannibal rên. Ta đã biết được con người thật của ông
Long, nhưng cũng biết chắc là ông ấy không liên quan gì đến bản thảo.

-
Tại sao vậy? - Bob hỏi.

-
Bởi vì, nếu mình hiểu đúng, ông Long thật sự muốn giữ quan hệ tốt với cảnh sát,
ông dựa vào đó mà lập nghiệp, và sẽ không mạo hiểm làm hỏng đường công danh để
lấy cắp một bản thảo chỉ gây một chút phiền phức cho ông.

-
Vậy thì sao ông ấy nói láo cậu về Tập đoàn Phù Thủy? - Peter hỏi.

-
Ồ, không có gì lạ cả. Không có lý do gì một nhân vật quan trọng như ông ấy lại
đi tiết lộ với một đứa trẻ không quen biết về lỗi lầm trong quá khứ của mình.
Dù sao đó chỉ là lỗi lầm vớ vẩn, chứ có phải là tội ác đâu. Mà cho dù ông Long
có biết về bản thảo và muốn lấy cắp đi nữa, thì ông cũng không thể là thủ phạm:
Ông ấy đang bận việc lúc đó mà.

Ba
Thám Tử Trẻ buồn bã chia tay ai về nhà nấy. Trong khi ăn tối cùng thím Mathilda
và chú Titus, Hannibal tỏ ra lơ đãng và lo nghĩ. Rửa chén xong, Hannibal lên
phòng, nằm xuống giường ngắm trần nhà. Thám tử trưởng mất hết hy vọng tìm ra
mối liên quan giữa những người bạn cũ của bà Madeline Bambridge với việc bản
thảo biến mất. Nhưng nếu không ai trong số họ là thủ phạm, thì kẻ nào đã lấy
cắp bản thảo?

Hannibal
nhớ lại buổi tối cháy nhà. Cậu nghe tiếng ngọn lửa gầm gừ chạm vào sườn tòa nhà
Amigos cũ kỹ. Sau khi kéo ra khỏi phòng hầm, ba thám tử đứng ngoài đường nhìn
đám cháy. Ông Grear đứng bên cạnh. Hai người trong gia đình Tremayne đã chạy
đến, ông Thomas và bà Paulson cũng đã chứng kiến cảnh tượng. Chỉ có số người
này biết rằng bản thảo đang nằm trong căn hộ Tremayne. Nhưng còn khả năng một
trong số họ lấy bản thảo thì sao?

Cuối
cùng Hannibal thiếp ngủ đi. Khi cậu mở mắt ra, mặt trời đang chiếu vào phòng
qua cửa sổ. Vẫn cảm thấy chán nản và thất vọng, Hannibal đi tắm và thay quần
áo. Rồi cậu gọi điện thoại cho Bob và Peter, hẹn gặp nhau ở trạm xe buýt trên
con đường ven biển, sau khi ăn sáng xong.

Hannibal
đến lúc gần chín giờ, Bob và Peter đang chờ.

-
Sao, đêm qua cậu có nghĩ thêm được gì không? - Peter hỏi.

-
Không. - Hannibal trả lời. Mình không thấy giải pháp nào khác, ngoài việc quay
lại nhà anh Mập và tiến hành lại cuộc điều tra từ chỗ xuất phát.

-
Không còn người nào để điều tra cả. - Bob bắt bẻ.

-
Không còn người nào có động cơ rõ ràng. - Hannibal chỉnh. Nhưng còn lại những
người có cơ hội, nếu không có động cơ. Ta chưa chú ý đến những người này. Ta
chưa hề quan tâm đến họ.

-
Nhân viên nhà xuất bản Amigos hả? - Peter hỏi.

Hannibal
gật đầu.

-
Mình không nghĩ ai có thể chôm quyển bản thảo được. - Thám tử trưởng nói. -
Nhưng ta đã xem xét các khả năng kia rồi.

Ba
thám tử đạp xe đến West Los Angeles. Ba cậu vừa đến cửa nhà anh chủ nhiệm nhà
xuất bản, thì một người đàn ông gầy, mặc áo khoác thể thao đang bước ra. Ông
mỉm cười với ba cậu khi băng qua tiền sảnh.

Anh
Mập, thường có sắc mặc hồng hào, hôm nay lại tái mét. Chú William đang bước dọc
bước ngang, gào thét.

-
Đúng là một âm mưu! - Ông hét. - Bọn chúng căm ghét tôi! Bọn chúng luôn căm
ghét tôi! Lũ điên!

-
Bình tĩnh đi chú Will ơi! - Mập van xin.

-
Bình tĩnh, bình tĩnh! Đối với cháu nói bình tĩnh thì dễ quá! Cháu đâu bị tố cáo
là kẻ gây hoả hoạn!

- Vụ hỏa hoạn là do cố ý à? - Hannibal hỏi.

- Nghe nói vậy. - Horace Treamayne trả lời. - Người vừa
mới ra khỏi đây đang thanh tra vụ hỏa hoạn, ông xin danh sách toàn bộ nhân viên
nhà xuất bản và những người khách đến trụ sở vào ngày xảy ra hỏa hoạn.

- Hắn còn dám hỏi số tiền bảo hiểm sẽ được trả. - William
Tremayne nói thêm. - Tôi hiểu rất rõ ý nghĩa câu nói này. Hắn ngụ ý tôi đã đốt
nhà. Tất nhiên là số tiền sẽ được trả cho tôi, bởi vì chính tôi là người phụ
trách tài chính cho nhà xuất bản. Mà cũng đúng là thu nhập cá nhân của tôi hiện
đang giảm.

- Chú Will ơi, chú có bị kẹt tiền không? - Horace hỏi.

- Có, mà cũng không có. - William Tremayne trả lời. Không
có gì nghiêm trọng cả. Chẳng lẽ cháu cũng hùa theo bọn chúng. Chú đã phải cố
gắng lắm mới nén được mình trước mặt tay thanh tra bảo hiểm kia. Chú không có
mặt ở văn phòng khi xảy ra cháy. Chú đang ở nhà, cùng với cháu.

- Nhưng theo ông thanh tra, thì kẻ gây hỏa hoạn không cần
có mặt tại chỗ. Chú cũng đã nghe ông ấy nói như vậy. Người ta đã tìm lại được
tàn tích của một cơ cấu bằng nghề magnê với đồng hồ pin. Người ta có thể giấu
trong tủ dưới cầu thang bất cứ lúc nào, từ sáu giờ sáng trở đi.

- Bộ cháu thật sự nghĩ rằng chính chú đã…

- Cháu không hề nói thế. Cháu chỉ nghĩ rằng trong trường
hợp này, có chứng cớ ngoại phạm cũng vô ích. Có lẽ kẻ gây hỏa hoạn đang ở cách
đó hàng chục cây số, khi bắt đầu cháy.

-
Đó là Grear! - William Tremayne la lên. Chính Grear đã đốt nhà. Ông này luôn
ghét chú. Tay này là con chuột nhắt, là con chuột chũi, ghét những ai hơi có bề
thế một chút. Hay là Thomas. Ta biết gì về Thomas nào? Ta mới thuê tay này vào
cách đây chưa đầy ba tháng.

-
Chú Will à, chính chú đã nhận ông ấy vào...

-
Tất nhiên, ông ta có thư giới thiệu, gửi gắm nhiều lắm. Nhưng giới thiệu, gửi
gắm không có ý nghĩa gì.

Will
Tremayne phóng đến cái bàn nhỏ, mở hộp xì gà ra.

-
Quá đáng rồi! - Ông la lên. - Không còn điếu xì gà nào hết! Đây là giọt nước
làm tràn li!

Ông
trừng mắt nhìn Mập.

-
Hay chính là Paulson, - ông nói tiếp. Bọn chúng đều ghét chú. Bọn chúng không
tha thứ chú đã lấy chỗ ba của cháu. Thôi, ta sẽ làm thế này. Cháu đã thuê ba
thằng nhóc để tìm ra quyển bản thảo vô duyên của cái bà tự cho mình là diễn
viên. Vậy thì cứ cho tụi nó đi theo dõi nhà của Grear, Paulson và Thomas. Tụi
nó sẽ thấy chuyện xảy ra khi thanh tra hỏa hoạn ghé thăm mấy người này. Chú dám
chắc thủ phạm sẽ lộ tẩy, hắn sẽ cuốn gói chuồn đi. Chắc chắn sẽ như thế.

Không
biết trả lời gì, Mập quay sang Ba Thám Tử Trẻ.

-
Sao lại không? - Hannibal nói. Có những tội ác hết sức lạ lùng đã được thực
hiện vì những lý do càng kỳ lạ hơn nữa. Anh cứ cho tụi em địa chỉ, rồi tụi em
sẽ theo dõi ba ngôi nhà này. Dù sao cũng chẳng có hại gì.

-
Tùy các cậu.

Mập
bước sang phòng làm việc bên cạnh phòng khách, mang về ba địa chỉ ghi trên ba
tờ giấy rời.

-
Được rồi. - Hannibal nói. Em sẽ nhận bà Paulson, Bob sẽ kể lại cho ta nghe
những gì ông Grear làm khi không đi làm. Peter sẽ theo dõi ông Thomas.

Mập
tiễn ba thám tử đến cửa. Trông anh rất lo lắng.

-
Các cậu không phải nhận việc này là chỉ để cho chú của tôi bớt giận chứ? - Anh
hỏi.

-
Không chỉ vì thế, - Hannibal trả lời. Bọn em đã điều tra về mọi thành viên hội
Vòng Tròn Thần Bí của Madeline Bainbridge, ít ra là những người ta đã tìm được.
Dường như không ai có cơ hội lấy cắp bản thảo. Bây giờ tụi em sẽ đi điều tra về
những người biết bản thảo ở chỗ nào, và có cơ hội lấy. Bất cứ nhân viên nào của
anh cũng đã có thể mượn chìa khóa trong văn phòng anh và làm thêm chìa khóa
khác. Ba người mà chú của anh đã nghĩ đến đều có mặt lúc xảy ra cháy và đã nghe
anh nói bản thảo đang nằm ở đâu. Ngoài ra, đúng là có thể chuyện thanh tra đến
sẽ gây hoảng hốt. Không có gì chứng tỏ rằng vụ trộm bản thảo có liên quan đến
vụ cháy, nhưng không thể loại bỏ khả năng này được. Mà còn một việc anh có thể
làm giúp, trong khi tụi em đi vắng.

-
Việc gì vậy? - Mập hỏi.

-
Chú anh có nói là ông đang chơi đánh bài với bạn bè khi bản thảo bị lấy cắp.
Anh có thể nói chuyện với bạn bè ông ấy xem có thật hay không.

-
Cậu nghi chú Will thật hả? - Mập ngạc nhiên hỏi.

-
Em cũng không biết nữa. - Hannibal trả lời. Em chỉ muốn kiểm tra chứng cớ ngoại
phạm của chú.

Horace
Tremayne gật đầu.

-
Hẹn gặp lại nhau tại đây, khi thanh tra hỏa hoạn đã gặp xong ba người bạn của
ta. - Hannibal kết luận.

Ba
Thám Tử Trẻ ra đi, để lại anh Mập khá lo âu.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3