Vụ bí ẩn vòng tròn thần bí - Chương 09 - 10

Chương
9

Người
bảo vệ công lý

- Madeline mà là phù thủy à! Bộ nói giỡn hả? - Mập la
lên.

Horace Tremayne đang lái xe dọc theo đại lộ Monica.
Hannibal ngồi cạnh anh; Peter và Bob ngồi phía sau.

- Đúng là phù thủy. - Hannibal khẳng định. Và có lẽ thời
đang quay phim bà ấy cũng là phù thủy. Bọn em nghĩ bà ấy là Chủ tịch Tập đoàn
Phù Thủy và có thể một số thành viên trong đó làm bậy. Một kẻ có thể không muốn
hồi ký được xuất bản... Bây giờ ta phải đi tìm gặp những người thân cận nhất
đối với bà Bainbridge, để thử tìm xem có ai liên lạc với bà ấy những ngày gần
đây không. Ta cần tìm kẻ biết bản thảo nằm ở đâu ngày hôm kia.

- Bộ cậu tưởng kẻ đó sẽ khai báo là biết và khai luôn
mình là kẻ trộm à? - Anh chủ nhiệm nhà xuất bản đáp.

- Ta sẽ không hỏi gì về bản thảo. - Hannibal trả lời. Dù
sao, lúc đầu cũng không hỏi. Trước tiên, ta phải tìm hiểu xem những thành viên
nào trong tập đoàn phù thủy còn giữ liên lạc với bà Bainbridge hay có tin tức
về bà ấy. Chuyện này, thì chắc chắn, họ không ngại gì khai báo.

Mập rẽ vào đại lộ La Brea bên phải, về hướng Hollywood.

- Cậu định bắt đầu từ Jefferson Long hả? - Anh hỏi. Long,
người bảo vệ công lý, người ái quốc, người công dân gương mẫu à? Tôi không thể
tưởng tượng rằng ông ấy thuộc một Tập đoàn Phù Thủy.

- Đâu phải ông ấy luôn là Jefferson Long, người bảo vệ
công lý. - Hannibal bắt bẻ. Ông ấy từng làm diễn viên, ông có đóng trong bộ
phim cuối cùng mà bà Bainbridge quay. Vậy là ông ấy có biết Ramon Desparo. Và
ít nhất, ta cũng biết tìm ông ấy ở chỗ nào. Sáng nay, em có gọi điện thoại cho
ông Long, ông ấy đồng ý tiếp em.

- Cậu có nói là định bàn gì với ông ấy không?

- Không nói rõ lắm. Em nói em cần viết bài báo cho
trường. Một dạng sinh hoạt hè.

-
Cha Long này chắc thích người ta nói đến mình. - Peter ngồi phía sau nói. Cho
dù là báo trường cũng được.

-
Là người làm việc với công chúng thì ai cũng thích như vậy. - Hannibal nhận
xét. Anh Horace ơi! - Hannibal nói thêm và nhìn anh chủ nhiệm nhà xuất bản. -
Anh thật tử tế, chịu khó chở bọn em, bọn em đi xe buýt cũng được mà.

-
Nếu ở nhà, thì tôi sẽ bị suy nghĩ lo âu. - Mập tuyên bố. Tôi cảm thấy lạc lõng
khi không còn văn phòng để mà đến làm việc hằng ngày. Mà các cậu làm tôi tò mò
quá. Tôi không tài nào dám đi phỏng vấn một nhân vật quan trọng như Jefferson
Long.

Bob
phá lên cười.

-
Babal không nhút nhát chút nào!

-
Còn các thành viên còn lại của Hội Vòng Tròn Thần Bí, các cậu sẽ làm thế nào để
tìm ra? - Mập hỏi.

-
Ba của em làm ở trường quay phim. - Peter trả lời. Ba sẽ hỏi tên mấy người bạn
của bà Bainbridge ở các nghiệp đoàn diễn viên.

Khi
đi hết đại lộ Hollywood, Mập quẹo vào đường Fountain, dừng lại trước một tòa
nhà đồ sộ hình khối lập phương khổng lồ bằng kính màu. Đó là trụ sở của Công Ty Veni Vidi Vici.

- Hannibal ơi, mọi người sẽ chờ cậu ở đây. Cậu cứ thoải
mái thời gian nhé.

- Đồng ý. - Thám tử trưởng trả lời.

Tiền sảnh mát lạnh. Một cô gái trẻ nước da rám nắng chỉ
thang máy cho Hannibal. Cậu bấm lên lầu ba.

Văn phòng của Jefferson Long làm toàn bằng thuỷ tinh,
inox và simili đen. Cửa sổ nhìn ra hướng Bắc, trên vùng đồi Hollywood, ông Long
chễm chệ sau cái bàn viết bằng gỗ tếch, quay lưng lại với quang cảnh.

- Rất vui được gặp cậu. - Ông mỉm cười với Hannibal. Tôi
luôn thích giúp thanh niên, khi có dịp.

Hannibal có cảm giác Jefferson đã nói câu này hàng trăm
lần rồi.

- Cám ơn chú. - Thám tử trưởng trả lời thật khiêm tốn.
Nét mặt ngây thơ gần như đi kèm với vẻ ngu đần hiện rõ lên khuôn mặt tròn vui
tươi của Hannibal.

- Hôm bữa, cháu có nhìn thấy chú ở truyền hình. -
Hannibal nói tiếp. Chú đang phỏng vấn ở nhà bà Madeline Bainbridge. Cháu thấy
rất phục chú. Cháu không hề biết chú từng đóng phim và có quen với Madeline
Bainbridge!

Nụ cười của ông Long biến mất như có phép lạ.

- Trong đời, tôi đã làm những việc quan trọng hơn là diễn
kịch và làm quen với diễn viên. - Ông tuyên bố. Những người bảo vệ luật pháp
đồng quan điểm với tôi.

Ông xoay ghế bành chỉ những kệ dọc một vách tường.

Hannibal đứng dậy xem. Có những bằng khen và huy chương
của mỗi thành phố miền duyên hải, hình chụp ông Long cùng cảnh sát trưởng các
thành phố, lớn có, nhỏ có, của các bang California, Nevada, Arizona, và cuối
cùng là tờ giấy lồng kính đóng khung, trên đó viết rằng Jefferson Long là trợ
lý danh dự của một ông cảnh sát trưởng nào đó.

-
Trời! - Hannibal kêu, miệng há to khâm phục.

-
Tôi có vài quyển album chứa các bài báo trích lại. Cậu có thể xem, nếu quan
tâm.

-
Khỏi phải nói, cháu rất quan tâm! Cháu còn nghe nói chú đang chuẩn bị phóng sự
ma túy. Chắc là hấp dẫn lắm!

Hai
má của ông Long đẹp trai ửng đỏ lên.

-
Hấp dẫn lắm! Cậu có biết rằng có một số nhân viên của hãng dược phẩm làm nghề
phân phối thuốc phiện cấm không? Rất tiếc là tôi không thể quay phóng sự này
trong năm này. Ở những văn phòng không xa chỗ tôi ngồi lắm, có những người cho
rằng thà bỏ tiền mua phim cũ mốc hơn là thực hiện cuốn phim tư liệu về mối hiểm
hoạ cho công chúng.

-
Phí thật, - Hannibal nói. Nhất là có lẽ mấy cuộn phim của Madeline Bainbridge
có giá cắt cổ.

-
Chi phí sẽ còn cao hơn khi trả tiền chuộc.

-
Cháu đoán là không may cho chú rồi. Hay là ngược lại?

- Tấn
Bi kịch ở Salem
là một bộ phim tồi, - Jefferson đáp. Phim tồi tệ đến
nỗi sau buổi trình chiếu, không ai chịu thuê tôi diễn nữa. Tôi đã tìm được
hướng đi hay hơn khi chuyên về các phóng sự trinh sát.

-
Còn bà Madeline Bainbridge đã về hưu rồi. - Hannibal nói tiếp. Thím Mathilda
của cháu còn nhớ bà ấy, thím còn nói bà ấy là một nhân vật bí ẩn. Theo lời thím
cháu, người ta kể những chuyện kỳ lạ về bà Bainbridge. Nghe nói bà ấy tham gia
những buổi lễ Sabbat.

-
Sabbat hả?

Nét
mặt ông Long cứng lại, như đang đứng trước kẻ thù.

-
Lễ Sabbat, - ông nói. - Là buổi dạ hội của phù thủy.

-
Đúng rồi! - Hannibal kêu. Chú từng làm việc với bà Bainbridge rồi. Chú có tham
gia các buổi lễ Sabbal không?

-
Đương nhiên là không có. - Jefferson tuyên bố. Mà làm gì có lễ Sabbat. Bạn bè
của bà Bainbridge chỉ là những người cùng làm việc với bà ấy.

-
Chú có quen với cả tập đoàn không?

-
Đó không phải là tập đoàn, nhưng tất nhiên là tôi biết tất cả. Tôi cũng chơi
cùng nhóm mà.

-
Vậy thì có thể một số người trong các chú biết những chuyện mà những người khác
không biết không?

Hannibal
nhìn Long không chớp mắt.

-
Chú còn giữ liên lạc với họ không? Chú có biết cháu có thể tìm ra họ ở đâu để
gặp không? Hay thậm chí chú có thể giúp cho cháu gặp bà Madeline Bainbridge
không!

-
Không thể nào được. Tôi không còn giữ liên lạc với ai cả. Tất cả bạn bè tôi đều
thuộc giới pháp lý hay cảnh sát. Tôi không gặp Madeline đã ba chục năm nay rồi,
và nếu không gặp thêm ba chục năm nữa, thì tôi cũng chẳng phiền gì. Bà ấy chỉ
là một con mụ ngờ nghệch ba hoa tự cho mình là diễn viên, bà ấy diễn tồi tệ
không kém gì vị hôn thê của bà, tên Desparto ấy. Tên này thì không ai dỏm bằng.

-
Ông này bị chết sau buổi tiệc tại nhà bà ấy, đúng không ạ?

Jefferson
như già hẳn đi, mắt lờ đờ đi.

-
Phải. - Ông nói. - Sau buổi tiệc. Phải...

Ông
ngồi thẳng người lại, như để xua đi một kỷ niệm không hay.

-
Đã lâu lắm rồi. - Ông nói. Tôi không bao giờ nghĩ đến thời đó nữa. Mà nhắc lại
quá khứ đó làm gì? Mà tại sao ta phải nói về Madeline Bainbridge chứ? Tôi nghĩ
cậu đến gặp tôi vì quan tâm đến các chương trình phòng ngừa tội ác của tôi chứ.

-
Dạ đâu có, cháu đến để hỏi về Madeline Bainbridge. - Hannibal trả lời đơn giản.
Cháu cần thu nhập tư liệu về bà ấy để làm bài cho lớp lịch sử điện ảnh. Nếu bài
viết khá, thì sẽ được đăng trong báo trường.

Jefferson
Long tỏ ra hết sức khó chịu

-
Vậy chúc cậu may mắn. - Ông lạnh lùng nói. Bây giờ, xin cậu để cho tôi làm
việc. Tôi không còn thời gian tiếp cậu nữa. Tôi có cuộc hẹn khác.

-
Cháu hiểu, thưa chú.

Sau
khi cám ơn ông Long, Hannibal rút lui.

-
Sao? - Horace Tremayne hỏi ngay khi thám tử trưởng vừa mới bước trở lên xe.

-
Thì Jefferson Long không yêu quý gì Madeline Bainbridge, ông cũng không thích
thú gì việc các bộ phim của bà sắp được chiếu lên truyền hình. Công ty Veni
Vidi Vici sẽ không thể tài trợ cho buổi truyền hình về ma túy mà ông muốn thực
hiện, bởi vì Công ty đã bỏ quá nhiều tiền để mua mấy bộ phim, ông Long khẳng
định ông không gặp lại bà Madeline Bainbridge đã ba chục năm này và ông cũng
không giữ liên lạc với bạn bè chung. Ông còn khẳng định là không hề có Tập đoàn
Phù Thủy, nhưng em nghĩ ông ấy nói láo. Thật ra, thì em thấy ông ấy có cái gì
đó lạ lạ, nhưng không biết là gì.

Peter
ngồi sau xe cười khúc khích.

-
Thế nào rồi cậu cũng sẽ có ngày tìm ra được mà. Cậu chưa bao giờ thất bại. À,
trong khi cậu nói chuyện với ông Long, mình đã đi gọi điện thoại cho ba mình.
Ba đã tìm ra được một địa chỉ, Elliot Farber, là người quay phim cưng của bà
Madeline Bainbridge và có mặt trên tấm hình Hội Vòng Tròn Thần Bí. Ông không
còn làm nghề quay phim nữa. Ông sửa truyền hình, có tiệm máy trên đường
Melrose.

Chương
10

Lời
nguyền rủa

Lần
này, Ba Thám Tử Trẻ không cần phải bịa đặt chuyện viết báo cho trường. Không có
tiếp tân nào bảo vệ ông cựu quay phim Elliot Farber, Ba Thám Tử Trẻ chỉ việc
bước vào tiệm để nói chuyện với ông.

Khi
cả ba chui lọt vào cửa hiệu chật hẹp bụi bặm nằm kẹp giữa nhà làm tóc và cửa
hàng bán đồ trang trí nội thất, Hannibal đi thẳng vào vấn đề ngay:

-
Thưa chú Farber, chú là người từng quay phim cho bà Madeline Bainbridge và được
bà thích nhất, phải không ạ?

Farber
người gầy, sắc mặt vàng khè, ông nheo mắt để nhìn ba vị khách trẻ cho rõ hơn
qua làn khói bay ra từ điếu thuốc trong miệng ông,

-
Tôi đoán được các cậu là ai rồi, - ông nói. Những cậu bé say mê điện ảnh hai ba
thế hệ về trước, đúng không nào?

-
Gần đúng như vậy. - Hannibal đồng tình.

Farber
mỉm cười quay lưng vào quầy.

-
Đúng, - ông nói. Tôi là người quay hầu hết các bộ phim của Bainbridge. Bà ấy là
một nữ diễn viên tài ba!

Ông
vứt điếu thuốc xuống đất, dùng chân đạp để dập lửa.

-
Và đẹp nữa chứ! Tôi đã từng biết nhiều người đẹp chuyên nghiệp không chịu đựng
được máy quay phim, nếu không có trang điểm và ánh sáng thích hợp. Đó là lý do
làm cho tôi bỏ ngành điện ảnh. Tôi chán nghe bị chửi rủa khi con mụ điệu đàng
nào đó không được giống như nữ hoàng Cléopâtre. Còn đối với bà Bainbridge, thì
không có vấn đề gì; không bao giờ bị hư phim khi quay bà!

-
Bà ấy có khó tính không ạ? - Hannibal hỏi.

-
Khi muốn một cái gì đó, thì bà phải có cho bằng được, ít nhất là khi trở nên
danh tiếng. Chính vì vậy mà chúng tôi mới bị rơi vào cái ổ phù thủy ấy.

- Tấn
bi kịch ở Salem
hả? - Hannibal nhắc.

-
Đúng. Ramon Desparto say mê ý tưởng làm bộ phim này. Mà bà Bainbridge thì say
mê chàng ấy, nên phải làm theo nguyện vọng của chàng. Còn chúng tôi thì lo cho
bà, bà ấy đang làm hỏng đường công danh của mình vì chàng ta.

-
Đúng là có chuyện đã xảy ra, - Peter nãy giờ im lặng phát biểu. Sau khi ông ấy
chết, bà ấ không còn đủ can đảm quay thêm bộ phim nào hết.

-
Bà ấy cứ tưởng mình có lỗi, - Farber nói. Bà và Desparto đã cãi nhau trước khi
tai nạn xảy ra, bà nói thật những gì mà bà nghĩ về chàng. Mà bà nói rất đúng
nữa kìa. Chàng đang theo đuổi một nữ diễn viên khác, Estelle DuBarry, làm nàng
Madeline ghen. Nếu các cậu đang tổ chức câu lạc bộ những bạn ái mộ Madeline,
hay viết báo gì đó, thì bỏ qua những gì tôi vừa mới nói nhé. Không nên nhắc lại
chuyện quá khứ làm gì.

-
Thỉnh thoảng, chú có còn gặp lại bà ấy không? - Hannibal hỏi. Hay chú có nói
chuyện điện thoại với bà ấy không?

-
Không bao giờ. Không ai còn gặp ai nữa.

Bob
đưa cho ông Farber xem bản sao của tấm hình tìm được ở thư viện.

-
Estelle DuBarry là bạn rất thân với bà Bainbridge, đúng không ạ? Trên hình chụp
nhân dịp buổi lễ này, có bà Estelle đây.

Farber
lấy tấm hình từ tay Bob.

-
À! Hội Vòng Tròn Thần Bí. Có mười ba người đều có mặt. Kể cả tôi.

-
Vậy là ngồi bàn có mười ba người ạ? - Hannibal ngạc nhiên hỏi. Con số lạ quá.

-
Trái lại, điều đương nhiên thôi, đối với phù thủy. - Farber mỉm cười nói.

-
Vậy các chú thành lập Tập đoàn Phù Thủy! - Bob kêu.

-
Tất nhiên! - Farber phá lên cười trả lời. Đâu có ai cấm chuyện này. Madeline là
phù thủy, hay đúng hơn là bà ấy tưởng mình là phù thủy. Bà gọi đó là Tôn Giáo
Cổ Xưa. Bà không cưỡi lên cái chổi bay, bà không bán linh hồn mình cho quỷ sứ,
nhưng bà ấy một mực tin rằng bà có phép. Chúng tôi không ai dám cãi lời bà. Dù
sao, thì bà là ngôi sao, và nếu bà có bắt chúng tôi sơn toàn thân màu tím, thì
chúng tôi cũng sẽ làm ngay thôi. Mọi người đều là thành viên: Eslelle DuBarry,
Lupine Hazel, Janel Pierte, và có cái cô Clara Adams cù lần: thầy phù thủy và
mụ phù thủy. Tất cả đều như thế!

-
Cả Jefferson Long nữa à? - Hannibal hỏi.

-
Tất nhiên là có ông này. Nhưng tôi nghĩ ông ấy không thích mọi người biết
chuyện bây giờ đâu, ông ấy đã trở thành nhân vật quan trọng qua chương trình
truyền hình! Nhưng thời xưa ông ta cũng chơi làm phù thủy như mọi người thôi.

Hannibal
mỉm cười.

-
Chú có gặp lại bạn bè cũ không ạ?

-
Có một số thôi. Nhưng Jefferson thì không: ông này chỉ có nói chuyện với cảnh
sát thôi. Cô bé Eslelle tội nghiệp đã gây rắc rối giữa Madeline và Desparto
cũng không hề thành công. Cô ấy không có tài và già đi khá nhanh. Bây giờ nhìn,
có thể tưởng lầm là bà nội tôi ấy. Hiện tại Eslelle có khách sạn nhỏ ở
Hollywood, tính tình dễ thương lắm.

-
Bà có chịu phỏng vấn không? - Hannibal hỏi.

-
Chắc chắn. Cô ấy rất thích được nhiều người chú ý đến mình. À các cậu ơi, nhưng
đây là bài báo gì vậy? Thiếu nhi hả?

-
Thật ra, là cháu đang theo học về lịch sử điện ảnh, và cháu... - Hannibal nói.

- À
hiểu rồi, hiểu rồi. - Farber vừa nói vừa xem tấm hình của Bob đưa. Để tôi đưa
địa chỉ của Estelle Dubarry cho, và số điện thoại của Ted Finley nữa, ông già
này hay lắm! Tám chục tuổi rồi, hay gần như thế, mà vẫn còn làm trong điện ảnh.
Cứ nói với ông ấy là tôi bảo các cậu đến.

-
Còn những người kia? - Bob hỏi.

-
Ramon Desparto đã ngủ với giun từ lâu rồi. Clara Adams... thì tôi không biết
làm cách nào để các cậu có thể liên lạc được, cô ấy sống với bà Madeline và cả
hai người phụ nữ tội nghiệp ấy đều không muốn gặp ai cả. Nicholas Fowler, viết
kịch bản, cũng đã chết cách đây mấy năm rồi, bị nhồi máu cơ tim. Janet Pierce
lấy được ông bá tước hay công tước gì đó. Bà ấy đi Châu Âu và chưa bao giờ về
lại. Lupine Hazel thì lấy một người bạn thời thơ ấu và sống ở Billsville, bang
Montana. Không thể nào tìm ra. Còn cô Marie Alexander… thì buồn lắm!

-
Có phải người phụ nữ tóc dài không ạ? - Peter hỏi. - Chuyện gì đó xảy ra với cô
ấy?

-
Có hôm cô ấy đi tắm ở Malibu, bị mắc vào thủy triều và chết đuối mất.

-
Úi chà! - Peter kêu. Ba người chết trong số mười ba thành viên thành lập Tập
đoàn Phù Thủy!

-
Hình chụp lâu quá rồi! - Farber nhận xét. Theo tôi, chúng tôi vậy là khá lắm.
Gloria Gibbs, cô gái xấu xí làm thư ký cho Desparto, làm việc cho một đại lý
đổi tiền ở Century City. Thỉnh thoảng tôi có mời cô ấy đi ăn cơm tối.

Hannibal
cầm hình xem xét lại. Thám tử trưởng chỉ người đàn ông, theo chú thích dưới
hình, có tên là Charles GoodFellow, một người đàn ông rất mảnh khảnh, có mái
tóc đen bôi brillantine, để giữ mái tóc bóng loáng kéo ra phía sau.

-
Cháu có cảm giác là mặt ông này quen lắm, ông ấy còn đóng phim không?

Farber
nhíu mày.

-
Goodfellow hả? Quên mất tên này chứ. Thời đó, anh ấy chỉ đóng những đoạn vai
ngắn: tài xế taxi, người gác cổng khách sạn... Thế nào các cậu cũng sẽ thấy anh
chàng này nếu xem nhiều phim cũ ở truyền hình. Tôi cũng không biết anh ấy thế
nào rồi. Đó là người duy nhất mà tôi bị mất vết tích hẳn. Đó là loại người dễ
quên. Là người Mỹ, nhưng không biết tại sao, cha mẹ lại sống ở Hà Lan khi anh
ta còn nhỏ. Anh này khó chịu lắm, hay làm bộ làm điệu. Khi được biết rằng vào
những ngày lễ Sabbat mọi người phải uống rượu mật ong trong cùng cái ly, anh ta
rất giận. Nhưng vẫn uống, rồi sau đó đi rửa miệng.

Ba
thám tử cười.

-
Nghe chú nói, - Hannibal nhận xét. Một Tập đoàn Phù Thủy cũng hiền lành như một
đội bóng chày.

-
Ôi tất cả đều vô tư thôi. Chỉ sau cái chết của Desparto, thì một số người bắt
đầu tự hỏi không biết Madeline có thật sự có phép thần bí không?

-
Bà ấy đã ếm bùa Desparto ạ? -Hannibal hỏi.

Farber
thở dài.

-
Có thể không nên nói cho các cậu nghe. Khi tức giận, người ta hay nói những lời
như vậy. Bà ấy đã bảo chàng: "Đi chỗ khác mà chết cho khỏi thấy xác".
Tự nhiên đó chỉ là cách nói mà thôi, và tôi tin chắc bà không hề nghĩ những gì
mình nói. Nhưng bà vừa nói xong, là chàng Ramon lên xe đi. Thắng không ăn,
chàng bị đụng vào cây. Thời đó không có dây an toàn và chàng bị bắn ra khỏi xe.
Chúng tôi tìm thấy chàng kẹt giữa hai cành cây, ở nửa dốc ven đường. Chàng bị
treo trên đó, đầu nghiêng một bên, gãy cổ.

-
Úi chà! - Peter kêu.

-
Sau đó Tập đoàn Phù Thủy tan rã, Madeline rút về nhà sống ẩn dật, thế là xong.
Bây giờ không còn ai nói chuyện với Madeline nữa, và tôi đoán là cũng không còn
ai nói nhiều về bà nữa.

-
Thế còn người đại diện lo việc cho bà. Ông xưa kia làm tài xế cho bà ấy ạ? -
Hannibal hỏi

-
Tôi biết rất ít về ông này. - Farber nói.

Ông
xé tờ giấy từ tập giấy trên quầy, viết vào đó địa chỉ của Estelle DuBarry, số
điện thoại của Ted Finley và chỗ làm của Gloria Gibbs ở Century City. Ông đưa
tờ giấy cho ba thám tử. Rồi trong khi ba bạn ra khỏi tiệm, ông vẫn chống cằm
trên quầy, đăm chiêu nhìn trước mặt, chìm đắm trong kỷ niệm,

-
Ông này dễ thương quá. - Peter nhận xét khi ra ngoài. - Và nói nhiều nữa.

-
Có lẽ chuyến viếng thăm của ta đã gợi cho ông ấy khá nhiều kỷ niệm đau buồn. -
Bob nói thêm. Khi ta ra đi, ông ấy không hề thấy ta, mà thấy Ramon Desparto bị
treo trên cây, gãy cổ.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3