Người Bán Hàng Vĩ Đại Nhất Thế Giới - Chương 05 - 06
Chương V
Hafid cưỡi lừa đi chầm chậm, đầu cúi xuống nên không
nhận thấy ngôi sao sáng một cách lạ kỳ đó vẫn đang chiếu sáng con đường trước
mặt anh. Tại sao anh lại hành động khờ dại như vậy? Anh không hề quen biết
những người đã gặp trong cái hang đá đó. Tại sao không cố gằng bán cho họ cái
áo dài đỏ đó? Anh sẽ phải nói gì với ông Pathros đây? Và còn những người khác
nữa, họ sẽ cười lăn ra đất khi biết việc anh đã cho đi cái áo mà không nhận lại
được một chút gì. Mà lại là cho một đứa bé xa lạ mới lọt lòng một cách nghèo
hèn trong một hang đá. Anh suy nghĩ xem có cách nào đánh lừa được ông Pathros.
Có thể là đã đánh mất nó trên lưng lừa khi ăn trưa?
Ông Pathros có thể tin được những câu chuyện như vậy không? Dù sao thì cũng có
rất nhiều người trộm cắp trên khắp dải đất này. Ông Pathros có thể nào tin và
rồi không trách mắng mình vì không cẩn thận không?
Và rồi rất sớm, Hafid đã về đến trên con đường xuyên
qua vườn Gethsemanie. Anh xuống lừa, mệt mỏi dắt nó lên đồi đến với thương đoàn.
Ánh sáng từ ngôi sao làm không gian có vẻ như ban ngày và sự lo lắng mau chóng
tràn ngập Hafid khi anh nhìn thấy ông Pathros đang đứng đó trước cửa lều, ngước
nhìn lên màn trời đêm. Hafid ngừng lại, hầu như không cử động, nhưng ông
Pathros lập tức nhận ra anh.
Có một chút ngỡ ngàng trong giọng nói khi ông
Pathros đến gần anh và hỏi: “Con trở về thẳng đây từ Bethlehem ư?”
“Vâng, thưa ông chủ.”
“Con không cảm thấy gì khi nhìn thấy ngôi sao đó đi
theo con sao?”
“Không thưa ông, con không biết.”
“Con không nhận thấy ư. Ta đã không thể rời mắt khỏi
ngôi sao đó khi nó mọc lên từ phía Bethlehem cách đây hai giờ. Chưa bao giờ ta
nhìn thấy một ngôi sao rực rỡ đến như thế. Và rồi ta đã nhận ra nó ở ngay đây,
ngay trên đầu chúng ta. Rồi con xuất hiện, chúa ơi!... và ngôi sao cũng dừng
lại...”
Ông Pathros lại gần Hafid, chăm chú nhìn anh thật
gần rồi hỏi: “Con có liên quan đến một sự kiện lạ lùng nào đó ở Bethlehem
không?”
“Không, thưa ông.”
Người đàn ông chau mày suy nghĩ: “Ta chưa bao giờ
trải qua một đêm với những sự kiện lạ lùng như đêm nay.”
Hafid bật nói: “Con cũng không thể nào quên được đêm
nay, thưa ông.”
“À, à, quả là đã có việc xảy ra trong đêm nay. Tại
sao con lại trở về vào lúc đã trễ tràng như vậy?”
Hafid im lặng trong khi người đàn ông già xem qua
túi hành lý của anh trên lưng lừa.”Đã không còn nữa, cuối cùng thì con cũng đã
thành công. Hãy vào đây và kể cho ta nghe về những gì con đã trải nghiệm. Ta
không thể hiểu được vì sao một ngôi sao lại đi theo một cậu trai chăn lạc đà
như con.”
Ông Pathros ngả lưng nằm nghe chăm chú câu chuyện
dài của chàng trai trẻ về những lời từ chối thậm chí sỉ nhục không ngừng mà cậu
đã phải nhận lãnh ở Bethlehem. Ông gục gặc đầu khi nghe Hafid kể về người lái
buôn hung hăng, người gần như quẳng cậu trai ra khỏi tiệm hàng của mình và mỉm
cười khi nghe đến đoạn hai người lính đã vứt lại chiếc áo vào mặt Hafid khi anh
từ chối bớt giá bán.
Cuối cùng giọng Hafid hầu như khản đặc và lập bập
khó nghe khi cậu kể lại tất cả những do dự, hồ nghi đã khuấy đảo tâm trí cậu
trong quán rượu tối hôm nay. Ông Pathros ngắt lời chàng trai: “Hafid, hãy nhớ
lại rõ ràng những hồ nghi mà con đã suy nghĩ khi ngồi một mình buồn bã đó.”
Khi Hafid kể lại rõ ràng những ý nghĩ của anh khi
đang ăn tối trong quán rượu, người đàn ông già tiếp tục gạn hỏi: “Bây giờ hãy
nói rõ xem, điều gì đã khiến con vứt bỏ mọi nghi ngờ và đem đến cho con lòng
can đảm để quyết định tiếp tục cố gắng bán đi chiếc áo dài đó?”
Hafid suy nghĩ trước khi đáp lại ông Pathros.”Con
chỉ nghĩ đến cô con gái của Calneh. Khi ở trong cái quán rượu tồi tệ đó con đã
nghĩ con sẽ không thể gặp lại Lisha nếu con thất bại.” Đến đây giọng Hafid như
vỡ ra: “Dù sao thì con cũng đã đánh mất Lisha rồi!”
“Con đã thất bại ư, ta không hiểu. Chiếc áo đã không
còn nữa?”
Hafid nói nhỏ khiến ông Pathros phải nghiêng người
đến trước để lắng nghe, câu chuyện đã xảy ra nơi hang đá, đứa bé và chiếc áo
dài. Ông Pathros chốc chốc lại liếc nhìn qua cửa lều nơi ánh sáng của ngôi sao
vẫn đang chiếu sáng cả khu trại. Nụ cười lại nở ra trên khuôn mặt đầy ngỡ ngàng
của ông Pathros và ông nhận ra là Hafid đã ngừng kể, cậu trai đang sụt sùi nước
mắt.
Tiếng nức nở chóng tàn và chỉ còn lại sự im lặng
trong căn lều. Hafid không dám ngẩng lên nhìn chủ nhân của mình. Anh đã thất
bại và tự chứng tỏ rằng mình không đáng gì hơn ngoài một tên chăn lạc đà. Anh
muốn bật dậy và chạy ra khỏi căn lều. Nhưng rồi Hafid cảm thấy đôi tay của ông
Pathros trên vai mình, đôi tay đó ngửng mặt anh lên để anh nhìn thẳng vào mắt
của ông Pathros.
“Con trai ơi, chuyến đi này đã không mang lại chút
lợi nhuận nào cho con.”
“Vâng, thưa ông.”
“Nhưng với ta thì có đấy. Ngôi sao đi theo con đã
giúp ta thoát khỏi sự đui mù mà ta ương ngạnh không chịu nhận biết từ bao lâu
nay. Ta sẽ giải thích việc này với con khi chúng ta trở về Palmyra. Bây giờ ta
chỉ có một yêu cầu với con thôi.”
“Vâng, thưa ông.”
“Những người bán hàng của ta sẽ trở về với thương đoàn
và chiều mai những con lạc đà mệt mỏi của họ cần có người chăm sóc. Con có vui
lòng trở lại với nhiệm vụ của một người chăn lạc đà lúc này không?”
Hafid đứng dậy vòng tay trước chủ nhân của mình, ân
nhân của mình: “Con sẽ làm bất cứ gì mà ông yêu cầu... con xin lỗi vì đã làm
ông thất vọng.”
“Hãy đi sửa soạn cho sự trở về của những người của
ta và chúng ta sẽ gặp lại nhau ở Palmyra.”
Hafid ra khỏi lều, anh bị chóa mắt phần nào vì ánh
sáng từ trên cao. Anh dụi mắt và nghe ông Pathros gọi mình từ trong lều. Anh
quay lại chờ nghe ông Pathros nói.
Pathros đứng đó, ngước nhìn ngôi sao rồi nói: “Hãy
ngủ yên vì con không hề thất bại.”
Ngôi sao sáng rỡ vẫn ở yên trên bầu trời suốt đêm đó.
Ánh sáng rực rỡ như Tình Yêu, như đời sống, vẫn luôn còn đó trong ngần và sáng
rỡ.
Chương VI
Gần hai tuần sau khi thương đoàn trở về trụ sở chính
ở Palmyra, Hafid thức dậy trên cái đệm rơm của mình trong chuồng gia súc và
quyết định sẽ đến gặp mặt với chủ nhân của mình, ông Pathros.
Anh bồn chồn đứng chờ bên giường của ông Pathros cho
đến khi ông chủ của anh thức dậy.
Ông Pathros vật vã với đống chăn đệm và cuối cùng
ngồi lên. Gương mặt của ông già đầy mệt mỏi và đôi tay đầy gân ngang dọc. Thật
khó cho Hafid nhận ra được đây là người đàn ông mạnh mẽ đã nói chuyện với anh
hai tuần trước. Ông Pathros khó khăn lần về phía cuối giường nơi chàng trai trẻ
đang chờ. Ngồi bên dưới, Hafid kiên nhẫn đợi chủ nhân của mình mở lời. Ngay cả
giọng nói của ông Pathros cũng khác hẳn so với trước đây hai tuần.
“Con trai của ta, con đã có thời gian đủ để suy nghĩ
về tham vọng của mình. Con vẫn còn muốn trở thành một người bán hàng vĩ đại
chứ?”
“Vâng, con vẫn muốn, thưa ông.”
Ông già gật đầu: “Vậy hãy cứ thế. Ta đã muốn nói
chuyện nhiều với con nhưng con thấy đó còn nhiều việc khác cho ta. Mặc dù ta
vẫn cho mình là một người bán hàng vĩ đại nhất nhưng ta vẫn không thể nào bán
được cái chết ra khỏi cửa của ta. Thần chết đã đợi ở đây nhiều ngày, như một
con chó đói bên ngưỡng cửa của ta. Và cũng như một con chó, ông ta biết rằng
cửa phòng của ta không có người canh gác...”
Cơn ho cắt ngang lời ông Pathros và Hafid vẫn im
lặng ngồi đó trong khi người đàn ông già lấy lại hơi thở. Cuối cùng cơn ho cũng
dứt và ông Pathros mỉm cười yếu ớt: “Thời gian của ta còn lại rất ngắn ngủi,
vậy hãy bắt đầu đi. Trước hết, con hãy lấy chiếc rương gỗ ở dưới gầm giường ra
cho ta.”
Hafid quỳ xuống lôi ra một cái rương gỗ nhỏ được
buộc đai cẩn thận, anh đặt chiếc rương trước mặt Pathros. Người đàn ông già
hắng giọng: “Nhiều năm trước khi ta cũng không là gì hơn một cậu bé chăn lạc đà
như con, ta đã cứu được một du khách phương Đông thoát khỏi tay của hai tên
cướp. Ông hàm ơn và mong muốn được tưởng thưởng ta vì đã cứu mạng dù ta không
hề yêu cầu hay mong muốn. Và vì ta không có gia đình cũng như tài sản nên ông
mang ta về nhà và nhận ta làm người của ông.
“Một ngày kia, khi ta đã quen với cuộc sống mới, ông
cho ta xem chiếc rương gỗ này. Bên trong có mười cuộn da được đánh số theo thứ
tự. Cuộn thứ nhất chứa đựng những bí mật để học tập. Những cuộn khác chứa đựng
những nguyên tắc và luật lệ để đạt được thành công trong nghề bán hàng. Năm sau
đó, ta được dạy dỗ hằng ngày với những lời lẽ khôn ngoan trong các cuộn da và
bí mật về học tập trong cuộn da thứ nhất. Ta hầu như thuộc nằm lòng từng chữ
một cho đến khi chúng trở thành một phần trong suy nghĩ và đời sống của ta. Chúng
trở thành thói quen của ta.
“Sau cùng, một ngày kia ông yêu cầu ta ra đi và ta
được nhận chiếc rương chứa mười cuộn da này, một phong thư niêm kín và một túi
tiền với năm mươi đồng vàng. Bức thư chỉ được mở khi ta không còn nhìn thấy
ngôi nhà đã cưu mang ta nữa. Ta ra đi và cho đến khi đã ở trên con đường dẫn
đến Palmyra, ta mở bức thư ra. Bức thư yêu cầu ta hãy dùng năm mươi đồng tiền
vàng đó và áp dụng những gì đã học được từ những cuộn da để bắt đầu một cuộc
sống mới. Bức thư cũng đòi hỏi ta phải chia sẻ phân nửa những gì ta làm ra được
cho những ai kém may mắn hơn. Những cuộn da thì không được phép chia sẻ với bất
cứ ai cho đến một ngày, ta sẽ nhận biết một dấu hiệu chỉ cho ta ai là người
được chọn để kế thừa những cuộn da này.”
Hafid lúc lắc đầu: “Con không hiểu rõ mấy, thưa ông.”
“Ta sẽ giải thích. Ta vẫn để tâm tìm kiếm con người
với cái dấu hiệu để nhận biết đó từ bao năm qua và trong khi chờ đợi, ta áp
dụng những gì học được từ những cuộn da mà thu thập được gia sản khổng lồ ngày
nay. Ta đã gần như cho rằng không hề có một người với dấu hiệu báo trước như
vậy cho đến khi con trở về sau chuyến đi Bethlehem. Ta nhận ra con chính là
người được chọn để nhận lấy những cuộn da này khi con xuất hiện với ngôi sao
sáng rực đó trên đầu, ngôi sao đã theo cùng con đến từ Bethlehem. Trong thâm
tâm ta đã cố gắng để hiểu được ý nghĩa của sự kiện này và cuối cùng ta đã thôi
không còn muốn thử thách những hành động của Đấng Tối cao nữa. Khi con cho ta
biết đã cho đi cái áo, một cái có ý nghĩa quá to lớn đối với con. Một cái gì đó
đã rung lên trong lòng ta và ta hiểu cuộc tìm kiếm lâu dài của ta nay đã kết
thúc. Ta đã tìm thấy người được chỉ định để nhận lấy những cuộn da này. Thật lạ
lùng, khi ta biết ta đã tìm được người kế thừa đúng đắn cho những gì mà ta đã
được thừa hưởng thì sinh lực của ta cũng bắt đầu dần dần cạn kiệt. Nay ta gần
đến đích và cuộc tìm kiếm dài ngày của ta đã hết, ta có thể ra đi với bình an.”
Tiếng nói của ông già gần như không còn nghe được
nữa, ông cố gắng chồm lại gần hơn với Hafid: “Hãy nghe kỹ, con trai ơi, ta sẽ
không còn đủ sức để lập lại...”
Đôi mắt Hafid ướt đẫm khi anh đến gần hơn với người
chủ thân yêu của mình. Anh chạm vào người ông già, ông Pathros cố gắng hít vào:
“Bây giờ ta trao lại con những cuộn da này, nhưng có một vài điều kiện con buộc
phải tuân thủ. Ở đây có một túi tiền với một trăm đồng vàng. Tiền này để con
sống và có thể mua một ít hàng hóa để bắt đầu cuộc kinh doanh của riêng con. Ta
có thể cho con thật nhiều tiền, nhưng điều này có thể sẽ hại con. Dù sao thì
những thứ mà con nhận hôm nay đã là quá đủ để con trở thành một người bán hàng
vĩ đại và giàu có nhất thế giới này. Con thấy đó, ta không hề quên điều mơ ước
của con.
“Hãy rời khỏi nơi này và đi tới Damascus. Ở đó con sẽ
có vô số cơ hội để áp dụng những gì học được từ những cuộn da này. Khi con đã ở
yên đâu đó, hãy mở cuộn da thứ nhất ra. Con hãy đọc đi, đọc lại nó cho đến khi
hiểu thấu những bí mật để học tập các nguyên tắc và luật lệ ở những cuộn da
tiếp theo. Khi con bắt đầu học tập từng cuốn tiếp theo một, con cũng có thể bắt
đầu việc buôn bán của mình. Nếu con kết hợp được những gì con học với những
kinh nghiệm mà con thu thập được và vẫn tiếp tục học tập theo những điều chỉ
dẫn từ các cuộn da này, việc buôn bán của con sẽ lớn dần lên theo từng ngày.
Con phải tuân thủ một số điều kiện trước khi được
nhận lấy những thứ này. Điều kiện đầu tiên của ta là con phải thề rằng sẽ tuân
theo những hướng dẫn được ghi trong cuộn da số một. Con bằng lòng chứ?”
“Vâng, thưa ông.”
“Tốt, tốt... một khi con áp dụng những nguyên tắc
trong những cuộn da này có sẽ có thể giầu đến mức mà con chưa bao giờ mơ thấy. Điều
kiện thứ hai của ta là con phải bỏ ra một nửa số lợi nhuận mà con kiếm được để
phân phát cho những ai kém may mắn hơn con. Không có sự gia giảm nào cho điều
kiện này. Con đồng ý chứ?” “Vâng, thưa ông.”
“Và bây giờ là điều kiện quan trọng nhất. Con bị cấm
không được chia sẻ những kinh nghiệm học được từ những cuộn da này hay những gì
chứa đựng trong đó với bất cứ ai. Một ngày kia sẽ xuất hiện một người với những
dấu hiệu lạ thường tương tự như ngôi sao dẫn lối và hành động rộng mở đầy tình
yêu của con, những dấu hiệu mà ta đã để tâm tìm kiếm. Khi điều đó xảy ra, con
sẽ nhận ra những dấu hiệu này, dù con người đó cũng không hề biết rằng mình là
người được chọn. Khi con tim của con mách bảo rằng con đã đúng, hãy chuyển giao
chiếc rương và những cuộn da này cho người đó –bất kể người đó là đàn ông hay
đàn bà –một cách vô điều kiện, chứ không phải như ta và con đã phải tuân theo. Bức
thư ngày xưa mà ta đã nhận được nói rõ rằng người thứ ba nhận được những cuộn
da này có thể chia sẻ những thông điệp của nó cho toàn thế giới nếu anh, hay
chị ta muốn. Con có hứa là sẽ tuân theo điều này không?”
“Con sẽ tuân theo, thưa ông.”
Ông Pathros thở ra một hơi dài nhẹ nhõm cứ như là
vừa trút khỏi vai một gánh rất nặng. Ông mỉm cười yếu ớt và ôm lấy mặt Hafid,
nói khẽ, “hãy nhận lấy và ra đi. Ta sẽ không bao giờ còn thấy lại con nữa. Hãy
ra đi với tình yêu và lời chúc tụng của ta cho sự thành công và mong rằng Lisha
của con sẽ cùng chia sẻ mọi hạnh phúc mà tương lai sẽ đem lại cho con.”
Những giọt nước mắt thành tâm tuôn trào hai bên má
Hafid khi anh nhận lấy chiếc rương gỗ và đi ra khỏi phòng ngủ của người chủ
thân yêu. Anh ngừng lại bên ngoài cánh cửa, xoay người lại nói với ông chủ của
mình: “Có phải thất bại sẽ không thể đánh gục được con khi sự quyết tâm đạt đến
thành công của con đủ mạnh?”
Người đàn ông già chậm chạp gật đầu. Ông giơ tay lên
chào vĩnh biệt chàng trai trẻ. Nhiệm vụ của ông nơi trần thế này đã hoàn tất,
ông sẽ ra đi nhưng tình yêu mà ông luôn tin tưởng sẽ vẫn còn đó mãi với trần
gian.

