Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô - Chương 6 - Phần 3

“Ghét? Khanh đâu có ghét em.”

Minh chúm môi uống nước gạo, xong than phiền, “Không ghét, nhưng mà chẳng ưa, suốt ngày bảo em a ma tơ với thiếu nghiêm túc, thiếu chuyên nghiệp là gì!”.

Nguyên có chút ngạc nhiên. Anh vẫn nghĩ cô nhóc này chẳng chút để tâm, bụng để ngoài da, hoá ra lại cũng để ý. Anh chợt phì cười khi cô nàng nháy mắt.

“Thấy hôm nay em nịnh thối ổn không? Hì hì, em sẽ bồi bổ cho chị ấy vài cân đường nữa, để chị ấy không còn sức mà ghét em!”

“Sợ bị ghét à?”

“Không hẳn thế. Nhưng tiêu chí của em là càng nhiều người quý em thì càng tốt. Khi cần sẽ dễ được giúp đỡ. Ví như anh tối nay đây này!”

Nguyên nhướn mày, “Em tưởng anh quý em đấy à?”.

Đầu gối để trần của Minh cụng vào chân anh một cái, “Thôi đi, gớm, anh quý em chết đi được, chối mà làm gì!”.

Nguyên chưa kịp phản kháng, cô nàng đã ngông nghênh hất mặt, “Anh dám ghét cô em gái của mối tình năm năm to nhớn của anh sao?”.

Cái giọng điệu này làm anh sặc nước gạo.

Sau khi trả tiền nước, Minh lôi anh đi chợ hoa đêm. Nheo mắt nhìn khu chợ bắt đầu tấp nập người mua bán, anh quay sang Minh.

“Rốt cuộc đây đã là điểm cuối chưa?”

Minh nhe răng, lắc đầu.

“Nước gạo rang với chợ hoa chỉ là thời gian câu giờ. Đến ba giờ sáng mới là thời điểm hành động.”

“Không phải em xúi anh đi cướp cái gì ở đâu đấy chứ?”, Nguyên trêu chọc.

“Nếu cần phải cướp, em sẽ chẳng nhờ anh. Anh không có tiềm năng đi cướp. Anh chỉ có tiềm năng bị cướp thôi.”

“Chỉ có mạnh miệng. Miệng em có kịp lên da non không hả?”

Hai người loanh quanh trong chợ hoa, cuối cùng, Minh chọn mua một bó baby trắng. Thấy anh móc ví, cô lắc đầu, tự mặc cả và trả tiền. Nhìn cô hớn hở cầm bó hoa trắng đi về phía xe, áo pull rộng cổ, để lộ một mảng vai mảnh khảnh cùng dây áo lót trắng mỏng, đột nhiên Nguyên thấy vành tai mình nóng ran. Anh bước chậm hơn, ngồi vào ghế lái, nhíu mày.

“Giờ đi đâu?”

Minh rút điện thoại ra nhìn giờ, rồi quay sang nhìn anh, cười nịnh nọt.

“Ra chợ đầu mối.”

“Làm gì?”

“Mua bí với em!”

Mua bí? Bí? Là quả bí?

Không lẽ cô nhóc này thích ăn bí đến mức nửa đêm chạy ra chợ đầu mối để mà mua vài tạ bí về trữ ăn dần?

Vẻ mặt kinh ngạc tột độ của anh làm Minh phì cười, cô nhóc thủng thẳng.

“Yên tâm, em không cuồng ăn bí đến thế đâu.”

Cô nàng như thể đi guốc trong bụng anh vậy. Sau đó, Minh mới dần dà giải thích. Cô cùng nhóm bạn có tổ chức đêm nhạc thiện nguyện được hơn ba mươi triệu. Họ dùng số tiền đó để mua gạo, mỳ ăn liền, thuốc men, rau củ rồi chuyển vào một xã vùng rốn lũ miền Trung trong đợt vừa qua. Mọi người đã mua đủ các thứ và chất lên xe, riêng rau củ thì họ chọn bí để giữ được lâu, di chuyển không bị bầm giập. Và người nhận nhiệm vụ ấy là cô.

Giờ Nguyên mới nhớ gần đây Minh suốt ngày te tái chạy đi liên hệ đàn hát gì đấy. Hoá ra cô nhóc đang tham gia mấy cái này. Anh nhíu mày hỏi cô.

“Sao đêm nhạc không bảo anh đi ủng hộ?”

“Hì hì, bắt anh móc tiền ra rồi thì hôm nay ngượng mặt, sao dám nhờ anh nửa đêm chở đi mua bí nữa? Em là người hơi bị biết điều đấy! Đúng không?”

Chợ đầu mối trong đêm tấp nập người buôn bán. Dưới ánh đèn cao áp, đủ loại mặt hàng bày xếp. Bình thường, có khi tụ tập bạn bè, đến nửa đêm Nguyên mới phóng xe về, cũng ngang qua đây, nhưng chưa bao giờ anh dừng lại mua thứ gì. Giờ này, anh chậm chạp bước theo Minh, bóng cô thoăn thoắt bước đi, nhìn ngó linh hoạt. Đủ loại rau củ quả được bày bán khắp chợ, các bà, các mẹ nhao nhao tranh giành mua bán hàng hoá. Song không có vẻ gì là sốt ruột, Minh lách qua từng người, tiến đến một sạp bán buôn bí xanh, bí đỏ. Nguyên kinh ngạc nhìn cô kiên nhẫn đợi mấy người mua hàng đi hết rồi mới thành thạo ngồi xuống, xem xét bí và hỏi giá. Trái với vẻ bơ sữa như không biết gì đến cơm áo gạo tiền, Minh mặc cả rất chuyên nghiệp, còn nì nèo rằng đây là đồ đi mua để ủng hộ đồng bào lũ lụt. Cuối cùng, cô cũng lấy được giá thấp hai phân so với mấy người mua bí trước đó. Xong xuôi, Minh rút tiền, đếm rất kỹ, lật lật từng đồng rồi mới gửi người bán hàng. Thấy cái nhướng mày của anh, cô cười ngượng.

“Tiền của đồng bào, nên em mới cẩn thận, không phải em ky!”

Ngay sau đó, sự ngượng ngùng lập tức chuyển sang ngọt ngào, hơn hớn.

“Sếp đẹp trai ơi… Hề hề. Em nhờ anh cái này nữa.”

Chẳng là, đống bí kia cần người khuân vác.

Xong xuôi là bốn giờ sáng. Minh chỉ đường cho Nguyên chở đến nơi tập kết đồ, để hàng hỗ trợ có thể đi ngay trong sáng sớm. Đến một con ngõ nhỏ, Minh đập tay anh kêu dừng lại. Nguyên quan sát thấy bên lề đường có một chiếc ô tô tải. Dưới ánh đèn đường, mấy thanh niên đang khuân quần áo, gạo, mỳ tôm và các thùng thuốc lên xe. Thấy Minh nhảy xuống khỏi xe, mọi người ùa ra hỏi han vui vẻ. Có một gã, người xăm trổ, tóc dài lượt thượt sải dài chân bước đến, gạt mấy người kia ra, ôm rồi nhấc bổng cô bé lên, khiến Minh kêu oai oái, vừa cười vừa tuôn ra vài tiếng chửi bậy, mà Nguyên không đoán nổi là của nước nào.

Khi hàng hoá được xếp hết lên xe, Minh chạy ra, ôm vai nữ tài xế mặt mày bặm trợn. Người này bạnh má, vò đầu Minh một hồi, sau liếc về phía anh, cố ý nói cho cả Nguyên nghe thấy.

“Đẹp trai đấy.”

“Không ăn tiền. Là fan của chị gái em. Thôi đi đi. Đến nơi báo em đấy.”

Vì cái câu “không ăn tiền” mà Nguyên sững cả người, trong đầu vụt qua ý nghĩ, sao cái đồ nhóc con ấy biết là không ăn tiền cơ chứ? Bỗng dưng một nỗi bực dọc khó gọi tên tràn đến, nhưng anh không nghĩ ngợi được lâu bởi mọi người đã lục tục lên xe. Minh vẫy tay nhiệt tình chào họ, Nguyên cũng mỉm cười lễ độ. Chiếc xe vụt đi, con ngõ vắng chỉ còn lại Nguyên và Minh. Thấy cô ngáp ngắn ngáp dài, Nguyên hất hàm.

“Nhanh lên xe, về còn tranh thủ ngủ một giấc.”

Không thể ngờ, cô nàng nhìn chỗ ghế ngồi, rồi lại nhìn phía sau chiếc xe bán tải của anh, vẻ phân vân, cuối cùng rút cái bao tải, phẩy phẩy mấy cái, rải lên sàn thùng xe, thản nhiên trèo lên cái chỗ mà trước đó nửa giờ chất toàn bí xanh, mặt lờ đờ nhìn anh.

“Ôi, em muốn ngủ ở đây!”

Nói rồi, cô đổ vật xuống sàn, mặc kệ anh gọi thế nào cũng không chịu tỉnh.

Có lẽ rất lâu sau, Nguyên vẫn sẽ không quên buổi sáng hôm ấy. Thậm chí nó còn trở thành một nỗi nhớ kỳ lạ khi mỗi lúc tên Minh hiện ra trong tâm trí anh. Tinh mơ hôm đó, Nguyên lái xe ra ngoại ô, đỗ bên cầu vắng vẻ, đứng chờ mặt trời lên. Trên thùng xe của anh, có một người tay chân xoạc thẳng, mặc kệ ánh mặt trời buổi sớm hay gió mơn man khuôn mặt, quyết không thèm tỉnh dậy. Nguyên bước về phía sau thùng xe, ngồi ở mép, nhìn cô gái đang ngủ chẳng biết đến trời đất là gì. Tông đã bị quẳng vào góc xe, bàn chân nhỏ trắng trẻo dúi vào một góc, trên cái nền bao tải sần sùi, anh nhìn mà xót xa. Nhưng, cô nàng vẫn say giấc nồng, vẻ như ngủ trên bao tải, với cái sàn xe cứng quèo này với cô chẳng phải trải nghiệm gì xa lạ.

Ngẫm nghĩ giây lát, Nguyên thử thả người xuống cạnh cô. Vừa nằm xuống, nhìn sang ngang, Nguyên đã thấy một khuôn mặt thanh tú. Các nét hài hoà, môi hồng tự nhiên, không hề có dấu hiệu của mỹ phẩm. Nếu so về vẻ xinh đẹp, Minh đúng là không được sự cá tính và mặn mà của Phương Vinh, nhưng cô bé này lại cho người khác cảm giác tươi tắn và đẹp mát, nhìn cũng thấy thích mắt. Mải nghĩ vẩn vơ, Nguyên không hay rằng mình dần chìm vào giấc ngủ.

Khi mặt trời chiếu thẳng mặt, Nguyên và Minh mới lờ đờ thức giấc. Hai khuôn mặt thiếu ngủ cùng đầu óc rối bù nhìn nhau, kinh ngạc đến cả phút. Minh ú ớ.

“Mấy giờ rồi sếp?”

Nguyên chìa đồng hồ ra cho Minh xem. Cô bé rất tự nhiên cầm tay anh quay ra nhìn, rồi hét lên thất thanh.

“Chết em rồi. Muộn làm rồi.”

Hai người vội vã phi về. Trên đường, Minh liên tục lèo nhèo, rằng, anh là sếp mà cũng muộn thì chẳng có tư cách gì sau này mắng mỏ cô đâu đấy!

Vừa nì nèo thế, thoáng cái cô đã xoa xoa má, nhìn quanh quất lên trời.

“Nắng to thế nhỉ? Mới sáng ra mà đã rát cả má rồi. Sao mặt trời lại cứ phải đỏ chứ? Mặt trời màu xanh có phải tốt hơn không?”

Nguyên phì cười, mặc kệ Minh cứ liên miên những suy tưởng chẳng giống ai của mình. Anh cũng sắp không giống ai nữa rồi, cả đêm lang thang, còn ngủ ngoài trời nữa. Anh lây bệnh bốc đồng của ai đây?

Ngày hôm ấy có hai người đi làm muộn, đã vậy ngay khi tiếp khách họ còn không kiềm chế mà cúi xuống bàn ngáp mấy cái. Khanh mím đôi môi đỏ, nhìn cả hai đầy nghi hoặc, chút thiện cảm với Minh vừa nhen nhóm lên đã tắt ngóm. Cô dằn gót giày, bước đi, trong lòng hậm hực, khiến Minh đang ngáp mà ớ người chẳng dám ngáp tiếp. Cô giật gấu áo Nguyên.

“Này, sao thế nhỉ! Hôm qua đỡ ghét em hơn rồi mà.”

Nguyên vỗ đầu cô, lúc sau mới hắng giọng.

“Hóng hớt cái gì. Làm đi!”

Mấy ngày sau, công việc dồn dập. Minh bị giao phải làm nội dung của hai TVC, suốt ngày xoắn xuýt với Tú và tổ Sáng tạo, cả lũ thường trực ôm mỳ tôm, các loại pizza để chiến đấu với deadline. Nguyên cũng phải ráo riết tiếp cận với Huỳnh Thái, người trong hiệp hội quảng cáo mà Vinh đã giới thiệu cho anh, vì sợ sẽ bỏ lỡ cơ hội lớn này. Nghe Phương Vinh nói, người này khá cảnh vẻ, chỉ cần một thoáng trái ý là hỏng bét cơ sự. Cho nên, mỗi lần tiếp cận ông ta, Nguyên đều phải thận trọng hết mức có thể. Nhưng anh cũng nhận ra rằng, gã này, chỉ cần gãi đúng chỗ ngứa thì việc gian nan đến đâu cũng dễ dàng giải quyết.

Cả công ty guồng cẳng vì công việc, đèn lúc nào cũng sáng đến tận đêm. Có hôm, Nguyên đi tiếp khách về muộn, thấy công ty còn sáng đèn, nghĩ xót ruột các thanh niên đang cắm đầu làm việc kia, trong đó có cả cô nhóc suốt ngày đói ăn, làm muộn thế này chắc bụng nhũn ra rồi. Anh vội vẫy hàng bánh khúc, mua mấy túi, rồi đi lên. Ai dè, chưa mở cửa đã nghe thấy tiếng Minh hét om củ tỏi.

“Ôi, ù này! Em đã thề với cục shit là ván này em thắng mà lại. Ha ha.”

Anh khựng lại ở cửa, nhìn cô nàng đang nhảy tưng tưng, cười phe phé.

“Nào, nào, nào, toàn nhân loại, xì tiền ra cho em mau.”

Mấy tên con trai ngồi phệt dưới sàn mặt ngắn tũn. Cô nhóc tí tởn rút ví của Tú ra lấy tiền. Nguyên nhìn mấy túi bánh khúc trong tay, thực bụng nghĩ muốn nhét nguyên cả đống này vào cái miệng đang loé xoé kia cho bõ ghét.

Cuối cùng, gần như đống bánh khúc đó cũng nhét vào cái bụng Minh hết thật. Cô ăn vui vẻ, hỏi han hết người này đến người kia có ăn không để mình ăn hộ cho. Cô đã từng đi trồng lúa rồi, vất vả lắm, cho nên đừng lãng phí dù chỉ một hạt gạo. Tới khi bụng vật vã bằng cái trống, Minh mới đứng dậy, một tay chống lên bàn, tay kia xoa bụng, và đổ lỗi ngay lập tức.

“Ôi no quá. Tại sếp đấy, giờ sao em làm việc được?”

Nguyên hầm hừ nhìn cô, cô nhóc còn bóp bóp cổ.

“Bi kịch của đời người chính là ăn lắm thải nhiều. Porca miseria! Vỡ bụng mất.”

Tú kinh ngạc quay ra nhìn Minh.

“Porca miseria! Là cái gì?”

Minh gật đầu gãi tai, cười hề hề, “À, nói chúng là chắc anh không muốn biết đâu”, xong nhìn Nguyên, rất trịnh trọng.

“Đây, em đi làm nhiệm vụ đây. Yên tâm, em rất vì nước quên thân, vì dân phục vụ. Anh cất cái đôi mắt hình viên đạn ấy đi hộ em với!”

Nói rồi, cô nhóc ì ạch đi về chỗ ngồi của mình, hì hục trèo lên ghế, nhìn đống kịch bản trước mắt, thỉnh thoảng tay giơ lên, gãi gãi cằm, như thể mọi cơ quan chức năng giờ chỉ còn tập trung hăng say làm việc thôi vậy.

Thời kỳ căng như dây đàn ấy cuối cùng cũng qua. Những dự án xuôi chèo mát mái, đồng thời việc thiết lập được quan hệ với Huỳnh Thái khiến Nguyên nhẹ nhõm. Kỷ niệm ngày thành lập công ty, tiền thanh toán những dự án lần lượt chạy về, mấy anh em hò hét đòi Nguyên phải cho mọi người xả hơi một bữa, đặc biệt là cô nhóc nào đó cứ luôn miệng rên rỉ, “Nhân loại cần được nghỉ ngơi sau một thời gian cật lực”.

Cuối cùng, Nguyên cũng ngoáy bút ký vào tờ xuất chi một vụ chơi bời cho công ty, mặc Khanh nhăn nhó vì Nguyên dung túng cái lũ này quá mức. Nhưng khi nhìn cô nàng nhảy tưng tưng, cầm tờ quyết định gí vào mắt từng thành viên trong công ty, rồi cả đám hò hét lên điên loạn, Nguyên lại thấy mọi thứ đều đáng giá.

Đám thanh niên thừa năng lượng cãi nhau nhặng lên vì chuyện đi đâu, “rì sọt” nào ăn chơi hưởng thụ phè phỡn. Người đòi đi Đạ Lạt, người muốn Đà Nẵng, Nha Trang, loạn hết cả xới. Hỏi Minh, cô cười toe, bảo “Có dịp tiền chùa, em thích đi nước ngoài cơ, nước nào cũng được, còn trong nước thì lúc nào chẳng tranh thủ được”. Tú trợn mắt nói, “Đồ ngốc này, nhét em vào thùng, cho sang Triều Tiên chế tạo bom bây giờ”.

Chí choé một hồi vẫn chẳng biết đi đâu, cuối cùng, cả lũ hỏi ý kiến sếp. Sếp bảo đi đâu thì đi đó, cấm càu nhàu phản đối. Tú quàng vai kéo Minh về thẳng phía bàn của Minh, vui vẻ hỏi han. Đến lúc nghe Nguyên chốt đi Myanmar, cả lũ ngã bổ chửng, nhưng ít phút sau lại hăm hở như thường. Kệ, cứ đi cái đã. Được nhấc mông ra khỏi công ty khổ ải này là sướng lắm rồi.

Chỉ duy nhất Minh vẫn ngẩn ra, lúc sau, vẻ như đã hiểu điều gì đó, cô khẽ mỉm cười. Myanmar!

Phương Vinh từng gặp anh chàng làm gốm của mình ở đất nước này. Và sau đó, hai con người hoàn toàn xa lạ, hoàn toàn đối nghịch ấy đã đổ ập vào đời nhau. Có lẽ, ông sếp đẹp trai và si tình của Minh muốn tới đó để hiểu vì sao anh lại là người chậm chân trong mối quan hệ đó chăng? Minh nhướn môi thầm nghĩ, cũng lại rất ưng cái bụng. Myanmar, cô thích nơi này chết đi được, nhất là lại không phải trả tiền, hì hì!

Nguyên nhìn vẻ mặt không ngừng biến hoá kia, không hiểu cô nhóc nghĩ gì mà lúc cười lúc lại ranh mãnh thế? Anh rất tò mò. Vô cùng tò mò!

Chuyến bay tới Yangon, thủ đô của Myanmar vào lúc chiều tối. Suốt chuyến bay, Minh không ngồi yên, cứ lôi máy ảnh chụp loạn xạ, rồi lấy cuốn sổ quen thuộc, note chi chít những ký tự loằng ngoằng vẫn bằng chiếc bút bi lắm màu béo ú. Nguyên bật cười, không hiểu cô lấy đâu ra lắm năng lượng thế. Mới hôm trước còn tranh thủ cuối tuần phi lên Yên Bái theo quỹ “Cơm có thịt”, về đến nơi lại đi chuyển nhà giúp Tú, hai đêm gần đây thì ngồi gật gà canh vé rẻ để đi chơi mùa hè, thế mà cô bé vẫn không ngồi im một chỗ được lúc nào. Khi tiếp viên đưa ra khay bánh, cô cười tít mắt nhận lấy, nhưng ngay lập tức nì nèo đòi Tú đổi cho cái bánh kem màu tím. Ăn xong thì mút tay, nhân tiện lau lau lên áo Tú, rồi mặc kệ Tú làu nhàu, cô ngoẹo đầu sang phía anh, nhắm mắt lại. Nguyên lơ đãng nhìn ra cửa máy bay, lát sau quay lại đã thấy cô nàng ngủ khò khò, rèm mi buông xuống, vô cùng yên ổn.

Nguyên chợt nhớ, rất lâu rồi, trong dịp công tác đầu tiên, anh được ngồi cạnh Phương Vinh. Lúc ấy, Vinh chỉ ngồi lặng lẽ, rất bình thản, mắt hơi nhắm như để yên tĩnh chứ không ngủ thật sự. Đó cũng là lúc Nguyên được ngắm cô thật lâu, khuôn mặt với những đường nét xinh đẹp, bàn tay từng ngón búp măng trau chuốt đỡ nhẹ một bên mái đầu. Nguyên vẫn nhớ cảm giác rung động và cả sự yên tâm ngập tràn khi đó. Phương Vinh là vậy, điềm tĩnh khiến người ta yên tâm, song cũng chẳng dám lỗ mãng mà tiến lại gần. Còn Minh…

Nguyên bất giác nhìn sang cô. Cô bé ngủ thật ngon lành, thậm chí còn ngáy lên nhè nhẹ, mặc cho bên tai vẫn nện một giai điệu bập bùng mà người ngồi cạnh như anh còn nghe láng máng. Thỉnh thoảng, cô xoay ngang xoay ngửa để tìm tư thế vừa ý, nhưng giấc ngủ không vì thế mà đứt đoạn, thậm chí nó kéo dài cho đến tận lúc máy bay hạ cánh.

Xuống sân bay, như không qua bất cứ giai đoạn ngái ngủ nào, Minh lập tức năng lượng đầy mình, hớn hở đi lấy đồ, rồi giục mọi người đổi tiền ở sân bay, vì tỷ giá ở đây tốt, tiền lại đẹp. Hơn nữa, ra ngoài đổi tiền ở Myanmar là bất hợp pháp. Trong lúc vừa kiểm tiền, Minh vừa tròn mắt nhìn những người đàn ông quấn Longyi đang đi đi lại lại, còn không chút ngại ngần huých vai Tú trêu chọc anh chàng cũng nên mua miếng vải quấn quanh người cho nó mát.

Tú trêu chọc Minh.

“Quấn quanh người cho mát á? là cái gì mà cần phải mát?”

Minh mặt rất ngây thơ, “À, nó là cái nhân loại chẳng nói ra nhưng ai cũng biết ấy! Ai cũng biết nhưng ai cũng cứ phải giả vờ đi hỏi người khác đấy”.

Tú bật cười, véo má cô. Hai người đánh qua đánh lại ỏm tỏi một góc. Nguyên vẫn đổi tiền nhưng mắt không bỏ sót chút nào màn trêu ghẹo thân mật của Tú và Minh. Đến lúc nghe Khanh lầm bầm “Trông ngứa cả mắt”, Nguyên mới thấy, đúng là ngứa mắt thật!

Đi taxi ở Yangon là một trải nghiệm khá ấn tượng. Ở thành phố không có xe máy này, mọi thứ di chuyển bằng taxi và loại tuk tuk. Trên chiếc xe kiểu cũ, người tài xế nhai trầu bòm bèm khiến không gian nồng đượm mùi trầu. Khanh nhăn nhó bịt mũi, trong khi Minh lập tức xin một miếng trầu nhai thử, còn tròn mắt lên như ngẫm ngợi, thưởng thức rồi lúc sau thì nhai có vẻ rất ngon lành. Tay tài xế cảm kích vô cùng, bắt tay vui vẻ không thôi. Khi về đến khách sạn, miệng cô nàng đã đỏ chót và sưng mọng lên.

Nhìn đôi môi ấy, đột nhiên, Nguyên nhớ ra, rất lâu rồi, anh chưa hôn một cô gái nào.

Ở lại Yangon một đêm, với tần suất mất điện ba mươi phút một lần, cả đội vẻ như chẳng ai ngon giấc. Sáng hôm sau, bị thứ cà phê hoà tan của khách sạn doạ cho một trận, ai nấy đều nghệt mặt ra. Thế mà, trong khi cả đoàn có vẻ rất cám cảnh với điều kiện nơi đây, thì Minh đã từ chợ Byogoke phi về, tay lủng lẳng đồ lưu niệm, trên mặt có hai vệt thanakha tròn xoe, hệt như bất cứ một thổ địa nào. Chưa kể, cô nàng còn kiếm đâu ra chiếc Longyi, quấn quanh người, mặt hớn hở đến mức mọi người cũng thấy vui lây, còn tự hào rằng đã liên hệ được với một anh tài xế siêu dễ thương, cho thuê xe với giá cực mềm nữa.

Đến lúc lên xe, cả đoàn mới biết, hoá ra khi mọi người còn ngủ khò khò, cô nàng đã chạy quanh một lượt, tóm được anh trai người địa phương, nằng nặc bảo anh… để lại chiếc Longyi cho mình. Anh chàng ngại ngùng, đưa cô bé tới tận khu chợ để mua Longyi dành cho phụ nữ. Nhưng cuối cùng, cô nàng vẫn nhất quyết mua một cái dành cho đàn ông. Lý lẽ của Minh là: Longyi dành cho nữ chẳng khác gì váy bình thường cả, còn cái dành cho nam giới mới “xếch xy” cơ!

Loanh quanh chơi ở Yangon hết một ngày, mọi người dừng chân tham quan ngôi chùa Shwedagon nổi tiếng linh thiêng. Ngôi chùa rộng đến mức cả đoàn sợ bị lạc nhau, nên mọi người thống nhất hẹn gặp nhau ở cửa phía Đông. Nhưng rốt cuộc, khi mọi người tập trung đầy đủ rồi, vẫn chẳng thấy Khanh đâu cả. Nguyên bảo cả đoàn đợi, sau đó chạy đi tìm, cuối cùng cũng thấy Khanh, mắt đang đỏ lên đứng lơ ngơ một góc. Nhìn thấy Nguyên, cô túm chặt lấy anh, ấm ức nói em chẳng thích gì cái nước này. Xe pháo không ra gì. Ăn uống thì dầu mỡ. Chùa cũng rộng đến phát nản cả lên… Nghe xong, Nguyên phì cười, không đáp, nhưng lòng lại nhớ tới hình ảnh cô bé Phương Minh say mê đờ đẫn ngắm nhìn từng hoạ tiết trên thành chùa, hớn hở cầm dùi đi đánh chuông, còn chạy xớ rớ với người địa phương nơi đây, tha thiết xin được cầm chổi quét chùa cùng. Đi tới đâu, cô bé làm quen tới đó, hoà nhập thật nhanh. Có lẽ, cả Khanh và anh đều đã già rồi.

Lúc Nguyên và Khanh ra đến chỗ tập kết, mọi người ồn ã cả lên hỏi thăm Khanh. Nguyên không thấy Minh đâu. Nhìn quanh một hồi, anh thấy cô nhóc đang ngồi tựa bên tường, tay áp má ngủ say sưa. Tú banh má lắc lắc một lúc mới thấy cô nàng ngồi dậy, nhìn quanh ngơ ngẩn hồi lâu rồi cảm thán, “Công nhận đấy, ngủ trong chùa ngon cực, ai không tranh thủ làm một giấc thì thật là phí đời”, làm mọi người phì cười.

Hôm sau, mọi người đi tới khu bãi biển cách Yangon nửa ngày đường. Khanh sợ say xe nên ngồi đằng trước, mặt rất không hào hứng. Trong khi đó, Minh “chém chả” với Tú, Hải, Sang từ đầu đến cuối hành trình, trêu chọc nhau, tận tới khi Khanh mỏi mệt lên tiếng, “Có thể để chị yên tĩnh được không?”. Minh mới lè lưỡi, im thin thít. Cô nàng bèn móc điện thoại ra nghịch ngợm. Nguyên bỗng thấy điện thoại của mình có tin nhắn. Ở đó là một icon mặt khóc, và một câu rất nhiều dấu ba chấm, “Sếp ơi, anh nói với chị Khanh một câu ngọt ngào cho không khí đỡ băng giá đi. Chứ thế này em toàn thành tội đồ thôi, hu hu…”.

Nguyên buồn cười, nhắn lại “hừ” một cái, rồi cầm chai nước đưa cho Khanh, bảo cô uống chút cho đỡ mệt. Mặt Khanh dãn hẳn ra, mỉm cười cảm kích với Nguyên, rồi uống từng ngụm nhỏ. Ở phía sau, cô nàng Minh quay ra cửa, toét miệng cười một mình rất sung sướng khi nhắn cái tin, “Mỹ nam kế của anh thật lợi hại”.

Cuối cùng cũng đến bãi biển. Nơi này vắng vẻ, dịch vụ chưa phát triển lắm, hơn nữa, họ đến không phải chính mùa du lịch, nên quang cảnh vô cùng lặng lẽ. Khanh thở ngắn than dài nhìn khu nhà nghỉ, còn cô nhóc Phương Minh vừa phi xuống xe đã dang tay dang chân hét lớn, “Trái đất này là của chúng mình”, rồi lao một mạch xuống biển, chẳng thèm cất đồ hay nghỉ ngơi tẹo nào. Một lúc sau, Nguyên từ nhà nghỉ trở ra, đã thấy cô nàng biểu diễn màn trồng cây chuối và thi bơi với đám con trai ầm ĩ. Khanh đứng bên cạnh, nhún vai.

“Ai mà không biết lại tưởng con bé này cắn thuốc lắc cả ngày cũng nên!”

“Thần kinh vận động của Minh mạnh mẽ hơn tụi mình chút thôi mà. Kệ, thế mới vui.”

Vẻ hài lòng hơn với cụm từ “tụi mình”, Khanh lẳng lặng ngồi thoa kem chống nắng chẳng nói gì nữa.

Sau khi ăn hải sản, tá lả, đi chơi trong mấy làng nghề gần đó, mọi người trở lại Yangon, chuẩn bị tới hành trình được chờ đợi nhất, Mandalay và Bagan.

Bagan là cố đô của Myanmar khi xưa. Nơi này, lâu đài san sát, được ngắm hoàng hôn hay bình minh trên khinh khí cầu là điều không gì tuyệt bằng. Nhưng Khanh khăng khăng rằng việc này phát sinh chi phí quá lớn, công ty không chi trả, còn ai muốn đi là quyền của người nấy. Nhìn khuôn mặt ngắn tũn của Minh, Nguyên không khỏi phì cười. Cô nhóc đếm tiền đi đếm tiền lại trong ví mấy lần, công cộng trừ trừ một hồi, cuối cùng nhìn Nguyên.

“Em tưởng anh nhất định sẽ muốn đi chứ?”

Nguyên nhướn mày, “Chẳng có gì là nhất định cả!”.

Minh xịu mặt, lầm bầm, “Thì… thì em cứ tưởng là… Mà thôi… Anh không đi thì thôi! Mọi người không đi cũng chẳng sao! Em sẽ đi. Cho mọi người GATO bằng chết!”.

Cô nàng rút xoẹt ra mấy tờ tiền, nhìn một lúc, rồi phẩy tay, “Cả đời chẳng biết có quay lại chỗ này hay không? Kệ, dù nghiến gãy cả răng thì em vẫn cứ đi”.

Nhìn vẻ bồn chồn tính toán của Minh nãy giờ, đám thanh niên lúc này phá lên cười. Tú xoa đầu Minh, “Khổ thế. Nghiến gãy cả răng cơ à! Yên tâm, đừng nghiến nữa, đại gia đây sẽ bao em”.

Mắt cô nhóc sáng lên, nhưng giây sau lại sụp xuống, “Xì, anh bao á! Thế thì nhân loại có khi di chuyển bằng khinh khí cầu hết cả rồi”.

Nguyên nhìn những thay đổi cảm xúc rõ mồn một trên mặt cô, không khỏi cảm thấy thú vị. Tận đến khi Minh cắn môi, vẻ quyết tâm lắm lắm, lao tới hỏi nhân viên để mua dịch vụ bay, Nguyên mới kéo tay cô ra, tự mình đi lên giao dịch. Thấy đôi mắt cô tròn xoe, rồi sau đấy sáng bừng lên, anh không nín được bật cười, và nghe cô nàng hú lên một chặp, còn nhảy tưng tưng.

“Ôi zồi ôi, sếp ơi, em yêu anh chết mất.”

Cô cứ tưng tưng như vậy, tận đến lúc Tú kéo cô ra một góc, thì thào.

“Im, im! Em không thấy mặt bà Khanh tím như quả cà rồi à?”

Buổi tối, mọi người đang ăn uống tưng bừng, Khanh bỗng ngước lên nhìn cả đoàn rồi nhìn sang Nguyên, uể oải, “Mai mọi người cứ đi. Em mệt, chắc không đi được”.

Mọi người đờ ra, nhưng ngay lập tức, Minh chun mũi.

“Ui, chị Khanh, chị mệt cũng gắng mà đi. Không thì phí công anh Nguyên lắm.”

Mặt Khanh đang cau lại cũng dần dãn ra, thắc mắc.

“Phí công gì chứ?”

“Dạ, thì anh ấy mất công đặt riêng một cái khinh khí cầu để bay với chị, hì hì, chị không đi là anh ý tự kỷ liền.”

Cả bàn ồ lên, trêu chọc ầm ĩ, Khanh mặt dần ửng đỏ, ngượng ngùng nói chống chế mấy câu. Nguyên không tỏ thái độ gì, chỉ bảo mọi người ăn uống thoải mái, rồi kín đáo lừ Minh một cái cảnh cáo. Nhưng sau khi “ghi điểm” với Khanh, cô nàng thở phào, cầm ly rượu uống ngon lành, sau đấy đánh chén rất tận tình, không cần biết đến tâm trạng của người mà mới chiều nay thôi mình còn hét lên inh ỏi là “yêu anh chết mất”.

Buổi tối, Khanh cáo mệt về nghỉ trước để dưỡng sức cho ngày mai. Đám con trai hồ hởi rủ nhau đi mát-xa trong khách sạn. Minh thì vẫn hăng sức, muốn ghé loanh quanh mấy ngôi chùa gần đó, cứ chèo kéo rủ Tú đi, nhưng Tú bị bọn con trai giữ lại, bảo, phải ở đây còn chơi mấy trò không lành mạnh nữa.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.