Mị Công Khanh - Phiên ngoại 18 + 19 + 20
Phiên ngoại:
Bỏ trốn mất dạng
Hai người Tạ
Uyển đang thầm oán, không chú ý tới Vương Hiên ngồi trong xe ngựa thấy mọi
người vây quanh mà bị kinh hãi. Đầu tiên là cậu nhíu mày nhưng thấy dòng người
càng ngày càng nhiều, ập đến giống như thủy triều thì ngồi bật dậy, ngơ ngác
nhìn ánh mắt lửa nóng gần như điên cuồng ở bốn phía, khẽ nói: “Không phải mẫu
thân luôn nói, người Kiến Khang không thích diện mạo của ta sao?”
Quanh cậu
người càng đến càng nhiều, hoa quả hoa tươi rơi ào ào giống như mưa, trong mấy
thứ này không ngờ còn có một ít khăn tay gì đó, hơn nữa đám người ập đến từ bốn
phía, vô số cánh tay vươn ra, gương mặt Vương Hiên rốt cục càng ngày càng trắng
bệch.
Đưa mắt nhìn
chung quanh, chỗ nào cũng chỉ thấy ánh mắt nóng bỏng si mê, Vương Hiên cắn răng
oán hận mắng: “Biết rõ mẫu thân ta là kẻ ngốc mà vẫn còn tin người. Ta, ta thật
sự là ngu không ai bằng mà!”
Một giọt, hai
giọt mồ hôi chảy xuống từ trên vầng trán trắng trẻo, cậu dựa vào hộ vệ phía bên
trái đang cố gắng bảo vệ hỏi: “Làm thế nào bây giờ?”
Hộ vệ kia kinh
ngạc quay đầu nhìn về phía Vương Hiên.
Hắn biết, tiểu
lang quân nhà mình là người đa trí, cậu đã từng tuổi này lần đầu tiên hắn mới
nhìn thấy cậu cũng có lúc khẩn trương như thế, lần đầu tiên nghe thấy cậu hỏi
người khác đối sách.
Không biết vì
sao, đối diện với tiểu lang quân đang kinh hãi đổ mồ hôi, hộ vệ lại cảm thấy
buồn cười. Hắn nghiêm túc nhìn về phía trước, an ủi: “Lang quân yên tâm, đoàn
người xem chán, đói bụng rồi sẽ tản đi thôi.”
Mặt Vương Hiên
tối sầm lại, cậu cố đè nén lửa giận, thấp giọng hỏi: “Nếu không tản đi thì
sao?”
Hộ vệ nghiêm
trang trả lời: “Vậy hẳn là do các nàng thay phiên dùng cơm đổi ca.”
Một câu thốt
ra, hộ vệ cảm thấy trên người lạnh lẽo thấu xương. Hắn vội vàng dịch ra một
bước, để bản thân cách Vương Hiên xa một chút.
Vương Hiên
trừng mắt nhìn hộ vệ rồi liếc qua xung quanh.
Đột nhiên cậu
nghiêng đầu đi, cất giọng gọi Tạ Uyển đang bị đám người đẩy dời càng ngày càng
xa: “Khanh khanh.”
Giọng của
thiếu niên không hề nhỏ.
Ngữ khí của
thiếu niên đầy sự thân mật.
Trong khoảng
thời gian ngắn, các thiếu nữ đang hò hét chói tai giật mình, các nàng vội quay
đầu, theo ánh mắt Vương Hiên nhìn lại.
Trong lúc Tạ
Uyển ngẩn ngơ, Vương Hiên cười mị mắt phượng, cậu ôn nhu mà vô cùng thân thiết
kêu gọi: “Khanh khanh – nơi đây quá nhiều người, khi nào thì mới có thể về đến
nhà của nàng đây?”
Giọng của
thiếu niên ôn nhu trong trẻo, rốt cục khiến mọi người chuyển sự chú ý về phía
Tạ Uyển.
Mấy trăm đôi
mắt phát sáng đồng thời lia tới, lạnh lẽo giống như mấy trăm mũi tên hướng về
phía Tạ Uyển.
Tạ Uyển há
miệng, nàng ta mất một lúc lâu mới hiểu ra “Khanh khanh” trong miệng Vương Hiên
là đang gọi mình.
Nàng ta vừa
kêu ôi ôi hai tiếng, còn chưa kịp phát biểu gì thì một từng đợt tiếng nức nở
vang lên.
Vài tiếng khóc
nức nở cùng chan hòa. Trong tiếng nghẹn ngào, một nữ tử kêu lên: “Đàn lang còn
trẻ như thế, phong tư bình sinh ít thấy… sao có thể vừa gặp nhau thì đã có
người trong lòng? Bảo ta làm sao mà chịu nổi?”
Lời của nàng
ta vừa dứt, trong tiếng xôn xao, vô số ánh mắt phẫn nộ thống hận nhìn Tạ Uyển.
Trong lúc sắc
mặt Tạ Uyển càng ngày càng trắng bệch, thân mình bắt đầu ngả về phía sau, đột
nhiên, tiếng kêu của Vương Khối truyền đến từ bên cạnh: “Tiểu tử kia bỏ chạy
rồi.”
Kêu la hai lần
mà không thấy ai có phản ứng, rốt cục Vương Khối hiểu được chỗ sai của mình,
lập tức, nàng ta chuyển giọng, dắt cổ họng thống khổ kêu lên: “Nhóm tiểu cô, vị
lang quân tuấn mỹ giống như yêu nghiệt kia bỏ chạy rồi –”
Tiếng kêu than
vãn của nàng ta rốt cục thức tỉnh chúng nữ. Các nàng đồng thời quay đầu, vừa
lúc trông thấy thiếu niên tuyệt sắc nhảy xuống từ trong xe ngựa, tháo đấu lạp
trên đầu một người qua đường rồi đội lên.
Quả nhiên, cậu
muốn bỏ chạy.
Trên thế gian
nào có chuyện như thế.
Chúng nữ vừa
thương tâm lại không cam lòng, các nàng thét chói tai, kêu gào. Mà chờ các nàng
phản ứng lại, Vương Hiên với thân thủ linh hoạt đã chạy ra vài chục bước.
Vương Hiên
luyện tập trong núi đã quen nên vô cùng nhanh nhẹn. Cậu chạy tới đâu, thấy có
người nhìn mình hoặc tươi cười xinh đẹp quyến rũ, hoặc hơi có chút cảnh giác,
cậu liền thuận tiện tung mị nhãn.
Làm như thế
hậu quả là cậu chạy tới đâu, đám người ở đó đều si ngốc. Trong lúc mọi người
kinh ngạc, tùy ý để cậu xông về phía trước, rốt cuộc Vương Hiên đã xông tới cửa
thành trong vô số tiếng thét chói tai.
Vừa vọt tới
cửa thành, hai lính canh giữ ở cửa thành cũng tiến lên một bước, từ xa bọn họ
đã thi lễ với Vương Hiên, mỉm cười, nói với vẻ cực kỳ lễ phép: “Từ xưa tương tư
trái khó nhất còn, thỉnh lang quân dừng bước, đợi mọi người thưởng thức xong
thì sẽ cho đi.”
Một người khác
nói: “Lang quân cần gì vô tình như thế, sao phải vội vàng quay lại như vậy?”
Trong lúc hai
người nho nhã lễ độ khuyên can, bước chân Vương Hiên vẫn không chậm lại, cậu
liếc mắt xem thường, buồn bực kêu lên: “Cái gì mà vô tình, cái gì mà trái tương
tư, lang quân ta chỉ muốn vụng trộm nhìn xem Kiến Khang có bộ dạng thế nào, nếu
bị thưởng thức cho đã thì lão phụ thân nhà ta sẽ cầm đao giết người!”
Trong miệng
cậu la hét, dưới chân cũng vẫn rảo nhanh, vọt thẳng tới hai người trước cửa
thành, thấy bọn họ bất động, Vương Hiên vẫn xông qua.
Phịch một
tiếng, hai người bị xô ngã sang hai bên.
Khi bọn họ vất
vả bò lên, lại nhìn thấy Vương Hiên đã biến mất ở cửa thành.
Quay đầu lại,
nhìn các thiếu nữ phía sau khóc lóc vang trời, hai lính gác lại thở dài một
tiếng, chắp tay, nói: “Chớ trách tội chớ trách tội. Cũng không biết binh sĩ nhà
ai, hẳn phụ mẫu cậu ta biết diện mạo đẹp đẽ có thể sẽ bị nhìn ngắm đến chết,
nên đã huấn luyện thân thể cậu ta, dạy dỗ cậu ta thuật chạy trốn, chúng ta muốn
ngăn cản cũng không được.”
Khi hai lính
gác vội vã khuyên giải chúng nữ, xa phu cùng hộ vệ của Vương Hiên vội vàng lái
xe điều khiển ngựa chạy về phía cửa thành.
Ở phía sau bọn
họ là giọng nói đè nén ẩn chứa phẫn nộ chỉ trích của Tạ Uyển: “Tiểu tử Vương
Hiên kia có ý tứ gì chứ? Hắn gọi ta như vậy, bảo ta về sau làm sao có thể thanh
tĩnh đây?”
Không ai để ý
tới sự chỉ trích đó, chúng hộ vệ một lòng giục ngựa muốn chạy đến bảo hộ lang
quân nhà mình.
Vừa ra khỏi
cửa thành, Vương Hiên thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Sau khi liên
tục lao ra mấy trăm bước, quay đầu nhìn về phía đám người ở phía xa thì thở dài
thêm một cái.
Lấy ra khăn
tay lau mồ hôi, Vương Hiên âm thầm tặc lưỡi: Thực đáng sợ, thực đáng sợ!
Đương nhiên,
lúc này cậu cũng không dám dừng lại. May mắn là, Kiến Khang luôn coi trọng vẻ
đẹp yếu ớt nên tất cả mọi người không ai có thể lực tốt như cậu. Bởi vậy, khi
cậu chạy ra được bảy trăm, tám trăm bước, người phía sau đã bị bỏ lại rất xa,
chỉ có mấy chiếc xe ngựa chạy tới.
Trong số đó,
có hai chiếc là của cậu.
Vương Hiên
nhảy lên xe ngựa, nhìn thấy mấy chiếc xe ngựa khác chạy về phía mình dường như
muốn hàn huyên thì vội vàng ra lệnh: “Đi mau.”
“Vâng.”
Xe ngựa gia
tốc, đảo mắt đã khiến cát bụi bốc lên, bỏ trốn mất dạng.
Rốt cục đã
hoàn toàn thoát khỏi đó.
Vương Hiên ném
khăn tay ẩm ướt xuống, nhíu mày.
Một hộ vệ
trung niên tiến đến, hắn mỉm cười nhìn Vương Hiên, nói: “Hiên tiểu lang, lần
này sợ là đã làm trái dặn dò của phụ thân người.”
Vương Hoằng
muốn nhi tử xuống núi, chính là bảo cậu du ngoạn ở xung quanh. Nhưng cậu lại
làm ngược lại, vì muốn ngắm nhìn Kiến Khang mà trực tiếp chạy tới đây, lén lút
tới cũng đành thôi, còn gây ra oanh động lớn đến vậy.
Vương Hiên vừa
nghe lời này, mồ hôi lạnh lại bắt đầu chảy xuống từ trên trán. Cậu lấy ra một
khăn tay mới lau tiếp mồ hôi, cắn răng nói: “Chỉ tại mẫu thân ta, từ nhỏ người
luôn nói với ta rằng diện mạo của ta không đẹp, so với người còn tệ hơn. Vì vậy
ta cứ nghĩ rằng người Kiến Khang vốn sẽ không thích…” Cậu nói đến đây thì
nghiến răng nghiến lợi không mở miệng thêm nữa. Tức giận một lúc, Vương Hiên
phát hiện cho dù như thế thì mình cũng không thể đánh mẫu thân một trận, mắng mẫu
thân vài câu được. Lập tức cậu cúi đầu xuống, nửa ngày không thốt nên lời.
Phiên ngoại:
Tạ Hạc Đình
Tính ra, lúc
này Vương Hiên đã rời nhà hơn bốn tháng, trong bốn tháng này, đám người Tạ Uyển
lãng phí thời gian khi đi đường, còn cậu cũng đã đi một vòng lớn từ Nam Sơn đến
Kiến Khang.
Trước mắt,
Kiến Khang không nên đến nữa, mục đích xuống núi nhìn ngắm cũng đã thành, tin
rằng khi mình về đến Nam Sơn, mẫu thân đã sinh cho mình một đệ đệ oai hùng rồi.
Ngẫm nghĩ,
Vương Hiên cảm thấy nóng ruột, lập tức lớn tiếng nói: “Đi, về nhà thôi.”
Nói tới đây,
cậu không quên trừng mắt nhìn xung quanh, ra lệnh: “Việc hôm nay không được
nhắc tới với phụ thân ta!”
Chúng hộ vệ ồn
ào vâng dạ. Hộ vệ trung niên kia thì nhịn cười rồi nói: “Lang quân hiểu biết
thông thiên, chỉ sợ tiểu lang không lừa được bao lâu.”
“Không lừa
được cũng phải giấu giếm.” Vương Hiên ngẩng đầu, nói với vẻ kháng nghị: “Việc
này từ đầu tới cuối đều là do mẫu thân ta giấu giếm lừa gạt. Nếu phụ thân trách
ta, thì ta sẽ tìm mẫu thân tính sổ.”
Cậu nói đúng lý
hợp tình, nhưng đầu càng ngày càng cúi thấp, rõ ràng là chột dạ. Chúng hộ vệ
cười vang, điều khiển xe ngựa đi trở về.
Mặc dù chỉ xa
nhà có bốn tháng, nhưng giờ phút này nghĩ đến có thể trở về nhà, thì ai cũng
đều vui vẻ.
Vì miễn cho “Ngộ
thương” người qua đường, lúc này, Vương Hiên đã đội đấu lạp.
Đi được nửa
tháng, phía trước xuất hiện một tòa thành, hành thư phiêu dật được điêu khắc ở
đầu tường, từ xa nhìn lại, tất cả mọi người có thể ngửi thấy hương rượu thịt và
hương son phấn tỏa ra từ bên trong.
Chúng hộ vệ
mừng rỡ, thét to liên thanh.
Như thành là
trong đó chờ thành trì, vì ở gần Kiến Khang, người ở đây rất đông, ngựa xe như
nước. Nhà gỗ tinh xảo, được xây dựng ở hai bên bờ hồ, thuyền con lượn lờ, đưa
mắt nhìn khắp nơi đều là bóng người mặc trường bào phất phơ qua lại.
Kích động đánh
giá nhóm nữ lang mỹ mạo đi qua đi lại, một hộ vệ dựa sát vào xe ngựa, cười nói
với bên trong: “Tiểu lang, nơi đây thủy tú nhân mĩ, người không xuống dưới đi
dạo một chút sao?”
Dưới đấu lạp,
giọng nói lạnh lùng của Vương Hiên truyền đến: “Ta thấy ngươi nên bớt nói đi.”
Lời này vừa
thốt ra, tiếng cười lại vang lên.
Đúng lúc này,
phía trước truyền đến tiếng ồn ào xôn xao.
Trên ngã tư
đường, người qua lại đều chạy về phía trước, trong tiếng bước chân còn kèm theo
tiếng kêu lên vui mừng của các nữ lang.
Mọi người tò
mò, lập tức điều khiển xe ngựa đến đó.
Chỉ chốc lát,
phía trước bọn họ xuất hiện một đội đệ tử mặc hoa phục, đi đằng trước là mấy
người cưỡi ngựa đang chậm rãi đi đến giữa đám người càng ngày càng đông đúc.
Dẫn đầu là một
nam tử cực kỳ tuấn mỹ, chân dài lưng thẳng. Tuy hắn cưỡi ngựa, không mặc trang
phục kỵ sĩ mà mặc trường bào rộng, vừa cử động, gió thổi qua khiến trường bào
phất phới như bướm lượn.
Nhìn nam tử
giục ngựa mà đi, bên hông không bội kiếm mà cây sáo, tóc xõa vai rất có phong
tư tiêu dao, Vương Hiên tò mò hỏi: “Hắn là ai vậy, quả nhiên là tuấn tú.”
Hộ vệ trung
niên cười nói: “Ngài ấy gọi là Tạ Hạc Đình, năm đó cũng nổi danh cùng phụ thân
người.”
Nổi danh cùng
phụ thân sao?
Vương Hiên
càng tò mò hơn.
Lúc này, đám
người Tạ Hạc Đình đã đi tới phía trước bọn họ. Nhìn nhóm nữ lang im lặng đứng ở
hai bên đường thưởng thức mỹ nam, tuy rằng thỉnh thoảng có tiếng thét chói tai
nhưng cũng không tung “Lợi khí” đả thương người khác, Vương Hiên rầu rĩ nói:
“Không công bằng.”
Lời này vừa
thốt ra thì mọi người lại cười vang.
Lúc này, đám
người Tạ Hạc Đình đã đi tới trước mặt.
Đúng lúc này,
hắn chớp mắt, liếc thấy vài hộ vệ quen mặt, định thần xem xét, lập tức Tạ Hạc
Đình đã nhận ra dấu hiệu ở một chỗ kín đáo trên xe ngựa.
Lập tức, hắn
giục ngựa lại gần.
Đến bên cạnh
xe ngựa của Vương Hiên, hắn hỏi: “Đây là người phương nào?”
Hộ vệ trung
niên tiến lên, thi lễ, mỉm cười nói: “Nhọc lang quân hỏi thăm, đây là Hiên tiểu
lang nhà chúng ta.”
“Hiên tiểu
lang? Là trưởng tử của Vương Hoằng?”
“Vâng.”
Tạ Hạc Đình
thấp giọng nói: “Từ biệt đã lâu, con đã lớn đến vậy?” Vươn tay vén rèm xe, hắn
nhìn Vương Hiên đội đấu lạp, nhíu mày nói: “Chỉ là một thiếu niên nho nhỏ tại
sao lại dấu đầu lộ đuôi, không dám trực diện gặp người khác?”
Lời này vừa
thốt ra, Vương Hiên giận dữ, đang muốn cãi lại, hộ vệ trung niên kia đã vội
vàng ngăn lại.
Hắn thi lễ với
Tạ Hạc Đình, mỉm cười nói: “Lang quân Tạ gia có điều không biết, tiểu lang nhà
ta chỉ có làm như vậy, mới có thể đi lại thoải mái.”
Bất cứ một người
Tấn nào đều hiểu được ý của câu nói này.
Tạ Hạc Đình
ngẩn ra, hắn nhìn Vương Hiên, buồn bã hỏi: “Giống như mẫu thân sao?”
Hộ vệ trung
niên đáp: “Giống cả hai người, càng tuấn tú hơn.”
Thì ra là thế.
Tạ Hạc Đình
cười cười, thấp giọng nói: “Thú vị.”
Giọng nói trầm
thấp, mơ hồ mang theo phiền muộn.
Nói xong lời
này, hắn nhìn thấy cặp mắt phượng của Vương Hiên dưới đấu lạp đang nhìn mình,
thì không khỏi cười nói: “Nhìn đôi mắt thì biết hài tử này có vẻ yêu nghiệt
giống như mẫu thân.”
Hắn nhìn Vương
Hiên, mỉm cười nói: “Hiên tiểu lang, con là trưởng tử của Lang Gia Vương thị,
mãi mà không quay về quê cũ, có nhớ nhà không?”
Vương Hiên
ngẩng đầu nhìn Tạ Hạc Định, cậu thật sự không thích cảm giác đối phương từ trên
cao nhìn xuống, bản thân lại chỉ có thể né tránh nói chuyện.
Lập tức, Vương
Hiên tháo đấu lạp xuống, thuận tay ném vào trong xe ngựa.
Khuôn mặt của
cậu vừa lộ ra, tiếng thét chói tai cười vui trong đám người dường như im bặt.
Tạ Hạc Đình
cũng bị giật mình.
Hắn đã nghe hộ
vệ kia nói hài tử này so với phụ mẫu còn hơn một bậc, vốn hắn không tin lắm.
Nhưng hiện
tại, hắn tin.
Hắn không thể
ngờ được, có một ngày mình cũng nhìn ngắm một người đến ngây người.
Phục hồi tinh
thần, Tạ Hạc Đình khen ngợi: “Rất tuấn tú.”
Ở thời đại
dung mạo cử chỉ còn quan trọng hơn so với phẩm đức, Tạ Hạc Đình không thể không
tán thưởng, hắn lại bổ sung thêm một câu: “Quả nhiên trò giỏi hơn thầy, Vương
Hoằng kia có người kế tục rồi.”
Lúc này ai
cũng tin rằng, người có dung mạo cử chỉ nổi bật bất phàm, nhất định cũng sẽ hơn
hẳn người khác, cho nên Tạ Hạc Đình mới nói một câu như thế.
Tạ Hạc Đình là
danh sĩ trong thiên hạ, lời đánh giá của hắn vừa thốt ra, mấy hộ vệ kia vội thi
lễ, có vẻ không dám nhận.
Nhìn thiếu
niên này, Tạ Hạc Đình lại hỏi: “Mẫu thân con khỏe không?”
“Phiền trưởng
giả hỏi thăm, mẫu thân của ta vẫn khỏe.”
Tạ Hạc Đình
lại hỏi: “Kiến Khang thế nào?”
Nhắc tới Kiến
Khang, Vương Hiên nhíu mày, lắc đầu nói: “Không tốt.”
Dưới ánh mắt
khó hiểu của Tạ Hạc Đình, Vương Hiên cười khổ: “Ở Kiến Khang quý nhân nhiều như
cẩu, tiểu cô mạnh mẽ như sói.” Cậu mới nói đến đây, bốn phía đã truyền đến vài
tiếng cười khả nghi, lúc này, giọng nói rầu rĩ êm tai của Vương Hiên lại vang
lên: “Mặc dù mặc hoa phục cưỡi ngựa nhưng nhìn mỗi người lại không thấy có tự
do.”
Nói tới đây,
cậu nhìn Tạ Hạc Đình với vẻ thương cảm, nhỏ giọng hỏi: “Quân tử ngày ngày ở đây
thật sự không thấy lo lắng sao?”
Tạ Hạc Đình
nhìn chằm chằm thần sắc thương cảm trên mặt Vương Hiên, khẽ nhíu mày.
Hắn dựa vào
gần Vương Hiên, thấp giọng hỏi: “Các tiểu cô thật sự mạnh mẽ như sói sao?”
Lời của hắn
vừa dứt thì đã thấy trên trán thiếu niên đổ mồ hôi lạnh.
Tạ Hạc Đình
lại nhíu mày.
Học Vương Hiên
thương cảm nhìn mình, Tạ Hạc Đình cong môi, chậm rãi nói: “Thực đáng tiếc, con
nên thích thú mới phải.”
Khi tiếng nói
vừa dứt, hắn rút cây sáo bên hông, trong lúc chúng hộ vệ đang ngạc nhiên, Tạ
Hạc Đình vung sáo như vung kiếm, hung hăng chém vào rèm xe ở hai bên.
Trong khoảnh
khắc, rèm cửa sổ tơi tả, Vương Hiên vẫn đang trợn mắt há hốc mồm, khuôn mặt
tuyệt mĩ yêu nghiệt kia rành mạch xuất hiện ở trước mắt người qua đường.
Tạ Hạc Đình
lui về phía sau, từ rất xa, hắn chắp tay với Vương Hiên, bạc môi khẽ nhếch,
tiếng cười lanh lảnh: “Người như ta bình sinh không thích nhất là bị người khác
thương hại, tiểu lang quân Vương Hiên, mời thưởng thức sự chật vật ở Như
thành.”
Hắn vừa nói
xong, người đứng bốn phía bị sắc đẹp khiến cho si ngốc phục hồi tinh thần, các
nàng thét chói tai, điên cuồng ập đến như thủy triều, trong nháy mắt đã hoàn
toàn bao vây quanh xe ngựa.
Phiên ngoại:
Ba nhi tử đến Kiến Khang
Khi Vương Hiên
trở lại Nam Sơn đã là mùa thu, tiểu muội muội của cậu vừa mới sinh ra được nửa
tháng.
Sau khi lặng
lẽ liếc nhìn tiểu muội muội một cái, Vương Hiên phát hiện bản thân không hề có
ý đố kỵ với con khỉ nhỏ mặt nhăn da đỏ kia.
Bằng tốc độ nhanh
nhất trở về chính sảnh, Vương Hiên thành thành thật thật cúi đầu, chờ phụ thân
đi ra.
Tiếng bước
chân nhẹ nhàng truyền đến.
Chỉ chốc lát,
một góc áo bào trắng xuất hiện ở trước mắt cậu.
Nhìn tiểu tử
thúc thủ mà đứng, không nói một lời, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của
Vương Hoằng vang lên: “Biết sai ở đâu chưa?”
Thiếu niên trả
lời: “Dạ biết.”
“Nói.”
“Nhi tử gặp gỡ
Tạ Hạc Đình của Tạ thị, thì nên cẩn thận hồi tưởng lời phụ thân đã nói qua, có
liên quan đến tính tình cách làm việc của hắn, như vậy trong lòng có phòng bị,
sẽ không phải chịu nhục.”
“Còn có gì
nữa?”
“Nhi tử không
nên suy bụng ta ra bụng người, chú ý nhiều chi tiết hơn nữa. Nhi tử chạy đến
Kiến Khang, bị mọi người vây quanh mới phát hiện diện mạo của mình quá đẹp, đây
là lỗi không nên phạm phải.”
Không biết vì
sao, tiểu tử này nói tới đây, trong giọng nói lại mang theo một chút oán niệm.
Vương Hoằng
cười lạnh nói: “Con còn đang trách mẫu thân con giấu giếm lừa gạt sao?”
Thiếu niên lắc
đầu, than thở: “Mẫu thân vốn không trí tuệ, người không sai.”
“Vậy sao, vậy
thì ai sai?”
Thiếu niên
phát hiện mình mất nhiều sức lực mới không trợn to mắt, cậu trầm giọng nói:
“Sai ở phụ thân.”
Vương Hoằng
thản nhiên hỏi: “Nói nghe một chút.”
Ngữ khí của
thiếu niên vẫn bình thản: “Mẫu thân từ nhỏ trách cứ về diện mạo của nhi tử, mỗi
khi phụ thân nghe thấy cũng không sửa lại.”
Vương Hoằng
chậm rãi ngồi ở trên tháp, thản nhiên nói: “Sinh ra là trưởng tử của Lang Gia
Vương thị, từ nhỏ chuyện con học được đầu tiên, đó là thông qua phán đoán của
bản thân mà nhận ra lời người khác là thật hay giả. Phụ thân không sửa đúng, đó
là sai lầm sao?”
Thiếu niên
thúc thủ nghe giáo huấn.
Vương Hoằng
hỏi: “Bị vậy năm canh giờ ở Như thành, cảm giác như thế nào?”
Thiếu niên cúi
đầu, vô tình nói: “Có ai cảm giác.”
“Ai cảm giác?
Bộ dạng chịu chi cho thiên, người khác thưởng chi duyệt chi, có liên quan gì
đến con đâu? Xuống núi nửa năm, vẫn không học được tư thái khí định thần nhàn!”
Ngữ khí nghiêm
khắc, đây là Vương Hoằng đang phê bình.
Từ nhỏ, tính
cách của cậu vốn bốc đồng, Vương Hoằng muốn sửa đổi nên tốn không ít tâm sức
nhưng mãi cho đến hiện tại, cậu vẫn không thể khiến Vương Hoằng hoàn toàn vừa
lòng.
Nhìn con chăm
chú, Vương Hoằng lại hỏi: “Sau khi thoát vây, có nghĩ tới việc hồi báo lang
quân Tạ gia không?”
Thiếu niên
nhanh chóng gật đầu, khẽ chuyển mắt, rồi nói: “Hiện tại không phải thời cơ.”
“Vậy sao?”
“Ngày đó hắn
trở về Kiến Khang, nếu như con đi theo, nhất định sẽ khiến vạn người chú mục.
Hồi báo thì phải chờ một chút thời gian.”
“Đi ra ngoài
đi.”
“Vâng.”
Nhìn theo bóng
con rời đi, Vương Hoằng nhẹ giọng nói: “Đã đến lúc nên để cho nó du lịch tứ
phương, trải qua mưa gió.”
Một hắc y nhân
xuất hiện ở phía sau chàng, thấp giọng nói: “Nhưng diện mạo của tiểu lang?”
Vương Hoằng
thản nhiên nói: “Không phải có các ngươi che chở sao?” Thấy hắc y nhân không
đáp, chàng còn nói thêm: “Tướng mạo này cũng có ưu điểm, ít nhất sẽ không ảnh
hưởng đến tính mạng.”
Hắc y nhân
liên tục gật đầu: Cũng đúng, ngay cả người Hồ ngoan độc chỉ sợ cũng không thể
ra tay sát hại tiểu lang.
Rủ mắt, Vương
Hoằng còn nói thêm: “Thiếu niên vốn hiếu thắng bồng bột, chuyện khó trải qua
nhất là một chữ tình. Nhớ kỹ, lúc cần thiết có thể làm một số việc. Nhi tử của
Vương Hoằng ta không thể bị một nữ kĩ mê đảo thần hồn.”
Nhi tử của
chàng từ nhỏ lớn lên ở trong núi, không có bằng hữu cùng tuổi, chưa từng gặp
qua nơi chốn thanh sắc, lại càng không hiểu rõ thủ đoạn của nữ tử hồng trần.
Với Lang Gia Vương thị kiêu ngạo mà nói, sỉ nhục lớn nhất không phải bị giết
bởi người Hồ, mà là bị một phụ nhân đê tiện dụ hoặc.
Hắc y nhân
cung kính đáp: “Vâng.”
Vương Hoằng
lại nói: “Hiên nhi khiến người ta chú ý quá mức, nếu có nam nhân muốn nhúng
chàm, thì giết ngay không cần hỏi.”
Thời đại này
nam sắc thịnh hành, chàng cũng không muốn để con mình trầm mê trong nam sắc.
“Vâng.”
Vương Hoằng
còn nói thêm: “Hồng trần đáng ghê tởm trăm ngàn lần, không thể khiến nó…” Vừa
mới nói tới đây, có tiếng bước chân truyền đến.
Chỉ chốc lát,
một hạ nhân bẩm báo: “Lang quân, người trong gia tộc tới đây.”
Người trong
gia tộc?
Vương Hoằng
nhíu mày.
Giọng nói của
hạ nhân lại truyền đến: “Tộc trưởng nói, lang quân cùng phu nhân có thể tiếp
tục ẩn cư nơi sơn dã. Nhưng ba hài tử đã lớn lên, trưởng tử của Lang Gia Vương
thị không thể không trải qua mưa gió, nếm thử phồn hoa.”
Dừng một chút,
hạ nhân kia còn nói thêm: “Tộc trưởng còn nói, tiểu lang ở Kiến Khang nửa ngày,
đến nay vẫn còn có người truyền lưu. Nếu đã xuống núi thì sao lại trở về, chẳng
lẽ, nhi tử của Vương Hoằng không thể gặp người khác sao?”
Ngập ngừng một
chút, hạ nhân kia lại tiếp lời: “Bệ hạ cũng nói, hắn chỉ sợ không thể đợi được
nhi tử Vương Hoằng rời núi, chỉ có thể chờ tôn tử của hắn.”
Những lời này
cũng là phản phúng.
Vương Hoằng
trầm mặc nửa ngày, nói: “Gọi ba tiểu tử kia đến.”
“Vâng.”
Chỉ chốc lát,
hai tiếng bước chân lon ton xen lẫn với tiếng bước chân nhẹ nhàng hữu lực
truyền đến.
Từ xa còn chưa
tới gần, giọng nói non nớt của Vương Túc đã truyền đến từ bên ngoài: “Đại
huynh, nhất định là huynh khiến cho phụ thân hổ thẹn, làm hại chúng ta cũng bị
trách mắng.”
Lời của nó vừa
dứt, một đồng tử khác lại tiếp lời: “Không phải vậy, nhất định là phụ thân
trông thấy muội muội oai hùng kia của chúng ta, rút kinh nghiệm xương máu, vẫn
cảm thấy chúng ta như phấn như ngọc càng đáng yêu hơn.”
Hai tiểu tử
líu ríu, bất tri bất giác, Vương Hoằng đã đặt tay lên trán.
Chàng cắn răng
khẽ than thở: “Thật không hiểu sao ta có thể nhẫn nhịn bọn nó nhiều năm như
thế!”
Lời Vương
Hoằng vừa dứt, hắc y nhân đứng phía sau cũng liên tục gật đầu. Việc này không
nói tới Vương Hoằng, ngay cả bọn họ cũng có cảm giác sâu sắc kỳ quái.
Cửa phòng bị
mở ra, hai tiểu tử vội chạy vào.
Ở phía sau bọn
nó là Vương Hiên đang nhàn nhã bước đến.
Ba người vừa
tiến đến, Vương Hoằng đã đứng dậy. Chàng bước nhanh ra đón, khẽ oán trách: “Bên
ngoài gió lớn, sao nàng cũng tới đây vậy?”
Trên trán cột
lấy một cái khăn mặt, mang theo nhũ mẫu bế tiểu hài tử cùng bước vào, không
phải Trần Dung thì là ai?
Lúc này ba hài
tử mới chú ý tới mẫu thân cũng đến đây. Lập tức mặt mày hớn hở, đều vây quanh
nàng.
Đỡ mẫu thân
ngồi xuống tháp, Vương Hiên cũng trách cứ: “Mẫu thân cũng thật là, người cũng
không nhìn xem người đã bao nhiêu tuổi rồi?”
Lời này không
hề dễ nghe. Trần Dung trừng mắt nhìn tiểu tử này một cái, liếc thấy vết cào do
móng tay để lại trên mặt cậu, vẻ buồn bực lại biến thành lo lắng. Vuốt vết cào
kia, Trần Dung nhíu mày nói: “Hài tử này, bị người ta vây quanh cũng đành thôi,
sao còn bị cào đến mức bị thương thế này? Không phải đã dạy võ cho con rồi sao?
Con có thể nhảy lên đỉnh xe ngựa mà?”
Nàng không đề
cập tới việc này cũng đành thôi, vừa nhắc tới, Vương Hiên lại cảm thấy lửa giận
uất nghẹn trong lòng. Cậu cố nhẫn nhịn trầm giọng nói: “Nếu nghe lời mẫu thân
nói, con chạy lên đỉnh xe ngựa, chỉ sợ đai lưng cũng bị đám tiểu cô này kéo
xuống.”
Trần Dung ngẩn
ra, không tự chủ được trước mắt nàng xuất hiện cảnh nhi tử nhà mình bị người ta
kéo đai lưng, quần rơi xuống, mông thấp thoáng lộ ra.
Vội vàng lắc
đầu quăng bỏ suy nghĩ miên man kia, hai tiểu tử Vương Lăng Vương Túc đã ha ha
ôm bụng cười ngã lăn lộn.
Nghe thấy hai
đệ đệ cười giễu cợt, nhìn thấy bộ dạng mẫu thân cắn môi nhịn cười rất cổ quái,
Vương Hiên đột nhiên phản ứng lại, cậu hung hăng trừng mắt nhìn ba người,
chuyển sang nhìn Vương Hoằng kêu lên: “Phụ thân, con muốn trở lại Kiến Khang.”
Cậu lắc đầu,
lạnh lùng nói: “Sỉ nhục ở Như thành, nếu con không giải quyết, tất sẽ thành đại
hận!”
Khi nói lời
này, trước mắt cậu hiện lên bộ dạng phong lưu thanh thản kia của Tạ Hạc Đình.
Vương Hoằng
lẳng lặng nhìn con, nhẹ giọng nói: “Im lặng chút.”
Một lời thốt
ra, hai tiểu tử vội vàng che miệng.
Vương Hoằng
nhìn cả ba hài tử, thản nhiên nói: “Tộc trưởng phái người đến đây, nói muốn đón
các con trở lại Kiến Khang, ta chấp thuận rồi.”
Lời vừa dứt,
Trần Dung thất thanh kinh hô, Vương Hiên gật đầu, hai đồng tử đồng thời hô to
gọi nhỏ: “Phụ thân, người không sinh ra được một đệ đệ oai hùng thì cũng không
nên trách cứ chúng con chứ!”
“Phụ thân,
người không thể độc chiếm mẫu thân!”
“Phụ thân, con
không bao giờ trốn trong chăn của mẫu thân nữa đâu.”
“Phụ thân, con
cũng không dùng vuốt mèo vẽ hình hoa mai lên thường phục của người nữa đâu.”
Thấy hai hài
tử thao thao bất tuyệt nhận sai, khóe miệng Vương Hoằng co giật, hắc y nhân
trợn mắt há hốc mồm lắng nghe, nhịn không được dựa sát vào Vương Hoằng nói:
“Lang quân, người có thể chịu được đến bây giờ mới đuổi mấy tiểu tử này đi,
thuộc hạ thật sự bội phục!”
Lời nịnh hót
vừa thốt ra, khóe miệng Vương Hoằng lại giật giật.

