Mị Công Khanh - Chương 073

Chương 73: Tao nhã khi phong ba ập đến

Kết quả là,
Trần Dung mang theo bốn xe lương thực, trong ánh mắt tò mò của đám người Trần
Vi về tới sân viên của mình.

Vừa vào sân,
nàng đã gọi Thượng tẩu tới, chỉ vào bốn cỗ xe lương thực kia, cất cao giọng:
“Tẩu, thế đạo vô thường, các ngươi theo ta nhiều năm, há có thể không có tài
sản để dựa vào? Bốn chiếc xe lương thực này, ngươi đi giao cho Bình ẩu, tùy ý
bà xử trí.”

Nói tới đây,
nàng mở to mắt nhìn Thượng tẩu.

Thượng tẩu lập
tức hiểu ra, hai tay chặp lại, vang dội đáp: “Vâng.”

Lão nói với
đám nô bộc vừa mới trở về sau khi an bài đám người Bình ẩu: “Đoàn người mau tới
đây, đem lương thực chuyển sang xe ngựa của mình, sắc trời không còn sớm, cố
gắng tận dụng thời gian hôm nay chuyển hết ra ngoài đi.”

“Vâng.”

Lương thực
được chuyển xuống xe ngựa, bốn chiếc xe ngựa của Lý thị xoay người trở về.

Bọn họ mới vừa
đi, Trần Vi và Trần Thiến tò mò đi đến phía sau Trần Dung, hỏi: “A Dung, muội
lại đang làm trò quỷ gì vậy?”

Trần Dung chỉ
mỉm cười, nói: “Không có gì.”

“Làm sao có
thể không có gì?” Trần Thiến vô cùng bất mãn, nàng ta trừng mắt nhìn Trần Dung,
quát: “A Dung, muội càng ngày càng không có quy củ.”

Trần Dung
cười, nàng quay đầu, thi lễ với hai người rồi nói: “Các tỷ tỷ, thật sự là không
có gì.”

Trần Thiến
nghẹn lời, trừng mắt nhìn nàng một cái. Đối mặt với vẻ mặt mất hứng của nàng
ta, trên mặt Trần Dung vẫn mang theo tươi cười nhợt nhạt, không hề có ý giải
thích.

Sau khi tất cả
mọi người thối lui, sương đêm đã buông xuống, trong thành Nam Dương đèn đuốc
sáng trưng.

Trần Dung ngồi
trong sân, khẽ gẩy thất huyền cầm, Thượng tẩu đứng ở phía sau, lắng nghe tiếng
đàn du dương hoa lệ kia.

Một hồi lâu,
tiếng đàn ngừng lại, Thượng tẩu đến gần nói: “Lão nô thấy tiếng đàn của nữ lang
xuôi tai nhàn nhã.” Trong mấy tháng nay mỗi ngày nghe Trần Dung đánh đàn, lão
cũng có thể nghe ra ba phần trong đó. Trên mặt của lão có ưu sắc, dừng một
chút, lão mở miệng hỏi: “Nữ lang, lương thực kia, làm sao phu nhân có thể đồng
ý trả lại cho người?”

Trần Dung
nhướn mày lên, nói: “Chỉ có Lý thị kia ở đó, ta dọa nàng ta, nàng ta trả ngay
lương thực cho ta.”

Thượng tẩu
kinh hãi, liên thanh nói: “Lý thị vẫn là trưởng bối của nữ lang, sao nữ lang có
thể dọa nàng ta được? Nếu nàng ta ghi hận trong tâm, tìm mọi cách hãm hại thì
phải làm sao bây giờ?” Ngón trỏ tay phải của Trần Dung mơn trớn dây cầm, sau
khi phát ra liên tiếp tiếng nhạc trong trẻo như nước suối chảy thì nàng mới
tiếp lời: “Nếu ta không đi lấy lại số lương thực kia, bọn họ sẽ buông tha cho
ta, sẽ cư xử thân thiện hơn với ta, sẽ không hại ta sao?”

Thượng tẩu
ngẩn ra, lắc đầu, thở dài: “Sẽ không.”

Trần Dung gật
đầu, nói: “Một khi đã như vậy, vì sao ta còn phải bận tâm điều này nữa?”

Thượng tẩu
trầm mặc sau một lúc lâu, thì thào nói: “Trong lòng lão nô vẫn thấy bất an.”

Trần Dung
không đáp.

Bóng đêm càng
ngày càng đậm, trong sân của Trần Vi cách vách đã vang lên từng đợt tiếng cười.

Nhìn sân viện
đèn đuốc sáng trưng, nghe tiếng cười vui kia, Thượng tẩu nhìn về phía Trần
Dung, thở dài một tiếng, nói: “Nếu nữ lang cùng phụ huynh ở chung một chỗ, có
thể sẽ tốt hơn chăng?”

Trả lời lão là
tiếng đàn càng chuyển càng nhanh.

Một đêm này,
trong chủ viện đèn đuốc sáng trưng, tiếng ca múa thấp thoáng, nhưng không có
quan hệ gì đến Trần Dung.

Ngày hôm sau
lại là một ngày nắng to.

Hiện tại bắt
đầu mùa đông cũng đã được một thời gian ngắn, nhưng thời tiết vẫn khiến người
ta thấy nóng nực, trong lòng mọi người đều có chút lo lắng. Nếu lại là một mùa
đông ấm áp, chỉ sợ sang năm thu hoạch lại càng không tốt.

Sáng sớm, Trần
Dung mặc vào bộ quần áo sắc lục, bên thân váy có hoa văn màu vàng hôm qua vừa
mới đưa tới. Ngũ quan Trần Dung diễm lệ, da thịt nõn nà, sau khi mặc bộ quần áo
này vào, cả người giảm bớt sự lòe loẹt, lại thêm một vẻ trầm tĩnh thanh nhã,
khiến cho nàng rất thích.

Sau khi đã
thay bộ quần áo mới, đội mũ sa, Tràn Dung ngồi trên xe ngựa, chuẩn bị xuất môn
thăm hỏi đám người Bình ẩu.

Khi xe ngựa
chạy trong thành Nam Dương, Trần Dung phát hiện, trên ngã tư đường mọi người
quần tam tụ ngũ, đều khe khẽ nói nhỏ gì đó, trên mặt mọi người đều có vẻ lo
lắng.

Thượng tẩu nghiêng
đầu, hướng về phía Trần Dung trong xe ngựa thấp giọng nói: “Nữ lang, hơn phân
nửa đã xảy ra đại sự.”

Lời của lão
vừa thốt ra thì nghe thấy trong xe ngựa phía trước truyền đến tiếng thở dài của
một thiếu niên: “Lạc Dương đã nguy hiểm, Kiến Khang lại không thể trở về, làm
sao đây?”

Tiếng thở dài
của hắn vừa dứt, một tiếng khóc nức nở truyền đến.

Nghe tiếng
nghẹn ngào kia, mọi người đều lộ ra ánh mắt thương cảm.

Thượng tẩu
dừng xe ngựa lại, hỏi một nô bộc mập mạp tầm tuổi trung niên của một đại gia
tộc: “Huynh đài, đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Người này hiển
nhiên là quản sự, hắn liếc nhìn xe ngựa Trần Dung một cái, trong ánh mắt hiện
lên một chút khinh thường, nhưng mà hắn vẫn trả lời Thượng tẩu: “Hôm nay vừa
nhận được tin tức, gia tộc rời khỏi thành Nam Dương để trở về Kiến Khang đã gặp
phải chúng Hồ, toàn bộ bị giết chết!”

Thượng tẩu
kinh hãi, lão vội vàng nói: “Toàn bộ bị giết chết sao? Chẳng lẽ, người Hồ sớm
đã mai phục ở trên đường rồi sao?”

Quản sự mập
mạp gật đầu, nói: “Mọi người cũng nói như vậy.” Hắn thở dài một tiếng: “Lang
chủ nhà ta đã bán đất ruộng và cửa hàng đi, vốn nghĩ rằng sẽ trở lại Kiến
Khang. Hiện tại nghe thấy tin tức này, ai, ai…” Hắn ta lắc đầu, đi xa.

Thượng tẩu
cũng thở dài thở ngắn một hồi, đột nhiên nhớ tới một chuyện, lão nhìn Trần
Dung, thấp giọng nói: “Nữ lang, hay là người đã dự đoán được gì đó?” Bằng
không, vì sao nàng lại yêu cầu lão cố gắng mua hết số đất ruộng vào tay trong
vòng một tháng như vậy?

Trong xe ngựa
truyền đến giọng nói thản nhiên của Trần Dung: “Ta cũng không phải là thần
tiên, có thể nào liệu sự như thần? Chỉ là trùng hợp mà thôi.”

Thượng tẩu
ngẫm lại cũng đúng, khẽ gật đầu.

Xe ngựa chạy
về phía phố nam.

Thượng tẩu vừa
đi, vừa chỉ vào cửa hàng bên đường, nói: “Nữ lang, nhà này cũng là của người,
trước đây vốn bán lương thực, khi mua kho hàng đã trống không, đã sớm đóng cửa
rồi. Còn có nhà này, nó vốn là tiệm cơm, cũng đã đóng cửa. Đúng rồi, nữ lang,
ngày hôm qua khi lão nô giao cho Bình ẩu bốn xe lương thực kia. Bình ẩu nói, bà
để lại ba xe cho nữ lang, còn lại một xe thì có thể khai trương cửa hàng Tam
gia, như thế duy trì sinh kế cho năm người là không thành vấn đề.”

Điều này thì
Trần Dung không có hứng thú, nàng tùy ý gật đầu.

Đúng lúc này,
phía trước truyền đến ồn ào náo động.

Trần Dung
xuyên thấu qua rèm xe, tò mò nhìn xung quanh.

Xuất hiện ở
trong tầm nhìn của nàng là một đoàn xe tạo nên từ sáu cỗ xe ngựa, xe ngựa dẫn
đầu đằng trước có nước sơn màu vàng, rộng rãi xa hoa.

Bên ngoài đoàn
xe lại có mười chiếc xe ngựa vây quanh. Những người vây quanh này đều nịnh nọt
tươi cười, ra vẻ cung kính với người trong chiếc xe sơn vàng kia.

Trần Dung liếc
mắt một cái, vội nói: “Lui một bên, lui ra một bên đi.”

“Vâng.”

Thượng tẩu vội
vàng điều khiển xe ngựa ghé vào bên đường.

Trần Dung nhìn
quanh trái phải, lại bảo: “Nơi đó có ngõ nhỏ, đánh xe đến đó đi.”

“Vâng.”

May mắn kỹ
thuật điều khiển xe ngựa của Thượng tẩu rất tài giỏi, roi ngựa liên tục vung
lên, chỉ hai ba cái, xe ngựa đã chạy vào trong ngõ nhỏ tối om.

Vừa chạy vào
đó, Trần Dung mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Nàng lén lút
vén lên rèm xe, nhìn ngắm bên ngoài.

Từ góc độ này,
nàng có thể nhìn thấy xe ngựa màu vàng kia cũng vén lên một góc rèm, Nam Dương
vương mập mạp không chịu nổi đang kiêu căng gật đầu, nói cái gì đó. Ở bên cạnh
lão ta là các đại sĩ tộc khúm núm, Trần Dung thấy, Trần Thuật rõ ràng đã ở
trong đó.

Đột nhiên,
Trần Dung biến sắc, thầm nghĩ: Không tốt, các đại gia tộc không thể rời khỏi
thành Nam Dương, đành phải đem hết toàn lực lấy lòng Nam Dương vương.

Thượng tẩu
vươn dài cổ nhìn tình cảnh này, nói với vẻ tò mò: “Quái, sao những người không
đến phủ Nam Dương vương bái kiến, mà đứng ở ngã tư đường này xem náo nhiệt gì
đây?”

Trần Dung khẽ
nhếch miệng, thản nhiên nói: “Đó là bởi vì tất cả mọi người đều biết Nam Dương
vương thích dùng phương thức này để nói cho đoàn người biết, trong thành Nam
Dương lão ta là lớn nhất!”

Nàng nói tới
đây, giọng xuống thấp: “Xem ra nhất thời nửa khắc bọn họ sẽ còn chưa đi, chúng
ta trở về thôi.”

“Vâng.”

Khi xe ngựa
quay lại, Trần Dung kéo rèm xe xuống.

Nàng ngồi ở
trong xe ngựa, hai tay xoắn chặt vào nhau, bắt đầu suy nghĩ.

Khi xe ngựa ra
khỏi phố nam, Trần Dung nghe thấy trong xe ngựa bên cạnh truyền đến một tiếng
khóc nức nở: “Vì sao? Ta đã hứa gả cho Lưu lang rồi, vì sao còn phải tham gia
yến hội của phủ Nam Dương vương chứ?”

Giọng của nữ
lang trẻ tuổi này vừa thốt ra, một phụ nhân trung niên khẽ nói: “Còn có biện
pháp nào nữa, sử ký Tư Mã Thiên mà lang chủ trân quý nhiều năm cũng đem tới đó,
nhưng tên Hứa phụ tá kia nói, Vương gia không thích đồ chơi vớ vẩn phức tạp
này. Lang chủ cũng không có cách nào khác.”

Giọng của nữ
lang trẻ tuổi khẽ khàng: “Nhất thời không thể quay về Kiến Khang cũng không cần
nhanh như vậy mà, bảo vệ chúng ta không phải còn có Nhiễm tướng quân sao? Vì
sao phải lấy lòng lão sắc quỷ đó?”

Giọng của phụ
nhân trung niên trở nên chua xót: “Nữ lang có điều không biết rồi, mới vừa rồi,
Nam Dương vương đã truyền lệnh với các đại gia tộc, nói người Hồ ít ngày nữa sẽ
đi về phía nam, vì sự an toàn của thành Nam Dương, lão không thể không phái một
ít gia tộc trú ở ngoài thành.”

Lời này vừa
nói ra, tiếng khóc của nữ lang trẻ tuổi ngừng lại, nàng ta khẽ kinh hô: “Trú ở
ngoài thành?”

Phụ nhân trung
niên nói: “Đúng vậy, bằng không, lang chủ cần gì phải làm đến mức này? Hiện tại
không chỉ là lang chủ, các đại gia tộc đều đem nữ nhi xinh đẹp của mình qua đó,
muốn cầu Nam Dương vương thay đổi chủ ý.”

Trong tiếng
bánh xe ngựa lạo xạo, đoạn đối thoại kia càng ngày càng xa.

Lúc này, tiếng
Thượng tẩu truyền đến từ bên ngoài: “Nữ lang?” Trong giọng nói mang theo bất
an.

Trong xe ngựa,
hai tay Trần Dung càng không ngừng xoắn chặt, chỉ chốc lát, đột nhiên nàng cất
tiếng hỏi: “Tẩu, ngừng một chút, đến hỏi Nhiễm tướng quân xem hiện tại đang ở
phủ đệ của người nào.”

Thượng tẩu
đáp: “Vâng.”

Chỉ chốc lát,
Thượng tẩu bước lên xe ngựa, nói: “Nữ lang, y ở Hoàn phủ.”

“Tiến đến Hoàn
phủ.”

“Vâng.”

Hoàn phủ ở phố
nam, vì tránh né đoàn xe của Nam Dương vương, Thượng tẩu phải đi một vòng lớn,
tốn gần một canh giờ, xe ngựa mới đến bên một cửa hông của Hoàn phủ.

Xe ngựa dừng
lại, Thượng tẩu đi về phía người gác cổng.

Trần Dung ngồi
trong xe ngựa vén lên một góc rèm xe, tuy nàng nhìn Thượng tẩu nhưng ánh mắt
lại rất mờ mịt.

Một hồi lâu,
Thượng tẩu lại đây, lão điều khiển xe ngựa, theo cửa hông đi vào Hoàn phủ.

Vừa vào Hoàn
phủ thì tiếng thanh nhạc kéo dài ập đến.

Có điều lại
hơi khác so với tiếng nhạc bình thường, trong tiếng nhạc này có tiếng leng keng
dị thường.

Khi Trần Dung
đang nghiêng tai lắng nghe, đột nhiên, tiếng trầm trồ khen ngợi ầm ầm kéo đến.
Tiếng trầm trồ vừa mới dừng, tiếng trống mạnh mẽ mà hữu lực vang lên.

Ngoài xe ngựa,
Thượng tẩu nói: “Nữ lang, người gác cổng kia nói, Nhiễm tướng quân đang ở quảng
trường. Hắn còn nói hiện tại các đại gia tộc tìm đến Nhiễm tướng quân đều bị cự
tuyệt ở ngoài cửa. Nhưng với nữ lang, tất nhiên là ngoại lệ.”

Trần Dung “Ừm”
một tiếng.

Chỉ chốc lát,
xe ngựa đã chạy tới quảng trường.

Còn chưa đến
gần, Trần Dung đã ngửi thấy mùi hương son phấn xông vào mũi. Thời điểm nàng
đang thất thần, giọng của Thượng tẩu từ bên ngoài truyền đến: “Tại sao lại có
nhiều nữ lang như vậy?”

Trần Dung vội
vàng xốc lên rèm xe.

Vừa nhìn qua,
nàng cũng cả kinh, chỉ thấy bốn phía quảng trường phấn hồng xen lẫn sắc xanh
rì, rõ ràng đều là các cô nương, tính ra, ít nhất cũng có năm sáu mươi người.

Giờ này khắc
này, đám cô nương không dời mắt nhìn về phía trung tâm của quảng trường.

Trần Dung theo
ánh mắt của các nàng nhìn lại.

Chỉ liếc mắt
một cái, nàng đã nhanh chóng thu hồi.

Người đứng ở
giữa quảng trường đúng là Nhiễm Mẫn, giờ này khắc này, y để trần cánh tay, tóc
dài đen bóng dùng một sợi dây màu đỏ buộc chặt, bạc môi gắt gao mím thành một
đường.

Không thể
không nói, Nhiễm Mẫn hành binh nhiều năm nên có một dáng người hoàn mỹ, làn da
y ẩm ướt đổ chút mồ hôi, dưới ánh mặt trời lóe lên từng giọt. Thân hình cường
tráng eo thon chân dài, giống như hạc trong bầy gà, lập tức khiến các thiếu
niên sĩ tộc bốn phía bị lu mờ. Ngay cả Hoàn Cửu lang có khí chất xuất chúng
cũng trở nên thua kém.

Lúc này hai
chân y chống vững, gõ vang từng nhịp trống. Ở bên cạnh y, Hoàn Cửu lang ngồi
đó, trước mặt bày một cây tranh, tay trái khẽ ấn, tay phải thì gảy.

Hai người phối
hợp vô cùng tốt, trong tiếng leng keng của đàn tranh, tiếng trống từng nhịp,
tiếng tranh lưu sướng, tiếng trống mạnh mẽ, làm cho người ta vừa nghe, giống
như quay trở về mấy trăm năm trước. Khi đó Gia Cát Lượng ngồi trên đầu tường
không có một bóng người mà tấu cầm, phía dưới là thiên quân vạn mã của Tư Mã Ý.

Tiếng tranh du
dương, trong trẻo, vô bi vô hỉ, giống như là một người ngoài cuộc đứng ở trên
đám mây nhìn xuống lịch sử bụi bậm. Tiếng trống dồn dập kịch liệt, vô cùng mạnh
mẽ giống như tướng quân trải qua trăm cuộc chiến sinh tử, đứng ở trước đống
xương trắng vì chúng sinh mà khóc lóc!

Hai âm thanh
siêu nhiên, trầm thấp, hợp cùng một chỗ, lại có một loại mỹ cảm cực hạn.

Đây là một
loại âm nhạc mà Trần Dung chưa từng nghe qua, một loại âm nhạc siêu việt.

Nàng giỏi về
cầm kĩ, có thể nói cũng là người tri âm, nhưng lúc này giờ phút này, trong tâm
linh của nàng chỉ có rung động! Nàng đột nhiên phát hiện ra, tiếng đàn hoa lệ,
kỹ xảo phiền phức kia của mình có vẻ quá nhỏ bé, quá nông cạn trong tiếng nhạc
đại bi đại ẩn này.

Theo nhịp đập
của Nhiễm Mẫn, cơ bắp rắn chắc dưới ánh mặt trời vũ động liên tục, dương cương
mĩ miều, vẻ đẹp này đủ để sánh ngang với khúc Quảng Lăng Kê Khang tấu nên khi
sắp bị tử hình.

(Kê Khang
làm quan một thời gian rồi từ quan đi trú ẩn, để hưởng cảnh tiêu diêu lúc về
già. Nhưng thảm thay, ông muốn tránh khỏi điều phiền lụy ở cõi trần thì lại còn
lận đận vì trần. Bấy giờ, nhà Ngụy suy vi, Tư Mã Chiêu có ý muốn soán ngôi
nên tìm mọi cách để trừ khử những kẻ nghịch với mình. Lúc ấy ở huyện Đông Bình
có người tên Lữ An vì ngưỡng mộ danh tiếng của Kê Khang nên tìm đến ra mắt. Hai
người kết bạn tâm giao. Chẳng ngờ Lữ An có một người anh họ tên Lữ Tốn vốn là
bộ hạ thân tín của Tư Mã Chiêu, ỷ thế hoành hành, thấy vợ của Lữ An xinh lịch
nên chiếm đoạt và bắt Lữ An hạ ngục.

Vì tình bạn,
Kê Khang đứng ra minh oan nhưng rồi cũng bị bọn quyền thần bắt giam. Kê Khang
vốn con rể trong tông thất nhà Ngụy, nên họ muốn tìm cách trừ tuyệt. Chúng lại
dựng chứng Kê Khang khinh vua Thang, vua Võ, Khổng Tử là có ý phản loạn nên kết
án tử hình.

Kê Khang vốn
có tài đàn. Khúc “Quảng Lăng” là do ông sáng tác.
)

Bởi vậy, mỗi
khi tiếng trống vừa dứt một âm, chúng nữ lang đồng thời thét chói tai ra tiếng,
đôi mắt đẹp sáng ngời dính chặt vào trên thân hình, trên khuôn mặt tuấn mỹ vô
trù của Nhiễm Mẫn. Mà Nhiễm Mẫn thủy chung cũng không ngẩng đầu lên, tựa hồ
không chú ý tới ánh mắt ái mộ của chúng nữ.

Không có bất
luận kẻ nào chú ý tới Trần Dung đã đến.

Trần Dung vén
rèm xe, nghiêng tai lắng nghe tiếng nhạc tuyệt vời đến cực điểm, cần cơ duyên
xảo hợp, cần phúc chí tâm linh mới có thể hợp tấu ra này thật lâu, nàng nhắm
hai mắt lại, gắt gao nắm tay.

Cũng không
biết qua bao lâu, tiếng tranh im bặt, sau đó, Nhiễm Mẫn ngửa đầu cười vang, hai
tay ném dùi trống ra xa, hét lớn: “Thống khoái, rất thống khoái!”

Tiếng cười to
hào khí can vân của y còn chưa dừng, chúng nữ lang đã thét chói tai liên tiếp,
vọt về phía y và Hoàn Cửu lang.

Trong nháy
mắt, hai người đã bị bao phủ trong hương son phấn và sắc hồng sắc xanh.

Lúc này, Trần
Dung thu hồi ánh mắt, khẽ nói: “Trở về đi.” Thượng tẩu nghe xong, gật đầu, điều
khiển xe quay trở lại: Xem tình hình này, Nhiễm tướng quân không rảnh tiếp đãi
một nữ lang nho nhỏ, không đáng để nhắc tới của nhà mình rồi.

Báo cáo nội dung xấu