Mị Công Khanh - Chương 065

Chương 65: Nhiễm Mẫn và Trần Dung

Tin tức Vương
Thất lang đưa tới lễ vật cùng với việc ở chung với Trần Dung trong phủ Nam
Dương vương hai ngày hai đêm đồng thời được truyền lưu. Gần như là đột nhiên,
Trần Dung phát hiện sân viện của mình ngựa xe và nhóm nữ lang tới cầu kiến tới
xem náo nhiệt như nước chảy.

Đây là ngày
thứ ba khi Trần Dung trở lại trong phủ.

Nàng nghe
trong tiếng cười đùa trong phòng, ra hiệu với Bình ẩu rồi lén lút lùi về phía
sau. Nói chuyện với những người này suốt một hai canh giờ, Trần Dung thật sự
phiền chán với mấy câu hỏi không cần trả lời, lại luôn kèm theo lời ám chỉ kia.

Bình ẩu thấy
nàng lùi xuống, lặng lẽ gật đầu.

Trần Dung đi
ra sau cửa, xoay nhanh người rồi bước đến giữa đám cây cối.

Trên bầu trời
thái dương nhô lên cao chiếu vào cơ thể ấm áp, Trần Dung nhìn ngắm, bước chậm
lại muốn trở lại tầm phòng lấy ra roi ngựa đùa nghịch một lúc.

Đúng lúc này,
bên ngoài tường vây truyền đến một giọng nói văn nhã: “Nghe nói ngoài thành
xuất hiện tung tích của người Hồ.”

Im lặng một
lúc, giọng nói của Trần Thuật vang lên: “Nhiễm tướng quân đang đi trên đường,
nói là buổi trưa sẽ tới.” Trong giọng nói mơ hồ có sầu lo.

Nhiễm Mẫn đã
trở lại rồi sao? Trần Dung cười lạnh một cái, xoay người trở về.

Nàng vừa mới
đi hai bước, đột nhiên, thân mình nàng cứng đờ, cả người không thể động đây.
Nhiễm Mẫn đã trở lại? Vào lúc này ư? Không đúng, không đúng, có chuyện không
đúng… Nàng giật mình một cái, đúng là có việc gì đó, nhớ ra rồi, lúc này y trở
về sẽ xảy ra một việc lớn.

Nghĩ đến đây,
Trần Dung chạy vào tẩm phòng, nàng tháo roi ngựa trên vách tường xuống, xoay
người lao ra ngoài.

Ngay khi nàng
hấp tấp xông ra, tiếng kêu của Trần Thiến truyền đến: “A Dung, A Dung, muội
định đi đâu vậy?”

Trần Vi cũng
kêu lên: “Ý, A Dung, sao trong tay muội lại cầm roi ngựa? Này, các nam nhân
không thích vẻ thô lỗ đó đâu.”

Trần Dung
không đáp, dưới chân nàng như có gió, cả người lao ra ra mũi tên, đảo mắt đã để
lại một đống cát bụi cho chúng nữ.

Chúng nữ nhất
thời choáng váng.

Trần Dung bằng
tốc độ nhanh nhất vọt tới chỗ đỗ xe ngựa, quát với một nô bộc: “Chở ta ra cửa
bắc!”

Nô bộc kia đã
lâu không thấy nữ lang nhà mình hoang mang rối loạn như thế, hắn chặp hai tay
nói: “Vâng.” Rồi chọn một chiếc xe ngựa tốt, nhảy lên vị trí xa phu.

Trần Dung ngồi
ở trong xe ngựa, nàng nhìn thái dương trên bầu trời, quát: “Nhanh hơn một
chút.”

“Vâng.”

“Nhanh hơn
chút nữa.”

“Vâng.”

Trong tiếng
liên thanh thúc giục của nàng, xe ngựa của Trần Dung lao đi với tốc độ rất
nhanh, cũng không quản người gác cổng hỏi han, cứ thế chạy ra khỏi đại môn Trần
phủ.

Đường phố Nam
Dương lạnh lùng hơn nhiều so với hai ngày trước, trên đường không có người đi
qua đi lại, ngay cả xe ngựa dạo chơi của chúng sĩ tộc đệ tử cũng không thấy
đâu.

Dưới tình
huống như vậy, xe ngựa thực thuận lợi đến cửa bắc.

Xe ngựa dừng
lại, tiếng xa phu truyền đến đến: “Nữ lang.” Trong giọng nói có chút không xác
định.

Trần Dung vén
rèm xe.

Chỉ thấy hai
bên cửa thành có hai mươi binh lính được võ trang đầy đủ, cầm trường kích canh
giữ ở nơi đó. Lại ngẩng đầu lên, trên đỉnh tường thành, mười mấy kẻ sĩ trung
niên mặc trường bào, cao quan bác mang xuất hiện ở trong tầm nhìn. Chỉ liếc mắt
một cái, Trần Dung đã nhận ra trong những người này, có Ngu Công, có Trương
Công Thiên, cũng có Trần Công Nhương của Trần phủ, đều là tộc trưởng của các sĩ
tộc có ảnh hưởng lớn trong thành Nam Dương.

Trần Dung thu
hồi ánh mắt, nói: “Tiếp tục chạy đi.”

Nô bộc kia
nhìn nàng, thấy biểu tình nàng kiên định thì thét dài một tiếng, điều khiển xe
ngựa chạy về phía trước.

Lúc này, Trần
Dung đã vén toàn bộ rèm xe lên, đem khung cảnh bên trong xe ngựa rành mạch hiện
ra trước mắt nhóm sĩ tốt.

Chúng sĩ tốt
liếc mắt nhìn một cái, nhất nhất thu hồi trường kích.

Chỉ chốc lát,
xe ngựa ra khỏi cửa thành.

Vừa mới bước
ra, Trần Dung nghe thấy một người khẽ nói: “Nữ lang này vào thời điểm hiện tại
còn chạy ra ngoài du ngoạn.”

Giọng nói kia
của sĩ tốt khiến cho xa phu bất an, hắn quay đầu gọi: “Nữ lang, chúng ta vẫn
nên…”

Trần Dung ngắt
lời hắn, nói với vẻ quyết đoán: “Tiếp tục chạy về phía trước.”

“Vâng.”

Xe ngựa ra
khỏi phạm vi của thành, chạy trên quan đạo.

Trên quan đạo
có vẻ thực hoang vắng, hai bên đều là bãi cỏ hoang vu khô cằn mênh mông vô bờ.
Trên bãi cỏ thường thường có thể nhìn thấy mấy mái nhà tranh nho nhỏ. Ở bên
đường, cũng có vài lưu dân nằm trên mặt đất vẫn không nhúc nhích, mùi tanh tưởi
xông vào mũi.

Nhìn thấy tình
cảnh này, xa phu kêu lên: “Nữ lang.”

“Đừng nói
nữa.” Tiếng nói đè thấp của Trần Dung truyền đến: “Ngươi cứ điều khiển xe chạy
về phía trước, nếu có lưu dân ngăn trở, mặc kệ là ai thì cứ xông vượt qua.” Lúc
này nàng đã kéo rèm xe xuống.

Xa phu chần chừ
rồi lên tiếng, vẫn điều khiển xe ngựa tiếp tục phóng về phía trước.

Càng đi, nhà
tranh cùng lưu dân hai bên đường càng ngày càng nhiều, thậm chí Trần Dung còn
nhìn thấy có một thiếu niên hơn mười tuổi đang dùng tay nhổ cỏ lên ăn. Hai bên
đường có hơn mười hai mươi người tụ tập cùng một chỗ, dựa sát vào nhau để sưởi
ấm. Khi những người này nhìn thấy xe ngựa của Trần Dung cô độc chạy trên đường
thì hai mắt đều phát sáng. Trong mệnh lệnh thô ráp chói tai, hai hài tử tầm ba
bốn tuổi lắc la lắc lư đi ra, đến đứng giữa quan đạo.

Xa phu nhìn
mấy hài tử đứng ở giữa đường, động tác điều khiển xe không tự chủ được chậm
lại.

Trong xe ngựa
Trần Dung hỏi: “Tại sao lại chạy chậm lại?”

Giọng nói bất
an của xa phu truyền đến: “Nữ lang, là hai hài tử, có một đứa là nữ oa, bọn nó
đang đứng chắn giữa đường.”

Trần Dung sầm
mặt xuống, ra lệnh: “Lập tức cao giọng bảo bọn nó lui ra, đồng thời xe ngựa
không thể giảm tốc!”

“Vâng.” Xa phu
vung roi ngựa, cao giọng quát: “Lui ra, lui ra đi! Đều lui ra cho ta!”

Tiếng quát của
hắn một tiếng so với một tiếng càng thêm nghiêm khắc, nhưng hai hài tử vẫn đứng
ở giữa đường kia không hề nhúc nhích. Thậm chí, trong tiếng quát của hắn, một
phụ nhân hai mươi mấy tuổi cũng đứng lên, ra đứng phía sau hai hài tử kia.

Trong tiếng
hét vang của xa phu đã có chút nóng nảy, hắn rống giọng: “Bảo các ngươi lui ra,
có nghe hay không?”

Trần Dung lắng
nghe rồi nhẹ nhàng vén lên một góc. Nàng nhìn quan đạo phía trước, nhóm lưu dân
tầm bảy mươi, tám mươi người tụ tập thành đôi, ở phía sau bọn họ, nàng còn thấy
được khoảng mười hài cốt của hài tử. Hài cốt này không còn nguyên vẹn, dường
như mỗi một miếng thịt nhỏ đều bị liếm sạch, xương cốt đều bị nấu đi nấu lại
nên mới sạch sẽ như thế. Sau đó, Trần Dung lại liếc mắt nhìn ba người chặn
đường phía trước. Nàng kéo rèm xe xuống, hung hăng quát: “Toàn tốc đánh xe vượt
lên đi!”

Xa phu kinh
hãi, vội la lên: “Nhưng mà nữ lang, bọn nó là hài tử!”

“Không muốn
chết thì toàn tốc đánh xe vượt qua!” Trong giọng nói của Trần Dung đã có vẻ
ngoan tuyệt khi nhìn quen sinh tử, trên thực tế, kiếp trước khi làm bạn bên
người Nhiễm Mẫn, nàng thật sự đã nhìn quen với việc giết người. Thấy xa phu
không trả lời mình, Trần Dung hét to: “Đánh xe đi! Ta lệnh cho ngươi đánh xe!”

Sau một lúc
lâu, xa phu mới cắn răng trả lời: “Vâng.” Lời vừa thốt ra, hắn dắt cổ họng, đỏ
mặt hét to: “Tránh ra, có nghe hay không? Không tránh ra ta sẽ xông qua đó! Giá…”

Vó ngựa, bánh
xe xóc nảy, Trần Dung thấy tốc độ của xe lập tức tăng lên.

Xe ngựa càng
lúc càng nhanh.

Hai hài tử và
một nữ nhân đứng trên quan đạo vẫn không nhúc nhích, không hề có ý tứ tránh né.

Mà ở bên cạnh
bọn họ, một đại hán mắt mở to như chuông đồng đang sợ hãi kêu lên: “Mau mau
dừng xe, mau mau dừng xe.”

Ở phía sau hắn
là một thiếu phụ có bộ mặt tú lệ khóc kêu: “Mau dừng xe, mau mau dừng xe đi.
Ông trời sẽ giết mấy kẻ sĩ tộc các ngươi mà!”

Hai lưu dân
bên cạnh thì có ánh mắt đờ đẫn, biểu tình ngẩn ngơ nhìn một cảnh này.

Xe ngựa khiến
cát bụi bốc lên, mệnh lệnh của Trần Dung vang lên: “Đừng để ý đến bọn họ, đánh
xe tiếp đi!”

“Vâng.” Xa phu
cao giọng lên tiếng, tay phải hắn vung roi ngựa, nhắm hai mắt lại hét to: “Giá…”

Xe ngựa va
chạm xông qua! Chỉ nghe thấy tiếng động thân thể bị đập mạnh truyền đến. Ngay
sau đó, xe ngựa hơi nghiêng đi, tốc độ chậm lại.

Mười mấy tiếng
hoan hô truyền đến, chúng lưu dân lao về phía xe ngựa.

Xa phu vội
vàng mở hai mắt, kỹ thuật điều khiển xe của hắn rất tài giỏi, chỉ vung roi vài
cái, toa xe rốt cục vững vàng.

Xe ngựa xông
qua, bỏ chúng lưu dân lại phía sau, cũng ném ba thân thể trọng thương chảy máu
lại.

Xa phu quay
đầu lại, chỉ liếc nhìn một cái thì hắn suýt nữa nôn mửa ra tiếng.

Chỉ thấy đại
hán mắt to như chuông đồng kia cầm trong tay một con dao nhọn đi đến trước mặt
ba người. Gã giơ tay chém xuống, ba người bị thương đang giãy giụa vặn vẹo
không thấy nhúc nhích nữa.

Ở bên cạnh đại
hán, thiếu phụ tú lệ kia đang chỉ huy vài lưu dân dùng chậu chứa máu tươi ba
người chảy xuống.

Xa phu nôn
khan hai tiếng, nhịn không được nói với Trần Dung: “Nữ lang, may mắn là người
có trí tuệ.”

Trần Dung
không trả lời.

Xe ngựa cứ đi
như thế một lúc lâu, phía trước bỗng thấy cát bụi cuồn cuộn. Trong đám cát bụi,
một cờ xí mặt trên viết chữ “Mẫn” như ẩn như hiện.

Trần Dung thấy
thế, ra lệnh: “Dừng lại đi.”

“Vâng.” Xe
ngựa điều khiển đến bên cạnh đường, chậm rãi dừng lại.

Trần Dung vén
lên rèm xe.

Trong nháy
mắt, đám cát bụi kia đã tới gần.

Đúng lúc này,
Trần Dung mở ra cửa xe, thăm dò nhìn ngắm bên ngoài

Dưới cờ xí,
nam nhân mặc khôi giáp màu đen, tuấn mỹ lãnh khốc đang nghe người bên cạnh nói
nhỏ, rồi quay đầu nhìn về phía Trần Dung.

Tay phải của y
vung lên, đội ngũ chỉ có hai trăm người liền ngừng lại.

Nhiễm Mẫn cưỡi
ngựa tới gần Trần Dung, chỉ chốc lát, y điều khiển tuấn mã màu đỏ ngừng lại,
nhìn về phía Trần Dung. Nhìn nàng, hai tay y chặp lại, nói với giọng khách khí:
“Lúc này Tôn Diễn tích trữ lương thực, may mà có nữ lang tương trợ, Nhiễm Mẫn
vô cùng cảm kích.”

Trần Dung nhìn
y. Khi đối mặt với con ngươi đen hàm chứa tươi cười kia của y, Trần Dung cúi
đầu xuống, hơi hơi hạ thấp người, nói: “Thỉnh tướng quân lại đây, ta có chuyện
muốn nói.”

Nhiễm Mẫn đá
bụng ngựa, đi đến bên cạnh nàng.

Y dựa vào gần
như thế, gần gũi đến mức nàng có thể ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên cơ thể
y.

Trần Dung
ngẩng đầu lên, nàng liếc nhìn về phía sau y, thấp giọng nói: “Tướng quân đang
trở về thành Nam Dương sao?”

“Đúng vậy.”
Nhiễm Mẫn kinh ngạc nhíu mày, đột nhiên hỏi: “Nữ lang một mình ra khỏi thành,
là vì tìm ta?”

Trần Dung gật
đầu.

Nhiễm Mẫn trở
nên nghiêm túc, y lại chắp hai tay: “Mời nói.”

Trần Dung rủ
hai mắt, nói: “Lần này tướng quân trở về, có phải dẫn theo vài thiên tướng phụ
tá từng xuất thân là sĩ tộc hay không?”

Nhiễm Mẫn nhìn
nàng chằm chằm, bất mãn nói: “Loại sự tình này Tôn Diễn cũng nói với phụ nhân
như nàng sao?”

Trần Dung
ngẩng đầu nhìn y, trầm giọng nói: “Ta là phụ nhân, tại thời điểm này mạo hiểm
tiến đến, chính là muốn nói với tướng quân một câu. Nay khắp thành Nam Dương
đều có đồn đãi. Rất nhiều sĩ tộc đều tin rằng tướng quân sẽ thay Thạch Hổ đoạt
lấy thành Nam Dương. Nhưng mà, cũng có một số sĩ tộc cũng không tin tưởng, bọn
họ biết, tướng quân rất hận người Hồ. Không cần phải nghĩ, khi tướng quân vào
thành thì có không ít sĩ tộc tiến đến nghênh đón, nếu lúc này người bên cạnh
của tướng quân xuất kỳ bất ý ám sát vài tộc trưởng đức cao vọng trọng trong sĩ
tộc, đến lúc đó tướng quân sẽ làm thế nào?”

Trần Dung nâng
lên chiếc cằm nhỏ, mở to mắt nhìn Nhiễm Mẫn, nói với vẻ oán hận: “Hừ, ngài nghĩ
rằng ta muốn chạy ra sao? Nếu không phải trong lúc vô ý nghe thấy một vài lời
nói nhỏ, cảm giác được sự việc có vấn đề, ta ra đây làm gì.”

Nàng nói tới
đây, tay phải cầm roi ngựa vung lên, quát với xa phu: “Đi thôi!”

Xa phu lên
tiếng, xe ngựa lại khởi động.

Đúng lúc này,
tay phải Nhiễm Mẫn duỗi ra, y cầm cổ tay của Trần Dung. Y nhìn nàng chằm chằm,
trầm giọng nói: “Đi cùng nhau đi.”

Hai mắt thoáng
nhìn, y trông thấy trên xe và ngựa kéo có vấy máu tươi, tức thì, Nhiễm Mẫn
nhếch miệng cười, vô cùng chói mắt: “Vì gặp ta, một nữ lang nho nhỏ như nàng
cũng dám tàn nhẫn giết người sao?”

Trần Dung hừ
mạnh một tiếng, tay trái vung qua, muốn thoát khỏi nắm giữ của y.

Nhưng nàng vừa
động đây, Nhiễm Mẫn lại cầm thật chặt.

Nhìn nàng thật
gần, y dựa sát vào nàng một chút, khẽ dặn dò: “Đừng náo loạn, ta phải đi hỏi
một câu, xử lý tốt rồi thì cùng đồng hành.”

Khi nói
chuyện, hơi thở ấm áp thổi vào trong lỗ tai nàng, khiến Trần Dung không thể tự
áp chế run rẩy, trong nháy mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ửng hồng, hô hấp
hỗn loạn.

Đầu tiên Nhiễm
Mẫn nhíu mày, sau đó y cẩn thận đánh giá nàng. Đột nhiên, y thấp giọng nỉ non:
“Hôm nay mới biết, nữ lang đúng là xinh đẹp dụ hoặc người khác.”

Một câu vừa
thốt ra, Trần Dung đã khẽ quát: “Câm miệng!” Nàng giơ roi ngựa lên, nói bằng
giọng hung tợn: “Những lời thế này về sau ngươi không được nói nữa! Bằng không
đừng trách ta tiên hạ vô tình (lưỡi roi vô tình)!”

Nhiễm Mẫn ngẩn
ra, đảo mắt lại cười ha hả. Trong tiếng cười vang, y quay đầu ngựa, trở về
trong đội ngũ.

Y ngồi ngay
ngắn ở trên lưng ngựa, hai mắt như điện lạnh lùng nhìn mọi người. Một lát sau,
trường kích của Nhiễm Mẫn chỉ về phía đội ngũ, quát: “Ngươi, ngươi, ngươi,
ngươi, còn có ngươi, đều đứng ra cho ta!”

Năm người bị y
chỉ không khỏi hai mặt nhìn nhau, bọn họ do dự một chút, rồi chậm chạp bước ra.

Trường kích
của Nhiễm Mẫn đặt vào cổ họng của một người đứng giữa!

Mũi kích lạnh
lẽo thấu xương, khí thế bức người. Người nọ không tự chủ được lui ra sau một
bước, run giọng hỏi: “Tướng quân, tướng quân đây là có ý gì?”

Khuôn mặt tuấn
tú của Nhiễm Mẫn lạnh lùng, y quát lên một tiếng: “Nói! Thạch Hổ bảo ngươi đến
đây là có dụng ý gì?”

Lời vừa dứt, “Bịch”
một tiếng, người trong sĩ tộc đứng bên phải thứ bốn kia, không biết vì sao hai
đầu gối mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất.

Nhiễm Mẫn thấy
thế, hai mắt trợn to, hàn quang thô bạo lóe ra: Quả nhiên có vấn đề!

Tay phải y khẽ
nâng, trường kích trong tay đưa về phía trước.

Tức thì, kẻ sĩ
bị trường kích chỉ vào rốt cuộc không nhịn nổi nữa, hắn vội quỳ xuống đất, run
giọng kêu lên: “Đừng, đừng giết ta, ta nói, ta nói… Là bệ hạ, bệ hạ nói, tâm
của tướng quân đều ở bên người Hán, như vậy không tốt, người muốn khi chúng ta
theo tướng quân vào thành thì thuận tay giết vài thủ lĩnh đức cao vọng trọng
trong sĩ tộc.”

Quả nhiên
giống như lời của Trần thị A Dung, nàng chỉ là một nữ lang nho nhỏ, tin tức bí
mật thế này nàng nghe được từ đâu? Không tự chủ được, Nhiễm Mẫn quay đầu nhìn
về phía Trần Dung.

Y trông thấy
là giai nhân bên cạnh hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh diễm động lòng người, eo
nhỏ chỉ vừa một bàn tay.

Nhiễm Mẫn thu
hồi ánh mắt, nhìn chằm chằm kẻ sĩ kia, nặng nề nói: “Nam Dương vương thì sao?
Bệ hạ không cần các ngươi cũng thuận tay giết lão ta ư?”

Kẻ sĩ kia liên
tục lắc đầu, nằm ở trên đất vội vàng nói: “Không, không, bệ hạ nói, dù lão già
Nam Dương vương đó có ở đây, thành Nam Dương cũng không có gì đáng sợ.”

Nhiễm Mẫn thu
hồi trường kích, quát: “Lí Vì.”

“Dạ.”

“Lôi bọn họ
xuống, hỏi một chút xem còn có đồng lõa nào không, hỏi xong thì tùy ngươi xử
trí.”

“Vâng!” Một
người trung niên thân hình cao gầy, khí chất âm lãnh giục ngựa bước ra khỏi
hàng, vung tay lên, sai người lôi kẻ sĩ đang hô to gọi nhỏ cầu xin tha thứ kia
xuống.

Nhiễm Mẫn điều
khiển ngựa hướng về phía Trần Dung, thấy Trần Dung vẫn đang nhìn theo kẻ sĩ
kia, y khẽ cười nói: “Đừng nhìn, ở chỗ đó không có cảnh đẹp gì đâu, cũng không
có mỹ nam!”

Trần Dung hừ
một tiếng, quay đầu nhìn về phía y. Lúc này, Nhiễm Mẫn cũng đang nhìn nàng.

Bốn mắt nhìn
nhau, Nhiễm Mẫn cau mày, nghiêm túc hỏi: “Nữ lang, ta thực không hiểu đã đắc
tội gì với nàng?”

Trần Dung
nhanh chóng trả lời: “Không có.”

“Thật sao?”

“Tất nhiên là
thật.” Trần Dung liếc mắt xem thường, nhịn không được nói: “Việc ở nơi đây đã
xong, chúng ta đi đây.” Dứt lời, tay phải đặt lên rèm xe, định kéo nó xuống.

Đúng lúc này,
tay Nhiễm Mẫn nhanh như chớp vươn ra, lại chế trụ cổ tay nàng. Sau khi y nắm cổ
tay nàng thì kéo xuống, bao bọc toàn bộ bàn tay nhỏ nhắn của nàng trong lòng
bàn tay mình.

Bàn tay to của
y thật ấm áp, phủ lên bàn tay nhỏ bé của nàng. Ngay lập tức, mặt Trần Dung đỏ
tới gáy, nàng giương mắt nhìn y, trong ánh mắt, ngoại trừ kinh hoảng, lại lấp
lánh ánh lệ.

Nhiễm Mẫn thấy
kỳ lạ, y giục ngựa tới gần nàng. Lần này, y chỉ cách nàng có một tấc, hô hấp
của hai người đều quấn quanh lẫn nhau.

Nhiễm Mẫn từ
trên cao nhìn xuống khuôn mặt nhỏ nhắn tinh mỹ, bạc môi y cố ý vô tình chạm nhẹ
và khuôn mặt đỏ hồng của nàng.

Từ lúc môi của
y vừa chạm vào, dường như Trần Dung bị dọa choáng váng, nàng khẽ hé miệng, nước
mắt lưng tròng ngẩng đầu nhìn y. Xem biểu tình kia của nàng, vốn là muốn lên
án, nhưng chỉ chớp mắt, lại chỉ có vẻ rưng rưng cùng ủy khuất.

Nhiễm Mẫn vẫn
không chuyển mắt nhìn nàng chăm chú, theo dõi từng biểu tình biến hóa của nàng.
Thấy thế, y nhíu mày rậm, trên gương mặt tuấn mỹ không tỳ vết lộ ra một chút
tươi cười nhợt nhạt mang theo hứng thú. Bạc môi y khẽ nhếch lên, giọng nói khàn
khàn: “Trần thị A Dung, ta sẽ hướng Trần phủ xin cưới nàng.”

“Không!” Trần
Dung thét chói tai ra tiếng. Hai tay nàng đều vung lên, đập lung tung vào trong
ngực y, nói: “Ngài cách ta xa một chút.”

Nhiễm Mẫn
không hề động đây. Y tùy ý để nàng đấm y, y vươn tay phải, nhẹ nhàng mà ôn nhu
lau lệ trên gương mặt nàng. Rủ mắt xuống, y nhìn chằm chằm giọt nước mắt trên
ngón tay kia, bạc môi khẽ hé, đem nó nuốt vào trong bụng.

Động tác này…
Trần Dung choáng váng, nàng kinh ngạc khẽ hé đôi môi đỏ mọng, ngơ ngác nhìn
động tác của y.

Sau khi Nhiễm
Mẫn khẽ liếm nước mắt của nàng, mày rậm nhướn lên, y nói: “Hơi mặn.” Y ngẩng
đầu Trần Dung, hỏi: “Nàng thật sự chưa từng gặp qua ta sao?”

“Ta đã nói
không có!”

Nghe thấy
tiếng gầm nhẹ của Trần Dung, Nhiễm Mẫn khẽ cười. Y lại vươn tay ra, nhẹ nhàng
xoa mặt nàng. Ngón tay thô ráp ở trên mặt Trần Dung ôn nhu vuốt ve từng chút
một, y chậm rãi lau đi mọi giọt lệ trên mặt nàng, sau đó, y cúi đầu, chóp mũi
hai người gần như chạm vào nhau, y khẽ hỏi: “Thực sự không muốn ta cưới nàng
sao?”

Báo cáo nội dung xấu