Ba người lính ngự lâm - Chương 63 phần 2

- Là của các bạn hoặc của kẻ thù của chúng ta -
Milady trả lời với một vẻ bình tĩnh đáng sợ - Em ở đâu cứ ở yên đấy, có thế nào
chị sẽ bảo em.

Bà Bonacieux đứng ngây ra, câm lặng, bất động như
một pho tượng.

Tiếng vó ngựa mỗi lúc một rầm rập hơn, chắc không quá
một trăm năm mươi bước, tuy vẫn chưa trông thấy, đó là vì con đường có chỗ gấp
khúc, tuy nhiên tiếng vó ngựa trở nên quá rõ đến nỗi có thể đếm được bao nhiêu
con ngựa qua tiếng móng sắt đổ dồn dập xuống mặt đường.

Milady cố giương mắt ra nhìn. Trời hãy còn khá sáng
để nhận rõ những ai đang phi tới.

Bỗng ở khúc ngoặt mụ thấy loang loáng những chiếc mũ
đính ngự cài lông chim phần phật. Mụ đếm, hai, rồi năm, rồi tám kỵ sĩ, người nọ
cách người kia chừng hai thân ngựa.

Milady rên lên một tiếng than như bị tắc thở. Mụ
nhận ra người đi đầu là D'Artagnan.

- Ôi Chúa ơi! Chúa ơi! - Bà Bonacieux kêu lên - có
chuyện gì vậy?

- Đó là đồng phục bọn cận vệ của Giáo chủ đấy. Không
được để lỡ một giây nào nữa! - Milady kêu lên - Trốn thôi, trốn thôi.

- Vâng, vâng, trốn thôi? - Bà Bonacieux lắp lại,
nhưng không thể nhấc nổi chân, như bị đóng đinh tại chỗ vì quá đỗi kinh hoàng.

Có tiếng ngựa chạy ngang qua phía dưới cửa sổ.

- Lại đây nào? Kìa lại đây chứ! - Milady vừa hét lên
vừa kéo tay thiếu phụ - nhờ có mảnh vườn, chúng ta còn có thể trốn thoát, chị
có chìa khóa đây. Những nhanh lên, năm phút nữa là quá muộn mất rồi.

Bà Bonacieux cố cất bước, được hai bước thì quỵ gối
xuống.

Milady cố đỡ nàng dậy và lôi nàng đi nhưng không
nổi.

- Đúng lúc ấy mụ nghe thấy tiếng bánh xe lăn vì thấy
các chàng ngự lâm quân, chiếc xe đã chồm lên phóng mất. Rồi ba bốn tiếng súng
nổ vang.

- Lần cuối cùng tôi hỏi đây, cô có muốn đi không?

- Ôi, Chúa ơi! Chúa ơi! Chị thấy rõ em không còn đủ
sức nữa mà! Chị thừa thấy em không thể bước nổi nữa. Chị trốn một mình đi.

- Trốn một mình ư? Để cô lại đây ư? Không, không,
không đời nào! - Milady thét lên.

Bỗng mụ đứng sững lại. Một ánh sắc xám tóe ra trong
đôi mắt mụ. Mụ chạy tới bàn ăn, cậy cực nhanh mặt nhẫn lấy ra một chất gì trong
đó đổ vào cốc rưòu của bà Bonacieux. Đó là một hạt màu đỏ nhờ, tan ra ngay lập
tức.

Rồi cầm chiếc cốc bằng bàn tay quả quyết và bảo bà
Bonacieux.

- Uống đi, loại vang này sẽ đem lại sức mạnh cho em,
uống đi em.

Và mụ đưa chiếc cốc lại gần môi thiếu phụ. Nàng uống
theo như một cái máy.

Milady đặt cốc xuống bàn vôi nụ cười độc địa, nhủ
thầm:

- Chà, thật ra ta cũng chẳng muốn trả thù thế này
đâu, những còn làm được thì vẫn phải làm thôi.

Và mụ lao ra khỏi căn phòng.

Bà Bonacieux nhìn theo mụ chạy trốn, không thể đi
theo.

Nàng như người đang mơ thấy người ta truy đuổi mình
mà có cố cũng không bước nổi.

Vài phút trôi qua. Có tiếng đập cổng ầm ầm khủng
khiếp.

Mỗi giây, mỗi phút, bà Bonacieux lại mong thấy
Milady quay lại nhưng không thấy.

Nhiều lúc, hẳn vì hoảng sợ, mồ hôi lạnh toát ra trên
vầng trán nóng bỏng của nàng.

Cuối cùng nàng thấy tiếng kêu kin kít của cổng sắt
mở ra, tiếng ủng và tiếng đinh thúc ngựa vọng lên trên cầu thang. Rồi tiếng rầm
rì đang đến gần, và giữa những tiếng đó nàng nghe như thấy nói đốn tên ai đó.

Bỗng nàng hét lên sung sướng và lao ra cửa, nàng
nhận ra đó là tiếng của D'Artagnan.

- D'Artagnan! D'Artagnan! - Nàng hét lên - có phải
chàng không? Đây cơ mà, đây cơ mà.

- Constance? Constance - Chàng trai trẻ đáp - Em ở
đâu?

- Chúa ơi!

Ngay lúc đó, cánh cửa căn phòng nhỏ bật tung ra(1).
Nhiều người nhảy bổ vào trong phòng. Bà Bonacieux đã ngã xuống chiếc ghế băng
và không thể cử động nữa.

D'Artagnan ném khẩu súng ngắn còn đang bốc khói vẫn
cầm trong tay và quỳ xuống trước người yêu của mình. Athos cài súng của mình vào
đai lưng. Porthos và Aramis tra gươm trần vào vỏ.

(1) Đây
cũng là một sự sơ xuất của tác giả. Vì Milady sau khi đầu độc Constance lao ra
khỏi phòng. Constance không đóng cửa lại. Milady cũng không khóa ngoài, thì làm
sao lại phải đạp cửa tung ra?

- Ôi, D'Artagnan? D'Artagnan yêu dấu của em! Vậy là
cuối cùng anh đã đến, anh không lừa dối em, đúng là anh đây mà!

- Đúng, đúng anh đây, Constance ạ! Xum họp rồi!

- Ôi! Thế mà bà ta cứ nói anh sẽ không đến, em cứ hy
vọng thầm. Em đã không muốn trốn mà? Ôi, em làm thế là đúng quá rồi, em sung
sướng biết bao!

Nghe tiếng bà ta Athos đang ngồi yên liền đứng phắt
lên.

- Bà ta, bà ta là ai? - D'Artagnan hỏi.

- Là bạn của em mà, cái bà vì yêu mến em muốn giúp
em thoát khỏi bọn bạo ngược, cái bà đã tưởng nhầm bọn anh là cận vệ của Giáo
chủ, vừa mới trốn khỏi đây.

- Bạn em! - D'Artagnan kêu lên, mặt trắng nhợt ra
hơn cả tấm voan trắng của người tình - em muốn nói đến người bạn nào vậy?

- Là người có xe đỗ ở ngoài cổng, người đàn bà nói
là bạn anh ấy, D'Artagnan, người đàn bà mà anh đã kể hết với bà ta ấy.

- Tên mụ, tên của mụ - D'Artagnan hét lên - Chúa ơi,
em không biết tên của mụ ư?

- Có chứ, người ta đã nhắc tới cái tên đó trước mặt
em, khoan đã, nhưng sao lạ thế này… Ôi, lạy Chúa! Đầu tôi quay cuồng, tôi không
thấy gì nữa.

- Giúp tôi, các bạn, giúp tôi với! Tay nàng lạnh hết
rồi - D'Artagnan kêu lên - nàng ấm rồi. Chúa ơi! Nàng bất tỉnh rồi!

Trong lúc Porthos hết sức gào lên kêu cứu, Aramis
chạy đến bàn ăn lấy một cốc nước, nhưng chàng dừng lại vì thấy mặt Athos biến
sắc đi khủng khiếp, vẫn đứng trước bàn, tóc dựng ngược lên, mắt đờ ra kinh
hoàng nhìn vào một trong những chiếc cốc và đang day dứt bởi một ngờ vực khủng
khiếp nhất.

- Ôi! - Athos nói - Ôi! Không, không thể thế được!
Chúa không cho phép một tội ác đến như vậy!

- Nước, nước, D'Artagnan thét lên - nước đâu?

- Ô, người phụ nữ tội nghiệp, người phụ nữ tội
nghiệp - Athos lẩm bẩm bằng một giọng xé lòng.

- Bà Bonacieux mở lại mắt dưới những cái hôn của
D'Artagnan.

- Nàng tỉnh lại rồi! - Chàng trai trẻ reo lên, ôi,
lạy Chúa? Lạy Chúa tôi? Con cám ơn Người!

- Thưa bà - Athos nói - Thưa bà, nhân danh Chúa
trời, chiếc cốc uống cạn kia là cho ai?

- Cho tôi, thưa ông… thiếu phụ trả lời bằng một
giọng thều thào.

- Nhưng ai đã rót rượu vang vào chiếc cốc đó?

- Bà ta - Nhưng, bà ta là ai?

- À, tôi nhớ ra rồi - bà Bonacieux nói - nữ Bá tước
De Winter.

Cả bốn người bạn đều cùng thét lên một tiếng duy
nhất nhưng tiếng thét của Athos át đi tất cả.

Cùng lúc ấy, mặt bà Bonacieux trở nên xám ngoét, một
cơn đau ngấm ngầm đang vật vã nàng, nàng hổn hển ngã vào vòng tay của Porthos
và Aramis.

D'Artagnan nắm chặt bàn tay Athos với một nỗi lo khó
tả, và nói:

- Thế nào! Anh tin.

Chàng nức nở không nói được nên lời.

- Tôi tin tất - Athos cắn môi đến bật máu để nén
tiếng thở dài.

- D'Artagnan? D'Artagnan? - Bà Bonacieux kêu lên -
Anh ở đâu? Đừng rời bỏ em, anh biết rõ là em sắp chết mà?

D'Artagnan rời bàn tay Athos mà chàng vẫn còn đang
co quắp nắm chặt lấy, chạy đến với nàng.

Khuôn mặt rất đẹp của nàng đã hoàn toàn biến đổi,
đôi mắt chong chong không còn nhìn vào đâu nữa, người nàng quằn quại, trán đầm
đìa mồ hôi.

- Nhân danh Chúa trời! Chạy đi, gọi lên, Porthos,
Aramis, xin cấp cứu mau!

- Vô ích thôi! - Athos nói - Vô ích, với thứ thuốc
độc con mụ ấy đổ vào, không có thuốc giải độc đâu.

- Vâng, vâng, gọi cấp cứu, gọi cấp cứu? - Bà
Bonacieux lẩm bẩm - cấp cứu!

Rồi, thu hết sức lực, nàng ôm lấy đầu chàng trai
trẻ, nhìn chàng một lát, như thể tất cả linh hồn nàng đều thu vào đấy, và nghẹn
ngào thét lên một tiếng, áp môi mình vào môi chàng.

- Constance! Constance ơi! - D'Artagnan thét lên.

Một hơi thở hắt ra từ miệng nàng Constance, lướt qua
miệng D'Artagnan. Hơi thở ấy, chính là linh hồn trong trắng và trinh bạch và
rất đỗi yêu thương đang bay trở về trời.

D'Artagnan chỉ còn ôm chặt một xác người trong tay.

Chàng trai trẻ thét lên một tiếng và ngã vật ra cạnh
người yêu của mình cũng tái nhợt đi và lạnh ngắt như nàng.

Porthos khóc, Aramis giơ nắm đấm lên trời. Athos làm
dấu thánh.

Vừa lúc ấy một người đàn ông hiện ra ở trước cửa,
hầu như cũng nhợt nhạt như những người ở trong phòng, nhìn khắp xung quanh,
thấy bà Bonacieux đã chết, và D'Artagnan đang ngất đi.

Người này xuất hiện đúng vào giây phút kinh hoàng
tiếp theo những thảm họa lớn.

- Nếu tôi không nhầm - Ông ta nói - đây là ông
D'Artagnan và các ông là ba người bạn của ông ấy, các ông Aramis, Porthos và
Aramis.

Mấy người nghe thấy nói đến tên mình ngạc nhiên nhìn
người lạ mặt. Cả ba đều hình như nhận ra ông ta.

- Thưa các vị - người mới đến nói - các vị cũng như
tôi đều tìm kiếm một con đàn bà mà - Ông ta mỉm một nụ cười ghê sợ - chắc nó đã
qua đây, bởi tôi thấy ở đây có một xác chết.

Cả ba người đều im không nói. Chỉ có tiếng nói và
khuôn mặt là gợi họ nhớ đến một người đã từng gặp, tuy nhiên lại không thể nhớ
rõ đã gặp trong trường hợp nào.

- Thưa các vị - người lạ tiếp tục - thôi thì vì các
ông chẳng buồn nhận ra một người có lẽ các ông đã hai lần cứu mạng, tôi đành
phải xưng tên ra vậy. Tôi là Huân tước De Winter, em chồng của mụ đàn bà đó.

Cả ba người cùng ồ lên kinh ngạc.

Athos đứng dậy chìa tay ra cho ông ta và nói:

- Rất hoan nghênh ông, Huân tước, ông là bạn bè của
chúng tôi mà.

- Từ Portsmouth đi sau con mụ đó năm giờ - Huân tước
De Winter nói - Tôi đến Bulônhơ sau mụ ba tiếng, tôi đến Saint Ômê chậm hơn nó
hai mươi phút, cuối cùng đến Liliê, tôi mất hút nó. Tôi đi lung tung hỏi thăm
mọi người thì thấy các ông đang phi ngựa qua rất nhanh. Tôi gọi các ông, các
ông không trả lời. Tôi muốn đi theo, nhưng ngựa tôi đã quá mệt, không thể đi
ngang tầm ngựa của các ông. Và tuy nhiên, hình như các ông mặc dầu đã đi nhanh
đến thế mà vẫn bị quá muộn khi đến nơi, ông thấy đấy - Athos vừa nói vừa chỉ
cho ông De Winter bà Bonacieux đã chết và D'Artagnan thì Porthos và Aramis đang
cố gọi cho tỉnh lại.

- Cả hai đều chết ư? - De Winter hỏi.

- Không, may sao, D'Artagnan chỉ bị ngất - Athos trả
lời.

- Thế thì tốt rồi!

Quả nhiên, đúng lúc đó, D'Artagnan mở mắt. Chàng rứt
ra khỏi tay Porthos và Aramis, như một người mất trí vồ lấy thi thể người yêu
của mình.

Athos đứng lên, bước lại phía bạn mình, chậm rãi
trang nghiêm, trìu mến ôm lấy chàng và vì chàng đang nức nở, Aramis nói với
chàng bằng một giọng đầy vẻ thuyết phục và cao thượng:

- Bạn ạ, hãy đàn ông lên nào, chỉ đàn bà mới khóc
người chết, còn đàn ông phải trả thù cho họ!

- Ồ, đúng - D'Artagnan nói – Đúng! Nếu là để trả
thù, tôi sẵn sàng theo anh!

Nhằm lúc hy vọng trả thù đem lại sức mạnh tinh thần
cho người bạn bất hạnh, Athos ra hiệu cho Porthos và Aramis đi tìm bà nhất.

Hai người gặp bà ở hành lang, còn đang hoàn toàn
hoang mang, bối rối trước bao nhiêu biến cố. Bà gọi mấy nữ tu sĩ, trái với tục
lệ của tu viện được tiếp xúc với năm người đàn ông.

- Thưa bà - Athos vừa khoác tay D'Artagnan vừa nói -
chúng tôi xin để lại để nhờ bà lo việc nhân đức cho thi hài của người đàn bà
bất hạnh này. Đó là một thiên thần nơi trần thế trước khi trở thành thiên thần
trên thượng giới. Xin bà hãy lo mai táng nàng như một trong các nữ tu sĩ của
bà. Chúng tôi sẽ quay lại cầu nguyện bên nấm mộ của nàng sau.

D'Artagnan úp mặt mình vào ngực Athos òa lên nức nở.

- Khóc đi - Athos nói - khóc đi trái tim đầy tình
yêu của tuổi trẻ và sức sống! Ôi, tôi cũng muốn có thể khóc được như bạn lắm!

Rồi chàng dìu bạn mình đi, âu yếm như một người cha,
an ủi như một tu bĩ, Và cao cả như một người đã từng chịu nhiều đau khổ.

Rồi cả năm người, theo sau là những người hầu, lên
ngựa tiến về thị trấn Bêtuyn, gặp một quán trọ ở đấy, họ dừng lại.

- Nhưng chúng ta không truy đuổi con mụ đó ư? -
D'Artagnan hỏi.

- Để sau đã - Athos nói -tôi đã có cách rồi.

- Nó sẽ thoát mất - Chàng trai trẻ nói tiếp - nó sẽ
thoát mất thôi, và sẽ là lỗi ở anh đấy, Athos ạ.

- Tôi xin đảm bảo về nó - Athos nói.

D'Artagnan rất tin vào lời hứa của bạn mình nên
chàng chỉ lặng lẽ cúi đầu đi vào quán.

Porthos và Aramis nhìn nhau, chẳng hiểu gì về lời
cam đoan của Athos.

Huân tước De Winter thì lại tin chàng nói thế để làm
vơi dịu nỗi đau đớn của D'Artagnan.

Khi đã yên tâm lữ điếm còn năm phòng trống, Athos
nói:

- Bây giờ xin các vị lui về phòng mình. D'Artagnan
cần được một mình để khóc và ngủ. Tôi sẽ lo tất cả. Xin cứ yên tâm.

- Tuy nhiên, tôi thấy hình như - Huân tước De Winter
nói - nếu như phải dùng cách nào để đối phó với con mụ nữ Bá tước ấy thì việc
đó phải liên quan đến tôi, nó là chị dâu tôi.

- Còn tôi - Athos nói - nó là vợ tôi.

D'Artagnan mỉm cười, bởi chàng hiểu Athos một khi đã
tiết lộ ra cái bí mật ấy tức là anh ấy đã tin chắc vào việc trả thù. Porthos và
Aramis nhìn nhau tái người đi. Huân tước thì nghĩ Athos là một gã điên.

- Các vị về phòng mình đi - Athos nói - cứ để mặc
tôi làm.

- Các vị quá rõ với tư cách là chồng mụ, thì việc đó
liên quan đến tôi Có điều, D'Artagnan, nếu cậu chưa làm mất, hãy trao lại mẩu
giấy đã tuột khỏi mũ thằng cha đó, và trên giấy ghi tên một làng…

- À! D'Artagnan nói - tôi hiểu rồi, cái tên ấy do
chính tay mụ ta viết…

- Cậu thấy chưa? - Athos nói - vẫn có Chúa ở trên
trời đấy chứ?

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.