Ba người lính ngự lâm - Chương 48 phần 2
-
Anh Athos thân mến - Aramis nói - Anh nói cứ như ông Nétxto mà ai cũng biết là
một nhà thông thái bậc nhất của Hy Lạp ấy.
-
Vậy thì! Dứt khoát nhé - Athos nói lại - Planchet và Bazin sẽ đi. Tóm lại, tôi
hoàn toàn vui vẻ giữ lại Grimaud, hắn đã quen tính nết chủ, tôi biết thế. Hôm
qua chắc hắn đã hết vía, chuyến đi này sẽ chỉ làm hại hắn.
Họ
cho gọi Planchet đến và cho hắn những chỉ dẫn. Hắn cũng đã được D'Artagnan báo
trước, đầu tiên là vinh quang, tiếp đến là tiền bạc rồi đến hiểm nguy.
-
Tôi sẽ giấu thư vào mép áo - Planchet nói - nếu bị bắt tôi sẽ nuốt ngay.
D'Artagnan
nói:
-
Ồ, thế thì anh không thể làm nổi nhiệm vụ này rồi.
-
Vậy tối nay ông sao cho tôi một bản, mai tôi sẽ thuộc lòng.
D'Artagnan
nhìn các bạn như muốn nói: "Thế nào! Tôi đã hứa với các anh mà?"
-
Bây giờ - Chàng tiếp tục căn dặn Planchet - Anh có tám ngày để đến gặp Huân
tước De Winter và có tám ngày để trở về đây, tổng cộng mười sáu ngày. Nếu đến
ngày thứ mười sáu sau khi khởi hành, tám giờ tối, anh chưa về đến nơi, sẽ không
có tiền, dù là tám giờ năm phút.
-
Vậy thì ông chủ - Planchet nói - mua cho tôi một cái đồng hồ!
-
Cầm lấy cái này! - Athos vừa nói vừa đưa cho hắn chiếc đồng hồ của mình rất hào
hiệp vô tư - Và hãy là một chàng trai can trường. Hãy nghĩ rằng nếu ngươi nói,
nếu ngươi ba hoa, nếu ngươi la cà, ngươi sẽ làm chủ ngươi bị chặt cổ, mà chủ
ngươi lại hết sức tin tưởng ở long trung thành của ngươi và đảm bảo cho ngươi.
Nhưng cũng cần nghĩ nếu do lỗi của ngươi, gây tai họa cho D'Artagnan, ta sẽ tìm
lại được ngươi ở bất cứ nơi đâu, và sẽ phanh thây ngươi.
-
Ồ, thưa ông - Planchet nói, vừa thấy tủi vì bị nghi ngờ và nhất là hoảng sợ về
sự bình thản của Athos.
-
Và ta - Porthos trợn tròn mắt lên - nên biết ta sẽ lột da mày.
-
Ôi, thưa ông!
-
Còn ta - Aramis nói bằng một giọng dịu dàng và du dương ta sẽ thiêu người dưới
lửa nhỏ như một tên mọi rợ.
-
Ôi, thưa ông!
Và
Planchet òa khóc, không biết do sự hãi trước những lời hăm dọa đối với hắn hay
vì cảm kích khi thấy bốn người bạn gắn bó chặt chẽ với nhau đến thế.
D'Artagnan
cầm tay và ôm hôn hắn và bảo:
-
Thấy chưa, Planchet, các ông ấy nói với ngươi như vậy là vì quý ta, nhưng trong
thâm tâm lại yêu mến ngươi.
-
Ôi thưa ông? - Planchet nói - hoặc tôi sẽ hoàn thành hoặc cứ cắt tôi ra làm
bốn. Cứ việc cắt tôi ra làm bốn, ông cứ tin là không còn sót mảnh nào chịu khai
báo đâu.
Chàng
quyết định tám giờ sáng hôm sau, Planchet sẽ ra đi cốt để như Planchet đã nói
với chàng, đêm có thể học thuộc lòng bức thư. Vậy là hắn có mười hai tiếng đồng
hồ để lo việc học. Và phải trở về lúc 8 giờ tối ngày thứ mười sáu.
Sáng
hôm sau lúc hắn sắp lên ngựa, D'Artagnan trong lòng vẫn cảm thấy lo lắng cho
Quận công De Buckingham, kéo Planchet ra một chỗ và bảo hắn:
-
Nghe đây, khi anh đã trao thư cho Huân tước De Winter và khi ông ấy đã đọc xong,
anh bảo thêm ông ấy: "Xin ngài hãy canh chừng cho ngài Huân tước De
Buckingham, bởi vì người ta muốn ám sát ngài ấy". Này Planchet, điều này
rất nghiêm trọng, rất cần thiết đến mức ta cũng chẳng muốn thú nhận với các bạn
ta là ta tin trao cho anh bí mật này và đối với một nhiệm vụ hàng đầu như thế,
ta cũng không muốn viết cho anh mang đi.
-
Xin ông yên tâm - Planchet nói - Rồi ông sẽ thấy có thể tin cậy vào tôi.
Và
cưỡi trên một con tuấn mã, gã phải đi hai mươi dặm rồi bỏ ngựa lại để đổi ngựa
trạm, Planchet phi nước đại, lòng hơi thắt lại vì ba lời hẹn ước của ba chàng
ngự lâm quân nhưng dẫu sao cũng trong tình trạng tốt đẹp nhất trên đời.
Bazin
ra đi sáng hôm sau đến Tours và có tám ngày để hoàn thành nhiệm vụ.
Bốn
người bạn, trong suốt thời gian vắng mặt hai gã ấy, hơn bao giờ hết phải để mắt
canh chừng, phải mũi đánh hơi, tai nghe ngóng. Ngày ngày phải thử xem liệu có
bắt gặp người ta nói gì không, phải rình rập điệu bộ, dáng dấp của Giáo chủ,
phải đánh hơi các xe thư vừa tới. Nhiều lần, không tránh khỏi run lên khi họ bị
gọi lên vì một công việc đột xuất nào đó. Vả lại họ cũng phải giữ sao cho được
an toàn cho chính họ. Milady là một con ma, khi nó đã hiện hình với ai, nó sẽ
không để cho người đó ngủ yên.
Sáng
ngày thứ tám, mặt mày tươi tỉnh như vẫn thường thấy, Bazin mỉm cười theo thói
quen bước vào tửu quán Pácpayô, đúng lúc bốn người bạn đang ăn điểm tâm, và nói
theo đúng quy ước:
-
Thưa ông Aramis, đây là thư trả lời của cô em họ.
Bốn
người bạn đưa mắt nhìn nhau vui sướng, nửa phần công việc đã được làm xong, tất
nhiên đây là phần việc tốn ít thời gian và dễ dàng hơn.
Aramis
cầm bức thư, nét chữ thô kệch và sai chính tả, không tránh khỏi đỏ mặt.
-
Lạy chúa! - Chàng vừa cười vừa reo lên - dứt khoát là tôi thất vọng rồi. Chả
bao giờ cái cô Mítsông tội nghiệp viết được như ông De Voatuya.
-
Thế nghĩa là thế nào, cái cô Migiông tội nghiệp ấy - Người lính Thụy sĩ đang
trò chuyện với bốn người bạn thì thư đến liền hỏi.
-
Ồ, Chúa ơi! Có gì đâu - Aramis nói - một cô thợ may bé nhỏ duyên dáng mà tôi
rất yêu và tôi yêu cầu cô ấy viết cho mấy dòng để làm kỷ niệm ấy mà.
-
Nói thật nhé - Người lính Thụy Sĩ nói - Nếu nàng là một mệnh phụ như cái chữ
viết của nàng, thì ông đúng là có phúc lớn đấy ônh bạn của tôi ạ!
Aramis
đọc thư rồi chuyển cho Athos và bảo:
-
Athos, anh xem cô ấy viết gì này.
Athos
liếc nhìn qua bức thư và muốn dập tắt mọi sự nghi ngờ có thể phát sinh, đọc to
lên:
"Anh
họ của em ạ, chị em và em đoán rất giỏi những giấc mơ, và chúng em cũng có nỗi
sợ khủng khiếp về những giấc mơ ấy. Nhưng về giấc mơ của anh, có thể nói, em hy
vọng là mọi mộng mị đều là giả dối. Tạm biệt! Mong anh luôn khỏe và thỉnh
thoảng cho chúng em biết tin về anh".
Aglaê
Mítsông(3)
(3)
Đây là sự sơ xuất của tác giả vì bức thư không hề sai chính tả
-
Cô ta nói về giấc mơ nào thế? - Người lính long kỵ xán lại gần trong khi đọc,
hỏi.
-
Phải, giấc mơ gì vậy? - Người lính Thụy Sĩ nói.
-
Ồ, mẹ kiếp - Aramis nói - thì đơn giản nó là một giấc mơ tôi mơ rồi kể cho cô
ấy nghe chứ còn cái của nợ gì nữa.
-
Ồ, phải, mẹ kiếp! Vì đơn giản là kể lại giấc mơ, nhưng tôi không mơ bao giờ cả!
Athos
vừa đứng dậy vừa nói:
-
Thế thì anh may quá đấy, tôi những mong có thể nói được như anh thôi!
-
Không bao giờ! - Người lính Thụy sĩ lắp lại và tỏ ra rất sung sướng vì một
người như Athos lại thèm muốn một điều gì đó ở mình - Không bao giờ! Không bao
giờ!
Thấy
Athos đứng dậy, D'Artagnan cũng đứng lên theo, khoác tay Athos đi ra.
Porthos
và Aramis ở lại để đối mặt với những lời giễu cợt của tay lông kỵ binh và người
lính Thụy Sĩ.
Còn
Bazin, anh chàng ra nằm ngủ khoèo trên một ổ rơm, và anh ta có nhiều óc tưởng
tượng hơn anh chàng Thụy Sĩ, nên mơ thấy Aramis trở thành giáo hoàng, và đội
lên đầu anh chiếc mũ hồng y Giáo chủ.
Nhưng
dù trở về may mắn Bazin cũng không cất được một phần nỗi lo đang châm đốt bốn
người bạn. Những ngày chờ đợi dài dằng dặc, và nhất là D'Artagnan những muốn
đánh cược ngày bây giờ dài bốn tám giờ. Chàng quên mất những sự chậm trễ buộc
phải có của công việc chạy tàu. Chàng phóng đại thế lực của Milady. Chàng gán
cho mụ đàn bà đối với chàng giống như một con quỷ đó, có lũ tay chân cũng siêu
nhiên như mụ, chàng tưởng tượng ra từ mỗi tiếng động nhỏ nhất người ta tới bắt
giữ chàng và người ta dẫn Planchet về để đối chứng với chàng và các bạn chàng.
Còn hơn thế nữa, lòng tin của chàng xưa kia lớn lao đến thế, vào cái gã xứ
Picađy ấy, ngày một giảm sút. Sự lo âu ấy lớn đến nỗi lan sang cả Porthos và
Aramis. Chỉ còn mỗi Athos vẫn bình thản như không, như thể chẳng có mối hiểm
nguy nào động đậy xung quanh chàng và chàng vẫn hít thở không khí như mọi ngày
thường.
Nhất
là ngày thứ mười sáu, những dấu hiệu bồn chồn ở D'Artagnan và hai người bạn kia
thể hiện rõ đến nỗi họ đứng ngồi không yên và lang thang như những cái bóng
trên con đường mà Planchet sẽ phải trở về.
Athos
bảo họ:
-
Thật đúng là, các cậu không phải là những người lớn nữa mà là một lũ trẻ con,
đến nỗi một con mụ đàn bà này làm cho các cậu sợ hãi ghê gớm đến thế. Và tóm
lại, có chuyện gì nào? Bị cầm tù ư? Thì người ta sẽ lôi chúng ta ra khỏi tù.
Người ta đã từng kéo bà Bonacieux ra khỏi tù như chơi đó sao. Bị chặt đầu ư?
Nhưng ngày ngày trong chiến hào chúng ta vẫn vui vẻ phơi mình ra cho những
chuyện còn tệ hơn, bởi một viên đạn trái phá có thể làm gãy chân ta và tôi tin
rằng một nhà giải phẫu cắt đùi ta còn làm ta đau hơn tên đao phủ chặt đầu ta.
Vậy hãy bình tĩnh chờ đợi. Hai giờ, bốn giờ, sáu giờ, hoặc chậm hơn nữa,
Planchet sẽ ở đây. Hắn đã hứa như vậy. Và tôi, tôi có một niềm tin rất lớn vào
những lời hứa của Planchet, một người mà tôi thấy là một chàng trai rất can
trường.
-
Nhưng nếu hắn không tới? - D'Artagnan nói.
-
Ồ nếu hắn không tới, đó là có lẽ hắn bị chậm, có thế thôi.
-
Hắn có thể bị ngã ngựa, hắn có thể bị lộn nhào qua cầu, có thể chạy quá nhanh
nên bị mắc chứng sưng phổi. Thế đấy. Các vị ạ, ta phải tính đến phần của các sự
cố chứ. Đời là một chuỗi tràng hạt những nỗi khổ đau nho nhỏ mà nhà triết học
vừa cười vừa lần những hạt khổ dau. Hãy là nhà triết học như tôi, các vị ạ, hãy
ngồi vào bàn và uống, chẳng có gì làm hiện ra tương lai màu hồng như ta nhìn nó
qua một cốc rượu sămbéctanh.
-
Đúng lắm, - D'Artagnan trả lời - Nhưng tôi mệt mỏi vì cứ sợ rằng, thứ rượu vang
đó lại lấy ra từ hầm rượu của Milady, ngay khi uống.
-
Cậu khó tính quá - Athos nói - một người đàn bà đẹp đến như thế?
-
Một mụ đàn bà bị đóng dấu! - Porthos cười hô hố.
Athos
giật mình đưa tay lên trán lau mồ hôi cũng đứng dậy không kìm nổi một động tác
căng thẳng.
Trong
khi ấy ngày vẫn cứ trôi và chiều tối đến chậm hơn nhưng cuối cùng vẫn đến. Các
quầy rượu đầy ắp khách uống.
Athos
rủng rỉnh trong túi phần chia tiền bán kim cương, không rời quán Pácpayô nữa.
Chàng đã tìm thấy trong ông De Buyxinhi người chung quy đã khao bọn chàng một
bữa tiệc thịnh soạn, một đối thủ cờ bạc ngang tầm với chàng. Họ chơi với nhau
như thường lệ tới khi đồng hồ điểm bẩy tiếng và người ta nghe thấy tiếng chân
lính tuần tra đến thay phiên các trạm, rồi bảy giờ rưỡi vang lên tiếng kèn thu
quân.
-
Chúng ta nguy rồi - D'Artagnan rỉ rai Athos.
-
Cậu muốn nói chúng ta đã thua chứ gì? - Athos bình tĩnh vừa nói vừa rút trong
túi ra bốn đồng pítxtôn vàng ném lên bàn, rồi tiếp tục - Các vị, kèn thu quân
rồi, ta về ngủ thôi.
Và
Athos, theo sau là D'Artagnan ra khỏi quán Pácpayô, Aramis khoác tay Porthos đi
đằng sau. Aramis lải nhải mấy vần thơ, và Porthos thỉnh thoảng lại nhổ vài
chiếc ria mép tỏ ý thất vọng.
Nhưng
kìa, bất thình lình từ trong bóng đêm, một bóng người hiện ra, mà hình dạng có
vẻ thân quen với D'Artagnan và một giọng nói rất quen thuộc nói với chàng:
-
Thưa ông, tôi mang đến cho ông áo khoác của ông vì tối nay trời lạnh.
-
Planchet! - D'Artagnan reo lên, mừng vui đến phát rồ.
-
Planchet! - Porthos và Aramis nhắc lại.
-
Ờ, đúng là Planchet - Athos nói - Thế thì có gì lạ? Hắn đã hứa trở về lúc tám
giờ, và bây giờ là tám giờ. Hoan hô, Planchet người là một chàng trai biết giữ
lời hứa, và nếu bao giờ người thôi làm cho chủ ngươi, ta vẫn dành một chỗ để
ngươi giúp ta đấy.
-
Ồ, không, không bao giờ - Planchet nói - không bao giờ tôi rời bỏ ông
D'Artagnan.
Đồng
thời D'Artagnan cảm thấy Planchet nhét một mẩu thư ngắn vào tay mình.
D'Artagnan
rất muốn ôm hôn Planchet lúc trở về cũng như chàng đã từng ôm hôn anh ta lúc ra
đi. Nhưng chàng lại ngại sự biểu lộ tràn trề đối với người hầu như thế giữa nơi
phố xá có vẻ kỳ cục đối với người qua lại đành phải kiềm chế.
-
Tôi có thư - chàng nói với Athos và các bạn.
-
Tốt lắm - Athos nói - Ta về chỗ mình thôi và ta sẽ đọc bức thư.
Bức
thư nóng bỏng trong tay D'Artagnan chàng muốn rảo bước, nhưng Athos kéo tay
chàng và khoác vào tay mình, buộc chàng phải đi cùng nhịp với bạn mình.
Cuối
cùng họ bước vào lều bạt, thắp đèn lên, trong khi đó Planchet đứng gác trước
cửa để đề phòng bốn người bị bắt quả tang, D'Artagnan tay run run, bẻ xi niêm
phong mở bức thư mong đợi bấy lâu nay.
Thư
chỉ có nửa dòng, nét chữ hoàn toàn của người Anh, ngắn gọn và dứt khoát:
"Thank
you, be aesy"
Có
nghĩa là "Cám ơn, hãy yên tâm"
Athos
giật lấy bức thư trong tay D'Artagnan, đưa lại gần đèn và đốt và chỉ buông ra
khi nó đã hoàn toàn biến thành tro. Rồi gọi Planchet, và bảo hắn:
-
Bây giờ chú em, chú có thể đòi bẩy trăm livrơ của chú được rồi, một bức thư như
thế này rồi thì chú em không phải lo gì nữa đâu. Thế mà tôi đã phải nghĩ ra
biết bao nhiêu cách để giữ bằng được nó - Planchet nói.
-
Vậy thì kể lại cho bọn ta nghe nào - D'Artagnan nói.
-
Trời ơi! Dài lắm, thưa ông.
-
Anh nói đúng đấy Planchet ạ - Athos nói - Hơn nữa, trống điểm quân đã báo rồi,
chúng ta sẽ bị để ý khi để đèn lâu hơn người khác.
-
Thôi được, - D'Artagnan nói - Ta đi ngủ vậy. Ngủ ngon nhé! Planchet!
-
Thú thật, đây là giấc ngủ đầu tiên từ mười sáu ngày nay đấy, thưa ông.
-
Ta cũng vậy? D'Artagnan nói.
-
Ta cũng thế - Porthos nói.
-
Cả ta nữa! - Aramis nói Thế thì các cậu có muốn tôi thú nhận sự thực không?
Thật tình thì tôi cũng thế! - Athos nói.

