Ba người lính ngự lâm - Chương 28 phần 1
Chương 28
Trở về
D'
Artagnan vẫn choáng váng về câu chuyện tâm tình của Athos, tuy nhiên còn khá
nhiều điều hình như vẫn còn mập mờ trong sự bộc lộ nửa vời đó. Trước hết là
chuyện do một người hoàn toàn say túy lúy kể cho một người nửa tỉnh nửa say, và
mặc dầu hơi men của vài ba chai rượu Buốcgônhơ làm mịt mù cả đầu óc D'
Artagnan, sáng hôm sau khi thức dậy, vẫn thấy mỗi lời Athos nói còn in trong ký
ức như thể ra khỏi miệng bạn đến đâu, là in vào tâm trí chàng đến đấy. Tất cả
nỗi nghi ngờ ấy chỉ khiến chàng càng khao khát mạnh hơn đi đến một sự tường
tận, và chàng sang phòng bạn với ý đồ quyết tâm nối lại cuộc trò chuyện đêm
qua, nhưng chàng thấy Athos thần trí hoàn toàn ổn định, nghĩa là con người tinh
tế và bí hiểm nhất.
Hơn
nữa, người lính ngự lâm đó sau khi bắt tay chàng, đã đón trước được ý nghĩ của
chàng.
-
Hôm qua tôi say quá, D' Artagnan thân mến ạ - Athos nói - Sáng nay tôi vẫn còn
cảm thấy cơn say ở đầu lưỡi tôi, nó vẫn cứ bì bì, và mạch tôi vẫn còn đập mạnh
lắm. Tôi cược rằng tôi đã nói muôn vàn điều bậy bạ lăng nhăng.
Vừa
nói, Athos vừa nhìn bạn mình chằm chằm khiến D' Artagnan bối rối.
-
Nhưng không phải thế đâu - D' Artagnan cãi lại - và nếu như tôi nhớ không nhầm
thì anh chẳng nói gì ngoài những chuyện thường tình.
-
Ồ, cậu làm tôi ngạc nhiên đấy, tôi nghĩ tôi đã kể cho cậu nghe một chuyện
thương tâm nhất.
Và
anh nhìn chàng trai trẻ như muốn đọc thấu tâm can của bạn mình. D' Artagnan
nói:
-
Thật tình, hình như tôi còn say hơn cả anh, vì tôi chẳng nhớ được điều gì hết.
Athos
chẳng thèm để ý đến câu nói ấy, và anh tiếp tục:
-
Cậu không phải là không nhận thấy, bạn thân mến ạ, mỗi người có một kiểu say,
buồn hay vui. Tôi say kiểu buồn, mà một khi tôi đã say, tôi có cái thói kể ra
mọi chuyện tang thương mà bà vú nuôi ngớ ngẩn của tôi đã khắc vào trí não tôi.
Đó là tật xấu của tôi, tật xấu cơ bản, tôi đồng ý như vậy. Nhưng ngoài tật đó,
tôi là tay uống cừ.
Athos
nói ra điều đó, quá tự nhiên, khiến cho niềm tin của D' Artagnan bị lung lay.
Chàng cố nắm bắt lại sự thật và nói:
-
Ồ, thì ra là như thế, quả thật tôi cũng nhớ ra là như thế, vả lại nó giống như
ta nhớ lại một giấc mơ ấy mà, tôi nhớ chúng ta đã nói về những người bị treo
cổ.
-
À cậu biết đấy - Athos vừa nói vừa tái người đi tuy nhiên vẫn cố cười - Tôi cam
đoan những người bị treo cổ là cơn ác mộng của tôi, của chính tôi.
-
Phải phải, - D' Artagnan nói tiếp - tôi nhớ ra rồi - Phải, chuyện đề cập đến…
khoan đã nào… đề cập đến một phụ nữ…
-
À, đấy là một chuyện hay nhất của tôi - Athos trả lời, mặt xanh đi - về một
người đàn bà tóc hoe vàng và khi tôi kể chuyện đó là lúc tôi đang say muốn
chết.
-
Phải, chính thế - D' Artagnan nói - chuyện về một phụ nữ tóc vàng hoe, cao lớn
và đẹp, có đôi mắt xanh.
-
Phải, và bị treo cổ.
-
Bởi người chồng là một vị lãnh chúa quen biết anh - D' Artagnan vừa tiếp tục
nói vừa nhìn thẳng vào mặt Athos.
-
Ồ, cậu thấy đấy, trong khi người ta không còn biết mình đang nói gì nữa, thì
người ta có thể làm tổn hại đến phẩm giá một con người lắm chứ - Athos vừa nói
vừa nhún vai như thể mình đang thương hại chính bản thân mình - Nhất định là
tôi không muốn say nữa, D' Artagnan? Đó là một thói quen quá xấu.
D'
Artagnan im lặng không nói gì.
Rồi
Athos chuyển phắt sang đề tài khác, và nói:
-
Nhân tiện, xin cảm ơn cậu về con ngựa mà cậu đã mang đến cho tôi.
-
Có hợp với anh không? - D' Artagnan hỏi.
-
Hợp, nhưng đó không phải là một con ngựa dai sức.
-
Anh nhầm rồi. Tôi đã cưỡi nó chạy mười dặm trong một tiếng rưỡi đồng hồ mà cứ
như thể mới chạy vòng quanh quảng trường Saint-Sulpice ấy.
-
Thế à? Thế thì cậu làm cho tôi tiếc mất rồi.
-
Tiếc cái gì?
-
Tiếc vì tôi bán nó mất rồi.
-
Thế là thế nào?
-
Là thế này. Sáng nay tôi thức dậy lúc sáu giờ, cậu vẫn ngủ như chết, tôi chả
biết làm gì, tôi vẫn còn ngẩn ngơ về việc quá chén của chúng ta hôm qua, tôi
bèn đi xuống đại sảnh và thấy một trong hai người Anh đang mặc cả mua một con
ngựa với người lái ngựa, ngựa của hắn bị chết hôm qua vì bị trúng gió.
-
Tôi lại gần hắn và vì thấy hắn đang trả một trăm đồng vàng con tuấn mã màu tía.
Tôi bảo hắn: "Này nhà quý tộc, tôi cũng có một con muốn bán".
-
Và còn rất đẹp nữa - hắn nói - tôi thấy hôm qua rồi, người hầu của bạn ông đang
dắt nó.
-
Ông thấy nó đáng một trăm chứ?
-
Vâng và ông muốn bán cho tôi với giá ấy à?
-
Không, tôi chơi bạc nó với ông.
-
Ông chơi bạc với tôi?
-
Đúng.
-
Chơi loại gì?
-
Xúc xắc. Nói sao làm vậy, và tôi mất con ngựa, à nhưng mà, - Athos tiếp tục tôi
đã gỡ lại được bộ đồ trang sức trên mình ngựa.
D'
Artagnan tỏ ra rất bực.
-
Trái ý cậu lắm à? - Athos nói.
-
Chứ sao, tôi thú thật với anh - D' Artagnan nói tiếp - Con ngựa đó là để chúng
ta nhận ra nhau khi xung trận, đó là một tín vật, một kỷ niệm. Athos, anh sai rồi.
-
Ôi, bạn thân mến, cậu hãy ở vào địa vị tôi - người lính ngự lâm nói tiếp - tôi
buồn muốn chết, thêm nữa, tôi thề danh dự đấy, tôi không thích ngựa Anh. Mà nếu
chỉ để nhận ra nhau thôi thì cái yên là đủ, nó có thể nhận ra lắm chứ. Còn con
ngựa, ta sẽ tìm một cớ gì đó để biện giải cho việc nó biến mất. Mà đếch gì! Nó
chết, ngựa nào mà chả chết, cứ coi như con của tôi bị chết vì xổ mũi hoặc lở
loét.
D'
Artagnan vẫn cau có.
-
Điều đó làm tôi áy náy lắm - Athos tiếp tục - vì cậu quan tâm đến những con vật
ấy đến thế, vì tôi đã kể hết chuyện đâu.
-
Thế anh còn làm những gì nữa?
-
Sau khi đã mất con ngựa của tôi, chín điểm thua mười, cậu thấy ức không, tôi
bèn nảy ra ý nghĩ chơi con của cậu.
-
Ờ, nhưng tôi mong mới chỉ dừng lại ở ý nghĩ của anh thôi.
-
Không đâu, tôi thực hiện ngay lúc ấy.
-
À! Hay thật đấy! - D' Artagnan kêu lên lo lắng.
-
Tôi chơi và thua.
-
Thua con ngựa của tôi?
-
Con của cậu, bẩy chọi tám, thua có một điểm… Cậu biết câu ngạn ngữ …
-
Athos, tôi xin thề là anh không tỉnh rồi!
-
Bạn thân mến, đấy là hôm qua, khi tôi kể cho cậu nghe những chuyện vớ vẩn, tôi
phải nói như vậy, chứ không phải sáng nay. Tôi thua hết cả ngựa lẫn yên cương.
-
Thế thì ghê tởm quá?
-
Khoan đã nào cậu đã nghe hết đâu. Tôi sẽ là một tay chơi sành sỏi nếu tôi không
cay cú, nhưng tôi lại cay cú, giống như khi tôi uống ấy, tôi cũng cay cú…
-
Nhưng làm sao anh còn chơi nổi nữa, anh có còn cái gì đâu?
-
Có chứ? Có quá đi chứ, anh bạn ạ! Chúng ta vẫn còn cái nhẫn kim cương lấp lánh
trên ngón tay cậu mà tôi đã thấy hôm qua.
-
Cái nhẫn kim cương này ư? - D' Artagnan kêu lên và đưa tay giữ chặt lấy cái
nhẫn.
-
Và vì tôi là kẻ sành chơi, và cũng đã từng có mấy chiếc trong tài sản riêng,
tôi ước lượng nó phải có giá một nghìn đồng vàng.
D'
Artagnan chết điếng người vì kinh hãi nghiêm nghị nói:
-
Tôi hy vọng anh chưa động gì đến chiếc nhẫn kim cương của tôi đấy chứ?
-
Trái lại đấy, bạn ơi. Chiếc nhẫn kim cương là tài sản duy nhất của chúng ta.
Với nó, tôi có thể gỡ lại được yên cương, ngựa, và thêm nữa, tiền lộ phí.
-
Athos, anh làm tôi run lên đây này? - D' Artagnan kêu lên.
-
Vậy là tôi nói về cái nhẫn kim cương với con bạc của tôi. Hắn cũng đã để ý thấy
cái nhẫn. Mà quỷ ạ, cậu đeo ở ngón tay cậu một ngôi sao trên trời lại muốn
người ta không chú ý ư? Không thể được?
-
Nói nốt đi, ông bạn quý, nói nốt đi! - D' Artagnan nói- Bởi vì thề danh dự đấy!
Với sự bình tĩnh của anh, anh làm tôi chết mất đấy?
-
Thế là chúng tôi chia cái nhẫn kim cương ra làm mười phần, mỗi phần một trăm
đồng vàng.
-
À anh định đùa và thử tôi đấy à? - D' Artagnan nói, mà cơn giận bắt đầu túm lấy
tóc chàng giống như thần Minéc túm lấy Akin trong Iliát(1).
(1)
Nữ thần Minéc, còn gọi là nữ thần Palátx, nữ thần Atêna, con gái của thần Jớtx,
nữa thần của sự thông thái và nghệ thuật Trong Iliat, cơn giận khủng khiếp của
Akin là do Atêna hay Minéc giật tóc.
-
Không, tôi không đùa đâu, mẹ kiếp! Tôi chỉ muốn biết cậu sẽ ra sao trong tình
cảnh ấy thôi? Đã mười lăm ngày tôi không được giáp mặt ai và cứ ở đó đàm đạo
với những chai rượu cho đến trì độn người đi.
-
Đó không phải là lý do đem nhẫn kim cương của tôi ra chơi bạc, thế đó! - D'
Artagnan vừa trả lời vừa nắm chặt tay lại, thần kinh co giật bắn người lên.
-
Vậy cậu, nghe nốt đã. Mười phần, mỗi phần một trăm đồng vàng, mỗi phần chơi làm
mười ván, không chơi gấp thiếc để gỡ, mười ba ván tôi thua tất. Mười ba ván,
con số 13 luôn luôn xúi quẩy với tôi, đó là ngày mười ba tháng bẩy mà…
-
Mẹ kiếp! - D' Artagnan la lên và đứng lên khỏi bàn, chuyện lúc này khiến chàng
quên cả chuyện đêm qua.
-
Kiên nhẫn nào - Athos nói - tôi có một kế hoạch. Tên người Anh là một tay độc
đáo, sáng nay tôi thấy hắn trò chuyện Grimaud, và Grimaud báo với tôi là hắn đề
nghị với Grimaud phục vụ hắn. Tôi đánh luôn với hắn bằng Grimaud và cũng chia
Grimaud ra làm mười phần.
-
Trời, lại còn thế nữa? - D' Artagnan không giữ nổi phá lên cười.
-
Chính bản thân gã Grimaud, cậu hiểu không nào? Và với mười phần của Grimaud mà
tất cả cũng chưa đáng một đucatông vàng tôi gỡ lại cái nhẫn kim cương. Giờ thì
cậu thử nói xem lòng kiên nhẫn có phải là một đức hạnh không?
-
Thật tình, tôi chỉ thấy quái gở! - D' Artagnan đã khuây khỏa, vừa nói vừa ôm
bụng cười.
-
Cậu hiểu chứ, thấy mình đang vận đỏ, tôi lại chơi tiếp ngay bằng nhẫn kim
cương.
-
Ôi quỷ sứ! - D' Artagnan nói và lại sa sầm mặt lại.
-
Tôi đã gỡ lại được yên cương của cậu, rồi ngựa của cậu rồi yên cương của tôi,
ngựa của tôi, rồi lại thua. Tóm lại tôi lấy lại được yên cương của cậu, rồi của
tôi. Đó, bây giờ chúng ta chỉ có thế. Đó là một ván chơi tuyệt đẹp, vì vậy tôi
dừng ở đó thôi.
D'
Artagnan thở phào như thể người ta vừa cất bỏ cả cái lữ quán này đè lên ngực
chàng.
-
Rốt cuộc, tôi vẫn còn nhẫn kim cương chứ? - D' Artagnan rụt rè hỏi.
-
Nguyên si! Bạn thân mến ạ. Thêm nữa là những bộ yên cương của con chiến mã của
cậu và của tôi.
-
Nhưng chúng ta sẽ làm gì với những yên cương mà không có ngựa?
-
Tôi đã có ý kiến về chúng đây.
-
Athos, anh làm tôi run đấy.
-
Nghe đây, D' Artagnan, đã lâu rồi cậu không chơi có phải không?
-
Nhưng tôi không thèm chơi chút nào cả.
-
Đừng có vội tuyên bố như thế - Từ lâu rồi, cậu không chơi, cậu chắc chắn sẽ gặp
may cho mà xem.
-
Thế thì sao?
-
Thế thì tên người Anh và bạn hắn vẫn còn ở đây. Tôi nhận thấy hắn tiếc mấy bộ
yên cương lắm. Còn cậu, cậu có vẻ tiếc con ngựa của cậu. Ở địa vị cậu tôi sẽ
chơi bộ yên cương lấy con ngựa.
-
Nhưng hắn sẽ không muốn một bộ thôi đâu.
-
Thì chơi cả hai, mẹ kiếp! Tôi không phải là người ích kỷ như cậu đâu.
-
Anh chơi thật chứ? - D' Artagnan ngần ngừ nói, sự tin tưởng của Athos đã bắt
đầu làm chàng xiêu lòng.
-
Chơi một ván thôi, thề danh dự đấy.
-
Nhưng chính vì đã mất mấy con ngựa, tôi lại càng muốn giữ lấy mấy bộ yên cương.
-
Thế thì chơi bằng nhẫn kim cương vậy.
-
Ồ, cái đó lại là chuyện khác, không bao giờ, không bao giờ cả.
-
Mẹ kiếp! - Athos nói - Tôi muốn đề nghị cậu chơi bằng thằng Planchet lắm, nhưng
cách đó đã làm rồi, thằng người Anh có lẽ không muốn nữa đâu.
-
Này Athos thân mến - D' Artagnan nói - tôi thích tốt nhất là đừng có liều nữa
làm gì.
-
Đáng tiếc đấy! - Athos lạnh lùng nói - Thằng người Anh đó có rất nhiều tiền
vàng. Trời ơi! Cứ thử một cái. Một ván thôi mà!
-
Và nếu tôi thua?
-
Cậu sẽ thắng.
-
Nhưng nếu tôi thua?
-
À thì… Coi như cậu cho nó mấy bộ yên cương.
-
Thì làm một ván - D' Artagnan nói.
Athos
liền đi tìm gã người Anh và thấy hắn ở chuồng ngựa đang ngắm nghía mấy bộ yên
cương bằng con mắt thèm khát.
-
Thật đúng dịp. Athos đặt điều kiện: Hai bộ yên ăn một con ngựa hay một trăm
đồng vàng, tùy ý chọn. Tên người Anh tính toán rất nhanh: hai bộ yên cương đáng
giá ba trăm đồng vàng, hắn bằng lòng ngay.
D'
Artagnan vừa run vừa ném mấy con xúc xắc và đạt ba điểm. Chàng tái người đi
khiến Athos đâm sợ lây, đành vui vẻ nói:
-
Một ván xúi quẩy rồi, ông bạn. Ông đến có lũ ngựa yên cương đầy đủ mất thôi.
Tên
người Anh đắc chí, chẳng bỏ công xóc quân xúc xắc, ném luôn ra bàn không thèm
nhìn, tin chắc phần thắng thuộc về mình. D' Artagnan quay mặt đi để giấu vẻ bực
tức.
-
Khoan, khoan, khoan đã. - Athos nói bằng một giọng điềm tĩnh - một ván xúc xắc
cực kỳ lạ lùng, và tôi chỉ thấy bốn lần trong đời đấy: hai con một!
Tên
người Anh nhìn vô cùng kinh ngạc, D' Artagnan cũng nhìn và rất đỗi vui mừng.
-
Phải, - Athos tiếp tục - chỉ bốn lần thôi: một lần ở nhà ông De Crêquy, một lần
ở nhà tôi, ở vùng thôn quê, tại lâu đài… khi tôi còn chiếc lâu đài, lần thứ ba
ở nhà ông De Treville, làm cả lũ chúng ta phải ngạc nhiên, cuối cùng lần thứ tư
ở một quán rượu, lần này giã đúng vào tôi, khiến tôi thua một trăm đồng louis
vàng và một bữa nhậu tối.
-
Thế là ông gỡ lại được con ngựa của mình rồi - gã người Anh nói.
-
Hẳn rồi - D' Artagnan nói.
-
Không chơi gỡ ư?
-
Chúng ta đã giao hẹn là không chơi gỡ. Ông nhớ chứ?
-
Đúng vậy, con ngựa sẽ trả lại cho người hầu của ông.
-
Khoan chút đã - Athos nói, - xin phép cho tôi nói với bạn tôi một câu.
-
Ông cứ tự nhiên.
Athos
kéo D' Artagnan ra một chỗ. D' Artagnan nói:
-
Thế nào! Anh muốn gì nữa ở tôi, hỡi tên cò mồi, anh muốn tôi chơi nữa, có phải
không?
-
Không, tôi muốn cậu suy nghĩ thôi.
-
Về cái gì?
-
Cậu định lấy lại con ngựa có phải không?
-
Hẳn rồi.
-
Cậu nhầm rồi, tôi lấy một trăm đồng vàng cơ.
-
Thôi đi, tôi lấy con ngựa.
-
Và cậu nhầm rồi, tôi xin nhắc lại như vậy. Làm gì được với một con ngựa cho hai
người chúng ta, tôi không thể cưỡi lên mông ngựa và chúng ta có vẻ như hai con
trai nhà Âymông (2) bị chết. Cậu cũng không thể đang tâm cưỡi tuấn mã để tôi đi
bộ bên cạnh được. Tôi, không cân nhắc lôi thôi gì cả, tôi lấy một trăm đồng
vàng, chúng ta đang cần tiền để trở về Paris.
(2)
Bốn con trai nhà Âymông trong tiểu thuyết võ hiệp thế kỷ 12 gồm 14.489 cảu thơ,
là Rơnô, Ghitxca, Ala và Rítsa, cả bốn cùng cưỡi trên một con ngựa thần kỳ Baya
chống lại Hoàng đế Charlesma.

