Chuyện xứ Lang Biang (Tập 4) - Chương 30

Chương 30
Kăply

Nguyên
và Kăply cảm thấy giống như mình đang rơi. Rơi từ chỗ nào đó cao lắm. Rơi thẳng
xuống một cái vực tối đen và sâu hun hút. Ruột gan đảo lộn và tan chảy ra, còn
đầu óc thì mụ đi, y như vừa đập một cú quá mạng vào tường. Nếu trước đây tụi nó
đã từng gặp những chuyện kinh hãi (và thực tế đã gặp rất nhiều rồi) thì tất cả
cũng chẳng ăn nhằm gì so với lúc thầy N’Trang Long đột ngột gọi hai đứa nó bằng
cái tên cúng cơm của tụi nó ở làng Ke.
Kăply nhìn
trân trối vào mặt thầy N’Trang Long, hả họng tính kêu lên nhưng cái lưỡi hình
như thụt đi đâu mất.
Ngồi điếng
người bên cạnh, Nguyên cũng đang trợn mắt lên nhìn thầy. Nó có cảm giác nó đang
nhìn vào một tấm gương, thấy nó đang chết khiếp trong đó.
- Bình
tĩnh lại đi, tụi con. – Thầy N’Trang Long trìu mến nhìn hai đứa nhóc. – Cho dù
tụi con là K’Brăk và K’Brêt hay là Nguyên và Kăply, ta tưởng tình cảm ta dành cho tụi con cũng hổng
có gì khác. Thậm chí, nếu tụi con là những đứa trẻ đến từ thế giới khác, ta còn
phải cám ơn tụi con nữa đó.
- Thầy… thầy… – Kăply cà lăm
như đang ngậm một con cóc trong miệng. – Mà… làm sao thầy biết tụi con là… là…
Nguyên và Kăply?
- Chẳng phải chính tụi con đã
từng thú nhận với ta hay sao? – Thầy N’Trang Long nói, hàng ria sâu róm trên
môi thầy cựa quậy như để che dấu một nụ cười phía sau. – Nếu đầu óc ta chưa lẩm
cẩm đến mức lộn tùng phèo thì ta nhớ lần đầu tiên gặp ta tại căn phòng này,
chính Nguyên đã khăng khăng bảo tụi con không phải là K’Brăk và K’Brêt nhà
K’Rahlan…
- Thầy không nhớ sai đâu, thầy.
– Kăply bộp chộp vọt miệng. – Chính bạn Nguyên đã nói thế.
Người chồm tới trước, Kăply hăng
hái tuôn một tràng:
- Bữa đó thầy còn nói tụi con
là K’Brăk và K’Brêt cũng được, mà không phải là K’Brăk và K’Brêt cũng được. Vấn
đề là số phận đã định đoạt rồi. Sự tình cờ đã chọn tụi con, và lịch sử đã trao
vào tay tụi con cái sứ mạng cao cả là đương đầu và đánh bại phe Hắc Ám…
- Con nhớ hay lắm, Kăply. –
Thầy N’Trang Long gục gặc đầu. – Đúng là ta đã nói như thế…
Nguyên khụt khịt mũi:
- Nhưng lúc đó tụi con chỉ nghĩ
là thầy nói bâng quơ thế thôi, vì có lẽ chuyện vớ vẩn và khó tin đó không đáng
để thầy quan tâm…
Thầy N’Trang Long thu nụ cười
lại, và điều đó khiến thầy đột nhiên nghiêm nghị:
- Ta quan tâm ngay từ khi tụi
con đặt chân đến xứ Lang Biang, Nguyên à.
- Thầy vừa nói gì hả thầy? –
Kăply bật ra tiếng la hoảng. – Hổng lẽ ngay vào cái hôm K’Brăk và K’Brêt cố
tình lừa tụi con về đây thế mạng cho hai đứa nó, thầy đã biết?
- Ừm. Nhưng con chỉ nói đúng
một nửa thôi. Đúng là Hội đồng Lang Biang có một hệ thống báo động siêu nhạy.
Bất cứ sinh vật nào từ thế giới khác đột nhập vào Lang Biang, bọn ta đều biết,
thậm chí biết đến tận chân tơ kẽ tóc. Nhưng kẻ lừa hai đứa con tới xứ này không
phải là K’Brăk và K’Brêt.
- Ủa, – Kăply chưng hửng. –
không phải hai đứa nó hả thầy?
- Dĩ nhiên là không phải. Kẻ
chủ mưu trong vụ này là K’Tul. Ông ta không muốn K’Brăk và K’Brêt chết dưới tay
của phe Hắc Ám nên tìm cách dụ hai thằng nhóc đi du lịch sang thế giới khác và
đưa hai đứa con về đây.
Tiết lộ của thầy N’Trang Long
khiến Nguyên và Kăply bất giác nghe rờn rợn sau gáy, gai ốc nổi khắp người. Hóa
ra ông K’Tul đã biết sự thật về tụi nó ngay từ đầu! Chắc chắn cái tin tụi nó bị
mất trí nhớ vì trúng phải lời nguyền Tan xác của Buriăk cũng do chính ông tung
ra. Nghĩ đến những ngày sống bên cạnh con người nguy hiểm đó, Nguyên tự nhiên
thấy lạnh toát sống lưng – giống hệt cái cảm giác của người vừa chết hụt.
Phải cố hết sức nó mới thốt
được thành lời ý nghĩ trong đầu:
- Nhưng chính K’Brăk và K’Brêt
đã phù phép tụi con…
- Hai thằng nhóc đó thì biết
cái cóc gì. – Thầy N’Trang Long hừ khẽ, bàn tay đã rất muốn nhảy lên cằm. – Tụi
nó chỉ làm theo lời dặn dò của ông K’Tul thôi, rằng phải làm như thế thì sự
vắng mặt của tụi nó mới qua mắt được mọi người.
Nguyên nhíu mày, nếu không có
thầy hiệu trưởng ngồi trước mặt thì nó đã dứt cả đống tóc rồi:
- Nhưng tại sao ông K’Tul lại
muốn bảo vệ K’Brăk và K’Brêt hả thầy? Chẳng phải ổng đã bán linh hồn cho trùm
Hắc Ám và là tổng hộ pháp của hắn rồi sao?
- K’Tul là con người phức tạp.
– Thầy N’Trang Long rùn vai. – Dĩ nhiên bây giờ thì ông ta đã trở lại con người
thật của mình. Nhưng lúc còn làm việc cho Macketa, ta nghĩ ông ta cũng không
toàn tâm toàn ý phục vụ cho hắn. Ông ta giữ K’Brăk và K’Brêt lại là có mưu đồ
riêng. Nếu ta đoán không lầm thì K’Tul định sau này sẽ dùng hai thằng nhóc để
mặc cả với K’Rahlan và Ka Ming về báu vật trong lâu đài…
- Nhưng ai cũng nghĩ vợ chồng
K’Rahlan đã chết rồi, thưa thầy.
- Một con người đa nghi như
K’Tul không bao giờ suy nghĩ giống những người khác, con à. – Thầy N’Trang Long
khép hờ mắt, thong thả nói tiếp. – Thực ra tối hôm qua sau khi cướp được chiếc
hộp kim loại từ tay giáo sư Akô Nô, K’Tul đã muốn đào tẩu lắm rồi. Nhưng trước
các đại phù thủy cỡ như ta và Păng Sur, hắn không dám manh động đó thôi.
- Thầy ơi. – Kăply bỗng nhiên
cảm thấy ấm ức. – Thầy đã biết tụi con không phải là K’Brăk và K’Brêt, tụi con
đến từ thế giới khác, không biết chút gì về pháp thuật, thế mà thầy nỡ nào bắt
tụi con làm chiến binh giữ đền…
- Bây giờ trình độ pháp thuật
của tụi con đã ngang với các siêu phù thủy rồi, Kăply. – Thầy N’Trang Long thản
nhiên đáp.
- Nhưng tụi con đã gặp rất
nhiều nguy hiểm. – Giọng Kăply vẫn không nguôi giận dỗi. – Riêng con, lúc ở
thung lũng Plei Mo, con đã chết đi sống lại…
- Rốt cuộc con có chết đâu. –
Thầy N’Trang Long lại nhúc nhích hàng ria mép, như cố nín cười.
- Thế nhỡ…
- Không thể nhỡ được, con à. –
Thầy N’Trang Long giơ bàn tay to bè lên như thề thốt. – Lúc nào Pi Năng Súp,
Păng Sur cũng ở cạnh tụi con. Cả giáo sư Akô Nô nữa.
Mặt Kăply vẫn quàu quạu, và nếu
hôm nay thằng Nguyên cứ để mặc cho bạn mình nói xẳng thì có nghĩa là lòng nó
cũng oán trách thầy hiệu trưởng ghê lắm.
- Thầy có nói gì thì con vẫn
không cảm thấy nhẹ nhõm chút nào. Ở trường Đămri có cả lô cả lốc đứa tài giỏi,
ngay cả đứa chưa đến trường ngày nào như Suku cũng giỏi hơn tụi con, sao thầy
không chọn tụi nó gánh lấy sứ mạng tiêu diệt phe Hắc Ám…
- Ta có cảm tưởng con vừa trúng
phải bùa Nóng sôi rồi đó, Kăply. Con phải uống một chút nước để cái đầu nguội
bớt đi con.
Thầy N’Trang Long mở bừng mắt
ra, vừa nói thầy vừa chộp đại một cái vào không khí, đã tóm ngay lấy một chiếc
bình pha lê màu lam. Không buồn hóa ra thêm hai chiếc ly như mọi lần, thầy khẽ
lắc tay một cái, một vòi nước màu cam vọt ra khỏi miệng bình, bắn thẳng tới
trước mặt hai đứa học trò.
Phản xạ tự nhiên của Nguyên và
Kăply là né người qua một bên để nước khỏi tung tóe đầy mặt. Nhưng khi sắp phun
tới mặt tụi nó, vòi nước thình lình chậm lại và tự động tách ra làm hai, một
vòi vòng qua bên trái một vòi vòng qua bên phải, nhắm miệng hai đứa nhóc từ từ
bay tới, trông như hai dải lụa màu cam.
- Uống đi tụi con. – Thầy
N’Trang Long hào hứng quảng cáo. – Thứ rượu này khiến con người ta thư thái,
sảng khoái cực kỳ. Đặc biệt nó có thể giúp tăng năng lượng pháp thuật, vì vậy
mà nó rất quý hiếm. Cỡ như Kan Kuru và Ama Moto đừng hòng được ta chiêu đãi thứ
rượu này.
Nghe vậy, Nguyên và Kăply yên
tâm há miệng ra. Quả nhiên, thứ nước màu cam vừa chạm vào môi, tụi nó đã thấy
ngọt lịm, thơm phức và mát rượi như vừa lấy ra từ tủ lạnh. Nguyên và Kăply nghe
hương thơm và mùi vị của thứ chất lỏng này rất quen, nhưng dù bới tung ký ức
tụi nó vẫn không nhớ ra mình đã nếm qua lúc nào.
- Tuyệt không, tụi con? – Đợi
hai đứa trẻ uống xong, thầy N’Trang Long đặt chiếc bình xuống, nheo mắt hỏi.
Nguyên đưa tay quẹt mép, xuýt
xoa:
- Tuyệt lắm, thầy. So với bia
Saydimi và bia Concop, loại rượu này nhẹ và ngon hơn nhiều.
- Nghe quen quen, thầy ơi. –
Kăply chun mũi hít hít. – Nhưng con chẳng nhận ra thứ rượu này làm từ loại trái
cây nào.
- Tụi con nghe quen quen là
phải rồi. – Thầy N’Trang Long mân mê chòm râu xoăn. – Nó được làm từ những quả
táo vàng trên núi Lưng Chừng. Chính giáo sư Akô Nô tặng ta đó. Hừm, nhưng ổng
chỉ tặng có ba bình thôi. Đúng là keo kiệt quá sức.
Kăply khoái chí:
- Ủa, thầy Akô Nô biết nấu rượu
hả thầy?
- Ổng mà biết nấu rượu thì ta
đi đầu xuống đất. Loại rượu này do bọn khỉ Manibum chưng cất, ổng chỉ có tài mò
tới lấy trộm của bọn chúng thôi.
Trong khi Nguyên và Kăply liếm
mép một cách thèm thuồng như cố tận hưởng vị ngọt còn đọng trên đầu môi, thầy
N’Trang Long thận trọng dựa tấm lưng to đùng vào lưng ghế, đưa mắt ngắm hai đứa
học trò, đắn đo một lúc như lựa lời rồi trầm ngâm cất tiếng:
- Thiệt là oan cho ta nếu con
cứ luôn miệng trách ta một cách quá hăng hái như con đã làm nãy giờ, Kăply à.
Kăply tròn xoe mắt nhìn thầy
hiệu trưởng, tia nhìn như muốn nói “Vậy mà oan hả thầy?”
- Oan quá đi chứ! – Như đọc
được ý nghĩ trong đầu thằng nhóc, thầy N’Trang Long khẽ gật đầu. – Vì trên thực
tế chỉ có Nguyên và con là xứng đáng với vai trò chiến binh giữ đền đời thứ ba
của xứ Lang Biang hơn bất cứ một ai khác. Đặc biệt là con, Kăply.
- Nhưng con không phải là cư
dân Lang Biang thực sự. – Kăply gãi gáy. – Con không biết pháp thuật…
- Nhưng con có bản năng pháp
thuật. – Thầy N’Trang Long ngắt lời. – Ngay từ đầu ta đã nhận ra phẩm chất đó
nơi con.
Trước vẻ mặt ngơ ngác của hai
đứa học trò, thầy N’Trang Long điềm tĩnh hỏi:
- Có phải ở thế giới tụi con,
Nguyên và con có nguồn gốc không giống nhau?
- Sao thầy biết hả thầy? –
Kăply kinh ngạc, một lần nữa nó lại dựng mắt lên. – Thầy nói đúng. Con là người
Chămpa.
- Nếu ta không lầm thì người
Chămpa thờ thần Silva và nhiều vị thần khác, có đúng vậy không? – Thầy N’Trang
Long hỏi cho có hỏi. Không cần đợi Kăply xác nhận (có vẻ như thầy cho rằng cả
thế giới phải biết câu trả lời rồi), thầy từ tốn giải thích. – Tuy vương quốc
Chămpa đã không còn tồn tại nhưng sức mạnh vô hình của các đấng thần linh vẫn
chảy trong người con như một mạch ngầm, ta tạm gọi nó là bản năng siêu nhiên.
Khi ở thế giới của tụi con, bản năng đó sẽ đời đời thiếp ngủ. Nhưng khi con đặt
chân đến Lang Biang, xứ sở của pháp thuật, tức là khi con gặp một môi trường
thuận lợi, bản năng đó nơi con tự động thức dậy, Kăply à.
Nguyên chớp mắt, giọng méo đi
vì xúc động:
- Ý thầy muốn nói đến khả năng
nghe được lời nguyền rủa thầm của quái nhân và các khả năng kỳ lạ khác của
Kăply như làm hiện ra…
- Chính là ta đang muốn nói đến
chuyện đó, Nguyên à. Nhưng làm hiện ra con chim vàng mới là điều quan trọng
nhất. Ta chắc đó là chim thần Garuda. Dĩ nhiên người Chămpa còn có những linh
vật khác như bò thần Nandin, rắn thần Naga. Nhưng có lẽ vật hộ mệnh của Kăply
là con chim này.
Nguyên gật gù:
- Hèn gì chim Garuda luôn bay
ra để bảo vệ mỗi khi Kăply bị ngất xỉu…
- Nhưng phải có một con chim
khác kích thích nó. – Kăply nhăn nhó tiếp lời bạn. – Và nếu lúc đó không có một
con chim nào quanh đó thì con sẽ tiêu tùng hả thầy?
- Bản năng này của con đã bị
đóng băng quá lâu rồi, Kăply. Nên để chim Garuda nhớ tới nhiệm vụ, cần phải có
một con chim mồi. Ta tin tới lần thứ ba hoặc thứ tư, chim thần Garuda sẽ tự
động xuất hiện mà không cần kêu gọi hay dụ dỗ.
Thầy N’Trang Long đập lên bàn
bằng cả hai tay, một động tác thay cho câu nói “Chú ý!”. Và khi Nguyên và Kăply
háo hức chong mắt vào chòm râu rậm của thầy rồi thì thầy mới giơ một cánh tay
lên, cao giọng:
- Bây giờ thì các con thử tưởng
tượng đi. Nếu hai đứa con không ngẫu nhiên xuất hiện ở xứ sở này thì toàn bộ cư
dân ở đây sẽ ra sao?
Kăply liếm mép:
- Chắc là chết sạch hết hả
thầy?
- Chứ còn gì nữa. Chim thần
Garuda chính là khắc tinh của thần chú Cực lạc tiêu diêu. Nếu chim thần Garuda
không xuất hiện, chỉ cần một tuần Macketa đủ làm cỏ hết cái xứ này.
Thầy N’Trang Long từ từ hạ tay
xuống và mỉm cười tinh quái:
- Thấy chưa con! Ta đâu có mất
trí đến mức tự nhiên chọn hai thằng nhóc đi lạc làm chiến binh giữ đền.
- Con hiểu rồi, thưa thầy. –
Kăply áy náy nói.
Đôi mắt thầy N’Trang Long dịu
đi và giọng nói của thầy trở nên ấm áp:
- Cho nên ta mới nói số phận đã
chọn tụi con, và lịch sử đã trao vào tay tụi con cái sứ mạng cao cả đó. Ta
nghĩ, không chỉ ta mà tất cả cư dân xứ Lang Biang đều phải cảm ơn tụi con,
không chỉ về những gì tụi con đã làm được mà cả về thái độ hào hiệp của tụi
con. Tụi con đã hành động như tụi con chính là K’Brăk và K’Brêt mặc dù tụi con
biết tụi con không phải là K’Brăk và K’Brêt.
- Thầy ơi…. – Kăply kêu lên khi
thầy hiệu trưởng nói những câu cuối.
- Gì đó con?
Kăply chưa kịp đáp, Nguyên đã
nói thay:
- Đã đến lúc tụi con phải về
làng Ke thầy ạ. Tụi con đi đã quá lâu rồi.
Kăply ngập ngừng hỏi:
- Công việc ở đây vậy là đã
xong hết rồi phải không thầy?
- Xong hết rồi, tụi con.
Thầy N’Trang Long khẽ đáp,
giọng phảng phất nỗi buồn. Thầy nhìn hai đứa nhóc bằng ánh mắt khó mà nói chính
xác chứa đựng cảm xúc gì. – ngậm ngùi, vấn vương hay mất mát, hay là tất cả:
- Dù rất lưu luyến hai đứa con
nhưng ta nghĩ hoài vẫn không tìm ra lý do gì để giữ tụi con ở lại. Mà ngẫm cho
cùng ta cũng không có quyền làm thế.
Thầy cắn một sợi ria, như người
ta vẫn cắn môi để không cho tình cảm trào ra theo cái cách không thể kiểm soát,
và vừa nhai sợi ria của mình thầy vừa rầu rĩ nói:
- Trưa mai, tụi con. Trưa mai,
ta đợi tụi con ở thung lũng phía sau lâu đài K’Rahlan để đưa tụi con về lại
làng Ke.
- Thầy ơi, tụi con muốn đi ngay
tối nay… – Kăply nôn nao nói, đúng lúc đó hình ảnh hai chiếc bím tóc của Mua
chợt hiện lên trong tâm trí khiến nó luống cuống.
- À, không phải ngay tối nay.
Con nói lộn. Trưa mai…
- Tụi con cũng không dám phiền
đến thầy. – Nguyên xen lời. – Tụi con sẽ tự quay về…
- Tự quay về? – Thầy N’Trang
Long trợn mắt như thể Nguyên vừa làm một chuyện gì hết sức cổ quái. – Tụi con
định quay về bằng cách nào vậy hử?
- Những chiếc ghế ngựa vằn,
thưa thầy. – Nguyên lễ phép. – Tụi con đã tìm thấy chúng trong bí thất của ông
K’Tul.
- Thú thiệt là ta không hiểu
con nói gì. – Đôi mắt thầy N’Trang Long càng mở to hơn. – Những chiếc ghế ngựa
vằn ư? Ta biết những chiếc ghế này. Nhưng chúng thì liên quan gì vào đây?
- Sao thầy lại nói thế? – Tới
lượt Nguyên tròn mắt. – Tụi con đã đến xứ Lang Biang trên những chiếc ghế này
mà. Chẳng phải đó là phương tiện đi lại giữa các thế giới sao?
- Dĩ nhiên là không phải. –
Thầy N’Trang Long cựa quậy hàng ria mép, có vẻ khó khăn lắm thầy mới khỏi bật
cười. – Tụi con bị hai thằng nhóc kia đánh lừa rồi. Hừm, ghế ngựa vằn thì nhà
nào mà chẳng có.
Thầy huơ tay một cái nhẹ hều về
bên trái. Nguyên và Kăply lật đật đảo mắt nhìn theo, mặt đờ ra khi thấy cả chục
chiếc ghế ngựa vằn không biết ở đâu hiện ra, xếp một dãy dài sát tường.
- Đây là thứ đồ chơi ưa thích
của trẻ con Lang Biang. Lừa bạn bè ngồi vào ghế rồi trói lại hoặc cho chiếc ghế
lao đi giật cục. Khi trò này đã không còn bất ngờ, lũ tiểu yêu đó lại nghĩ ra
cái trò thách nhau ngồi vào ghế để xem đứa nào có đủ trình độ thoát ra…
Thầy N’Trang Long nói tới đâu,
bộ mặt của Nguyên và Kăply chảy dài ra tới đó.
- Trời đất! Vậy mà mấy tháng
nay… – Mặt đỏ nhừ, Kăply vừa nói vừa bụm miệng, như thể nó chỉ dám rên lên với
những ngón tay.
Nguyên dứt vội một sợi tóc, cố
nói thiệt nhanh trước khi bị sự xấu hổ nhấn chìm:
- Vậy tụi con tới đây và quay
về bằng cách nào hả thầy?
- Có một lối đi, con à.
Thầy N’Trang Long nghiêm trang
đáp, rồi dường như không muốn bọn trẻ có thì giờ thắc mắc về lối đi chắc là vô
cùng bí mật đó, thầy nhỏm người lên khỏi ghế để chuẩn bị thốt ra cái câu mà chỉ
trông điệu bộ của thầy, thằng Kăply đã ranh ma nói trước:
- Thầy định nói là cũng không
còn quá sớm để tụi con xéo ra khỏi đây hả thầy?
- Ha ha, con hiểu ta thiệt đó,
Kăply. – Thằng nhóc làm vị hiệu trưởng phì cười. – Con chỉ nói sai có một chữ
thôi. Ta khoái tụi con chết được, nỡ lòng nào ta dùng chữ xéo để đưa tiễn tụi
con, nhất là trong một ngày đặc biệt như thế này.
oOo
Lâu đài K’Rahlan nhộn nhịp tưng
bừng như có dạ tiệc. Đèn giăng khắp nơi, từ trong nhà ra ngoài vườn, toàn đèn
quả bí. Vì quả bí to nhất trong các loại quả nên khi nó cháy lên (dĩ nhiên sau
khi được phù phép), ánh sáng tỏa ra dĩ nhiên rực rỡ nhất và lan đi xa nhất, tới
tận ngoài cổng rào.
Khi Nguyên và Kăply về tới
trước cổng đã thấy bên trong tấp nập những người là người, tiếng cười nói vẳng
ra tới tận chỗ tụi nó đứng.
- Gì thế mày? – Kăply hồi hộp
kéo tay Nguyên.
- Chắc người ta tới chúc mừng
vợ chồng K’Rahlan. – Ka Ming và bà Ka Lên trở về. – Nguyên trầm ngâm. – Hơn
nữa, theo vòng xoay của lịch sử thì cứ mỗi lần phe Hắc Ám bị tổn thất nghiêm
trọng như thế này, xứ Lang Biang lại được hưởng thanh bình trong vòng từ ba
trăm đến bốn trăm năm. Lý do này cũng đáng ăn mừng lắm chớ.
Kăply chong mắt qua hàng rào,
ngần ngừ:
- Tụi mình vô không?
- Đứng ngoài này đi.
Hai đứa chôn chân trước cổng
một lát, Nguyên lại kéo Kăply đi vòng ra cổng sau, đứng bên ngoài nghếch mắt
dòm vô.
- Đứng ở cổng trước, khách ra
vô thế nào cũng chạm mặt. – Nguyên giải thích, tay vẹt cành lá lòa xòa trước
mặt để nhìn cho rõ hơn quang cảnh bên trong.
- Thì đâu có sao!
- Không sao à? – Nguyên hừ
giọng. – Mày thử bắt bộ não của mày làm việc đi. Hiện nay ai là chiến binh giữ
đền ở xứ Lang Biang? Ai đã giải được hai câu thơ của ông K’Tul? Ai đã tìm được
đường đến khu rừng thau lau? Con chim vàng bay ra từ người của ai? Rồi ai đã…
- Thôi, đủ rồi. – Kăply sợ hãi
đưa tay lên bịt tai, tưởng tượng đang có cả đống người vây quanh nó, thi nhau
rót vào tai nó hàng lô hàng lốc những câu hỏi như thể mong dùng câu hỏi chôn
sống nó cho rồi.
- Nè, – Nguyên huých cùi tay vô
hông bạn. – tao thấy có cả bác Bolorađam và ba thằng Tam đang cụng ly côm cốp
trong kia.
- Họ là anh em kết nghĩa mà. Có
khi mai mốt họ thành sui gia nữa đó. – Kăply cười khì khì và buông tay xuống để
bắt chước Nguyên vẹt cành lá che phía trước, nhướng mắt nghiêng ngó.
- Ê, có cả ông Pirama nữa. –
Kăply reo lên khi nhìn thấy ba của Mua đang cầm cốc bia đi ngang qua chỗ lão
Seradion ngồi và xề xuống cạnh ông K’Tul.
- Vui thiệt. – Nguyên hấp háy
mắt. – Cả lão Alibaba và chú Mustafa mà cũng mò tới đây thì thiệt là khó tin!
Bận rộn nhất trong buổi dạ tiệc
chắc là thằng Đam Pao và con Chơleng. Hai đứa di chuyển như con thoi từ nhà bếp
đến bàn ăn rồi từ bàn ăn đến nhà bếp, lăng xăng không ngừng nhưng mặt mày trông
vô cùng hớn hở.
Bà Ka Ming niềm nở tiếp khách,
chốc chốc lại dõi mắt ra ngoài cổng trước, chắc là sốt ruột khi thấy Nguyên và
Kăply vẫn biệt tăm, không biết hai thằng nhóc đứng ngoài bờ rào đang sốt ruột
không kém gì bà.
Nguyên và Kăply vét hết kiên
nhẫn đứng thêm một hồi, đã thấy bồn chồn. Khách đang hào hứng quá, cả buổi vẫn
chưa thấy ai cáo từ.
Kăply đổi chân hai ba lần, mặt
xệ xuống:
- Mỏi chân quá, mày.
Lần này Nguyên không đáp, tại
nó cũng đang cảm thấy điều mà thằng bạn nó cảm thấy: cặp giò nó đang có dấu
hiệu không nghe lời nó.
Đang phân vân chưa biết nên vào
nhà hay tiếp tục đứng bên ngoài, Nguyên bỗng giật bắn mình khi nghe có tiếng
nói vang lên sát rạt sau lưng:
- Sao hai anh không vào nhà đi?
Ngoảnh lại thấy thằng Suku đang
thô lố mắt nhìn mình, Nguyên muốn thụi cho thằng oắt một cái hết sức; nếu nó
không thụi chỉ vì đúng lúc đó nó nhác thấy con khỉ Chacha đang đứng lấp ló phía
sau Suku.
- Chào ngài ạ. – Nguyên và
Kăply lật đật cúi đầu.
- Ông em đang ngồi trong kia. –
Suku vỗ tay lên đầu con khỉ con, toét miệng cười. – Còn đây là con Chacha thật.
Lần này thì chắc Suku bị thụi
thật rồi. Vì lúc đó Kăply thấy rõ ràng thằng-bạn-đại-ca của mình nghiến răng
ken két và có vẻ như không điều gì có thể ngăn nó vung tay ra…

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.