Sẽ để em yêu anh lần nữa (Tập 1) - Chương 11 - Phần 2

“Xoảng...”

Trong một căn phòng khá sang trọng của một KTV, Vĩnh
Phong đang tức giận uống hết mấy chai rượu. Uống xong cậu liền đập nó vỡ toang.
Quốc Bảo buồn rầu nói:

- Tất cả là lỗi của em. Nếu em không tự ý gây sự thì Hiểu
Đồng không hiểu lầm anh như vậy.

- Không liên quan đến cậu. - Vĩnh Phong thở dài nói.

- Em xin lỗi cũng tại em! - Quốc Bảo nói.

- Anh muốn được yên tĩnh một mình, cậu đi đi! - Vĩnh
Phong vừa nói vừa uống rượu, giọng buồn bã sầu thảm.

Quốc Bảo đành đi ra ngoài. Còn lại một mình Vĩnh Phong
đau đớn khi nhớ lại câu nói sau cùng của Hiểu Đồng.

- Tôi mãi mãi cũng không muốn gặp lại anh.

“Choang...”

Chai rượu bị Vĩnh Phong ném không thương tiếc vào vách
tường.

“Tại sao lại không muốn gặp tôi?. Nếu đã ghét tôi, tại
sao lại cho tôi hy vọng, tại sao lại không phản đối nụ hôn của tôi, tại sao lại
ban cho tôi sự ấm áp... Mễ Hiểu Đồng, em thật độc ác, nhẫn tâm và tuyệt tình.
Dù em không yêu tôi cũng không cần đối xử lạnh nhạt với tôi đến thế. Em có biết
em khiến tôi đau lòng đến thế nào không? Tại sao em có thể lạnh lùng đến như
thế.

Ngay cả một người lạnh lùng với tất cả mọi thứ như tôi
cũng không bằng sự lạnh lùng của em. Nếu em đã đối xử với tôi như thế, vậy thì
tôi sẽ để em nếm trải cảm giác đau khổ cùng cực là như thế nào.”

Trường Nguyên Thành Phong lại nổi sóng lần nữa.

- Nghe gì chưa! Con nhỏ đó bị đá rồi.

- Tao tận mắt chứng kiến, nó bị anh Vĩnh Phong đá không
thương tiếc.

- Nghe đâu nó không biết xấu hổ, còn định bắt cá hai tay
với cái anh chàng bốn mắt nào đó. Bị anh Vĩnh Phong bắt được nên đá ngay lập
tức.

- Trời ơi! Bắt cá gì, anh Vĩnh Phong thấy nó lạ nên
thích, chơi chán rồi thì bỏ thôi!

...

Những kẻ nói xấu nhiều vô kể. Cũng không ít kẻ vốn ganh
ghét cô từ trước liền nhân cơ hội này ức hiếp.

- Mấy cậu đừng quá đáng nha! - Đình Ân chịu không nổi nữa
bực tức nói. - Ai bị đá chứ, nói cho mà biết là Hiểu Đồng của tôi không thèm
quan tâm đến anh Vĩnh Phong của mấy người thôi!

- Con nhỏ kia, mày nói ai không thèm quan tâm, ý mày nói
là anh Vĩnh Phong bị đá à? Mày muốn chết phải không?

Đình Ân vốn không phải người con gái ngoan hiền cam chịu:

- Ừ tao nói người bị đá là anh Vĩnh Phong của tụi bây đó.
Không tin thì đi hỏi anh ta đi. Nếu anh ta không thừa nhận thì anh ta đúng là
đồ hèn.

- Mày dám mắng anh vĩnh Phong...

Cả đám con gái vây quanh Đình Ân
đánh hội đồng, Đình Ân liều mạng chống trả. Hiểu Đồng thấy vậy vội lao vào can
ngăn thì cũng bị đánh luôn.

- Dừng tay!

Tiếng hét uy nghiêm, mạnh mẽ khiến
bọn con gái đang đè Hiểu Đồng và Đình Ân xuống giật mình buông tay. Cả bọn quay
lại xem kẻ nào đã hét lên với thái độ hùng hổ nhưng lập tức xẹp xuông khi thấy
người đó là Thế Nam - vị công tử nổi tiếng thứ hai của trường.

Thấy Hiểu Đồng nằm gục dưới đất, tóc
tai rối bù, quần áo lấm lem. Thế Nam vô cùng đau lòng, cậu chỉ muốn dần cho đám
con gái đó một trận. Vội chạy đến đỡ Hiểu Đồng và Đình Ân đứng dậy. Thế Nam
chua xót hỏi:

- Hai em có sao không?

- Em không sao. - Cô cười ngượng với
cậu. - Anh giúp em đưa Đình Ân đến phòng y tế, bây giờ em chỉ muốn ở một nơi
thật yên tĩnh.

Hiểu Đồng định bước đi nhưng Thế Nam
đã nắm tay cô lại. Cậu chỉ vào Đình Ân rồi bảo một người bạn.

- Đưa cô ấy đến phòng y tế, chăm sóc
chu đáo!

Cậu bạn gật đầu hiểu ý. Thế Nam liền
quay sang Hiểu Đồng:

- Anh đưa em đến một nơi yên tĩnh
nhất trường. - Nói rồi cậu kéo tay Hiểu Đồng đi. Hiểu Đồng cũng không phản đối.

Hiểu Đồng cũng không biết là Thế Nam
đưa mình đi đâu, cô cứ đi theo cậu như một cái bóng. Thế Nam dẫn Hiểu Đồng đi
đến một căn phòng rất sang trọng, rất giống một phòng nhạc, Hiểu Đồng chưa từng
đến đây bao giờ. Thế Nam ấn Hiểu Đồng ngồi xuống ghế rồi im lặng đi đến bên cửa
sổ nhìn ra ngoài. Cứ thế cậu ở bên cạnh Hiểu Đồng. Bây giờ cậu là cái bóng của
Hiểu Đồng.

Một lát sau Thế Nam đi đến bên cạnh
cây đàn piano, dạo một khúc nhạc nhẹ nhàng khiến Hiểu Đồng ngẩng đầu lên nhìn.
Không hiểu sao dáng vóc ấy lại làm cho những hình ảnh quá khứ của Hiểu Đồng
quay về.

Cô bé Hiểu Đồng mới bảy tuổi, thật
đáng yêu. Mặc một chiếc áo đầm màu hồng xinh xắn. Mái tóc cột hai bên thắt dây
ruy băng cũng màu hồng đang bế trong tay con gấu bông yêu thích nhất của mình.
Cô ngồi đó lắng nghe tiếng đàn, điệu nhạc của bài hát: “Take me to your heart”

“Hiding from The Rain and Snow

Dấu mình trong lạnh lẽo và cô đơn

Trying to forget but I won't let go

Cố gắng quên đi tất cả nhưng tôi không thể...

Looking at a crowded street

Lặng nhìn con phố đông người

Listening to my own heart beat

Và nghe tiếng chính con tim mình đập

So many people all around the world

Mọi người trên khắp thế giới này

Tell me where do I find someone like
you girl

Nói cho tôi biết nơi tôi biết nơi đâu tôi có thể tìm một
người như em?

[Chorus:]

Take me to your heart, take me to
your soul

Hãy đưa tôi đến với trái tim em, đưa
tôi đến với linh hồn em

Give me your hand before I'm old

Hãy đưa tay em cho tôi trước khi tôi trở nên già cỗi

Show me what love is - haven't got a
clue

Hãy cho tôi biết tình yêu là gì - điều mà tôi chưa hiểu rõ

Show me that wonders can be true

Hãy cho tôi thấy rằng những điều kì diệu ấy có thể trở thành
sự thật

They say nothing lasts forever

Chẳng có gì là tồn tại mãi mãi

We're only here today

Và chúng ta chỉ tồn tại ở trong ngày hôm nay mà thôi

Love is now or never

Tình yêu - bây giờ hoặc không bao giờ

Bring me far away

Hãy đưa tôi đi thật xa...

Take me to your heart take me to
your soul

Hãy để tôi đến với trái tim và linh hồn em

Give me your hand and hold me

Hãy đưa tay cho tôi và ôm lấy tôi

Show me what love is - be my guiding
star

Cho tôi thấy tình yêu là gì - hãy là ngôi sao chỉ lối cho
tôi!

It's easy take me to your heart

Thật dễ dàng để em đưa tôi đến với trái tim em!

Standing on a mountain high

Đứng trên đỉnh núi thật cao

Looking at the moon through a clear
blue sky

Và ngắm nhìn vầng trăng trên bầu trời trong xanh

I should go and see some friends

Tôi đã đi gặp vài người bạn

But they don't really comprehend

Nhưng họ không thật sự thấu hiểu...

Don't need too much talking without
saying anything

Điều tôi cần không phải là những câu chuyện vớ vẩn

All I need is someone who makes me
wanna sing

Tất cả tôi cần là một người có thể làm cho tôi muốn cất lên
tiếng hát!

[Chorus:]

Take me to your heart take me to
your soul

Hãy để tôi đến với trái tim và linh hồn em

Give me your hand before I'm old

Hãy đưa tay em cho tôi trước khi tôi trở nên già cỗi

Show me what love is - haven't got a
clue

Hãy cho tôi biết tình yêu là gì - điều mà tôi chưa hiểu rõ

Show me that wonders can be true

Hãy cho tôi thấy rằng những điều kì diệu ấy có thể trở thành
sự thật.”

-
Sao ba thích đàn bài này vậy ba? - Cô bé Hiểu Đồng với đôi mắt tròn xoe thích
thú nhìn những ngón tay lướt trên phím đàn của ba mình.

-
Vì đây là bài hát mẹ con thích, và cũng là bài hát mà ba muốn gửi tình yêu của
ba dành cho mẹ con vào đó.

-
Vậy ba có yêu bé Đồng không? - Bé Đồng phụng phịu hỏi, hai gò má phúng phính
đáng yêu.

-
Yêu! Ba yêu bé Đồng và mẹ nhất trên đời này.

Nụ
cười hạnh phúc của hai cha con vang dội khắp nhà.

Hình
ảnh ngồi đánh đàn của Thế Nam sao thật giống với ba Hiểu Đồng ngày xưa quá. Cô
bất giác đến bên cạnh cậu ngắm nhìn những ngón tay thon dài đang lướt trên phím
đàn.

-
Có thể đàn cho em nghe bài “Take me to your heart” không?

Thế
Nam ngẩng đầu nhìn Hiểu Đồng, đôi mắt cô long lanh nhìn cậu, thật ấm áp. Thế
Nam không trả lời, cậu ngồi sang một bên ghế rồi bắt đầu dạo đàn.

Hiểu
Đồng liền đến ngồi kế bên cậu. Những giai điệu quen thuộc lại lần nữa cất lên.
Hiểu Đồng say đắm chìm vào trong từng nốt nhạc.

-
Em có muốn đàn thử không? - Thế Nam chợt hỏi khiến Hiểu Đồng như bừng tỉnh.

-
Đã lâu rồi em không đánh đàn, chẳng biết những ngón tay có còn nghe lời nữa
không?

-
Anh dạy em.

Thế
Nam cứ thế nắm lấy bàn tay Hiểu Đồng từng ngón từng ngón ấn nhẹ vào phím đàn,
những nốt nhạc thánh thót vang lên. Hiểu Đồng cảm thấy hạnh phúc khi lại được sống
những giây phút của ngày xưa. Chẳng ai hay có một người bên ngoài lẳng lặng
nhìn cô đau khổ.

Vậy
là hễ khi nào rảnh, Hiểu Đồng lại chạy đến đây học đàn với Thế Nam, bài hát mà
cô thành thạo đầu tiên chính là “Take me to your heart”.

Nhưng
từ hôm ấy, trường Nguyên Thành Phong lại xôn xao lên tin đồn hoàng tử lạnh lùng
đang cặp kè hết cô này đến cô kia, nhưng không ai quá ba ngày. Biết thế nhưng
các cô gái vẫn cứ lao đầu vào, còn tranh nhau tiếp cận Vĩnh Phong.

Mỗi
lần Hiểu Đồng đến tập nhạc đều bắt gặp Vĩnh Phong cặp kè hết cô gái này đến cô
kia. Có khi cô còn thấy họ âu yếm hôn nhau ngay cả trên hành lang.

Đừng
đau lòng, đừng để ý đến. Hiểu Đồng tự nhắc nhở bản thân đến hàng ngàn lần,
nhưng lần nào cô cũng đau lòng khi nhìn thấy Vĩnh Phong bên các cô gái.

Chỉ
khi gặp Thế Nam, trái tim Hiểu Đồng mới được xoa dịu lại, anh lúc nào cũng như
mặt trăng hiền hòa, dịu mát, còn Vĩnh Phong lúc nào cũng như mặt trời rực lửa
đốt cháy trái tim cô.

***

Hiểu
Đồng đi đến dãy nhà A để đưa tài liệu cho giáo sư Hà. Cô đi ngang qua sân bóng
rổ của dãy A. Những anh chàng trên sân rất tuyệt, đám con gái đang hò hét cổ
vũ. Nhưng Hiểu Đồng chỉ chú ý đến chàng trai có nước da rám nắng, sống mũi
thanh cao, đôi môi quyến rũ. Những giọt mồ hôi tuôn chảy dưới ánh sáng khiến
cho cậu càng quyến rũ hơn. Hiểu Đồng đứng ngây người nhìn Vĩnh Phong, bất chợt...

“Vù...”

Quả
bóng rổ lao thẳng đến cô, chỉ một chút, một chút xíu nữa thôi là Hiểu Đồng lãnh
đủ. Nhưng trái bóng chỉ sượt qua vai cô văng vào bức tường rơi xuống đất.

Hiểu
Đồng bị bất ngờ, hoảng hốt nhìn về phía người ném, bốn mắt họ gặp nhau. Là anh
cố tình ném bóng về phía cô. Hiểu Đồng liền bỏ đi.

***

-
Xin lỗi em, Hiểu Đồng! Từ nay em không cần phải giúp thầy nữa. - Giáo sư Hà
nhìn Hiểu Đồng ái ngại.

-
Tại sao vậy thầy?

-
Có phải em đã đắc tội với ai không?

Giáo
sư Hà không nói rõ nhưng Hiểu Đồng biết chắc người đó là Vĩnh Phong.

***

-
Hiểu Đồng! Đây là lương tháng này của cháu và cả tháng sau. Xin cháu từ nay đừng
đến đây nữa. - Bà chủ quán căng tin chua xót nói.

-
Tại sao vậy cô?

-
Cô đầu tư hết tất cả vốn liếng của mình vào đây rồi nếu bây giờ ra đi cô không
còn gì nữa hết. Xin cháu hiểu cho cô.

Hiểu
Đồng chỉ im lặng bước đi ra ngoài. Vĩnh Phong, anh thật độc ác mà! Tại sao lại
cắt hết đường sống của tôi như vậy chứ?

Hiểu
Đồng buồn bã đi ra thì gặp Vĩnh Phong và một cô gái tay trong tay đi tới. Hiểu
Đồng tức giận vung tay tát mạnh vào mặt Vĩnh Phong.

-
Anh thật là đồ xấu xa, tại sao anh lại cắt hết đường sống của tôi như vậy chứ?
Tôi hận anh, tôi hận anh.

Nói
rồi Hiểu Đồng bỏ đi, miệng cắn chặt lại để không bật ra tiếng uất hận.

Nhìn dáng Hiểu Đồng bỏ đi, Vĩnh Phong liền hất
cô gái bên cạnh ra, đau khổ cười. Cảm giác đau lòng này không khiến cho cậu thấy
hả dạ một chút nào cả.

Tiết
thể dục vừa xong, Hiểu Đồng mệt mỏi ngồi nghỉ. Buổi trưa cô không ăn gì nên cảm
giác đói cồn cào đang sôi sục trong bụng cô. Đại Bình đi mua nước cho Hiểu Đồng,
trên đường về cậu vô ý va vào một chàng trai.

Thật
ra cũng chẳng phải là chuyện gì to tát nhưng người cậu đụng phải lại là Quốc Bảo.
Tất nhiên Quốc Bảo đâu ngu dại gì mà không thừa dịp này cho Đại Bình khó ưa một
trận. Quốc Bảo vội nắm vai Đại Bình dù cho Đại Bình đã nói xin lỗi.

-
Mày tưởng đụng tao rồi nói tiếng xin lỗi là xong à?

-
Vậy mày muốn gì?

-
Ây cha, chẳng lẽ mày không biết tao muốn gì à?

Đại
Bình tái mặt nhìn Quốc Bảo. Quốc Bảo cười hả hê khi nhìn khuôn mặt hoảng sợ của
Đại Bình. Rồi cậu liền giơ nắm đấm ra khiến Đại Bình ngã xuống chảy máy mũi.
Chai nước trên tay Đại Bình cũng quăng xa.

-
Nếu mày chịu chui qua háng tao thì tao tha cho mày.

Mấy
tên bạn của Quốc Bảo nghe vậy liền hò reo thích thú.

-
Chui đi... chui đi...

Mấy
tên này liền xúm lại ấn Đại Bình xuống để cậu phải chui qua háng của Quốc Bảo.
Đại Bình dù chống cự bao nhiêu cũng không thể thoát được.

-
Thả tao ra. Bọn khốn chúng mày rồi có ngày sẽ biết tay tao!

Khi
mà đầu Đại Bình sắp lòn qua háng của Quốc Bảo thì...

-
Đủ rồi.

Hiểu
Đồng đang chạy tới, vẻ mặt cô cực kì tức giận.

-
Các cậu không phải con người mà! Các cậu đúng là một bọn mất dạy. - Hiểu Đồng
tức giận mắng. Một tên nghe thấy Hiểu Đồng mắng thì giơ tay định đánh cô.

-
Cô chửi ai đấy?

Nhưng
bàn tay chưa kịp giáng xuống thì hắn ta đã ăn ngay một cú đá của Quốc Bảo. Hắn
chẳng kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Hiểu Đồng tức giận quay sang hỏi Quốc Bảo:

-
Có phải đó lại là chủ ý của Vĩnh Phong không?

Quốc
Bảo cứng cả người khi biết Hiểu Đồng lại hiểu lầm Vĩnh Phong lần nữa. Cậu định
lên tiếng giải thích thì:

-
Bây giờ Vĩnh Phong đang ở đâu? Nói...

-
Đang ở trên sân bóng rổ. - Đang trong tâm trạng hoảng sợ, Quốc Bảo trả lời như
một cái máy mà không hề suy nghĩ.

Hiểu
Đồng liền đi đến sân bóng rổ của dãy A. Vĩnh Phong và Thế Nam đang tranh nhau
trái bóng, Hiểu Đồng đi đến hất trái bóng trên tay Vĩnh Phong văng xa.

- Anh thật là một
tên xấu xa. Sao anh lại đối xử với cậu ấy như thế chứ? Anh nói đi phải làm sao
anh mới chịu buông tha cho cậu ấy?

Vĩnh Phong không hiểu
chuyện gì cả, nhưng thấy Hiểu Đồng vô cùng tức giận, khuôn mặt cô ửng đỏ. Lại
thấy Đại Bình và Quốc Bảo vội vã chạy đến thì hiểu ngay.

- Điều kiện gì cũng
được à?

- Phải. - Hiểu Đồng
đáp ngay lập tức.

Vĩnh Phong nhìn bộ
đồ thể dục màu xanh trên người Hiểu Đồng liền nói:

- Nếu cô bằng lòng
chạy hai mươi vòng quanh cái sân này, tôi sẽ bỏ qua cho cậu ta.

Thế
Nam nghe vậy vội can:

-
Cậu đừng điên như thế. Làm sao cô ấy chạy được.

-
Được. Nếu tôi chạy hết hai mươi vòng sân này thì anh phải bỏ qua cho Đại Bình.

-
Nhất định.

Mặc
cho Đại Bình và Thế Nam ngăn cản, Hiểu Đồng vẫn nhất quyết chạy.


nhất định phải chạy hết hai mươi vòng này dù biết rằng mình chắc chắn không thể
làm được. Một vòng tương đương năm trăm mét. Nghĩa là cô phải chạy mười ngàn
mét.

Mọi
người đều lo lắng nhìn cô gái có mái tóc thắt bím lòa xòa, mắt đeo đôi kính xấu
xí chạy từng vòng. Một mét rồi hai mét, ba mét... Cô chạy càng lúc càng chậm. Mọi
người nghe được cả tiếng thở của cô.

Hiểu
Đồng càng chạy càng cảm thấy cả thân người dường như không còn cất nổi nữa. Cổ
họng cô khô khốc, cơn đói cồn cào, mồ hôi ra ướt hết cả quần áo. Cô nhìn thấy
Đình Ân lo lắng chạy đến len lỏi qua đám đông... nhìn thấy...

Trước mặt cô tối sầm lại... cô từ từ ngã xuống.

Trước khi rơi vào hôn mê, Hiểu Đồng nghe tiếng
hét của Đình Ân gọi tên mình. Không lâu sao đó, một bàn tay dịu dàng ôm lấy cô,
nâng cô lên. Một dòng nước mát dịu tràn vào trong cổ họng của Hiểu Đồng, nhưng
không phải từ miệng một chai nước lạnh lẽo mà từ một đôi môi ấm áp.

Hiểu
Đồng tham lam nuốt lấy từng ngụm nước mát lành kia. Từng ngụm từng ngụm sau đó
cô thiếp đi và không biết gì cả.


tỉnh dậy trên một chiếc giường mềm mại, ga giường trắng muốt, một bàn tay nhẹ
nhàng vuốt ve khuôn mặt cô. Hiểu Đồng từ từ mở mắt, dư vị của làn môi kia vẫn
còn đọng lại trong tâm trí Hiểu Đồng. Nhưng khuôn mặt hiện ra trước mắt Hiểu Đồng
không phải là khuôn mặt mà cô mong đợi.

Thế
Nam nhìn Hiểu Đồng dịu dàng quan tâm:

-
Em tỉnh rồi à? Còn thấy mệt không?

Hiểu
Đồng lắc đầu:

-
Em ngất bao nhiêu lâu rồi?

-
Hai tiếng đồng hồ thôi!

Hiểu
Đồng nhìn xung quanh, một căn phòng cực kì sang trọng hiện ra trước mắt cô.

- Đây là đâu?

- Là nhà anh. Đình
Ân cũng theo anh đến đây vì lo lắng cho em, nhưng cô ấy phải đi về đón em gái của
em.

“Cốc... cốc... cốc...”

Tiếng gõ cửa cắt
ngang cuộc nói chuyện của hai người.

- Vào đi! - Thế Nam
lên tiếng.

Một cô gái mang vào
một mâm thức ăn trông rất ngon từ cửa bước vào.

- Để trên bàn đi! -
Thế Nam ra lệnh.

Cô gái liền đi đến
bên chiếc bàn có bộ ghế sofa sang trọng, nhẹ nhàng đặt xuống rồi lui ra ngoài.

- Để anh đỡ em ngồi
dậy ăn. Chắc em đói lắm rồi phải không?

- Cám ơn anh, quả
thật em rất đói. - Hiểu Đồng cười ngượng ngập.

Các món ăn được nấu
công phu đều là những món hợp khẩu vị, Hiểu Đồng ăn một cách ngon lành. Cô muốn
ăn cho mau lại sức. Nhìn Hiểu Đồng ăn, Thế Nam cảm thấy rất vui. Anh nhìn cô bằng
ánh mắt ấm áp.

Hiểu Đồng đang ăn
chợt ngẩng lên bắt gặp Thế Nam đang nhìn mình cảm thấy có chút không quen, cô
mỉm cười nhẹ với Thế Nam.

- Không phải là chủ
ý của Vĩnh Phong đâu? - Thế Nam tự nhiên giải thích.

Hiểu Đồng không nói
gì chỉ im lặng lắng nghe, tay dừng đũa.

- Lúc trước, Quốc Bảo
và Đại Bình là bạn thân, nhưng Đại Bình đã bán đứng Quốc Bảo, lén lút báo cáo
những việc làm của Quốc Bảo cho giáo viên chủ nhiệm biết. Nên từ đó Quốc Bảo rất
ghét Đại Bình.

- Quốc Bảo đã làm
chuyện xấu à? Vậy thì hành động của Đại Bình là sai.

- Vậy em thích hành
động phản bội bạn bè của Đại Bình à?

Hiểu Đồng không còn
lời để nói nữa. Tuy rằng cô ghét những kẻ làm chuyện xấu nhưng hành động của Đại
Bình cũng không hay cho lắm.

***

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.