Sẽ để em yêu anh lần nữa (Tập 1) - Chương 11 - Phần 1

Chương 11

Trò chơi tình
yêu

Đại Bình giới thiệu Hiểu Đồng vào làm ở một quán cà phê
khá gần chỗ cô ở. Đó là một quán cà phê sang trọng dàng cho giới thượng lưu của
bác Đại Bình, nên Hiểu Đồng dễ dàng được nhận vào. Tuy chỉ là một quán cà phê
nhưng ở đây cũng bán nhiều loại bánh rất ngon dùng chung với cà phê để tăng
thêm hương vị.

Ở quán luôn tràn ngập những giai điệu nhẹ nhàng của tiếng
đàn piano ru nhẹ hồn người. Ai biết đánh đàn cũng có thể lên dạo một bản tặng
cho người mình yêu hay tự mình hưởng thức. Đây là nơi được yêu thích của các
cặp tình nhân ưa sự lãng mạn.

Cô rất cảm kích Đại Bình nên không từ chối mỗi khi Đại
Bình tới làm phiền. Anh chàng này được nước lấn tới, cặp kè bên cạnh Hiểu Đồng
suốt ngày. Vì hai người học cùng lớp nên chàng ta có nhiều cơ hội tiếp cận Hiểu
Đồng hơn. Hiểu Đồng tuy không từ chối nhưng cũng không cho anh ta một cơ hội
nào. Đối với cô bây giờ bệnh tình của mẹ và bé Đường mới là điều quan tâm lớn
nhất.

Từ lúc Hiểu Đồng bỏ đi, Vĩnh Phong càng uống rượu nhiều
hơn. Mặt cậu cứ lầm lì ít nói, cả nhóm cũng không ai dám lên tiếng trước. Buổi
tiệc hôm đó, lúc đầu rất vui vẻ phút chốc trở nên buồn thảm.

Thế Nam thấy Vĩnh Phong cứ uống rượu liên hồi, chẳng mấy
chốc mà đã hết cả chai. Chẳng ai hiểu được trái tim Vĩnh Phong đang đau đớn thế
nào ngoài cậu ra. Bởi vì, ba mẫu người Hiểu Đồng ghét nhất thì Vĩnh Phong hội
đủ và chính cậu cũng vậy. Chỉ khác ở mức độ ít và nhiều thôi. Dù rằng niềm đam
mê đua xe của cậu không bằng Vĩnh Phong, không có tửu lượng bằng Vĩnh Phong,
cậu cũng chỉ thỉnh thoảng mới hút thuốc thôi. Vậy thì có thay đổi được gì đâu.
Một khi cô ấy đã ghét thì dù nhiều hay ít cô ấy cũng sẽ ghét. Buồn bã, cậu cũng
đưa cả chai rượu lên miệng uống. Nhưng từ xưa đến giờ, Thế Nam vốn là người
điềm tĩnh, cậu không buông thả như Vĩnh Phong nên cậu uống cũng rất chừng mực.

Cả nhóm thấy Vĩnh Phong uống rượu như nước lã, lại thấy
Thế Nam, người duy nhất có thể kìm chế Vĩnh Phong cũng đang uống cùng, cả nhóm
lắc đầu thở dài, càng không dám lên tiếng.

Quốc Bảo nhìn thấy hai người anh mà cậu kính trọng tự đày
đọa bản thân thì rất đau lòng. Trong thâm tâm cậu thấy giận Hiểu Đồng, càng
giận Đại Bình hơn. Vì Đại Bình chính là nguyên nhân gây ra sự tan vỡ này.

Từ xưa đến nay tuy ăn chơi vô độ nhưng cậu và các bạn đều
là những chính nhân quân tử không bao giờ ức hiếp đàn bà con gái. Nhưng Đại
Bình thì khác, một tên đạo đức giả. Ngoài mặt thì hiền từ thật thà nhưng thật
ra trong bụng lại “ngậm một bồ dao găm”. Cậu nhất định bắt Đại Bình phải khốn
khổ một phen, huống hồ cậu vẫn ghi hận chuyện Đại Bình giả vờ nói không biết
cách liên lạc với Hiểu Đồng dù rằng hai người học chung lớp.

Thế Nam mặc dù để mặc cho Vĩnh Phong uống, nhưng khi thấy
bạn mình đã uống hết một chai XO mắc nhất mà vẫn còn tiếp tục uống thêm chai
thứ hai thì không chịu nổi. Cậu không thích thấy một Vĩnh Phong say xỉn nhếch
nhác. Thế Nam đưa tay giật lấy chai rượu trong tay Vĩnh Phong la lớn:

- Đủ rồi. Cậu muốn chết à? Cậu càng uống nhiều chỉ càng
khiến cô ấy ghét cậu thêm thôi! - Vĩnh Phong đưa tay giật lại chai rượu từ trên
tay Thế Nam. Vĩnh Phong bực bội nói:

- Không cần cậu quan tâm tới mình. Cô ấy muốn ghét thì cứ
để mặc kệ cho cô ấy ghét. - Vĩnh Phong nói xong liền đưa chai rượu lên uống
tiếp, nhưng lần này Thế Nam đã hất văng chai rượu trên tay Vĩnh Phong xuống.

“Xoảng...”

Chai rượu vỡ tan. Mọi người ai cũng kinh hãi vì chưa bao
giờ họ chứng kiến Vĩnh Phong và Thế Nam cãi nhau. Ai cũng lo ngại sẽ có đánh
nhau, lúc đó biết bênh ai bỏ ai. Tất cả đều là bạn tốt của nhau.

Nhưng điều mọi
người lo ngại đã không xảy ra, Thế Nam đứng dậy bỏ đi sau khi buông ra một câu:

- Nếu cậu cứ như thế thì không xứng đáng yêu cô ấy.

Thế Nam đóng sầm cửa bỏ đi, để mặc Vĩnh Phong ngồi ôm đầu
im lặng, còn những người khác ngơ ngác chưa hiểu gì.

***

Đã hơn một tuần lễ Hiểu Đồng không gặp Vĩnh Phong rồi,
anh không hề đến tìm cô như thường lệ. Hiểu Đồng cảm thấy thật trống vắng, tuy
rằng cô thấy phiền phức mỗi khi gặp anh nhưng cô lại nhớ nụ cười ấm áp của anh
khi nhìn cô. Nó làm cho trái tim cô run nhẹ, cảm giác như một luồng gió mát
đang lan tỏa trong trái tim cằn cỗi của mình.

Hôm nay, Hiểu Đồng được nghỉ tiết, cô vội về nhà nấu một
bữa cơm thật ngon đem đến bệnh viện cho mẹ. Mẹ cô nhập viện đã hai tháng nay
rồi.

Khi cô đến mẹ cô vẫn còn đang ngủ, bà vẫn rất xinh đẹp.
Có điều thân hình gầy gò ốm yếu như cành liễu của bà nay càng gầy hơn. Hiểu
Đồng nhẹ nhàng đặt cà mên xuống bàn, cô rót nước ra bình cho đầy rồi cầm bình
thủy đi lấy nước khác.

Trên đường đi,
Hiểu Đồng ghé qua phòng bác sĩ Nhân để hỏi han về bệnh tình của mẹ.

Bác sĩ Nhân là một bác sĩ có chuyên môn cao và được mọi
người kính trọng.

Hiểu Đồng còn nhớ cái ngày mà mẹ cô bị ngã bệnh, trong
nhà không còn tiền, cũng không có gì quý giá để thế chấp, một cô bé như cô
không thể kiếm đâu ra số tiền quá lớn để làm phẫu thuật cho mẹ. Cô đã chạy đến
quỳ trước mặt các bác sĩ van xin họ cứu lấy mẹ cô, sau này cô nhất định sẽ cố
gắng làm việc kiếm tiền trả nợ.

Ai cũng nhìn cô
bằng ánh mắt thương cảm nhưng chẳng có một ai chịu đưa tay ra giúp đỡ cho mẹ
con cô. Họ chỉ nhìn cô rồi lặng lẽ bỏ đi.

Trong lúc Hiểu Đồng tuyệt vọng nhất thì bác sĩ Nhân đã
chìa tay ra trước mặt cô, giúp đỡ mẹ con cô. Suốt cuộc đời này, Hiểu Đồng sẽ
không bao giờ quên đôi bàn tay ấy.

Ca mổ của mẹ cô rất thành công nhưng vẫn chưa thể xuất
viện, bệnh viện lại không thể tiếp tục cho nợ thì bác sĩ Nhân lại là người đứng
ra bảo lãnh, trả hết số tiền đã nợ.

Hiểu Đồng cũng không biết số tiền đó là bao nhiêu nhưng
cô luôn cố gắng làm việc dành dụm tiền, cứ mỗi tháng cô lại cầm những đồng
tiền lẻ có được đưa cho bác sĩ Nhân, ông không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ cất
số tiền đó vào một phong thư. Chỉ nhiêu đó thôi cũng khiến Hiểu Đồng kính trọng
ông vô cùng.

“Cốc... cốc...”

Mời vào! - Tiếng bác sĩ Nhân vọng ra.

- Bác sĩ!

Bác sĩ Nhân đang ghi chép gì đó, thấy cửa mở liền ngẩng
đầu lên:

- Hiểu Đồng! Là cháu à?

Hiểu Đồng gật đầu.

- Cháu tìm bác có chuyện gì?

- Cháu muốn hỏi về bệnh tình của mẹ cháu thế nào rồi ạ?

- Bệnh tình của mẹ cháu vẫn vậy. Không chuyển biến xấu đi
nhưng cũng không thuyên giảm. Bác nghĩ nên để mẹ cháu điều trị thêm một thời
gian nữa.

- Dạ, cháu biết. Cháu cám ơn bác đã luôn giúp đỡ mẹ con
cháu!

- Cháu đừng khách sáo.

“Cốc... cốc...”

- Mời vào...

Hiểu Đồng và bác sĩ đều nhìn qua cửa.

Một chàng trai dáng người thanh tú, ăn bận lịch sự bước
vào. Anh mỉm cười nhìn bác sĩ:

- Con mới tham quan bệnh viện xong. Định đến đây rủ ba đi
ăn cơm cùng con.

Bác sĩ Nhân chỉ tay vào chàng thanh niên giới thiệu:

- Đây là Hữu Thiên - con trai bác, nó mới tốt nghiệp
trường Harvard trở về. Nó sẽ là người kế nghiệp của bác.

Hiểu Đồng cúi đầu e lệ chào anh. Cô không thấy đôi mắt
anh ánh lên khi nhìn cô.

- Nếu bác sĩ có hẹn cháu không dám làm phiền nữa, cháu
vào thăm mẹ đây ạ!

- Ừ! Cháu đi đi.

Hiểu Đồng cáo từ ra ngoài đóng cửa lại, vẫn nghe tiếng
bác sĩ Nhân và con trai.

- Thật là một cô gái đáng yêu! - Hữu Thiên nhận xét.

- Là một cô gái tốt. - Bác sĩ Nhân gật đầu tán thành.

Hiểu Đồng trở về
phòng bệnh, mẹ cô đã tỉnh dậy.

Sau khi giúp mẹ tắm
rửa sạch sẽ, Hiểu Đồng mới thu dọn ra về. Hiểu Đồng từ bệnh viện đi ra, cô định
đến trạm chờ xe bus nhưng một chiếc xe màu xám bạc đã bóp còi đỗ ngay bên cạnh.
Cô quay lại nhìn chủ nhân chiếc xe, kính xe từ từ được hạ xuống. Hữu Thiên ló đầu
ra cười hỏi Hiểu Đồng:

- Giúp anh một chuyện
được không?

Hơi ngạc nhiên một
chút, Hiểu Đồng cúi đầu nhìn vào xe:

- Anh cần em giúp
chuyện gì?

Hữu Thiên cười ranh
ma:

- Hãy quá giang xe
anh giùm.

Hiểu Đồng bất ngờ
trước câu trả lời rồi phì cười, anh chàng này cũng lém lỉnh thật.

- Có làm phiền anh
không?

Hữu Thiên làm vẻ mặt
rầu rĩ:

- Đúng là phiền thật.
Nếu em mà không lên xe, anh cứ đậu xe ở đây làm cản trở giao thông thì sẽ phiền
phức thật.

Hiểu Đồng bật cười
trước giọng điệu của Hữu Thiên, một anh chàng thú vị.

- Anh có nghe ba kể
về bệnh của mẹ em.

Hữu Thiên nói khi
Hiểu Đồng đã vào xe thắt dây an toàn, anh cho xe chạy đi.

- Dạ cũng nhờ bác
sĩ Nhân giúp đỡ nên bệnh tình của mẹ em mới khá lên.

- Đó chỉ là chuyện
nhỏ. - Hữu Thiên cười nhạt. - Em muốn đi đâu?

Hiểu Đồng đọc địa
chỉ quán cà phê mà cô làm thêm. Trên đường đi, hai người trò chuyện rất vui vẻ.
Cuối cùng xe dừng trước cửa tiệm cà phê sang trọng có tên là Grantylove.

Hiểu Đồng bước xuống
xe, chào Hữu Thiên rồi bước vào quán trong sự luyến tiếc của ai đó. Cô vừa bước
vào quán đã gặp ngay vẻ mặt nhăn nhó của Đại Bình. Cậu nhìn Hiểu Đồng dò xét:

- Cậu vừa đi đâu về?

- Có chuyện gì à?

- Anh ta là ai thế?

Thì ra thái độ của
Đại Bình là do vậy, Hiểu Đồng khó chịu nói:

- Anh ta là ai liên
quan gì tới cậu?

Đại Bình thấy vẻ mặt
khó chịu của Hiểu Đồng biết mình đã lỡ lời, hốt hoảng phân bua sợ Hiểu Đồng giận.

- Mình chỉ sợ anh
ta không tốt... mình chỉ vì lo lắng cho cậu.

- Được rồi, chuyện
của mình không cần cậu quan tâm. Mình đi làm việc đây.

Hiểu Đồng nói xong liền bỏ đi vào phòng thay đồ,
bỏ mặc Đại Bình ngậm ngùi đứng đó chết lặng.

Một chàng trai đội
nón lưỡi trai che kín nửa khuôn mặt ngồi ở góc bàn phía trong quan sát Hiểu Đồng. Khi Hiểu Đồng đi
vào trong thì đứng dậy đặt tiền lên bàn rồi bỏ đi ra ngoài, dáng vóc thật thanh
cao, sang trọng

Gần 12 giờ đêm, Hiểu Đồng mới về đến nhà trọ của
mình. Bé Đường đang ngủ say, nên Hiểu Đồng nhẹ nhàng đến bên cạnh ngắm nhìn đứa
em gái nhỏ. Bé thật đáng thương, từ nhỏ đến lớn không được sống hạnh phúc như
những đứa bé cùng tuổi với mình. Mẹ thường xuyên nhập viện, Hiểu Đồng lại đi
làm đến khuya mới về.

Bé Đường buổi sáng
đi học xong được bác Hà - mẹ của Đình Khiêm và Đình Ân đón về lo cho cơm nước,
tắm rửa. Đến tối bác lại đưa về nhà trọ chờ bé Đường ngủ xong thì mới về.

Hiểu Đồng rất biết
ơn gia đình của Đình Ân đã cưu mang giúp đỡ gia đình cô lúc hoạn nạn. Bác Trung
- ba của Đình Ân - lúc trước là tài xế cho ba Hiểu Đồng, tuy nói là đã nhận được
ơn huệ của ba Hiểu Đồng nhưng người duy nhất đến thăm hỏi mẹ con Hiểu Đồng chỉ
có gia đình bác Trung.

Vốn đã mang tiếng
nhờ vả nên Hiểu Đồng muốn để bé Đường ngủ lại nhà Đình Ân. Bởi vì khi bé Đường
ngủ rồi thì thím Hà trở về nhà, bé Đường sẽ phải ở một mình. Mỗi khi tỉnh giấc
mà Hiểu Đồng vẫn chưa trở về, bé Đường thường rất sợ hãi, hậu quả là mỗi đêm cô
bé đều nói mơ. Nhưng nói mãi bé Đường vẫn không chịu, cứ nhất quyết ở nhà để được
thấy chị Hiểu Đồng. Những lúc như vậy, Hiểu Đồng thấy yêu em biết bao.

Hiểu Đồng kéo lại
chăn đắp cho bé Đường, vuốt lại mái tóc tơ phủ trên gương mặt đáng yêu của bé rồi
mới đi vào tắm rửa. Cô cảm thấy dạo này bé Đường dường như rất vui vẻ. Bé Đường
nói nhiều hơn, đặc biệt là không còn nói mơ như trước. Có hôm Hiểu Đồng còn thấy
bé Đường ôm một con thú nhồi bông lớn. Lúc đầu Hiểu Đồng nghĩ rằng là do Đình
Khiêm hay bác Hà mua cho nhưng dạo này bé Đường thường có những món đồ chơi mới
mà nhà bác Hà cũng không có tiền để mua hoài như thế.

Vừa cho bé Đường ăn
sáng, Hiểu Đồng vừa nghe bé Đường kể chuyện.

- Dạo này chị thấy
bé Đường rất vui. Có rất nhiều đồ chơi đẹp, ai mua cho bé Đường vậy?

Đang vui vẻ hớn hở
bé Đường chợt im bặt.

- Bé Đường ngoan
nói cho chị Hiểu Đồng nghe, nếu không chị Hiểu Đồng sẽ giận.

Bé Đường nghe vậy
lập tức nói:

- Chị Đồng đừng giận
bé Đường, để bé Đường nói là một người bạn tặng cho bé Đường.

Bạn ư? Hiểu Đồng
cau mày. Người bạn nào lại tặng quà đắt tiền như vậy hoài chứ. Người nào lại biết
bé Đường. Một thoáng run sợ, trái tim Hiểu Đồng đập rất mạnh. Phải chăng là người
đó... nếu vậy...

Hiểu Đồng lo lắng hỏi:

- Người bạn đó là
ai? Chẳng phải chị đã dặn không được nhận đồ của người lạ hay sao?

- Không nói được,
bé Đường đã hứa là sẽ không nói. Bạn của bé Đường rất tốt, trong lớp không có
ai dám ăn hiếp bé Đường nữa.

Nghe mấy lời của bé
Đường, Hiểu Đồng chua xót hỏi:

- Ở trường các bạn
hay bắt nạt bé Đường lắm sao?

Bé Đường buồn thiu
gật đầu. Gương mặt mếu xệch như muốn khóc nói:

- Mấy bạn bảo em
không có ba, còn bảo ba em là con khỉ đột nữa. Em giận lắm nên đánh nhau với
các bạn ấy. Cũng nhờ... cũng nhờ... - Bé Đường ấp úng không muốn nói tên người
bạn của mình. - Cho nên bé Đường mới không bị cô giáo phạt.

Hiểu Đồng thở phào
nhẹ nhõm. Chắc là một giáo viên hay nhân viên trong trường thấy bé Đường bị ăn
hiếp nên mới chơi trò bạn bè bí mật này. Nghĩ tới đây, Hiểu Đồng đã bớt lo sợ,
nhưng cứ nghĩ tới người bạn của bé Đường là người đó thì người cô lại như nóng
lên. Là ai cũng được, chỉ cần không phải người đó là được. Cô không biết mẹ cô
sẽ như thế nào nếu gặp lại người đó.

Hiểu Đồng xoa đầu
bé Đường mỉm cười hỏi.

- Vậy em đã cảm ơn
người bạn đó chưa?

Bé Đường thấy Hiểu
Đồng vui vẻ, liền cười hớn hở:

- Dạ rồi.

Hiểu Đồng thầm
nghĩ, lúc nào đó phải đến cảm ơn người bạn đó.

***

Vừa mới đến trường,
Hiểu Đồng đã gặp ngay một cảnh tượng gai mắt. Bọn Quốc Bảo đang đùa giỡn với một
anh chàng nào đó. Anh chàng thật tội nghiệp, sách vở bị văng tứ tung, giày thì
mất một chiếc, quần áo, tóc tai bù xù. Hình như anh chàng đang cố giành lại
cái gì đó nhưng không làm sao chạm tay vào được. Đi đến gần, Hiểu Đồng mới nhận
ra người kia là Đại Bình.

Quốc Bảo nhìn Đại
Bình mỉa mai nói:

- Sao hả? Lúc nãy
mày nói hay lắm mà! Có ngon thì lấy lại bức thư trong tay tao đi.

Quốc Bảo giơ giơ lá
thư màu hồng trước mặt Đại Bình. Cậu đã bị hai tên đè úp xuống nền, vô phương
chống đối.

Quốc Bảo nắm tóc của
Đại Bình kéo lên, mặt giáp mặt với Đại Bình:

- Lần trước, tao hỏi
mày, mày trả lời tao thế nào? Mày nói mày không biết.

- Không biết này...
- Quốc Bảo gầm giọng tát vào mặt Đại Bình một cái, máu chảy ra khóe miệng.

Mọi người xung
quanh không ai dám nói gì, càng không dám đứng ra bênh vực cho Đại Bình. Mấy
tên trong nhóm của Quốc Bảo còn cười rú lên khoái trá.

- Mày biết không,
tao không ưa cái bản mặt của mày chút nào. Mày đừng bao giờ chưng trước mặt tao
bộ mặt giả vờ khù khờ này, nó làm tao mắc ói. Lần trước ở hồ bơi nếu không có
Hiểu Đồng ra mặt, mày đã chết trong tay tao rồi. Là anh Vĩnh Phong bảo tao
không đụng đến mày, tao mới để cho mày sống sót tới bây giờ. Nhưng xem ra mày
không muốn sống nữa rồi thì phải.

Sau đó lại là một
cú tát nảy lửa, máu ra từ khóe miệng Đại Bình chảy nhiều hơn. Đại Bình khẽ rên
lên mấy tiếng, khiến cho bọn chúng càng cười dữ tợn hơn.

- Mày nghĩ mày là
ai? Mày nghĩ mày bằng anh Phong của tụi tao sao? Mày đúng là không tự lượng sức
mình. Về nhà lấy gương soi lại mình đi.

Quốc Bảo lần này
không tát nữa mà đập nguyên đầu của Đại Bình xuống nền gạch một cái cốp. Không
chỉ máu miệng mà cả máu mũi của Đại bình đều chảy ra. Trán u lên một cục, lỗ
mũi đỏ lựng lên.

Đại Bình tức giận
hét to mắng chửi.

- Tụi bây là lũ khốn!
Đồ hèn, chỉ giỏi cậy đông ăn hiếp một mình tao.

Quốc Bảo nghe vậy
liền cười gằm:

- Được! Tụi bây
buông nó ra.

Hai tên nãy giờ
đang đè Đại Bình lập tức buông tay. Đại Bình vùng vằng thoát ra liềm lồm cồm đứng
dậy, đưa tay quệt máu mũi. Cả người cậu lấm lem bùn đất. Máu dính đầy áo.

Quốc Bảo nhìn Đại
Bình cười khinh khi:

- Tao cho mày cơ hội,
một đấu một. Nếu mày thắng tao trả thư lại cho mày và tao hứa từ nay về sau
không ai trong tụi tao đụng đến mày nữa. Còn nếu mày thua, tao sẽ công khai bức
thư tình này. Còn mày thì ngoan ngoãn để tụi tao đập một trận cho đã tay. Thế
nào?

Quốc Bảo hất đầu về
phía Đại Bình hỏi. Đại Bình đưa tay quệt mũi lần nữa rồi nhổ toẹt một bãi nước
miếng xuống đất.

- Tao khinh. Mau trả
tao bức thư!

Quốc Bảo phe phẩy
lá thư trước mặt Đại Bình.

- Muốn lấy thì đấu
với tao đi. Sao hả, mày sợ à?

- Ai thèm sợ mày. Đấu
thì đấu.

Nói rồi Đại Bình lập
tức lao đến bên Quốc Bảo vung nấm đấm. Nhưng Quốc Bảo chỉ cười nhạt một cái rồi
xoay người né tránh dễ dàng. Mọi người xung quanh lập tức nhường chỗ cho một trận
chiến sinh tử.

Quốc Bảo cũng như
Vĩnh Phong, học võ từ nhỏ, tính khí liều lĩnh, xông pha trận mạc không biết bao
nhiêu trận nên đã đánh tất phải thắng. Cậu cũng như Vĩnh Phong và Thế Nam rất
mê đua xe, máu liều còn hơn cả Vĩnh Phong. Một lần cậu đắc tội với một tên đại
ca, bị hắn ta dần gần chết, cũng may Vĩnh Phong tới cứu kịp thời nếu không cậu
đã bị phế đi một cánh tay. Cũng vì vậy cậu rất tôn thờ Vĩnh Phong. Ai đụng tới
Vĩnh Phong dù phải liều cả mạng sống cậu cũng bắt người đó phải trả giá đắt.

Tên Đại Bình yếu đuối
kia làm sao đụng được vào một sợi tóc của cậu.

Quốc Bảo chẳng hề đánh trả mà cậu chỉ tránh né
mấy nắm đấm của Đại Bình y hệt mèo vờn chuột cho đến khi kiệt sức rồi mới thủng
thỉnh ăn thịt.

Đại Bình từ nãy giờ
đã kiệt sức rồi, nay lại chấp nhận giao đấu cho nên sức cùng lực kiệt, chỉ vài
đấm đã không còn đủ sức. Quốc Bảo chỉ đưa một chân đá nhẹ cũng khiến cho Đại
Bình ngã nhào. Quốc Bảo không khách khí, một chân giẫm lên người Đại Bình, đắc
chí cười to. Chiến thắng một cách dễ dàng. Cả đám xung quanh vỗ tay khen gợi.

Quốc Bảo khum
người xuống vỗ vỗ tay vào đầu Đại Bình, thì thầm:

- Ngoan ngoãn chịu
trận đi nha cưng. - Nói rồi cậu bỏ chân xuống, phủi tay bước ra ngoài cho bọn
kia tấn tới.

Mấy tên kia, kẻ đấm
người đá khiến Đại Bình đau đớn rên la vang trời.

- Đủ rồi.

Tiếng hét không lớn
lắm nhưng cũng đủ làm cả bọn giật mình phải ngừng tay lại. Cả bọn đưa mắt nhìn
về kẻ to gan dám ngăn chặn bọn chúng.

Cô gái dáng hơi gầy,
người thanh mảnh, mái tóc bím hơi rối, đeo mắt kính xấu xí. Vẻ mặt cực kì tức
giận, đang lao đến.

Mấy tên kia định chặn
Hiểu Đồng lại cho một đấm về tội quấy phá nhưng Quốc Bảo đã lên tiếng:

- Dừng tay!

Hiểu Đồng vùng ra
khỏi tay của mấy tên chặn đường, rồi tức giận nói:

- Các cậu có phải
là con người không vậy? Sao lại đối xử với người khác như thế?

Cô đi băng băng lại
đỡ Đại Bình đứng dậy. Lo lắng hỏi:

- Cậu có sao không?

Đại Bình dù rất đau
nhưng vẫn lắc đầu. Hiểu Đồng nhìn những vết thương trên người Đại Bình, cảm thấy
chua xót.

- Sao bọn họ lại
đánh cậu?

Vừa hỏi Hiểu Đồng vừa
đưa ánh mắt oán giận về phía Quốc Bảo. Quốc Bảo nãy giờ còn đang bất ngờ, thấy
Hiểu Đồng quắc mắt nhìn mình thì hơi chột dạ.

Tên Đại Bình này dù biết mâu thuẫn giữa hắn với
Quốc Bảo không phải bây giờ mới có nhưng mà hắn ta ngu dại gì mà không chớp cơ
hội nước đục thả câu, thừa gió bẻ măng chứ. Hắn ta làm ra vẻ bi thương nói:

- Cậu ta ghét mình
vì cho rằng mình cướp cậu khỏi tay anh Vĩnh Phong. - Vừa nói, Đại Bình vừa liếc
mắt nhìn Quốc Bảo cười thầm trong bụng: “Để xem lần này Hiểu Đồng không ghét
anh ta mới lạ. Nói tao không bằng anh ta à? Để rồi xem.”

- Nói đi, đây là chủ
ý của cậu hay là của Vĩnh Phong?

Hiểu Đồng tức giận
quay sang hỏi Quốc Bảo, khuôn mặt của cậu hơi tái lại.

Hiểu Đồng không muốn vì mình lại liên lụy tới
người khác. Nhất là Đại Bình, cô không muốn phải mang nợ tình cảm của cậu, dù
gì cô chỉ xem cậu ta là một người bạn không hơn không kém.

Đại Bình thấy vẻ mặt
của Hiểu Đồng, sợ không nói rõ cô sẽ mãi mãi hiểu lầm Vĩnh Phong. Nhưng Đại
Bình chưa kịp nói thì đã có một giọng khác lên tiếng. Giọng khàn khàn trầm đục,
Vĩnh Phong không biết ở đâu đã đứng sau lưng Hiểu Đồng:

- Là chủ ý của tôi.

***

Báo cáo nội dung xấu