Tôi Như Ánh Dương Rực Rỡ (Tập 1) - Chương 31 - 32

Chương 31

Điểm tâm của khách sạn năm sao thực ra cũng
rất bình thường, nhưng hoành thánh lại ngon bất ngờ, tiếc rằng một phần quá ít,
dẫn đến việc tôi đã ăn hai bát rồi vẫn muốn thêm bát nữa.

Người đàn ông ngồi đối diện đã dùng bữa xong,
dáng vẻ tràn trề sức sống hoàn toàn không giống tối qua suýt nữa là thức suốt
đêm. Một tay anh cầm tách cà phê, tay kia xem báo mạng, còn rảnh rỗi hỏi tôi,
“Ăn nhiều thế lát nữa còn vào tiệc có ăn nổi không?”

Ăn nhiều mới có tinh thần mà, anh hiểu cái gì
chứ.

Tôi khoát tay với anh, “Đến lúc đó anh sẽ biết
thực lực của tôi… Ủa. anh không ăn bánh mỳ nữa à? Vậy tôi ăn hết giúp anh
nhé?”.

Tôi cầm nĩa hùng hổ vươn tay ra chọc vào bánh
mỳ.

Cắn một miếng, phát hiện người đối diện không
chút động tĩnh, ngước mắt lên, Lâm Tự Sâm đang nhìn tôi, vẻ câm nín.

“Sao vậy?”, tôi lúng túng hỏi, “Anh có ăn nữa
đâu, không thể để lãng phí, Lâm tiên sinh à”.

“Không có gì”, anh nhấp ngụm cà phê, “Tôi đang
tính nuôi… ưm, chi phí, hình như phải tăng thêm một chút”.

“Anh có thể đừng cuồng công việc được không?”,
chi phí gì đó nghe mà nhức đầu. Tôi hùng hục ăn hết bánh mì, tiện thể bình
phẩm, “Khô không khốc, chẳng ngon lắm, có phải anh thích bữa sáng kiểu Tây
không?”.

“Một mình thì sống kiểu Tây tiện hơn, cái này
tôi không chú trọng lắm, có thể điều chỉnh.”

“Ừm, ồ”, tôi gật gù, “Điều chỉnh một chút, đa
dạng hóa dinh dưỡng thì toàn diện hơn”.

Nói xong xong tôi lập tức nhớ ra, người ta là
tiến sĩ Y học chính tông, tôi nói mấy điều này đúng là múa rìu qua mắt thợ,
đang lúng túng thì nghe Lâm Tự Sâm “Ừ” một tiếng.

“Biết rồi.”

Anh đang đọc báo mạng, vẻ như lơ đãng đáp lời
tôi vậy. “Uống hết sữa đậu nành rồi đi, đừng ăn nữa, ăn nhiều hại dạ dày.”

“Ồ, vâng.”

Bên ngoài tuyết đã ngừng rơi, chúng tôi ngồi
bên cửa sổ, ánh mặt trời buổi sáng chiếu vào rạng rỡ, người đối diện đang đọc
tin tức, tôi cầm ly nước, trong vô thức uống sữa đậu nành cũng chậm rãi hơn.

Khi tôi uống xong, chúng tôi đến quầy tiếp tân
trả phòng, rồi cùng xuống bãi đậu xe tầng hầm để lấy xe.

Nhìn chiếc xe lạ trước mặt, tôi hơi sửng sốt:
“Anh đổi xe à?”.

Trước nay Lâm Tự Sâm vẫn lái một chiếc BMW
bình thường, thế nhưng chiếc này… “Trước kia hình như chưa thấy anh lái bao
giờ.”

“Năm ngoái đưa về hãng để tu sửa, lúc lấy về
chưa có dịp lái. Có điều yêu cầu của cô cao quá, tôi khó mà làm được, đành ra
tay từ phương diện khác.”

“Yêu cầu gì của tôi?”, tôi hơi mụ mẫm.

“Quên rồi à?”, anh thở dài một tiếng, “Đẹp
trai hơn một chút”.

Phụt! Tôi cười phì.

Không tài nào đẹp hơn một chút…

Anh Lâm, rốt cuộc anh tự sướng đến mức độ nào
đây!

“Được rồi, rất vui khi được làm cô cười, lên
xe đi!”

“Vâng!”

Tôi chạy đến ghế phụ, mở cửa xe, nhưng khựng
lại rồi ngẩng lên nhìn người đối diện, tôi nghiêm túc nói, “Thực ra thì, hôm
nay anh…”

Tôi vốn định thẳng thắn khen anh, nhưng lời
đến cửa miệng bỗng có chút xấu hổ, không dám nói.

Anh đứng bên kia xe, ánh mắt nóng bỏng nhìn
tôi, “Thực ra thế nào?”.

Thực ra…

Tuy bình thường anh rất chú trọng ăn mặc,
nhưng khí chất lại được giấu kín, hôm nay như không hề che giấu, khiến người ta
lóa cả mắt. Lúc này tôi từ trên lầu đi xuống, thấy anh đứng ở sảnh lớn, dáng vẻ
anh tuấn và nổi bật hơn người ấy, ngay từ cái nhìn đầu tiên tôi đã bị anh làm
ngơ ngẩn cả người, đi đến chỗ anh trong ánh mắt của mọi người, trong lòng bỗng
nảy sinh một cảm giác gần như hư vinh.

“Thực ra là có đẹp hơn một chút!”

Cuối cùng tôi vẫn nói ra, chỉ là mặt hơi nóng
lên.

Anh nhìn tôi chăm chú, cuối cùng tủm tỉm cười.

“Không uổng công tôi thử đến mấy cái cà vạt,
lên xe đi Nhiếp tiểu thư, tôi rất vui được làm tài xế cho cô.”

Chiếc xe ‘đẹp hơn một chút’ của Lâm tiên sinh
không hề có đất dụng võ trong tình hình giao thông bế tắc của Thượng Hải, từ Phố
Đông đến Phố Tây đều tắc đường, cũng may chúng tôi xuất phát sớm, lúc đến khách
sạn thì vợ chồng lão đại đang đứng trước cửa đón khách.

Lâm Tự Sâm như thường lệ thả tôi xuống trước
cửa, còn anh lái xe đi tìm chỗ đậu.

Lão đại thấy tôi thì xách váy, không chút e
thẹn chạy tới đấm tôi một cái, “Này, cậu ý gì đấy, tớ kết hôn mà cậu ăn mặc đẹp
thế hả? Còn nữa vừa rồi bạn trai cậu lái xe gì thế?”.

“… Lão đại, cậu kết hôn nên đừng có bạo lực
được không, đến uống rượu mừng của cậu thì chắc chắn tớ phải trang điểm rồi.”

“Vả lại…”, tôi chớp mắt với cô nàng, cười híp
mắt nhìn sang Trang Tự và Dung Dung đứng cạnh, “Phù dâu đẹp như thế, phù rể đẹp
trai nhường ấy, tớ còn tưởng cậu không sợ người khác nổi bật hơn chứ!”.

Hóa ra họ còn là phù dâu phù rể…

Dung Dung đứng cạnh chào khách, như thể không
trông thấy tôi, Trang Tự lặng lẽ đứng sau lưng chú rể, nhìn vào ánh mắt trầm
tĩnh của anh mà tôi vẫn có thể giữ nguyên nụ cười.

Lão đại nghiến răng nghiến lợi quát: “Nhiếp!
Dưa! Hấu!”.

Tôi cười, tránh né móng vuốt của cô nàng, lòng
thầm cho mình một trăm điểm.

Chồng lão đại lúc này cũng bước tới bắt chuyện
với tôi, rồi lại nhanh chóng đi chào khách khác.

Lão đại kéo tôi đứng ở một chỗ hơi xa.

“Đều do chồng tớ đấy, nói là lúc tốt nghiệp
mọi người uống rượu trong phòng, Trang Tự uống say rồi nói không biết phải phấn
đấu bao lâu mới có thể kết hôn, chắc chắn là muộn nhất, bèn nhận lời làm phù rể
cho anh ấy… Bên này thì Dung Dung nhiệt tình như vậy… Cậu tưởng tớ muốn tìm
trai đẹp gái xinh hay sao.”

Cô nàng như đang giải thích, thì thầm bên tai
tôi những lời đó, nói xong lại không cam tâm còn làm động tác muốn đấm tôi.

“Đừng bắt nạt cô ấy.”

Giọng nói mang theo nụ cười vang lên, tôi bỗng
bị người ta kéo đi, tránh được cú đấm của lão đại, Lâm Tự Sâm đã tới, trên cánh
tay còn vắt chiếc áo khoác của tôi.

Anh đưa áo khoác cho tôi: “Hậu đậu thế, để
quên áo khoác trên xe này”.

“A, em cố tình không mang theo đó, trong khách
sạn cũng không lạnh, cầm theo thì phiền lắm.”

Lâm Tự Sâm gật đầu, “Lát ra ngoài vẫn phải
khoác vào, anh cầm giúp em”.

Anh nói xong cười tủm tỉm quay sang vợ chồng
lão đại, đưa phong bao ra: “Tân hôn vui vẻ”.

Ủa! Sao anh cũng chuẩn bị phong bao?

Tôi đứng cạnh cự nự: “Sao anh cũng đưa phong
bao cho nó, em chẳng phải đã nói sẽ dẫn anh đến ăn uống miễn phí hay sao? Như
thế là hai phần rồi”.

Mắt lão đại lập tức phóng dao.

Lâm Tự Sâm cười nói: “Không có hai phần, lẽ
nào phong bao không nên do anh đưa?”.

“… Nhưng cũng dày quá rồi, lão đại, cái này
cũng tính vào cả phong bao cậu sinh con lần sau nhé, sớm sinh quý tử!”

Tôi thấy lần này lão đại thật sự muốn đập mình
rồi, vội vàng móc phong bao đã chuẩn bị sẵn trong túi ra đưa cho cô nàng: “Anh
ấy đưa của anh ấy, không liên quan đến tớ, lão đại, cái này là của tớ. Cậu phải
hạnh phúc nhé”.

“Dưa Hấu…”, lão đại chắc bị lễ cười làm cho đa
sầu đa cảm, trông như sắp rơi nước mắt tới nơi, giang rộng hai tay ôm chặt lấy
tôi, “Cậu cũng phải nắm giữ hạnh phúc của mình, đừng ngốc nghếch nữa”.

Câu cuối cùng, cô nàng nhẹ nhàng nói bên tai
tôi.

Tôi vỗ vỗ vai cô nàng, “Ừ” một tiếng.

Lão đại buông tôi ra, chạy lại túm lấy chồng
mình, “Chồng ơi, anh bảo người ta xếp cho cái cặp đôi bất hảo này vào góc ngồi,
em không muốn nhìn thấy họ.”

Chúng tôi đương nhiên là không bị xếp vào góc
ngồi. Vị trí đã được xếp sẵn, các bạn đại học tham dự hôn lễ tổng cộng ngồi hai
bàn.

Lẽ tất nhiên là tôi ngồi cùng bọn Tiểu Phượng,
Tư Tịnh. Tôi vốn muốn ngồi cạnh Tiểu Phượng, kết quả là thấy cô nàng ngay cả
sợi tóc cũng lấp lánh tia sáng hóng chuyện, nên tôi quyết chí để Lâm Tự Sâm
ngồi cạnh, bị Tiểu Phượng lườm một cái.

Ngồi xuống rồi, cạnh tôi còn trống hai chỗ,
đến khi vào tiệc cũng chưa thấy ai, Tư Tịnh nói là người ta đã xếp sẵn, chừa
lại cho phù dâu, phù rể.

Tôi ngẩn người, rồi tiếp tục trò chuyện với
bạn bè.

Phù dâu và phù rể, căn bản sẽ không có cơ hội
ngồi xuống ăn tiệc đâu.

Rất nhanh hôn lễ được bắt đầu.

Lão đại tuy miệng nói là tất cả đều đơn giản,
nhưng vẫn cực kỳ trang trọng.

Cô dâu chú rể được phù dâu phù rể theo giúp,
bước theo điệu nhạc đám cưới tiến vào sảnh tiệc, đi qua những cổng hoa, bước
lên sân khấu.

Tôi nghe bàn bên cạnh xôn xao.

“Cô dâu chú rể xứng đôi quá đi chứ.”

“Ôi chao, phù rể kia đẹp trai quá.”

Phải rồi.

Trang Tự…

Lúc này đây, bao nhiêu người cùng nhìn lên sân
khấu, tôi mới dám nhìn anh thật kỹ.

Anh…

Không giống trước kia lắm.

Hình như gầy hơn thời đại học, toàn thân toát
ra vẻ nghiêm nghị sắc sảo, bộ âu phục vừa vặn ôm lấy người, từ vẻ mặt đến tư
thế của anh như một mũi kiếm lóe sáng sắc nhọn…

Anh đã gặp bao nhiêu chuyện rồi, mới có dáng
vẻ như hôm nay?

Đáng tiếc biết bao, tôi không được nhìn thấy
anh từng bước lột xác đến nay như thế nào.

Trong không khí vui vẻ ồn ào, dường như tôi đã
nhìn quá chăm chú, nên ánh mắt vốn ngước vào khoảng không vô định của anh bỗng
chiếu thẳng vào tôi.

Tôi vội vã quay đầu đi.

Nhất thời giật mình, tim gần như muốn nhảy ra khỏi
lồng ngực. Khó khăn lắm mới định thần lại, tôi bắt đầu hối hận, lúc nãy mình
cuống quýt quay đi như vậy liệu có lộ liễu không?

Lâm Tự Sâm bỗng gắp một miếng cho vào bát tôi,
nói bằng giọng vô cùng dịu dàng: “Hy Quang, bình tĩnh lại đi”.

“Ồ, cảm ơn”, tôi lơ đãng cúi xuống, bỗng sửng
sốt.

Anh tìm đâu ra một miếng thịt mỡ to khủng
khiếp như vậy để gắp cho tôi.

Có phải là để bình tĩnh lại đâu, rõ ràng là
mất bình tĩnh thì có?

Người dẫn chương trình trên sân khấu đã tuyên
bố kết thúc, vợ chồng lão đại đi chúc rượu từng bàn một, Dung Dung mặc trang
phục phù dâu về lại bàn tiệc. Cô ta đương nhiên sẽ không ngồi cạnh tôi mà ngồi
cách tôi một chỗ trống.

Vừa ngồi xuống, cô ta không chào hỏi ai mà mỉm
cười, ánh mắt nhìn thẳng Lâm Tự Sâm.

“Tôi biết anh.”

Ngoài Lâm Tự Sâm ra, mọi người đều nhìn cô ta
lạ lùng. Dung Dung hơi hất cằm, gương mặt có một vẻ kiêu ngạo: “Hôm qua tôi đã
thấy tên anh Lâm rất quen, về sau mới nhớ ra, anh Lâm là cháu ngoại của chủ
tịch hội đồng quản trị công ty chúng tôi có phải không ạ?”.

Lâm Tự Sâm hơi mỉm cười, “Cô ở Thịnh Viễn?”.

Không đợi Dung Dung trả lời, Tiểu Phượng đã
sửng sốt kêu lên, “Wow, Hy Quang, không phải chứ, bạn trai cậu là con nhà tài
phiệt quyền lực trong truyền thuyết hả”.

Tôi không trả lời cô nàng mà nhìn Dung Dung.
Nụ cười cô ta rất kỳ quặc, trong mắt rõ ràng không phục, như phản bác lời của
Tiểu Phượng.

Không đợi người khác hỏi vì sao cô ta lại biết
Lâm Tự Sâm, Dung Dung đã chủ động nói: “Tôi là thư ký thứ hai ở bộ phận kinh
hoanh của trưởng phòng Thịnh, có nghe anh ấy nhắc đến anh”.

“Hành Kiệt?”

Dung Dung gật đầu.

Lâm Tự Sâm cười cười, nói: “Hóa ra là thư ký
của Hành Kiệt”, rồi không nói gì thêm.

Dung Dung nói tiếp vẻ không cam tâm: “Tiếc
rằng trước kia ở tổng công ty chưa từng gặp anh Lâm, tôi đến công ty chưa được
mấy tháng, thì nghe nói anh Lâm đã được điều đến công ty con rồi”.

Không biết có phải ảo giác không mà tôi cứ cảm
thấy cô ta nói mấy chữ “công ty con” đặc biệt nhấn mạnh, vẻ mặt cũng toát ra
một thứ gì đó khó tả.

“Hóa ra là đi Tô Châu, mà lại cùng một công ty
với Hy Quang. Đúng rồi, Hy Quang, sao cậu lại chạy tới Tô Châu, tuy Tô Châu
phát triển rất tốt nhưng cơ hội rõ ràng không bằng Thượng Hải.”

Rốt cuộc cô ta muốn nói gì? Nói với mọi người
rằng Lâm Tự Sâm bị gạt ra khỏi trung tâm Thịnh Viễn? Ám chỉ anh không có địa vị
ở Thịnh Viễn, căn bản không đáng để nhắc?

Liên quan gì tới cô!

Tôi bỗng cảm thấy giận dữ, nhìn Diệp Dung, tôi
cố ý nói nhẹ nhàng vui vẻ: “Tô Châu rất tốt, công ty bên đó là nhà tớ hợp tác
đầu tư với Thịnh Viễn, làm việc cũng tự do hơn. Thượng Hải tuy có nhiều cơ hội
nhưng những cơ hội mà cậu nói, tớ không dùng tới”.

“Ồ đúng rồi, nhà họ Thịnh với nhà tớ khá thân,
Dung Dung, cậu làm việc ở Thịnh Viễn, nếu gặp vấn đề gì thì có thể tìm tớ, đừng
khách sáo nhé, tình bạn thời đại học là hiếm có nhất, giúp được thì tớ nhất
định sẽ giúp.”

Diệp Dung bỗng sa sầm mặt.

Lâm Tự Sâm nhìn tôi, xưa nay anh không biểu lộ
cảm xúc gì trước mặt mọi người, vì thế tôi cũng không biết ánh mắt ấy của anh
có ý nghĩa gì, lòng thấp thỏm hỏi nhỏ anh: “Chảnh quá ạ?”.

Lâm Tự Sâm cười.

Tôi buồn bực: “Anh cười cái gì?”.

Lâm Tự Sâm cười khẽ, nói nhỏ vào tai tôi; “Anh
cười vì có người mượn da hổ giấy để giễu võ dương oai, còn con hổ con thật sự ở
cạnh anh chỉ dám để lộ móng vuốt mèo, còn e dè sợ quá sắc nhọn sẽ làm tổn
thương người khác”.

… Thế là ý gì?

Đừng cười nhạo người ta như thế chứ!

Tư Tịnh chắc đã nhận ra không khí kỳ quặc này
nên bắt đầu giảng hòa theo thói quen: “Dung Dung sao cậu làm phù dâu còn rảnh
rỗi đến đây ăn, không cần giúp nhận phong bao sao?”

Lát sau Diệp Dung mới trả lời: “Mẹ của lão đại
đang nhận, mình đến đây nghỉ một lúc”.

“Cậu cũng mệt rồi, mau ăn đi”, Tư Tịnh nói
xong như sực nghĩ ra, hỏi tôi: “Dưa Hấu, nghe lão đại nói cậu có quà tặng bọn
mình, sao không thấy cậu mang tới?”.

“Ồ, tớ định hôm nay mang tới, nhưng hôm qua
không về Tô Châu, lần sau tớ…”

Chưa dứt câu, chiếc ghế bên cạnh bỗng bị kéo
ra, tôi liếc lên thấy đầu tiên là tay áo vest màu đen, sau đó mới cảm nhận được
hơi thở thân quen đã lâu… đang gần trong gang tấc.

Phù rể lúc nãy còn ở trên sân khấu, giờ bỗng
ngồi xuống cạnh tôi.

Tôi cứng người.

Tư Tịnh đang chọc tôi, “Ủa, tớ nghe thấy gì
đây, tối qua cậu không về Tô Châu? Chắc không phải ở lại Thượng Hải đó chứ? Ở
đâu thế?”.

Ánh mắt mờ ám của cô nàng quét qua quét lại
giữa tôi và Lâm Tự Sâm, “Chắc là anh Lâm có nhà ở Thượng Hải đúng không ạ?”.

Lâm Tự Sâm nhìn tôi một cái, bình thản nói:
“Chỗ tôi ở gần khách sạn của Hy Quang, buổi sáng đến đón cô ấy cũng tiện”.

Chương 32

Tư Tịnh hơi ngượng ngập, cười khan rồi nói:
“Thế ạ”.

Tôi không nói gì.

Buổi tiệc đang rất náo nhiệt, nhưng không khí
xung quanh tôi lại lặng phắc, rõ ràng mọi người đều đang nói chuyện mà tôi lại
thấy thật xa xôi, yên tĩnh đến độ gần như có thể nghe thấy nhịp tim đang đập
của mình.

Diệp Dung hỏi Trang Tự với vẻ thân mật: “Sao
anh đến đây, không cần đi chúc rượu với vợ chồng lão đại à?”

Bọn Tư Tịnh không hẹn mà cùng quay sang nhìn
Trang Tự, nhưng anh lại như không nghe thấy, lặng lẽ uống một ngụm rượu, không
nói năng gì.

Bàn tiệc im lặng mãi một lúc, cuối cùng vẫn là
Tư Tịnh lên tiếng: “Tớ thấy họ hàng nhà họ cũng uống giỏi quá, chắc không cần
Trang Tự đâu. Đúng rồi, Trang Tự, Trác Huy nói mấy hôm trước nhìn thấy cậu ở tòa
nhà Vinh Tư.”

Trác Huy nói tiếp: “Đúng thế, hôm qua quên hỏi
cậu, tuần trước có phải cậu đến tòa nhà Vinh Tư không? Tôi đến đó có việc, thấy
một người rất giống cậu, muốn gọi lại mà chớp mắt đã không thấy đâu, phải cậu
không? Sao cậu chạy tới đó?”

“Bây giờ tôi làm việc ở đó.”

Giọng nói lạnh lùng vang lên, khoảng cách rất
gần như vang vọng trong lồng ngực tôi.

Trác Huy ngạc nhiên: “Cậu đổi công việc bao
giờ thế?”

“Anh…”, Diệp Dung cũng buột miệng cùng lúc với
anh ta, rồi lập tức mím chặt môi.

“Một tháng trước.”

“Cậu kín tiếng nhỉ, đổi công ty cũng không
nói, nhưng ngân hàng A đã rất mạnh rồi, cậu còn chạy đi đâu?”

“Vẫn là ngân hàng A nhưng chuyển bộ phận
thôi.”

“Bộ phận nào?”, một bạn khác hỏi tiếp.

“Phòng ngân hàng đầu tư.”

Tất cả đều ngớ người, tỏ ra bàng hoàng.

Kiểu ngân hàng vốn đầu tư hoàn toàn của nước
ngoài như ngân hàng A thì dưới trướng còn chia ra ngân hàng thương mại và ngân
hàng đầu tư, ngân hàng thương mại chuyên về nghiệp vụ tín dụng truyền thống,
trước kia Trang Tự đến công ty chúng tôi chắc là làm về mặt tín dụng của ngân
hàng thương mại. Ngân hàng đầu tư thì thuộc kiểu nghiệp vụ hoàn toàn khác, làm
về IPO[1] hoặc thu mua.

[1] IPO: viết tắt của từ Initial Public
Offering, nghĩa là phát hành công khai cổ phiếu lần đầu tiên.

Kiểu ngân hàng lớn như vậy, vào được ngân hàng
thương mại đã rất khó, chứ đừng nói là ngân hàng đầu tư của họ, không phải nhân
tài cực kỳ xuất sắc thì không vào nổi, thế mà anh chỉ trong nửa năm đã nhảy
được vào ngân hàng đầu tư của ngân hàng A…

Nhưng, nếu ở phòng đầu tư thì phải thường
xuyên đi tiếp đãi khách hàng, tính cách của Trang Tự có hợp không?

Suy nghĩ đó vừa nảy ra trong đầu tôi đã bị tôi
gạt phắt. Chuyện này có liên quan gì tới tôi chứ, tôi nghĩ đến những điều đó
thì cũng quá buồn cười. Hơn nữa, tuy Trang Tự kiêu ngạo thanh cao, nhưng nhân
duyên lại cực kỳ tốt, trước kia ở trường từ thầy cô đến bạn học đều rất thích
anh, ngay cả Khương Duệ cũng phục anh sát đất. Trước mặt những người khác, anh
cũng không tỏ ra nghiêm khắc, khó chịu như đối với tôi.

Mặt cao ngạo lạnh lùng của anh chắc chỉ tặng
miễn phí tất cả cho tôi chăng…

Trác Huy như bị cứng lưỡi: “Tôi biết cậu rất
lợi hại, lại liều mạng, sớm muộn gì cũng vươn lên, nhưng tốc độ này cũng nhanh
quá, nếu là phòng đầu tư thì lương tháng chắc cũng vượt trội nhỉ? Nghe nói đến
thưởng cuối năm là sáu con số đấy. Với tốc độ này của cậu, trong vòng mấy năm
lương trăm vạn cũng không lạ.”

“Có là gì đâu”, giọng Trang Tự có một vẻ giễu
cợt.

Tôi không kìm được quay sang nhìn.

Lại đúng lúc chạm vào ánh mắt anh.

Tôi ngẩn người, bỗng nhớ trước lúc tốt nghiệp,
sau khi biết anh vào ngân hàng A, ánh mắt anh nhìn tôi…

Hình như muốn biết tôi sẽ có phản ứng thế nào.

Chỉ là hôm nay ánh mắt ấy càng sâu thẳm hơn,
như cách một lớp băng lạnh lẽo.

Mọi người trong bàn chỉ có Tiểu Phượng là
không quan tâm lắm tới vấn đề này, cô nàng đang truy hỏi Lâm Tự Sâm về “tình
sử” của chúng tôi.

“Hóa ra anh và Dưa Hấu là tình công sở à! Anh
là sếp của Dưa Hấu thì chắc cũng học chuyên ngành giống bọn em đúng không? MBA[2] ạ?

[2] MBA: viết tắt của Master of Business
Administration là bằng thạc sĩ chuyên ngành Quản trị kinh doanh.

“Không phải”, Lâm Tự Sâm trả lời chậm rãi,
giọng cũng trầm xuống, “Tôi học y.”

“Gì ạ? Vậy thì khác biệt quá, vậy sao anh
không làm bác sĩ?”

Sao nó nhiều chuyện thế nhỉ! Tôi vội quay sang
cắt ngang.

“Cậu hỏi nhiều thế làm gì?”

Tiểu Phương “nhõng nhẽo”: “Hỏi chút cũng không
được sao, đừng có chiếm hữu như thế, Dưa Hấu à, trước kia tớ không phát hiện ra
cậu lại ghen như vậy đấy. Tớ chỉ thắc mắc là học y mà sao không làm bác sĩ
thôi!”

Lại còn nói!

Tôi trừng mắt: “Thế có gì mà lạ, chưa từng
thấy người nào toàn tài à.”

Lâm Tự Sâm bật cười, “Cô ấy chưa từng thấy
người nào tự biên tự diễn như em thôi”, sau đó nói như trấn an tôi, “Không sao
đâu.”

Làm sao mà không sao, rõ ràng bình thường là
người bình thản, nhưng sự hẫng hụt trong giọng nói lúc nãy ngay cả tôi cũng
nghe ra.

Tôi đánh trống lảng: “Món canh cá này ngon
quá, anh ăn chưa?”

Anh nhìn tôi, khóe môi hơi cong cong: “Chưa.”

Anh như không có ý động tay, thế là tôi tự
động quay bàn xoay, múc một bát đưa cho anh, sau đó lại múc thêm một bát cho
Tiểu Phượng, tiện thể cũng múc cho mình.

Tôi buông thìa canh xuống, khựng lại, cố gắng
quay đi thật tự nhiên, cúi xuống húp canh, không tránh khỏi vẫn liếc thấy Trang
Tự.

Anh đang cầm ly rượu lên, uống cạn.

Bàn ăn tiếp tục trò chuyện, chủ yếu là cánh
đàn ông với nhau.

“Cậu đến ngân hàng đầu tư cũng rất hợp, dù sao
cậu cũng làm việc tám mươi giờ một tuần, không giống tôi, làm cho qua loa lấy
lệ.”

“Anh cũng biết mình làm qua loa à”, Tư Tịnh
nãy giờ không nói gì, mở miệng là trách móc Trác Huy, cô nàng nhìn Trang Tự,
ánh mắt có phần phức tạp, “Thật không ngờ cậu thăng tiến nhanh như thế, chắc sẽ
sớm mua được nhà ớ Thượng Hải thôi”.

Tiểu Phượng vừa húp canh vừa ậm ừ nói: “Chẳng
phải Trác Huy nhà cậu vừa tới Thượng Hải là gia đình anh ấy mua nhà cho rồi
sao, đợi khi có nhà thì chắc hai người cũng kết hôn nhỉ?”

Trác Huy cười khà khà, Tư Tịnh không nói gì,
quay sang nói chuyện với Diệp Dung đang im lặng đến bất ngờ.

Một bạn nam khác xen vào: “Đúng rồi Trang Tự,
gần đây tôi mua hai loại cổ phiếu, cậu rảnh rỗi giúp tôi xem thế nào? Cậu đừng
có không nghĩa khí như hồi đại học đấy nhé, tôi nghe nói là năm tư cậu mua cổ
phiếu, hôm sau nó tăng vọt.”

Trác Huy phụ họa: “Đúng rồi, tiếc là cậu ta
lập tức bán ngay.”

Trang Tự cúi cuống rót rượu cho mình: “Công
việc bây giờ không thể đầu tư như vậy được nữa tài khoản của tôi đã xóa lâu
rồi.”

“Nói thì nói thế thôi nhưng cho ý kiến thì…”

Lời cậu ta nói được một nửa đã bị cắt ngang
trong tiếng ồn ào náo nhiệt, cô dâu chú rể cầm ly rượu tới chúc.

Chú rể vừa tới đã xin tha: “Cảm ơn mọi người
đã nể mặt, đều là anh em cả, tôi không chúc riêng từng người, mọi người cùng
uống vậy.”

Thấy anh ta đã uống đến mặt đỏ bừng bừng nên
mọi người cũng không phản đối, cùng đứng lên, chúc mừng vài câu rồi cầm ly lên.

Những chiếc ly thủy tinh đựng đầy rượu chạm
vào nhau trong không trung.

Không biết vì sao mà ly rượu của Trang Tự như
cầm không vững, vừa chạm vào lại nghiêng về phía tôi, tôi không kịp tránh, rượu
vang bên trong sánh ra tay áo len màu trắng của tôi, nhanh chóng loang thành
một mảng lớn.

Tư Tịnh “Á” lên một tiếng, mọi người đều dừng
lại.

“Xin lỗi”, Trang Tự quay sang nhìn tôi, tuy
nói xin lỗi nhưng vẻ mặt lại không tỏ vẻ gì là hối lỗi, ánh mắt nhìn tôi đầy
lạnh lùng.

“…Không sao”, tôi nhận lấy khăn giấy Lâm Tự
Sâm đưa, lau qua loa.

Lão đại hỏi: “Dưa Hấu, không sao chứ?”

“Không sao”, tôi cầm ly lên, lần nữa chúc họ,
“Trăm năm hòa hợp.”

“Xin lỗi, lúc nãy cầm ly không vững, tôi tự
phạt ba ly.” Trang Tự cũng quay đi, xin lỗi cô dâu chúc rể, sau đó cầm chai
rượu vang lên rót đầy một ly, ngửa cổ uống cạn.

Lại cúi xuống rót đầy, thêm ly nữa.

Rổi ly thứ ba.

Anh uống xong ba ly, mọi người mói sực tỉnh
lần lượt uống cạn rượu trong ly mình.

Lâm Tự Sâm cười, chậm rãi uống hết.

“... Cảm ơn cảm ơn, mọi người cứ ăn từ từ đi
nhé”, chú rể chào mọi người rồi dẫn cô dâu đi đến bàn tiếp theo.

Tôi lại cầm khăn giấy lau vài cái, vẫn có chút
dinh dính. "Em đến nhà vệ sinh một chút."

Tôi nói với Lâm Tự Sâm.

Anh không trả lời.

Trong một khoảnh khắc, xung quanh yên tĩnh đến
lạ lùng. Lúc ngồi thì không chú ý, bây giờ đứng giữa hai người đàn ông cao lớn
như nhau, bỗng cảm thấy có một cảm giác đè nén kỳ quặc.

Tôi ngước lên, Lâm Tự Sâm mới từ từ nhìn tôi,
chậm rãi nói: “Đi đi.”

Nước róc rách chảy qua kẽ ngón tay.

Âm thanh vui vẻ bên ngoài văng vẳng, tôi ngước
lên nhìn mình trong gương, không biết có phải vì tối qua chơi quá khuya hay
không mà bỗng thấy hơi mệt…

Thực ra cũng có thể về được rồi, tuy hơi sớm
nhưng nếu viện cớ là đường về Tô Châu khá xa thì hình như cũng tạm chấp nhận.

Ừ, trở lại rồi cáo từ lão đại.

Tôi quyết định như thế, tắt vòi nước rồi ra
khỏi nhà vệ sinh.

Về lại sảnh tiệc phải đi qua hành lang rất
dài, tôi cúi đầu chậm rãi quay về, lòng trống rỗng, đến khi một đôi giày da màu
đen bỗng xuất hiện trong tầm mắt, chặn đường của tôi.

Tôi ngước lên.

Phù rể đẹp trai trong buổi tiệc, đang đứng
trước mặt tôi.

Sao anh lại ở đây? Cũng muốn đi vệ sinh?

Tôi nên chào không? Hay là không nói gì mà cứ
đi?

Tôi không ngờ anh lại lên tiếng trước.

“Số điện thoại di động của cậu là bao nhiêu?”

Bước chân dè dặt khựng lại, mấy giây sau, tôi
nói: “Vẫn là số cũ.”

“Tôi cũng vẫn số cũ”, anh nhìn tôi, ánh mắt
lạnh lẽo.

“Nhớ gửi số tài khoản ngân hàng cho tôi.”

Quả nhiên…Anh đang muốn đền tiền quần áo cho
tôi?

Tại sao tôi không hề thấy bất ngờ.

“… Không cần đâu.”

“Cũng phải”, anh gật gù, giọng nói có vẻ châm
biếm, “Vẫn chưa chúc mừng cậu, môn đăng hộ đối.”

Anh và Diệp Dung mới thật sự là môn đăng hộ
đối thì có.

“Cậu cũng vậy, chúc mừng.”

Im lặng.

Tôi cất bước, định rời đi thì anh lại cười
giễu.

“Nhiếp Hy Quang, lúc nãy tại sao lại nhìn tôi
như vậy?”, anh ngước lên nhìn tôi, ánh mắt đầy mỉa mai, “Đứng núi này trông núi
nọ? Hay là đối với tôi vẫn tình cũ khó quên?”

Tôi bỗng thấy vô cùng khó chịu.

Anh muốn chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ tôi vẫn
chưa dứt được anh, vẫn còn thích anh?

Phải…

Đúng thế!

Tôi ngẩng lên, ép bản thân nhìn thẳng vào anh
mà không tránh né, “Hôm qua Diệp Dung xin lỗi mình, mình rất kinh ngạc, mình
tưởng cậu ấy cả đời sẽ giả vờ chưa từng xảy ra chuyện đó, chết cũng không nhận
lỗi. Có đều cậu ấy đã xin lỗi rồi, mình nhớ ra mình vẫn nợ cậu ấy một câu trả
lời.”

Tôi nhìn anh không chớp, “Lúc đó cậu ấy hỏi
mình, ‘Lẽ nào cậu không còn thích Trang Tự?’, mình nghĩ bây giờ mình đã có thể
trả lời cậu ấy.”

“Không thích nữa”, tôi nói từng chữ.

“Nhờ cậu chuyển lời, cậu ấy hãy yên tâm, hạnh
phúc của người khác, mình không dòm ngó đến.”

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3