Tôi Như Ánh Dương Rực Rỡ (Tập 1) - Chương 10 - 11
Chương 10
Hôm sau tôi vẫn cùng Khương Duệ tới trường
thi, vừa xuống xe nó đã nhìn quanh quất, rồi hứng chí kêu lên. “Wow, chị, em
không lừa chị chứ, duyên phận của chị tới thật rồi kìa!”
Nó lại lôi tôi xềnh xệch đến trước mặt người
ta, chào hỏi rất ư là nịnh nọt: “Trang Phi, anh Trang”.
Bởi thế tôi trông thấy Trang Tự.
Trong tích tắc bên tai như chỉ còn giọng nói
bô lô ba la gì đó của Khương Duệ, Trang Phi nói chuyện với nó, Trang Tự lặng lẽ
đứng cạnh tôi, đẹp trai khó tả độc nhất vô nhị trong đám người. Tôi mới nhận ra
“duyên phận” mà Khương Duệ nói nghĩa là gì, bỗng thấy cáu vô cùng, không hiểu
nó thi đại học mà còn có hứng thú đùa dai kiểu này.
Một lúc sau nghe Trang Tự nói: “Hai đứa phải
vào rồi”.
“Đi thôi đi thôi.”
Khương Duệ nháy mắt với tôi, cùng Trang Phi đi
vào trong. Tôi giả bộ nhìn theo chúng, nhưng rất nhanh bóng chúng đã khuất
dạng, tôi không giả vờ được nữa, đành lên tiếng: “Trùng hợp thật”.
“Không trùng hợp lắm”, Trang Tự khựng lại rồi
nói, “Tôi vốn không định tới”.
Câu này nếu là người khác nói thì chắc tôi sẽ
nảy ra vô số suy nghĩ, chẳng hạn như vốn là không muốn tới, biết tôi tới mới
tới… Nhưng mà là Trang Tự… thì thôi vậy. Tôi thấy cũng xem như là chào hỏi rồi
nên định rồi đi.
Thế nhưng chưa đợi tôi mở miệng đã nghe anh
nói: “Hôm qua mọi người ăn trưa ở đâu?”.
Tôi nhìn anh có vẻ kinh ngạc, thắc mắc không
hiểu sao anh lại hỏi thế.
“Cảm ơn cậu đã chăm sóc Trang Phi, hôm nay tôi
mời mọi người”, vừa nói, anh hơi nhìn sang nơi khác.
Tôi mới vỡ lẽ, hóa ra Trang Tự đến vì chuyện
này. Trang Tự vẫn như xưa, không muốn “nợ” tôi dù chỉ một xu, tôi mời em trai
anh ăn một bữa, thế là dù có việc anh cũng phải chạy tới mời lại chúng tôi một
bữa.
Tôi nhớ lúc đó cho anh mượn tiền, về sau khi
trả, anh còn trả thêm mười phần trăm tiền lời, khiến tôi cứ như là kẻ cho vay
nặng lãi vậy.
Anh với tôi, chắc chắn phải là không nợ nần gì
nhau mới yên tâm.
“Nhiếp Hy Quang.”
Nghe anh gọi, tôi mới nhận ra tôi đã lơ đãng,
mắt tôi cay cay, không muốn nhìn anh, nói khẽ: “Mình đưa cậu đi”.
Đến khách sạn hôm qua, chúng tôi chọn chỗ
ngồi, sau đó mỗi người một cuốn thực đơn bắt đầu chọn món. Tôi đờ đẫn nhìn hình
ảnh trong đó, cảm giác Trang Tự như nhìn mình một cái, sau đó cũng không hỏi
tôi mà tự gọi hết.
Những món đó, phong phú hơn rất nhiều rất
nhiều so với hôm qua tôi chọn.
Nhân viên phục vụ ghi lại món ăn rồi rời đi,
anh im lặng rồi nói: “Hôm qua cậu đưa em trai tôi về…”.
Tôi không đợi anh nói hết đã cắt ngang: “Không
cần cảm ơn, tiền xăng cậu đã trả trong bữa ăn này rồi”.
Vừa nói xong, khi liếc mắt sang, tôi trông
thấy tay anh siết chặt cuốn thực đơn, bất giác tôi ngước nhìn, đúng lúc bắt
được thoáng khó chịu trong mắt anh.
Tôi biết mình hơi quá đáng, nhưng lúc nãy tôi
không kiềm chế được bản thân mà buột miệng ra rồi. Chúng tôi đều im lặng, tôi
không xin lỗi, cũng không thể ở lại được nữa nên đứng lên nói qua quýt: “Mình
ra ngoài đi dạo, đến giờ sẽ quay lại”.
Xung quanh thực ra không có gì để ngắm nghía,
nhưng tôi vẫn đi dạo hết vòng này tới vòng khác, nhìn thời gian thấy cũng sắp
tới lúc nên mua một cuốn sách rồi quay về. Sách tiện thể mua nên không nhìn rõ
tựa, nhưng chẳng qua là muốn chứng tỏ tôi thực sự đi dạo có mục đích thôi.
Đi qua một ngã rẽ thì thấy khách sạn, tôi
ngừng ở đầu đường, từ xa đã thấy bóng Trang Tự phía trong cửa sổ.
Một mình anh ngồi đó, bóng lưng rất thẳng và
cô đơn, anh đang thẫn thờ nhìn phía bên kia đường, có vẻ đang rất kìm nén.
Như bị anh lây nhiễm, tôi bỗng cảm thấy buồn
bã.
Hôm nay lúc anh xuất hiện không như vậy, thế
thì, là lời tôi nói đã làm tổn thương anh ư?
Quả thực là tôi bị mất kiểm soát. Anh không
thích tôi có phải là lỗi của anh đâu, tôi hà tất phải châm chích như vậy, được
anh cảm ơn thì cũng đâu có chết, tính toán rõ ràng thì có gì là không tốt chứ.
Tâm trạng rối bời, tôi cứ đứng đó nhìn anh,
lát sau anh bỗng như cảm nhận được, cử động, quay sang nhìn về hướng tôi đứng,
bắt gặp chính xác ánh mắt của tôi.
Chúng tôi có lẽ đã chăm chú nhìn nhau một lúc.
Sau đó anh đứng lên đi ra ngoài, đến trước mặt
tôi, “Bọn nó sắp thi xong rồi”.
Tôi gật đầu, không nói gì, đi cùng anh đến
trường đón chúng.
Khương Duệ vẫn hưng phấn như hôm qua, còn
Trang Phi thì thấy tươi tỉnh hơn nhiều, có thể là do anh trai ở đây nên cậu bé
tự nhiên hơn. Đến khách sạn, khi thức ăn mang lên, Khương Duệ liền xuýt xoa:
“Wow, hôm nay nhiều hơn hôm qua. Anh Trang chọn phải không, vẫn là đàn ông hiểu
đàn ông”.
Tuy trong lòng tôi rối bời, nhưng trong tích
tắc vẫn có suy nghĩ đấm cho nó một cú.
“Hê hê, còn có món sườn em thích nữa! Chị, món
thịt xào cà rốt chua ngọt của chị này, ăn nhiều vào”, nó gắp cho tôi một tiếng,
tiện thể nháy mắt với tôi một cái.
Trang Phi cười ngượng ngùng: “Hôm qua anh hỏi
chúng mình ăn gì”.
Khương Duệ đá lông nheo: “Anh Trang thật có
lòng nhỉ…”.
Ăn xong, Khương Duệ và Trang Phi vẫn đi nghỉ,
đợi chúng đi lên rồi, tôi đang định viện cớ ra ngoài cho qua thời gian thì
Trang Tự đã nói trước: “Tôi có chút việc phải đi”.
Tôi gật đầu: “Ừ”.
“Nhớ…”
Anh bỗng khựng lại, tôi nghi hoặc nhìn anh.
“Không có gì”, sau đó anh quay người ra khỏi
khách sạn.
Quyển sách tôi mua bừa lại rất hay, chỉ là tôi
vẫn không chuyên tâm được, sau đó thôi không xem nữa, để tránh phá hoại tâm ý
của tác giả.
Ngồi ngẩn ra một lúc, thấy cũng sắp tới giờ
nên gọi dọn Khương Duệ dậy. Tôi vừa đứng lên thì điện thoại đổ chuông.
Là Trang Tự gọi. Có lẽ là có gì cần tôi chuyển
lời cho Trang Phi? Tôi nghe máy, anh lại nhắc tôi. “Sắp tới giờ rồi, nhớ gọi
bọn nó dậy.”
“Ừ, mình đang định đi.”
“Chắc bọn nó thi xong tôi mới tới.”
“Được rồi, mình sẽ nói với Trang Phi.”
Bên kia không có âm thanh, nhưng cũng không
cúp máy, có lẽ là lịch sự đợi tôi cúp trước? Tôi ngần ngừ một lúc rồi ngón tay
nhẹ nhàng bấm vào nút đỏ.
Đưa Khương Duệ và Trang Phi vào trường thi
xong, tôi không quay về khách sạn mà tìm một chỗ cạnh đó để ngồi. Tuy nắng như
đổ lửa, nhưng nghe các chú các dì nói chuyện thì cảm giác đỡ hơn nhiều so với
lúc ở một mình. Ngồi một lát, thím ngồi cạnh tôi bắt chuyện.
“Cháu đưa em trai em gái tới thi à?”
“Vâng, em trai ạ.”
“Thành tích em trai có tốt không?”
“Tốt ạ, lần trước thi thử được hạng nhất toàn
trường…”
Cứ trò chuyện vu vơ như vậy, hai giờ đồng hồ
trôi qua rất nhanh, tôi nghe có người gọi, “Nhiếp Hy Quang”.
Bà thím cười híp mắt: “Ôi chao, bạn trai tới
đón rồi à”.
Có lẽ anh cũng nghe thấy nên đứng ở đó, không
bước tới. Tôi liếc nhìn anh, vẻ mặt anh lặng lẽ đến bất ngờ, nhìn tôi nhưng lại
không lên tiếng giải thích, có lẽ là muốn để tôi chủ động nói rõ để tôi khỏi
ngại ngùng?
Thế là tôi biết ý, lễ phép cười nói với thím
ấy: “Không phải ạ, cậu ấy cũng đưa em trai tới thi”.
Chúng tôi cùng đến trước cổng trường.
“Nhiếp Hy Quang, hôm qua cậu đưa em trai tôi
về…”
Tôi cười khổ, lẽ nào anh cứ phải cảm ơn tôi
mới chịu được? Tuy ban nãy đã nghĩ kỹ rồi, nhưng lòng vẫn cảm thấy đau đớn.
“Có nghĩa là cậu đã không còn giận tôi nữa?”
Tôi ngẩn người, ánh nắng buổi chiều rất chói,
vì ngược sáng nên không nhìn rõ vẻ mặt anh.
“Mình đưa em cậu về thì không liên quan tới
cậu”, tôi chậm rãi nói, “Nhưng mình không giận nữa”.
Và còn…
“Cảm ơn luận văn của cậu.”
Tuy rằng cậu làm vì Dung Dung.
Anh khựng lại, rồi nhìn đi nơi khác: “Không có
gì”.
Khương Duệ và Trang Phi đi ra, hai đứa trông
như thoát khỏi gánh nặng, Khương Duệ lại rủ Trang Phi và Trang Tự về cùng chúng
tôi.
Trang Phi lại lắc đầu: “Thôi, hôm nay bọn mình
đến chỗ đường mới, không tiện đường”.
Trang Tự cau mày: “Đến đó làm gì?”.
Trang Phi băn khoăn: “Chị Dung Dung không nói
với anh à, chị ấy nói tối nay mời chúng ta ăn để chúc mừng em thi xong, mẹ cũng
đi đó”.
Trang Tự ngớ người rồi nhìn sang tôi.
Tôi không biết anh nhìn tôi làm gì, tôi gật
đầu nói: “Vậy bọn mình đi trước”.
Trông anh có vẻ rất ngạc nhiên, có lẽ Dung
Dung muốn dành cho họ một sự bất ngờ?
Tôi lên xe, xe vừa đi được một đoạn, thỉnh
thoảng quay lại, Trang Tự vẫn đứng chỗ cũ.
Đang đợi xe chăng… Lúc này mà bắt taxi cũng
khó.
Tôi thu ánh mắt lại, lặng lẽ nhìn dòng xe bên
ngoài, Khương Duệ bất thần gọi, “Chị”.
Tôi quay sang nhìn nó.
Nó nói: “Không tiện đường thì thôi”.
“Chúng ta tìm chỗ tiện đường hơn, với chị của
em thì… hờ hờ…”
Tôi không nhịn được cười, cuối cùng biến suy
nghĩ trước đó thành hành động – đấm cho nó hai cái.
Chương 11
Đến hôm bảo vệ luận văn, tôi mới gặp lại bạn
cùng phòng. Tiểu Phượng vừa thấy tôi đã lao tới, túm lấy vai tôi lắc mạnh: “Dưa
Hấu xin lỗi nhé, đều tại tớ bạ đâu quên đó hại cậu bị oan, cậu phải tha lỗi cho
tớ!”.
Như muốn chứng minh thành ý, lực tay của cô
nàng còn mạnh hơn cả móng chim ưng, tôi cảm thấy vai mình sắp gãy lìa…
“… Cậu tưởng phế đi vai tớ thì tớ sẽ tha lỗi
cho cậu hả?”
“Hê hê, ngại quá, kích động ấy mà!”, cô nàng
cười bẽn lẽn, rụt móng lại, “Dưa Hấu cậu yên tâm, mấy hôm nay tớ đã đi giải
thích với mọi người rồi”.
“Giải thích cái gì?”
“Gặp ai tớ cũng nói mình là heo, quên nhắn với
bạn về cuộc điện thoại phỏng vấn.”
Cảm giác bị hàm oan mà không thanh minh được
thật khó chịu, nghe bạn nói thế, trong lòng tôi ít nhiều cũng thấy an ủi.
Lão đại, A Phân cũng đứng cạnh, tôi cười với
họ.
Trước kia không phải là không oán trách họ,
nhưng nghĩ kỹ thì tôi và Dung Dung đều là bạn cùng phòng, hơn nữa Dung Dung lại
có chứng cứ xác đáng, quả thực không thể yêu cầu người khác tin tôi mà không do
dự, đứng về phía tôi được.
Hạ thấp yêu cầu với người khác một chút thì
bản thân cũng sẽ thấy vui hơn.
Thái độ của tôi khiến bọn lão đại, A Phân tỏ
ra nhẹ nhõm hơn nhiều, vây quanh nói về chuyện bảo vệ lần này. Phòng tôi ngoài
Tư Tịnh, Dung Dung ra thì đều cùng một tổ, có lẽ buổi chiều mới có thể bảo vệ
xong.
Tôi rút thăm gần cuối nên khi tới lượt tôi lên
bảo vệ thì trong phòng đã đi gần hết, bọn Tiểu Phượng định ở lại với tôi nhưng
bị tôi đuổi đi, có người thân ở đây chưa biết chừng còn căng thẳng hơn. Chỉ là
đứng trên bục giảng, đang định chào các thầy cô thì ngước mắt lên lại thấy
Trang Tự ở cửa sau, ánh mắt đang nhìn tôi chằm chằm.
Tôi bất giác ngẩn người.
Đi nhầm phòng chăng, Dung Dung có ở đây đâu…
Trong đầu sau khi mơ hồ thoáng qua một suy
nghĩ, tôi không dám phân tâm, bắt đầu chuyên tâm nói về luận văn, kết thúc rồi
đợi các thầy hói những chỗ chưa ổn, bất giác tôi nhìn ra phía cửa sau, ở đó đã
không còn ai.
Lúc ra khỏi phòng thì đã muộn, vốn định về
thẳng nhà cậu nhưng vừa đến đầu trường thì sực nhớ đồ trong phòng còn chưa dọn,
nên tôi quay về phòng,
Trong phòng chỉ có Tư Tịnh, tôi chào hỏi bình
thường rồi bắt đầu dọn vài thứ lặt vặt tiện mang đi.
Dọn dẹp một lát thì nhận ra Tư Tịnh không biết
đã đứng ở sau lưng tôi tự lúc nào.
“Hy Quang, hôm nay tớ khao cậu ăn nhé.”
“… Không cần đâu mà?”
“Không được.”
“… Vậy đợi bọn Tiểu Phượng đi cùng?”
“Hai đứa mình thôi.”
Tôi tưởng chỉ là ăn cơm, chắc cô nàng định
giải thích gì đó, ai ngờ lúc ăn thì nó chẳng nói gì, ăn xong lại còn kéo tôi
đến siêu thị nhỏ mua một túi đầy bia, sau đó chạy ra khu rừng nhỏ trong trường
“hiến máu nhân đạo” cho muỗi.
Quả nhiên lúc sắp tốt nghiệp, con người cũng
trở nên bất bình thường chăng?
“Cậu có cảm thấy tớ là đứa hai mặt, thích nói
xấu sau lưng người khác?”
“… Cậu nghĩ nhiều rồi.”
Có lẽ do uống say chăng, tôi đếm những vỏ lon
rỗng bên cạnh, ba bốn lon rồi, chẳng có cái nào của tôi. Lời Tư Tịnh nói tiếp
theo càng chứng minh phán đoán của tôi.
“Chắc cậu không biết mình bắt đầu là nhân vật
để người ta bàn tán, rõ ràng không phải người bản địa mà lại không ở trong
trường, trong lớp còn có bạn nhìn thấy cậu bước xuống từ một chiếc xe sang ở
ngoài đường, về sau mọi người nghe bạn cấp ba của cậu nói mới biết, hóa ra gia
đình cậu lại ghê gớm như thế, nổi tiếng như thế.”
“Và còn nữa, cách theo đuổi người khác cuồng
nhiệt mạnh mẽ của cậu.”
Cuồng nhiệt mạnh mẽ?
Tôi không ngờ tôi lại bị đội cho bốn chữ đó.
Thực ra tôi chỉ nhút nhát mà thôi, vì thế mà
càng dám lớn tiếng nói ra lại càng thêm tự tin cho bản thân, nhiệt tình theo đuổi,
cho dù thất bại, bị từ chối thì cũng là một sự thất bại mạnh mẽ.
“Về sau mẹ Trang Tự ốm, cậu lại lấy ra bao
nhiêu là tiền trong tích tắc”, Tư Tịnh cười khổ sở, “Hy Quang, cậu có biết
không, lúc đó tớ cũng sợ chết khiếp, thấy cậu cứ tùy nghi lấy ra mấy vạn mà
không cần hỏi cha mẹ, lần đầu tớ nhận ra sự khác biệt giữa người và người. Còn
nữa, chúng ta cùng đi ngân hàng rút tiền, hôm đó khá đông, máy gọi số lại bị
hư, trước từng quầy rất đông người xếp hàng, nhưng cậu vừa vào thì quản lý sảnh
ngân hàng đã bước tới chào đón. Như thế nhận ra được cậu bẩm sinh đã khác người
vậy. Cậu chỉ cần nói một tiếng với ông ta là có thể đến phòng khách VIP lấy
tiền, hoàn toàn không cần xếp hàng, tớ chưa từng cảm nhận sâu sắc được rằng,
hóa ra có tiền thì không cần xếp hàng đến vậy”.
Tôi đã không nhớ rõ mấy chi tiết đó, có lẽ là
thế, tôi vô thức giải thích: “Chẳng phải Trang Tự đang sốt ruột chờ tiền hay
sao? Quản lý hỏi khách hàng có nhu cầu gì là rất bình thường, hơn nữa quầy đó
là quầy VIP mà”.
“Phải, quầy VIP, như một lẽ đương nhiên đến
vậy, cậu xem, thế giới quả nhiên không hề bình đẳng”.
Tôi muốn nói, thế giới này luôn có nhiều người
tốt, hôm đó dù tôi không có thẻ VIP thì chỉ cần nói với những người xếp hàng
rằng bệnh viện đang chờ tiền để làm phẫu thuật, họ cũng sẽ cho tôi rút trước.
Tại sao mọi người không quan tâm kết quả,
ngược lại còn để ý những điều hoa lá cành này.
Tôi im lặng nhìn xuống mặt đất, rồi bất thần
hỏi: “Tư Tịnh, có phải cậu thích Trang Tự?”
Tôi hỏi quá bất ngờ, nhưng thực ra tôi đã nghi
ngờ từ lâu, Tư Tịnh quan tâm tới chuyện của tôi, Dung Dung và Trang Tự một cách
quá mức, tôi khó mà không nghĩ nhiều. Tôi tưởng Tư Tịnh trốn tránh, không trả
lời, xưa nay cô nàng rất giỏi giao tiếp, thế nhưng Tư Tịnh lại thẳng thắn vượt
ngoài dự đoán.
“Đúng, tớ thích anh ấy. Người đàn ông như
Trang Tự, đẹp trai lại có tài, ai mà không thích? Nhưng nhà anh ấy quá nghèo,
mẹ thì bệnh tật, em trai còn nhỏ, tớ phải thận trọng. Cậu tưởng trước kia Dung
Dung không ‘câu’ anh ấy là vì sự kiêu ngạo chết tiệt của nó à, chờ người ta lên
tiếng trước hả? Hừ, nếu không vì Trang Tự phải gánh vác quá nhiều thì cậu xem
liệu nó có nhào vào không. Bây giờ thì nó lại không muốn ‘câu’ rồi, nhưng… ha…”
Tôi há hốc miệng, mắt chữ O miệng chữ A nhìn
Tư Tịnh thao thao bất tuyệt: “Hơn nữa dù tớ không để tâm đến gia đình anh ấy
thì vẫn còn Dung Dung chắn trước mặt, có người giành giật gì đó đều rất tuyệt,
mà cậu chẳng phải ví dụ tốt nhất hay sao? Hai người họ là thanh mai trúc mã,
cho dù tớ dốc hết sức cũng chưa chắc có được anh ấy. Về sau cậu xuất hiện,
người sáng mắt đều biết cậu thích Trang Tự, huống hồ cậu hoàn toàn không biết
che giấu, cậu có biết không? Tớ vừa mong cậu thắng, lại vừa sợ cậu thắng”.
Hóa ra Tư Tịnh uống say rồi lại thẳng thắn đến
thế, tôi rất ngạc nhiên, thậm chí bắt đầu thấy thú vị. Tôi gần như có thể đoán
ra, ngày mai Tư Tịnh tỉnh lại, nếu nhớ ra mọi việc thì chắc chắn sẽ hối hận.
Cảm xúc của cô nàng đã có phần mất kiểm soát,
tôi nửa an ủi nửa cảm khái: “Cậu thông minh hơn tớ nhiều, phải, có gì hơn được
thanh mai trúc mã chứ?”.
Cô nàng ngớ người, rồi chợt cười, nhìn tôi:
“Hy Quang, cậu tưởng anh ấy…”.
“Hử? Gì cơ?”, tôi hờ hững hỏi.
Cô nàng quan sát tôi, sau đó đứng bật dậy, hất
túi rồi nói: “Hừ, tớ sẽ không nói cậu biết”.
Và cô nàng đi thật, tôi nhìn theo, đờ người.
Dù bất kỳ lúc nào Tư Tịnh cũng tỏ ra thục nữ,
hiểu biết, chu đáo, có bao giờ hành động như trẻ con vậy đâu, tôi ngớ người rồi
cười khổ sở, lẩm bẩm: “Cậu thì có thể nói cho tớ biết gì chứ?”.
Hôm sau Tư Tịnh gọi điện cho tôi, nói ngay:
“Nhiếp Hy Quang, hôm qua tớ nói những gì tớ đã quên hết rồi”.
Tôi ngớ ra rồi phá lên cười: “Ờ, tớ cũng quên
rồi”.
“Vậy thì tối nay tớ khao cả nhà ăn lẩu, cậu
nhất định phải tới.”
“Ồ, được thôi”, tôi cười cười, “Còn uống rượu
chứ?”.
Tư Tịnh dập máy đánh “cách”.
Buổi tối, tôi đến như đã hẹn, Dung Dung và
Trang Tự đều có mặt. Trong lòng không phải là không để bụng, nhưng đối diện với
sự chia ly, quả thực tôi cũng không mấy quan tâm nữa,
Trong ký ức, những ngày cuối cùng này chính là
ăn cơm, đánh bài, một đám người đi khắp nơi ăn uống, ca hát, hôm phát bằng tốt
nghiệp, các lớp liên hoan với nhau lần cuối, đó là buổi tụ tập vui vẻ cuối
cùng, mọi người đều biết đã tới lúc nhạc kết thúc người ra về.
Không đợi đến ngày hôm sau, ngay tối đó trong
phòng đã có người đi. Khi kết thúc liên hoan, A Phân mang toàn bộ đồ đạc trong
bốn năm, là người đầu tiên trở về quê nhà.
Ban đầu tôi không hề cảm thấy đau buồn, nhưng
khi A Phân đi, đứng ở cổng trường, thấy nó lên xe, nước mắt bỗng rơi ra.
Tôi hoàn toàn không chuẩn bị tư tưởng để khóc,
mọi người hình như cũng không, nhưng cuối cùng tất cả đều khóc, hoàn toàn không
ngừng được. Về sau nhất thời xúc động, mọi người cũng theo A Phân đến ga, mua
vé tiễn rồi đưa nó lên tàu.
Ôm rồi ôm, cuối cùng tàu đã lăn bánh.
Tôi đứng trên sân ga, nhìn đoàn tàu chạy nhanh
cảm giác như tiễn biệt những năm tháng thanh xuân của mình.
Quãng thời gian ngây ngô non dại đã qua nhanh.
Một đi không bao giờ trở lại.
Mọi người đều không có tâm trạng trò chuyện,
lặng lẽ ra khỏi ga.
Trạm xe bus gần ga tàu bao giờ cũng đông
nghịt, tôi vốn cùng bọn Tiểu Phượng đứng chung ở phía trước, nhưng chỉ hơi
nhường hành lý của người khác thôi là bị chen bật ra ngoài. Suýt nữa còn bị
ngã, cũng may người phía sau đã đỡ được.
Cuối cùng thấy chuyến xe bus đông nghẹt tới độ
sắp không còn chỗ đứng, tôi bỏ cuộc, nhìn nó chạy đi, định ngồi xe khác. Ai ngờ
lúc ra xem bảng giờ chạy thì phát hiện hóa ra là chuyến cuối.
Tôi không tin nhìn đi nhìn lại, nghe người
đứng cạnh nói.
“Đừng nhìn nữa, đó là chuyến cuối.”
Giọng nói quen thuộc vang lên, tôi quay ngoắt
sang, thấy gương mặt nhìn nghiêng rất đẹp của Trang Tự.