Tơ Đồng Rỏ Máu - Chương 15

Chương 15: Rũ bỏ hồng trần

Kí tự mới của Thương Hiệt vẫn được đưa đến trước mặt Sở Hoài
Sơn ngay lập tức. Na Lan đoán rằng Kim Thạc kế nhiệm Ba Du Sinh, có lẽ sẽ áp
dụng phương thức khác hẳn, không dùng Sở Hoài Sơn và cô nữa, nên khi gặp Ba Du
Sinh ở bệnh viện cô đã hỏi ý kiến anh, sau đó dùng di động chụp lại con chữ rồi
gửi đến cho Sở Hoài Sơn.

Những điều này Kim Thạc không nhất thiết phải biết.

Trở về kí túc xá cô mở di động xem ngay. Có email của Sở Hoài
Sơn, anh đang trên mạng chờ cô. Sau khi phát hiện ra hài cốt Nghê Phượng Anh,
cô có nói chuyện với Sở Hoài Sơn một lần. Anh lo cô bị sốc, bàn an ủi cô vài
câu. So với gặp mặt hoặc gọi điện thoại thì Na Lan thích giao lưu bằng WeChat
hơn. Sở Hoài Sơn vẫn viết những câu rất ngắn gọn, không có cảm giác bị đứt
quãng.

Sở Hoài Sơn: Nói về cái chữ ấy.

Na Lan: Anh đã phân tích và có kết quả ngay à?

Sở Hoài Sơn: Không có kết quả. Chữ lần trước mất hai ngày thì
chữ lần này sẽ khó hơn. Tôi đã nghiên cứu nó liền hai giờ mà vẫn mờ mờ ảo ảo.

Na Lan: Chắc anh sẽ có cách. Mờ mờ ảo ảo, tức là nhỏ và xa
xôi nhưng không có nghĩa là không có gì.

Cô tin Sở Hoài Sơn không phải gã vô duyên nửa đêm tìm con gái
để tán gẫu.

Sở Hoài Sơn: Sau hai giờ ngẩn tò te, tôi kết luận rằng chỉ Na
Lan mới có thể giải mã chữ này. Tôi tham gia chỉ là tác động thêm mà thôi.

Na Lan: Tôi mừng vì anh thuộc lòng lời dạy của Thương Hiệt.

Sở Hoài Sơn: Thật thế mà! Trong kí tự này, manh mối mà Mễ Trị
Văn đưa ra chỉ có thể liên quan đến con người, các quá trình, quan hệ xã hội...
của cô. Chữ lần trước đã chứng minh điều này.

Na Lan: Bản thân tôi không phức tạp gì nhưng con người, quá
trình và quan hệ xã hội cũng có trăm ngàn chi tiết!

Sở Hoài Sơn: Cho nên tôi có thêm một kết luận nữa là, để giải
chữ này, thì trong một thời gian ngắn tạm không coi cô là trọng tâm.

Na Lan: Anh định đưa tôi lên bàn phẫu thuật chắc? Đầu tôi
đông đặc thực sự rồi.

Sở Hoài Sơn: Chữ lần trước ẩn chứa cái cổng chào, đơn giản và
dễ nhận ra. Trọng tâm nằm ở quá trình từng trải của cô, vì nhận biết được
nhanh, nên chỉ là một đề bài nhập môn. Chữ lần này ta không thể thoạt nhìn mà
nhận ra ngay. Trước khi tiếp cận được đáp án, ta phải đi ngược về quá khứ, Mễ
Trị Văn đã làm thế nào để nặn ra được chữ này.

Na Lan: Hiểu rồi. Ta phải tìm hiểu thêm về lão!

Hung thủ vụ án ‘ngón tay khăn máu’ là tên sát thủ vô hình đã
ra lệnh cho Nghê Bồi Trung giết vợ rồi tự sát, nếu không phải Mễ Trị Văn thì là
đồng bọn của lão. Mục đích của việc giải chữ chẳng phải để tìm ra tên đồng bọn
ấy hoặc chứng cứ phạm tội của hắn hay sao? Cho nên ý kiến của Sở Hoài Sơn hoàn
toàn hợp logic: tìm hiểu Mễ Trị Văn, càng tường tận về lão thì càng đến gần
được tên đồng bọn.

Sở Hoài Sơn: Anh Ba Du Sinh biết rất rõ về Mễ Trị Sơn.

Na Lan: Được! Tôi sẽ liên lạc ngay với anh ấy.

Sở Hoài Sơn: Không cần vội thế đâu... cô... vẫn ổn chứ?

Na Lan cảm thấy anh ta hơi kì lạ. Sở Hoài Sơn do dự. Cô đáp,
“Vẫn ổn. Anh sao thế?”

Sở Hoài Sơn: Vẫn ổn thì tốt rồi. Không cầu hoàn mỹ, chỉ cầu
vẫn ổn.

Kết thúc. Na Lan không nghĩ về ý nghĩ sâu xa trong câu nói
cuối cùng của Sở Hoài Sơn nữa, cô định gọi điện cho Ba Du Sinh thì chợt thấy
rất mệt mỏi. Và, bây giờ mới nhận ra cô bạn cùng phòng Đào Tử đã ngồi phía sau
lưng cô từ lúc nào, mắt đang dán vào màn hình. Cô ngáp dài, nói, “Cậu về khi
nào? Sao lại lặng lẽ êm ru thế?”

Đào Tử nhấp chuột luôn, màn hình chuyển sang trang khác, cứ
như đang làm gì bí hiểm không muốn cho Na Lan nhìn thấy. Đào Tử vẫn còn đeo tai
nghe. Na Lan trêu chọc, “Chắc cậu đang lén xem phim người lớn, không sợ mình
báo công an hay sao?”

“Phim người lớn sao phải xem lén? Thích thì mình xem ngay
trên lớp ấy chứ!” Đào Tử cười gượng, nói phứa lên để xí xóa sự nghi ngờ của Na
Lan.

Nếu lúc này nhắm mắt lại, Na Lan sẽ chỉ nhìn thấy cái bóng
xam xám của Nghê Bồi Trung đang rơi, chỉ nghe tiếng kêu thảm thiết của Hồ
Thanh. Cô quá mệt nhọc rồi, cả về thể xác lẫn tinh thần, nhưng không dám nhắm
mắt để ngủ. Định trò chuyện với Đào Tử nhưng lại không biết nên nói hay không
nói chuyện gì, hệt như Đào Tử đối với cô.

Câu nói xưa cũ vẫn đúng, con cái lớn lên, mỗi đứa một tâm tư.

Trong phút chốc cả hai cùng im lặng. Lần đầu tiên trong bao
năm qua hai cô bạn thân lặng lẽ nhìn nhau. May sao tiếng chuông di động bỗng
reo lên.

Na Lan nhìn di động, một số máy lạ.

“Khuya thế này mạo muội làm phiền, rất xin lỗi nhé!” Giọng
nghe quen quen. Na Lan sửng sốt. Cô đã nhớ ra, đây là giọng Khám Cửu Kha trợ lý
của Quảng Cảnh Huy.

Quảng Cảnh Huy là một ông già bí hiểm ở tít tận Quảng Đông,
Quảng Diệc Tuệ là cô con gái duy nhất rất được ông nâng niu, mấy năm trước đã
chết thê thảm ở Giang Kinh. Na Lan phải trải qua bao biến cố gian nan để khám
phá bí ẩn sau cái chết của cô ta, lật mặt hung thủ, cũng vì thế mà cô quen
Quảng Cảnh Huy. Ông già cô độc dần chuyển tình thương yêu cô con gái sang Na
Lan, coi cô như con đẻ. Na Lan có phần mất tự nhiên nhưng rất xúc động trước
cảnh ngộ của ông, thỉnh thoảng vẫn liên lạc và an ủi ông.

Vì Quảng Diệc Tuệ đã “hạ mình” lấy nhà văn Tần Hoài tầm tầm,
sau đó cô gặp nạn, cho nên ông Quảng Cảnh Huy vẫn không thể tha thứ cho Tần
Hoài đã đem vận đen đến cho con gái ông. Về sau, Tần Hoài có chút quan hệ tình
cảm với Na Lan rồi bỏ đi Lĩnh Nam, Quảng Cảnh Huy liền lặng lẽ và tự nguyện
giám sát mọi hành vi của Tần Hoài.

Khám Cửu Kha là tâm phúc của Quảng Cảnh Huy suốt hai mươi năm
qua, Na Lan quen anh ta chưa đầy một năm nhưng vẫn nhận ra đó là con người tinh
nhanh tháo vát và cũng rất kín đáo. Đang đêm gọi điện đến, chắc không phải để
nói những chuyện bình thường.

“Chào anh Cửu.” Na Lan biết các thuộc hạ của ông Quảng Cảnh
Huy thường gọi anh ta như thế. “Ông cụ vẫn ổn cả chứ?” Ông Quảng Cảnh Huy tuổi
đã cao, người không được khỏe.

“Vẫn ổn... vẫn ổn.” Giọng Khám Cửu Kha hơi do dự. Không hiểu
sao Na Lan bỗng nhớ đến câu nói hơi gượng gạo của Sở Hoài Sơn “không cầu hoàn
mỹ chỉ cầu vẫn ổn”. Khám Cửu Kha lại hỏi, “Cô không biết chuyện thật à?”

Na Lan giật mình vì câu nói rất đột ngột! Một linh cảm chẳng
lành kéo đến. “Biết về gì?”

“Tôi có nhắn tin riêng cho cô trên weibo.” Thế giới tuy rộng
lớn, nhưng có weibo thì hết chỗ trốn. “Về chuyện Tần Hoài.”

Cô mở xem. Là một clip trên mạng Tudou[15], có
tiêu đề Tiểu thuyết gia kinh dị Tần Hoài cắt tóc đi tu (quay lén). Số lượt xem
đã vượt quá con số trăm ngàn.

[15] Một trang phim online của Trung Quốc.

Tần Hoài xuất gia. Đoạn tuyệt tóc xanh, đoạn tuyệt tơ tình.

Na Lan vốn nghĩ chỉ trong tiểu thuyết võ hiệp mới có cái
chuyện hão huyền như trò đùa này, đến khi trò đùa rơi ngay xuống đầu mình thì
cô mới biết thực tế không bao giờ lãng mạn như trong tiểu thuyết, trái lại, rất
tàn khốc. Còn nhớ năm ngoái thầy trò Quảng Cảnh Huy và Khám Cửu Kha cho cô biết
Tần Hoài giao du với một vị cao tăng ở Quảng Châu, và bắt đầu học kinh Phật. Từ
đó đến nay đã loại bỏ được lục căn[16] thì cũng hợp lẽ thôi.

[16] Lục căn, tức sáu cơ quan cảm giác nhận thức của con
người, gồm: mắt, tai, mũi, lưỡi, xúc giác, suy nghĩ.

Đôi mắt cô ươn ướt. Cũng hợp lẽ.

Rốt cuộc Tần Hoài vẫn không thể gỡ bỏ được nỗi nhớ người vợ
Quảng Diệc Tuệ và sự cắn rứt trong lòng. Anh là con người rất chân tình. Cô
không thể làm gì khác.

Cốc Y Dương rồi Tần Hoài lần lượt đi xa, để lại mình cô trăn
trở khốn khổ trong cõi hồng trần, xoay xở ứng phó giữa đám người tối tăm.

Qua điện thoại, Khám Cửu Kha còn nói mấy câu nữa, nhằm giải
thích, rằng nghi thức cắt tóc là chuyện rất riêng tư, thế mà có kẻ hiếu sự quay
lén, hỏi cô có cần điều tra xem kẻ đó là ai không. Nhưng Na Lan đôi mắt nhòa lệ
và đôi tai như như ù đi, chỉ biết nức nở mà thôi.

Cũng chẳng biết cuộc gọi ngắt từ lúc nào, cô vẫn ngồi ngây
ngẩn, tay cầm di động nhìn ra ngoài khung cửa sổ u ám như cõi lòng cô lúc này.

Một đôi tay ôm chặt Na Lan. Đó là Đào Tử. Bây giờ Na Lan mới
hiểu ra, lúc nãy Đào Tử vội tắt máy tính là vì nhìn thấy cái clip kia. Có lẽ
câu hỏi “cô vẫn ổn chứ” của Sở Hoài Sơn cũng là do anh ta đã xem nó, rồi muốn
thăm dò tâm trạng của cô. Hình như cả xã hội đều biết cái điều bí mật gắn liền
với cô này, chỉ riêng cô là không hay biết. Nhưng ít ra “những người tốt bụng”
đều không láu táu mà tag cô vào!

Đào Tử khẽ nói, “Thực ra mình nghĩ rằng, Tần Hoài làm thế là
rất có trách nhiệm với cậu, anh ấy không thể thực hiện lời hứa thì chỉ còn cách
buông xuôi.”

Buông xuôi. Để cô rơi xuống vực sâu.

Suốt đêm nằm mơ, mơ thấy Tần Hoài, Cốc Y Dương, những cái xác
nổi trên mặt hồ Chiêu Dương, hai cánh tay đang quạt nước, rừng thông phủ đầy
tuyết, bạn đồng hành gục ngã, xe chạy trên tuyết phóng từ vách núi cao bay
lượng như chim ưng, cô gái trong hố chôn, những ngón tay tuyệt vọng cầu xin,
những ngón tay đứt lìa, và bóng tối vô tận.

Sáng sớm hôm sau Na Lan hầu như không dậy nổi nữa. Không ngủ
được, cũng không thể dậy, cùng tấn công cô.

Đào Tử đã rửa mặt chải đầu xong xuôi, đứng bên giường Na Lan
nói, “Cậu phải...”

“Phải làm một việc gì đó.” Na Lan tiếp lời.

“Cảm ơn trời đất, IQ của cậu vẫn còn nhiều lắm!”

“Cảm ơn cậu không nhắc đến chỉ số EQ của tớ.”

“Cậu định làm việc gì?” Đào Tử cố kéo Na Lan ra khỏi giường.
“Lấy độc trị độc, chúng ta sẽ bắt đầu từ việc đi tìm anh chàng ấy.”

Ý tưởng này đã thức tỉnh Na Lan, cô nói, “Gần đây mình đặc
biệt hứng thú với những gã đẹp trai già khú đế, nhất là gã sắp đứt hơi.” Cô
ngồi lên. Chóng mặt quá!

Nhưng cô không đi tìm gã nào cả, cô đi gặp Đổng Bội Luân. Lại
đi quấy rầy Đổng Bội Luân là hạ sách, Na Lan vốn không thích một việc gì đó
phải làm hai ba lần, nên cô có cảm giác bị Mễ Trị Văn đẩy vào ngõ cụt, vụ việc
ba năm trước xảy ra với Đổng Bội Luân chứa đựng nhiều điều khó nói, không thể
gặp một lần đã rõ ràng hết được. Cô không muốn bỏ qua cái manh mối đầy rắc rối
này.

Đổng Bội Luân là người biết giữ lời hứa, và đã từng nói, cảnh
cửa văn phòng chị luôn rộng mở với Na Lan. Na Lan vừa đến tiền sảnh thì người
thư kí đã nói luôn, “Mời vào! Giám đốc đã dặn chúng tôi rằng cô nhất định sẽ
lại đến. Tôi vào thông báo để giám đốc thu xếp thời gian.”

Đổng Bội Luân đang họp qua điện thoại, trong phòng họp còn có
mười mấy cán bộ quản lý cao cấp và các kĩ thuật viên nòng cốt. Na Lan chờ hơn
mười phút thì cuộc họp kết thúc.

Trong phòng làm việc của Đổng Bội Luân.

“Tại sao cô nói là em nhất định sẽ còn đến nữa?”

“Vì em không may rơi vào trò chơi quái đản của Mễ Trị Văn.”
Không cần nghĩ ngợi, Đổng Bội Luân chọc thẳng vào khối u nhức nhối của Na Lan.
“Lão đưa ra tín hiệu bí hiểm, cho em hy vọng sẽ phá được vụ án, nhưng vẫn giữ
lại một nghìn % cảm giác bí hiểm khiến em hết sức hiếu kì, muốn lột mặt nạ của
lão, tìm hiểu về lão, nhưng dù cố gắng đến mấy em vẫn cứ như lạc vào một màn
sương dày đặc nghẹt thở.” Đổng Bội Luân chỉ bầu trời đang xám xịt nặng nề ngoài
cửa sổ. Kể từ sáng sớm hôm nay một màn sương xam xám vàng vọt bỗng bao phủ
Giang Kinh, một thảm họa môi trường. “Sương dày đặc thế kia, có lẽ tôi phải
nghỉ điều trị ngày mai cũng nên.” Đổng Bội Luân nhích xe lăn ra sau bàn làm
việc rồi hỏi, “Này, cụ thể em định hỏi điều gì? Tôi không đoán ra và cũng chẳng
muốn đoán nữa.”

“Có phải lão cũng từng chơi trò chơi tương tự với cô không?” Na
Lan vào đề luôn, cô đang nóng lòng muốn biết điều này.

Trong một khoảnh khắc, Na Lan dường như thấy sắc mặt Đổng Bội
Luân cũng xám lại tựa bầu trời ngoài cửa, nhưng vẻ hồng hào và nụ cười ung dung
cũng lập tức hiện ra thay thế. “Xem ra em ngày càng giống tôi, giống tôi hồi
trẻ. Nhưng, mong sao em đừng có kết cục như tôi.”

“Cô nói đúng ạ.” Na Lan đang bí không biết nên nói thế nào
cho thỏa đáng. “Mễ Trị Văn giống như mắc chứng đa nhân cách, lúc thì hão huyền
xa xôi, lúc thì quá ư tầm thường, lúc khác lại thâm thúy kinh khủng. Thực ra
lão ta là người như thế nào?”

“Cô không chỉ là nạn nhân, đúng không? Trong lời khai với
công an, cô nói không hề giao lưu gì với ông ta. Em đã đọc hồ sơ bệnh án và
biên bản phạm tội của Mễ Trị Văn, thì nhiều năm về trước lão từng mắc bệnh
hoang tưởng được yêu, thích rêu rao rằng quen biết nạn nhân từ lâu, thậm chí có
quan hệ yêu đương. Nhưng những lần gây án về sau đều bất thành rồi bị bắt, lão
không nói như trước nữa, tựa hồ đã tự biết mình, biết rằng dù nói thế cũng
chẳng ai tin. Cho nên em vẫn ngờ ngợ không rõ cô có quen ông ta không.”

“Ý em là tôi đã nói dối cảnh sát chứ gì?”

“Tình thế và trạng thái của cô lúc đó... cô đang sốc, nếu cô
lựa chọn hãy quên đi thì cũng là chuyện thường tình. Chính em sau cú sốc cách
đây không lâu, khi trình bày với cảnh sát em cũng bị coi là nói dối vô số.” Na
Lan định nói chắc bà chị không biết tôi rất bi đát, tôi đã từng trải kha khá.

Đổng Bội Luân im lặng một lát. “Em đoán bằng trực giác chứ
gì? Về chuyện tôi có quen Mễ Trị Văn hay không...”

“Trong đám sách tham khảo để tạo chữ đặt ở đầu giường Mễ Trị
Văn, có một cuốn nhạc phổ cổ, các kí tự dùng để ghi nhạc trông rất kì quái. Còn
ở chỗ cô thì có một cây đàn tranh, liệu có phải ngẫu nhiên không?”

“Mễ Trị Văn từng dạy tôi chơi đàn tranh.” Lần này Đổng Bội
Luân trả lời ngay không do dự.

“Rồi sao nữa ạ?” Na Lan hỏi.

“Về sau ra sao thì em biết rồi. Dù chưa biết thì em cũng có
thể suy luận được đấy.”

“Em vẫn chưa hiểu...”

“Có những chuyện không thể nói quá rõ. Nhưng chí ít em hãy
yên tâm, rằng tôi bảo lãnh cho điều trị tại ngoại không phải để mời lão dạy đàn
tiếp.” Đổng Bội Luân lại nhìn sắc trời xám xịt ngoài cửa sổ. “Tôi sẽ bảo thư kí
gọi taxi cho em, thời tiết hôm nay đừng nên ló mặt ra ngoài.”

Báo cáo nội dung xấu