Bồ Công Anh - Chương 11 (Hết)

Phi tán

Khi chiếc lá
đầu tiên rơi xuống, mùa thu đã lặng lẽ tiến tới, hoa sen héo úa rũ tàn, An bội
Tấn Nhất dùng chiếc lá hoàng diệp làm thành thức thần mới, là một tiểu nam hài,
khuôn mặt mập mạp cánh tay ngắn ngủn, hai mắt long lanh cái miệng chúm chím,
rất đáng yêu.

Mạt Thần rảnh
rỗi đều chơi đùa với Tiểu Diệp, Tiểu Diệp mở to hai mắt chạy tới chạy lui bên
cạnh Mạt Thần, nếu nói Diệp là người hầu, chẳng bằng nói là con của hắn và cậu.
Còn vấn đề là con của ai bọn họ không nói đến, nếu không Mạt thần sẽ vì xưng hộ
của đứa nhỏ mà cãi nhau với An Bội Tấn Nhất.

An Bội Tấn
Nhất thời thượng nằm ở cửa vừa uống rượu vừa nhìn Mạt Thần chơi đùa cùng Diệp,
cảm thấy nếu ngày qua ngày cứ bình thản như vậy thì tốt biến mất. Nhưng gần đây
một bức thư cho An Bội Ảnh gửi đến khiến hắn phải suy nghĩ rất nhiều. An Bội
Ảnh là phụ thân của An Bội Tấn Nhất, cũng thuộc Thập Thần Túc, năm đó cũng vì
bị thương nên không để ý An Bội Tấn Nhất và Mạt Thần ở cùng một chỗ, dù sao Mạt
Thần cũng là nhi tử của người đã từng là chiến hữu của An Bội Ảnh, có thể được
vương tử Kỳ Lân để ý là vô cùng vinh hạnh, làm gì có ý định chia rẽ?

Nhưng An Bội
gia không thể chỉ vì được Kỳ Lân tôn sùng thì có thể tuyệt hậu.

Chuyến đi này,
An Bội Tấn Nhất chỉ thấy một màn đêm vô tận, phụ thân nói cũng có lý, An Bội
Tấn Nhất cũng đang cân nhắc chuyện hậu đại của An bội gia.

Nhưng... nhưng
chỉ vì hậu đại mà cưới một người hắn không yêu, sau đó lại yên tâm thoải mái
sống cùng Mạt Thần? Chuyện như vậy An Bội Tấn Nhất không làm được, không phải
chỉ vì thân thể phản bội Mạt Thần, càng không công bằng với đứa con của người
phụ nữ kia. Tuy An Bội Ảnh đã an bài, còn đảm bảo sẽ không bị bại lộ, nhưng hắn
vẫn làm không được, hắn không thể cưới nữ nhân càng không để nữ nhân kia lưu
lại huyết mạch nhà An Bội, sau đó ở trong căn đình viện cũ kỹ này sống hết
quảng đời còn lại.

Vào một đêm,
sau khi tình cảm mãnh liệt qua đi hắn ôm chặt Mạt Thần nói.

“Nếu em có thể
hoài thai đứa nhỏ của anh thì tốt biết bao nhiêu…”

An Bội Tấn
Nhất bị hiện thực bao phủ ngủ thật say, mà Mạt Thần lại dị thường thanh tỉnh.

Đứa nhỏ…

Mạt Thần thì
thào nhớ kỹ, vì sao cậu chưa bao giờ ý thức được nhà An Bội cũng cần người thừa
kế? An Bội Tấn Bất cũng phải để lại huyết mạch? Chính cậu dồn An Bội Tấn Nhất
vào tình trạng tiến thối lưỡng nan? Vì sao cậu không ý thức được?

Màn đêm buông
xuống, Mạt Thần đốt Đinh Hương thảo lên, An Bội Tấn Nhất ngủ càng thêm thâm
trầm, sau đó thu thập vài món quần áo, cậu chỉ để lại ba món đồ vật: Là xâu
chuỗi lần đầu tiên gặp mặt hắn đã đưa cho cậu, một cái hôn nhẹ và một giọt nước
mặt luyến tiếc.

Ở cửa, Diệp mở
to hai mắt nhìn Mạt Thần bay về phía ánh trăng, nhưng nó cũng không rõ vì sao Mạt
Thần lại ôm nó chặt như vậy, rất đau rất đau.

Ngày hôm sau
khi An Bội Tấn Nhất tỉnh dậy nhìn thấy xâu chuỗi kia liền có dự cảm không tốt,
quần áo Mạt Thần cũng biến mất, lúc này hắn mới biết Mạt Thần đã rời khỏi, vô
thanh vô tức không nhiễm hạt bụi trần.

An Bội Tấn
Nhất không thể nghĩ được gì hắn muốn gọi điện cho người quen, nhưng lại không
biết Mạt Thần ở nơi nào, hắn không thể suy nghĩ được gì nữa. Hắn ngã ngồi xuống
đất nhìn xâu chuỗi Mạt Thần thường ngày hay che chở rơi lệ đầy mặt.

Ngồi bên cạnh
hắn, Diệp mở to hai mắt giúp An Bội Tấn Nhất lau nước mắt, nhưng càng lau lại
càng nhiều, nhưng nó không hiểu vì sao An Bội Tấn Nhất ôm nó nhẹ như vậy lại
rất đau rất đau.

Khi An Bội Ảnh
đã hết kiên nhẫn xuống núi hỏi đứa con độc nhất của mình quyết định như thế
nào, thì bị bộ dáng suy sút của hắn hù dọa, thân thể gầy đi một vòng khiến phụ
thân lo lắng không thôi, còn chưa nói chuyện An Bội Tấn Nhất đã hỏi.

“Phụ thân vì
sao khi mẫu thân thay thế dì Sa Dạ thì không tái hôn nữa?”

An Bội Ảnh á
khẩu không trả lời được, ông biết yêu một người có thể khiến người đó phấn chấn
cũng có thể khiến họ chết đi.

“Đi tìm nó
đi.”

“Không, con
muốn ở đây chờ em ấy về, đồ của hắn còn ở đây, con đi rồi, em ấy sẽ tìm không
được.”

An Bội Ảnh
buồn bã rời khỏi thần xã, chỉ để lại một câu bảo trọng thân thể, nhất định phải
chờ nó về.

Mạt Thần để
lại ba món đồ, mà quên trả lại trái tim cho An Bội Tấn Nhất.

An Bội Tấn
Nhất nhìn cánh cửa đóng lại, lá vàng rực rỡ rơi lả tả bên ngoài, không biết là
ai đang khóc.

An Bội Ảnh huy
động toàn bộ nhân lực tìm kiếm Mạt Thần, Bát Chỉ Vũ Y, Hắc Kỳ Khải, những bạn
bè ngày xưa của cậu cũng dùng hết sức, nhưng Mạt Thần giống như biến mất khỏi
thế gian, trở thành hư không.

Cuối cùng vẫn
là Thu Bản Minh chấp hành nhiệm vụ, nghe tin Mạt Thần đã trở về Trung Quốc.

Bát Chỉ Vũ Y
vận dụng lực lượng của Bát Chỉ liên lạc với Dư Khởi, Dư Khởi nói Mạt Thần đã
trở về Bồng Lai tiên đảo tiến hành lễ rửa tội, sẽ không bao giờ quay về nữa.

Ai cũng không
dám đem chuyện này nói cho An Bội Tấn Nhất, An Bội Tấn Nhất bây giờ… giống… Như
một chiếc lá khô giãy giụa trên nhánh cây, chỉ cần chạm nhẹ nó sẽ rơi xuống bùn
đất rồi ngủ say mãi mãi.

Năm ấy mùa
đông đến sớm, trên núi là một mảnh trắng xóa chói mắt, từng mảnh hoa tuyết kết
tinh rơi xuống, có chút đồ sộ.

An Bội Tấn
Nhất mặc một chiếc áo đơn bước chậm trên con đường đầy tuyết, trước mặt là một
cô gái xinh đẹp, mái tóc dài mềm mại như nước, khẽ vén tóc ra sau tai, cười như
không cười nhìn An Bội Tấn Nhất.

An Bội Tấn
Nhất nhận ra là Dư Khởi, tiến lên chào hỏi. Dư Khởi cũng không phân trần nắm
tay An Bội Tấn Nhất nhét vào một vật gì đó.

“Dụng tâm nuôi
dưỡng, kính tâm chứng giám, hoa sen từ trên trời rơi xuống.”

Dư Khởi dùng
Tiếng Trung, An Bội Tấn Nhất nửa câu cũng không hiểu, vừa định hỏi lại, Dư Khởi
biến mất trong một trận ánh sáng ngũ sắc.

Mở tay ra, đó
là một hạt đào trong suốt, lòe lòe tỏa sáng như một khối băng.

An Bội Tấn
Nhất ôm tâm lý thử xem đem hạt đào chôn ở sân, mùa xuân năm thứ hai một cành
cây trong suốt vươn ra, dưới ánh dương như thủy tinh chạm ngọc, An Bội Tấn Nhất
không khỏi cảm thán thần kỳ.

Mùa xuân năm
thứ ba, anh đào nở rộ khắp đồi núi, rơi rụng mà huy hoàng, An Bội Tấn Nhất
không biết mình mê man bao lâu, hạ bút thành văn một nhánh anh đào, trên sơn
đạo một mảnh tuyết trắng xen lẫn nhau rơi xuống.

Phảng phất như
dưới những cánh hoa kia có một thiếu niên tóc xanh đang đứng, cái ngoái đầu
nhìn lại cũng chấm dứt cảnh trong mơ ấy.

An Bội Tấn
Nhất cảm giác thiên ngôn vạn ngữ nghẹn lại trong yết hầu, khó khăn mở miệng,
tâm tư sâu kín.

“Cây anh đào
này được không?”

“Được…”

“Vương mẫu
nương nương ban cho em một đồng tử, nhưng anh phải chăm sóc nó cho tốt.”

“Được…”

“Vậy, em…”

An Bội Tấn
Nhất ôm cổ Mạt Thần, cảm nhận này khí tức này, khôn phải ảo giác là sự thật
đúng không?

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác
nhỏ cho người yêu sách.]

“Em đã trở
về…”

Đầu thu năm
thứ tư, bồ công anh từ trong viện bay ra như những hoa tuyết, cây anh đào được
An Bội Tấn Nhất và Mạt Thần dùng máu luyện thành, kết quả chính là một quả đào
hai người ôm cũng không xuể. Ngày ấy hái xuống, An Bội Tấn Nhất mời vài người
bạn và phụ thân của Mạt Thần đến, dùng lá bùa cứng cẩn thận cắt quả đào, bên
trong một đứa trẻ trắng trẻo mập mạp, An Bội Tấn Nhất đặt tên cho nó là “An Bội
Đào Thái Lang”, rước lấy Mạt Thần tức giận trừng mắt.

Như thế, Mạt
Thần vì xưng hô của đứa nhỏ mà cãi nhau túi vụi với An Bội Tấn Nhất.

Hết.

Thực hiện bởi

nhóm Biên tập viên Gác Sách:

freezeheart_6200 – Đỗ Đan – Tiểu Bảo Bình

(Tìm - Chỉnh sửa – Đăng)

Báo cáo nội dung xấu