Hoa thiên cốt (Tập 2) - Ngoại truyện phần 1
Ngoại truyện: Đánh cược
1. Đời như mộng ảo
Nửa đêm canh ba, một bóng người màu trắng rón ra rón
rén vào phòng bếp, bắt đầu lục lọi. Giỏ rau, thùng gạo… đào lên cả ba thước mà
tay vẫn trống trơn.
“Ở đâu đây, ở đâu đây…”
Tiếng lẩm bẩm vang lên, trong trẻo lanh lảnh, đượm
chút ngây thơ của trẻ con, như tiếng ngọc lưu li va chạm, không phải Hoa Thiên
Cốt thì còn là ai?
Nhưng nếu nhìn mặt thì chắc chắn không thể nhận ra
được, thật là… Không thu hoạch được gì trong bếp, nàng quyết định trèo tường.
Thở phì phò dịch hai miếng gạch chèn vào góc tường, tay bám vào tường, chân đá
lung tung nhưng vẫn không thể trèo lên.
Haizz, đành phải quay về. Đưa chân đẩy cửa ra, người
nằm trên giường đang ngủ say, quay lưng về phía nàng, mái tóc dài đen nhánh rủ
xuống như dòng thác.
Hoa Thiên Cốt mon men đi tới thành giường, rướn cổ ngó
nghiêng, quả nhiên thoáng thấy một chiếc hộp được bọc kĩ bằng gấm đặt trên đầu
giường, cực kì mừng rỡ.
Tay trái chống mép giường, tay phải cẩn thận nhón lấy.
Cuối cùng cũng vào tay, lòng nàng nở đầy hoa, bỗng một
tiếng "Tiểu Cốt” lạnh lùng vang lên.
Tay run bần bật không giữ chắc, chiếc hòm nện bốp cái
lên đầu người kia.
“Á.” Người trên giường lập tức nhảy dựng, ôm đầu hét
toáng lên, nhìn nàng hầm hầm, đích thực là Nho tôn Sênh Tiêu Mặc.
Hoa Thiên Cốt luống cuống, vội vàng nhào lên hết thổi
lại xoa: "Cha, cha không sao chứ
“Đương nhiên có rồi! Đồ con gái bất hiếu, vì mấy cái
màn thầu mà muốn mưu sát cha mình!” Sênh Tiêu Mặc bi phẫn lên án.
Mặt Hoa Thiên Cốt buồn như đưa đám, níu tay áo hắn ra
sức giật giật: “Cha ơi, con đói...”
“Chịu đựng, chịu đựng! Đói thì đi ngủ!”
“Nhưng đói quá không ngủ được...” Hoa Thiên Cốt bĩu
cái mõm heo, tội nghiệp nhìn hắn.
“Không ngủ được thì tìm việc làm, đun nước bổ củi, lau
bàn quét rác. Đúng rồi, mau đi giặt đống quần áo bẩn cho cha, ngoan.”
“Người ta chẳng có tí sức nào cả…” Hoa Thiên Cốt không
muốn sống nữa ngã vật ra giường. Sênh Tiêu Mặc lập tức bị cân nặng của nàng ép
tới ngạt thở, cố gắng nhấc chân đá nàng xuống giường, Hoa Thiên Cốt nằm mãi dưới
đất không chịu dậy, lăn lóc khóc ầm ĩ.
“Con đói con đói con đói con đói con đói, con muốn ăn
màn thầu màn thầu màn thầu thầu thầu thầu thầu thầu thầu thầu thầu…”
Vừa hét vừa lăn lông lóc mấy chục lần, chiếc áo bông
nhỏ in hoa bé xíu đã dính đầy bụi. Sênh Tiêu Mặc nhìn Hoa Thiên Cốt đang khóc
lóc om sòm dưới đất mà dở khóc dở cười, đây rõ ràng là một quả bóng đang lăn,
béo đến nỗi không nhìn thấy cổ đâu nữa, đã thế còn muốn ăn màn thầu.
“Không được! Chưa đầy một tháng nữa con sẽ phải tới
học viện học. Lần này nhất định phải giảm béo thành công.”
Hoa Thiên Cốt đẫm nước mắt, ôm đùi hắn tiếp tục lắc:
“Con không muốn giảm béo! Con không muốn tới học viện học!”
Tất cả chỉ tại cái học viện khỉ gió gì đó! Trước kia
vốn ngày nào nàng cũng vui vẻ ăn ăn uống uống, hống hách khắp làng xóm, thong
dong vui sướng. Kết quả cha bắt nàng giảm béo, nhốt nàng trong nhà, còn không
rời xa nàng một tấc canh chừng không cho nàng ăn gì. Để kiềm hãm cơn đói khát
của nàng, Sênh Tiêu Mặc cũng tự hi sinh ngày ngày gặm màn thầu với nàng, có
điều là Hoa Thiên Cốt mỗi ngày chỉ được ăn một cái, còn Sênh Tiêu Mặc mỗi ngày
lại ăn tận chín cái liền. Ông trời ơi, người bất công quá!
Sênh Tiêu Mặc giơ tay phát cho nàng một cái: “Phải đi!
Cha kham khổ nuôi mày mười lăm năm, chỉ vì ngày này thôi đấy! Mày dám không gầy
bớt cho cha xem!” Haizz, tất cả đều là do hắn quá mềm lòng, mỗi lần thấy nước
mắt cùng với độ dày mặt của nàng đều phải giương cờ chịu thua, để mặc nàng ăn.
Nhưng thật không ngờ, lời hẹn năm mười lăm tuổi đã đến, nàng lại béo vật ra thế
này, chẳng còn tí gầy yếu khiến người ta thương như xưa gì cả. Đừng nói tới Nhị
sư huynh hắn không biết giải thích thế nào, nếu để đám Đông Phương Úc Khanh,
Sát Thiên Mạch thấy, hắn không ngoẻo mới lạ. Hu hu thương thay, sao trước kia
hắn lại nhất thời hồ đồ giành cái cục nợ này về làm gì cơ chứ, hối không kịp,
hối không kịp…
Sênh Tiêu Mặc đau đớn nhìn quả bóng thịt dưới đất, thở
dài hết cách. Tất cả mọi chuyện này đều vì trận đánh cược mười lăm năm trước mà
nên.
***
“Chết rồi, chết rồi!” Một đệ tử mang cung linh hoang
mang vội vàng chạy vào trong đình nghỉ mát phía sau Trường Lưu Sơn.
Ma Nghiêm và U Nhược đang đánh cờ trong đình, điều
kiện U Nhược được từ chức chưởng môn Trường Lưu là phải thắng Ma Nghiêm ba ván,
để có thể mau chóng thoát khỏi bể khổ, mỗi khi rảnh rỗi con bé đều quấn lấy Ma
Nghiêm chơi cờ, tuy tay cờ tiến bộ cực nhanh nhưng vẫn không thắng được.
Lần này đang chơi vui thì bị người tới quấy rầy, Ma
Nghiêm khó chịu mắng: “Chuyện gì mà rối lên thế!”
U Nhược thừa dịp Ma Nghiêm ngẩng đầu, vội vàng lén dấu
hai quân cờ, đắc ý trong bụng.
“Thế tôn! Không hay rồi, Đại hội Kiếm Tiên vốn đang cử
hành, không hiểu sao Dị Hủ các chủ lại xông vào đây, còn dẫn theo rất nhiều
người, chúng đệ tử không ngăn được…”
U Nhược vừa nghe, sửng sốt nhảy bổ lên: “Đông Phương
Úc Khanh! Hắn lại hồi sinh rồi!” Bấm đầu ngón tay nhẩm tính, không đúng, sư phụ
hồi phục linh thức còn chưa tới mười năm, Đông Phương Úc Khanh dù có chuyển thế
cũng chỉ mười tuổi, làm sao có thể đến nhanh như vậy? Không để ý tới ván cờ,
con bé xách váy chạy về phía điện Trường Lưu, quên hẳn thân phận Trường Lưu
chưởng môn của mình.
“Đúng là âm hồn bất tán!” Ma Nghiêm cũng nhíu mày đi
theo.
Quảng trường vốn náo nhiệt giờ đây lại vô cùng yên
tĩnh. Đây là Đại hội Kiếm Tiên mỗi năm một lần, chúng tiên tề tựu, bỗng một tên
Đông Phương Úc Khanh xông vào, chặn ngang vòng đấu loại.
Đông Phương Úc Khanh giúp Hoa Thiên Cốt lấy được bao
nhiêu thần khí trên núi Thái Bạch, trong đại chiến tiên ma lại xả thân bảo vệ
nàng, rất nhiều người đã thấy, hơn nữa cộng thêm sức truyền bá của U Nhược và
Hỏa Tịch mà cuộc tình tay ba này, thậm chí là tình tay bốn, tình nhiều tay đã
bị suy diễn tới rối loạn, cảm động rớt nước mắt, vang danh khắp Tiên giới.
Vậy mà giờ Đông Phương Úc Khanh lại gióng trống khua
chiêng trở về, chẳng lẽ là đến cướp người? Chúng tiên và chúng đệ tử đều thầm
phỏng đoán, tò mò háo hức xem tình hình phát triển.
Đông Phương Úc Khanh không đến một mình mà còn mang
theo mười tám thủ hạ đeo mặt nạ quỷ giáng từ trên trời xuống, cử chỉ nhịp chân
đều vô cùng kì lạ, giống như bị hắn dùng thuật bù nhìn điều khiển. Tay cầm
quạt, gương mặt đó vẫn nở nụ cười vạn năm không đổi, khiến người khác vừa mới
nhìn thấy đã kìm lòng không đậu mà yêu mến, muốn gần gũi với hắn.
Hắn cười tủm tỉm nhìn mọi người xung quanh một vòng,
sau đó nhìn chằm chằm Bạch Tử Họa ngồi ở chỗ cao nhất, mà bên phải Bạch Tử Họa,
người vừa xem tỉ thí vừa ngái ngủ, lại không dám phủi đít trốn như U Nhược,
đang dụi mắt mơ màng ngáp, đúng là Hoa Thiên Cốt mà hắn ngày nhớ đêm mong.
“Đông Phương?” Nghe tiếng mọi người xôn xao, biết Đông
Phương Úc Khanh tới đây, Hoa Thiên Cốt lập tức đứng dậy bối rối ngoảnh đầu tìm
khắp nơi, nhưng vì không nghe thấy tiếng Đông Phương Úc Khanh nên không thể xác
định vị trí, mắt lại không thể thấy.
Nàng vẫn không nhìn thấy.
Nhưng đã có thể nói, có thể nghe, tốc độ vượt hẳn so
với tưởng tượng của Đông Phương Úc Khanh. Mấy năm nay không biết Bạch Tử Họa
dùng cách gì mà có thể khôi phục với tốc độ kinh người như thế. Nhưng đôi mắt
này lại khác, nếu muốn nhìn thấy thì hồn phách phải khôi phục hoàn toàn, ít
nhất phải chờ bốn mươi năm nữa.
Đông Phương Úc Khanh xuất hiện, Hoa Thiên Cốt vừa vui
lại vừa khó hiểu, tâm trạng rối loạn, vội vàng loạng choạng định chạy xuống
dưới, liền bị Bạch Tử Họa ghìm chặt lại không thể động đậy. Còn Đường Bảo bò
lên đầu nàng lén cười thầm, nó là linh trùng của Dị Hủ các, luôn là tiểu nội
ứng của Đông Phương Úc Khanh, đương nhiên đã thông đồng từ lâu, biết thừa Đông
Phương Úc Khanh muốn tới.
“Dị Hủ Quân đột nhiên giá lâm, chẳng hay có chuyện
gì?”
Bạch Tử Họa thản nhiên nói, mắt nhìn Đông Phương Úc
Khanh mà như thể xuyên hẳn qua. Khác với Đông Phương Úc Khanh đã chuyển thế mà
vẫn không hề thay đổi, Bạch Tử Họa lại có vẻ càng phiêu dật và xa vời hơn trước
kia, mờ ảo như khói mây, trước kia là với không tới, bây giờ thì có bắt được
trong tay cũng sẽ tản ra. Đông Phương Úc Khanh không quan tâm tu vi của hắn rốt
cuộc đã cao tới cảnh giới nào mà chỉ tò mò, đây mà giống một người đã thành
thân ư?
Hoa Thiên Cốt vô cùng lo lắng, nhưng lại bị mọi người
và Bạch Tử Họa cản nên đành phải ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ. Nếu Đông Phương
tới đây thì sao không nói gì với nàng? Trước nay Đông Phương làm gì cũng bí
mật, một thân một mình, tại sao bây giờ lại mang theo nhiều người công khai vào
Trường Lưu đến vậy, lại còn vào lúc Đại hội Kiếm Tiên đông khách nhất nữa?
Đông Phương Úc Khanh khép quạt lại, chỉ vào hai người
đang tỉ thí giữa sàn đấu: “Nghe danh Đại hội Kiếm Tiên đã lâu, lần này ta đặc
biệt đưa đệ tử của Dị Hủ các tới dự thi, không biết có được chăng?”
Phía dưới lại xôn xao, mọi người đều sôi nổi đoán,
không biết lần này hắn thật sự đến vì tỉ thí, hay còn có ý khác.
Bạch Tử Họa và Sênh Tiêu Mặc nhìn nhau, Đại hội Kiếm
Tiên này tương đương với Đại hội võ lâm ở chốn giang hồ, trước nay chỉ cần
không phải là tà ma ngoại đạo thì đều có thể tham gia thi đấu. Dị Hủ các tuy
rằng vô cùng kì lạ nhưng thực lực lại không thể khinh thường, trước kia lại có
công cực lớn trong trận giành thần khí ở núi Thái Bạch, tà hay chính không thể
bàn rõ ràng trong chốc lát.
Thấy Bạch Tử Họa khẽ gật đầu, Sênh Tiêu Mặc nói:
“Đương nhiên…”
“Đương nhiên không được!” Lời nói bị cắt ngang, Ma
Nghiêm và U Nhược cùng đáp xuống đài quan sát, chỉ vào Đông Phương Úc Khanh
nói: “Các ngươi không có thiệp mời, chưa sai người đưa tin đã tự tiện xông vào
Trường Lưu Sơn là cực kì vô lễ. Bây giờ Đại hội đã bắt đầu, bốc thăm cũng xong,
nếu thực sự có ý tham gia, lần sau xin hãy tới sớm.”
Đông Phương Úc Khanh dường như đã có dự liệu từ lâu,
mỉm cười: “Không cần bốc thăm, điều ta muốn chính là quang minh chính đại đấu với
Trường Lưu thượng tiên một trận.”
Mọi người xung quanh lại ồ lên, ai nấy đều hưng phấn,
quả nhiên là thế, tình địch tìm tới tận cửa khiêu chiến. Năm đó Sát Thiên Mạch
và Đấu Lan Can đều từng vì Hoa Thiên Cốt mà rút kiếm với Bạch Tử Họa, chỉ có
mình Đông Phương Úc Khanh này vẫn âm thầm vạch mưu, lẳng lặng thờ ơ, không ai
biết hắn mạnh yếu ra sao. Không ngờ bây giờ lại thấy Đông Phương Úc Khanh khiêu
chiến, chúng đệ tử ai cũng kích động xoa tay, chờ Bạch Tử Họa trả lời thế nào.
Yêu cầu này quả thực rất xấc xược, dựa vào tính cách của Bạch Tử Họa chắc chắn
sẽ không đồng ý, nhưng Đông Phương Úc Khanh lại nổi tiếng đa mưu túc trí, không
biết lại bày ra trò gì đây?
Quả nhiên thấy Bạch Tử Họa hờ hững đáp: “Đại hội Kiếm
Tiên từ trước tới nay đều là nơi cho đệ tử giao lưu cọ xát, thứ cho bản tôn
không thể tiếp.”
Đông Phương Úc Khanh trầm ngâm một lát: “Bạch Tử Họa,
ngươi không nghĩ trận đấu này chúng ta đã kéo dài quá lâu rồi sao? Ngươi giành
được vị trí sư phụ của Cốt Đầu, gần quan được lộc, chẳng lẽ không thấy quá bất
công với những người khác ư?”
Bạch Tử Họa vẫn thản nhiên nhìn hắn.
“Ví dụ như ta, ví dụ như Sát Thiên Mạch, ví dụ như
Hiên Viên Lãng, ví dụ như, Mặc Băng tiên…”
Ba tiếng Mặc Băng tiên vừa nói ra, Bạch Tử Họa hơi
nhướn mày, rất khó nhận ra.
“Ta nghĩ ngươi chắc chắn biết ta và Tiểu Cốt đã thành
thân rồi.”
Hoa Thiên Cốt không thấy, nhưng cảm giác được không
khí xung quanh càng lúc càng căng thẳng và kì lạ, không kìm được nuốt nước
miếng. Muốn ngăn cản bọn họ, lại không dám tự tiện chen ngang, dù sao quanh đây
có nhiều người như thế, bằng vị thế của nàng hiện giờ hình như nói gì cũng
không được. Rốt cuộc Đông Phương muốn làm gì? Nàng bỗng thấy hận pháp lực của
mình đột nhiên biến mất, không thể truyền âm hỏi cho rõ.
“Ta đến đây không phải vì giành Cốt Đầu với ngươi, ta
biết trong lòng nàng chỉ có ngươi, vì thế trước kia mới chủ động rút lui. Lần
này ta đến chỉ muốn phân thắng bại thôi. Ta muốn đấu với ngươi. Bất luận thắng
hay thua ta cam đoan sẽ chữa khỏi mắt cho Cốt Đầu trong vòng mười sáu năm, các
ngươi vẫn sẽ là một đôi thần tiên quyến lữ trong mắt mọi người. Dù có may mắn
thắng ta cũng không yêu cầu gì, đi ngay không quấy rầy các ngươi.”
Mọi người lại ồ lên, thắng lại không yêu cầu gì, chỉ
muốn so một trận với tình địch thôi sao? Nhưng hắn có lợi hại đến mấy cũng làm
sao thắng nổi Trường Lưu thượng tiên. Chẳng lẽ đây chỉ là cái cớ để chữa bệnh
cho Hoa Thiên Cốt thôi sao? Kì lạ, cần gì phải làm chuyện thừa như thế.
Mười sáu năm chữa khỏi mắt cho Hoa Thiên Cốt, người
Tiên giới đều biết đây là một điều kiện hấp dẫn thế nào. Bởi vì mười năm gần
đây, để có thể khiến Hoa Thiên Cốt mau chóng hồi phục mà Bạch Tử Họa hầu như đã
tới thăm hết các cao thủ Lục giới, nghĩ hết mọi cách. Ngoài ra còn có sự trợ
giúp to lớn của Mặc Băng tiên, Sát Thiên Mạch, Đấu Lan Can và chúng tiên thiên
đình, Hoa Thiên Cốt mới có thể hồi phục tới mức này. Mọi người đều biết, nếu ai
có thể chữa khỏi mắt cho Hoa Thiên Cốt thì sẽ được rất nhiều lợi ích từ Trường
Lưu Sơn và đám Sát Thiên Mạch, vì thế tất cả dược liệu quý hiếm đều được đưa tới.
Nhưng muốn chữa khỏi đôi mắt này thì hồn phách của Hoa Thiên Cốt phải trọn vẹn,
dù có cố gắng thế nào, ít cũng phải bốn mươi năm mươi năm. Nhưng bây giờ Đông
Phương Úc Khanh lại nói có cách chữa khỏi mắt cho Hoa Thiên Cốt chỉ trong vòng
mười sáu năm, đây chính là chuyện cả Lục giới không làm được.
Quả nhiên Bạch Tử Họa im lặng, dường như đang cân
nhắc.
Ma Nghiêm nhíu mày, gã cũng biết điều kiện thật rất
hấp dẫn, dựa vào tầm quan trọng của Hoa Thiên Cốt đối với Bạch Tử Họa, đừng nói
là đấu một trận, cho dù là một yêu cầu quá quắt hơn nữa hắn chắc chắn cũng sẽ
đồng ý.
Hoa Thiên Cốt nghĩ bụng không ổn, lo lắng kéo tay áo
của Bạch Tử Họa, nàng không muốn thấy sư phụ và Đông Phương đánh nhau đâu.
Bạch Tử Họa nhìn ánh mắt như chân thành nhưng thực ra
lại xảo trá của Đông Phương Úc Khanh, hắn cũng biết cho dù mình không ứng
chiến, nếu Đông Phương Úc Khanh đã tìm ra cách chữa mắt cho Hoa Thiên Cốt thì
chắc chắn sẽ cứu. Nhưng nếu hắn đã đặt điều kiện thì sao hắn có thể chịu không
ân huệ này được. Hắn hi vọng đôi mắt của Tiểu Cốt có thể nhanh khỏi, có thể
nhìn thấy hắn, không muốn đợi mấy chục năm, nhưng cũng không muốn mắc nợ Đông
Phương Úc Khanh, đương nhiên chỉ có thể đồng ý.
“Mời.” Bạch Tử Họa chậm rãi đưa tay ra, xem như đã
đồng ý, tất cả mọi người đều hít thật sâu.
“Sư phụ!” Hoa Thiên Cốt lo tới suýt khóc, bằng sự hiểu
biết của nàng về Đông Phương, đây chắc chắn không phải là một trận đấu giao lưu
cọ xát bình thường.
“Từ đã.” Đông Phương Úc Khanh mở quạt vẫy vẫy, trông
cực kì gợi đòn: “Ta chỉ nói muốn đấu với ngươi một trận, chứ có nói đánh đâu.
Ta chỉ là người phàm, sao đấu nổi với Trường Lưu thượng tiên ngươi, há chẳng
phải là cậy lớn hiếp bé sao.”
“Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?” Ma Nghiêm cả giận nói.
Vẻ mặt Đông Phương Úc Khanh trở nên nghiêm túc: “Bạch
Tử Họa, ta muốn đánh cược với ngươi, thời hạn mười sáu năm, cược câu của Cốt
Đầu khi bị ngươi giết, nàng sẽ không bao giờ yêu ngươi nữa!”
Mọi người sửng sốt, đừng nói Hoa Thiên Cốt, đám Ma
Nghiêm và ngay cả Bạch Tử Họa cũng tái mặt.
Lúc Hoa Thiên Cốt nói câu ấy, có rất nhiều người ở đó.
Dáng vẻ điên khùng của Bạch Tử Họa khi ấy không ai có thể quên được.
“Sao, không dám cược? Cũng đúng, thật ra Cốt Đầu mất
trí nhớ trở thành bé ngốc, ngươi đã thua rồi. Đúng là nàng không hề yêu ngươi,
nàng muốn bỏ ngươi đi với ta, nhưng là ngươi ép nàng ở lại, cuối cùng nàng khôi
phục trí nhớ, mới quay trở lại làm Tiểu Cốt yêu ngươi kia. Chẳng còn cách nào
khác, ai bảo trước nay nàng vẫn là một kẻ cố chấp chứ.” Khóe mắt Đông Phương Úc
Khanh lộ ý cười, nhìn khuôn mặt lại tái xanh thêm mấy phần nữa của Bạch Tử Họa,
biết mình chọc đúng nỗi đau của hắn.
Mọi người nhận ra Bạch Tử Họa bất thường, xung quanh
lạnh buốt, tất cả đều lùi lại mấy bước.
“Nếu không phải ngươi vẫn cao cao tại thượng ở bên
cạnh Cốt Đầu thì ai thắng ai thua còn chưa biết đâu. Ngươi dám cược với ta
không?” Sau đó Đông Phương Úc Khanh nói ngắn gọn quy tắc một lần. Đại khái là
muốn Hoa Thiên Cốt trở về hạ giới, trong tình huống mất trí nhớ cuối cùng sẽ
yêu ai, Bạch Tử Họa, Đông Phương Úc Khanh, Sát Thiên Mạch hay ai đó muốn tham
gia.
Hắn càng nói, vẻ mặt mọi người càng phức tạp, Hoa
Thiên Cốt khiếp sợ nắm chặt tay.
“Khi có kết quả, đúng vào lúc Cốt Đầu nói ra tên người
mình thích thì cũng sẽ khôi phục trí nhớ, dù cho người được gọi tên không phải
là Trường Lưu thượng tiên ngươi, thì ta tin nàng vẫn sẽ ở bên ngươi như trước
kia. Sau đó khôi phục lại thị lực và pháp lực, tất cả đều trở về lúc ban đầu,
ngươi chẳng tổn thất gì cả, sao nào?” Đông Phương Úc Khanh nhìn chằm chằm vào
Bạch Tử Họa.
“Không được! Cá cược cái gì, chỉ là trò trẻ con!” Ma
Nghiêm giận dữ nói, Sênh Tiêu Mặc lại ngồi thẳng người mắt sáng ngời.
Mọi người cuối cùng cũng hiểu được ý của Đông Phương
Úc Khanh và mục đích thực sự của chuyến đi này. Hắn muốn có một cơ hội được
công bằng theo đuổi Hoa Thiên Cốt, cho nên chỉ có thể dùng cách này. Tuy là nói
Bạch Tử Họa không có tổn thất gì, nhưng nếu cuối cùng Hoa Thiên Cốt lại làm
đúng như những gì mình đã từng nói, không yêu Bạch Tử Họa mà yêu người khác, dù
cho tình yêu ngắn ngủi không sâu đậm, cuối cùng vẫn sẽ về bên hắn, nhưng giữa
hai người lại có rạn nứt không thể bù đắp. Chưa đánh đã bại, chiêu này của Đông
Phương Úc Khanh thật là hiểm độc.
Nhưng cho dù đối mặt với ý đồ độc ác mà tất cả mọi
người đều nhìn ra, Bạch Tử Họa vẫn chỉ trầm tư hai giây, thản nhiên nói: “Ta
cược với ngươi.”
Mọi người nhốn nháo, Đông Phương Úc Khanh cũng nở nụ
cười đã biết từ lâu.
Hoa Thiên Cốt tức điên, sư phụ đồng ý? Có lầm không?
Nàng nhảy dựng gào lên: “Ta không muốn!”
Hai người bọn họ có ý gì! Dám dùng nàng để cá cược!
Nàng yêu ai thích ai thì liên quan gì tới bọn họ. Nàng thà tiếp tục mù còn hơn
phải thử lần này. Vứt một kẻ chẳng nhớ gì như nàng xuống hạ giới, nếu nàng hồ
đồ thật sự thích người khác thì phải làm sao? Sau này nàng còn mặt mũi nào về
gặp sư phụ nữa!
“Cốt Đầu không muốn? Ta vốn tưởng nàng rất có lòng tin
với tình yêu của mình chứ?” Đông Phương Úc Khanh cười trộm sau cây quạt.
Bạch Tử Họa cúi đầu nhìn nàng.
“Ta ta ta đương nhiên là tin…” Hoa Thiên Cốt đỏ mặt,
rốt cuộc Đông Phương muốn làm gì đây, việc này to thì to mà nhỏ cũng nhỏ, không
đùa được đâu.
“Nếu nàng cũng cảm thấy bất kể trong tình huống nào
cũng sẽ yêu mình Bạch Tử Họa, vậy cược đi, coi là trò chơi cũng được. Hơn nữa
sau khi mất trí nhớ xuống hạ giới, hồn phách cũng dời, có thể nhìn thấy ngay
lập tức, mười sáu năm sau chữa khỏi mắt rồi cũng có thể nhìn thấy, không cần
phải chịu khổ trong bóng tối nữa.”
“Không được! Ta không đồng ý!” Hoa Thiên Cốt giơ đấm
tay lên kiên quyết phản đối việc trở thành đồ đánh cược của bọn họ. Lần trước
mất trí nhớ nàng vẫn còn sợ, lần đó quả thật đã định bỏ trốn theo Đông Phương,
nếu lần này lại phạm cùng lỗi sai thì phải làm sao? Huống chi bé ngốc trước kia
cũng xem như là được sư phụ nuôi nấng, mà lần này theo quy tắc Đông Phương nói
thì phải mười lăm năm sau mới được gặp, sư phụ và mọi người xuống hạ giới lại
không thể dùng gương mặt thật, nhiều người như thế sao nàng có thể nhận ra
người, yêu người được? Nàng không yên tâm một chút nào. Vụ cá cược này quả thật
không có hại gì cho bọn họ, nhưng cuối cùng, không chừng người thua lại chính
là nàng.
“Tiểu Cốt, đừng sợ.” Bạch Tử Họa bỗng vươn tay xoa đầu
nàng, khẽ an ủi.
Hoa Thiên Cốt không hiểu sự tự tin ấy của người đến từ
đâu, sao người dám mạo hiểm cả việc có thể mất đi nàng? Nàng ngẩng đầu nhìn
Bạch Tử Họa, tầm mắt vẫn tối đen.
Nàng càng ngày càng không thấy rõ, cũng ngày càng
không hiểu người. Không hiểu vì sao thành thân lâu như vậy rồi mà người vẫn
không chịu chạm vào nàng, lại còn viện lí do không muốn làm lúc nàng không nhìn
thấy gì, muốn đợi tới khi nàng hoàn toàn bình phục. Không hiểu sao mấy năm gần
đây ngày nào người cũng thanh tu, thường xuyên bế quan, cũng ngày càng thờ ơ
với nàng.
Câu “Nếu được quay lại sẽ không bao giờ yêu ngươi nữa”
kia chẳng qua chỉ tiện mồm nói trong lúc đau đớn tận cùng thôi, không phải là
thật. Nàng không biết Bạch Tử Họa lại để ý như thế. Hay là người đã ghét việc
chăm sóc một kẻ không nhìn thấy gì như nàng rồi?
Người thà chia lìa mười lăm năm với nàng, mạo hiểm cả
việc có thể mất đi nàng cũng muốn cược ván này? Người chẳng lẽ không biết, dẫu
có đúng như lời Đông Phương nói, bất kể sự lựa chọn của nàng thế nào, chỉ cần
khôi phục trí nhớ là nàng sẽ mãi mãi không rời xa người, nhưng sẽ tạo nên mối
rạn lớn chừng nào trong quan hệ của bọn họ đây? Người không quan tâm tới những
điều đó sao?
Trên thế gian này, chuyện không thể cược, chuyện dễ
thua nhất chính là tình cảm, “Ta không quan tâm! Ta không đồng ý! Các người
muốn cược thì tự đi mà cược, ta không chơi!” Hoa Thiên Cốt nổi giận đùng đùng
quay người bỏ đi, tiếc là không thấy đường nên thiếu khí thế, suýt tí nữa là té
ngã, U Nhược vội vàng nhảy lên đỡ nàng, mắt Bạch Tử Họa hiện lên vẻ đau lòng.
Nhân vật chính đi rồi, những người còn lại ngơ ngác
nhìn nhau, gặp chuyện thế này chẳng trách một người vốn hiền lành như Hoa Thiên
Cốt lại tức giận đến thế.
Đông Phương Úc Khanh chắp tay với Bạch Tử Họa: “Nếu
thượng tiên đã đồng ý thì ván cược này đã định, chúng tiên làm chứng. Về phần
Cốt Đầu, ta tin thượng tiên nhất định có thể thuyết phục nàng.”
Sênh Tiêu Mặc hớn hở khẽ gõ lên mặt bàn: “Xóa luôn trí
nhớ của Tiểu Cốt đi là được, sao phải đợi tận mười lăm năm sau.”
Đông Phương Úc Khanh mỉm cười: “Ta nghĩ tất cả mọi
người đều muốn thấy một Tiểu Cốt chân thật mà không mang một kí ức giả. Huống
chi ta cần thời gian để chế thuốc trị mắt cho nàng, tất nhiên, điều quan trọng
nhất là một kẻ chưa tới mười tuổi như ta sao tham gia vào vụ cá cược này được,
phải cho ta chút thời gian chứ! Ha ha…”
Mọi người sửng sốt, không một ai nhận ra Đông Phương
Úc Khanh dùng thuật che mắt gì. Thì ra hắn chuyển thế nhưng chưa lớn, vẫn còn
mang hình dáng đứa trẻ. Đương nhiên không chịu cứ thế mà tham gia vụ cá cược
này rồi.
Đông Phương Úc Khanh mang người của Dị hủ các rời đi,
Đại hội Kiếm Tiên lại tiếp tục, nhưng mọi người đã sớm mất hứng thú xem tỉ thí.
Dù sao thì Đại hội năm nào cũng có, nhưng chuyện thú vị thế này đã lâu không
xảy ra trong Lục giới rồi.

