Bị thiêu sống - Chương 10
CHẾT
Tôi
nằm trên một cái giường trong bệnh viện, co quắp dưới lớp chăn mỏng. Một cô y
tá lột áo của tôi ra. Cô ta nắm mép vải, giật mạnh và cơn đau làm tôi tê liệt.
Tôi gần như không nhìn thấy gì nữa, cằm tôi như dính vào ngực và không thể ngóc
đầu dậy. Hai tay tôi cũng không thể cử động. Tôi thấy đau khắp người, trên đầu,
trên vai, trên lưng, trên ngực. Tôi bốc mùi. Cô y tá độc ác đến nỗi mỗi khi
trông thấy cô ta bước vào tôi lại thấy sợ. Cô ta không nói gì với tôi. Cô ta
chỉ đến giật từng mảng da còn bám trên người tôi, áp lên đó một miếng gạc và cô
ta bỏ đi. Nếu có thể làm cho tôi chết, có lẽ cô ta đã làm rồi, tôi chắc chắn
như vậy. Tôi là một đứa con gái hư hỏng, nếu người ta thiêu sống tôi thì cũng
bởi tại tôi là một đứa con gái không chồng mà lại có thai. Tôi đáng bị như vậy.
Tôi biết cô ta nghĩ gì về tôi.
Tối
đen. Hôn mê. Đã bao nhiêu lâu rồi? Bao nhiêu ngày? Bao nhiêu đêm?...
Không
ai muốn sờ vào tôi, không ai muốn chăm sóc tôi, không ai cho tôi ăn, không ai
cho tôi uống, họ chỉ đợi tôi chết.
Tôi
rất muốn được chết vì tôi xấu hổ khi thấy mình còn sống. Tôi đau đớn xiết bao.
Tôi muốn được xoa dầu lên da để làm dịu vết bỏng. Tôi muốn có ai nhấc chiếc
chăn mỏng đang đắp trên người để tôi nguội đi một chút. Một bác sĩ đang có mặt
ở đây. Tôi nhìn thấy phần chân ông ta và vạt áo blouse trắng. Ông ta nói nhưng
tôi không hiểu. Vẫn luôn là cô y tá ấy, đến rồi đi. Tôi có thể cử động hai
chân. Thỉnh thoảng, tôi nhấc chân nâng tấm chăn mỏng lên. Tôi cảm thấy phía sau
lưng đau như dần, ở cạnh sườn tôi cũng thấy đau. Tôi nằm ngủ, đầu cúi gập dính
sát vào ngực như lúc tôi đang bị ngọn lửa đốt cháy.
Hai
tay tôi trông rất kì lạ, hơi khuỳnh ra và cả hai tay đều bị liệt. Hai bàn tay
tôi vẫn nguyên vẹn nhưng không còn giúp gì được. Tôi rất muốn gãi cho đỡ ngứa, rất
muốn rứt bỏ lớp da để khỏi bị đau đớn nữa.
Họ
bắt tôi phải đứng lên. Tôi bước đi với cô y tá ấy. Tôi cảm thấy hai mắt tôi đau
nhức. Tôi nhìn thấy hai chân tôi, nhìn thấy hai bàn tay tôi đang buông thõng
hai bên người, nhìn thấy sàn gạch lát. Tôi căm ghét cô y tá. Cô ta đưa tôi vào
một gian phòng và mở vòi nước rửa ráy cho tôi. Cô ta bảo tôi hôi đến mức khiến
cô ta buồn nôn. Tôi hôi quá, tôi bật khóc, tôi đứng đó như một thứ cặn bã gớm
ghiếc, như một sinh vật thối tha đang bị người ta lấy một xô nước dội vào. Như
bãi phân trong phòng vệ sinh, người ta giật nước đổ ào cuốn đi, thế là hết. Mày
chết phắt đi cho rảnh. Dòng nước giật bong lớp da tôi, tôi kêu thét, tôi khóc, tôi
van xin, máu chảy đến các đầu ngón tay. Cô ta bắt tôi phải đứng như thế mãi. Cô
ta dùng vòi nước gỡ những mẩu thịt cháy đen, những mảnh quần áo còn sót lại, rác
rưởi hôi hám đọng lại thành một đống nhỏ trên sàn phòng tắm. Người tôi bốc mùi
thối rữa, mùi thịt cháy, mùi khói nồng nặc đến nỗi cô y tá phải đeo khẩu trang
và chốc chốc lại chạy ra ngoài, vừa ho sù sụ vừa luôn mồm rủa tôi.
Tôi
khiến cô ta cảm thấy phát tởm. Lẽ ra tôi phải chết đi như một con chó, nhưng
phải xa chỗ cô ta. Tại sao cô ta không làm tôi chết luôn cho xong? Tôi quay về
giường nằm, vừa thấy nóng ran vừa thấy lạnh buốt trong người và cô ta quăng
chiếc chăn mỏng lên tôi để khỏi phải nhìn thấy tôi nữa. Cái nhìn của cô ta như
muốn bảo tôi: “Chết nhanh đi. Chết nhanh để người ta mang mày vứt đi chỗ khác.”
Cha
tôi ngồi đó với cây gậy của ông. Ông đang nổi giận, ông đập gậy xuống đất, ông
muốn biết ai đã làm tôi có thai, ai đã đưa tôi vào đây và sự việc xảy ra như
thế nào. Hai mắt ông đỏ ngầu. Ông khóc, người đàn ông già ấy, nhưng ông vẫn làm
tôi sợ với cây gậy của ông và tôi không thể trả lời ông được. Tôi sắp ngủ, hay
sắp chết, hoặc sắp thức dậy, cha tôi vẫn ngồi đó, rồi không thấy ông đâu nữa.
Nhưng
tôi không nằm mơ, giọng nói của ông vẫn còn vang trong đầu tôi: “Nói đi!”
Tôi
gượng ngồi lên một chút, tựa đầu vào gối để khỏi phải cảm thấy hai tay bị dính
chặt vào tấm chăn mỏng. Không có gì làm tôi bớt đau nhưng tôi có thể nhìn thấy
những việc đang diễn ra trong hàng lang qua cánh cửa đang hé mở. Tôi nghe thấy
có ai đang đi vào, tôi nhìn thấy hai bàn chân trần, một dáng người nhỏ nhắn như
tôi, mảnh khảnh, gần như là gầy guộc. Không phải cô y tá mà là mẹ tôi.
Với
hai bím tóc được vuốt mượt bằng dầu ôliu, chiếc khăn trùm màu đen, trán bà gồ
lên thật kì quái, gồ lên giữa hai cặp lông mày và dính liền vào mũi, trông bà
chẳng khác nào một con chim ưng hoặc con diều hâu. Bà làm tôi sợ. Bà ngồi trên
ghế đẩu, tay ôm giỏ xách, và bà bắt đầu sụt sùi khóc, khịt mũi, vừa lấy khăn
mùi soa lau nước mắt vừa lắc lắc đầu.
Bà
khóc vì buồn phiền và hổ thẹn. Bà khóc cho chính bà và cho gia đình. Tôi nhìn
thấy nỗi căm hận hằn rõ trong mắt bà.
Bà
tra vấn tôi trong khi tay vẫn ôm khư khư cái giỏ xách sát vào người. Nó rất
quen thuộc với tôi. Lúc nào đi đâu bà cũng mang nó theo, lúc đi chợ hoặc khi
ngoài đồng. Trong giỏ bà để bánh mì, một chai nhựa đựng nước, có khi đựng sữa.
Như thường lệ, tôi cảm thấy sợ, nhưng không sợ như lúc phải đối mặt với cha
tôi. Cha tôi có thể giết chết tôi, nhưng mẹ tôi thì không. Bà hỏi tôi, bà tra
vấn tôi bằng giọng rên rỉ, còn tôi trả lời bằng giọng thì thào.
-
Nhìn tao đây, con ơi... Thế này thì tao không thể đưa mày về nhà được nữa rồi, mày
không thể về sống ở nhà được nữa rồi. Mày đã nhìn thấy mày rồi chứ?
-
Con có nhìn thấy được con đâu.
-
Mày bị bỏng khắp người. Cả nhà đang xấu hổ. Giờ thì tao không thể đưa được mày
về nhà. Hãy nói cho tao biết làm thế nào mà mày có thai? Với đứa nào?
-
Faiez. Con không biết họ của bố anh ấy.
-
Faiez bên hàng xóm ấy à?
Bà
lại tiếp tục khóc, vo tròn cái khăn mùi soa và châm lên mắt như thể bà muốn ấn
sâu cái khăn vào trong đầu.
-
Mày làm chuyện ấy ở đâu? Ở đâu?
-
Ngoài đồng.
Bà
nhăn mặt, bặm môi và khóc to hơn.
- Nghe tao này, con ơi, nghe này. Tao rất muốn mày
chết, mày nên chết đi là hơn. Em trai mày vẫn còn trẻ, mày mà không chết thì nó
sẽ gặp rắc rối.
Em
trai tôi sẽ gặp rắc rối. Rắc rối gì cơ chứ? Tôi không hiểu.
-
Cảnh sát đã đến nhà gặp gia đình ta. Gặp tất cả mọi người trong gia đình. Cha
mày, em trai mày, mẹ mày, anh rể mày, tóm lại là tất cả mọi người trong gia
đình. Nếu mày không chết, em trai mày sẽ bị lôi thôi với cảnh sát ngay.
Có
lẽ bà đã lấy cái cốc từ trong giỏ vì xung quanh tôi chẳng thấy gì hết. Bàn kê
cạnh giường cũng không. Không, tôi không trông thấy mẹ tôi lục tìm trong giỏ, bà
đã lấy cái cốc bên mép cửa sổ, đó là cái cốc của bệnh viện. Nhưng tôi không
trông thấy bà rót cái gì vào đấy.
-
Nếu mày không uống cái này thì em trai mày sẽ phải gặp rắc rối ngay. Cảnh sát
đã đến nhà ta.
Có
phải bà đã rót cái gì đấy vào cốc trong khi tôi mải khóc vì xấu hổ, vì đau đớn,
vì sợ? Tôi đã khóc vì nhiều thứ, đầu gục xuống, nhắm mắt lại.
-
Uống đi con... Mẹ đưa cho mày uống đấy.
Không
bao giờ tôi quên được cái cốc to ấy, đầy đến tận miệng. Trong li là một thứ
nước trong veo, trong như nước lã.
-
Cứ uống đi, như thế em trai mày sẽ không gặp lôi thôi. Như thế là tốt hơn cả.
Tốt cho mày, cho tao, cho cả em mày nữa.
Rồi
bà khóc. Tôi cũng khóc. Tôi còn nhớ những giọt nước mắt chảy trên những vết
bỏng ở cằm tôi, chảy dài trên cổ, những giọt nước mắt ấy cào cấu da thịt tôi.
Tôi
cố nhấc tay lên nhưng không được. Chính mẹ tôi đã luồn tay đỡ dưới đầu tôi, bà
nâng đầu tôi về phía cái cốc bà đang cầm. Cho đến lúc đó, tôi chưa được ai cho
uống gì cả. Bà đưa cái cốc to ấy ghé sát miệng tôi. Tôi định ít nhất cũng nhúng
môi vào vì tôi khát nước quá. Tôi cố nhìn lên nhưng tôi không thể.
Đột
nhiên, ông bác sĩ bước vào và mẹ tôi giật bắn người. Ông ta giằng lấy cái cốc, ông
ta đặt mạnh xuống và quát lên thât to: “Không được!”
Tôi
nhìn thấy chất lỏng trong cốc sánh ra mép cửa sổ, chảy dài xuống thành cốc, trong
veo như nước lã.
Ông
bác sĩ nắm tay mẹ tôi kéo ra khỏi phòng. Tôi vẫn dán mắt vào cái cốc, thèm được
uống cả những giọt đang loang trên sàn gạch, tôi muốn được thè lưỡi liếm như
một con chó. Tôi đang rất khát, muốn được uống cũng như được chết.
Ông
bác sĩ quay vào và bảo tôi:
-
Cô còn may lắm nên tôi mới đến kịp lúc đấy. Hôm nọ là cha cô, hôm nay lại đến
mẹ cô! Từ giờ trở đi, người nhà cô sẽ không được vào đây nữa!
Ông
mang cái cốc đi và nhắc lại:
- Cô gặp may đấy nhé... Tôi không
muốn thấy người nhà cô đến đây nữa!
-
Nhưng Assad em trai tôi, tôi muốn được gặp nó, nó rất tốt.
Tôi
không nhớ ông ấy đã trả lời tôi như thế nào. Tôi cảm thấy rất lạ, mọi thứ trong
đầu tôi đang rối tung lên. Mẹ tôi đã nhắc đến cảnh sát, đến chuyện em trai tôi
có thể sẽ gặp rắc rối? Tại sao lại là nó? Chính Hussein đã tẩm xăng thiêu tôi
cơ mà? Cái cốc đó là để cho tôi chết. Trên mép cửa sổ vẫn còn vết hoen. Mẹ tôi
mong tôi chết, tôi cũng mong thế. Tuy nhiên tôi vẫn còn may mắn, ông bác sĩ bảo
thế, vì ông đã kịp ngăn tôi uống thứ thuốc độc không hình dạng ấy. Tôi cảm thấy
như được giải thoát, như thể cái chết đã mê hoặc được tôi và chỉ trong một giây,
ông bác sĩ đã khiến nó phải biến đi. Mẹ tôi là một người mẹ tuyệt vời, người mẹ
tốt nhất. Khi đưa cho tôi cốc thuốc độc, bà đã làm tròn bổn phận của mình. Như
thế sẽ tốt hơn cho tôi. Không nên cứu tôi khỏi bị lửa thiêu, không nên đưa tôi
đến đây để tôi phải chịu đau đớn và phải đợi quá lâu để được chết, để xóa đi
nỗi nhục của chính tôi và của tất cả mọi người trong gia đình.
Ba
bốn ngày sau, em trai tôi đến. Không bao giờ tôi quên chiếc túi xách bằng nhựa
trong ấy. Nhìn qua lớp nhựa, tôi thấy có vài quả cam, và một quả chuối. Từ lúc
vào đây, tôi không được ăn uống gì. Không ai tìm cách giúp đỡ tôi. Ngay đến ông
bác sĩ cũng không dám. Tôi hiểu mọi người để mặc cho tôi chết. Không ai được
phép xen vào chuyện của tôi. Trong mắt mọi người tôi là kẻ có tội. Tôi phải
chịu số phận dành cho tất cả những phụ nữ trót làm hoen ố danh dự của những
người đàn ông. Người ta rửa ráy cho tôi chỉ vì người tôi bốc mùi hôi thối quá
chứ không phải để chăm sóc tôi. Người ta giữ tôi ở đây vì đây là nơi tôi có thể
chết mà không gây rắc rối cho cha mẹ tôi và những người trong làng.
Hussein
đã không làm tốt công việc được giao, anh ta để tôi chạy thoát với ngọn lửa
trên người.
Assad
không hỏi tôi một câu nào. Nó sợ và nó vội quay về làng.
-
Tôi phải đi tắt qua cánh đồng để không bị ai nhìn thấy. Cha mẹ mà biết tôi đến
thăm chị, tôi sẽ gặp rắc rối ngay.
Tôi
đã rất mong nó đến, tuy nhiên, khi nó cúi sát xuống nhìn tôi, tôi cảm thấy lo
lắng. Nhìn vào hai mắt nó, tôi biết nó ghê tởm vì những vết bỏng của tôi. Không
một ai kể cả nó, muốn biết tôi đã đau đớn đến mức nào, khi da trên người tôi cứ
lõm xuống, thối rữa, rỉ mủ, và như nọc một con rắn độc cứ từ từ gặm nhấm cả
phần phía trên thân thể của tôi, cái đầu trụi tóc của tôi, hai vai tôi, lưng
tôi, hai tay tôi và hai vú tôi.
Tôi
đã khóc rất nhiều. Có phải vì biết đây là lần cuối cùng tôi được nhìn thấy nó
mà tôi khóc không? Hay tôi khóc vì rất muốn được nhìn thấy các con của nó? Lúc
ấy, vợ nó chuẩn bị sinh. Sau này tôi được biết cô ta sinh hai đứa con trai.
Chắc tất cả mọi người trong gia đình đều thán phục và khen ngợi cô ta.
Tôi
không ăn được cam và chuối Assad mang đến. Chỉ có một mình, tôi không thể ăn
được và rồi cái túi xách ấy cũng biến mất.
Từ
đấy không bao giờ tôi còn gặp lại gia đình mình nữa. Hình ảnh cuối cùng về mẹ
tôi là chiếc cốc đựng thuốc độc. Hình ảnh cha tôi giận dữ nện chiếc gậy trên
sàn gạch. Và hình ảnh em trai tôi với túi hoa quả.
Trong
sâu thẳm nỗi đau, tôi vẫn luôn tìm hiểu tại sao không nhìn thấy gì khi ngọn lửa
bắt đầu bốc cháy trên đầu tôi. Lúc ấy, có một bình đựng xăng bên cạnh tôi nhưng
nó đã bị nút kín. Tôi không thấy Hussein cầm đến nó. Lúc anh ta bảo sẽ “lo cho
tôi”, tôi đang cúi đầu xuống và trong vài giây, nụ cười có vẻ thân thiện của
anh ta và cọng cỏ anh ta đang nhai một cách hiền lành trong miệng đã khiến tôi
chắc mẩm mình sẽ được cứu. Nhưng thực tế anh ta chỉ cố làm cho tôi yên tâm để
tôi khỏi chạy. Anh ta đã dự tính mọi việc với cha mẹ tôi từ ngày hôm trước.
Nhưng anh ta lấy lửa ở đâu? Trong đống than củi? Tôi không thấy gì cả. Hay anh
ta có bao diêm nên mới nhanh như thế? Lúc nào tôi cũng có sẵn một bao diêm bên
mình, nhưng tôi cũng không nhìn thấy nó. Vậy là anh ta có sẵn bật lửa trong túi...
Chỉ vừa kịp cảm thấy có nước chảy lành lạnh trên tóc và lửa đã bốc cháy. Tôi
rất muốn biết tại sao tôi lại không thấy gì.
Ban
đêm nằm ngủ trên chiếc giường bệnh viện là cả một cơn ác mộng dài bất tận. Tôi
nằm trong bóng tối mịt mù, tôi nhìn thấy tấm màn bao quanh, cửa sổ biến mất.
Một cơn đau kì lạ như nhát dao đâm vào bụng tôi, hai chân tôi run rẩy... tôi
đang chết dần. Tôi cố nhỏm dậy nhưng không được. Hai tay tôi cứng đờ, hai vết
thương lở loét không chịu giúp tôi. Không có bất kì ai, chỉ có mình tôi, vậy ai
đã đâm dao vào bụng tôi?
Tôi
thấy có cái gì vương vướng giữa hai đùi. Tôi co một chân, rồi co tiếp chân kia,
tôi quơ hai chân để tìm. Tôi cố sức gỡ cái vật đang làm tôi hoảng hốt. Ban đầu,
tôi không biết là mình đang sinh con. Tôi đưa chân sờ soạng trong bóng tối. Tôi
từ từ đẩy nó xuống lớp chăn mỏng mà không hề biết đó là một đứa bé. Rồi tôi nằm
bất động, mệt lả người vì gắng sức. Tôi khép hai chân lại và cảm thấy da đùi
mình đang chạm vào người đứa bé. Nó ngọ nguậy. Tôi nín thở hồi hộp. Làm thế nào
mà nó ra nhanh thế? Vừa thấy như có dao đâm vào bụng là nó đã ở đây rồi? Tôi
buồn ngủ, nhưng không thể được, đứa trẻ không tự chui ra mà không báo trước.
Tôi đang trải qua một cơn ác mộng.
Nhưng
tôi không nằm mơ vì tôi đã cảm nhận được nó, giữa hai đầu gối tôi, chạm vào da
chân tôi. Hai chân tôi không bị bỏng, tôi cảm nhận mọi thứ qua lớp da ở đùi và
chân. Tôi không dám cử động thêm, rồi tôi giơ một chân lên giống như giơ một
bàn tay để vuốt nhẹ... một cái đầu bé tí và hai cánh tay đang quơ quơ yếu ớt.
Có
lẽ tôi đã kêu lên một tiếng rất to. Tôi cũng không nhớ nữa. Ông bác sĩ bước vào
phòng, kéo bức màn, nhưng xung quanh tôi vẫn tối đen. Bên ngoài có lẽ vẫn là
ban đêm. Tôi chỉ trông thấy một chút ánh sáng trong hành lang qua cánh cửa mở.
Ông bác sĩ cúi xuống, giở tấm chăn mỏng ra, và ông mang đứa bé đi, thậm chí
không để cho tôi nhìn thấy nó.
Khoảng
giữa hai chân tôi không còn gì. Có ai đó kéo bức màn che kín lại như cũ. Tôi
không nhớ gì nữa. Có lẽ tôi đã ngất đi, có lẽ tôi đã ngủ thiếp đi thật lâu, tôi
cũng không biết. Ngày hôm sau và những ngày kế tiếp, tôi chỉ chắc chắn một điều
rằng đứa bé đã rời khỏi bụng tôi.
Tôi
không biết nó còn sống hay đã chết, không ai nói cho tôi biết và tôi không dám
hỏi cô y tá khó chịu kia để biết người ta đã làm gì với đứa bé.
Mong
nó tha lỗi cho tôi, tôi không có khả năng cho nó một cuộc sống tử tế. Tôi biết
mình đã sinh ra nó nhưng tôi không được nhìn mặt nó, người ta không cho tôi bế
ẵm nó, tôi không biết nó là trai hay gái. Lúc ấy, tôi không phải là một người
mẹ mà là một nhúm thịt mang hình hài con người đang bị khép tội chết. Chỉ có
nỗi nhục nhã là mạnh hơn cả.
Sau
này, ông bác sĩ cho tôi biết là tôi đã sinh non khi mới được bảy tháng, đứa bé
rất nhỏ nhưng còn sống và được an toàn. Tôi chỉ nghe loáng thoáng những gì ông
ta nói. Hai vành tai bị bỏng nặng khiến tôi đau rát. Phần phía trên cơ thể tôi
chỉ có nỗi đau và tôi chuyển từ trạng thái hôn mê sang nửa mê nửa tỉnh, không
thể phân biệt ngày và đêm. Mọi người đều mong cho tôi chết và chờ đợi giây phút
ấy.
Còn
tôi, tôi thấy Đấng Tối cao không cho tôi được chết nhanh như thế. Ngày và đêm
xen lẫn trong cùng một cơn ác mộng. Trong những lúc tỉnh táo hiếm hoi, tôi chỉ
có nỗi ám ảnh duy nhất, lấy móng tay rứt bỏ những lớp da gớm ghiếc và hôi hám
đang tiếp tục cắn xé tôi. Nhưng bất hạnh thay, hai tay tôi không còn chịu sự
sai khiến của tôi nữa.
Một
hôm, có ai đó bước vào phòng tôi, giữa lúc tôi đang mê loạn trong cơn ác mộng.
Tôi chỉ đoán có người đi vào phòng chứ tôi cũng không nhìn thấy. Một bàn tay
phụ nữ như cái bóng lướt trên mặt tôi nhưng không chạm vào tôi. Một giọng phụ
nữ với cách phát âm khá kì cục đã nói với tôi bằng tiếng Ả Rập: “Tôi sẽ giúp cô...
Cô hãy tin ở tôi, tôi sẽ giúp cô. Cô có nghe tôi nói không?”
Tôi
đáp “có” nhưng không tin vào điều đó. Tôi đã nằm trên chiếc giường với xiết bao
đau đớn, bị bỏ rơi giữa sự khinh bỉ của kẻ khác. Tôi không hiểu người ta sẽ làm
như thế nào để giúp tôi và nhất là không hiểu ai là người có đủ quyền lực để
làm điểu đó.
Đưa
tôi về với gia đình tôi ư? Họ không muốn gặp tôi nữa. Một đứa con gái bị thiêu
sống vì làm ô danh gia đình sẽ phải bị thiêu cho đến chết. Giúp tôi chấm dứt
cơn đau, giúp tôi được chết, đó là giải pháp duy nhất.
Nhưng
tôi vẫn trả lời “có” để đáp lại cái giọng phụ nữ ấy và tôi không biết người phụ
nữ đó là ai.

