Vụ Bí Ẩn Bắt Cóc Cá Voi - Chương 11 - 12

Chương
11: CÁC THÁM TỬ ĐẾN CỨU

Hannibal
thực hiện đúng y lệnh. Cậu lần theo lối đi ra xa khỏi kiốt. Do không phải là
ngả mà cậu đến và Hannibal hối tiếc không được vẽ một dấu? trên cây, vì không
thể lấy phấn ra khỏi túi. Gã đàn ông vẫn giữ chặt cánh tay phải của Hannibal
giữa hai bả vai và đẩy Hannibal đi.

Cả
hai ra đến một con đường chạy dọc theo công viên.


đàn ông vẫn cầm chặt cổ tay Hannibal và mở cốp một chiếc xe cũ ra.

-
Vào đây! Hắn ra lệnh.

Hannibal
nhìn hai hướng. Không thấy ai cả, không có ai để Hannibal có thể kêu cứu.

Bằng
một động tác nhanh, Hannibal vùng cánh tay ra. Nhưng vẫn chưa thoát được. Cái
ngực to tướng và mềm èo của tên cao kều tựa vào lưng Hannibal và đẩy cậu ra
phía trước. Thêm một giây nữa là Hannibal sẽ mất thăng bằng: cậu sẽ bị ngã nhào
đầu vào cái cốp xe đang mở.

-
Aaaa!

Hannibal
rên lên một tiếng. Chân cậu mềm nhũn ra. Thám tử trưởng ngã xuống đất như thể
đột nhiên ngất xỉu. Hannibal nằm bất động úp mặt xuống đất. Khi cong chân lại,
Hannibal đã rút phấn ra khỏi túi. Bây giờ Hannibal cầm phấn trong tay phải.

Chỉ
cần chốc lát để vẽ một dấu? dưới xe, trong khi tên bắt cóc Hannibal đang tự hỏi
phải làm gì với một tù nhân bất tỉnh.

Khi
quyết định xong, gã đàn ông không lưỡng lự. Hắn níu lấy tóc Hannibal lôi dậy.
Rồi hất Hannibal vào cốp xe, đóng sập nắp lại.

Hannibal
nghe tiếng máy xe nổ. Xe bắt đầu chạy chậm.

Trong
cốp xe tối thui, không có nhiều chỗ, hôi mùi xăng và mùi dầu máy. Hannibal thử
mò mẫm xung quanh.

Xét
theo mùi, có lẽ xe tiêu thụ nhiều dầu lắm. Có thể một lít mỗi hai chục mét. Nếu
vậy, trong cốp xe phải có một thùng dầu dự trữ.

Chẳng
bao lâu, tay Hannibal chạm phải cái đang tìm. Hannibal mò mẫm rút con dao xếp
ra khỏi túi, đục một lỗ vào thùng dầu. Đáy cốp xe quá cũ, nên nhiều chỗ
phần sắt bị rỉ. Hannibal dùng lưỡi răng cưa của con dao xếp khoét một khe vào
lớp sắt rỉ. Rồi thám tử trưởng nhỏ dầu từng giọt qua khe. Có thể không hữu
hiệu bằng cách vẽ những dấu? trên mặt đường, nhưng vẫn để lại dấu vết được.

Xe
chạy chậm. Và cũng may cho Hannibal là xe không đi xa. Chỉ mới hết một nửa
thùng dầu, thì xe dừng lại.

Cốp
xe mở ra. Gã đàn ông thò tay tới và, một lần nữa, túm lấy tóc Hannibal.

-
Bước ra! Hắn ra lệnh.

Hannibal
buộc phải tuân lệnh. Cậu cố bước ra cho nhanh. Thám tử trưởng rất ghét bị kéo
tóc. Khi đứng lại cho vững, Hannibal thấy xe đang đậu trong một lối đi dẫn
lên một ngôi nhà gỗ cũ đổ nát. Gã đàn ông vẫn đang túm tóc Hannibal, vừa kéo
vừa đẩy cậu lên nhà. Tiền sảnh mục nát kêu cọt kẹt dưới chân Hannibal. Gã đàn
ông lấy chìa khoá trong túi ra, mở cửa.

Hắn
kéo thêm lần nữa vào tóc Hannibal, đẩy lưng cậu, rồi Hannibal bị xô vào ngay
giữa một gian phòng tối tăm. Cửa đóng lại phía sau. Đèn sáng lên. Hannibal
nhìn thấy ngay tại sao gã đàn ông to cao bắt cóc cậu trông như không có mặt:
một chiếc vớ mỏng che trùm mắt, mũi và miệng hắn.

Hannibal
nhìn quanh gian phòng. Vài cái ghế gỗ, một cái bàn rung rinh có máy điện thoại
đặt trên đó, kèm theo cửa sổ bị rách. Không có báo chí hay tạp chí gì. Không có
tranh ảnh gì trên tường. Có lẽ gã đàn sống ở đây chưa được bao lâu.

-
Vào! Tên khổng lồ ra lệnh.

Hắn
đẩy Hannibal về hướng một cánh cửa mở, xô mạnh về phía trước, đóng sầm cửa lại,
xoay chìa khoá trong ổ.

Hannibal
lại bị rơi vào bóng tối. Thám tử trướng tiến hành mò mẫm và phát hiện mình đang
ở trong một khoảng không gian rất chật hẹp: cái tủ.

-
Alô.


đàn ông đang nói chuyện điện thoại. Hannibal áp sát tai vào cửa để nghe cho rõ
hơn.

-
Alô, giọng hắn nói lại, tôi xin gặp cô Constance Carmel.

Im
lặng. Rồi tiếng rề rề của tên bắt cóc lại vang lên:

-
Chào cô Carmel, tôi nghĩ cô sẽ quan tâm khi biết rằng cậu bạn trẻ Hannibal
Jones của cô đang được tôi bắt giữ.

Im
lặng.

-
Đúng cô à, nói thẳng thắn hơn, thì tôi đã bắt cóc nó.

Im
lặng.

-
Tôi không yêu cầu cô trả tiền chuộc. Tôi chỉ muốn cô biết rằng nếu cô không thả
ngay con cá voi về đại dương, và nếu cô không từ bỏ kế hoạch tìm lại chiếc tàu
của ba cô...

Im
lặng ngắn.

-
Thì, trong trường hợp đó, cô sẽ không bao giờ gặp lại cậu bạn Jones. Nghĩa là
không gặp lại cậu ấy còn sống. Rồi gã đàn ông gác máy xuống.

Trong
quá trình điều tra, Ba Thám Tử Trẻ đã từng phải đối phó với nhiều tình huống
khó khăn, và thậm chí nguy hiểm. Ba bạn từng bị cá mập tấn công. Ba bạn từng bị
trói tay trói chân nhốt dưới tầng hầm một ngôi nhà có ma. Nhưng lần này,
Hannibal tự nhủ, sự việc nghiêm trọng hơn: gã đàn ông này dám làm tất cả.

Thám
tử trưởng có nói rằng có ba kẻ tình nghi có thể phá thắng xe Constance Carmel. Một là Oscar Slater; kẻ thứ nhì là Paul Dunte. Kẻ thứ ba
chỉ có thể là kẻ gọi điện thoại bí ẩn đề nghị số tiền thưởng một trăm đô la để
thả tự do cho Fluke.

Không phải. Không phải để thả Fluke, mà đúng hơn là để
ngăn không cho Oscar Slater sử dụng Fluke. Kẻ thứ ba này không muốn người ta
tìm lại xác tàu. Hắn không muốn người ta tìm ra chuyến hàng.

Và nếu hắn đã âm mưu ám sát Constance Carmel và Ba Thám
Tử Trẻ một lần rồi, thì cái gì sẽ ngăn hắn thực hiện lời đe doạ hắn mới nói về
Hannibal?

Hannibal quỳ xuống bên cửa, lấy con dao xếp ra. Phải chi
thám tử trưởng phá được ổ khoá...

Đúng, gã đàn ông cao lớn. Nhưng không mập. Không tròn
trịa như Hannibal. Thám tử trưởng đã cảm thấy được tay và ngực hắn mềm nhũn.

Phải chi Hannibal có thể tấn công hắn bất ngờ được...

Hannibal nhét lưỡi dao vào giữa khung và cánh cửa, cố làm
việc cho thật im lặng. Cậu nghe gã đàn ông bước dọc bước ngang trong phòng, và
cố chỉnh động tác dao theo tiếng kêu rắc rắc của sàn nhà.

Đột nhiên một tiếng động điếc tai vang lên. Tưởng như một
vách gỗ vừa mới bị vỡ ra. Chẳng lẽ gã đàn ông té xuyên qua sàn nhà?

Hannibal đẩy được chốt khoá cửa tủ ra.

Thám tử trưởng lao vào phòng. Đúng lúc đó, cửa vào vỡ ra
thành nhiều mảnh.

Hannibal bị ánh đèn làm chói mắt và tưởng như quanh mình
là một vũ điệu những cơ thể người đang bay lơ lửng.

Peter nhào tới, trong tư thế cầu thủ bóng bầu dục phóng
tới chụp lấy hai chân đối phương. Gã đàn ông ngã nhào ra phía sau. Bob phóng
qua cửa.

Chỉ cần vài giây là Ba Thám Tử Trẻ đã phối hợp được với
nhau để cùng hành động, như một đội luyện tập tốt. Gã cao kều mặc áo blouson
vẫn chưa lấy lại được thăng bằng, thì Hannibal và Peter đã ra ngoài, băng qua
tiền sảnh và đã ra đến lề đường... Bob theo sát phía sau.

- Phân tán! Hannibal ra lệnh.

Tín hiệu này đã từng được Ba Thám Tử Trẻ dùng rồi. Mỗi
đứa chạy theo một hướng khác nhau.

- Xe đạp của cậu kìa! Bob la với Hannibal rồi nhảy lên xe
mình. Peter cũng leo lên xe đạp.

Khi
hình bóng cao ngồng của tên bắt cóc xuất hiện trên tiền sảnh, thì ba thám tử đã
gần như đi khỏi tầm nhìn của hắn.

Chương
12: HAI CỌC LEO

-
Lúc đầu, Bob thừa nhận, bọn mình không biết phải làm thế nào nữa. Khi tìm thấy
xe đạp cậu gần kiôt, bọn mình đã hiểu ra rằng có chuyện không ổn. Và khi ra
khỏi công viên thì không còn dấu phấn nữa.

- Ừ.
Cũng may là mình có gọi điện thoại báo các cậu biết mình đi đâu, Hannibal trả
lời. Đã qua ngày hôm sau, Ba Thám Tử Trẻ mặc đồ tắm tập trung ở vịnh đá.

Ngay
khi về tới nhà, Hannibal đã gọi điện thoại cho Constance Carmel để báo cho cô
rằng cậu không bị giam giữ nữa, và vẫn có thể thực hiện kế hoạch tìm kiếm bình
thường. Bây giờ ba thám tử đang chờ cô gái.

-
Chính Bob đã hiểu ra, Peter giải thích. Khi bọn mình thấy vết dầu trên mặt
đường từ chỗ đã có một dấu phấn, Bob đoán ra rằng có một chiếc cũ đậu ở đó, và
cậu đã ra đi bằng chiếc xe đó.

-
Đúng, nhưng chính Peter phát hiện ra dấu vết tiếp theo, cách đó khoảng một trăm
mét, Bob xen vào. Sau đó, thì dễ thôi. Chỉ còn việc đi theo dấu vết, cho đến
lúc thấy xe đậu trước nhà.

Bob
ngước mắt lên. Một chiếc xe cẩu đang lui xuống từ từ trên con đường đất dẫn
xuống vịnh. Trong thùng, được bao bọc kỹ bằng mút ướt, Fluke nhắm mắt để xe chở
mình, có vẻ rất hài lòng.

Xe
tải chạy qua bãi cho đến lúc bánh xe sau nằm sát nước. Constance đã chọn vịnh
này vì nó rất dốc - chỉ cách bờ vài mét, là nước đã đủ sâu để Fluke bơi.

Constance
và người bạn Mêhicô bước xuống xe. Constance
mặc sẵn đồ lặn. Mặt nạ lặn treo lủng lắng ở cổ. Cô đi vòng qua xe, đến vuốt ve
Fluke vài cái.

Dưới thân Fluke có một sợi dây to đặt trên mút ướt. Peter
và anh chàng Mêhicô cột hai đầu dây lại, gắn vào móc cẩu.

Trong khi đó, Constance vuốt vuốt đầu Fluke và căn dặn nó
đừng sợ.

Lời khuyên vô ích: con cá voi đã mở mắt và nó vẫy đuôi
khi cẩu nâng nó lên trên không. Khi đó ba thám tử cùng kéo và xoay cẩu sao cho
con cá voi bị treo phía trên mặt nước.

Anh chàng Mêhicô quay tời từ từ và hạ con cá voi xuống
biển. Fluke không thể động đậy với sợi dây, nhưng nó cũng không giãy dụa. Nó cứ
nằm yên cho đến lúc Peter tháo móc ra. Fluke đã được tự do trong môi trường tự
nhiên của nó. Nó bơi đi xa vài mét.

- Lại đây Fluke. Fluke ngoan ở lại đây nhé! Constance
gọi.

Con cá voi nghe lời ngay. Nó quay lại cà vào cô gái đang
đứng chờ dưới biển, nước ngang eo.

- Tốt quá, Constance nói với người bạn Mêhicô. Muchas gracias.

Anh chàng Mêhicô mỉm cười rồi trở lên xe:

- Buena suerte! Anh nói khi đi.

Constance
quay sang Ba Thám Tử Trẻ:

-
Sẵn sàng chưa?


liếc nhìn biển. Cách đó khoảng một trăm mét, chiếc tàu của Oscar Slater đang
chờ bốn người thợ lặn.

-
Babal, cậu lấy máy ghi âm đi, Constance nói. Tôi không nghĩ là sẽ cần đến.
Fluke sẽ không bỏ ta, đúng không Fluke? Nhưng vẫn phải có máy bên ta phòng hờ…

Hannibal
bước xuống nước đến với Constance, Bob và Peter đi theo.

-
Có chuyện gì vậy Babal?

- Chị Constance à, em đã suy nghĩ. Em nghĩ là nên để Bob
ở lại đây cùng với máy ghi âm.

- Tại sao?

Hannibal giải thích cách cậu đi đến kết luận rằng Oscar
Slater, bất chấp những gì đã nói, có thể đã bán được máy tính bên Mêhicô.

- Và nếu đã làm thế, mà không để cho ba chị biết, thì rất
có thể hắn muốn tước đoạt phần hàng của chị, dù hàng đó là gì đi nữa. Thậm chí
ông ấy có thể toan bắt cóc Fluke. Bob sẽ ở lại che chở cho ta.

Constance đã chăm chú nghe.

- Cậu chắc chắn về ngày à? Constance hỏi.

- Rất chắc chắn. Tụi em có nhờ một người bạn kiểm tra với
cơ quan chức năng Mêhicô. Tàu đã rời khỏi La Paz.

Constance suy nghĩ một hồi.

- Đồng ý, cô gái nói rồi đeo mặt nạ lặn vào. Fluke, Peter
và tôi là đủ để làm việc. Không cần Bob cũng được. Fluke ơi, lại đây.

Constance nhào xuống nước, bơi nhanh ra khơi. Fluke vẫn
bơi bên cạnh cô. Hannibal đi theo, chậm hơn. Peter quay lên bãi biển, lấy một
cái túi nhựa nhỏ, kín nước, mà Hannibal đã mang đến. Peter quay lưng lại với
Bob và Bob cột cái túi vào áo ấm của Peter. Trong túi nhựa có một cái radio mini.

- Có cái này, cậu bơi được không? Bob hỏi.

- Tất nhiên. Bây giờ thì thấy nặng, nhưng khi xuống nước,
mình sẽ không còn cảm giác gì nữa.

Bob nhìn theo bạn đang bước xuống nước. Peter nói đúng.
Khi nước cao hơn eo, cái túi bắt đầu nổi. Peter nhào xuống nước, bơi sải thật
mạnh. Chẳng bao lâu Peter bắt kịp Hannibal.

Bob trở lên bãi, lấy cái hộp đựng máy ghi âm, rồi mở cái
áo len cuộn lại gắn trên xe đạp, lôi ra một cái radio mini thứ nhì.

Bob kéo ăngten ra, bật radio ở chế độ “thu”.

Sau khi tìm ra một cục đá to, Bob xỏ áo len vào, ngồi
xuống cái ghế tự chế, cầm radio trên đầu gối. Bob đặt máy ghi âm lên đá. Ngoài
khơi, Constance và Fluke đã bơi tới tàu của Oscar Slater.

- Mời mọi người lên tàu, Oscar Slater vừa nói vừa đưa tay
để giúp cô gái lên.

Nhưng Constance không thèm chú ý đến ông.

- Ở lại nhé Fluke. Constance nói với cá voi. Fluke ngoan
đừng đi nhé. Ở lại nhé.

Rồi Constance cầm lấy lan can bằng gỗ, leo lên tàu dễ
dàng và nhẹ nhàng. Hannibal cũng lên theo, nhưng không dễ dàng và nhẹ
nhàng bằng. Peter nằm ngửa, cách đó vài mét.

- Chúng tôi kiểm tra thiết bị được không? Hannibal
hỏi Oscar Slater.

-
Tất nhiên.

Oscar
Slater dẫn Hannibal vào buồng lái và chỉ cho cậu caméra truyền hình nhỏ hoạt
động mạch kín. Hannibal xem xét, nhìn màn hình gắn phía trên bánh lái.

-
Ông có chắc là camera sẽ hoạt động dưới nước không?

Hannibal
hỏi.

-
Tất nhiên rồi! Oscar Slater nóng lòng trả lời. Constance mượn camera của Thần
tiên Biển cả mà, ở đó họ dùng hoài. Cậu còn nhiều câu hỏi ngu ngốc loại này nữa
không? Slater hỏi bằng cái giọng kéo dài.

Hannibal
đã chuẩn bị cả một lô những câu hỏi ngu ngốc như thế, bởi vì cậu phải câu giờ
để cho Peter có thời gian leo lên tàu, tháo cái túi nhựa ra và giấu cái radio
mini mà không bị ai thấy. Hannibal Jones đóng kịch rất tài, và một trong những
vai thành công nhất là vai thằng khờ.

-
Vấn đề là tầm hoạt động, thám tử trưởng nói, Fluke phải ở cách xa tàu bao
nhiêu?

-
Dưới năm chục mét là được rồi, Slater trả lời.

Cái
đầu trọc của ông như bóng lên do bực bội.

-
Bộ Constance không giải thích cho cậu nghe mấy thứ này à?

- Có, có lẽ là rồi. Nhưng ông biết không, do chị
Constance sẽ cột cái đèn lên đầu Fluke...

Không cần nói tiếp nữa. Peter đã lên tàu. Và Peter đang
xoa tay vào mái tóc ướt, động tác này có nghĩa là Peter đã giấu được cái túi
nhựa.

- Dạ, thôi được rồi. Cháu nghĩ cái đèn sẽ đủ mạnh,
Hannibal nói.

- Vậy thì bắt đầu đi! Oscar Slater quyết định.

Ông
quay trở ra boong tàu. Constance đang cúi qua lan can, nói chuyện với Fluke
bằng một giọng dịu dàng và thân thiện.

-
Thằng thứ ba đâu rồi? Slater. Tôi tưởng có ba thằng chứ.

-
Bob bị xổ mũi. Peter trả lời. Chúng tôi để Bob ở lại trên bờ. Chúng tôi nghĩ
rằng...

-
Được rồi, được rồi. Slater vừa nói vừa đặt tay lên nút khởi động.

Rồi
ông quay sang hỏi Constance:

-
Con cá này bơi với vận tốc bao nhiêu?

-
Fluke không phải là cá, Constance lạnh lùng trả lời. Cá voi thuộc loại động vật
có vú thông minh và rất có văn hoá. Nó có thể bơi mười lăm dặm một giờ, nếu
muốn. Nhưng tôi nghĩ ông không nên vượt quá tám hải lý một giờ. Tôi không muốn
nó bị mệt.

-
Tùy cô thôi, Slater trả lời.

Ông
cho nổ máy, lái tàu ra ngoài khơi. Constance vẫn đứng cúi qua lan can, mỉm cười
với Fluke đang bơi theo tàu. Thỉnh thoảng con cá voi nhảy lên thật đẹp.

-
Tàu tuần tra bờ biển cứu chúng tôi có cho biết rằng chúng tôi đang ở cách bờ
năm dặm, khi được vớt lên, Slater nói.

Hannibal
nhìn Peter. Lần này thì thám tử trưởng có những câu thông minh để hỏi. Nhưng
nếu muốn tiếp tục đóng vai thằng khờ thì phải nhường cho Peter đặt câu hỏi.

Hannibal
nhép môi, nhưng không phát ra âm nào: Bao lâu?

Peter
hiểu ngay.

-
Thế ông ở dưới nước bao lâu? Peter hỏi Slater.

-
Ít nhất cũng hai giờ.

-
Thủy triều, Hannibal ra hiệu.

-
Lúc đó thủy triều lên hay thủy triều xuống. Peter hỏi.

-
Màn đêm đang xuống, Oscar Slater trả lời. Sóng biển quá cao, không thể nhìn
thấy gì. Nhưng thỉnh thoảng tôi cũng thấy được bờ và bờ cứ luôn như lùi xa lại
bất chấp nỗ lực bơi về bờ của chúng tôi. Nên tôi kết luận là thủy triều đang
xuống.

Hannibal
đang lẳng lặng tính toán. Hai giờ… Hannibal nhớ lại đêm bão. Cơn
bão đến từ hướng tây bắc. Gió thổi song song với bờ. Carmel và Slater bị áo
phao vướng víu, không thể chống lại sức thủy triều. Trong vòng hai giờ, có lẽ
hai ông bị cuốn đi khoảng hai dặm.

Hannibal
đến gần Peter thì thầm một cái gì đó vào tai bạn.

-
Cháu nghĩ tàu bị đắm khoảng ba dặm cách bờ, Peter nói.

-
Làm sao cậu ra được kết quả này? Oscar Slater hỏi.

-
Ồ! thì vận tốc gió, tuổi của thuyền trưởng... Peter trả lời không rõ ràng.

-
Có thể. Tôi cũng không biết nữa, Slater nói.

Oscar
Slater nhìn đồng hồ, tính nhẩm thật nhanh, rồi chạy chậm lại.

- Chắc là gần đến rồi. Ông nói.

Ông quay sang Constance.

- Hay bây giờ xỏ dây cương cho con vật có vú của cô đi,
rồi phái nó đi xem ở dưới đáy biển có gì nhé? Ta sẽ thử tìm quanh đây, bằng
cách di dọc theo bờ cả hai hướng.

- Fluke
ơi! Constance gọi. Lại đây Fluke!

Constance
cầm lấy dây cương đặt cạnh đó, trên boong; cô đã gắn sẵn camera truyền hình.
Constance xuống nước, cột dây quanh đầu Fluke.

Hannibal
véo véo môi dưới. Phải, ba dặm. Nhưng từ điểm nào trên bờ? Thông tin của Slater
quá mơ hồ đến nỗi có thể tàu đã chạy cách vịnh mười dặm từ hướng này hay hướng
kia. Y như mò kim đáy biển. Phải biết địa điểm đắm tàu chính xác hơn nữa.

Constance
đã gắn xong caméra và đèn trên đầu Fluke và đang trở lên tàu. Hannibal ra đứng
cạnh cô.

-
Ba chị có bao giờ nói gì với chị về cơn bão không? Hannibal hỏi.

Constance
lắc đầu.

-
Không có gì có ích cho ta cả. Tôi đã nói cho cậu nghe những gì mà ba tôi luôn
lập lại.

Hannibal
nhớ lại: hai cọc leo phải thẳng hàng với cô gái. Nhưng điều này có nghĩa là
sao? Hai cọc leo là gì?

Hannibal
nhìn bờ trải dài cách tàu ba dặm. Vách đá cao và che mất núi đằng xa. Đây đó
trên đỉnh một ngọn đồi, có một ngôi nhà, hay một toà nhà chọc trời. Có một cột
truyền hình nổi bật trong cảnh quan. Bên phải, có một cột ống khói nhà máy đối
xứng với nó.

-
Peter ơi, đến lúc mặc đồ vào rồi, Constance nói. Và ta phải kiểm tra bình oxy. Như vậy ta sẽ
sẵn sàng để lặn xuống cùng Fluke.

Peter gật đầu rồi đi xem thiết bị lặn để trong buồng lái.

Hannibal vẫn quan sát bờ và kéo môi dưới mạnh đến nỗi nó
chạm cằm.

Diego là người đi biển đầy kinh nghiệm. Khi biết tàu sắp
chìm, chắc chắn ông phải tìm điểm mốc. Phải chi ông khoẻ lại đủ để nói được...

Mắt Hannibal đi từ cột truyền hình đến ống khói cao. Rồi
đột nhiên thám tử trưởng nhìn thấy chúng như đáng lẽ chúng phải hiện ra ngay
giữa cơn bão: hai cột, hai cái cọc... hai “cọc leo”!

Hannibal
khều cánh tay Oscar Slater. Không cần phải giả làm thằng khờ nữa.

-
Hãy xếp hai cao kều thẳng hàng! Hannibal hét lên.

-
Cái gì? Cậu lại nói gì nữa vậy?

-
Khi tàu bắt đầu đắm, Hannibal trả lời, thuyền trưởng Carmel đã muốn tìm mốc
trên bờ đất liền. Ông đã thấy cái tháp truyền hình kia và ống khói phía sau.

-
Thì sao?

Bây
giờ tưởng như đến lượt Slater giả làm thằng khờ.

-
Bộ ông không hiểu sao? Hannibal la lên. Ta chỉ việc quay về hướng bờ và giữ hai
điểm mốc này thẳng hàng, thì ta sẽ tìm thấy xác tàu đắm!

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.