Nạn Nhân Thứ Tư - Chương 18
MƯỜI
TÁM
Moore đã nghĩ sức nóng ở
Boston không thể chịu nổi, anh chưa sẵn sàng đối phó với Savannah. Vừa ra khỏi
máy bay vào tầm chiều muộn hôm đó, anh cảm thấy như thể vừa bị nhúng vào bồn nước
nóng. Anh cảm thấy như thể mình đang lội trong một khối chất lỏng. Chân anh chậm
chạp đi về phía bãi cho thuê xe. Không khí bốc lên trên đường nhựa rải đá dăm.
Khi đã làm xong thủ tục đăng ký phòng khách sạn thì áo sơ mi của anh đã sũng mồ
hôi. Anh cởi quần áo, nằm trên giường mấy phút để nghỉ ngơi, rồi ngủ một mạch hết
chiều.
Khi anh tỉnh dậy, trời đã tối.
Anh rùng mình vì căn phòng quá lạnh. Anh ngồi bên mép giường, đầu đau buốt.
Anh lấy một chiếc áo sơ mi mới
trong va li, mặc quần áo và rời khách sạn.
Dù đã là ban đêm, nhưng
không khí như hơi nước. Anh lái xe, để cửa mở và hít thở những mùi vị phương
nam. Mặc dù anh chưa từng đến Savannah nhưng anh đã được nghe về sự lôi cuốn của
nó với những ngôi nhà cổ, những chiếc ghế được trang trí bằng sắt và bản nhạc nổi
tiếng Nửa đêm trong khu vườn của cái Thiện và cái Ác. Nhưng đêm
nay, anh không tìm những khu du lịch. Anh đang lái xe đến một địa chỉ cụ thể ở
phía đông bắc thành phố. Quanh đó có những ngôi nhà nhỏ nhưng trông gọn gàng với
những mái vòm phía trước, những khu vườn có rào bao quanh và cây tán rộng. Anh
tìm đến phố Ronda, và dừng xe trước một ngôi nhà.
Bên trong đèn bật. Anh thấy
ánh sáng ti vi màu xanh.
Anh băn khoăn bây giờ ai
đang sống trong đó và liệu những người sống trong nhà đó có biết gì về lịch sử
của nó không. Khi họ tắt đèn, leo lên giường vào ban đêm, họ có bao giờ nghĩ có
chuyện gì đã xảy ra trong chính căn phòng đó không? Khi nằm trong bóng tối, họ
có bao giờ nghe thấy những tiếng la hét kinh hoàng vẫn còn vang vọng từ những bức
tường đó không?
Một bóng người nhỏ nhắn đi
qua cửa sổ - một phụ nữ mảnh mai, tóc dài và trông rất giống Catherine.
Giờ anh đã nhìn thấy cảnh tượng
đó trong tâm tưởng. Một người đàn ông đứng ở mái hiên trước, gõ cửa. Cửa mở, một
luồng sáng màu vàng hắt ra trong đêm tối. Catherine đang đứng đó, sáng lên dưới
ánh đèn. Cô mời người đồng nghiệp trẻ mà cô quen biết ở bệnh viện vào. Cô không
hề nghi ngờ gì về những điều khủng khiếp hắn đang vạch ra trong đầu cho cô.
Và
giọng nói thứ hai, người đàn ông thứ hai - hắn đã vào lối nào?
Moore ngồi trong xe một hồi
lâu, xem xét kỹ ngôi nhà, chú ý kỹ các cánh cửa và các bụi cây. Anh ra khỏi xe,
bước dọc vỉa hè và thấy mặt bên ngôi nhà. Những bụi cây đã già, rậm rạp. Anh
không thể nhìn qua lùm cây vào sân sau.
Ở bên kia đường có ánh đèn
pin.
Anh quay lại, thấy một phụ nữ
chắc khỏe đứng ở cửa sổ nhìn anh. Cô đang áp điện thoại vào tai.
Anh trở lại xe, bỏ đi. Có một
địa chỉ khác anh muốn đến. Nó ở gần Đại học State, cách đó vài dặm về phía nam.
Anh tự hỏi Catherine có thường lái xe trên con đường này không, liệu cửa hàng
bánh pizza nhỏ bên tay trái hay cửa hàng giặt khô - là hơi bên tay phải có phải
là nơi cô đã quen không. Dường như nhìn đâu anh cũng thấy khuôn mặt cô. Và điều
đó khiến anh bồn chồn. Điều đó nghĩa là anh lại để tình cảm xen vào vụ điều
tra. Điều đó sẽ không có lợi cho bất cứ ai.
Anh đã đến khu phố anh đang
tìm. Sau một vài tòa nhà, anh dừng lại ở khu mà có lẽ anh đang tìm. Anh chỉ thấy
một khu đất trống, mọc đầy cỏ dại. Anh đã nghĩ sẽ thấy một tòa nhà ở đây, thuộc
về bà Stella Poole, góa phụ năm mươi tám tuổi. Ba năm trước, bà Poole đã cho một
sinh viên ngành y thực tập tên là Andrew Capra thuê căn hộ ở tầng trên. Đó là một
chàng trai trẻ, luôn trả tiền thuê nhà đúng hạn.
Anh ra khỏi xe, đứng ở vỉa
hè, nơi Andrew Capra chắc chắn đã từng đi qua. Anh nhìn ngang nhìn dọc khu phố
quanh chỗ ở của Capra. Nó chỉ cách Đại học State vài khu nhà. Và anh chắc là
nhiều ngôi nhà trong khu phố này được dành cho sinh viên thuê - những người
thuê trọ ngắn hạn. Có thể họ không biết câu chuyện về gã hàng xóm đáng hổ thẹn
của họ.
Một cơn gió làm tan bớt
không khí quánh đặc. Anh không thích thứ mùi bốc lên. Đó là thứ mùi ẩm ướt của
những vật phân hủy. Anh ngước lên nhìn một cái cây ở sân trước cửa nhà Andrew
Capra và thấy một mạng cây tầm gửi bám vào cành cây. Anh nhún vai, nghĩ: thứ
quả thật lạ. Anh nhớ lại những đêm Dạ hội hóa trang đáng sợ khi anh còn nhỏ.
Khi đó, một người hàng xóm của anh đã nghĩ ra một màn trưng bày để dọa những đứa
bé đi hết nhà này đến nhà khác xin bánh kẹo. Ông ta buộc dây thừng quanh cổ một
người bù nhìn, treo nó lên cây. Bố của Moore giận sôi người khi thấy cảnh đó. Lập
tức, ông gõ cửa nhà bên, không thèm để ý đến sự phản đối của người hàng xóm và
cất người bù nhìn xuống.
Giờ Moore cảm thấy một động
lực thôi thúc anh y như vậy. Anh muốn leo lên cây, giật mạnh cây tầm gửi lơ lửng
đó xuống.
Nhưng thay vào đó, anh trở lại
ô tô và lái xe về khách sạn.
Thám tử Mark Singer đặt một
hộp bìa cứng lên bàn, phủi bụi bám trên tay.
- Đây là hộp cuối cùng.
Chúng tôi đã mất một tuần lục lại, nhưng tất cả đã ở đây.
Moore nhìn một chục hộp tang
vật xếp trên bàn và nói.
- Đáng lẽ tôi nên mang theo
một cái túi ngủ và chui vào đó.
Singer cười.
- Có thể đúng là như vậy. Nếu
anh muốn xem hết từng mảnh giấy trong những cái hộp này. Không được mang vật gì
ra khỏi Sở, anh hiểu chứ? Máy phô tô có ở cuối hành lang, chỉ cần nhập tên và cấp
bậc của anh. Phòng tắm ở phía đó. Hầu như lúc nào cũng có bánh rán và cà phê ở
phòng họp của chúng tôi. Nếu anh ăn vài cái bánh rán, người phụ trách ở đó sẽ rất
biết ơn nếu anh cho vài đô vào hộp - Mặc dù anh ta tươi cười khi nói những điều
trên, nhưng Moore nhận thấy ẩn ý trong giọng nói lè nhè miền nam đó: Chúng
tôi có luật riêng. Và dù anh có là một cảnh sát bự đến từ Boston thì anh cũng
phải tuân thủ các luật lệ đó.
Catherine đã không thích viên cảnh sát này. Và
Moore hiểu tại sao. Singer trẻ hơn anh nghĩ, chưa đến bốn mươi, một người quá
thành công và lực lưỡng nên không thể chịu nổi những lời phê bình. Chỉ có thể
có một kẻ vai vế trong sở cảnh sát này. Và Moore sẽ để anh ta là con chó đó
trong một thởi gian.
- Đây là bốn hộp đựng hồ sơ điều tra. - Singer
nói. - Có lẽ anh muốn bắt đầu từ chúng. Những hồ sơ điều tra đựng trong hộp đó,
còn hồ sơ hành động ở trong hộp này - Anh ta đi dọc mép bàn, gõ lên từng hộp
khi nói - Còn đây là những hồ sơ ở Atlanta về Dora Ciccone. Đó chỉ là bản sao.
- Sở cảnh sát Atlanta có những bản gốc sao?
Singer gật đầu.
- Đó là nạn nhân đầu tiên, hắn chỉ giết một người
ở đó.
- Vì chúng là bản sao nên tôi có thể mang hộp đó
ra ngoài chứ? Tôi muốn xem hồ sơ trong khách sạn của tôi.
- Miễn là anh trả lại. - Singer thở dài, nhìn những
chiếc hộp một lượt. - Anh biết đấy, tôi không chắc anh đang tìm gì. Anh không
thể tìm thêm được gì khi lật mở lại một vụ án. Trong mỗi hồ sơ, chúng tôi có mẫu
ADN của Capra. Chúng tôi tìm được sự trùng khớp các sợi vải. Chúng tôi có ghi lại
thời gian. Capra đã sống ở Atlanta khi Dora Ciccone bị sát hại ở đó. Khi hắn
chuyển đến Savannah thì những cô gái ở đây bị giết. Hắn luôn xuất hiện đúng chỗ
và đúng lúc.
- Tôi chưa bao giờ hỏi Capra có thuộc về các vị
không.
- Vậy tại sao anh bới lại chuyện này? Vài hồ sơ
trong số đó đã có từ ba đến bốn năm rồi.
Moore nhận thấy sự biện hộ trong lời nói của
Singer và biết thương thuyết là chìa khóa cho vấn đề ở đây. Nếu anh để lộ bất cứ
dấu hiệu gì về việc Singer đã mắc sai lầm trong vụ điều tra Capra, rằng anh ta
đã bỏ mất một tình tiết quan trọng là Capra có đồng bọn thì sẽ không mong nhận
được sự hợp tác từ phía cảnh sát Savannah.
Moore nghĩ ra một cách trả lời.
- Câu lạc bộ những kẻ hâm mộ cuồng loạn khốn kiếp
phải không?
- Vì tên sát nhân của chúng tôi có mối liên hệ mật
thiết với cách thức của Capra nên tôi cũng cần làm quen với nó. - Singer vẫy
tay chỉ vào bàn.
- Vậy thì anh hãy bắt tay vào việc đó đi!
Khi Singer đã ra khỏi phòng, Moore xem lại nhãn
ghi trên các hộp bìa cứng. Anh mở hộp đánh dấu IC số một: Hồ sơ được lưu trữ về
các vụ điều tra ở Savannah. Bên trong có ba tập hồ sơ có liên quan đến nhau. Hồ
sơ nào cũng nhét đầy giấy tờ. Đây chỉ là một trong nhiều hộp hồ sơ. Tập hồ sơ
gáy xoắn đầu tiên có ba bản báo cáo về diễn biến ba vụ tấn công ở Savannah, tờ
khai nhân chứng và báo cáo của phòng thí nghiệm. Chỉ riêng hộp này cũng phải mất
cả ngày mới đọc hết.
Và còn hơn mười một hộp nữa cần xem.
Anh bắt đầu bằng bản tóm tắt cuối cùng của
Singer. Một lần nữa, anh lại ngạc nhiên trước bằng chứng thuyết phục cáo buộc
Andrew Capra. Tổng cộng có năm vụ tấn công được ghi lại, bốn trong số năm nạn
nhân đã bị giết. Nạn nhân đầu tiên là Dora Ciccone, bị giết ở Atlanta. Một năm
sau những vụ giết người bắt đầu lộng hành ở Savanah. Ba cô gái trong một năm:
Lisa Fox, Ruth Voorhees và Jennifer Torregrossa.
Các vụ giết hại bị chặn lại khi Capra bị bắn đến
chết trong phòng ngủ của Catherine.
Trong vụ nào, cảnh sát cũng tìm thấy tinh dịch
trong bộ phận ống dẫn trứng của nạn nhân và mã ADN khớp với mẫu của Capra. Những
sợi tóc tìm thấy ở hiện trường gây án Fox và Torregrossa đều khớp với tóc của
Capra. Nạn nhân đầu tiên, Ciccone bị giết vào đúng năm Capra hoàn thành năm cuối
ở đại học Emory của Atlanta.
Những vụ giết người đã theo Capra đến Savannah.
Mỗi sợi chỉ bằng chứng đều kết nối chặt chẽ thành
một khối thống nhất. Mảnh vải chúng đan kết dường như không thể phá vỡ được.
Nhưng Moore nhận ra anh chỉ đang đọc bản tóm tắt vụ án, nó kết nối toàn bộ các
yếu tố mà Singer đã kết luận. Những chi tiết trái ngược rất có thể đã bị loại bỏ.
Chính những tiểu tiết nhỏ nhưng lại không nhất quán là những điều anh hy vọng sẽ
tìm thấy từ những hộp hồ sơ này. Anh nghĩ ở đâu đó trong đống hồ sơ, tên Bác sỹ
phẫu thuật đã để lại dấu vết.
Anh mở tập hồ sơ gáy xoắn đầu tiên và bắt đầu đọc.
Cuối cùng, ba tiếng sau anh đứng lên, lưng anh hằn
lên những vết ghế. Lúc đó đã giữa trưa.
Anh bắt đầu phân loại được đống giấy tờ. Anh
không tìm được chút dấu vết nào của Bác sỹ phẫu thuật. Anh đi quanh bàn, nhìn
nhãn dán trên các hộp bìa cứng vẫn chưa được mở ra và thấy một hộp ghi: “Hộp số
12/ Torregrossa/ Voorhees/ Cordell. Các bài cắt từ báo/ Băng hình/ thu âm”.
Anh mở hộp và thấy sáu cuốn băng trên đống tập hồ
sơ dày cộp. Anh lấy cuộn phim có tên: Nơi ở của Capra. Nó ghi ngày mười sáu
tháng sáu, một ngày sau vụ tấn công Catherine.
Anh thấy Singer đang ngồi ở bàn, ăn bánh mì kẹp.
Đó là món đặc sản ở một quán và chất đầy thịt bò rán. Chỉ riêng chiếc bàn đã
cho anh biết nhiều điều về Singer. Chiếc bàn được sắp xếp theo trật tự, một chồng
giấy xếp gọn ở bốn góc bàn. Đây là một cảnh sát tuyệt vời đến từng chi tiết
nhưng lại rất khó chịu khi làm việc cùng anh ta.
- Có máy bật băng hình nào để tôi có thể dùng
không?
- Chúng tôi lúc nào cũng khóa nó lại.
Moore chờ đợi. Lời đề nghị tiếp theo của anh đã
quá rõ ràng nên anh không muốn nói thẳng ra. Singer thở dài thườn thượt, lục
ngăn kéo lấy chìa khóa và đứng lên.
- Tôi nghĩ anh muốn có cái máy đó ngay bây giờ
đúng không?
Singer ra khỏi nhà kho, mang theo đầu băng hình
và ti vi, lăn chúng vào căn phòng mà Moore đang làm việc. Anh ta cắm dây điện, ấn
nút khởi động và lầm bầm thích thú khi mọi thứ đều chạy tốt.
- Cảm ơn. - Moore nói. - Có lẽ tôi sẽ cần chúng mấy
hôm.
- Anh đã phát hiện ra điều gì mới mẻ chưa? - Giọng
anh ta lộ rõ vẻ chế nhạo.
- Tôi chỉ mới bắt đầu thôi.
- Tôi thấy anh lấy cuộn băng ở nhà Capra. -
Singer lắc đầu. - Trời ơi! Có điều gì lạ trong ngôi nhà khốn kiếp đó đâu!
- Đêm qua tôi đã lái xe qua đó. Đó chỉ còn là một
bãi đất trống.
- Tòa nhà đã bị cháy rụi năm ngoái. Sau vụ án của
Capra, bà chủ nhà không thể cho thuê căn hộ tầng trên nữa. Vì vậy, bà ấy bắt đầu
mở cửa căn hộ đó cho những người muốn đến thăm quan. Dù anh có tin hay không
thì bà ta đã có vài khách vãng lai. Anh biết đấy, những kẻ điên rồ như Anne
Rice đã đến cầu nguyện ở hang ổ của con quỷ dữ. Trời ạ, ngay cả mụ chủ nhà cũng
thật kỳ lạ.
- Tôi sẽ nói chuyện với bà ấy.
- Trừ phi anh có thể nói chuyện với người đã chết.
- Hỏa hoạn à?
- Ung thư phổi. - Singer cười. - Hút thuốc lá có
hại cho sức khỏe. Và chắc chắn bà ấy đã chứng minh điều đó.
Moore chờ cho Singer ra ngoài. Rồi anh cho đoạn
băng “Nơi ở Capra” vào ổ băng.
Những hình ảnh đầu tiên là mặt bên ngoài, ánh
sáng ban ngày và cảnh nhìn từ phía trước ngôi nhà mà Andrew Capra đã từng ở đó.
Moore nhận ra cái cây ở sân trước với những mạng cây tầm gửi. Ngôi nhà không có
gì đặc biệt, trông như một cái hộp hai tầng đang cần được sơn lại. Giọng nói của
người quay phim cho biết ngày, thời gian, địa điểm quay. Anh ta nói tên mình là
thám tử Spiro Pataki của Savannah. Căn cứ vào ánh sáng thì Moore đoán đoạn phim
được thực hiện vào sáng sớm. Máy quay quét qua đường và Moore thấy một người chạy
bộ chạy ngang qua, tò mò nhìn ống kính. Lúc đó có nhiều xe cộ (liệu đó có phải
là lúc mọi người bắt xe đi làm vào buổi sáng không?). Mấy người hàng xóm đứng
trên vỉa hè, nhìn chằm chằm người quay phim.
Giờ ống kính tập trung vào ngôi nhà, tiến lại gần
cửa trước và giật mạnh. Khi đã vào bên trong, thám tử Pataki lướt nhanh qua tầng
một. Bà Poole sống ở đó. Moore thấy những tấm thảm đã bạc màu, đồ đạc sẫm màu,
và một chiếc gạt tàn đầy đầu lọc thuốc lá. Đây là một thói quen chết người của
kẻ nghiện thuốc nặng trong thời gian không xa. Máy quay hướng lên cầu thang hẹp,
đi qua cánh cửa có chốt khóa, vào căn hộ ở tầng hai của Andrew Capra.
Moore cảm thấy sợ khi nhìn căn phòng. Tầng hai được
chia thành những phòng nhỏ. Và ai đã “sửa sang lại” tầng này chắc chắn đã phải
tốn rất nhiều tấm lát gỗ. Mỗi bức tường đều được bọc gỗ dán tối màu. Máy quay
hướng về phía hành lang. Nó hẹp đến nỗi trông nó như một đường hầm tối tăm.
- Phòng ngủ ở bên tay phải. - Pataki nói khi đang
quay, lia ống kính qua lối vào, và ghi lại hình ảnh hai chiếc giường giống
nhau, được sắp xếp gọn gàng, một bàn ở đầu giường và một ngăn kéo. Toàn bộ đồ đạc
đều đựng vừa trong cái hang nhỏ tối tăm.
- Tôi đang đi về phía sau khu nhà ở của hắn. -
Pataki nói. Máy quay lại giật mạnh khi đi vào đường hầm tối. Anh ta vào một căn
phòng lớn hơn. Ở đó, mấy người đang đứng thành vòng tròn, mặt họ có vẻ buồn.
Moore thấy Singer đứng ở cánh cửa một cái buồng nhỏ. Đây mới là cảnh quay chủ yếu.
Máy quay đột nhiên bị mờ đi, rồi lại rõ nét. Hình
ảnh choán hết màn hình một cách đáng ngạc nhiên. Đó là bức ảnh đen trắng chụp
khuôn mặt một phụ nữ, mắt mở to, vô hồn. Cổ bị cắt sâu đến nỗi khí quản bị
phanh rộng ra.
- Tôi tin đây là Dora Ciccone. - Singer nói. - Được
rồi, giờ hãy tập trung vào bức ảnh này.
Máy quay lia sang phải. Lại
là một bức ảnh khác, chụp một phụ nữ khác.
- Có vẻ như đây là những bức
ảnh chụp khi các nạn nhân đã chết, chụp bốn nạn nhân khác nhau. Tôi tin là
chúng ta đang xem những hình ảnh về cái chết của Dora Ciccone, Lisa Fox, Ruth
Voorhees và Jennifer Torregrossa.
Đó chính là phòng trưng bày
những bức ảnh riêng tư của Andrew Capra. Hắn lui về nơi này để sống lại những
khoái cảm hắn có sau mỗi lần giết người. Điều khiến Moore tức giận hơn là những
bức ảnh còn để lại một khoảng trống lớn trên tường. Và một đống đinh ghim đặt
trên giá sách. Tức là còn nhiều chỗ trống cho những bức ảnh khác nữa.
Máy quay xoay nhanh, rời khỏi
căn phòng nhỏ và chuyển sang một phòng lớn hơn. Pataki chầm chậm lia máy quay
quanh phòng. Máy quay ghi lại một chiếc ghế dài, một cái ti vi, một cái bàn, một
chiếc điện thoại. Giá sách chất đầy sách giáo khoa ngành y. Máy quay tiếp tục
lia cho đến khi tới khu nhà bếp. Nó tập trung vào chiếc tủ lạnh.
Moore cúi sát vào màn hình,
cổ họng anh khô rát. Anh đã biết trước trong tủ lạnh có gì, nhưng anh vẫn thấy
mạch đập nhanh hơn. Bụng anh co thắt mạnh vì sợ hãi khi anh thấy Singer đi về
phía tủ lạnh. Singer dừng lại, nhìn máy quay.
- Đây là thứ chúng tôi tìm
thấy bên trong. - Anh ta nói và mở cánh tủ.

