08. Hai Người Vợ Hờ

Hai Người Vợ Hờ

Ai nói Thím không
biết ghen! Thím ghen suốt hai mươi năm qua rồi còn gì? Bây giờ Thím vẫn ghen đó
thôi. Cái ghen của người đàn bà không hề yếu đuối.

***

Thím lại soi gương,
khuôn mặt sao mà nhăn nheo quá thể. Không nhăn nheo sao được, tóc cũng đã bạc
gần hết rồi còn gì. Mà Thím thì đã già gì cho cam, ngót nghét năm mươi tuổi,
cái tuổi thành công, sung túc, chín mùi của phụ nữ cơ đấy.

Thím cứ mãi nhìn
mình trong gương mà quên bẵng đi buổi chiều đã đổ. Cái thứ buổi chiều vẫn thế,
không đổ thì thôi, khi đã đổ chẳng chờ người ta kịp vuốt lại mái tóc.

- Má ơi! Cơm chín
chưa má, túi ni mình en chi rứa má?

Giọng con Mai véo
von từ đầu cửa làm Thím giật thót:

- Cá má kho hồi
trưa rồi, khi mô muốn en thì bét cơm thôi? Con qua coi thử dì Hai có đông khách
không? Ừ mà thôi, để đó má qua rồi phụ dì luôn.

Thím rời cái gương,
ngoài kia trời đã nhá nhem tối. Đã hai mươi năm trôi qua, khi nào cũng thế, hễ
có thời gian rỗi là Thím lại ngồi trước gương. Cái gương được Thím lau sáng
bóng, không một hạt bụi. Có lẽ vì Thím sợ, Thím sợ nếu mình không nhìn, không
ngắm, không giữ kỹ có lẽ cái vẽ căng mọng, tròn đầy của người phụ nữ hai mươi
chín sẽ trôi đi mất.

Đó chính là ngày
chú quyết định để mẹ con Thím lại, một mình tha phương kiếm kế mưu sinh cho cả
nhà. Thím còn nhớ như in cái ngày chú lên đường cùng mấy người bạn theo tiếng
gọi của quế Trà My, trầm Trà Giác. Lúc đó con bé thứ hai mới chưa đầy ba tháng.
Thím gọi con bé là Trà My.

- Em cố gắng chăm
con, vài bữa anh về!

Thím ngày ngày ôm
con ngóng về hướng núi, phía đã mang theo lời nguyền trăm năm. Hai tuần chú lại
về thăm mấy mẹ con với chút quà xứ núi. Rồi thưa dần một tháng chú về một lần.
Bé Trà My dần lớn. Nó bi bô tập nói, rồi nó hỏi ba. Thím đau rát ruột.

- Ba đi làm kiếm
"xiền" rồi dzài bữa ba mua bánh dzề cho con nghe!

Cuộc sống bắt đầu
khấm khá, có cái nhà, cái xe nhưng Thím thấy sao càng ngày càng nhạt thếch.

Cái thứ trầm, thứ
quế cay nồng, thơm ngút nó hút hồn con người ta. Chú thưa về nhà hơn. Mỗi lần
chú về lại vội vội vàng vàng. Thím khăn gói đi tìm. Hỡi ôi! Phía trên kia không
giống như những gì chú nói, như những gì chú kể. Một mái nhà, một người đàn bà
xinh đẹp trẻ trung hơn Thím, một đứa con gái bi bô gọi chú là ba. Thím chết
trân. Hai đứa con ngây ngô mừng ba. Trong kia, người đàn bà trẻ ấy cũng chỉ đứng
nhìn ra.

- Anh xin lỗi! Ngàn
lần xin lỗi em!

Cái ba lô con con
trên tay chỉ chực rơi xuống đất, Thím thấy trời đất như quay cuồng, chao đảo.
Thím muốn thét lên, muốn đấm vào ngực chú, muốn xỉ vả: "Anh đã hứa với em
mà? Anh hứa chỉ có mẹ con em thôi mà? Anh là đồ tồi..." Nhưng tất cả chỉ
có nước mắt. Mà có lẽ bao nhiêu nước mắt đó đã cuốn theo tất cả những hờn giận,
những xỉ vả, những oán trách trôi dài trên đôi gò má còn lem nhem chút phấn
hồng của Thím.

- Gió rừng độc lắm,
anh xin em vào trong đi, em giận anh nhưng xin hãy nghĩ cho con...

Thím biết, biết tất
cả, Thím có muốn đứng đây đâu. Thím chỉ muốn chạy đi cho thật xa, thật nhanh để
khỏi nhìn thấy chú, nhìn thấy cái mái ấm riêng của chú. Nhưng sao chân Thím như
bị chôn chặt, người Thím như đeo ngàn tảng đá. Người ta đưa Thím vào nhà. Có lý
do gì Thím lại để các con đứng ngoài này? Đây là nhà của ba nó, nhà của chồng
Thím cơ mà. Nhà của chồng Thím tức phải là nhà của Thím. Vậy có lý do gì Thím
không được vào. Người phải đứng ngoài này là người đang đứng trong nhà nhìn ra
kia kìa. Thím phải vào, Thím phải là bà chủ.

Căn nhà gỗ khá rộng
rãi, bàn ghế, tủ kệ đều được làm từ các loại gỗ quý. Phải rồi, ở ngay giữa xứ
núi rừng bạc ngàn này có thiếu gì gỗ. Gian phòng mà chú bảo Thím "hãy nghỉ
tạm cho khỏe" có lẽ là phòng dành cho khách. Cũng đúng thôi, ở đây chú hay
có khách lắm, toàn là dân buôn quế dưới xuôi lên. Gian phòng không rộng, không
chật, đủ kê một chiếc sập gỗ, một tủ đồ con con với hai chiếc ghế và lối đi lại
vừa đủ thoải mái cho hai người.

- Phòng khách, răng
mình phải ở phòng khách, mình là chủ, là chủ mới đúng.

Thím muốn lao ra
khỏi phòng. Rồi Thím nghe có tiếng thút thít khe khẽ phía bên kia.

- A! phải rồi, bên
kia mới là phòng ngủ, mà răng cô ta lại khóc, cô ta răng lại được ngồi bên đó
mà khóc. Người khóc phải là mình chứ.

Mà sao Thím không
thể khóc thành tiếng như người ta. Vì sao nước mắt Thím lại chảy mãi không thôi
thế này. Thím lịm đi. Không lịm sao được. Đi hơn một trăm cây số đường đèo, tay
mang hai đứa nhỏ lên thăm chồng có ngờ đâu gặp cảnh trớ trêu này, có là thánh
chắc cũng không tỉnh nỗi.

- Em ngủ hả Hằng?
Dậy en miếng cơm đi em!

- En cơm? - Thím
choàng tỉnh. Chồng mình bảo mình en cơm...

- Anh Hoàng à!
Anh...

Thím bỏ lửng câu
nói, có lẽ Thím muốn hỏi chú về khi nào. Nhưng không, Thím đi thăm chú. Sao
người ta vẫn dửng dưng mời Thím ăn cơm vậy chứ. Cơm ư! Ăn cơm. Thật nực cười.
Phía bên kia, giọng chú vẫn ngọt dịu không đổi:

- Ly ơi! Ra en cơm
đi em!

Thím phải ra, Thím
là chủ nhà nên cần phải ra xem người ta nói gì, làm gì. Là chủ thì phải ra
trước người ta chứ, đúng rồi, cần phải thế. Cần phải cho người ta biết, người
ta phải trả chú lại cho Thím, người ta phải dọn ra khỏi nhà ngay.

Nhưng sao Thím vẫn
không thể dời bước, vẫn chỉ đứng đó. Đáng lẽ Thím phải khóc, phải làm ầm lên,
phải tát vào mặt con đàn bà đó. Thế nhưng Thím vẫn chỉ đứng đó để nước mắt tràn
ra, để gặm nhấm nỗi đau xé ruột.

Ngoài kia, tiếng
mấy đứa trẻ vô tư tranh đồ chơi với nhau vẳng lên liên hồi.

***

Thím quay về mà
không nói được lời nào cả. Người ta bảo Thím đi đánh ghen đi, rạch mặt con đàn
bà trâng tráo kia đi, tạt axit vào mặt nó đi cho nó chừa. Nhưng Thím có bao giờ
làm được thế đâu. Thím chỉ khóc.

Chú lại hứa chờ cho
My Xuân lớn tý nữa:

"Anh không thể
bỏ con bé khi nó còn nhỏ như thế, dù sao nó cũng là con anh."

Thím lại tin, mà
không tin Thím cũng chẳng thể làm gì khác. Có lẽ Thím còn yêu chú lắm, yêu cái
gia đình nhỏ bé này lắm và hơn hết Thím yêu hai con của mình lắm lắm. Chúng
không thể thiếu ba. Thím còn trẻ, xinh đẹp, hiền thục, nết na, biết đâu rồi chú
lại về. Thím mang thai, cái thai từ chính tình yêu son sắc của người đàn bà
dành cho chồng. Một tình yêu mà Thím tin rằng sẽ mang chú quay về.

Hạnh Mai, tên đứa
con gái thứ ba mang hy vọng về ngày mai tươi sáng cho gia đình.

Người ta bảo Thím
không biết ghen. Sao lại không ghen. Thím ghen đến bầm gang tím ruột, ghen đến
gầy còm. Nhưng Thím không thể làm mất mặt chồng, không muốn bôi xấu mình, không
muốn đánh đồng mình với những người đàn bà "chợ búa". Thím yêu chú và
muốn hình ảnh mình vẫn nguyên vẹn trong chú, trong mắt con thơ, trong họ hàng
lối xóm.

Nhưng Thím có ngờ
đâu, lúc bé Hạnh Mai ra đời thì phía trên kia, Nhật Khanh đứa con trai thứ hai
với người đàn bà ấy đã tròn năm tháng tuổi.

Tiền chú gởi về cho
mẹ con Thím ít dần. Rồi mỗi năm chú mới về thăm nhà một lần. Thím mòn mỏi chờ
đợi.

***

Đã hai mươi năm
trôi qua, Hạnh Mai đã hai mươi tuổi. Bây giờ Mai đã là sinh viên. Mà trớ trêu
thay, Hạnh Mai, Nhật Khanh lại học chung một trường, cùng một ngành, trong một
lớp. Nó gọi nhau mi tau.

Người ta lại bảo
Thím:

- Sao vẫn còn chờ
làm gì nữa?

Thím khẽ cười.

- Em đã li dị đâu,
ảnh vẫn là chồng em cơ mà! Người ấy chắc cũng chẳng hạnh phúc hơn em.

Người ấy mà Thím
nói chính là người đàn bà đã cướp mất chú từ tay Thím. Ở đằng này, Thím là
người vợ có hôn thú, có cưới hỏi, đón rước hẳn hỏi. Ở phía ấy, người ta có chú.

- Thế đấy! - Thím
bảo. - Cả hai đều là vợ hờ. Mình không chờ chẳng lẽ mình chịu buông thua hay
sao?

Ai nói Thím không
biết ghen! Thím ghen suốt hai mươi năm qua rồi còn gì? Bây giờ Thím vẫn ghen đó
thôi. Cái ghen của người đàn bà không hề yếu đuối.

Xuân Võ

Báo cáo nội dung xấu