Người Hùng Trở Lại - Chương 56
Chương
56
Một tuần
sau, Myron ngồi trong Nhà hàng của Baumgart với thanh tra cảnh sát Livingston
Lance Banner và điều tra viên Quận Essex Loren Muse. Myron đã gọi món Gà Kung
Pao. Banner gọi món cá đặc sản Trung Hoa. Muse thì ngồi ăn một cái bánh kẹp phó
mát nghiền.
“Phó mát
nghiền trong một nhà hàng Trung Hoa sao?” Myron nói.
Loren
Muse nhún vai trong khi đang cắn dở miếng bánh.
Banner
cầm đũa. “Jake Wolf đang đòi được tự bào chữa,” anh nói. “Ông ta khẳng định là
Drew Van Dyne đã chĩa súng vào ông ta. Rằng anh ta đã đe dọa nhiều điều điên
cuồng.”
“Đe dọa
kiểu gì?”
“Van Dyne
đã chửi bới rằng Wolf làm Aimee Biel tổn thương. Điều gì đó đại loại như thế.
Về các chi tiết thì cả hai đều khai hơi mơ hồ.”
“Cả hai?”
“Nhân
chứng ngôi sao của Jake Wolf. Vợ ông ta, Lorraine.”
“Đêm hôm
đó,” Myron nói. “Lorraine nói với chúng tôi là cô ta đã bóp cò.”
“Tôi đoán
là, cô ta đã làm. Chúng tôi làm một cuộc kiểm tra chất cặn bằng bột trên tay
Jake Wolf. Ông ta sạch.”
“Anh có
kiểm tra vợ ông ta không?”
“Cô ta từ
chối,” Banner nói. “Jake Wolf cấm tiệt chuyện đó.”
“Vậy ông
ta sẽ chịu tội thay cho vợ sao?”
Banner
nhìn Loren Muse. Ông ta chậm rãi gật đầu.
“Sao cơ?”
Myron nói.
“Chúng
tôi sẽ xem lại điều đó.”
“Xem lại
cái gì?”
“Này,
Myron, tôi nghĩ là anh đúng,” Banner nói. “Jake Wolf đang cố gắng chịu tội thay
cho cả nhà. Một mặt, ông ta đòi được tự bào chữa. Có vài chứng cứ chứng minh cho
chuyện đó. Van Dyne đã có chút tiền án tiền sự. Anh ta cũng có một khẩu súng
trên người - nó được đăng ký dưới tên anh ta. Mặt khác, Jake Wolf sẵn sàng chịu
một thời gian ngồi tù để đổi lại việc vợ và con ông ta được tai qua nạn khỏi.”
“Con ông
ta?”
“Ông ta
muốn đảm bảo rằng con trai ông ta vẫn sẽ vào Dartmouth học. Và rằng Randy sẽ
được xóa hết tất cả những lời buộc tội vô căn cứ sau này, bao gồm bất cứ điều
gì liên quan đến chuyện nổ súng, vụ bê bối gian lận, và mối liên hệ có thể có
thật với Van Dyne và ma túy.”
“Chà,”
Myron nói. Nhưng cũng có lý. Jake Wolf là một kẻ chẳng ra gì, nhưng Myron đã
thấy cách lão nhìn con trai lão trong bữa tiệc tốt nghiệp hôm nọ. “Ông ta vẫn
cố gắng để cứu chữa tương lai của Randy.”
“Phải.”
“Liệu ông
ta có làm được không?”
“Tôi
không biết,” Banner nói. “Công tố viên vẫn chưa áp dụng quyền thực thi pháp lý
đối với trường Dartmouth. Nếu họ muốn hủy bỏ quyết định nhận học, họ có thể và
có lẽ sẽ làm.”
“Việc
Jake đang làm,” Myron nói, “Nó gần như là đáng khâm phục.”
“Nếu
không bị bóp méo đi,” Banner thêm vào.
Myron
nhìn Loren Muse. “Cô im ắng quá thế.”
“Bởi vì
tôi nghĩ Banner đã nhận định sai.”
Banner
cau mày. “Tôi không nhận định sai.”
Loren đặt
chiếc bánh kẹp xuống và phủi vụn bánh khỏi bàn tay. “Vì món khai vị này, anh
sắp bỏ tù nhầm người. Kết quả kiểm tra chất cặn bằng bột chứng minh rằng Jake
Wolf không bắn Drew Van Dyne.”
“Ông ta
nói ông ta đã đi găng tay.”
Giờ thì
Loren Muse cau mày.
Myron
nói, “Cô ấy cũng có lý đấy.”
“Ồ,
Myron, cảm ơn nhé.”
“Này, ở
đây tôi thuộc phe anh đấy nhé. Lorraine Wolf nói với tôi rằng cô ta đã bắn Drew
Van Dyne. Lẽ nào cô ta không phải ra hầu tòa sao?”
Loren
Muse quay sang ông ta. “Tôi chưa bao giờ nói tôi nghĩ đó là Lorraine Wolf cả.”
“Xin
lỗi?”
“Đôi khi
câu trả lời hiển nhiên nhất chính là câu trả lời đúng.”
Myron lắc
đầu. “Tôi chưa hiểu ý cô.”
“Quay trở
lại một chút.”
“Trở lại
bao xa?”
“Đến chỗ
Edna Skylar đang ở trên đường phố New York.”
“Phải
rồi.”
“Có lẽ
chúng ta đã tính đúng suốt. Từ lúc bà ta gọi cho chúng ta.”
“Tôi vẫn
chưa hiểu.”
“Edna
Skylar xác nhận điều chúng ta đã biết: rằng Katie Rochester là một kẻ chạy
trốn. Và lúc đầu, đó là điều tất cả chúng ta cũng đều nghĩ về Aimee Biel, phải
không?”
“Thì
sao?”
Loren
Muse không nói gì.
“Đợi
chút. Có phải cô đang nói cô nghĩ Aimee Biel đã bỏ trốn không?”
“Có rất
nhiều câu hỏi chưa được giải đáp,” Loren nói.
“Thì hỏi
đi.”
“Hỏi ai?”
“Ý cô là
gì, ai hả? Hỏi Aimee Biel ấy.”
“Chúng
tôi đã cố,” Loren Muse nói. “Luật sư của Aimee sẽ không cho chúng tôi nói
chuyện với cô ta đâu.”
Myron
ngồi lại.
“Anh
không thấy chuyện đó bất bình thường sao?”
“Bố mẹ cô
bé muốn cô ấy bỏ lại chuyện này phía sau.”
“Tại
sao?”
“Vì đó là
một kỷ niệm đau buồn đối với cô bé,” Myron nói.
Loren
Muse chỉ nhìn anh. Lance Banner cũng vậy.
“Câu
chuyện mà cô ta kể cho anh,” Loren nói. “Về việc bị đánh thuốc mê và bị nhốt
trong một căn nhà gỗ nào đó.”
“Chuyện
đó thì sao?”
“Có những
lỗ hổng.”
Một nhát
kim châm lạnh buốt nhói lên ở khớp cổ Myron và trượt dọc xuống cột sống của
anh. “Lỗ hổng gì cơ?”
“Trước
hết, chúng tôi có nguồn tin nặc danh là người đã gọi cho tôi. Người đã nhìn
thấy cô ta phóng xe cùng Drew Van Dyne. Nếu Aimee bị bắt cóc, đúng ra làm sao
có chuyện đó được?”
“Nhân
chứng của cô đã nhầm rồi.”
“Phải
rồi. Bà ta tình cờ nhận ra hình dáng của chiếc xe và mô tả Drew Van Dyne chính
xác. Nhưng này, có thể bà ta đã lầm.”
“Cô không
thể tin vào các nguồn tin nặc danh được,” Myron cố cãi.
“Tốt
thôi, vậy chuyển sang lỗ hổng số hai nhé. Câu chuyện phá thai lúc tối muộn.
Chúng tôi đã kiểm tra ở St. Barnabas rồi. Không ai nói gì với cô ta về việc
phải khai báo với cha mẹ cả. Hơn nữa, nó cũng không đúng. Các luật lệ về vấn đề
này có thể thay đổi, nhưng kể cả thế, trong trường hợp của cô ta...”
“Cô ấy đã
mười tám tuổi,” Myron ngắt lời. Mười tám tuổi. Một người trưởng thành. Lại cái
tuổi ấy.
“Chính
xác. Còn nữa.”
Myron chờ
đợi.
“Lỗ hổng
số ba: Chúng tôi tìm thấy dấu vân tay của Aimee ở nhà Drew Van Dyne.”
“Bọn họ
có quan hệ tình cảm. Tất nhiên dấu vân tay của cô ấy có ở đó. Chúng có thể đã
cũ nhiều tuần rồi.”
“Chúng
tôi tìm thấy dấu vân tay trên một lon soda. Cái lon vẫn còn ở trên bàn bếp.”
Myron
không nói gì, nhưng anh cảm thấy sâu thẳm trong thâm tâm mình có cái gì đó bắt
đầu chịu thua.
“Tất cả
những đối tượng tình nghi của anh - Harry Davis, Jake Wolf, Drew Van Dyne.
Chúng tôi đã kiểm tra tất cả bọn họ kỹ lưỡng. Không một ai trong số đó có thể
thực hiện một vụ bắt cóc khả dĩ.” Loren Muse dang tay ra. “Vì vậy, trái lại, nó
giống như cái chân lý cũ rích kia. Khi anh đã loại trừ tất cả các khả năng
khác, anh lại phải quay về với hướng giải quyết đầu tiên, cách hiển nhiên
nhất.”
“Cô nghĩ
Aimee đã bỏ trốn à?”
Loren
Muse nhún vai, nhấp nhổm trên ghế. “Cô ấy đây, một phụ nữ trẻ đang hoang mang.
Mang thai đứa con của một giáo viên. Bố cô ta có một chuyện lăng nhăng tình ái.
Cô ta bị dính vào một vụ bê bối gian lận. Chắc hẳn cô ta đã cảm thấy bế tắc,
anh không nghĩ vậy sao?”
Myron
nhận ra mình gần như gật đầu.
“Không có
vết tích nào trên cơ thể - không hề có - cho thấy Aimee đã bị bắt cóc. Và nghĩ
xem. Tại sao ai đó phải bắt cóc cô ta cơ chứ? Đâu là động cơ trong những vụ như
thế này? Các động cơ thông thường là, gì nhỉ, cưỡng hiếp, một lý do. Chúng tôi
biết chuyện đó đã không xảy ra. Bác sĩ của cô ta đã nói với chúng tôi nhiều
rồi. Không có tổn thương cơ thể hay tổn thương sinh dục nào. Tại sao người ta
bị bắt cóc nữa nào? Vì tiền chuộc. Chà, chúng tôi biết chuyện đó cũng không xảy
ra nốt.”
Myron làm
thinh. Nó gần như chính xác là những gì Erik đã nói. Nếu bạn muốn khiến Aimee
im miệng, bạn không bắt cóc cô bé. Bạn giết cô. Nhưng giờ cô vẫn còn sống. Vậy
thì...
Loren
Muse tiếp tục tấn công anh dồn dập. “Anh có động cơ nào cho việc bắt cóc không,
Myron?”
“Không,”
anh nói. “Nhưng còn chuyện chiếc máy ATM thì sao? Cô tính ghép nó vào thế nào?”
“Ý anh là
hai cô gái cùng sử dụng một máy chứ gì?”
“Phải”
“Tôi
không biết,” cô nói. “Có thể xét cho cùng thì đó là một sự trùng hợp ngẫu
nhiên.”
“Thôi
nào, Muse.”
“Được
rồi, tốt thôi, vậy hãy lật lại việc này nhé,” Cô chỉ vào anh. “Vụ giao dịch ATM
đó khớp vào một kịch bản bắt cóc như thế nào? Liệu Wolf có biết về nó không? Davis,
Van Dyne chăng?”
Myron
hiểu ý cô. “Nhưng cũng có những điều khác nữa,” Anh phản pháo. “Như cuộc gọi từ
một bốt điện thoại tự động ở ga tàu điện ngầm. Hoặc sự thật là cô bé đã lên
mạng.”
“Tất cả
những chuyện đó khớp với việc cô ta là một kẻ bỏ trốn,” Loren nói. “Nếu có ai
đó đã bắt cóc cô ta như cô ta khẳng định, tại sao họ lại liều lĩnh gọi một cú
từ một bốt điện thoại tự động? Tại sao anh phải cho cô ta lên mạng?”
Myron lắc
đầu. Anh biết rằng cô ta có lý. Anh chỉ không chịu chấp nhận nó thôi. “Vậy thì
đấy là cách chuyện này kết thúc hả? Không phải là Davis. Không phải là Jake
Wolf hay Van Dyne hay bất cứ ai. Aimee Biel chỉ bỏ trốn thôi sao?”
Loren
Muse và Lance Banner lại liếc nhau
Sau đó
Banner nói, “Phải, đó là giả thuyết có thể chấp nhận được. Và nhớ rằng: Không
có điều luật nào ngăn cấm việc cô ta đã làm. Rốt cục rất nhiều người đã bị tổn
thương hay thậm chí bị giết. Nhưng việc bỏ trốn không trái với pháp luật.”
Loren
Muse lại im lặng. Myron không thích điều đó. “Gì thế?” Anh gắt cô ta.
“Không có
gì. Điều Banner vừa nói - mọi chứng cứ đều ngả theo hướng đó. Nó còn có thể lý
giải tại sao bố mẹ của Aimee lại không muốn chúng tôi nói chuyện với cô ta. Họ
không muốn tất cả những chuyện kia bị vỡ lở - chuyện tình ái của cô ta, chuyện
cô ta có thai, chết tiệt, dù muốn hay không, cô ta cũng đã được giúp đỡ trong
một vụ bê bối gian lận. Vì vậy giữ yên mọi chuyện. Làm cho cô ta trông giống
một nạn nhân thay vì một kẻ bỏ trốn. Đó là một bước đi đúng đắn.”
“Nhưng?”
Cô ta
nhìn Banner. Ông ta thở dài và lắc đầu. Loren Muse bắt đầu gẩy gót miếng thịt
lợn. “Nhưng cả Jake và Lorraine Wolf đều muốn nhận tội bắn Drew Van Dyne.”
“Thì
sao?”
“Ông
không thấy chuyện đó bất thường à?”
“Không.
Chúng tôi chỉ giải thích tại sao thôi. Lorraine đã giết anh ta. Jake muốn nhận
tội để bảo vệ cô ta.”
“Còn sự
thật là họ đang chùi rửa chứng cứ và di chuyển cái xác thì sao?”
Myron
nhún vai. “Đó là phản ứng tự nhiên thôi.”
“Kể cả
khi anh giết người để tự vệ sao?”
“Trong
trường hợp của họ, đúng. Họ đang cố gắng để bao che mọi chuyện. Nếu Van Dyne bị
phát hiện đã chết trong nhà anh ta, kể cả khi họ bắn anh ta để tự vệ, tất cả
những chuyện liên quan đến Randy sẽ vỡ lở hết. Chuyện ma túy, chuyện gian lận,
tất cả.”
Cô ta gật
đầu. “Đó là giả thuyết. Đó là điều ông Lance đây tin tưởng. Và đó có thể là
điều đã xảy ra.”
Myron cố
để không tỏ ra quá mất kiên nhẫn. “Nhưng?”
“Nhưng có
lẽ đó không phải cách sự việc đã xảy ra. Có lẽ Jake và Lorraine về nhà và phát
hiện cái xác ở đó.”
Myron nín
thở. Có thứ gì đó ở bên trong bạn. Nó có thể uốn cong. Nó có thể kéo giãn ra.
Nhưng sau đó, đôi lúc, bạn có thể cảm thấy nó đang kéo ra quá xa. Nhưng nếu bạn
để nó buông ra, tâm can bạn sẽ tan nát. Bạn sẽ vỡ ra thành hai mảnh. Bạn biết
điều đó. Myron đã biết Aimee cả cuộc đời mình. Và ngay lúc này, nếu anh đoán đúng
điều Loren Muse đang hướng đến, anh đã tiến rất gần tới sự đổ vỡ. “Cô đang nói
về cái quái gì vậy?”
“Có lẽ vợ
chồng nhà Wolf về nhà và nhìn thấy một cái xác. Và có lẽ họ cho rằng Randy đã
làm chuyện đó.” Cô ta ghé sát lại. “Van Dyne là người cung cấp ma túy cho
Randy. Anh ta cũng nẫng luôn cô bạn gái của Randy. Vì vậy có lẽ bà mẹ và ông bố
nhìn thấy cái xác và đoán rằng Randy đã bắn anh ta. Có lẽ họ hỏang sợ và nhồi
cái xác vào xe của anh ta.”
“Sao cơ,
cô nghĩ Randy đã giết Drew Van Dyne hả?”
“Không.
Tôi nói rằng đó là điều bọn họ đã nghĩ. Randy có chứng cớ
ngoại phạm rồi.”
“Thế ý
của cô là gì?”
“Nếu
không phải Aimee Biel bị bắt cóc,” Muse nói, “nếu cô ta đã bỏ trốn và ở cùng
Drew Van Dyne, có lẽ cô ta ở cùng với anh ta trong căn nhà đó. Và có lẽ, chỉ có
lẽ thôi, Aimee, cô gái nhỏ bé sợ sệt của chúng ta, đã thực sự muốn bỏ mọi
chuyện lại phía sau. Có lẽ cô ta đã sẵn sàng vào đại học, sẵn sàng đi tiếp và
cắt đứt mọi sợi dây ràng buộc, ngoại trừ anh chàng này, anh chàng Drew Van Dyne
này, sẽ không buông tay...”
Myron
nhắm mắt lại. Vật nhỏ bé kia bên trong anh - nó đang bị giằng kéo mạnh mẽ. Anh
ghìm nó lại, lắc đầu. “Cô nhầm rồi.”
Cô ta
nhún vai. “Có thể.”
“Tôi đã
biết cô bé này suốt cả đời mình.”
“Tôi
biết, Myron. Cô ta là một cô gái trẻ trung, dễ thương, phải không? Những cô gái
trẻ trung, dễ thương không thể là kẻ sát nhân được, phải không?”
Anh nghĩ
về Aimee Biel, về cái cách cô cười giễu anh dưới tầng hầm nhà anh, cách cô leo
cầu trượt khi cô mới lên ba. Anh nhớ lúc cô thổi nến trong bữa tiệc sinh nhật
cô. Anh nhớ lúc ngắm nhìn cô trong một vở kịch của trường khi cô học lớp tám.
Anh nhớ tất cả những điều đó và anh cảm thấy cơn giận bắt đầu bùng lên.
“Cô nhầm
rồi,” Myron lại nói lần nữa.
Anh đứng
chờ trên vỉa hè phía bên kia ngôi nhà của họ.
Erik đi
ra trước. Khuôn mặt anh ta vừa lo lắng, vừa nghiêm nghị. Aimee và Claire theo
sau. Myron đứng đó và nhìn. Aimee nhìn thấy anh đầu tiên. Cô bé mỉm cười với
anh và vẫy tay. Myron nhìn ngắm nụ cười đó. Trông nó vẫn như thế đối với anh.
Vẫn nụ cười anh đã thấy trên sân chơi khi cô lên ba tuổi. Vẫn nụ cười anh đã
thấy dưới tầng hầm mới vài tuần trước đó.
Không có
gì khác biệt.
Ngoại trừ
việc giờ đây nụ cười ấy khiến anh tê buốt.
Anh nhìn
Erik và sau đó là Claire. Đôi mắt họ cương nghị, đề phòng, nhưng có điều gì
khác ở đó, điều gì đó còn hơn cả sự kiệt quệ và đầu hàng, điều gì đó đầy tính
hoang dại và bản năng. Erik và Claire đi cùng con gái họ. Nhưng họ không chạm
vào cô bé. Đó là điều Myron chú ý. Họ không chạm vào con gái của chính họ.
“Chào,
Myron!” Aimee hét to.
“Chào.”
Aimee
chạy băng băng qua đường. Bố mẹ cô không mảy may nhúc nhích. Cả Myron cũng vậy.
Aimee quàng tay quanh anh, suýt nữa làm anh ngã bổ nhào. Myron cố gắng ôm lại
cô. Nhưng anh không thể làm việc đó một cách hoàn toàn. Aimee siết chặt anh
hơn.
“Cảm ơn
chú,” cô thì thầm.
Anh không
nói gì. Cái ôm của cô, nó vẫn mang lại cảm giác như cũ. Nó mang lại cảm giác ấm
áp và mạnh mẽ. Không khác gì so với trước kia.
Và dù vậy
anh muốn nó kết thúc.
Myron cảm
thấy trái tim mình như rơi xuống và vỡ tan ra. Xin Chúa hãy giúp anh, anh chỉ
muốn cô buông tay ra, rời xa anh. Anh muốn cô gái mà anh đã yêu thương bao lâu
nay hãy đi đi. Anh nắm lấy hai bờ vai cô và nhẹ nhàng đẩy cô ra.
Claire đã
giờ đã đứng sau lưng cô bé. Cô nói với Myron, “Bọn em đang vội. Chúng ta sẽ gặp
lại nhau sớm thôi.”
Anh gật
đầu. Hai người phụ nữ bước đi. Erik chờ bên cạnh chiếc xe. Myron nhìn họ.
Claire đi cạnh con gái cô, nhưng cô vẫn không chạm vào cô bé. Aimee bước vào
trong xe. Erik và Claire liếc nhìn nhau. Họ không nói gì. Aimee ở phía sau. Hai
người bọn họ cùng ngồi phía trước. Vừa đủ tự nhiên, Myron nghĩ, nhưng đối với
anh nó vẫn có vẻ như họ đang cố giữ khỏang cách với Aimee, như thể họ phân vân
- hoặc có lẽ là biết - về kẻ xa lạ giờ đang sống cùng họ. Claire quay lại nhìn
anh.
Họ biết,
Myron nghĩ.
Myron
nhìn chiếc xe phóng đi. Khi nó biến mất cuối phố, anh nhận ra một điều.
Anh đã
không giữ lời hứa của mình.
Anh đã
không đưa con họ về nhà.
Đứa con
của họ đã đi mất rồi.

