Người Hùng Trở Lại - Chương 47

Chương
47

Myron
tăng tốc và đến được bệnh viện chỉ sau mười phút. Lance Banner đang chờ anh.
“Joan Rochester vẫn đang được cấp cứu.”

“Chuyện
gì đã xảy ra vậy?”

“Anh muốn
câu chuyện của ông chồng hay của bà vợ?”

“Cả hai.”

“Dominick
Rochester nói bà ta bị ngã cầu thang. Họ đã từng tới đây trước đó. Bà ta đã ngã
cầu thang rất nhiều lần, nếu ông hiểu ý tôi nói.”

“Tôi
hiểu. Nhưng ông nói có cả câu chuyện của ông chồng và bà vợ.”

“Phải.
Trước đây bà ta luôn xác nhận câu chuyện của ông chồng.”

“Còn lần
này?”

“Bà ta
nói ông ta đã đánh đập bà,” Banner nói. “Và rằng bà ta muốn tố cáo ông ta.”

“Việc đó
chắc sẽ khiến lão ta bất ngờ. Tình trạng tệ đến mức nào?”

“Khá tệ
đấy,” Banner nói, “Vài chiếc xương sườn bị gãy. Một cánh tay gãy. Chắc hẳn ông
ta đã thoi một cú chí tử trúng thận bà ta, bởi vì bác sĩ đang xem xét việc cắt
bỏ một bên thận.”

“Lạy
Chúa.”

“Và, tất
nhiên, không có một vết nào trên mặt bà ta. Thằng cha này khá đấy.”

“Khớp với
thực tế,” Myron nói. “Lão có ở đây không?”

“Ông
chồng ấy hả? Có. Nhưng chúng tôi đã bắt giữ ông ta rồi.”

“Bao
lâu?”

Lance
Banner nhún vai. “Anh biết câu trả lời mà.”

Nói ngắn
gọn là: không lâu lắm.

“Tại sao
anh lại gọi cho tôi?” Myron hỏi.

“Joan
Rochester vẫn còn tỉnh táo khi bà ta tới đây. Bà ta muốn cảnh báo anh. Bà ta
dặn phải cẩn thận.”

“Còn gì
nữa không?”

“Thế
thôi. Bà ta nói ra được ngần ấy từ đã là kỳ tích rồi.”

Sự giận
dữ và nỗi hối hận cùng giày vò anh như nhau. Joan Rochester có thể đối phó với
chồng bà ta. Myron đã nghĩ vậy. Bà ta đã sống với lão. Bà ta đã lựa chọn. Trời
ạ, anh biết biện hộ thế nào đây vì đã không giúp bà ta - bà ta đã kêu gọi sự
giúp đỡ mà?

“Anh có
muốn nói với tôi về việc anh có liên quan đến cuộc sống của gia đình Rochester
như thế nào không?” Banner hỏi.

“Aimee
Biel không bỏ trốn. Cô ấy đang gặp rắc rối.”

Anh kể
thật nhanh cho anh ta nghe. Khi anh kể xong, Lance Banner nói, “Chúng tôi sẽ
gửi thông tin tình nghi về Drew Van Dyne đi các nơi.”

“Thế còn
Jake Wolf?”

“Tôi vẫn
chưa chắc chắn ông ta có liên quan như thế nào.”

“Anh biết
cậu con trai ông ta không?”

“Ý anh là
Randy phải không?” Lance Banner hơi ngẫu nhiên nhún vai. “Cậu ta là tiền vệ ở
trường trung học.

“Randy đã
từng dính vào vụ rắc rối nào chưa?”

“Sao anh
lại hỏi thế?”

“Vì tôi
nghe nói bố cậu ta đã đút cho các anh để kéo thằng bé ra khỏi một vụ lùm xùm
liên quan đến ma tuý,” Myron nói. “Có muốn bình luận gì không?”

Đôi mắt
Banner tối sầm lại. “Anh nghĩ anh là cái thá gì hả?”

“Kìm bớt
cáu giận đi, Lance. Hai gã đồng nghiệp số dách của anh đã tóm tôi theo lệnh của
Jake Wolf. Họ đã ngăn tôi nói chuyện với Randy. Một anh chàng còn thoi cho tôi
một cú nảy ruột trong khi tôi đang bị còng tay.”

“Thật là
một lũ rác rưởi.”

Myron chỉ
nhìn anh ta.

“Những
nhân viên nào?” Banner gặng hỏi. “Tôi cần những cái tên, chó thật.”

“Một
người cao tầm như tôi, gầy gò. Người kia có bộ ria mép dày và trông giống John
Oates trong Hall và Oates.

Bóng tối
bao phủ gương mặt Lance. Anh ta cố gắng che giấu điều đó.

“Anh biết
tôi đang nói về ai.”

Banner cố
gắng kìm lại. Anh ta rít qua kẽ răng. “Kể cho tôi xem chính xác chuyện gì đã
xảy ra.”

“Chúng ta
không có thì giờ. Nói cho tôi biết vụ mua bán với Jake Wolf đi.”

“Không có
ai ăn đút lót hết.”

Myron chờ
đợi. Một phụ nữ ngồi trên xe lăn tiến về phía họ. Banner bước sang một bên và
nhường đường cho bà ta đi. Anh ta đưa tay lên xoa mặt.

“Sáu
tháng trước có một giáo viên báo rằng ông ta đã bắt quả tang Randy Wolf đang
bán cần sa. Ông ta khám người thằng bé và tìm thấy hai túi niken trong người
nó. Ý tôi là, tí tẹo thôi.”

“Giáo
viên đó,” Myron nói. “Ông ta là ai?”

“Ông ta
nhờ chúng tôi giữ kín tên họ.”

“Đó có
phải Harry Davis không?”

Lance
Banner không gật đầu, nhưng lẽ ra anh ta nên làm vậy.

“Vậy
chuyện gì đã xảy ra?”

“Giáo
viên đó gọi cho chúng tôi. Tôi cho hai người tới. Hildebrand và Peterson. Họ,
ờ, khớp với mô tả của anh. Randy Wolf kêu rằng cậu ta đã bị giăng bẫy.”

Myron cau
mày. “Và các anh tin chuyện đó?”

“Không.
Nhưng tình huống đó không thuyết phục mấy. Tính hợp pháp của cuộc khám xét cũng
có vấn đề. Số lượng rất nhỏ. Và Randy Wolf. Cậu ta là một đứa trẻ tốt. Chưa có
tiền án tiền sự hay bất cứ thứ gì.”

“Anh
không muốn kéo cậu ta vào rắc rối,” Myron nói.

“Không ai
trong chúng tôi muốn thế.”

“Nói tôi
xem nào, Lance. Nếu cậu ta là một thằng nhóc da đen đến từ Newark bị bắt quả
tang đang bán hàng cấm ở trường trung học Livingston, liệu anh có nhìn nhận như
vậy không?”

“Đừng có
bắt đầu nói mấy thứ giả thuyết tào lao đó với tôi. Chúng tôi khởi đầu bằng một
tình huống không mấy thuyết phục và rồi, ngày hôm sau, Harry Davis nói với các
nhân viên của tôi rằng ông ta sẽ không làm chứng nữa. Chỉ như vậy thôi. Ông ta
rút lui. Nên giờ việc đó đã xong xuôi rồi. Các nhân viên của tôi không có sự
lựa chọn nào cả.”

“Ối chà
chà, tiện nhỉ,” Myron nói. “Nói tôi nghe xem: Đội bóng đã có một mùa giải tốt
chứ hả?”

“Chả liên
quan gì cả. Cậu bé có một tương lai xán lạn. Cậu ta sắp vào Dartmouth học.”

“Tôi vẫn
được nghe cái đó suốt,” Myron nói. “Nhưng tôi bắt đầu phân vân không biết điều
đó có xảy ra không.”

Rồi một
giọng thét lên. “Bolitar!”

Myron
quay lại. Dominick Rochester đứng ở phía cuối hành lang. Tay lão đã bị còng
lại. Mặt lão đỏ gay. Hai nhân viên cảnh sát đứng hai bên. Myron tiến về phía
lão. Lance Banner bám theo sau, kêu lên một tiếng cảnh báo nho nhỏ.

“Myron...?”

“Tôi sẽ
không làm gì đâu, Lance. Tôi chỉ muốn nói chuyện với lão thôi.”

Myron
đứng lại trước lão cách hơn nửa mét. Đôi mắt đen ngòm của Dominick Rochester
sôi sục. “Con gái tao đâu?”

“Tự hào
về mình quá nhỉ, Dominick?”

“Mày,”
Rochester nói. “Mày biết điều gì đó về Katie.”

“Vợ ông
bảo ông vậy à?”

“Không.”
Lão cười nhăn nhở. Đó là một trong những hình ảnh đáng sợ nhất mà Myron đã từng
thấy. “Thực ra là ngược lại.”

“Ông đang
nói về cái gì vậy?”

Dominick
nghiêng người sát lại và lầm bầm. “Dù tao có làm gì với mụ, dù mụ có phải chịu
đựng bao nhiêu, mụ vợ thân yêu của tao cũng không nói. Thấy không, đó là lý do
tại sao tao chắc chắn rằng mày biết điều gì đó. Không phải vì mụ đã nói - mà vì
tao có hành hạ mụ đến đâu, mụ cũng sẽ không nói.”

Myron đã
trở vào xe khi Erin Wilder gọi cho anh.

“Cháu
biết Randy Wolf đang ở đâu.”

“Ở đâu?”

“Có một
bữa tiệc năm cuối ở nhà Sam Harlow.”

“Chúng
đang tiệc tùng à? Không đứa bạn nào của Aimee quan tâm sao?”

“Mọi
người đều nghĩ là bạn ấy bỏ trốn,” Erin nói. “Vài người trong số đó đã nhìn
thấy bạn ấy trên mạng tối qua, nên họ càng tin chắc hơn.”

“Đợi đã,
nếu chúng đang dự tiệc, làm sao chúng nhìn thấy con bé lên mạng được?”

“Bọn họ
có máy Blackberry. Họ có thể gửi tin nhắn nhanh từ điện thoại của mình.”

Công
nghệ, anh nghĩ. Giữ mọi người ở bên nhau bằng cách cho phép họ tách xa nhau.
Erin đưa anh địa chỉ. Myron biết khu vực đó. Anh gác máy và lên đường. Cuốc xe
không mất nhiều thời gian lắm.

Có cả
đống xe đỗ bên ngoài hè phố nhà Harlow. Ai đó đã dựng một chiếc rạp lớn ở sân
sau. Đấy là một bữa tiệc thực sự, một bữa tiệc có giấy mời hẳn hoi, khác hẳn
với việc một vài đứa la cà với nhau và nhấm nháp bia bọt. Myron quẳng xe ở bãi
đỗ và đi vào sân.

Có cả các
bậc phụ huynh ở đây - các thành phần hộ tống, anh đoán vậy. Điều đó sẽ làm việc
này trở nên khó khăn hơn. Nhưng anh không có thì giờ để lo lắng về chuyện đó.
Cảnh sát có lẽ đã sẵn sàng huy động lực lượng, nhưng họ không lo nhìn toàn cục.
Giờ Myron đang dần nhìn ra nó. Mọi thứ đã bắt đầu quy về một mối. Randy Wolf,
anh biết, là một trong những điểm mấu chốt.

Bữa tiệc
được phân chia một cách khá tốt. Các bậc cha mẹ quây quần dưới mái hiên nhà
được che chắn xung quanh. Myron có thể nhìn thấy đám người lớn trong ánh sáng
lờ mờ. Họ đang cười nói và uống bia hơi. Đàn ông mặc quần soóc dài, đi giày
lười và hút xì gà. Phụ nữ chưng diện những bộ váy Lilly Putlizer sáng màu và đi
dép xỏ ngón.

Những học
sinh năm cuối tụ tập ở tít phía cuối rạp, càng tránh xa sự giám sát của người
lớn càng tốt. Sàn nhảy vắng tanh. Tay DJ chơi một bài của Killers, bài gì đó về
chuyện có một cô bạn gái trông như một anh bạn trai mà ai đó cặp vào tháng Hai.
Myron tiến thẳng tới chỗ Randy và đặt một tay lên vai cậu.

Randy
nhún vai để hất bàn tay của Myron ra. “Tránh xa tôi ta.”

“Chúng ta
cần nói chuyện.”

“Bố tôi
đã nói...”

“Tôi biết
tất cả những điều bố cậu đã nói. Dù vậy chúng ta vẫn sẽ nói chuyện.”

Randy
Wolf được bao quanh bởi khỏang sáu đứa con trai. Một vài đứa rất to con. Chàng
tiền vệ và hàng phòng ngự của anh ta đây, Myron đoán vậy.

“Gã mặt
mo này đang quấy rầy cậu hả, Pharm?”

Thằng
nhóc vừa nói câu đó rất to con. Nó nhăn răng ra cười Myron. Thằng nhóc có mái
đầu lông nhím vàng hoe, nhưng điều bạn chú ý đầu tiên, điều bạn không thể không
chú ý, là nó không mặc áo. Lúc này chúng đang ở giữa một bữa tiệc. Có những cô
gái và rượu pha và âm nhạc và nhảy nhót và thậm chí cả các vị phụ huynh. Và
thằng nhóc này không mặc áo.

Randy
không nói gì.

Không áo
có những hình xăm dây kẽm gai vòng quanh những bắp tay múp míp của nó. Myron
nhăn mặt. Mấy hình xăm không thể đua đòi hơn dù không có mấy chữ đua
đòi
in trên đó. Người thằng nhóc là tầng tầng lớp lớp những tảng thịt
chồng lên nhau. Ngực nó thật trơn láng trông cứ như vừa có người đánh bóng cho.
Nó gồng lên. Trán nghiêng đi. Mắt nó đỏ vằn, cho thấy chí ít có một chút bia đã
tìm đường đến được với chú chàng vẫn còn chưa đến tuổi được uống này. Nó mặc
chiếc quần lửng bó có lẽ là quần ngố, mặc dù Myron không biết bọn choai choai
có mặc loại đó hay không.

“Ông đang
nhìn gì thế, mặt mo?”

Myron
nói, “Hoàn toàn - và tôi nói cái này với ý chân thành - hoàn toàn không gì cả.”

Có vài
tiếng hét từ phía đám đông. Một trong số đó nói, “Ôi trời ơi, ông già này định
đánh nhau hay sao hả!”

Đứa khác
nói, “Làm tới đi, Crush!”

Không áo
tức Crush làm cái mặt bặm trợn nhất nó có thể. “Pharm sẽ không nói chuyện với
ông, ông hiểu tôi nói gì chứ, mặt mo?”

Câu đó
làm lũ bạn nó cười ầm lên.

“Mặt mo,”
Myron nhắc lại. “Cậu nói đến lần thứ ba thì còn buồn cười hơn nữa kìa.” Anh
bước một bước lại gần thằng nhóc. Crush không nhúc nhích. “Đây không phải việc
của ông.”

“Tôi đang
biến nó thành việc của tôi đây.”

Myron chờ
đợi. Rồi anh nói, “Ý cậu chẳng phải là, ‘Tôi đang biến nó thành việc của tôi
đây, mặt mo’ hay sao?”

Có một
tiếng hét khác. Một trong số những thằng con trai nói, “Ôi, chú ơi, chạy trốn
mau đi. Không ai dám nói xóc Crush kiểu đó đâu.”

Myron
nhìn Randy. “Chúng ta cần phải nói chuyện ngay bây giờ. Trước khi việc này vượt
khỏi tầm kiểm soát.”

Crush mỉm
cười, ưỡn ngực lên, bước về phía trước. “Nó đã vượt khỏi tầm kiểm soát mất
rồi.”

Myron
không muốn hạ thằng nhóc, khi các ông bố bà mẹ đang ở ngay kia. Việc đó sẽ gây
ra quá nhiều rắc rối.

“Tôi
không muốn bị rắc rối,” Myron nói.

“Ông đã
bị rồi, mặt mo ạ.”

Một vài
thằng con trai reo hò trước câu đó. Crush gập hai cánh tay to bè của nó trước
ngực anh. Một hành động ngu ngốc. Myron cần phải thoát ra khỏi tình cảnh này
thật nhanh, trước khi các bậc phụ huynh bắt đầu chú ý. Nhưng bọn bạn của Crush
đang nhìn. Crush là thằng con trai hung hãn nhất vùng. Nó không thể thoái lui
được.

Những
cánh tay khoanh trước ngực. Nam tính làm sao. Ngu xuẩn làm sao.

Myron di
chuyển. Khi bạn cần phải hạ gục ai đó một cách ít ồn ào và thiệt hại nhất, thì
kỹ thuật này là một trong những cách hiệu quả nhất. Bàn tay Myron bắt đầu từ
phía anh. Phần nghỉ tự nhiên. Đó là điểm mấu chốt. Bạn không giơ cổ tay lên.
Bạn không nâng cánh tay lên. Bạn không lên gân và chuẩn bị một nắm đấm. Khỏang
cách nhỏ nhất giữa hai điểm là một đường thẳng. Đó là điều bạn ghi nhớ. Sử dụng
tốc độ tự nhiên của bàn tay và yếu tố bất ngờ, Myron phóng tay theo đường thẳng
đó, từ điểm nghỉ gần hông anh tới họng Crush.

Anh không
đánh thằng nhóc mạnh lắm. Myron sử dụng phần cạnh sắc như dao phía dưới ngón út
và tìm đến điểm mềm trên cổ. Có một ít điểm trên cơ thể người dễ bị tổn thương
hơn. Nếu bạn đánh vào họng một người, cú đấy sẽ rất đau. Cú đánh làm họ thở gấp
và ho khạc rồi hắt hơi. Nhưng bạn phải biết việc bạn đang làm. Bạn đánh quá
mạnh, bạn có thể gây ra những thương tổn nghiêm trọng. Bàn tay Myron phóng tới
và điểm vào phần giống chiếc mang bành của con rắn.

Đôi mắt
Crush lồi ra. Một âm thanh tắc nghẹn bị chặn lại trong họng nó. Gần như ngay
lập tức, Myron gạt cẳng Crush bằng mu bàn chân anh. Crush đổ sụp xuống. Myron
không đợi. Anh túm lấy gáy Randy và bắt đầu lôi cậu ta đi xềnh xệch. Nếu có đứa
nào tính nhúc nhích, Myron lườm một cái là im như tượng, trong khi vẫn lôi
Randy sang sân sau nhà hàng xóm.

Randy
kêu, “Ối, thả tôi ra!”

Thây kệ.
Randy đã mười tám tuổi, là người lớn rồi, phải không? Chẳng có lý do gì phải
nương tay vì cậu ta là trẻ con cả. Anh kéo cậu ta ra sau cái gara cách đó hai
nhà. Khi Myron thả thằng bé ra, Randy cứ xoa xát gáy mãi.

“Vấn đề
của ông là cái quái gì hả?”

“Aimee
đang gặp rắc rối, Randy.”

“Cô ấy đã
bỏ trốn. Mọi người nói vậy. Có người đã nói chuyện với cô ấy trên mạng tối
qua.”

“Tại sao hai
cô cậu lại chia tay?”

“Sao cơ?”

“Tôi
nói...”

“Tôi nghe
ông hỏi rồi.” Randy nghĩ về câu đó, rồi nhún vai. “Chúng tôi không hợp nhau
nữa, thế thôi. Chúng tôi đều sẽ vào đại học. Đã đến lúc phải đi tiếp.”

“Tuần vừa
rồi hai người đã cùng đến buổi dạ hội mà.”

“Phải,
thì sao? Chúng tôi đã lên kế hoạch cho hôm đó suốt cả năm trời. Áo smoking, váy
dài, chúng tôi đã thuê một chiếc Hummer dài cùng với một lũ bạn. Cả một hội
chúng tôi. Chúng tôi không muốn phá hỏng cuộc vui của mọi người. Vì vậy chúng
tôi đã đi cùng nhau.”

“Tại sao
hai người lại chia tay, Randy?”

“Tôi vừa
nói với ông rồi.”

“Aimee có
phát hiện ra cậu bán ma tuý không?”

Lúc đó
Randy mỉm cười. Cậu ta là một thằng nhóc điển trai và có một nụ cười đẹp mê
hồn. “Ông nói chuyện đó nghe như là tôi đang la cà ở Harlem để mồi chài bọn
nhóc chơi heroin không bằng.”

“Tôi sẽ
sắp xếp một buổi thảo luận về vấn đề đạo đức với cậu, Randy, nhưng tôi đang hơi
bị căng về thời gian.”

“Tất
nhiên Aimee biết việc đó. Cô ấy thậm chí còn can dự vào việc đó hơn một lần cơ.
Không có vụ mua bán nào lớn cả. Tôi chỉ cung cấp cho vài đứa bạn thôi.”

“Một
trong những đứa bạn đó là Katie Rochester hả?”

Cậu ta
nhún vai. “Cô ta có hỏi vài lần. Tôi đã giúp cô ta.”

“Vậy hỏi
lại lần nữa, Randy: Tại sao cậu và Aimee lại chia tay?”

Cậu ta
lại nhún vai và giọng nói của cậu nhỏ đi chỉ vừa đủ nghe. “Ông phải hỏi Aimee
mới đúng.”

“Nó đã
chia tay với cậu sao?”

“Aimee đã
thay đổi.”

“Thay đổi
như thế nào?”

“Sao ông
không hỏi ông già cô ấy đi?”

Câu đó
làm Myron nhổm lên. “Erik ư?” Anh cau mày. “Ông ấy thì liên quan gì đến chuyện
này?”

Cậu ta
không trả lời.

“Randy?”

“Aimee
phát hiện ra bố cô ấy đang lăng nhăng.” Cậu nhún vai. “Chuyện đó làm cô ấy thay
đổi.”

“Thay đổi
như thế nào?”

“Tôi
không biết. Giống như cô ấy muốn làm bất cứ điều gì để khiến ông ta phát khùng
vậy. Bố cô ấy thích tôi. Cho nên đột nhiên” - lại nhún vai - “cô ấy không thích
nữa.”

Myron
nghĩ về điều đó. Anh nhớ lại những gì Erik đã nói tối qua, về kết cục của cái
ngõ cụt kia. Cũng có lý.

“Tôi rất
lo cho cô ấy, trời ạ” Randy tiếp tục. “Ông không biết là nhiều đến chừng nào
đâu. Tôi đã cố chiếm lại cô ấy, nhưng việc đó chỉ phản tác dụng. Tôi đã mất cô
ấy rồi. Aimee không còn là một phần của đời tôi nữa.”

Myron có
thể nghe thấy tiếng đám đông kéo tới. Anh nhoài người để tóm lấy gáy Randy lần
nữa, lôi cậu ta ra xa hơn, nhưng Randy giật lại. “Tao không sao!” Randy gào lên
với đám bạn đang tiến lại gần. “Bọn tao chỉ đang nói chuyện ngoài này thôi.”

Randy
quay lại phía Myron. Đôi mắt cậu đột nhiên trở nên trong trẻo. “Tiếp đi. Ông
còn muốn biết gì nữa không?”

“Bố cậu
đã gọi Aimee là đồ đĩ.”

“Phải.”

“Tại sao
vậy?”

“Ông nghĩ
là tại sao nào?”

“Aimee
bắt đầu hẹn hò với người khác à?”

Randy gật
đầu.

“Có phải
Drew Van Dyne không?”

“Chẳng
thành vấn đề nữa rồi.”

“Phải
rồi.”

“Nhưng,
cũng không hẳn vậy. Cho dù ông có nghĩ gì đi nữa, chả có gì thành vấn đề cả.
Xem này, thời trung học đã hết. Tôi sắp vào Dartmouth học. Aimee vào Duke. Mẹ
tôi, bà ấy nói với tôi một chuyện. Bà ấy nói thời trung học không quan trọng.
Những đứa hạnh phúc nhất lúc ở trường trung học cuối cùng đều trở thành những
người lớn đau khổ. Tôi may mắn. Tôi biết điều đó. Và tôi biết nó sẽ không kéo
dài nếu như tôi không tiến bước tiếp theo. Tôi nghĩ... Chúng tôi đã nói về
chuyện đó. Tôi nghĩ Aimee cũng hiểu chuyện đó. Bước tiếp theo quan trọng đến
mức nào. Và cuối cùng, chúng tôi đều đã có được thứ chúng tôi muốn. Chúng tôi
được chấp nhận ngay từ lựa chọn đầu tiên.”

“Nhưng
Aimee đang gặp nguy hiểm, Randy.”

“Tôi
không thể giúp được ông.”

“Và cô ấy
đang có thai.”

Cậu ta
nhắm mắt lại.

“Randy?”

“Tôi
không biết cô ấy đang ở đâu.”

“Cậu nói
cậu đã làm gì đó để cố chiếm lại cô ấy, nhưng nó phản tác dụng. Cậu đã làm gì
vậy, Randy?”

Cậu ta
lắc đầu. Cậu ta sẽ không nói. Nhưng Myron nghĩ rằng có lẽ anh hiểu được. Myron
đưa cho cậu danh thiếp của anh. “Nếu cậu nghĩ ra điều gì...”

“Được.”

Sau đó
Randy quay đi. Cậu ta quay lại với bữa tiệc. Nhạc vẫn đang bật. Các ông bố bà
mẹ vẫn cười nói. Còn Aimee thì vẫn đang kẹt trong rắc rối.

Báo cáo nội dung xấu