Người Hùng Trở Lại - Chương 30 - 31

Chương
30

Myron
đang cố đoán xem phải làm gì tiếp theo thì điện thoại của anh reo vang. Số của
người gọi báo CUỘC GỌI NGOÀI VÙNG. Anh nhấc máy. Esperanza nói, “Anh đang ở chỗ
quái nào vậy?”

“Này,
tuần trăng mật thế nào rồi?”

“Như cứt.
Anh có muốn biết tại sao không?”

“Tom
không chịu làm tình à?”

“Phải,
đàn ông các anh thật khó quyến rũ. Không, vấn đề của tôi là bạn làm ăn của tôi không
nhận cuộc gọi từ khách hàng của chúng ta. Bạn làm ăn của tôi cũng không có mặt
ở văn phòng để lấp chỗ trống trong lúc tôi đi vắng.”

“Tôi xin
lỗi.”

“Ồi, thôi
được rồi, xí xóa chuyện này.”

“Tôi sẽ
bảo Cindy Lớn chuyển tất cả các cuộc gọi trực tiếp vào máy di động của tôi. Tôi
sẽ có mặt ở công ty sớm hết mức có thể.”

“Có
chuyện gì vậy?” Esperanza hỏi.

Myron
không muốn làm hỏng tuần trăng mật của cô thêm nữa, nên anh trả lời, “Không có
gì.”

“Anh nói
dối.”

“Tôi đã
bảo cô rồi. Không có gì.”

“Tốt
thôi. Tôi sẽ hỏi Win.”

“Đợi đã,
thôi được.”

Anh tóm
tắt cho cô những chuyện vừa xảy ra.

“Thế,”
Esperanza nói, “anh cảm thấy phải chịu trách nhiệm vì đã làm một việc tốt à?”

“Tôi là
người cuối cùng nhìn thấy nó. Tôi đã cho nó xuống xe và để nó đi.”

“Để nó
đi? Cái cứt gì vậy? Con bé mười tám tuổi rồi, Myron. Như thế đủ biến nó thành
người lớn rồi. Nó đi nhờ xe anh. Anh ga-lăng nhưng ngu ngốc, tôi xin thêm vào -
khi cho nó đi nhờ. Vậy thôi.”

“Không
phải vậy.”

“Xem kìa,
nếu anh cho, giả dụ, Win đi nhờ xe về nhà, liệu anh có đảm bảo là anh ta sẽ vào
nhà an toàn không?”

“Loại suy
tốt đấy.”

Esperanza
cười khúc khích. “Ừ, được rồi. Tôi sắp về đây.”

“Không,
cô không phải về đâu.”

“Anh nói
đúng, tôi chưa về. Nhưng anh không thể tự mình lo cả hai việc được. Nên tôi sẽ
bảo Cindy Lớn chuyển các cuộc gọi xuống đây. Tôi sẽ lo. Còn anh đi mà chơi cái
trò siêu anh hùng.”

“Nhưng cô
đang trong tuần trăng mật. Còn Tom thì sao?”

“Anh ấy
là đàn ông mà, Myron.”

“Nghĩa
là?”

“Một
người đàn ông chỉ cần có tí chút là đủ vui rồi.”

“Đó quả
là sự rập khuôn tàn nhẫn.”

“Vâng,
tôi biết tôi ghê gớm. Tôi có thể vừa nói chuyện điện thoại vừa, chết tiệt, cho
Hector bú, Tom sẽ không chớp mắt. Cộng với việc điều đó sẽ cho anh ấy thêm thời
gian để chơi golf. Golf và tình dục, Myron. Như thế là khá đủ cho tuần trăng
mật trong mơ của Tom rồi.”

“Tôi sẽ
đền bù cho cô.”

Một phút
im lặng.

“Esperanza?”

“Tôi biết
anh vẫn làm những việc kiểu này lâu nay.” cô nói “Và tôi nhớ đã bắt anh hứa sẽ
không lặp lại nữa. Nhưng có lẽ... có lẽ đó là một việc tốt.”

“Làm sao
cô đoán ra?”

“Chết
tiệt, giá mà tôi biết. Lạy Chúa, tôi còn có những việc quan trọng hơn để lo
lắng. Như mấy nếp nhăn trên bụng lúc tôi mặc bikini chẳng hạn. Tôi không thể
tin được là giờ tôi lại có nếp nhăn bụng. Tại thằng bé, anh biết đấy.”

Họ gác
máy một phút sau đó. Myron lái xe đi lòng vòng, cảm thấy lộ liễu trong chiếc xe
của mình. Nếu cảnh sát định theo dõi anh hoặc nếu Rochester định cho một cái
đuôi khác bám theo, chiếc xe này sẽ trở nên bất tiện. Anh nghĩ về điều đó và
gọi cho Claire. Cô trả lời ngay sau tiếng chuông đầu tiên.

“Anh đã
phát hiện ra điều gì chưa?”

“Chưa,
nhưng em có phiền không nếu anh đổi xe với em?”

“Tất
nhiên là không. Dù sao em cũng đang định gọi cho anh. Nhà Rochester vừa rời
khỏi đây.”

“Và?”

“Bọn em
nói chuyện một lúc. Cố gắng tìm ra mối liên hệ giữa Aimee và Katie. Nhưng có
vấn đề gì khác xuất hiện. Vấn đề em cần anh xử lý.”

“Anh còn
cách nhà em hai phút.”

“Em sẽ
gặp anh ở sân trước.”

Ngay khi
Myron vừa bước ra khỏi xe, Claire quẳng cho anh chùm chìa khóa xe của cô. “Em
nghĩ Katie Rochester đã bỏ trốn.”

“Điều gì
khiến em nói như vậy?”

“Anh đã
gặp ông bố chưa?”

“Rồi.”

“Đủ nói
lên tất cả, phải không?”

“Có lẽ.”

“Nhưng
hơn cả thế, anh đã gặp bà mẹ chưa?”

“Chưa.”

“Bà ta
tên là Joan. Bà ta có cái mặt nhăn nhó thế này này - cứ như bà ta đang chờ bị
ông chồng tát ấy.”

“Em đã
tìm ra mối liên hệ giữa hai con bé chưa?”

“Cả hai
đứa đều thích la cà trên phố mua sắm.”

“Vậy
thôi?”

Claire
nhún vai. Cô trông thật tàn tạ. Làn da cô giờ đây thậm chí còn bị kéo căng ra
hơn nữa. Trông cô như vừa sụt mất gần năm cân sau một ngày ấy. Thân hình cô lảo
đảo mỗi khi cô bước đi, dường như một cơn gió mạnh cũng có thể xô cô ngã xuống
đất. “Chúng ăn trưa cùng một lúc. Chúng học một môn chung trong bốn năm vừa qua
- thể dục với thầy Valentine. Vậy thôi.”

Myron lắc
đầu. “Em nói thấy có vấn đề gì khác à?”

“Bà mẹ.
Joan Rochester.”

“Bà ta
thế nào?”

“Anh có
thể bỏ sót điều đó vì như em đã nói, bà ta cứ rúm ró lại và lúc nào trông cũng
sợ sệt.”

“Bỏ sót
cái gì?”

“Bà ta sợ
ông ta. Ông chồng ấy.”

“Thì sao?
Anh đã gặp lão. Anh thấy sợ lão ấy.”

“Đúng,
thôi được, nhưng đây là vấn đề. Bà ta sợ ông ấy, chắc chắn rồi, nhưng bà ta
không sợ cho con gái bà ta. Em không có bằng chứng nào cả, nhưng đó là rung
động của em. Xem nào, anh có nhớ lúc mẹ em bị ung thư không?”

Năm thứ
hai trung học. Người đàn bà tội nghiệp qua đời sáu tháng sau đó. “Tất nhiên.”

“Em đã
gặp gỡ các cô gái khác cũng phải trải qua điều tương tự. Một nhóm hỗ trợ các
gia đình có người bị ung thư. Bọn em đã từng có một chuyến đi dã ngoại, trong
dịp đó anh cũng có thể đưa các bạn bè khác đi cùng. Nhưng rất kỳ lạ - anh biết
chính xác ai thực sự đã trải qua nỗi đau và ai chỉ là một người bạn. Anh gặp
những người chịu cùng cảnh ngộ và anh biết. Đó là rung động.”

“Và Joan
Rochester không có rung động?”

“Bà ta có
rung động, nhưng không phải loại rung động kiểu “con gái tôi đang mất tích”. Em
cố gặp riêng bà ta. Em nhờ bà ta giúp em pha cà phê. Nhưng cũng chẳng đi tới
đâu. Em bảo anh rồi, bà ta biết điều gì đó. Người đàn bà đó cũng sợ hãi, nhưng
không giống như em.”

Myron
nghĩ về điều đó. Có một triệu cách giải thích, đặc biệt là cách hiển nhiên nhất
- mọi người có phản ứng khác nhau đối với sự căng thẳng - nhưng anh muốn tin
vào trực giác của Claire trong chuyện này. Câu hỏi là, nó có ý nghĩa gì? Và anh
có thể làm gì với nó?

“Để anh
nghĩ kỹ đã,” cuối cùng anh nói.

“Anh đã
nói chuyện với ông Davis chưa?”

“Chưa.”

“Thế còn
Randy?”

“Anh đang
định. Đó là lý do tại sao anh cần xe của em. Sáng nay cảnh sát đã tống anh ra
khỏi khuôn viên trường trung học.”

“Tại
sao?”

Anh không
muốn nhắc tới bố của Randy nên anh nói, “Anh vẫn chưa chắc chắn. Xem kìa, để
anh đi nào, được chứ?”

Claire
gật đầu, nhắm mắt lại.

“Nó sẽ ổn
thôi,” Myron nói, bước về phía cô.

“Xin
anh,” Claire giơ một tay lên để ngăn anh lại. “Đừng lãng phí thời gian dành
những thứ vô vị đó cho em, được chứ?”

Anh gật
đầu, chui vào chiếc SUV của cô. Anh thấy phân vân về điểm đến tiếp theo. Có lẽ
anh sẽ quay trở lại trường. Nói chuyện với ông hiệu trưởng. Có lẽ ông hiệu
trưởng có thể gọi Randy hoặc Harry Davis lên phòng ông. Nhưng sau đó thì sao?

Điện
thoại di động reo vang. Thêm một lần nữa bộ phận báo số người gọi không đem lại
cho anh chút thông tin gì. Công nghệ xác định số người gọi xem ra khá vô dụng.
Dù sao những người bạn muốn tránh chỉ cần chọn dịch vụ ẩn số là xong.

“Alô?”

“Này, anh
chàng bảnh trai, tôi vừa nhận được tin nhắn của anh.”

Là Gail
Berruti, người quen của anh ở công ty điện thoại. Anh đã quên hết những cuộc
gọi kỳ quặc gọi anh là “Thằng khốn”. Bây giờ nó có vẻ không còn quan trọng nữa,
chỉ là một trò đùa trẻ con, trừ phi có lẽ, chỉ có lẽ thôi, có một mối liên hệ.
Claire đã nói Myron hay đem đến đau thương mất mát. Có lẽ ai đó trước kia anh
có dính dáng đến đã xuất hiện để tìm kiếm anh. Có lẽ bằng cách nào đó Aimee đã
bị kéo vào vụ này.

Đó là khỏanh
khắc dài nhất.

“Tôi bặt
tin anh lâu lắm rồi,” Berruti nói.

“Phải,
tôi bận quá.”

“Hoặc
không bận, tôi đoán thế. Anh sao rồi?”

“Tôi khá
ổn. Cô có thể truy ra số điện thoại chứ?”

“Đó không
phải là một cuộc truy tìm, Myron. Anh đã nói vậy trong tin nhắn điện thoại.
“Truy ra số điện thoại.” Đó không phải một cuộc truy tìm. Tôi chỉ cần tra cứu
nó thôi.”

“Gì cũng
được.”

“Không
phải gì cũng được. Anh biết rõ hơn mà. Giống như trên tivi ấy. Anh đã bao giờ
xem một cuộc truy tìm điện thoại trên tivi chưa? Họ luôn nói phải bắt kẻ đó giữ
máy để họ truy ra cuộc gọi. Thật vớ vẩn, anh biết đấy. Anh truy ra nó ngay.
Điều đó là ngay tức thì. Nó không tốn chút thời giờ nào cả. Sao họ lại làm thế
nhỉ?”

“Thế thì
hồi hộp hơn,” Myron nói.

“Điều đó
thật ngu xuẩn. Họ làm những trò lạc hậu lố bịch trên tivi. Tối hôm nọ tôi xem
một phim về cớm, và người ta chỉ mất có năm phút để làm cái xét nghiệm ADN.
Chồng tôi làm cho phòng thí nghiệm hình sự ở John Jay. May mắn lắm mới có được
kết quả xác nhận ADN sau một tháng. Trong khi đó ba cái trò điện thoại - những
thứ có thể làm xong chỉ trong vài phút với sự trợ giúp của một cái máy vi tính
- thì họ làm mãi mới xong. Và kẻ xấu thì luôn gác máy ngay trước khi họ xác
định được địa điểm. Anh đã bao giờ chứng kiến việc truy tìm chưa? Chưa bao giờ.
Nó làm tôi phát cáu, anh biết không?”

Myron cố
gắng đưa Berruti quay trở lại vấn đề “Vậy cô đã tra ra số điện thoại?”

“Tôi có
số ở đây rồi. Hơi tò mò chút: Sao anh lại cần nó?”

“Cô quan
tâm từ bao giờ thế?”

“Nói hay
đấy. Thôi được, giờ ta hãy nói đến nó. Trước hết, dù đó là ai thì hắn cũng muốn
che đậy danh tính. Cuộc gọi đến từ một máy điện thoại tự động.”

“Ở đâu?”

“Gần số
1-10 Đại lộ Livingston ở Livingston, New Jersey.”

Trung tâm
thành phố, Myron nghĩ. Gần cửa hàng Starbucks trong vùng và tiệm giặt là của
anh. Myron suy nghĩ về điều đó. Ngõ cụt chăng? Có lẽ. Nhưng anh lại có một ý
nghĩ.

“Tôi cần
nhờ cô giúp thêm hai việc, Gail” Myron nói.

“Giúp
nghĩa là không có trả công.”

“Ngữ
nghĩa thôi,” Myron nói “Cô biết là tôi sẽ không để cô thiệt mà.”

“Đúng,
tôi biết. Vậy anh cần gì?”

Harry
Davis đang giảng một bài về Hòa bình riêng[57] của
John Knowles. Ông cố gắng tập trung, nhưng từ ngữ cứ tuôn ra như thể ông đang
đọc theo một người nhắc vở bằng thứ ngôn ngữ ông không thật hiểu. Các sinh viên
ghi chép. Ông tự hỏi không biết chúng có để ý rằng ông không thực sự ở đó, rằng
ông đang miễn cưỡng làm việc không. Đáng buồn là ở chỗ, ông nghi là chúng
không.

[57] Nguyên văn: A separate Peace.

Tại sao
Myron Bolitar muốn nói chuyện với ông?

Cá nhân
ông không quen Myron, nhưng bạn không thể dạo quanh những hành lang của ngôi
trường này quá hai thập kỷ mà không biết anh ta là ai. Ở đây anh chàng này là
một huyền thoại. Anh ta nắm giữ mọi kỷ lục về bóng rổ mà ngôi trường từng có.

Vậy tại
sao anh ta muốn nói chuyện với ông?

Randy
Wolf đã biết anh ta là ai. Bố cậu ta cảnh báo là không được nói chuyện với
Myron. Tại sao?

“Thầy D?
Này, thầy D?”

Tiếng nói
đánh tan màn sương mù trong đầu ông.

“Ờ, Sam.”

“Em có
thể, ờ, vào nhà vệ sinh được không ạ?”

“Đi đi.”

Harry
Davis dừng lại sau đó. Ông đặt viên phấn xuống và nhìn lướt qua những khuôn mặt
phía trước ông. Không, chúng không hề cười đùa. Đa số chúng đang nhìn xuống
quyển vở. Vladimir Khomenko, một sinh viên của chương trình trao đổi, gục đầu
xuống bàn, có lẽ đang ngủ. Những sinh viên khác nhìn ra ngoài cửa sổ. Một số
đứa tụt xuống rất thấp trên ghế, xương sống dường như được làm từ thạch dẻo
Jell-O, Davis thấy ngạc nhiên vì chúng không bị trượt xuống sàn nhà.

Nhưng ông
quan tâm đến chúng. Một số đứa được quan tâm hơn những đứa khác. Nhưng ông quan
tâm đến tất cả. Chúng là cuộc sống của ông. Và lần đầu tiên, sau ngần ấy năm,
Harry Davis bắt đầu cảm thấy mọi thứ đang tuột mất.

Chương
31

Myron bị
nhức đầu, và nhanh chóng hiểu vì sao. Hôm đó anh vẫn chưa uống cà phê. Vì vậy
anh đi thẳng tới Starbucks với hai ý nghĩ trong đầu - caffeine và điện thoại
công cộng. Caffeine thì đã có anh chàng phục vụ quầy hay cằn nhằn với đốm râu
dưới cằm và món tóc mái dài thượt trông như một hàng lông mi khổng lồ lo hộ
rồi. Còn vấn đề điện thoại công cộng sẽ cần thêm chút công sức.

Myron
ngồi ở một chiếc bàn ở ngoài trời và nhìn chăm chăm vào cái bốt điện thoại công
cộng đáng ghét. Nó lộ liễu không chịu được. Anh bước tới bốt. Trên chiếc điện
thoại có những miếng dán quảng cáo 800 số điện thoại có thể gọi các cuộc gọi
giảm giá. Cái trông nổi bật nhất mời mọc “các cuộc gọi miễn phí ban đêm” và có
một hình mặt trăng khuyết phòng khi bạn không biết thế nào là đêm.

Myron cau
mày. Anh muốn hỏi cái bốt điện thoại công cộng ai đã quay số của anh và gọi anh
là thằng khốn và nói anh sẽ phải trả giá cho những gì anh đã làm. Nhưng cái
điện thoại không thể nói chuyện với anh được. Toàn chuyện kiểu như vậy đã xảy
ra.

Anh quay
trở lại ghế ngồi và cố gắng tính toán những gì anh cần phải làm. Anh vẫn muốn
nói chuyện với Randy Wolf và Harry Davis. Họ có thể không tiết lộ cho anh nhiều
điều - họ có thể sẽ không nói chuyện với anh - nhưng anh sẽ tìm ra cách để ép
họ phải nói. Anh cũng cần phải gặp bà bác sĩ làm ở St. Barnabas, Edna Skyler.
Bà thừa nhận đã nhìn thấy Katie Rochester ở New York. Anh muốn biết vài chi
tiết về vụ này.

Anh gọi
đến tổng đài St. Barnabas và sau hai câu giải thích ngắn gọn, Edna Skylar nhấc
máy. Myron giải thích điều anh muốn.

Edna
Skylar tỏ ra bực dọc. “Tôi đã bảo mấy ông điều tra viên đừng có nhắc đến tên
tôi rồi cơ mà.”

“Họ đã
làm vậy.”

“Vậy sao
ông lại biết?”

“Tôi có
những mối quen biết tốt.”

Bà suy
nghĩ về điều đó. “Trong vụ này ông có vai trò gì, ông Bolitar?”

“Một cô
gái nữa vừa mất tích.”

Không có
câu trả lời.

“Tôi nghĩ
có lẽ có một mối liên hệ giữa cô gái ấy và Katie Rochester.”

“Như thế
nào?”

“Chúng ta
gặp nhau được không? Khi đó tôi có thể giải thích mọi chuyện.”

“Thực sự
tôi không biết gì cả.”

“Xin bà.”
Một khỏang lặng “Bác sĩ Skylar?”

“Khi tôi
nhìn thấy cô gái nhà Rochester, cô ấy ra hiệu rằng cô ấy không muốn bị phát
hiện.”

“Tôi hiểu
điều đó. Tôi chỉ cần vài phút thôi.”

“Sắp tới
tôi có mấy bệnh nhân. Tôi có thể gặp ông vào buổi trưa.”

“Cảm ơn
bà,” anh nói, nhưng Edna Skylar đã gác máy.

Larry
Kidwell Lithi và Bộ ngũ Tẩm thuốc lê bước về phía cửa hàng Starbucks. Larry đi
ngay tới bàn của anh ta.

“Một ngàn
bốn trăm tám mươi tám hành tinh trong ngày sáng thế, Myron. Một ngàn bốn trăm
tám mươi tám. Còn tôi thì chưa nhìn thấy một xu nào. Anh biết tôi đang nói gì
không?”

Larry
trông vẫn tệ như mọi khi. Về mặt địa lý, họ sống rất gần trường trung học cũ,
nhưng ông chủ nhà hàng yêu thích của anh, Peter Chin, đã nói gì về những năm
tháng qua đi nhưng con tim vẫn không thay đổi ấy nhỉ? Chà, chỉ có mỗi con tim
thôi.

“Biết
được thì đã tốt,” Myron nói. Anh nhìn lại cái bốt điện thoại công cộng và một ý
nghĩ vụt đến trong óc anh. “Đợi đã.”

“Hả?”

“Vào lần
cuối cùng tôi gặp anh mới có một ngàn bốn trăm tám mươi bảy hành tinh, đúng
không?”

Larry
trông có vẻ bối rối. “Anh có chắc không?”

“Tôi chắc
chắn.” Đầu óc Myron bắt đầu làm việc. “Và nếu tôi không nhầm, anh nói hành tinh
tiếp theo là của tôi. Anh nói nó đã xuất hiện để tìm kiếm tôi và cái gì đó về
việc đập mặt trăng ấy.”

Đôi mắt
Larry sáng lên “Đập mảnh trăng. Hắn ghét anh lắm đấy.”

“Mảnh
trăng đó ở đâu?”

“Ở hệ mặt
trời Aerolis. Của Guanchomitis.”

“Anh có
chắc không, Larry? Anh có chắc nó không phải là...” Myron đứng dậy và dẫn anh
ta ra chỗ bốt điện thoại. Larry co rúm người lại. Myron chỉ vào miếng dán, vào
hình mặt trăng khuyết trên mẩu quảng cáo các cuộc gọi miễn phí ban đêm. Larry
thở hổn hển.

“Đây có
phải mảnh trăng đó không?”

“Ôi xin
anh, lạy Chúa tôi, xin anh...”

“Bình
tĩnh nào, Larry. Lại có ai khác muốn có hành tinh đó chứ? Ai lại ghét tôi đến
mức muốn đập mảnh trăng cơ chứ?”

Hai mươi
phút sau, Myron thẳng hướng tới tiệm giặt là của Chang. Maxine Chang có ở đó,
tất nhiên là vậy. Có ba người đang xếp hàng. Myron không xếp hàng sau bọn họ.
Anh đứng sang bên cạnh và khoanh tay. Maxine cứ len lén nhìn anh. Myron chờ cho
tới khi các khách hàng ra về hết. Rồi anh tiến lại gần.

“Roger
đâu?” anh hỏi.

“Nó ở
trường.”

Myron bắt
gặp ánh mắt cô ta. “Cô có biết nó đã gọi cho tôi suốt không?”

“Sao nó
lại gọi cho anh?”

“Cô nói
tôi xem nào.”

“Tôi
không biết anh đang nói đến chuyện gì.”

“Tôi có
một người bạn ở công ty điện thoại. Roger đã gọi cho tôi từ cái bốt ở đằng kia
kìa. Tôi có những nhân chứng đáng tin cậy có thế nhớ được nó đã ở đó vào đúng
lúc.” Như thế còn hơn cả phóng đại, nhưng Myron vẫn tiếp tục. “Nó đe dọa tôi.
Nó gọi tôi là thằng khốn.”

“Roger
không làm thế đâu.”

“Tôi
không muốn kéo nó vào rắc rối, Maxine. Có chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Một khách
hàng khác bước vào. Maxine quát to câu gì đó bằng tiếng Trung. Một người phụ nữ
đứng tuổi từ phía sau đi ra và làm thay. Maxine ra hiệu bằng cách hất đầu ý bảo
Myron đi theo cô. Anh làm theo. Họ đi qua làm những hàng mắc áo xô lệch đi. Khi
anh vẫn còn là một đứa trẻ, tiếng kim loại kêu vo vo của những hàng mắc áo đã
luôn khiến anh ngạc nhiên, cứ như thể vật gì đó đến từ một bộ phim khoa học
viễn tưởng tuyệt vời vậy. Maxine đi tiếp cho đến khi họ ra đến con hẻm phía
sau.

“Roger là
một thằng bé tốt,” cô nói “Nó làm việc rất chăm chỉ.”

“Có
chuyện gì vậy, Maxine? Lúc tôi ở đây lần trước, cô vui vẻ lắm cơ mà.”

“Anh
không biết là nó khó khăn đến mức nào đâu. Phải sống ở một thị trấn như thế
này.”

Anh biết
chứ - anh đã sống ở đây gần trọn cuộc đời - nhưng anh ghìm lời lại.

“Roger đã
làm việc rất chăm chỉ. Nó đạt được những điểm tốt. Đứng thứ tư trong lớp. Những
đứa kia. Chúng thật hư hỏng. Đứa nào cũng có gia sư riêng. Chúng có phải làm
việc gì đâu. Roger, nó làm việc tất cả các ngày sau giờ ở trường. Nó học ở căn
phòng phía sau. Nó không đi tiệc tùng. Nó không có bạn gái.”

“Thế
những điều này thì liên can gì đến tôi?”

“Những
ông bố bà mẹ khác thuê người để viết bài luận cho con họ. Họ trả cho các lớp
học để cải thiện bảng điểm của chúng. Họ cúng tiền cho các trường lớn. Họ còn
làm nhiều việc khác, thậm chí tôi không biết. Việc anh vào đại học ở đâu rất
quan trọng. Nó có thể quyết định cả cuộc đời anh. Mọi người đều rất lo lắng, họ
làm bất cứ việc gì, bất cứ việc gì để đưa con họ vào một
trường tốt. Thị trấn này, anh thấy nó suốt rồi đấy. Có lẽ cũng có người tốt, có
lẽ, nhưng anh có thể bào chữa cho mọi tội lỗi miễn là anh có thể nói, ‘Đó là vì
con cái tôi.’ Anh hiểu không?”

“Tôi
hiểu, nhưng tôi chẳng thấy những điều này có liên can gì đến mình cả.”

“Tôi cần
anh hiểu. Đấy là những gì chúng tôi phải cạnh tranh. Với tất cả những thứ tiền
bạc và quyền lực đó. Với những kẻ lừa lọc và cướp bóc và sẽ làm bất cứ việc
gì.”

“Nếu cô
đang nói với tôi là chuyện nhận vào đại học ở đây đầy tính cạnh tranh, thì tôi
biết rồi. Hồi tôi tốt nghiệp nó cũng cạnh tranh khiếp lắm.”

“Nhưng
anh đã có bóng rổ.”

“Phải.”

“Roger là
một sinh viên giỏi. Nó làm việc rất chăm chỉ. Và ước mơ của nó là vào trường
Duke. Nó nói với anh rồi. Có lẽ anh chẳng nhớ đâu.”

“Tôi nhớ
là nó đã nói điều gì đó về việc đâm đơn vào trường đó. Tôi không nhớ nó có nói
đấy là mơ ước của nó hay gì đó không. Nó chỉ liệt kê ra một đống các trường.”

“Đấy là
lựa chọn số một của nó,” Maxine Chang quả quyết nói. “Và nếu Roger làm được, sẽ
có một suất học bổng chờ nó. Nó sẽ được chu cấp học phí. Điều đó rất quan trọng
đối với chúng tôi. Nhưng nó đã không trúng tuyển. Mặc dù nó xếp thứ tư trong
lớp. Mặc dù nó có những bảng điểm tốt. Những bảng điểm tốt hơn - và những điểm
số cao - hơn Aimee Biel.

Maxine
Chang nhìn Myron với ánh mắt hằn học.

“Chờ
chút. Cô đang đổ lỗi cho tôi vì Roger không vào được trường Duke hay sao?”

“Tôi
không biết nhiều lắm, Myron. Tôi chỉ là một người thợ giặt là. Nhưng một trường
như Duke hầu như không bao giờ lấy hơn một sinh viên từ một trường trung học ở
New Jersey. Aimee Biel đã được tuyển. Roger xếp hạng cao hơn. Nó có bảng điểm
tốt hơn. Nó có thư giới thiệu của những giáo viên giỏi. Cả hai đứa đều không
phải vận động viên. Roger chơi viôlông, Aimee chơi ghi-ta.” Maxine Chang nhún
vai.

“Vậy anh
nói cho tôi xem: Sao con bé được nhận mà không phải là Roger?”

Anh muốn
phản đối, nhưng sự thật ngăn anh lại. Anh đã viết một lá thư. Anh thậm chí đã
gọi cho người bạn của mình ở ban tuyển sinh. Mọi người vẫn làm những chuyện
kiểu đó suốt. Nó không có nghĩa là Roger Chang bị từ chối nhập học. Nhưng một
phép toán đơn giản: Khi một người chiếm được chỗ, thì một người khác không.

Maxine
nói giọng biện hộ. “Roger chỉ giận quá thôi.”

“Đấy
không phải cách bào chữa.”

“Không,
không phải. Tôi sẽ nói chuyện với nó. Nó sẽ xin lỗi anh, tôi hứa đấy.”

Nhưng một
ý nghĩ khác đến với Myron. “Roger chỉ bực tức với tôi thôi à?”

“Tôi
không hiểu.”

“Nó có
bực tức cả Aimee không?”

Maxine
Chang nhăn mặt. “Sao anh lại hỏi thế?”

“Bởi vì
cuộc gọi tiếp theo từ bốt điện thoại công cộng đó là đến máy di động của Aimee
Biel. Roger có giận con bé không? Có lẽ là phẫn nộ chăng?”

“Không
phải Roger, không. Nó không như thế đâu.”

“Phải
rồi, nó chỉ gọi cho tôi và đe dọa thôi.”

“Nó không
có ý gì đâu. Nó chỉ sỗ miệng thế thôi.”

“Tôi cần
nói chuyện với Roger.”

“Cái gì?
Không, tôi cấm anh đấy.”

“Tốt
thôi, tôi sẽ đến cảnh sát. Tôi sẽ nói cho họ biết về những cuộc gọi đe dọa.”

Đôi mắt
cô mở to. “Anh sẽ không làm thế.”

Anh sẽ.
Có lẽ anh nên. Nhưng chưa phải lúc. “Tôi muốn nói chuyện với nó.”

“Nó sẽ ở
đây sau giờ học ở trường.”

“Vậy tôi
sẽ quay lại lúc 3 giờ. Nếu nó không có mặt ở đây, tôi sẽ đến cảnh sát.”

Báo cáo nội dung xấu