Người Hùng Trở Lại - Chương 28 - 29

Chương
28

Myron và
Jessica ôm nhau để tạm biệt. Cái ôm kéo dài rất lâu. Myron có thể ngửi thấy mùi
tóc Jessica. Anh không nhớ tên loại dầu gội đầu của cô, nhưng nó có đinh hương,
hoa dại và chính là loại cô đã dùng khi họ còn ở bên nhau.

Myron gọi
cho Claire. “Anh có một câu hỏi nhanh thôi,” anh nói với cô.

“Erik nói
anh ấy đã gặp anh đêm qua.”

“Phải.”

“Anh ấy
đã ngồi máy vi tính cả đêm.”

“Tốt.
Này, em có biết một giáo viên tên là Harry Davis không?”

“Có chứ.
Aimee đã học ông ấy môn tiếng Anh năm ngoái. Hiện giờ ông ấy cũng là một chuyên
viên hướng dẫn, em nghĩ vậy.”

“Con bé
có thích ông ấy không?”

“Rất
thích.” Sau đó: “Tại sao? Ông ấy thì có liên quan gì đến chuyện này?”

“Anh biết
em muốn giúp, Claire. Và anh biết Erik muốn giúp. Nhưng em phải tin anh chuyện
này, được chứ?”

“Em tin
anh mà.”

“Erik đã
nói với em về lối đi tắt bọn anh tìm thấy chưa?”

“Rồi.”

“Harry
Davis sống ở phía bên kia lối đi.”

“Lạy
Chúa.”

“Aimee
không ở trong nhà ông ấy hay bất cứ thứ gì. Bọn anh đã kiểm tra rồi.”

“Ý anh là
gì, anh đã kiểm tra ư? Làm sao anh kiểm tra được?”

“Xin em,
Claire, cứ nghe anh đã. Anh đang tìm hiểu chuyện này, nhưng anh cần phải làm mà
không có ai can thiệp. Em phải giữ Erik tránh xa anh ra, được chứ? Bảo với anh
ấy là anh bảo tìm tất cả các khu phố lân cận trên mạng. Bảo anh ấy lái xe quanh
khu vực đó, nhưng đừng lái xe trên cái ngõ kia. Hoặc tốt hơn hết là nhờ anh ấy
gọi cho Dominick Rochester - đấy là bố của Katie...”

“Ông ta
đã gọi cho bọn em rồi.”

“Dominick
Rochester á?”

“Phải.”

“Khi
nào?”

“Đêm qua.
Ông ta nói ông ta đã hẹn gặp anh.”

Gặp, Myron nghĩ. Nói trại khéo nhỉ.

“Sáng nay
hai bên sẽ gặp nhau - Gia đình Rochester và vợ chồng em. Bọn em sẽ xem xem liệu
có tìm được mối liên quan nào giữa Katie và Aimee không.”

“Tốt.
Việc đó sẽ giúp ích được đấy. Nghe này, anh phải đi đây.”

“Anh sẽ
gọi chứ?”

“Ngay khi
nào anh biết được điều gì đó.”

Myron
nghe thấy tiếng cô khóc.

“Claire?”

“Đã hai
ngày rồi, Myron.”

“Anh
biết. Anh đang tìm hiểu chuyện này mà. Có lẽ em cũng muốn tìm cách tạo sức ép
với phía cảnh sát nữa. Đến giờ chúng ta đã qua mốc bốn-tám-giờ rồi mà.”

“Được.”

Anh muốn
nói điều gì đó như kiểu Mạnh mẽ lên, nhưng trong đầu anh câu đó
nghe ngu ngốc đến nỗi anh bỏ qua luôn. Anh chào tạm biệt và gác máy. Sau đó anh
gọi cho Win.

“Nói rõ,”
Win nói.

“Tớ không
thể tin dược là cậu vẫn trả lời điện thoại kiểu đấy. ‘Nói rõ.’”

Im lặng.

“Harry
Davis vẫn đang trên đường đến trường đấy chứ.”

“Vẫn.”

“Tớ đến
đây.”

Trường
trung học Livingston, ngôi trường cũ của anh. Myron khởi động xe. Cả cuốc xe có
lẽ dài hai dặm, nhưng dù kẻ nào đang bám đuôi anh đi nữa hoặc không giỏi trò
này lắm hoặc không thèm bận tâm hoặc có lẽ, sau lần thất bại ê chề trước Anh em
song sinh, Myron đã thận trọng hơn. Dù thế nào đi nữa thì một chiếc Chevy xám,
có lẽ là một chiếc Caprice, đã bám theo anh kể từ lúc anh rẽ lần thứ nhất.

Anh gọi
cho Win và lại nhận được câu truyền thống, “Nói rõ.”

“Tớ đang
bị bám đuôi,” Myron nói.

“Lại là
Rochester?”

“Có lẽ.”

“Loại xe
và biển số?”

Myron cho
anh ta biết.

Win nói,
“Chúng ta vẫn đang ở trên Tuyến 280, thế nên đi chậm lại một chút đi. Dẫn chúng
xuống qua Đại lộ Mount Pleasant. Tớ sẽ đi sau chúng, gặp lại cậu ở chỗ bùng
binh nhé.”

Myron làm
như Win đã gợi ý. Anh rẽ vào trường Harrison để ngoặt hình chữ U. Chiếc Chevy
bám theo anh vẫn đi thẳng. Myron đi ngược trở lại con đường khác trên Đại lộ
Livingston. Lúc anh đi tới cột đèn giao thông tiếp theo, chiếc Chevy xám đã lại
lù lù sau đuôi anh.

Myron tới
chiếc bùng binh lớn phía trước trường trung học, đỗ lại, và ra khỏi xe. Không
có cửa hàng cửa hiệu nào ở đây, nhưng đây là khu đầu não của Livingston - thừa
loại tường gạch giống hệt nhau. Có một sở cảnh sát, tòa án, thư viện thị trấn,
và kia, viên đá quý lớn trên chiếc vương miện, trường trung học Livingston.

Những
người chạy bộ và đi bộ buổi sáng sớm đang đi trên vòng tròn. Đa số là người có
tuổi và đi lại chậm rãi. Nhưng không phải tất cả. Một tốp bốn cô nàng ngon mắt,
thân hình săn chắc và có lẽ tầm trên dưới hai mươi, đang chạy cùng hướng với
anh.

Myron
cười với các nàng và nhướng một bên chân mày lên. “Xin chào các quý cô,” anh
nói khi họ chạy qua.

Hai người
trong số đó cười rúc rích. Hai người còn lại nhìn anh như thể anh vừa tuyên bố
là anh đã bĩnh ra quần vậy.

Win rón
rén bước tới bên cạnh anh. “Cậu đang tặng cho họ nụ cười hết công suất đấy à?”

“Tớ nghĩ
là phải đến tám mươi, chín mươi oát ấy chứ.”

Win ngắm
những phụ nữ trẻ trước khi tuyên bố: “Đồng tính,” anh nói.

“Chắc
thế.”

“Đầy
người như thế ở khắp nơi, phải không?”

Myron
nhẩm tính trong đầu. Có lẽ anh đã có tới mười lăm đến hai mươi năm tìm hiểu về
họ. Khi đó là những cô gái trẻ, bạn chỉ muốn không bao giờ phải chịu đựng điều
đó thôi.

“Chiếc xe
bám theo cậu,” Win nói, mắt vẫn dán vào những cô nàng chạy bộ trẻ tuổi, “là một
chiếc xe cảnh sát không gắn biển hiệu với hai gã vận quân phục ngồi bên trong.
Bọn họ đang đỗ trong khuôn viên thư viện theo dõi chúng ta qua ống ngắm têlê.”

“Ý cậu là
bọn họ đang chụp ảnh chúng ta ngay lúc này ấy hả?”

“Có thể,”
Win nói.

“Tóc tớ
trông thế nào?”

Win đưa
tay ra dấu ổn.

Myron
nghĩ xem điều đó có nghĩa gì. “Có thể họ vẫn xem tớ là một đối tượng tình
nghi.”

“Tớ cũng
sẽ làm thế,” Win nói. Trong tay anh có vật gì đó trông như một chiếc Palm
Pilot. Vật đó theo dõi thiết bị GPS của chiếc xe. “Giáo viên yêu thích của
chúng ta sắp đến ngay đây.”

Bãi xe
dành cho giáo viên nằm ở phía Tây ngôi trường. Myron và Win đi bộ qua. Họ cho
rằng tốt hơn hết là đón đầu ông ta ở đây, phía bên ngoài, trước khi giờ học bắt
đầu.

Khi họ
đi, Myron nói, “Đoán xem ai đã ghé qua nhà tớ lúc ba giờ sáng nào?”

“Wink
Martindale à?”

“Không.”

“Tớ khoái
anh chàng đó.”

“Ai mà
không khoái? Jessica đấy.”

“Tớ
biết.”

“Làm
sao...” Sau đó anh nhớ ra. Anh đã gọi đến điện thoại di động của Win khi anh
nghe tiếng cạch nơi cánh cửa. Anh đã gác máy khi họ xuống dưới bếp.

Win nói,
“Cậu đã xơi nàng chưa?”

“Đã.
Nhiều lần. Nhưng không phải trong bảy năm qua.”

“Hay đấy.
Nói đi, có phải cô ấy ghé qua để nắc vì cái thời xưa cũ không đấy?”

“Nắc?”

“Thổ ngữ
Anglo của tớ ấy mà. Sao?”

“Một quý
ông đích thực không bao giờ tiết lộ chuyện tình cảm. Nhưng đúng là vậy.”

“Và cậu
từ chối?”

“Tớ vẫn
còn trinh mà.”

“Sự lịch
thiệp của cậu,” Win nói. “Có người sẽ bảo là đáng khâm phục.”

“Nhưng
không phải cậu.”

“Không,
tớ sẽ gọi nó là - và tớ sắp sửa xổ ra những từ ngữ to tát đây nên tập trung chú
ý nhé - ngu lâu dốt dai khó đào tạo.”

“Tớ đang
cặp với người khác mà.”

“Tớ biết
rồi. Thế là cậu và Quý cô Sáu-Phẩy-Tám hứa sẽ chỉ nắc nhau thôi đấy hả?”

“Không
hẳn như thế. Nó không giống như kiểu một ngày nọ cậu quay sang người kia và
bảo, ‘Này, chúng mình đừng ngủ với ai khác nữa nhé.’”

“Vậy là
cậu đã không hứa cụ thể chứ gì?”

“Không.”

Win giơ
cả hai tay lên, hoàn toàn đầu hàng. “Thế thì tớ chả hiểu gì cả. Jessica có mùi
hôi hay gì đó hả?”

Win.
“Thôi quên đi.”

“Chấm
dứt.”

“Ngủ với
cô ấy chỉ làm mọi việc phức tạp thêm thôi, được chưa?”

Win chỉ
nhìn chằm chằm.

“Gì thế?”

“Cậu quả
là một cô gái vĩ đại,” Win nói.

Họ tản bộ
một quãng nữa.

Win nói,
“Cậu còn cần tớ không?”

“Tớ không
nghĩ thế.”

“Thế thì
tớ sẽ đến công ty vậy. Nếu có rắc rối gì, nháy máy nhé.”

Myron gật
đầu khi Win quay đi. Harry Davis bước ra khỏi xe. Có vài nhóm chỗ bãi đất.
Myron lắc đầu. Chẳng có gì thay đổi cả. Bọn Goth chỉ mặc toàn đồ đen và đeo
khoen bạc. Bọn Brain vác những cái balô nặng trịch và mặc áo sơ mi ngắn tay bỏ
cúc chất một trăm phần trăm polyester giống như lũ trợ lý giám đốc trong một
buổi hội nghị các đại lý dược phẩm. Bọn Jock chiếm nhiều chỗ nhất, ngồi trên
các mui xe và vận áo jacket tay da đồng phục trường, mặc dù đối với chúng thì
như thế quá là nóng bức.

Harry
Davis có dáng đi thong dong và nụ cười thảnh thơi của một người rất được yêu
mến. Vẻ ngoài của ông ta đặt ông vào đúng tầng lớp trung lưu, và ông ta ăn vận
như một giáo viên trung học, nói cách khác là tồi tàn. Tất cả các nhóm đều đón
chào ông ta, việc này nói lên điều gì đó. Trước tiên, bọn Brain vẫy tay rối rít
và gọi, “Này,Thầy D ơi!”

Thầy D?

Myron
dừng lại. Anh nghĩ về quyển niên giám của Aimee, những giáo viên yêu thích của
cô bé: Cô Korty...

... và
Thầy D.

Davis vẫn
tiếp tục bước đi. Tiếp theo, bọn Goth. Chúng vẫy tay nhè nhẹ với ông ta, phần
nhiều vì quá lạnh lùng để có thể làm hơn thế. Khi ông ta đến gần chỗ bọn Jock,
vài đứa giơ cao tay và “Chào Thầy D!”.

Harry
Davis dừng lại và bắt đầu nói chuyện với một đứa trong nhóm Jock. Hai người
tách khỏi nhóm vài thước. Anh chàng Jock mặc một chiếc áo jacket tay da của
trường với hình quả bóng ở sau lưng và mấy chữ cái QB viết tắt của từ
quarterback[53] trên
tay áo. Mấy thằng nhóc đang gọi cậu ta.

[53] Tiền vệ trong bóng bầu dục.

Chúng hét
to, “Ê, Farm.” Nhưng chàng tiền vệ còn đang mải tập trung vào ông thầy. Myron
tiến lại gần hơn để nhìn rõ hơn.

“Chà, xin
chào,” Myron tự nói với mình.

Cậu trai
nói chuyện với Harry Davis - giờ Myron có thể nhìn rõ cậu ta rồi, đốm râu trên
cằm, mái tóc của tín đồ đạo Rastafar - không ai khác ngoài Randy Wolf.

Chương
29

Myron cân
nhắc hành động tiếp theo của mình - để họ nói chuyện tiếp hay ra gặp họ luôn?
Anh xem đồng hồ. Chuông sắp reo rồi. Sau đó có thể cả Harry Davis và Randy Wolf
đều sẽ vào trong, không ló ra cả ngày luôn.

Đến giờ
mở màn rồi.

Khi Myron
còn cách họ chừng mười thước, Randy đã phát hiện thấy anh. Đôi mắt cậu ta mở to
với chút gì đó như là đã nhận ra. Randy để Harry Davis đấy và bỏ đi. Davis bèn
quay lại xem có chuyện gì.

Myron vẫy
tay. “Chào mọi người.”

Cả hai
cùng cứng đờ người như thể bị ánh đèn pha chiếu phải.

“Bố tôi
nói tôi không nên nói chuyện với ông,” Randy nói.

“Nhưng bố
cậu chưa tìm hiểu kỹ con người thật của tôi. Thực ra tôi cũng dễ thương phết
đấy.” Myron vẫy tay với ông thầy đang lúng túng. “Chào, Thầy D.”

“Thế là
quá đủ rồi đấy.”

Myron
quay lại. Hai gã cớm vận đủ bộ đồng phục đã đứng lù lù trước mặt họ. Một gã cao
và gầy nhẳng cù nheo. Gã kia thì ngắn tủn với một mái tóc loăn xoăn màu đen dài
thượt và một bộ ria rậm rịt. Gã cớm ngắn người trông như vừa bước ra từ một
chương trình đặc biệt trên Vp[54] hồi
những năm tám mươi.

[54] Một kênh truyền hình giải trí của Mỹ.

Gã cao
nói, “Anh nghĩ là anh đang đi đâu thế hử?”

“Đây là
đất công. Tôi đang đi dạo trên đó.”

“Anh đang
xỏ tôi đấy phỏng?”

“Ông nghĩ
đấy là xỏ à?”

“Tôi sẽ
hỏi anh lần nữa, anh chàng thông thái. Anh nghĩ là anh đang đi đâu thế hử?”

“Đến
lớp,” Myron nói. “Sắp có bài kiểm tra cuối kỳ môn số học.”

Gã cao
nhìn gã thấp. Randy Wolf và Harry Davis nhìn chằm chằm mà không nói câu nào.
Vài sinh viên bắt đầu chỉ trỏ và tụ tập. Chuông reo vang. Gã cớm cao hơn nói,
“Được rồi, không có gì để xem ở đây cả. Đi đi, vào lớp ngay đi.”

Myron chỉ
vào Wolf và Davis. “Tôi cần nói chuyện với họ.”

Gã cớm
cao hơn phớt lờ anh. “Vào lớp đi.” Rồi sau đó nhìn Randy, gã nói thêm: “Tất cả
các anh.”

Đám đông
vãn dần và rồi biến sạch. Randy Wolf và Harry Davis cũng đi mất. Myron còn lại
một mình với hai gã.

Gã cớm
cao bước đến gần Myron. Họ cũng cao tầm tầm như nhau, nhưng Myron phải nặng hơn
gã khỏang chín đến mười bốn cân. “Anh hãy tránh xa ngôi trường này ra,” gã nói
chậm rãi. “Không nói chuyện với họ. Không hỏi han gì hết.”

Myron
nghĩ về câu đó. Không hỏi han gì? Đấy không phải là thứ bạn nói với một đối
tượng tình nghi. “Đừng có hỏi ai?”

“Đừng hỏi
ai bất cứ chuyện gì.”

“Thế thì mập
mờ quá.”

“Anh nghĩ
tôi phải nói cụ thể hơn chắc?”

“Phải,
như thế sẽ giúp ích hơn đấy.”

“Anh đang
đóng vai anh chàng quỷ quyệt lần nữa đấy hả?”

“Chỉ muốn
làm rõ thêm thôi mà.”

“Này, đồ
cà chớn.” Đó là gã cớm thấp hơn với bề ngoài kiểu Vp của những năm tám mươi.
Gã rút cây dùi cui ra và giơ lên. “Thế này đã đủ rõ cho chú mày chưa?”

Cả hai gã
cùng cười nhạo Myron.

“Sao
thế?” Gã cớm thấp hơn với bộ ria mép rậm đập đập cây dùi cui lên lòng bàn tay.
“Mèo tha mất lưỡi rồi hả?”

Myron
nhìn hết gã cớm cao, rồi nhìn lại gã cớm thấp có bộ ria mép. Sau đó anh nói:
“Darry Hall[55] vừa
gọi. Ông ấy muốn biết liệu chuyến sum họp có đang được tiếp tục không ấy mà.”

[55] Darry Hall và John Oates: cặp song ca cực kỳ nổi tiếng của Mỹ.
Sarah Smile và She’s gone là các ca khúc ăn khách của họ.

Câu đó
làm những nụ cười vụt tắt.

Tay cớm
cao hơn nói, “Đưa tay ra sau lưng.”

“Sao thế,
anh định bảo tôi là anh ta trông không giống John Oates sao?”

“Đưa tay
ra sau lưng ngay!”

“Hall và
Oates? ‘Sarah Smile’? ‘She’s gone’?”

“Làm ngay
đi!”

“Đây
không phải là một câu sỉ nhục. Rất nhiều em mê John Oates mà, tôi chắc chắn
đấy.”

“Quay lại
ngay.”

“Tại sao
chứ?”

“Tôi sẽ
còng tay anh lại. Chúng tôi sẽ bắt giữ anh.”

“Vì tội
gì?”

“Tấn công
và hành hung.”

“Ai thế?”

“Jake
Wolf. Ông ta nói với chúng tôi là anh đã xâm phạm tư gia của ông ta và tấn công
ông ta.”

Trúng
phóc.

Lũ cớm ăn
tiền của lão ta đã ra tay. Giờ thì anh biết tại sao mấy gã này lại bám theo
anh. Đấy không phải là do anh là đối tượng tình nghi trong vụ mất tích của
Aimee. Đấy là do áp lực của Jake Wolf Lớn.

Tất
nhiên, kế hoạch diễn tiến không hoàn hảo lắm. Giờ họ sẽ bắt giữ anh.

Tay cớm
John Oates bập chiếc còng vào tay anh, rõ ràng có ý làm chiếc còng bấm vào da
anh. Myron nhìn gã cao hơn. Trông gã lúc này có vẻ hơi lo lắng, mắt láo liên.
Myron đoán đó là một dấu hiệu tốt.

Gã thấp
hơn túm chiếc còng để lôi anh trở lại đúng chiếc Chevy xám đã bám theo anh từ
lúc anh rời nhà. Gã đẩy Myron vào ghế sau, cố đập đầu anh vào cửa kính, nhưng
Myron đã chuẩn bị sẵn và cúi đầu né. Ở ghế trước, Myron phát hiện thấy một
chiếc máy ảnh có ống kính têlê, y như Win đã nói.

Hừm. Hai
tay cớm chụp ảnh, bám theo anh từ nhà, ngăn anh nói chuyện với Randy, còng tay
anh - Jake Lớn thì đang ngồi nhấm nháp nước quả.

Gã cao
hơn đứng phía ngoài và đi đi lại lại. Tất cả những chuyện này xảy ra hơi quá
nhanh đối với anh. Myron quyết định là anh có thể xử lý được vụ đấy. Tay cớm
thấp có bộ ria rậm và mái tóc xoăn màu đen trượt vào cái ghế cạnh Myron và cười
nhăn nhở.

“Tôi
thích ‘Rich Girl,’” Myron nói với gã. “Nhưng ‘Private Eyes’ thì - Ý tôi là, bài
hát đấy có vấn đề gì thế nhỉ? ‘Private eyes, they’re watching you.’ Ý tôi là,
chả lẽ tất cả các cặp mắt không dõi theo anh sao? Công chúng, cá nhân, gì gì đó
ấy?”

Cơn giận
của gã lùn bùng nổ nhanh hơn dự kiến. Gã phóng một cú đấm vào ổ bụng Myron.
Myron vẫn chuẩn bị sẵn. Một trong những điều Myron học được trong những năm qua
là cách đón nhận một cú đấm. Nó rất quan trọng nếu bạn sắp tham gia vào bất cứ
loại đối kháng thể chất nào. Trong những trận đánh thật, bạn hầu như luôn luôn
dính đòn, kể cả bạn có giỏi đến đâu. Cách bạn phản ứng về mặt tâm lý cũng quyết
định đến kết quả. Nếu bạn không biết mình trông chờ điều gì, bạn sẽ co rúm
người lại. Bạn trở nên quá đề phòng. Bạn để nỗi sợ hãi làm chủ mình.

Nếu cú
đấm hướng vào đầu, bạn cần phải đổi góc. Đừng để cú đấm hạ xuống vuông góc,
nhất là vào mũi. Ngay cả động tác nghiêng đầu đi tí chút cũng có thể giúp ích
được. Thay vì bốn khớp xương đập vào, có khi sẽ chỉ là hai hay một khớp thôi.
Điều đó tạo ra sự khác biệt rất lớn. Bạn cũng phải thả lỏng cơ thể, thỏai mái
đi. Bạn nên tránh cú đánh, cuộn mình theo cú đấm theo đúng nghĩa đen. Khi một
cú đấm nhắm vào ổ bụng của bạn, nhất là khi tay bạn lại bị còng ngoặt sau lưng,
bạn cần phải gồng cơ bụng lên, thay đổi vị trí và cúi gập người xuống nhờ thế
cú đấm sẽ không đánh mạnh vào dạ dày. Đó là điều Myron làm.

Cú đấm
không đau lắm. Nhưng Myron, để ý thấy sự lo lắng của gã cao hơn, đã diễn một
pha có thể khiến De Niro[56] cũng
phải chú ý.

[56] Robert De Niro và Martin Scorsese: Cặp bài trùng diễn viên - đạo
diễn nổi tiếng của Hollywood.

“Aarrrggggghhh!”

“Mẹ kiếp,
Joe,” gã cao nói, “anh đang làm cái quái gì thế hả?”

“Hắn chế
nhạo tôi!”

Myron vẫn
co quắp và giả như bị ngạt thở. Anh khò khè, anh nôn ọe, anh bắt đầu ho không
ngừng.

“Anh làm
hắn bị thương rồi, Joe!”

“Tôi chỉ
đánh gió hắn một phát thôi mà. Hắn sẽ không sao đâu.”

Myron ho
khạc thêm. Anh làm bộ như mình không thở nổi. Rồi anh thêm vào những cơn co
giật. Anh trợn ngược mắt lên và bắt đầu quằn quại như một con cá trên cầu tàu.

“Bình
tĩnh nào, chết tiệt!”

Myron thè
lưỡi ra, nôn ọe thêm. Ở đâu đó, một chuyên viên tuyển diễn viên đang bấm vội số
của Scorsese.

“Hắn đang
tắc thở đấy!”

“Thuốc!”
Myron lào phào.

“Gì cơ?”

“Không
thở được!”

“Chết
tiệt, tháo còng cho hắn đi!”

“Không
thở được!” Myron thở gấp và oằn người lên. “Thuốc trợ tim! Trong xe tôi!”

Gã cao
hơn mở cánh cửa ra. Gã giật chùm chìa khóa từ tay đồng nghiệp và mở khóa còng.
Myron tiếp tục co giật và trợn ngược mắt lên.

“Không
khí!”

Gã cao
hơn trợn tròn mắt. Myron có thể thấy gã đang nghĩ gì: Ngoài tầm kiểm soát.
Chuyện này đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát quá nhiều.

“Không
khí!”

Gã cao
bước tránh sang một bên. Myron lăn ra khỏi xe. Anh nhỏm dậy và chỉ về phía xe
mình. “Thuốc!”

“Đi đi,”
gã cao hơn nói.

Myron
chạy đến xe của mình. Hai gã cảnh sát, lặng người đi, chỉ nhìn theo. Myron đã
trông chờ điều đó. Họ chỉ đến đây để dọa anh. Họ không nghĩ sẽ bị cãi lời. Họ
chỉ là cảnh sát làng. Những công dân của vùng ngoại ô hạnh phúc này tuân lệnh
họ mà không dám hỏi han gì. Nhưng gã đàn ông này đã không cúi mình trước bọn họ.
Họ đã đánh mất sự bình tĩnh và hành hung một người. Điều này có thể đồng nghĩa
với rắc rối rất lớn. Cả hai chỉ muốn chuyện này kết thúc. Cả Myron cũng vậy.
Anh đã biết được điều anh cần biết - Jake Wolf Lớn đang sợ hãi và cố gắng giấu
diếm điều gì đó.

Vì vậy
khi Myron chạy tới xe mình, anh trượt vào ghế lái, cắm chìa khóa vào ổ, khởi
động và lái xe đi. Anh liếc qua gương chiếu hậu. Anh cá lợi thế đang thuộc về
mình, là hai gã cớm sẽ không đuổi theo anh.

Họ không
đuổi theo. Họ chỉ đứng đó.

Thực ra,
trông họ có vẻ nhẹ nhõm vì đã thả cho anh đi.

Anh phải
mỉm cười. Phải, giờ thì không còn nghi ngờ gì nữa.

Myron
Bolitar đã trở laaaại.

Báo cáo nội dung xấu