Trọng tử (Tập 2) - Chương 27 - Phần 1

Chương 27: Trở về

Gió tiên phiêu dật, linh cầm bay lượn, tiếng chuông trong
trẻo, tiếng nhạc uyển chuyển len lỏi giữa những đám mây mù, chui vào các khe
núi của mười hai ngọn núi Nam Hoa, có người đang thổi sáo, tiếng sáo vi vút bao
bọc những thân trúc tía như những tiếng ngâm nga khe khẽ. Đối diện với ngọn núi
cao nhất vẫn là cung điện hùng vĩ, những người lui tới đây vẫn là những khuôn
mặt vô cùng quen thuộc, thế nhưng có thứ gì đó đã thay đổi. Nam Hoa của hôm
qua, Nam Hoa của hôm nay, thời gian chỉ ngắn ngủi vậy thôi mà tựa như đã trải
qua mấy đời. Trọng Tử ngồi ôm gối trên tảng đá, ngắm những đám mây đủ màu sắc
trải dài trên nền trời, lòng trống rỗng, hụt hẫng, rõ ràng quen thuộc mà lại
như xa lạ, không sao có được cảm giác như xưa.

Thu hồi được Ma kiếm, khắp nơi trong Tiên môn đều hân hoan
chúc mừng, Trác Diệu của Thanh Hoa cung cùng các vị chưởng môn các phái Côn
Luân, Mao Sơn,… đều đã tới Nam Hoa phong để bàn bạc kế sách xử lý Ma kiếm. Nghe
kể lại chuyện của Sở Bất Phục, các chưởng môn đều thở dài, Mẫn Vân Trung vốn là
người hà khắc cũng chỉ trách cứ một câu: “Năm đó quả thực đã quá hồ đồ.” Nhưng
dù thế nào đi nữa, thu hồi được Ma kiếm một cách suôn sẻ như vậy là tốt rồi.
Song điều khiến mọi người vẫn còn kinh sợ chính là trong Tiên môn có gian tế.
Sự việc này vô cùng trọng đại bởi đệ tử Tiên môn rất đông, việc này ắt liên
quan tới nhiều người, Lạc Âm Phàm không truyền tin tức này ra ngoài, tránh rút
dây động rừng, chỉ lệnh cho các chưởng môn âm thầm điều tra.

Cung Khả Nhiên đã bỏ đi biệt xứ, không quay về Trường Sinh
cung nữa, từ đó về sau không ai biết tung tích của nàng ta.

Mấy hôm nay, Trọng Tử kỳ thực không lúc nào được yên tĩnh,
tuy Lạc Âm Phàm ngày nào cũng cùng các vị chưởng môn bàn bạc cách tịnh hóa Ma
kiếm, đến khuya mới quay về Tử Trúc phong nhưng Yên Chân Châu thỉnh thoảng lại
đưa một vài đệ tử tốt tính lên thăm nàng nên Trọng Tử có rất ít thời gian rảnh
rỗi để suy nghĩ những việc khác.

Mỗi khi màn đêm buông xuống, trong không gian vắng vẻ, cô
quanh, nàng lại giật mình tỉnh giấc, chẳng biết tại sao mỗi lần như thế mặt
nàng lại đẫm nước mắt, có điều không hề có ai ôm lấy nàng mà an ủi.

Vị tiên trưởng với y phục trắng như tuyết, mái tóc dài đen
nhánh, một Ma tôn trong trang phục đen như mực mái tóc đỏ rực như máu nở nụ
cười hiền hòa, đánh khúc cổ cầm Thương Hải du tiên đã ở một nơi rất xa rồi, từ
nay về sau người chỉ có thể xuất hiện trong trí nhớ của Trọng Tử mà thôi.

Tiểu Ma Xà ở bên cạnh bỗng cắn cắn góc áo Trọng Tử, nàng liền
chìa tay xoa đầu nó. Tất cả những chuyện xảy ra ở Vạn Kiếp cung tựa như một
giấc mơ, chỉ có lúc nào nhìn thấy con Tiểu Ma Xà này nàng mới thấy mọi thứ ở đó
là chân thật.

Chủ nhân đã mất, Tiểu Ma Xà liền đi theo nàng, bất luận thế
nào cũng không chịu rời nàng nửa bước. Hư Thiên Ma Xà vốn là ma thú vô cùng quý
hiếm và rất độc, rất nhiều đệ tử Tiên môn đã bị nó làm hại, Mẫn Vân Trung suýt
chút nữa đã rút kiếm chém chết nó, may mà Lạc Âm Phàm đã làm phép loại bỏ độc
tố của nó, Trọng Tử mới được mang nó về Nam Hoa. Thân là ma thú mà lại bị mất
răng nọc quý báu nhất đời, lúc mới tới Tử Trúc Phong, nó còn bị linh hạc dọa
cho sợ đến mức run rẩy, may mà linh hạc là tiên cầm nên không có ý đả thương
nó, chỉ có điều thỉnh thoảng nó lại dọa Tiểu Ma Xà một trận.

Cùng thấp bé, lại sống chung với nhau nên chúng cùng cảm thấy
vui vẻ.

Lúc này nó chẳng buồn bã gì, quấn lấy cánh tay nàng làm nũng,
nó đâu biết rằng, sau này nếu có một ngày phải rời xa Nam Hoa, rời xa nàng, nó
sẽ bị người ta ăn hiếp, ngộ nhỡ sau này nàng không còn bảo vệ được nó nữa thì
sẽ thế nào đây? Trọng Tử có chút đau lòng, vỗ vỗ đầu nó, nói: “Hai ngày nay mày
chạy đi đâu vậy? Có nhớ ta đã dặn dò gì không, nhất định không được rời khỏi Tử
Trúc Phong đâu đấy!”

Tiểu Ma Xà gật gật đầu. Trọng Tử mỉm cười. Nếu nó chạy lung
tung ra ngoài, bị bọn Văn Linh Chi bắt được, vung kiếm chém chết, Ngu Độ tuyệt
nhiên sẽ không truy cứu trách nhiệm. Tử Trúc Phong là nơi không ai dám tự ý
xông vào, ở lại nơi này, nó nhất định sẽ được an toàn.

“Trọng Tử!”

“Mộ sư thúc!”

Nhìn thấy có người tới, Tiểu Ma Xà lập tức ngoan ngoãn bò đi,
chơi một mình.

Mộ Ngọc mỉm cười, đi tới, ngồi xuống bên cạnh nàng. “Lần này
ngươi mang Ma kiếm về, coi như lập được công lớn, sư phụ ta đã đồng ý, ngươi
không cần phải tới Côn Luân thụ hình nữa.”

Trọng Tử cụp mắt, hồi lâu sau mới nói: “Có tới Côn Luân hay
không, kỳ thực đối với Trọng Tử không có gì quan trọng, tới đó có khi lại là chuyện
tốt.”

Mộ Ngọc lắc đầu. “Vạn Kiếp chết rồi, sư thúc biết ngươi rất
khổ tâm, nhưng Vạn Kiếp làm vậy là muốn ngươi lấy công chuộc tội, để ngươi được
ở lại Nam Hoa, không phải tới Côn Luân chịu khổ cực, nếu không, những việc hắn
đã làm cho ngươi chẳng phải đều uổng công sao?”

Trọng Tử sững người trong giây lát.

Mộ Ngọc vòng tay ôm lấy nàng. “Còn có rất nhiều người nhớ
thương ngươi, quan tâm đến ngươi, chẳng hạn như Mộ sư thúc đây, ngươi không thể
xem thường mà từ bỏ tất cả, biết không?”

Trọng Tử thấy lòng ấm áp, thấp giọng nói: “Trọng Tử biết sai
rồi, Mộ sư thúc đừng lo lắng!”

Mộ Ngọc đột nhiên nghĩ tới một chuyện, nói: “Tần Kha đã nhiều
lần cầu xin cho ngươi nên bị chưởng giáo cấm túc ở Ngọc Thần Phong. Ta đã nói
chuyện của ngươi cho cậu ta biết, lúc nào rảnh rỗi, ngươi nên đến thăm cậu ta.”

Chẳng trách từ lúc về đây, nàng vẫn chưa thấy mặt Tần Kha.
Trọng Tử bừng tỉnh, nghĩ đến hắn vì cầu xin cho nàng mà bị phạt, nàng trở về
đây đã mấy ngày rồi mà vẫn chưa tới thăm hỏi hắn, thấy áy náy vô cùng, vội gật
đầu.

“Bất luận ngươi có chịu bao nhiêu nỗi oan ức, bao nhiêu buồn
đau thì vẫn luôn có người tin tưởng ngươi, yêu mến ngươi.” Đại thúc nói đúng,
nàng không chỉ có một mình, nàng không hề cô đơn. Đại thúc đánh đổi cả tính
mệnh của người để đổi lại cơ hội cho nàng quay trở về, nàng tuyệt đối không thể
phụ tâm ý của người, tuyệt đối sẽ không dễ dàng rời bỏ Nam Hoa.

Có lẽ việc bàn bạc để tìm cách tịnh hóa Ma kiếm đã có kết
quả, hôm nay Lạc Âm Phàm trở về Tử Trúc phong rất sớm, Trọng Tử lại vào đại
điện hầu hạ chàng, đứng ở bên án mài mực. Gần đây, nàng không luyện Linh đài ấn
nữa, ít nói hơn trước rất nhiều. Lạc Âm Phàm biết rõ tính cách của tiểu đồ đệ,
cái chết của Sở Bất Phục đã khiến tinh thần nàng sa sút, trong khoảng thời gian
ngắn nàng sẽ khó chấp nhận được nên chàng cũng không nói với nàng điều gì.

“Sư phụ, Tiểu Ma Xà thích đi chơi lung tung, đệ tử lo lắng
con nghê trấn thủ Tử Trúc phong sẽ làm nó bị thương.”

“Không đâu!”

Nghĩ là chàng đã dặn dò con nghê rồi nên Trọng Tử chỉ “ừm”
một tiếng, lát sau lại nói: “Sư phụ, nếu đúng như những gì đại thúc nói thì đệ
tử có mối quan hệ với Ma tôn Nghịch Luân, phải làm thế nào bây giờ?”

Lạc Âm Phàm cũng muốn nhắc tới chuyện này từ lâu, nghe nàng
nói vậy thì bảo: “Sẽ không thế đâu!”

Trọng Tử cúi đầu. Chàng nói là: “Sẽ không thế đâu!” chứ không
phải là: “Đừng sợ!”

Lạc Âm Phàm đặt bút xuống, nhìn nàng. “Sở Bất Phục vì sư môn
mà nhập ma, về tình thì có thể thương xót, nhưng nếu không phải hắn sai một ly
đi một dặm thì Ma kiếm sẽ không có cơ hội tồn tại đến tận ngày hôm nay, vì sư
môn mà không quan tâm đến sự an nguy của bách tính, quả thật là một sai lầm
nghiêm trọng. Những năm gần đây hắn đã bị ma khí làm cho rối loạn tâm thần, tàn
sát vô số sinh linh vô tội, hôm nay có thể quay đầu bù đắp lại những sai lầm,
thực là quý báu. Mấy nghìn năm sau, linh khí trời đất tự nhiên sẽ tập hợp lại,
tái sinh vô số linh thể mới, vạn vật vốn không có “sinh tử”, ngươi càng không
nên phụ nỗi khổ tâm của hắn.”

Người người đều gọi hắn là Ma tôn Vạn Kiếp, chỉ có chàng là
vẫn nhớ tới cái tên Sở Bất Phục. Trọng Tử thấp giọng nói: “Tu vi của đệ tử còn
thấp kém, những đạo lý này mặc dù đệ tử hiểu thấu nhưng vẫn không thể nghĩ
thông suốt, đại thúc là bị người khác ép buộc.”

Lạc Âm Phàm cau mày. Sở Bất Phục vừa chết, kẻ đứng sau giật
dây kia nhất định sẽ hành sự thận trọng hơn, tiên giới rộng lớn, môn đồ đông
đúc, nếu có điều tra thì e cũng không thu được kết quả gì, may mà lúc này kẻ đó
không dám có bất kỳ hành động thiếu suy nghĩ nào, xem chừng chuyện này phải dần
dần điều tra may ra mới thu được chút kết quả. Trước mắt Nghịch Luân kiếm sẽ
được tịnh hóa, do lo sợ đối phương mượn tay tiểu đồ đệ để tác oai tác quái một
lần nữa, Lạc Âm Phàm đã đích thân thiết lập kết giới ở Tử Trúc phong một cách
nghiêm mật, như vậy, có bất cứ chuyện gì xảy ra thì chàng cũng nắm bắt được kịp
thời.

“Chuyện của Sở Bất Phục, vi sư và chưởng giáo sẽ tiến hành
điều tra. Mấy ngày tới, ngươi nên ít ra khỏi Tử Trúc phong, nếu muốn đi đâu,
phải gọi Mộ Ngọc đi cùng, còn những chuyện khác thì đừng suy nghĩ nhiều làm
gì.”

Trọng Tử vâng lời, nhìn thấy chàng giơ tay lên, nàng liền
mang chén đi rót trà rồi lại phi như bay tới, đặt chén trà nóng hổi xuống án,
trước mặt chàng, sau đó đứng lùi ra xa. Lạc Âm Phàm nâng chén trà lên, dặn dò
nàng: “À, Trác thiếu cung chủ của Thanh Hoa cung đã vô cùng tận tâm, gặp Trác
thiếu cung chủ, ngươi nhớ phải cảm tạ cậu ta đấy!”

Trác Hạo quả nhiên đang đứng chờ ở dưới chân núi Tử Trúc,
hàng lông mày lưỡi mác nhướng lên đầy vẻ hứng khởi, đôi môi khẽ mím lại, trên
người không còn khoác bộ y phục chim công lòe loẹt nữa, thay vào đó là bộ y
phục trắng tựa tuyết, làm tôn lên nước da trắng mịn, trong tay còn cầm một
chiếc quạt màu trắng phe phẩy, trong nét phong lưu, phóng khoáng lại toát ra
khí khái anh hào hừng hực. Nhìn thấy Trọng Tử, hắn lập tức gập cây quạt lại,
cười vui vẻ, chào nàng: “Ta vốn định tới thăm nàng lâu rồi nhưng lại bị phụ
thân phái đi đón cô cô, hôm nay mới tới đây được. Muội muội của ta… nàng không
bị thương ở đâu chứ?”

Trọng Tử khách sáo hành lễ rồi nói: “Muội không sao, vất vả
cho sư huynh phải lo lắng rồi.”

Trác Hạo bỗng cau mày, nói: “Nàng xem này!”

Rõ ràng đang là ban ngày, vậy mà bầu trời lại tối sầm, trong
chốc lát, trên đầu xuất hiện vô số sao sáng! Những ngôi sao màu xanh nhạt, nhỏ
tí xíu, vô cùng xinh đẹp, lấp lánh in trên nền trời nhưng không hề chói mắt.
Lúc đầu chúng chầm chậm di chuyển trên đầu nàng, sau đó, như có lực hút vô
hình, chúng cứ thế thi nhau rơi xuống. Cơn mưa sao băng rải khắp nền trời như
những đóa dương liễu bay trong gió, lại giống như những con đom đóm lập lòe
giữa đêm hè, vô cùng diễm lệ, mộng mơ.

“Đây là trò ảo thuật gì vậy?” Trọng Tử ngửa mặt ngắm nhìn đến
đờ cả người.

“Ảo thuật á? Đây chính là sát chiêu tuyệt kỹ nổi danh của
Thanh Hoa cung chúng ta, có tên là Hải chi diễm.”

Trọng Tử vô cùng ngạc nhiên, thích thú, nói: “Thật sao? Sư
huynh làm lại lần nữa cho muội xem đi!”

Trác Hạo bật cười. “Nàng coi đây là cái gì vậy? Sát chiêu một
khi không khống chế được thì sẽ đả thương người khác, ta vừa mới luyện thành
sát chiêu này, lần này có thể sử dụng cho nàng xem đã là cố gắng lắm rồi.” Thấy
vẻ mặt thất vọng của Trọng Tử, Trác Hạo liền cầm lấy tay nàng, dịu dàng nói:
“Đợi khi nào ta luyện thành thục chiêu này rồi, ngày nào ta cũng làm cho nàng
xem, được không?”

Trọng Tử vội vã muốn rụt tay về. “Trác sư huynh, muội nghe sư
phụ kể lại rồi, thật lòng cảm ơn huynh…”

“Nàng bình yên trở về thế này là tốt rồi.” Trác Hạo ngắt lời
Trọng Tử, siết chặt bàn tay nhỏ bé của nàng rồi nói: “Từ lúc nàng bị Vạn Kiếp
tiền bối bắt đi, ta ăn không ngon, ngủ không yên, thật sự sợ hãi, sống trên đời
hơn hai mươi năm nay, đây là lần đầu tiên ta cảm thấy căng thẳng đến vậy, lẽ
nào tất cả những điều đó chỉ đổi lại một câu nói khách khí của nàng thôi sao?”

Những lời nói của Trác Hạo vô cùng chân thành và tha thiết,
Trọng Tử im lặng trong giây lát rồi nói: “Sư huynh đã hao tâm tổn trí rồi.”

Trác Hạo lại xòe quạt, ngăn cách khuôn mặt của hai người họ
nhưng một tay vẫn cầm tay nàng. “Đúng là ta đã phải hao tổn tâm trí, nói không
chừng sau này lúc tiểu nương tử bắt nạt ta, sẽ nể tình điểm tốt này của ta mà
hạ thủ lưu tình chăng?”

Trái ngược với ánh mắt hóm hỉnh của hắn, Trọng Tử vô cùng
hoảng hốt, cố gắng giằng tay ra. Trác Hạo thấy thế thì càng thích thú, nói:
“Nghe nói gần đây nàng không hề rời khỏi Tử Trúc phong, như thế thật khó tránh
khỏi buồn bực trong lòng, để ta dẫn nàng đi thăm thú đây đó cho khuây khỏa
nhé!”

Trọng Tử vội nói: “Sư phụ đã dặn muội không được tự ý đi chơi
lung tung.”

“Ban ngày có rất nhiều người, lại có ta ở đây, nàng sợ gì
chứ?” Trác Hạo dường như hiểu nàng đang lo lắng điều gì, liền an ủi: “Chuyện
của Vạn Kiếp tiền bối ta đã nghe phụ thân ta kể lại rồi, không ngờ tiền bối lại
sai một ly đi một dặm khiến mọi người hiểu lầm bao năm qua. Nàng đừng đau buồn
nữa, sau này điều tra ra kẻ đứng sau giật dây rồi, chúng ta nhất định sẽ báo
thù cho tiền bối.”

Hắn gập cây quạt lại, dịu dàng nói: “Đáng hận nhất là bọn họ
lại xử oan cho nàng, may mà chân tướng sự việc đã rõ ràng, nếu nàng ở Thanh Hoa
cung, ta tuyệt đối sẽ không để nàng phải chịu bất kỳ nỗi oan khuất nào.”

Trọng Tử kinh ngạc nói: “Trác sư huynh, muội…”

Trác Hạo cầm cây quạt, nâng cằm nàng lên, nói: “Sư huynh ư?”

Trọng Tử nói: “Hôm nay muội gặp huynh là để nói lời cảm tạ,
muội… tuyệt đối sẽ không bao giờ rời khỏi Nam Hoa.”

Trác Hạo sửng sốt giây lát rồi cau mày nói: “Nàng vẫn còn suy
nghĩ về sát khí trời sinh sao? Đó cũng không phải lỗi của nàng, nàng đừng nghe
bọn họ nói linh tinh. Trác Hạo ca ca thực sự không quan tâm tới chuyện này
đâu.”

Trọng Tử nói: “Kẻ đứng sau giật dây đã để mắt tới muội rồi, y
không thể bỏ qua dễ dàng như vậy được, muội đã quyết định ở lại Tử Trúc phong
phụng dưỡng sư phụ, không muốn gây ra thêm bất cứ chuyện gì nữa.”

Trác Hạo bật cười, nói: “Toàn những lời ngốc nghếch, đâu có
đồ đệ nào vĩnh viễn theo hầu sư phụ! Huống chi nàng đến Thanh Hoa cung chắc
chắn sẽ an toàn hơn so với ở lại Nam Hoa phong nhiều. Chẳng lẽ nàng sợ phụ thân
ta có thành kiến với nàng sao? Việc này ta đã bẩm báo trước với phụ thân ta
rồi, người lúc nào cũng quý mến nàng, chỉ cần nàng đồng ý, ta sẽ nghĩ cách giúp
nàng.”

Trọng Tử một mực lắc đầu.

Trác Hạo thở dài, kéo nàng lại gần hơn. “Trác Hạo ca ca đối
xử với nàng như thế nào, nàng còn chưa chịu tin sao?”

Sao lại không tin chứ? Hắn đã liều mạng che chở, bảo vệ nàng,
chỉ vì nghĩ cách cứu nàng mà ngay cả lúc thương tích đầy mình hắn vẫn cố gắng
cùng mọi người tác chiến. Với thân phận của mình, hắn chẳng cần phải đối xử quá
tốt với nàng như vậy. Hắn làm vậy, cho dù là ai cũng cảm thấy vô cùng cảm động.
Thế nhưng con người luôn không thể chiến thắng bản thân mình. Trọng Tử đột
nhiên cố hết sức giằng tay ra, lùi lại hai bước.

Trác Hạo bối rối, xoay người lại, cười nói: “Mẫn sư muội?”

Mẫn Tố Thu vốn tới tìm hắn, nhìn thấy cảnh hắn và Trọng Tử
tay trong tay thì lập tức cụp mắt, nói: “Trác Hạo ca ca, muội đi khắp nơi tìm
huynh mà không thấy, hóa ra huynh ở chỗ này, vừa rồi Trác bá bá cho gọi huynh
đấy.”

Ở trước mặt Mẫn Tố Thu, Trọng Tử không tiện nói nhiều.

Nghe nói phụ thân đang tìm, Trác Hạo không thể nán lại thêm
nữa, quay sang dặn dò Trọng Tử: “Ta đi gặp phụ thân trước đã, ngày mai sẽ trở
lại thăm nàng. Nàng đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa nhé!”

Nhìn theo bóng dáng của hắn và Mẫn Tố Thu, Trọng Tử đứng ngơ
ngác hồi lâu, chợt nhớ tới lời Mộ Ngọc, thầm nghĩ chi bằng nhân lúc ban ngày có
nhiều người thì tranh thủ đi thăm Tần Kha một chuyến. Vì vậy, nàng vội vã quay
về Trọng Hoa cung xin phép Lạc Âm Phàm rồi ngự Tinh Xán bay đến Ngọc Thần
phong.

Ngọc Thần phong là nơi Ngu Độ tu hành năm xưa, những tán cây
cổ thụ che kín bầu trời, thậm chí có cây còn cao đến mười mấy trượng, những
cành cây khô chĩa ra, đan kín trên nền trời, trông rộng như một cây cầu dài,
người ta có thể bước đi trên đó.

Những đám mây đủ sắc màu dưới lòng bàn chân lững lờ trôi, từ
đằng xa có một tên đệ tử Tiên môn ngự kiếm bay tới. Trọng Tử bay đi bay lại
Ngọc Thần phong mấy vòng nhưng vẫn không dám tự ý xông vào, đúng lúc nàng đang
buồn bực thì một giọng nói quen thuộc cất lên: “Muội còn do dự đến khi nào
nữa?”

Nàng cúi nhìn, một bóng áo trắng đang đứng trên ngọn một cây
cổ thụ, dưới chân là những phiến lá phiêu dật trong gió như những con sóng biếc
cuồn cuộn vỗ bờ. Trọng Tử bay xuống phía dưới, mừng rỡ nói: “Sao huynh biết
muội tới?”

Tần Kha không đáp, đảo mắt nhìn nàng từ đầu tới chân rồi nói:
“Trở về là tốt rồi, muội nhớ nghe lời tôn giả dạy bảo, đừng có chạy đi chơi
lung tung nữa đấy!”

Nghĩ là Tần Kha đã nghe Mộ Ngọc kể lại chuyện Tiên môn có
gian tế, Trọng Tử gật đầu, nói: “Sư huynh ở Ngọc Thần phong một mình, cũng phải
hết sức cẩn trọng mới được.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.