Kiếm Thần Nhất Tiếu - Chương 17 phần 2
- Ngươi cho là trong đó lại có thùng gỗ nữa sao? Ngươi cho ngươi là Thiên
Lý Nhãn hay Gia Cát sống lại đấy sao? - Bà chủ hỏi.
- Làm sao bà biết tôi cho là trong đó có thùng gỗ? - Gã ăn mày hỏi.
- Bởi vì ta cũng ngu giống như ngươi. - Bà chủ nói.
Bà chủ nói mình ngu là có lý do, bởi vì bà ta đã thấy những người trong xe
bước ra là ai. Không phải là những người mặc áo đen. Không phải là những người
mặc kình trang, mà là những thiếu nữ phong tư kiều diễm. Bốn cô thiếu nữ, hai
cô hai tay cầm hai cây đuốc, một cô hai tay ôm một bộ y phục trắng toát, còn
một cô hai tay ôm một tấm khăn tắm. Bốn cô vừa vào trong lều, cổ xe ngựa lập
tức chạy đi. Còn căn lều thì sáng rực lên. Bất cứ căn lều nào, có bốn cây đuốc
để bốn góc, đều phải sáng rực rỡ lên, huống gì một căn lều trắng toát như vậy.
- Ta biết đám người này lại đây làm gì. - Gã ăn mày dở giọng tự đắc nói.
- Ngươi biết? Ngươi biết thật sao? - Bà chủ hỏi.
- Tôi biết, tôi biết thật mà.
- Bọn họ lại đây làm gì?
- Bọn họ lại đây dựng buồng tắm lên.
Bà chủ đưa tay lên, tính gõ vào đầu gã ăn mày, nhưng bàn tay bà ta không gõ
vào đầu của gã, không phải vì gã tránh né, mà là bà ta bỗng hiểu ra, bà ta hiểu
ra không phải gã ăn mày đang trêu chọc mình. Những người này quả thật đến đây
để làm buồng tắm. Vì vậy bà ta mở to mắt
ra, mở to miệng ra hỏi:
- Y quả thật là Tây Môn Xuy Tuyết sao?
- Nói thừa, trừ Tây Môn Xuy Tuyết ra, còn ai không nói không rằng xông
thẳng vào Hoàng Thạch Trấn như vậy? - Gã ăn mày nói.
- Đúng, trừ Tây Môn Xuy Tuyết ra, còn ai thích sạch sẽ, không chịu ở trong
khách sạn hào hoa duy nhất của Hoàng Thạch Trấn do ta làm chủ này? - Ông chủ
tiệm tạp hóa bỗng nhiên biến thành thông minh hẳn ra.
- Đến Hoàng Thạch Trấn, ăn hết một ngày bụi cát, trừ Tây Môn Xuy Tuyết ra,
còn ai nghĩ đến chuyện tắm rửa, thay đổi y phục? - Gã ăn mày càng lộ vẻ đắc ý.
Cặp lông mày của bà chủ bỗng cau lại.
- Sao vậy bà? - Gã ăn mày hỏi.
- Còn làm sao! Ngươi không thấy Tây Môn Xuy Tuyết đem bao nhiêu người đó
lại Hoàng Thạch Trấn sao?
Gã ăn mày bật cười, y nói:
- Bà yên tâm, Tây Môn Xuy Tuyết mà ỷ đông người thủ thắng, y chẳng phải là
Tây Môn Xuy Tuyết đâu. Tây Môn Xuy Tuyết mà là Tây Môn Xuy Tuyết, bởi vì trước
giờ y chỉ hành động có một mình.
- Nhưng mấy tên mặc áo đen ngươi giải thích sao đây?
- Những tên đó chỉ là nô bộc hầu hạ y thôi.
Về phương diện đó, Tây Môn Xuy Tuyết là một tên công tử hào hoa, không phải
là một tay kiếm hiệp. Do đó, cặp lông mày của bà chủ lại dương ra thoải mái.
Bọn người mặc áo đen quả nhiên lại đây dựng phòng tắm cho Tây Môn Xuy Tuyết,
bởi vì sau khi mọi chuyện đã được thu xếp ổn thỏa, Tây Môn Xuy Tuyết bèn đứng
dậy bước vào lều.
- Chúng ta đi thôi. Ông chủ tạp hóa thấy Tây Môn Xuy Tuyết bước vào lều,
bèn quay lưng lại tính về tiệm.
- Đi? Các ngươi muốn đi thì đi trước đi. - Bà chủ nói.
- Tại sao? Không lẽ bà muốn nhìn trộm Tây Môn Xuy Tuyết tắm? - Gã ăn mày mở
to cặp mắt lên hỏi.
- Ngươi thông minh thật. - Bà chủ cười nói: - Đoán một cái là trúng ngay.
- Tắm rửa có gì mà coi? - Ông chủ tiệm tạp hóa hỏi:
- Người khác tắm thì chẳng có gì, một tay kiếm khách như Tây Môn Xuy Tuyết
tắm thì lại là quang cảnh rất thú vị. - Ông chủ tiệm tạp hóa chau mày một cái,
quay người bỏ đi.
- Chờ một chút. - Gã ăn mày bỗng nhiên nói.
- Sao? Không lẽ ngươi cũng muốn xem trộm Tây Môn Xuy Tuyết tắm?
- Ha, ngươi nghe thử. - Gã ăn mày nói.
Tiếng vó ngựa, một người đang cưỡi ngựa lại. Ông chủ tiệm tạp hóa nhìn nhìn
gã ăn mày, gã ăn mày nhìn nhìn bà chủ, bà chủ nhìn nhìn ông chủ tiệm tạp hóa.
Cũng không trách bọn họ nhìn nhau, lều đã dựng lên đàng hoàng, buồng tắm chuẩn
bị xong xuôi, y phục đem lại đầy đủ, bốn cô thị tỳ cũng đã lại, người kỵ sĩ này
còn lại đây làm gì nữa?
Chẳng mấy chốc, đã thấy ngựa phi lại, đã thấy kỵ sĩ trên lưng ngựa. Người
cưỡi ngựa không phải là một đại hán mặc áo đen, mà là một thiếu nữ mặc áo hoa
sặc sỡ. Cô thiếu nữ này cho ngựa chạy lại gần lều, nhảy xuống ngựa, xông vào
trong. Nàng ta chỉ vào một chốc lát, đã chạy trở ra. Lúc trở ra, nàng ta không
nhảy lên ngựa, mà lại kéo cương ngựa sải bước đi về hướng bọn bà chủ đang đứng.
- Khách hàng của bà đang lại đó. - Gã ăn mày nói với bà chủ.
- Khách hàng gì?
- Căn phòng rách nát sau tiệm của bà, hôm nay có người lại tá túc rồi đó.
- Sao ngươi biết?
- Bà không thấy cô ta bước vào lều lập tức trở ra sao? Nhất định là cô ta
xin ở tạm một góc lều của Tây Môn Xuy Tuyết, nhưng bị y đuổi ra. Tây Môn Xuy
Tuyết nhất định đã lùa cô ta qua cái khách sạn hào hoa có một không hai ở Hoàng
Thạch Trấn này.
- Từ lúc ngươi gặp Tây Môn Xuy Tuyết tới giờ, y nói với ngươi được mấy
tiếng? - Ông chủ tiệm tạp hóa hỏi.
- Không một câu nào.
- Vậy ngươi cho rằng Tây Môn Xuy Tuyết sẽ phí hơi sức ra nói cho cô ta biết
cái khách sạn hào hoa của ta sao? - Gã ăn mày gãi đầu mấy cái, nói:
- Không đẩy cô ta qua đó cũng không đúng, Hoàng Thạch Trấn cũng chỉ có một
cái khách sạn đó, nếu cô ta muốn ở qua đêm, nhất định hôm nay ông sẽ có khách
hàng.
Ông chủ tiệm tạp hóa không trả lời y, vì thiếu nữ đã đến sát bọn họ.
- Tính ở trọ phải không? - Gã ăn mày vừa thấy cô thiếu nữ xinh đẹp đã sáng
rỡ cặp mắt lên.
- Đúng vậy, chẳng qua, đó chỉ là chuyện thứ hai.
- Tôi biết chuyện thứ nhất của cô là chuyện gì. - Gã ăn mày càng cười tươi
rói.
- Ngươi biết thật sao?
- Dĩ nhiên, người đi tìm chỗ ở trọ, thường thường là những kẻ đã đi một
đoạn đường thật xa, trong bụng nhất định là đói meo, chuyện đầu tiên của họ là
muốn ăn cái gì trước đã, do đó chuyện thứ nhất của cô nhất định là muốn biết
nơi nào có đồ ăn, đúng vậy không?
- Sai rồi.
- Sao?
- Thứ nhất, ta có muốn ăn, cũng chỉ ăn đồ ta nấu, thứ hai, trước khi ta lại
đây, ta đã ăn no nê rồi.
- Vậy thì chuyện thứ nhất của cô là chuyện gì?
- Ta lại đây chuyển lời.
- Chuyển lời? Chuyển lời của ai?
- Chuyển lời giùm cho Tây Môn Xuy Tuyết.
Gã ăn mày nói không ra lời, y chỉ há hốc mồm ra.
- Y muốn cô chuyển lời gì? - Bà chủ mở miệng hỏi.
- Vừa rồi ta vào lều, bà biết y nói gì không?
- Nói gì? - Gã ăn mày hỏi.
- Y nói: Đi chỗ khác.
- Vậy thì cô bỏ lại đây, y có chuyển lời gì đâu. - Gã ăn mày nói.
- Có.
- Có? Tôi không hiểu. - Gã ăn mày gãi đầu.
- Ngươi hiểu bây giờ đây. Bởi vì y nói đi chỗ khác, không phải là nói ta đi
chỗ khác, mà là nói các người đi chỗ khác.
- Làm sao cô biết y không phải nói cô đi chỗ khác? Làm sao y biết bọn tôi
mà nói đi chỗ khác, cô vào lều của y cơ mà?
- Đúng vậy, có điều, ta vào lều không có chuyện gì sai, người coi trộm kẻ
khác tắm mới là sai.
Cô Thiêu nữ nhìn bà chủ nói:
- Y muốn chuyển lời lại các người, tuy chỉ nói là đi chỗ khác, nhưng ý tứ
trong ba chữ đó cũng có nghĩa là, muốn ta lại đây nói với các người, đừng đi
nhìn trộm người đang tắm.
- Cô là gì của y? - Bà chủ hỏi: - Cô là con giun trong bụng của y sao? Nếu
không, sao cô biết ý của y ra sao?
- Dĩ nhiên là ta biết.
- Tại sao?
- Bởi vì ta là bạn của y, Tây Môn Xuy Tuyết trước giờ chưa hề đuổi bạn bè.
Bà chủ không nói gì nữa, ông chủ tiệm tạp hóa và gã ăn mày không nói gì
nữa. Sau khi nhìn thấy tấm giấy màu đỏ đề giá tiền trong căn phòng gỗ nhỏ xíu
đó, cô thiếu nữ nói với bà chủ:
- Ta sẽ trọ ở đây, bà muốn giao tiền trước phải không?
- Dĩ nhiên. - Gã ăn mày nói.
- Ta không hỏi ngươi, rốt cuộc ai là chủ nơi đây?
Gã ăn mày câm miệng lại. Bà chủ nhận năm chục đồng xong, đưa mắt ra hiệu
cho gã ăn mày, quay người đi ra khỏi phòng.
- Chờ một chút. Thiếu nữ gọi.
- Sao? Không lẽ còn muốn chuyển lời cho Tây Môn Xuy Tuyết nữa sao?
- Kỳ quái, sao bà biết hay thế?
... Có phải thật là lời của Tây Môn Xuy Tuyết không? Gã ăn mày bất giác gãi
đầu liền liền, nói:
- Có phải cô nói, cô vào lều, y chỉ nói có ba chữ đi chỗ khác với cô không?
- Đúng vậy, nhưng ba chữ đó, bao gồm biết bao là ý nghĩa, ngươi có hiểu
không?
- Làm sao tôi hiểu được? Tôi nhận thấy cô quả thật là người vô lý cực kỳ.
- Bây giờ ngươi mới biết sao? Ngươi biết ta tên gì không? Tên ta là Ngưu
Nhục Thang, cái tên đã đủ vô lý quá đi rồi phải không?
Gã ăn mày không nói gì nữa.
- Ngươi nghe đây, Tây Môn Xuy Tuyết nói rằng, những người trong trấn này,
ngày mai lúc mặt trời mọc, mọi người ai ai cũng phải thay phiên nhau lại lều
của y, y có chuyện muốn hỏi từng người.
- Y cho mình là ai? Hoàng đế sao? - Gã ăn mày hỏi.
- Đúng vậy, bây giờ y là hoàng đế của cái tiểu trấn này. - Ngưu Nhục Thang
nói.
- Còn như bọn ta không lại thì sao? - Bà chủ hỏi.
- Không lại? Không lại cũng được, chẳng qua, nếu không lại, chỉ sợ sau này
không qua không lại được nữa thôi.
- Tại sao?
- Người không có chân, làm sao đi đứng?
Ánh mặt trời làm cho bụi cát càng chói mắt. Ánh mặt trời cũng làm cho căn
lều ngoài Hoàng Thạch Trấn chiếu rực rỡ cả lên, phía trước lều vén lên một
khoảng trống, có thể nhìn vào thấy một cái bàn, bên cạnh bàn có hai người đang
ngồi.
Một người gương mặt lạnh lẽo là Tây Môn Xuy Tuyết, người kia mặt mày sáng
rỡ tươi cười trông thật xinh đẹp là Ngưu Nhục Thang. Trên bàn có đồ ăn, đồ ăn
điểm tâm. Trên bàn cũng có rượu, rượu mạnh. Ngưu Nhục Thang đưa ngón tay chỉ
một bóng người đang đi từ Hoàng Thạch Trấn lại, nói:
- Đến rồi! Đến rồi.
Gương mặt của Tây Môn Xuy Tuyết vẫn lạnh lẽo không một tí biểu tình. Ngưu
Nhục Thang hình như không để ý đến cái vẻ lạnh lẽo đó, nàng ta vẫn cất giọng
thánh thót nói:
- Hôm qua tôi tự một mình chủ trương, bảo tất cả mọi người trong Hoàng
Thạch trấn lại đây, ông xem, bây giờ người thứ nhất đã lại rồi đó.
Tây Môn Xuy Tuyết vẫn còn chưa mở miệng. Cử động duy nhất của y là bàn tay
từ từ đưa ly rượu lên miệng nhấp nhấp.
- Bọn họ lại đây rồi, tôi sẽ đại biểu ông, hỏi bọn họ tin tức của Lục Tiểu
Phụng đang ở đâu, ông xem có được không?
Vẫn còn chưa mở miệng.
- Chẳng qua tôi phải nói trước, những lời tôi sẽ nói đây, đều là ý kiến của
ông, nếu có chuyện gì xung đột, bọn họ muốn dở trò gì ra, thì ông phải lãnh
chuyện đó mới xong đấy.
Tây Môn Xuy Tuyết vẫn còn chưa nói gì, ánh mắt lạnh lẽo của y đang nhìn
người bước vào lều.
- Ai lại đó? - Ngưu Nhục Thang hỏi.
Người này nhìn Tây Môn Xuy Tuyết, vừa chạm vào cặp mắt lạnh như hai mũi tên
của y, lập tức vội vã nhìn qua Ngưu Nhục Thang ở bên kia.
- Tôi họ Triệu, tên là Triệu Hạt Tử.
- Cặp mắt ngươi không mù, tại sao lại tên là Triệu Hạt Tử?
- Chuyện này vô lý sao? Cũng giống cô nương thôi, cô không có mùi canh thịt
bò gì, cũng chẳng có vẻ là tô canh nóng hổi, tại sao lại gọi là Ngưu Nhục
Thang?
- A, cái miệng của ngươi thật đáo để, ta chẳng đấu khẩu với ngươi, bây giờ
ta hỏi ngươi, ngươi nghe cho rõ đây, ta hỏi ngươi câu nào, không phải là ta
nói, mà là cái vị Tây Môn Xuy Tuyết đại hiệp này nói đấy, ngươi phải thật thà
trả lời, nếu không, hừ hừ, nếu tên ngươi cũng giống như người của ngươi thì
không hay lắm đâu đấy.
- Cô nương muốn hỏi chuyện gì?
- Không phải ta hỏi, vị Tây Môn đại hiệp này muốn hỏi.
- Vâng.
- Được, ta hỏi ngươi, ngươi gặp qua Lục Tiểu Phụng chưa?
- Có gặp.
- Ở đâu?
- Ở đây, ở Hoàng Thạch Trấn.
- Được, y đang ở đâu?
- Chết rồi.
- Chết rồi?
Ngưu Nhục Thang mở to cặp mắt ra, há hốc mồm ra. Nhưng Tây Môn Xuy Tuyết
chẳng có tí biểu tình gì.
- Ngươi không gạt ta đấy chứ? - Giọng nói của Ngưu Nhục Thang có vẻ run
rẩy.
- Nếu cô không tin, cô thử hỏi những người lại sau.
- Dĩ nhiên là ta không tin. - Ngưu Nhục Thang nói:
- Ai mà tin Lục Tiểu Phụng chết được? Ông có tin không?
Ngưu Nhục Thang nhìn Tây Môn Xuy Tuyết, lấy giọng run rẩy ra hỏi lại:
- Ông có tin không?
Tây Môn Xuy Tuyết không trả lời, ánh mắt của y đang nhìn chăm chú vào một
người nữa đang bước vào. Người này là gã ăn mày. Sau đó là ông chủ tiệm tạp
hóa, sau đó là bà chủ. Bọn họ nói qua nói lại cũng đều nói rằng:
- Lục Tiểu Phụng chết rồi. Ngưu Nhục
Thang có tin không?
- Tôi không tin, còn có một
người nữa, nếu y cũng nói Lục Tiểu Phụng chết rồi, không chừng tôi còn tin.
- Ai? - Bà chủ trước khi ra
còn hỏi.
- Sa đại hộ.
Sa đại hộ không lại, chỉ có
một đứa ở trong nhà của y lại. Đứa ở trình lên tấm thiệp đại khái nói ngưỡng mộ
đại danh của Tây Môn Xuy Tuyết, muốn mời y lại ăn cơm tối nay. Ngưu Nhục Thang
xem xong tấm thiệp nói gì, vừa tức giận vừa nóng nảy, bỗng nhiên nàng ta lấy
trong người ra ba cái đồng hồ cát. Nàng ta đặt ba cái đồng hồ cát trên bàn, nói
với đứa ở:
- Ngươi thấy ba cái đồng hồ
cát này chứ?
Đứa ở gật đầu.
- Cái đầu tiên, cát rớt xuống
hết phía dưới, là lúc ngươi về tới chỗ Sa đại hộ, ngươi hiểu chưa?
Đứa ở gật đầu.
- Cái thứ hai, ta chờ cái thứ
nhất rớt hết xuống rồi, sẽ đổ cái thứ hai, cát rớt xuống hết rồi, chính là lúc
Sa đại hộ lại đây, ngươi có hiểu không?
Đứa ở gật đầu.
- Còn cái thứ ba đấy à, nếu
Sa đại hộ lại rồi, chẳng có gì cả, nếu y chưa lại, cái thứ ba này còn chưa rớt
xuống hết, cái đầu của Sa đại hộ chẳng còn thấy đâu, ngươi có tin vậy không?
- Tôi tin, tôi tin.
- Vậy thì ngươi mau mau chạy
về nhà thôi, bây giờ ta bắt đầu đổ cái đầu tiên đây.
Đứa ở sợ quá gương mặt không
còn tí máu, y chạy như bay ra như một con chó dại. Cái đồng hồ đầu tiên đã rớt
hết cát xuống bên dưới, Ngưu Nhục Thang nhìn Tây Môn Xuy Tuyết một cái nói:
- Thằng ở chắc đã về tới nhà
rồi chắc?
Tây Môn Xuy Tuyết chẳng nói
gì, cặp mắt cũng chẳng nhìn tới đồng hồ. Ngưu Nhục Thang lại đổ cái đồng hồ cát
thứ hai. Bàn tay nàng ta cầm đồng hồ hình như có vẻ run rẩy. Có phải nàng ta sợ
Sa đại hộ sẽ lại đây? Có phải nàng ta sợ y cũng nói rằng Lục Tiểu Phụng đã chết
rồi?
Bất kể nàng ta đang sợ hay
không, phải lại đây vẫn là phải lại đây thôi. Sự thực, như những hạt cát đang
rơi xuống, từng chút từng chút một thành hình dạng phía dưới.
Cái đồng hồ thứ hai cũng sắp
rớt hết xuống dưới. Tuốt đằng xa, cái bóng của Sa đại hộ đang vội vả chạy lại.
Cả thân hình của Ngưu Nhục Thang cũng rung lên từng cơn. Tây Môn Xuy Tuyết lần
này phát giác ra Ngưu Nhục Thang đang rung rẩy, y mở miệng nói:
- Trấn tĩnh.
Hai tiếng lạnh lẽo ấy lại có
cái công hiệu của ấm áp, làm cho Ngưu Nhục Thang ngừng lại không run nữa. Ngưu
Nhục Nhang quả thật bình tĩnh ra, nàng ta lấy giọng trầm tĩnh hỏi Sa đại hộ
đang bước vào lều:
- Ngươi là Sa đại hộ?
- Đúng vậy, người trong trấn đều gọi ta là Sa đại hộ.
- Đúng vậy, ngươi quả thật rất giống một tên đại hộ.
- Cô nương quá khen.
- Ta không khen gì ngươi, làm đại hộ, nhất định là kẻ thức thời vụ, những
kẻ không thức thời vụ, làm sao thành đại hộ ở cái xứ này?
Sa đại hộ đang cười, y chỉ biết cười. Ngưu Nhục Thang lại nói:
- Chẳng qua, từ đây về sau, ngươi còn làm đại hộ hay không, cũng không phải
là chuyện phải nhất định.
- Sao? Tại sao vậy?
- Bởi vì còn phải xem, bây giờ ngươi vẫn còn là kẻ thức thời vụ hay không.
- Không thức thời vụ, tôi có đứng ở đây đâu?
- Vậy thì tốt, bây giờ ta đại diện cho Tây Môn Xuy Tuyết đại hiệp hỏi ngươi
một câu, ngươi phải thành thật trả lời.
- Câu gì? Có phải là cái câu đã hỏi mọi người trong trấn hôm nay không? -
Ngươi đã biét vậy, thì cứ trả lời thẳng ra thôi.
- Tôi phải trả lời ra sao? - Sa đại hộ hỏi.
- Cứ chiếu sự thực trả lời.
- Chiếu sự thực trả lời? Chiếu sự thực các người có tin đâu!
Gương mặt của Ngưu Nhục Thang đã biến đổi, biến thành trắng bệch ra. Nàng
ta mở miệng mà nói không ra lời. Một giọt lệ từ từ tích tụ ở khóe mắt, rốt cuộc
chầm chậm lăn xuống gò má. Nàng ta lại mở miệng ra, nghẹn ngào hỏi:
- Có phải ông nói... y đã... y đã chết rồi phải không?
Giọng nói của Sa đại hộ bỗng nhiên trở thành rất lạnh lùng, y nói:
- Đúng vậy, đã chết rồi!
Ngưu Nhục Thang nói không ra lời, hai bàn tay của nàng ta đã đưa lên úp vào
mặt mình. Nhưng Tây Môn Xuy Tuyết bỗng hỏi một câu:
- Ngươi có chứng cứ?
- Có.
Chứng cứ tốt nhất, dĩ nhiên là đi xem thi thể của Lục Tiểu Phụng. Muốn xem
thi thể của Lục Tiểu Phụng, dĩ nhiên phải lại tiệm quan tài. Đấy là lời nói của
Sa đại hộ. Người chết đều phải đem chôn, tại sao thi thể lại đem vào tiệm quan
tài? Bởi vì không có người thu liệm, người trong Hoàng Thạch trấn không đem đi
chôn.
Đấy cũng là lời nói của Sa đại hộ. Sa đại hộ nói xong, tiệm quan tài cũng
đã thấy trước mặt, hình như y đã tính đúng, nói xong chuyện là sẽ đến nơi,
không thiếu một câu, không dư một câu. Triệu Hạt Tử hình như đã sớm dự đoán bọn
họ sẽ lại, hừ lên một tiếng, nói:
- Tôi nói các người không tin, Sa đại hộ nói các người đều tin. Hỷ, đúng là
sự thực cũng dựa vào quyền uy thế lực.
Y nói rất có đạo lý, tiếc là lời nói của y cũng như không, bởi vì bao nhiêu
người ở đó, chẳng ai để ý gì đến y, chỉ sải bước tiến vào tiệm quan tài. Ngưu
Nhục Thang kỳ này quả thật khóc ròng, không những khóc, còn khóc lớn lên. Thật
ra, nhìn thấy quan tài, nhìn thấy linh vị trên quan tài, có ai mà không đau
lòng? Ngay cả gương mặt lạnh lẽo của Tây Môn Xuy Tuyết cũng tựa hồ thay đổi
chút xíu. Bởi vì trên linh vị, có viết hàng chữ: Cố hữu Lục Tiểu Phụng.
Tây Môn Xuy Tuyết lại mở miệng ra, y nói, vẫn là đơn giản hai chữ:
- Mở ra.
- Tôi biết sẽ có người lại nhìn mặt, vì vậy tôi vẫn chưa đóng đinh lại.
- Mở ra.
Tây Môn Xuy Tuyết nói, vẫn chỉ là hai chữ. Triệu Hạt Tử nhìn Sa đại hộ một
cái, hai người vội vã khiêng nắp quan tài đặt xuống đất. Ngưu Nhục Thang lại
càng khóc to tiếng hơn. Triệu Hạt Tử bỗng nhiên nhìn Ngưu Nhục Thang nói:
- Cô cứ khóc vậy, có chắc là người nằm trong đó là Lục Tiểu Phụng mà cô nói
không?
Ngưu Nhục Thang ngừng khóc, nàng ta mở to mắt nhìn Triệu Hạt Tử. Một hồi
lâu, nàng ta mới từ từ bưóc lại quan tài. Ngưu Nhục Thang nhìn người chết trong
quan tài kĩ càng một hồi, nàng ta nhìn mặt của y, nhìn vết đao trước ngực của
y.
Sau đó, nàng ta bỗng cười sằng sặc lên. Nàng ta ngẩng đầu lên cười, đưa
ngón tay ra chỉ vào mặt Triệu Hạt Tử nói:
- Ngươi thật là có ý tứ, còn nói y không phải Lục Tiểu Phụng...
Tiếng cười của nàng ta bỗng biến thành thê lương. Tây Môn Xuy Tuyết nhìn
thi thể của Lục Tiểu Phụng một hồi thật lâu, biểu tình trên gương mặt của y
không hề thay đổi. Y nhìn đăm đăm cho đến lúc tiếng cười thê lương của Ngưu
Nhục Thang biến thành tiếng khóc, từ tiếng khóc biến thành tiếng nấc nghẹn
ngào, y mới mở miệng, nói hai chữ:
- Đóng lại.
Quan tài đã đóng lại rồi, Ngưu Nhục Thang cũng đã hết khóc lóc, Tây Môn Xuy
Tuyết bỗng nhiên lại nói hai chữ:
- Xuống đây.
Tây Môn Xuy Tuyết nói hai chữ đó, đầu không ngẩng lên. Người ngẩng đầu là
Ngưu Nhục Thang, Triệu Hạt Tử và Sa đại hộ. Bọn họ ngẩng đầu lên, lập tức thấy
một người, thân hình đang đu ngược tòn teng ngoài cửa sổ, quay mặt vào trong.
Cái mặt ấy bỗng nhiên biến mất, người đó vừa bò vừa lăn từ phía trên xuống: gã
ăn mày.
Triệu Hạt Tử buột miệng nói:
- Ngươi núp bên ngoài làm gì thế? Tính ăn trộm quan tài sao?
- Câm mồm ngươi đi. Ta ăn trộm quan tài làm gì? Nếu có ăn trộm, cũng chỉ là
cho ngươi đấy thôi.
- Vậy thì ngươi đang tính làm gì vậy?
- Tôi chẳng làm gì cả, tôi chỉ lại đưa thiệp mời.
- Thiệp mời? Cho ai?
- Dĩ nhiên là không phải cho ngươi, cái bản mặt âm dương quái khí của
ngươi, ai mà đi mời? Mời vị Tây Môn đại hiệp này đấy.
Nội dung trong thiệp rất đơn giản, chỉ có ba mươi hai chữ:
- Nghe đại hiệp ở xa lại, rất là ngưỡng mộ, thiếp tuy bị đày phương xa,
cũng không thể không có lòng thành kính, trưa mai tiệc trà, mời chàng thưởng
cố.
Chỉ có ba mươi hai chữ đó mà Tây Môn Xuy Tuyết sẽ lại sao? Dĩ nhiên là
không. Y lại đây tìm Lục Tiểu Phụng, Lục Tiểu Phụng chết rồi, y phải tìm ra
nguyên nhân cái chết của chàng, công đâu đi uống trà. Có điều, y vẫn đi. Bởi
vì, trên thiệp còn có một hàng chữ:
- Nguyên nhân cái chết của Lục đại hiệp, thiếp có biết chút đỉnh.

