Kiếm Thần Nhất Tiếu - Chương 17 phần 1

Chương 17 - Đao nước tắm trong
trướng lều

Ngưu đại tiểu thơ về sau nói với bạn bè:

- Hôm đó, tôi chính mắt trông thấy. Nàng ta nói:

- Tôi thấy Tư Không Trích Tinh bước lại trước mặt bà lão, bà lão cong ngón
tay, ra dấu cho y đưa đầu lại, thì thầm mấy câu vào bên tai y.

- Rồi sao?

- Rồi sau đó, tôi thấy cái gã Tư Không Trích Tinh giả trang làm Tây Môn Xuy
Tuyết cố ý làm ra vẻ tàn bạo đó, bỗng nhiên biến hẳn sắc mặt, trừng hai cặp mắt
lớn lên nhìn bà lão, làm như tròng mắt sắp rớt xuống đất.

Ngưu đại tiểu thơ nói.

- Rồi sao?

- Rồi sau đó, y ngồi bệt xuống ghế, mồ hôi chảy dầm dề từ trên đầu xuống,
cặp mắt trừng trừng, hết nửa ngày mới tỉnh hồn lại, mới đứng dậy đi về chỗ cũ,
miệng lầm bầm như đang niệm kinh, chẳng ai biết y đang nói gì.

- Cô cũng không nghe gì sao?

- Không.

- Bà lão ấy rốt cuộc là ai?

- Ông không bao giờ nghĩ ra được.

Ngưu đại tiểu thơ nói:

- Tôi dám bảo đảm, dù là Gia Cát Lượng có sống lại, nhất định cũng đoán
không ra bà lão ấy là ai.

Nàng ta nói:

- Hôm đó, Tư Không Trích Tinh về lại chỗ ngồi của mình, biểu tình trên
gương mặt giống như vừa gặp một con quỷ to đầu. Một con quỷ có cái đầu còn lớn
hơn cả cái cối xay.

Ngưu đại tiểu thơ nhìn nét mặt của Tư Không Trích Tinh lúc y về lại bàn,
nhịn không nổi hỏi:

- Có phải ông vừa thấy một con quỷ to đầu không?

- Không.

Tư Không Trích Tinh nói:

- Tiếc là tôi không gặp, tiếc là nơi đây không có quỷ to đầu.

- Tiếc? Tiếc nghĩa là sao?

- Tiếc nghĩa là, tôi thà gặp một con quỷ to đầu còn hơn.

Ngưu tiểu thơ hạ giọng hỏi:

- Không lẽ bà lão đó còn đáng sợ hơn con quỷ to đầu?

- Hừ.

- Bà ta là ai?

- Hừ.

- Hừ nghĩa là gì?

- Hừ có nghĩa là, dù tôi có biết cũng không thể nói.

Tư Không Trích Tinh nói:

- Huống gì, tôi chẳng biết gì
cả.

- Ông đang nói dối.

Ngưu đại tiểu thơ nói:

- Lần này tôi nhận ra rõ
ràng, ông đang nói dối.

Lần này Tư Không Trích Tinh
ngay cả hừ cũng không. Ngưu đại tiểu thơ cố ý thở ra:

- Không ngờ danh tiếng lẫy
lừng như Thâu Vương Chi Vương Tư Không Trích Tinh lại là một người như vậy,
không những biết nói xạo, còn là tên nhát gan, người ta chỉ bất quá thì thầm vào
tai y vài câu, y đã sợ muốn thụt đầu vào như con rùa, ngay cả rắm còn không dám
đánh một cái.

Tư Không Trích Tinh bỗng
nhiên đứng dậy, toét miệng nhìn nàng ta cười một cái, và nói:

- Tái kiến.

Hai tiếng ấy còn chưa thốt
xong, người y đã biến mất tăm mất dạng. Ngưu đại tiểu thơ đứng đần mặt ra nơi
đó, tức tối cả nửa ngày, ngớ mặt cả nửa ngày, mà chẳng biết làm gì hơn.

Tư Không Trích Tinh muốn đi,
có ai cản được y? Có ai rượt theo kịp y? Ngưu đại tiểu thơ thần thông quảng đại
cách mấy, cũng chỉ có nước trừng mắt nhìn. Nàng ta thật tình tức giận muốn chết
luôn. Cái gã ăn trộm vặt này rõ ràng đã chịu theo nàng tới Hoàng Thạch Trấn,
bây giờ y bỏ đi rồi, có tức giận cũng chẳng ích lợi gì, trừ tức mình ra còn tức
ai được nữa?

Cặp vợ chồng thần bí kia còn
đang ngồi trong góc lầu, không biết đang lãi nhãi nói gì, lâu lâu còn quay đầu
lại nhìn nàng ta cười cười. Ngưu đại tiểu thơ rốt cuộc chịu không nổi nữa. Nàng
ta bỗng nhảy lên như một con châu chấu, lớn bước qua bên đó. Qua đó rồi, Ngưu
đại tiểu thơ lại càng thêm tức giận. Cái lão già mặt mày vàng vọt ốm yếu, và
cái bà lão lưng còng đó, ăn còn hơn cả hai con ngựa. Càng tức hơn nữa là, ngựa
chỉ ăn cỏ, bọn họ ăn, không phải cỏ, mà cũng không phải đồ trơn. Bọn họ ăn toàn
đồ ưa thích của những kẻ thân thể tráng kiện, ăn uống khỏe mạnh.

Ngưu đại tiểu thơ của chúng
ta tấu xảo lại là một người thân thể tráng kiện, ăn uống khỏe mạnh, không những
vậy, nàng ta còn đang rất đói bụng. Càng làm cho người ta tức giận là, hai cái
lão rùa đen ấy chẳng hề mời nàng ta ngồi, không những vậy, ngay cả dáng điệu
muốn mời cũng không thấy đâu. Vì vậy, Ngưu đại tiểu thơ bỗng nhiên hạ ngay
quyết tâm, cái vị Ngưu đại tiểu thơ này mà đã hạ quyết tâm, chuyện gì nàng ta
cũng làm được. Nàng ta bỗng nhiên ngồi xuống, ngồi ngay chỗ Tư Không Trích Tinh
vừa ngồi, cầm đôi đũa lên, bắt đầu ăn, không những vậy, còn ăn rất bạo, không
chút khách khí.

Bà lão còng lưng kinh ngạc
nhìn nàng ta, nhìn cả nửa ngày, nhịn không nổi thở ra một hơi:

- Thời buổi này quả thật là
biến đổi, hồi thời chúng ta còn con gái, có như vậy đâu.

- Thời bà còn con gái ra sao?

Ngưu đại tiểu thơ vẫn không
ngừng đũa.

- Thời đó, dù có người mời
chúng ta ăn tí gì, chúng ta còn không dám động đũa.

- Thời đó bà thật tình không
động đũa?

Ngưu đại tiểu thơ chớp mắt:

- Thời đó, không lẽ bà ăn
bằng tay?

Lão già bật cười, bà lão
trừng mắt nhìn, Ngưu đại tiểu thơ nằm phục trên bàn cười ngặt nghẽo, quên nhai
cả miếng thịt vịt. Nàng ta bỗng nhiên phát giác ra, hai lão rùa đen này cũng
không phải khả ố như lúc nãy mình tưởng tượng.

Không ngờ, bà lão bỗng nhiên
làm một chuyện nàng ta không thể chịu nổi. Bà ta bỗng nhiên nắm lấy tay nàng,
không những vậy còn làm ra dáng điệu rất đồng tình, rất ôn nhu, nói với nàng
ta:

- Tiểu cô nương, cô cũng nên
hiểu chuyện một tí, không nên buồn khổ quá như vậy.

- Tôi buồn khổ?

Ngưu đại tiểu thơ hình như
cảm thấy kinh ngạc quá, bất ngờ quá:

- Ai nói tôi buồn? Tôi chẳng
buồn tí nào.

Bà lão hình như còn kinh
ngạc, bất ngờ hơn:

- Cô không khổ? Cô không khổ
tí nào sao?

- Tại sao tôi phải buồn? -
Ngưu đại tiểu thơ hỏi:

- Lão thái thái, không lẽ bà
không nhận ra tôi là người rất hiểu chuyện lắm sao?

Lão thái thái chỉ thở ra,
không nói gì nữa. Ngưu đại tiểu thơ cũng không nói gì, nàng ta đang chuẩn bị ăn
tiếp, có điều, bỗng nhiên nàng ta nuốt không trôi nữa.

Giữa lão già và bà lão thần
bí đó, hình như có thứ gì làm cho nàng ta nuốt không trôi. Thứ gì đó dĩ nhiên
chỉ là cảm giác. Một thứ cảm giác vô cùng kỳ quái, thậm chí có thể hình dung
ra, đó là thứ cảm giác kỳ quái muốn chết người.

Vì vậy, Ngưu đại tiểu thơ
buông đũa xuống:

- Lão thái thái.

Nàng ta nói:

- Lúc nãy bà khuyên tôi không
nên buồn khổ?

- Hỷ.

Bà lão không nói gì, chỉ thở
ra.

- Vậy thì, xin hỏi lão thái
thái, có phải tôi có lý do phải buồn khổ lắm không?

- Hỷ, ta cũng chẳng biết.

Lão thái thái nói:

- Thời buổi này thay đổi quá,
chuyện gì cũng đổi, ta cũng chẳng biết chuyện đó còn làm cho người ta buồn khổ
nữa nay không.

Bà ta thở ra nói:

- Ta chỉ biết là, lúc ta còn con gái, nếu gặp phải chuyện như vậy, không
những đau khổ lắm mà còn đi đâu đó một mình ngồi khóc thút thít cả mười ngày
nửa tháng.

Ngưu đại tiểu thơ thình lình quýnh quíu lên:

- Lão thái thái, chuyện đó rốt cuộc là chuyện gì?

Lão thái thái không trả lời, hỏi lại:

- Cô có biết Tây Môn Xuy Tuyết đã tới Hoàng Thạch Trấn rồi không?

- Tôi vừa mới nghe.

- Cô có biết y vì lý do gì lại đó không?

- Y lại đó tìm Lục Tiểu Phụng.

Ngưu đại tiểu thơ nói:

- Bởi vì, y rốt cuộc cũng còn coi Lục Tiểu Phụng là bạn bè.

- Cô sai rồi. - Lão thái thái nói:

- Không phải y đi tìm Lục Tiểu Phụng, bởi vì trên đời này không còn ai tìm
được Lục Tiểu Phụng.

- Tại sao?

Ngưu tiểu thơ càng quýnh lên:

- Tại sao?

- Bởi vì một người sống, sẽ không đi tìm người chết.

Lão thái thái nói:

- Một người còn sống mà đi tìm người chết, chỉ còn nước phải chết theo.

Bà ta nói:

- Tây Môn Xuy Tuyết không phải đi tìm chết, y đi báo thù cho Lục Tiểu
Phụng... Lục Tiểu Phụng đã bị chết ở Hoàng Thạch Trấn, tin tức đó chắc chắn sẽ
được truyền bá vô cùng nhanh chóng ra khắp giang hồ.

Hai vị lão tiên sinh và thái thái hiển nhiên không phải là kẻ nói dối, nếu
không làm sao dọa được Tư Không Trích Tinh?

Ngưu tiểu thơ cũng không biết mình làm sao xuống được tửu lầu, lại càng
không nhớ mình phản ứng ra sao lúc nghe tin tức đó. Nàng chỉ biết bây giờ nàng
đang ngồi trên một cây cổ thụ cao chót vót, không những vậy, còn khóc thê thảm,
khóc tràng giang đại hải. Thời này và thời kia cũng vậy thôi, bất kể là thời
buổi nào, một người thiếu nữ có một tình cảm bình thường thôi, sẽ ngồi đó mà
đau lòng vì một người đàn ông nàng ta yêu mến.

Ngưu đại tiểu thơ làm chuyện gì xem ra cũng không bình thường lắm, nhưng về
phương diện tình cảm, nàng ta nhất định không khác một thiếu nữ bình thường nào
khác. Nước mắt nàng ta khóc ra, dĩ nhiên so với người khác cũng không ít hơn.

***

Vẫn là cao nguyên cát vàng, gió lốc. Hoàng Thạch Trấn hình như là một nơi
bị thời gian quên bẵng, không chừng, người trong Hoàng Thạch Trấn cố ý quên
bẵng đi thời gian. Bất kể là bị thời gian quên đi, hay quên đi thời gian, giữa
hai thứ đó, có một chỗ giống nhau: bất biến. Hoàng Thạch Trấn không biến đổi đi
tí nào.

Lúc Tây Môn Xuy Tuyết đi vào Hoàng Thạch Trấn, y cũng giống như Lục Tiểu
Phụng, người y thấy đầu tiên, chính là một con đường bần cùng, và một người
cùng cực muốn chết đi được. Cái người cùng cực muốn chết đi được đó dĩ nhiên
chính là gã Hoàng Tiểu Trùng tự xưng là đệ tử Cái bang đời thứ hai mươi ba.

Lúc Hoàng Tiểu Trùng vừa thấy Tây Môn Xuy Tuyết, cặp mắt y sáng rực lên,
như lúc y gặp Lục Tiểu Phụng. Chỉ tiếc Tây Môn Xuy Tuyết không phải là Lục Tiểu
Phụng. Lục Tiểu Phụng hỏi thăm y khách sạn ở đâu, còn Tây Môn Xuy Tuyết thì đưa
cặp mắt lạnh lẽo nhìn y đăm đăm. Ánh mắt lạnh như băng đó, như hai lưỡi kiếm
sắc bén, xuyên thấu vào tâm khảm của Hoàng Tiểu Trùng. Y rụt rè hỏi:

- Ông muốn tìm khách sạn?

Tây Môn Xuy Tuyết không trả lời. Chẳng qua, có lúc, yên lặng cũng là một
thứ trả lời. Đối với một người quen đoán nét mặt người khác như Hoàng Tiểu
Trùng, Tây Môn Xuy Tuyết yên lặng có nghĩa là đã trả lời. Căn nhà gỗ nhỏ tí xíu
phía sau tiệm tạp hóa của Vương Đại Nhãn, cũng không hề biến đổi, vẫn là một
chiếc giường gỗ, trên giường vẫn trải một tấm vải trắng, điều duy nhất không
giống là, tấm vải trắng đó rất sạch sẽ mới mẻ, như y phục trên người của Tây
Môn Xuy Tuyết vậy.

Ánh mắt của Hoàng Tiểu Trùng nhìn tới cặp mắt của Tây Môn Xuy Tuyết, ánh
mắt của Tây Môn Xuy Tuyết nhìn tới tấm giấy màu đỏ trên giường, chính là tấm
giấy đề rõ giá tiền vật dụng, tá túc phòng ở. Hoàng Tiểu Trùng muốn tìm trong
biểu tình trên gương mặt của Tây Môn Xuy Tuyết một chút gì có thể đoán được,
nhưng biểu tình trên gương mặt của Tây Môn Xuy Tuyết là một tấm băng lạnh ngàn
năm, vừa lạnh vừa cứng, kiếm còn đâm không thủng huống gì là cặp mắt? Vì vậy
Hoàng Tiểu Trùng chỉ còn nước cười giả lả, nói:

- Đây là nơi duy nhất có thể tá túc được trong Hoàng Thạch Trấn, công tử
không vừa lòng sao?

- Dĩ nhiên là vừa lòng rồi, nơi đây ngoài bao ăn bao ngủ, chuyện gì cũng
hầu hạ chu đáo, sao lại không vừa lòng được?

Người trả lời dĩ nhiên không phải là Tây Môn Xuy Tuyết, bởi vì giọng trả
lời rất cao mà thánh thót, rõ ràng là giọng của một người đàn bà. Tùy theo
tiếng nói, bà chủ tiệm tạp hóa của Vương Đại Nhãn đi ỏn ẻn vào một hơi. Bà ta
nở nụ cười thật phong tao, ngoe nguẩy thân hình đi lại trước mặt Tây Môn Xuy
Tuyết, nói:

- Công tử...

Không những giọng nói bà chủ bỗng khựng lại, nụ cười trên mặt bà ta cũng
biến đâu mất tiêu. Tuyết, gặp phải ánh mặt trời ấm áp, dĩ nhiên sẽ tan ra,
nhưng một khối băng lạnh cứng cả ngàn năm sẽ không bị tan, không những không
tan, còn làm cho ánh mặt trời bỗng lạnh hẳn ra, bỗng biến mất cả màu sắc.

Gương mặt lạnh lẽo của Tây Môn Xuy Tuyết, đã làm bà chủ chịu hết muốn nổi,
y chẳng thèm nhìn bà chủ một nửa con mắt, quay người lại đi ra ngoài, câu nói
của bà chủ, còn cách nào tiếp tục cho được? Nụ cười của bà ta làm sao không
biến đâu mất tiêu?

- Công tử... Công tử...

Hoàng Tiểu Trùng chạy theo Tây Môn Xuy Tuyết, không ngớt hô hoán. Tây Môn
Xuy Tuyết như một người điếc, y lừng lững đi ra khỏi tiệm tạp hoá. Đối với
Hoàng Tiểu Trùng, đó cũng không khác gì là một câu trả lời. Hoàng Tiểu Trùng
thất vọng cực kỳ, y đưa mắt nhìn Vương Đại Nhãn và bà chủ ra vẻ không làm cách
gì hơn, đang tính mở miệng mắng chửi Tây Môn Xuy Tuyết một phen. Y vừa mở miệng
ra, cả người bỗng cứng lại, cặp mắt nhìn trừng trừng ra khung cửa.

Tây Môn Xuy Tuyết. Tây Môn Xuy Tuyết đi ra rồi, bỗng nhiên quay trở lại.
Gương mặt của bà chủ, thoáng chốc lại tươi lên như một đóa hoa đang nở. Chỉ
tiếc là Tây Môn Xuy Tuyết rốt cuộc cũng là Tây Môn Xuy Tuyết, y vẫn không thèm
nhìn bà chủ lấy nửa mắt, ánh mắt của y, không phải đang nhìn một người, mà là
đang nhìn một thứ đồ. Bàn tay của y, cũng thò ra chỗ y đang nhìn. Đấy là một
cây hỏa pháo làm hiệu. Bàn tay trái y thò ra lấy hỏa pháo, ngón tay bên kia
búng một cái, một thỏi bạc văng ra rớt trên quầy.

Động tác của Tây Môn Xuy Tuyết, tự nhiên là làm cho bọn bà chủ nổi tính
hiếu kỳ lên. Bọn họ bất giác đi theo ra ngoài cửa. Tây Môn Xuy Tuyết mua hỏa
pháo làm gì? Câu hỏi đó chỉ trong thoáng chốc đã được trả lời. Bởi vì bàn chân
của Tây Môn Xuy Tuyết vừa đạp ra tới con đường cái của Hoàng Thạch Trấn, hỏa
pháo trong tay y đã "hiu" lên một cái, bay thẳng lên không trung.
Những đốm lửa vừa bùng lên sáng rỡ thành đóa hoa, trong chốc lát đã bị gió cát
thổi bay mất tăm mất dạng. Chẳng qua, tăm dạng của Tây Môn Xuy Tuyết, bọn bà
chủ vẫn còn biết, bởi vì, y không hề rời khỏi Hoàng Thạch Trấn.

Không những y không hề rời khỏi Hoàng Thạch Trấn, y còn ngồi xuống trên một
tảng đá bên vệ đường, như một nhà tăng nhập định, như một tảng băng quanh năm
không gặp ánh nắng mặt trời. Mặt trời đã lặn, phương tây đỏ rực lên một màu
hoàng hôn. Hoàng hôn chiếu trên màu áo trắng y phục của Tây Môn Xuy Tuyết, hình
như cũng nhuốm luôn màu đỏ au. Gió càng thổi mạnh. Có điều, tiếng gió không lấp
nổi tiếng vó ngựa đang chạy gấp rút lại. Khoái mã chạy như bay, mà ngừng cũng
lẹ.

Vừa đến chỗ Hoàng Thạch Trấn chừng hai mươi trượng, hai chục con ngựa ngừng
vó lại, người ngồi trên ngựa không nói tiếng nào lẳng lặng nhảy xuống, hai chục
con ngựa bao quanh thành một khoảng trống vuông vắn. Bọn họ là ai? Bọn họ đến
đây có chuyện gì? Đấy là những câu hỏi đang nằm trong đầu bọn bà chủ. Hai chục
người vừa nhảy xuống ngựa, lập tức tiến hành công tác rất thuần thục, thuần
thục như bọn họ đã từng làm vậy từ nhỏ tới lớn.

Vì vậy câu hỏi trong đầu bọn bà chủ, không đầy một tuần trà đã có câu trả
lời. Câu trả lời không phức tạp tí nào: bọn họ đang dựng một cái lều lên. Vải
lều trắng như tuyết, còn trắng hơn cả y phục trên người của Tây Môn Xuy Tuyết,
bởi vì y phục của y, bây giờ đã bị gió cát của Hoàng Thạch Trấn thổi mấy tiếng
đồng hồ liên tục thành vàng khè.

Lại có tiếng vó ngựa vang lên. Lần này, tiếng vó ngựa hình như chỉ có một
con độc nhất. Hai chục người đó, vừa dựng xong lều đàng hoàng rồi, lập tức nhảy
lên ngựa lẳng lặng bỏ đi.

Trong lớp bụi mịt mù của hai chục con ngựa đó, một chiếc xe ngựa đang chạy
lại. Người đang đánh xe, cũng ăn mặc như những người kia, kình trang một màu
đen tuyền. Xe ngựa chạy một mạch tới trước lều, sau xe có bốn gã đại hán cũng
kình trang màu đen nhảy xuống, bốn người nhảy xuống đất cùng một lúc, bởi vì
trên người bọn họ đều có đòn gánh. Trên đòn gánh có một thùng gỗ, trong đó có
hơi nóng không ngớt bốc ra. Bọn họ khiêng cái thùng gỗ lớn đó vào lều. Lúc bốn
gã đại hán đi ra, trên tay chỉ còn thừa đòn gánh. Bọn họ cũng không nói một lời
nào, nhảy vào lại trong xe, gã đánh xe lại đưa roi lên đánh một cái, ngựa lập
tức xoay đầu lại, xe chạy trở về đường cũ.

Chính ngay lúc đó, lại có hiện tượng mới lạ xảy ra. Rõ ràng là chỉ có một
cổ xe chạy trở ra, nhưng bỗng nhiên lại biến thành tiếng động của hai cổ xe
ngựa đang chạy.

- Bọn họ đang làm bùa phép gì vậy?

Gã ăn mày Hoàng Tiểu Trùng thật tình nhịn không nổi cất tiếng hỏi.

- Ngươi hỏi ta?

Bà chủ nhìn ăn mày:

- Vậy thì ta phải đi hỏi ai?

Bà chủ cũng chẳng cần hỏi ai, bởi vì bà ta đã thấy hai cổ xe đang chạy
ngược chiều qua. Hiện tượng quái lạ đó, chẳng qua vì có thêm một cổ xe nữa tới
Hoàng Thạch Trấn thế thôi. Gã đánh xe trên cổ xe ngựa này cũng ăn mặc in hệt
như gã đánh xe bên cổ xe vừa rồi, hiển nhiên cũng cùng một bọn với nhau. Cổ xe
ngừng lại đúng vào vị trí cổ xe vừa rồi đã ngừng.

- Ngươi xem lần này ai lại đây? - Gã ăn mày nhìn bà chủ hỏi, biểu tình trên
gương mặt của y, làm ra vẻ đã biết trong xe có thứ gì vậy.

Báo cáo nội dung xấu