Thất thân làm thiếp - Chương 100

Chương 100: Lẽ trên vãng lai

Ban đêm, đèn
rực rỡ.

Tuyết Linh
Các phồn vinh.

Vũ nữ xinh
đẹp nhảy múa, mỗi người một vẻ đẹp như họa, cầm nữ ý nhị như trà, thanh lan
tĩnh hùng, làm say mê tử tâm nam nhân. Lúc này, một nữ tử khuynh thành như họa
chậm rãi đi vào.

Một thân
xiêm y phấn đào trường sam, làn váy bay nhẹ nhàng múa, trên đầu một cây thoa
trâm cài tóc, vòng ngọc trên tay, khẽ chạm theo bước nàng đi, thanh âm thanh
thúy dễ nghe.

Nữ tử mặt
mũi bình tĩnh, lại làm cho người ta cảm thấy được sự vi não ẩn trong người, đôi
mắt lạnh lùng trong trẻo, chậm rãi cất tiếng: “Lãnh tổng quản, đồ này ta không
nhận, phiền người đem cả về.” Âm thanh trong suốt, như băng lạnh, mặc dù chậm
rãi nhưng kiên quyết.

Trước mặt
nàng, bày đầy rương lớn nhỏ hơn mười cái, toàn bộ rương mở ra, dưới ánh đèn rực
rỡ, hiện rõ đồ trong rương. Nơi đó, có trân châu từ Nam Hải to như quả
trứng gà, màu sắc rực rỡ trong suốt, có Ngọc Môn San Hô, có phỉ thúy
thượng hạng, có tơ lụa thượng hảo hạng, tuyết sa trong suốt như cánh ve, mọi
thứ cực phẩm, thế gian hiếm thấy, có thể nói mọi thứ đều vô cùng giá trị.

Nữ tử này…
đối với những trân bảo này, không hề liếc mắt, trong mắt lộ vẻ khinh thường.

“Tình Thiên
cô nương, những lễ vật này… là... hôm rồi, khi trên thuyền Gia thất thố với cô
nương, mong cô nương nhận lấy!” Lãnh Sâm đối với sự cự tuyệt của nàng, không
ôn không hòa, mà từ từ nói.

“Khi dễ Tình
Thiên ta ư?” Giọng nói nữ tử càng lạnh lùng: “Dùng những kim tiền châu báu này
liền có thể mua chuộc được ta sao?”

“Cô nương
hiểu lầm, Phượng gia không có ý đó, đó cũng không phải là muốn mua chuộc cô
nương, chẳng qua là muốn bồi thường một chút cho cô nương! Cô nương Tình Thiên
là người cao quý, chỗ tục vật ấy sao có thể mua nổi! Những thứ này, chỉ với hi
vọng cô nương tha thứ thôi.”

Lãnh Sâm từ
từ nói, vô cùng trấn tĩnh tự nhiên, tựa hồ như đã tính toán trước.

Vãn Thanh
nhìn hắn, trong lòng càng không thoải mái. Phượng Cô này, thật sự xa hoa, khẩu
khí xem chừng lớn quá, rồi đây sẽ đưa hai mươi rương châu báu nữa đến ư, chỉ vì
một câu tha thứ?

Nhưng, hắn
xa hoa, hắn giàu có, có gì là không mua được chứ!

“Lãnh tổng
quản, những thứ này… ngươi mang về đi! Vô công bất thụ lộc, những thứ này,
ta không muốn nhận, thứ ta muốn, ta sẽ dùng năng lực để lấy nó, những tặng vật
này, ta sẽ không nhận, mặc cho được đưa tới với danh nghĩa tốt đẹp gì đi nữa.”
Vãn Thanh lẳng lặng nói với hắn.

“Cô nương,
chuyện này ta không dám đưa ra quyết định.” Lãnh Sâm cười một tiếng, mang theo
vài phần khó khăn.

“Lãnh tổng
quản, việc này không phải là không thể làm, ngươi chỉ cần trở về nói cho Phượng
gia, là Tình Thiên ta kiên quyết không nhận đồ là được, không phải sao?”
Nhìn Lãnh Sâm khó xử, lại có chút xảo trá, Vãn Thanh có dự cảm không tốt,
Lãnh Sâm này đúng là hồ ly, nhưng Phượng Cô còn cao kế hơn! Hắn bình sinh nổi
tiếng là xảo trá, nhìn bộ dạng có thể biết là hắn mưu mô chờ nàng nói một lời
gì đó.

“Ta không
dám chắc là sẽ ổn đâu, chỉ sợ là sẽ có chuyện.” Hắn vừa nói vừa chỉ vào hơn
mười tên nô tài mang rương đến.

Hơn mười
người nhất tề quỳ xuống, lớn tiếng khóc lên.

Nếu như thấy
mười mấy người cao lớn lực lưỡng quỳ gối trước mặt mình… cảnh tượng này, thật
đúng là dọa người, đương nhiên, Vãn Thanh cũng bị hăm dọa cho mất mật, bản thân
thất kinh lùi một bước ra sau.

Nam nhi… mà
khóc lớn như thế, sắc mặt vô cùng xấu.

Tâm tư đột
ngột chuyển, Phượng Cô này… rõ ràng rất khôn ngoan! Nhưng nàng vẫn còn mở miệng
cố ý hỏi: “Lãnh tổng quản, đây là ý gì? Mọi người sao lại khóc trước mặt Tình
Thiên thế này? Chuyện này khiến cho ta cảm giác kỳ lạ quá.”

“Tình Thiên
cô nương hiểu nhầm, đây không phải là Lãnh Sâm sai bảo gì, mà là bọn chúng thực
tâm.” Lãnh Sâm trong mắt hiện lên một lên tán thưởng, vừa mới nhìn phản ứng
vừa rồi của Tình Thiên, hắn đoán Tình Thiên đã biết mục đích của hắn.

Nhưng còn có
thể giữ được vẻ tự nhiên như thế, cũng là hiếm thấy.

“Tình Thiên
cô nương, cầu cho cô nương sức khỏe tốt lành, xin hãy nhận lễ vật đi.”

“Đúng vậy!
Tình Thiên cô nương, cầu cho người vạn sự tốt lành, xin hãy nhận lễ vật này.”

“Cầu người…”

Lãnh Sâm vừa
dứt lời kia, chợt mười mấy kẻ kia nhất tề khóc lóc cầu xin.

Nàng nhướng
mày, trong lòng vài phần mềm nhũn, bọn họ vô tội, họ không hề giả bộ, là do
Phượng Cô đã dùng gì đó uy hiếp.

Thấy Tình
Thiên không nói, những kẻ này lại khóc càng lớn!

“Tình Thiên
cô nương, xin ngài hãy nhận đi! Già trẻ lớn bé trong nhà chúng tôi đều trông
cậy vào người, nếu người không nhận những thứ này, Phượng gia sẽ đuổi hết chúng
tôi, đến lúc đó tất cả chúng tôi cùng toàn bộ gia đình sao có thể sống được.”

“Đúng vậy…
Đúng vậy… Gia nói, nếu Tình Thiên cô nương từ chối lễ vật, liền sẽ xử tội chúng
tôi.”

***

Lời này
khiến lòng người ta vô cùng mềm nhũn đi. Trước kia, vốn nghĩ, một đám nữ nhân
khóc lóc đã vô cùng thê thảm rồi, không nghĩ tới, nam tử khóc lóc, lại càng thê
thảm vô cùng.

May là nàng
đã có chút tĩnh tâm, bằng không, trước tình hình này, không khỏi kinh hoàng.

Phượng Cô…
đồ ngoan độc.

Sự tức giận
trên mặt nàng dần dần ẩn đi, hiện một nụ cười thâm trường ẩn ý, đối với Lãnh
Sâm, nàng khẽ nói nhẹ như gió: “Phượng gia vì cái gì mà ép bọn họ nói Tình
Thiên nhận những lễ vật này chứ? Tại sao lại làm như thế?”

“Thật sự,
gia không có ý gì, gia chỉ nói nếu bọn họ không đưa được lễ vật tới người cần
nhận, như vậy coi là nhiệm vụ không thành, có giữ lại những kẻ như vậy cũng vô
dụng, không bằng đuổi tất cả về quê đi!” Lãnh Sâm như đang nhận mệnh nói một
hơi, đáp lại lời Vãn Thanh, sắc mặt như thường, không có nửa phần biến hóa.

Vãn Thanh
thầm cắn răng mắng hắn một cái, Lãnh Sâm, đúng là giảo hoạt!

“Nếu ta kiên
quyết không nhận?” Nàng hỏi lại Lãnh Sâm.

Không thấy
Lãnh Sâm nói gì, chỉ thấy mười mấy tên nô tài kia khóc rống lên, bộ dạng thê
lương khiến người ta lại càng bực tức, nhưng lại không tránh được, bởi nàng
biết, cuộc sống nô tài của họ là phụ thuộc vào chủ nhân.

“Tình Thiên
cô nương, người đã thấy rồi chứ.” Lãnh Sâm vẫn lãnh đạm lên tiếng.

Vãn Thanh
nhìn bộ dạng hắn, nở một nụ cười, nụ cười khiến Lãnh Sâm có chút khó hiểu.

Hắn tất
nhiên không biết, trong lòng nàng đã có một kế, lần tặng lễ vật này, ngược lại
có thể khiến nàng tiến thêm vài bước! Thuyền đến đầu cầu ắt tự thẳng, lại có
một tia hi vọng lóe lên.

“Xem ra,
việc này, Tình Thiên chỉ có thể tự mình đi một chuyến, bởi vì những người này
ta không đành lòng! Để đồ lại đi! Để ta đi gặp Phượng Gia nói đôi lời.” Nói
xong khẽ đưa bàn tay trắng nõn lên vén chút tóc mai, quyến rũ cười một tiếng,
khiến Lãnh Sâm càng thêm khó hiểu.

Vãn Thanh
cũng âm thầm cười trong lòng, trong lòng đã sẵn kế, để xem ai quy thuận ai?

***

Phượng Cô
không nghĩ tới, Tình Thiên lại tự mình đến Phượng Vũ lâu, trong lòng giật mình,
tuy trong lòng chột dạ như thế nhưng trên mặt thì trái lại, không bộc lộ ra nửa
phần, vẫn lạnh nhạt như thế, thấy Tình Thiên đến, cười một tiếng: “Không nghĩ
đến Tình Thiên cô nương lại đến tận đây! Thật thất lễ không tiếp đón từ xa.”

Vãn Thanh
cười một tiếng, phong lưu cất lời: “Phượng Gia ưu ái như thế, đưa nhiều lễ vật
quý đến, Tình Thiên không đến cảm tạ, chẳng phải quá thất lễ sao.”

Nghe được
lời của nàng, Phượng Cô trong lòng có chút thất vọng, rốt cục, là loại nữ tử
này, hắn nhìn nàng trong trẻo, lạnh lùng cao nhã, nữ tử như nàng, lẽ nào lại
thản nhiên nhận đồ, rồi tới nói lời cảm ơn thế này, nỗi thất vọng nhất thời chợt
ùa đến.

Hắn còn
tưởng rằng, nàng sẽ không đời nào nhận, cho nên, còn cố ý nói cho Lãnh Sâm mang
những tên nô tài kia ra uy hiếp, xem là công phu uổng phí cả rồi!

Rốt cục, chỉ
có Thượng Quan Vãn Thanh mới có được cái ngạo khí thanh cao!

“Những thứ
đó có đáng gì, chỉ cần Tình Thiên cô nương thích là tốt!” Không hề có chút hứng
thú gì, Phượng Cô khẽ nói.

Vãn Thanh
nhìn sự thất vọng của hắn, trong lòng cười thầm, xem ra, Phượng Cô lại dễ bị dụ
như thế, quyến rũ cười một tiếng: “Chỉ bất quá, những lễ vật này quý giá quá,
vô công bất thụ lộc, Tình Thiên như thế nào có thể nhận được! Nhưng hoàn toàn
nhận nhã ý của Phượng Gia, cho nên, Tình Thiên suy nghĩ, cảm giác thích trâm
ngọc Phỉ Thúy, sẽ nhận, còn những thứ khác, xin Gia cho thu hồi. Kỳ thật, Gia
làm thế sẽ khiến cho phu nhân trong lòng nóng ruột, Tình Thiên thật sự không
dám.”

Phượng Cô
nghe xong lời của nàng, trong lòng thầm khen, xử lý thập phần khéo léo, sắc
sảo, không khiến cả hai bên bị mất thể diện.

Hắn sảng
khoái nói: “Hảo! Cô nương đã có lời, Phượng Cô cũng không ép nữa, nhưng, nếu cô
nương thích, xin cứ đến lấy.”

“Đa tạ
Phượng Gia!” Vãn Thanh nhẹ nhàng thi lễ.

“Cô nương
miễn lễ! Là do Phượng Cô hôm nay thất lễ quá.” Trong mắt Phượng Cô lóe lên một
tia dị sắc, chợt lóe qua, khiến cho người đối diện tưởng bản thân mình nhìn
nhầm lẫn.

“Phượng Gia
khách khí!” Nhẹ nhàng nàng đáp.

Phượng Cô
giương mi lên, nữ tỳ bên ngoài hiểu ý, vội vàng đi mang trà tới, vô cùng nhanh,
liền dâng lên trà thượng hảo Bích Loa Xuân.

Chén trà
trắng trong như tuyết, có chạm một cây hoa lan, vô cùng cao quý, Vãn Thanh nhẹ
nhàng cầm lấy, tinh tế thưởng thức, không khỏi khen: “Chén trà này thật đẹp
mắt! Trong suốt như ngọc, nhẹ nhàng, mà không hề làm mất độ ấm của trà, thật là
thượng hảo!”

Phượng Cô
nghe xong không đáp, chỉ cười một cái, ung dung nhấp một ngụm, chờ nàng uống
xong mới mở miệng.

Vãn Thanh
khẽ mở miệng nhấp một ngụm, sau đó chậm rãi nhắm hai mắt lại, trên mặt hiện rõ
vẻ say mê, hồi lâu mới mở mắt, trong đầu lẫn cả sự vui mừng, sợ hãi.

“Tiên phẩm
cam lộ, hương trà nhẹ, dư vị lưu mãi, mang theo ngọt lành, lưu lại trong miệng,
trà này, cực phẩm, nước pha trà này, lại càng là cực phẩm!”

Lời nói vừa
xong khiến Phượng Cô tán thưởng: “Tình Thiên cô nương quả thật tinh tế, trà này
thực sự cực phẩm.”

“Phượng Gia,
trà này, ai uống cũng sẽ tán thưởng không dứt!” Vãn Thanh cười nói, lại uống
thêm một hớp. Kỳ thật trà này, trước kia nàng uống qua, cũng biết là cực phẩm.
Nhưng hôm nay dưới thân phận là Tình Thiên thưởng thức trà, cần phải khen ngợi
như thế, tránh bị lộ ra.

Kỳ thật trong
lòng ngồi thưởng trà nhưng thực sự chờ một tiếng vang ngoài cửa.

Nàng đến, cố
ý nghênh ngang, chính là có ý cho chủ nhân của Phượng Vũ lâu biết nàng đến.

Nhất định
muốn gặp. Lẽ nào nàng đến, Chu Nguyệt Nhi, Chu Nhu Nhi không có phản ứng gì
sao.

Quả nhiên,
ngoài cửa, tiếng bước chân đã chậm rãi truyền đến, nàng trong lòng khẽ cười một
tiếng, trên mặt vẫn vô cùng tự nhiên, nhưng lộ ra chút ít, liền nhẹ nhàng nhấp
thêm một ngụm trà.

Ngồi chính
vị, Phượng Cô nhìn hai thân ảnh ngoài cửa đang đi đến, sắc mặt vô cùng khó coi,
phượng nhãn hơi nheo lại.

Chỉ thấy Chu
Nhu Nhi chậm rãi đi đến, bộ dạng lễ phép, nhẹ nhàng thỉnh: “Gia, Nhu Nhi thỉnh
an người!”

“Ân!” Phượng
Cô lạnh lùng đáp, sắc mặt đông cứng, đem theo một tia phiền chán.

“Cô, vị cô
nương này là?” Chu Nguyệt Nhi nhẹ nhàng mở miệng, hướng đôi mắt như nước nhìn
Vãn Thanh, khẽ hỏi Phượng Cô.

Không đợi
Phượng Cô mở miệng, Tình Thiên đã mở lời trước: “Ta Tình Thiên, ra mắt Mộ Dung
phu nhân! Ra mắt Phượng phu nhân!”

Trong lòng
cười lạnh, một tiếng “Cô” này, thật thân thiết, chỉ là, sắc mặt kia của Phượng
Cô, không có chút hài lòng.

Nàng âm thầm
nhờ người trong Tuyết Linh Các dò xét, sau khi Mộ Dung Kiềm chết, Phượng Cô
cũng không có chút ý tứ nào muốn kết hôn cùng Chu Nguyệt Nhi, đối với Chu
Nguyệt Nhi vô cùng lạnh nhạt, không giống như trước đây tình thâm tựa bể.

Không hiểu
là nguyên nhân gì, nhưng trong lòng có chút hận. Như vậy, đối với Chu Nguyệt
Nhi sẽ dễ đối phó hơn! Nàng sẽ làm cho ả ta hiểu, sự thống khổ là gì!

Nàng càng
muốn kêu thêm một tiếng Mộ Dung phu nhân, nghe chừng rất tức giận! Nhưng có thể
làm được gì chứ.

“Hóa ra là
hoa khôi gần đây nổi danh ở Tuyết Linh Các, Tình Thiên cô nương! Quả nhiên nghe
danh không bằng gặp mặt a! Tình Thiên cô nương, so với lời đồn còn đẹp hơn vài
phần! Thật là làm cho người ta muốn nhìn mãi không thôi!” Chu Nguyệt Nhi cười
nói. Nhưng trong lòng, lửa giận sớm đã ngùn ngụt.

Một câu Mộ
Dung phu nhân, như dẫm đạp giày xéo lên nỗi đau của cô ta.

Cô ta hận,
cô ta phẫn nộ, nhưng cô ta không có biểu hiện ra ngoài, hồn nhiên nở nụ cười.

Cô ta không
muốn thừa nhận, Phượng Cô đang lợi dụng cô ta.

Mặc kệ thế
nào đi nữa, cô ta tin tưởng, không sớm thì muộn, cô ta nhất định lấy lại được
trái tim hắn.

Tình Thiên
này, là một kình địch lớn, Phượng Cô chưa bao giờ chủ động theo đuổi một nữ tử,
nhưng lại hai lần liên tục tìm Tình Thiên, hơn nữa, nghe nói hôm đi thuyền, còn
chủ động cường hôn Tình Thiên, việc này thật bất ổn.

Cô ta sẽ
không để cho nàng ta ngăn cản cơ hội của mình.

“Mộ Dung phu
nhân quá khen, Mộ Dung phu nhân quốc sắc thiên hương, mới là làm người ta hâm
mộ mãi không thôi!” Vãn Thanh linh động cười một tiếng, uyển chuyển nói. Nhìn
trong đáy mắt Chu Nguyệt Nhi lửa giận bốc lên, nhưng làm như không thấy,
trong lòng nở một nụ cười lạnh.

Này đây, mới
chỉ là bắt đầu thôi.

“Tình Thiên
là người không chỉ mỹ mà còn là lễ, thật là, làm cho người ta khó đoán được,
Tuyết Linh Các là nơi phong trần, lại có một nử tử thế này!” Chu Nhu Nhi, luôn
luôn không thể giấu được tâm tình của mình.

Xem đi!

Thật đúng là
buồn cười, lời này, ai nghe cũng hiểu là châm chọc, nói ra, không phải hại tới
uy danh Tình Thiên, mà chính hại đến vị trí phu nhân kia.

Không có
chút độ lượng!

Trong mắt
Vãn Thanh giả vờ có chút buồn bã! Chờ người khác vì nàng xuất đầu.

Quả nhiên,
tiếng Phượng Cô lạnh lùng cất lên: “Ngươi tới, là vì muốn nói những lời này?”
Lửa giận xuất ra ầm ầm.

“Phu quân!
Nhu Nhi…” Chu Nhu Nhi ủy khuất nói, khuôn mặt xinh đẹp nhất thời kinh hoảng.
Tựa hồ không ngờ Phượng Cô sẽ vì một nữ tử phong trần mà mắng cô ta. Trong lòng
vừa tức vừa hận nhưng không dám biểu hiện ra, bởi cô ta biết, Phượng Cô hận
nhất là những kẻ ghen tuông.

Cô ta mặc dù
ghen ghét, nhưng chỉ có thể nén lại.

“Tốt lắm,
đừng nói nữa!” Phượng Cô hung hăng nói, không lưu nửa phần tình cảm. Nhìn thấy
hai người kia, trong lòng hắn vô cùng phiền chán. Tự bản thân cũng không thể
hiểu là tại sao trước đây lại có thể thích bọn họ như thế.

Nếu không có
Vãn Thanh khiến hắn tỉnh táo lại, hắn chắc vẫn còn thích bọn họ, một mực mù
quáng đi xuống.

Hai nữ nhân
này, tâm địa độc ác!

Nhưng hắn
vẫn dung túng bỏ qua tất cả!

“... Phu
quân!” Chu Nhu Nhi trong lòng oán hận, nhưng không biết nên nói gì, không nên
nói gì! Vì vậy yên lặng, không dám mở miệng!

Trái lại,
Chu Nguyệt Nhi cố tình làm bộ người thiện lương.

“Tình Thiên
cô nương, ngươi đừng để ý, Nhu Nhi không có ý gì đâu, nàng ấy chỉ muốn nói là
Tình Thiên cô nương ở nơi bùn dơ mà vẫn vô cùng thanh khiết.”

Vãn Thanh
trong lòng liên tục cười lạnh, nàng cảm thấy Chu Nhu Nhi mặc dù đáng hận, nhưng
không khiến người ta buồn nôn như Chu Nguyệt Nhi, tâm kế thâm trầm, độc ác hại
người mà lại còn cố làm vẻ thiện lương.

“Tình Thiên
vốn là nữ tử phong trần, nhưng, phu nhân nói cũng không sai, nhưng Tình Thiên
dù thân tại nơi phong trần, nhưng trong sạch, không hổ thẹn!” Vãn Thanh lạnh
lùng nói, ngẩng cao đầu, bất khuất.

“Đương
nhiên, cô nương vừa nhìn đã biết rất ngạo khí.” Chu Nguyệt Nhi được thể càng
cười.

Vãn Thanh
chỉ nhẹ nhàng cười đáp lại.

Tình Thiên
nói chuyện một lúc, Phượng Cô một mực chú ý nàng, hắn càng nhìn, càng thấy,
Tình Thiên nàng, rất giống Vãn Thanh, giọng nói của nàng, cùng thần khí kia,
cực kỳ giống Vãn Thanh, ánh mắt kiên định, âm thanh trong trẻo lạnh lùng, cùng
một dáng vẻ bất khuất.

Hắn không
tin, có người, có thể giống như thế, trong lòng hắn khẳng định, lại càng nhìn
nàng nhiều hơn.

Bất quá,
Thượng Quan Vãn Thanh, mặc dù thông minh tuyệt đại, mặc dù trong trẻo lạnh
lùng, cao ngạo bất khuất, nhưng nàng có một nhược điểm trí mạng, đó là người
thân.

Nàng vĩnh
viễn, không có cách nào dứt bỏ được người thân của mình.

Cho nên.
Nghĩ muốn nàng thừa nhận thân phận của mình, nói khó, cũng không phải khó.

Nhìn bọn họ
lời qua tiếng lại, hắn trầm mặc không nói, âm thầm chăm chú quan sát.

“Tạ phu
nhân!” Vãn Thanh cười nói.

“Nói thế làm
gì! Tình Thiên cô nương, Nguyệt Nhi thập phần muốn kết giao bằng hữu… Chẳng
biết có được không…” Chu Nguyệt Nhi đột nhiên ngoài dự tính nói.

Nhưng Vãn
Thanh cũng không cảm thấy kỳ quái.

Tâm tư Chu
Nguyệt Nhi, nàng mặc dù không đoán được hết nhưng cũng nhìn ra phần nào đó.

Nàng ta muốn
kết giao cùng nàng, chỉ là để tiện tay trừ khử nàng.

Dù sao, nàng
đã cẩn thận trong việc ngụy trang nhưng nếu không cẩn thận sẽ rơi vào mưu kế
ngay.

Nhưng là,
nàng tung kế ra, rồi sau đó, mời Chu Nguyệt Nhi nhảy vào.

Cho nên,
nghe những lời đó, nàng nhẹ nhàng nói một câu: “Được phu nhân yêu quý như thế,
nữ tử phong trần như Tình Thiên như thế nào có thể dám so bì được.”

“Nói bậy!”
Chu Nguyệt Nhi cười một tiếng, rồi sau đó nói: “Bằng hữu lại có thể phân cao
thấp ư! Nếu thế thì còn gì gọi là chân thành!”

“Tình Thiên
muội muội!” Chu Nguyệt Nhi dứt lời liền thêm một tiếng thân thiết.

Vãn Thanh
trong lòng cười lạnh, nhưng vẫn duy trì vẻ vui cười, không chút giận dữ.

Phượng Cô
nhìn chuyện này nhưng cũng không ngăn cản, chỉ cười nói: “Xem ra, hai người rất
hợp nhau!”

“Tình Thiên
cô nương chẳng những xinh đẹp đa tài, tính tình lại ôn nhu, thật làm cho người
ta thích ngay!” Chu Nguyệt Nhi lại nói, dung nhan tuyệt mĩ cười mê hoặc như một
đóa phù dung.

“Ân!” Phượng
Cô ừ, trên mặt cười mà như không cười, không nhìn ra suy nghĩ hắn. Khẽ để chén
trà trong tay xuống, ngón tay thon dài khẽ nâng cằm, hắn không ngờ Chu Nguyệt
Nhi lại muốn kết giao với Tình Thiên.

Hắn biết
nàng ta hận, nhưng lại dám rắp tâm như thế.

Nhưng hắn
không ngại, bởi vì nếu hắn thường xuyên mời Tình Thiên lại đây, Nguyệt Nhi sẽ không
dám làm gì, bởi Tình Thiên hôm nay, không còn là Vãn Thanh trước kia.

“Đều là mỹ
nữ khuynh thành! Nếu như đứng cạnh nhau, sẽ là một cảnh tuyệt mĩ ở Chiến
Thành.” Nói lời này dứt, trên mặt có chút ma mị, khó hiểu.

Mặc dù Vãn
Thanh không biết ý hắn là gì, nhưng nàng biết, đó không phải là chuyện tốt.

Nhưng mặc kệ
như thế nào, trong lòng ai cũng có kế, nhưng ai mới là kẻ cuối cùng thành
công!

Vì vậy nàng
cũng nở một nụ cười, cũng rất tuyệt mĩ, đồng dạng khuynh thành.

Chu Nguyệt
Nhi nghe xong cũng xấu hổ cười một tiếng, mềm nhũn nói: “Cô lại giễu người ta!
Cảnh trời tuyệt đẹp, tự nhiên Nguyệt Nhi muốn lên núi bái phật, không biết Tình
Thiên cô nương có muốn đi cùng không?”

Nàng ta nói
xong cười hỏi Vãn Thanh, Vãn Thanh nhìn bộ mặt giả vờ thiện lương kia, trong
lòng sợ rằng chuyến đi bái phật kia sẽ không an lành chút nào!

Nhưng, nàng
cũng không ngại phải đi cùng!

“Hảo! Tình
Thiên nghe nói bái Phật tổ rất linh, một mực muốn đi nhưng không ai đi cùng,
phu nhân đã mời, Tình Thiên nhất định đi.”

“Hảo! Đến
khi xuất phát ta sẽ mời người!” Chu Nguyệt Nhi cười nói.

Vãn Thanh
không có nói gì, chỉ khẽ cười gật đầu.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3