Thất thân làm thiếp - Chương 077 - 078
Chương 77: Vãn Thanh có thai.
Hoàng Kỳ
hiển nhiên thập phần không vui, nghe xong những lời Phượng Cô nói, trên mặt
liền xuất hiện sự lạnh lùng cùng phẫn nộ.
Hồng Thư thì
vô cùng vui vẻ. Nhìn mặt Nhị phu nhân càng ngày càng tái nhợt, nàng đã lo lắng
lắm rồi, nghe được gia – đại xá cho Nhị phu nhân, quả thực là so với hắn đại xá
chính mình nàng còn thấy vui hơn.
Liền chạy
vội đến Vãn Thanh, giúp Vãn Thanh đứng dậy: “Nhị phu nhân, gia tha thứ cho
ngài!”
Vì đã quì
quá lâu, thân thể này như không phải của Vãn Thanh nữa, hoàn toàn mất tri giác.
Lúc được
Hồng Thư đỡ lên, không chỉ có hai chân mất cảm giác.
Vãn Thanh
cảm giác như mình đang hôn mê, chỉ lập lòe trước mắt vô số đốm sáng, rồi sau đó
dần dần tan vào bóng tối hắc ám.
Cuối cùng
chỉ còn bóng tối đen đặc mông lung.
Bên tai nàng
vang lên tiếng hét chói tai của Hồng Thư: “Nhị phu nhân ngất rồi. Mau mời đại
phu.”
Nàng ngất
xỉu sao? Tại sao nàng lại trở nên yếu ớt như vậy? Chỉ mới quì có hai canh giờ
đã ngất xỉu rồi?
***
Tới khi…
tỉnh lại, nàng đã nằm trong Trà Hương Các, mi mắt nặng như bị đeo thêm tảng đá
nặng ngàn cân, hơi hơi hé mắt ra, thấy tấm màn mầu xanh, yên tâm hơn rất nhiều.
“Nhị phu
nhân, ngài tỉnh rồi?” Hồng Thư – ủ dột thấp giọng nói với Vãn Thanh, nói rất dè
dặt như thế muốn nói gì đấy mà lại thôi.
“Ta đột nhiên
ngất xỉu?” Nàng khẽ nói, muốn cười một cái, mới phát hiện lưỡi khô khóc, cổ
họng cũng khàn khàn.
Không ngờ chỉ
quỳ có hai canh giờ, nàng đã suy yếu đến thế này, thật kỳ quái!
Hồng Thư bưng
một chén nước đến, giúp Vãn Thanh ngồi dậy: “Phu nhân uống miếng nước đi!”
Uống xong, Hồng
Thư vẫn đứng ở đầu giường, một chữ cũng không nói, dáng vẻ như đang có tâm sự
rất nặng nề, lông mày nhíu chặt lại, ai muốn gỡ ra cũng khó.
Chỉ cần liếc
mắt cũng nhận ra trong lòng Hồng Thư đang có chuyện, hơn nữa còn là chuyện Hồng
Thư không thể giải quyết được, vì vậy Vãn Thanh mở miệng hỏi: “Hồng Thư, làm
sao vậy? Có tâm sự nặng nề gì sao?”
Hồng Thư nhìn nàng,
cắn môi dưới, vẻ mặt muốn nói lại thôi: “Phu nhân… ai…”
“Làm sao vậy?
Có chuyện gì cứ việc nói, ta không có gì đáng ngại!” Vãn Thanh bình tĩnh nói,
trong lòng chỉ sợ bản thân đã mắc quái bệnh nào rồi, nếu không, thân thể sẽ
không suy yếu đến cái độ này.
“Phu nhân, vừa
rồi có đại phu xem mạch cho ngài, đại phu nói... đại phu nói...” Hồng Thư nhìn
nàng, một lúc lâu sau vẫn không nói ra được.
“Nói ta bị bệnh
nan y không thể chữa được?” Nàng hỏi. Trong lòng vẫn bình tĩnh, sinh tử do
mệnh, chuyện đã như vậy, có muốn thay đổi cũng không được.
Hồng Thư lắc
đầu, vẫn không mở miệng.
Vãn Thanh càng
kỳ quái không giải thích được, không phải bị bệnh, vì sao sắc mặt Hồng Thư lại
tối tăm vậy?
Chẳng lẽ là…
lòng của nàng, tức thì chìm xuống đáy biển.
Chuyện này,
nàng một mực cố gắng tránh né, không phỏng đoán, cũng không nghĩ đến, nhưng nó
vẫn xảy ra.
Nàng bình tĩnh
hỏi: “Ta mang thai?”
Hồng Thư đột
nhiên trợn to mắt nhìn nàng, trong mắt hiện lên vẻ vô phương ngờ tới.
Vừa nhìn vẻ mặt
Hồng Thư, Vãn Thanh biết, bản thân đã đoán trúng, tay không tự giác đặt lên
bụng, không ngờ, nơi đó bây giờ lại có một sinh mệnh nhỏ đang từ từ lớn lên.
Trong lòng nói
không ra lời sự tâm hỉ và chua xót.
Nàng sẽ làm mẹ,
mặc kệ phụ thân của đứa bé là ai, mặc kệ phụ thân của đứa bé như thế nào, đứa
bé vẫn là máu thịt của nàng, nàng không giấu được sự vui mừng của người làm mẹ.
Nhưng nghĩ đến
tình cảnh của bản thân, nếu sinh hài tử này, đứa bé sẽ không nhận được sự đãi
ngộ tốt.
Cho nên, trước
khi Phượng Cô nhìn ra chuyện nàng mang thai, nàng nhất định phải rời đi, nếu
không, đến lúc sinh hài tử ra, chỉ sợ muốn đi sẽ càng khó khăn hơn.
“Phu nhân, phá
thai đi! Đứa nhỏ này, tới không phải lúc, gia sẽ không lưu lại.” Hồng Thư kiên
định nói, Hồng Thư đã suy nghĩ lâu lắm rồi, đứa bé này, vô luận như thế nào
cũng không thể lưu lại, bởi vì phu nhân đã thất thân trước khi xuất giá, mặc dù
sau khi cưới về nhị phu nhân có cùng với gia lộ thủy chi ân, nhưng mà thời gian
quá sát nhau, căn bản là vô phương kết luận đứa bé này là con của ai! Lưu lại
đích thực là tai họa!
“Không được,
hài tử của ta nhất định phải lưu lại.” Vãn Thanh cũng kiên định nói, dù hài tử
vẫn còn trong bụng nàng, nhưng vẫn là một mạng sống, nàng không có quyền quyết
định sự sống chết của đứa bé!
Nàng biết băn
khoăn của Hồng Thư, bởi vì nàng bị ** trước khi xuất giá (tác giả đề ** nên để nguyên), trừ… bản thân nàng, không có ai biết
được kẻ đã ** nàng chính là Phượng Cô. Mà nàng, cũng không dự đinh nói chuyện
này cho bất kì ai.
Hồng Thư, nhất
định là bởi vì như thế, mới kiên quyết muốn nàng phá thai.
Cũng may là
nàng hoàn toàn không có ý tưởng phá cái thai này.
“Nhị phu nhân,
gia sẽ không chấp nhận.” Hồng Thư kích động khuyên nhủ.
“Chỉ cần ngươi
không nói, hắn sẽ không biết.” Vãn Thanh trấn định nói.
“Loại chuyện
này, chẳng lẽ muốn giấu là giấu được sao, sớm muộn gì cũng bại lộ, đợi đến khi
bụng người to lên, lúc đó sẽ càng nguy hiểm!” Hồng Thư vô phương lý giải ý tứ
của Vãn Thanh, chỉ vội vàng khuyên nhủ.
“Giấu giếm được
lúc nào hay lúc đó! Ta nhất định sẽ nghĩ ra biện pháp giải quyết chuyện này.”
Vãn Thanh trầm tĩnh nói.
Hài tử – xuất
hiện, càng làm cho ý định rời đi của nàng thêm mạnh mẽ, vì hài tử, vì bản thân,
nàng phải rời đi.
“Hồng Thư,
ngươi nhất định phải thay ta giữ bí mật!” Vãn Thanh kéo tay Hồng Thư, khẩn cầu:
“Ta nhất định phải lưu lại đứa bé này.”
“Phu nhân…”
Hồng Thư bị làm khó không biết làm thế nào cho phải, nàng không rõ, vì sao phu
nhân lại cố chấp nhưu vây! Hài tử bây giờ không có sau này có thể có lại, nhưng
nếu vì đứa bé mà đến mạng sống cũng chẳng giữ được, lúc đấy không phải còn thảm
hại hơn ư!
Nhưng mà nhìn
phu nhân cầu khẩn, Hồng Thư rốt cuộc không đành lòng, mặc dù nàng đi theo gia,
giết người không ít, nhưng… những kẻ bị nàng giết đều đáng chết, nàng giết
những kẻ đáng chết chưa bao giờ run tay, nhưng nếu thật sự phải hạ thủ với một
sinh mạng vô tội nhỏ bé đáng thương, nàng không cách nào xuống tay, thế nên mới
không thể nhân lúc phu nhân đang ngủ mà cho phu nhân uống đọa thai dược.
Cuối cùng, Hồng
Thư gật đầu: “Hồng Thư đáp ứng phu nhân, nhất định sẽ không nói chuyện này với
người khác, nhưng mà Hồng Thư cũng khẩn cầu phu nhân, hãy suy nghĩ thật kĩ,
chuyện này không phải chuyện nhỏ đâu.”
“Ta sẽ suy
nghĩ.” Nghe được những lời Hồng Thư nói, Vãn Thanh cười thư thái
Chương 78: Ngân diện thật là tốt.
Hồng Thư đi
rồi, Vãn Thanh không có tâm trí nào để ngủ.
Là phiền muộn
là buồn bực!
Có thêm hài tử,
trong nhất thời, thêm rất nhiều băn khoăn suy nghĩ, nàng nhất định phải vì đứa
bé này mà vạch ra một kế hoạch thật chu toàn.
Đột nhiên, một
cơn gió lớn thổi đến, cửa sổ bị gió thổi tung, ánh nến vụt tắt. Nhất thời bên
trong phòng chìm vào bóng tối.
Có mùi Dạ Lai
Hương bay đến.
Vãn Thanh không
mở miệng, mùi Dạ Lai Hương, cho nàng biết, người tới, là Ngân Diện.
Nhưng mà vì sao
phải tắt nến?
“Lúc nào ngươi
cũng bình tĩnh như vậy sao? Có người xông vào phòng cũng không lên tiếng?”
Thanh âm âm trầm mát lạnh chui vào tai.
“Ta biết là
ngươi mà.” Vãn Thanh khẽ đáp, trong lòng rất vui vẻ.
“Sao?” Thanh âm
trầm thấp nhẹ giọng của nam tử vang lên, ôn hòa như ngọc, nhưng hết lần này tới
lần khác lại mang theo cảm giác lạnh lẽo. Như thể hắn không ngờ Vãn Thanh có
thể đoán được là hắn.
“Rất ít người
có mùi Dạ Lai Hương.” Nàng giải thích nghi hoặc của hắn.
“Thì ra là thế.
Ngươi rất thông minh.” Hắn đáp, giọng nói mang theo sự tán thưởng âm thầm.
Không ngờ nàng lại có thể thông minh mẫn cảm như thế, chỉ một lần, đã ghi nhớ
tỉ mỉ hết các đặc trưng của hắn.
“Rất ít người
có mùi Dạ Lai Hương, chính vì thế mà mùi đấy trở nên đặc biệt. Nên thế chỉ cần
một lần, ta cũng có ấn tượng.” Nàng nói nhỏ.
“Ngươi hôm nay
đã đến Tuyết Linh Các?” Hắn hỏi.
“Ân, đáng tiếc
là không nhìn thấy ngươi.”
“Ta có nghe
ngươi hát, rất động lòng người.” Hắn khen, trong đêm tối, cặp mắt sáng quắc
nhìn Vãn Thanh chăm chú.
“Cám ơn.” Nàng
cười, khẽ đáp: “Ngươi đứng ở đâu nhìn ta vậy?”
…
Qua hồi lâu,
vẫn không thấy Ngân Diện trả lời, Vãn Thanh biết, là bản thân đã hỏi quá nhiều,
hắn luôn thần bí như vậy, tất nhiên không muốn để cho người khác nắm bắt được,
vì vậy vội vàng cười: “Ta chỉ hỏi bừa thôi mà, ngươi không cần trả lời.”
“Ân.” Thật sự
thì hắn không định trả lời.
Nhất thời không
khí lại yên tĩnh trở lại, nặng nề như bóng đêm, Vãn Thanh đột nhiên nhớ ra cái
gì, liền hỏi: “Phi Tuyết cô nương là muội muội của ngươi?”
“Muội muội?!”
Ngân Diện nghe xong có chút kinh ngạc, hỏi: “Vì sao lại hỏi vậy?”
“Trên người
nàng cũng mùi Dạ Lai Hương sâu kín, thấu nhập nhân tâm, hơn nữa, cặp mắt của
nàng, giống cặp mắt của ngươi, hạnh mục như thu thủy, trong suốt tĩnh lặng,
mang theo sự xuất trần cao nhã.” Vãn Thanh hồi tưởng dáng vẻ của Phi Tuyết,
chậm rãi nói.
“Xem ra ngươi
rất tán thưởng nàng?” Hắn không trả lời câu hỏi của nàng, mà còn chuyển đề tài.
“Phi Tuyết cô
nương phong tư cái thế, ngoại hình cũng vậy, phiên nhược mềm mại, uyển nhược du
long, vinh diệu thu cúc, hoa mậu xuân tùng (mấy
cụm từ này nói chung là khen Phi Tuyết thôi, đừng bắt mình giải nghĩa). Như
đám mây nhẹ bay che khuất vầng trăng, phiêu diêu như tuyết bay trong gió. Nhìn
từ xa, như ánh nắng lúc bình minh; như đóa phù dung trên mặt nước. Tiếng đàn
của nàng, giống như xuyên qua chín tầng mây, bay đến Linh Tiêu Điện (một cung điện của Ngọc Hoàng Thượng Đế),
xuyên qua da thịt, tiến thẳng vào trái tim. Sự tuyệt đại tao nhã của nàng,
không lời nào nói được.” Vãn Thanh khen ngợi không dứt (muốn đi truyền nước sau khi xong cái đoạn này T_T).
Phong thái của
Phi Tuyết, đã siêu thoát còn thêm vẻ đẹp không chút tục khí của trần gian!
Ngân Diện lẳng
lặng nghe, đợi nàng nói xong, hắn vẫn lên tiếng, không biết trong lòng nghĩ cái
gì.
Vãn Thanh híp
mắt theo dõi hắn, đáng tiếc đêm nay không trăng, hơn nữa hắn còn đưa lưng ra
cửa, toàn bộ khuôn mặt hắn chìm trong bóng tối, không thể nhìn thấy ánh mắt
hắn.
“Ngân Diện?”
Vãn Thanh nhẹ nhàng gọi
“Cái gì?” Ngân
Diện hỏi.
Vãn Thanh uyển
chuyển cười một tiếng: “Ta muốn hỏi ngươi đang nghĩ cái gì! Một lúc lâu vẫn
không thấy mở miệng.”
“Ta nghĩ đến
tiếng hát của ngươi.” Ngân Diện nói chậm rãi lạnh lẽo, trong câu nói kia, mơ hồ
mang theo sự mong đợi. Hắn đúng thật là đang nghĩ đến tiếng hát của nàng, thanh
âm của nàng, như vượt qua cửu thiên, mang theo một chút sầu não, có thể khơi
gợi đến những tổn thương đau đớn sâu kín nhất trong lòng mỗi người.
Lời này có lẽ
để nam tử khác nói sẽ mang theo vài phần mập mờ, vài phần khinh bạc, nhưng mà
để Ngân Diện nói ra, người nghe không cảm thấy chút khinh bạc nào, chỉ cảm giác
được hắn thật sự thích tiếng hát của nàng.
“Đáng tiếc
thật, đêm đã khuya, chỉ sợ tiếng hát quấy rầy người khác nghỉ ngơi, nếu không,
Vãn Thanh sẽ hát cho ngươi nghe.” Vãn Thanh khẽ cười nói, có thể hát cho hắn
nghe, nàng cũng thấy trong lòng thỏa mãn.
Người nói Vô
Tâm, người nghe cố ý.
Ngân Diện vừa
nghe, lập tức hỏi: “Ngươi nguyện ý hát cho ta nghe?” Thanh âm mang theo vài
phần hồi hộp, trong bóng đêm, dường như đôi mắt đẹp kia đang phát sáng.
“Chỉ cần có cơ
hội, Vãn Thanh tất nhiên nguyện ý hát cho ngươi nghe.” Nàng nói, không hiểu
được, vì sao Ngân Diện lại cao hứng như vậy, lúc này, dù muốn thế nào cũng
không hát được.
“Cơ hội là là
do con người tạo ra, hát ở đây sẽ kinh động đến người khác, chúng ta đi chỗ
khác.” Hắn nói, trong tiếng nói có chút cấp bách.
“Ách…” Vãn
Thanh có chút ngạc nhiên, không ngờ hắn lại nghĩ ra cái phương pháp này, giữa
đêm hôm khuya khoắt, hắn muốn nàng ra ngoài hát cho hắn nghe.
“Ngươi không
muốn?” Thanh âm trong trẻo lạnh lùng không che giấu nổi sự thấi vọng: “Muốn,
nhưng một nữ tử lại giữa đêm giữa hôm ra khỏi nhà, nếu để người khác biết, nhất
định sẽ trở thành đề tài đàm tiếu. Coi như hết!”
“Ta không nghĩ
thế.” Thấy nàng nói vậy, hắn sẽ không để nàng gặp chuyện không hay, chính nàng
đã nói, chỉ cần có cơ hội, sẽ hát cho hắn nghe!
“Chúng ta đi
thôi!”
…
Gió thổi rất
mạnh, dù đã khoác thêm áo choàng, Vãn Thanh vẫn thấy rét run, toàn thân run cầm
cập.
Một tay vội
vàng kéo vạt áo lại.
Ngân Diện tựa
hồ cảm giác được nàng đang lạnh, vốn dĩ là hắn nắm tay nàng, bây giờ liền ôm
nàng vào lòng.
Vãn Thanh không
nói gì thêm, mặc dù như vậy là không tốt, nhưng mà ấm áp hơn rất nhiều, sự ấm
áp như dòng nước, xuyên qua quần áo, làm ấm cơ thể. Hơn nữa, nàng cũng biết
Ngân Diện không có ý đồ khác, chỉ vì muốn nàng ấm áp, nếu nàng đẩy ra, chẳng những
phụ tâm ý của hắn, càng khiến hai người mất tự nhiên.
Người trong
giang hồ vốn là không so đo phàm văn tục tiết, nàng mặc dù không phải người
trong giang hồ, nhưng mà lúc này đang ở giữa chốn giang hồ, tất nhiên phải học
ít qui củ của giang hồ.
Bọn họ xuyên
qua phố lớn ngõ nhỏ, xuyên qua đình đài lầu các, Vãn Thanh cho là hắn muốn dẫn
nàng đi Tuyết Linh Các, không ngờ càng đi càng xa, ra khỏi Chiến Thành phồn
hoa, đi tới một đỉnh núi, hắn mới ngừng lại.
Vãn Thanh đưa
mắt nhìn, chỉ cảm thấy mọi nơi rất yên lặng, trong bóng tối chỉ có bầu trời –
đầy sao lấp lóe tinh quang.
Ban đêm trong
rừng trên núi, hàn ý lạnh thấu cả tim, trong bóng đêm thỉnh thoảng truyền đến
tiếng ếch kêu, cùng với tiếng thở của hai người.
“Ở chỗ này, sẽ
không làm phiền người khác nghỉ ngơi.” Ngân Diện cười nói.
Vãn Thanh cười
một tiếng, nói: “Chỉ sợ người sống dưới chân núi nếu chưa ngủ, mơ hồ nghe được
tiếng hát, sẽ tưởng là quỉ hiện lên giữa đêm!”
“Ngay cả quỷ
âm, cũng là – nữ quỷ mỹ lệ với tuyệt đẹp – thanh âm!” Hiếm hoi mới thấy Ngân
Diện hài hước nói, xem ra tâm tình không tệ.
Hắn đứng lên từ
mặt cỏ: “Kỳ thật ta thích ngồi một mình trong đêm, cả tâm linh, sẽ bình tĩnh
trở lại trong tích tắc, những chuyện không giải quyết được, cũng nhờ sự yên
tĩnh này mà trở nên rõ ràng.”
“Ngươi có rất
nhiều chuyện không thể giải quyết sao?” Vãn Thanh hỏi, có điểm không rõ, nghe
lời nói của hắn, hình như hắn đang có một áp lực thật lớn.
“Người sống
trên đời, luôn có những chuyện không giải quyết được, mà ta, chỉ sợ là người
nhiều nhất!” hắn nói, trong lúc nhất thời, khí tức bị tích tụ không thể giải
thóat như ép người ta không thở được.
Ngay Vãn Thanh,
cũng cảm nhận được hắn có sự bất đắc dĩ.
Không biết vì
sao hắn lại bất đắc dĩ?
Nàng cứ nghĩ,
sát thủ là... kẻ không lo lắng nhất, không nghĩ ra, hắn lại có nhiều tâm sự
tích tụ như vậy. Có lẽ, thân phận của hắn, không chỉ đơn giản là một sát thủ?
Vãn Thanh đoán,
nhưng không hỏi nữa, chuyện hắn không muốn nói, nàng sẽ không muốn hỏi.
Mỗi người đều
có bí mật của riêng mình, mà đã là bí mật, tất nhiên không muốn để cho người
khác biết.
“Vãn Thanh
không thể vì ngươi giải quyết ưu phiền sắp xếp khí khăn, chỉ có thể hát một bài
để ngươi hết buồn bực. Ngân Diện muốn nghe bài gì?” Nàng hỏi.
“Tùy ngươi
chọn.”
Vãn Thanh nghe
xong, không từ chối, cất tiếng hát.
Nguyệt ba nghi
giọt. Vọng ngọc hồ thiên gần, Vô Trần cách.
Thúy đôi mắt
hoa, băng ti chức luyện, hoàng nói bảo quang tướng thẳng.
Bạch liên thi
rượu sấu, nan ứng tiếp, rất nhiều xuân sắc.
… nhất vô lại,
là tùy hương thừa dịp chúc, từng bạn cuồng khách.
Tung tích. Mạn
trí nhớ. Già rồi đỗ lang, nhẫn nghe đông phong địch.
Liễu viên đăng
sơ, mai thính tuyết tại, ai cùng nhỏ khuynh xuân bích.
Cũ tình câu
chưa định, nhiễu tự học, năm đó du lịch.
Sợ vạn nhất, lỡ
người ngọc, dạ hàn rèm khích.
Bóng đêm đẹp
như họa, tĩnh như họa, trong đêm yên lặng, vạn vật không có tiếng động, tiếng
hát tuyệt đẹp, như là âm thanh duy nhất của đất trời, xuyên qua ngọn cây, xuyên
qua nụ hoa, xuyên qua không khí, trên đỉnh núi xa xa, vọng lại tiếng vang, cùng
với tiếng hát trong vắt, như phối hợp, như mộng như ảo...
Hát được nửa,
đột nhiên có tiếng tiêu truyền đến, tiếng tiêu xa xôi, kết hợp với tiếng hát
thanh tịnh đẹp đẽ, làm cho người ta mê say, bay lượn trong không gian, như nhảy
múa với hoa cùng gió…
Hát xong một
bài, Vãn Thanh kinh ngạc quay đầu lại: “Ngươi là người thổi tiêu trong rừng đào
đêm đó?” Đúng vậy, tiếng tiêu đấy, nàng không thể nào quên, bởi vì, cùng một
khúc nhạc, mỗi người sẽ khác, khúc nhạc đấy, chắc chắn là của Ngân Diện.
Đêm hôm đó,
nàng đã coi tiếng tiêu là tri âm, thật sự là rất sinh động, nàng phảng phất
thấy con người hắn trong khúc nhạc đấy.
Ngân Diện một
mực nhìn nàng, xem như chấp nhận.
Thượng Quan Vãn
Thanh, bất luận lúc nào, cũng thông minh như vậy, làm cho người ta phải tán
thưởng.
Hơn nữa nàng –
không phô bày sự thông minh của nàng, không cố gắng phô diễn nó, nàng – nhã
nhặn lịch sự, luôn lơ đãng với đời, khiến người khác rung động.
“Ngươi không
nên làm thiếp của Phượng Cô.” Hắn nói, lộ ra sự tiếc hận: “Hắn không phải phu
quân của ngươi, hắn không nhìn thấy cái đẹp của ngươi, đặc biệt của ngươi, hắn
không hiểu được ngươi, không quý trọng ngươi! Ngươi đáng được đối đãi tốt hơn
thế.”
Vãn Thanh cười
một tiếng, lạnh nhạt bình thản, ngồi xuống bên cạnh hắn, nhìn lên trời sao, nói
nhỏ: “Người sống trên đời chín chuyện thì tám không như ý, mong thế này nhưng
lại thành thế khác, quan trọng là có niềm tin, tự nhiên sẽ có kết quả.”
Nàng mịt mờ
nói, không nói ra chuyện sẽ rời Phượng Cô mà đi.
Hiện tại còn
chưa đến lúc, không được nói ra, hơn nữa, nàng tin tưởng vào sự thông minh của
Ngân Diện, nhất định hắn có thể đoán được đại khác nàng muốn nói gì.
Hắn sáng tỏ
nói: “Ngươi nghĩ được thế là tốt rồi, chỉ cần ngươi yêu cầu trợ giúp, ngươi
mang ngọc bội đến Tuyết Linh Các tìm Phi Tuyết, nếu Phi Tuyết không ở đó, ngươi
hãy tìm chủ sự Tuyết Linh Các – Hạ Thanh, các nàng nhất định sẽ đem toàn lực
trợ giúp cho ngươi.”
“Cám ơn.” Chỉ
là người dưng bất ngờ gặp gỡ còn có thể nói với nàng như vậy! Vợ chồng với nhau
lại toàn hành hạ làm khó nhau, tại sao lại oái oăm thế chứ?
Nàng không rõ,
nàng đã đọc cả vạn cuốn sách, nhưng càng đọc càng không thể nhìn thấy lòng
người.
“Đối với ta,
ngươi không cần phải nói cám ơn.” Ngân Diện nói, trong đêm tối – ánh mắt hắn
nhìn nữ tử bên cạnh, hắn gặp qua vô số nữ tử, thanh lệ, tuyệt diễm, kiều mỵ, cả
khuynh thành cũng gặp qua, khả hết lần này tới lần khác, nhưng lại có hảo cảm
với nữ nhân thanh tú này.
Hắn không thích
vui vẻ náo nhiệt, bình thường luôn độc lai độc vãng, nhưng hết lần này tới lần
khác, luôn tìm cơ hội để gặp gỡ nàng.
Đây là cái tình
cảm gì, hắn cũng không thể nghĩ ra!
Hôm nay chứng
kiến chuyện đó, lo lắng nàng sẽ bị Phượng Cô – làm thương tổn, chiều nay hắn
không có quyết tâm đến, cuối cùng cũng đến gặp nàng nàng, từ lúc hắn chào đời
đến giờ, đây là lần đầu tiên xảy ra chuyện như thế này.
“Hắn hôm nay
có… làm gì ngươi không?” Hắn hỏi.
“Ai?” Không rõ
hắn đột nhiên hỏi cái gì…: “Phượng Cô sao?”
“Trừ… hắn ra
thì còn ai vào đây?!” ngữ khí của hắn hơi giận, lộ ra lạnh dạ, chen vào lòng
nàng.
“Hôm nay thế
cũng là tốt rồi!” Đúng thật thế là tốt lắm rồi, bởi vì, hắn chỉ bắt nàng quỳ
hai canh giờ, đây là hình phạt nhẹ nhất của hắn từ trước tới giờ, chỉ là nàng
đang có bầu, không chịu nổi mệt nhọc, mới có thể té xỉu, nghỉ ngơi qua đi, đã
không còn đáng ngại gì.
“Cái gì mà tốt
lắm rồi? Hắn hỏi, ngữ khí đã khôi phục bình tĩnh ôn lạnh trong dĩ vãng.
“Không nói tới
hắn nữa, nói tới hắn làm gì!” Vãn Thanh khẽ cười cười, vừa nói tới Phượng Cô,
tâm tình khó khăn lắm mới vui vẻ lại thấy buồn bực. Không đề cập tới hắn nữa.
“Ta giúp ngươi
xem mạch.” Hắn vừa nói vừa vươn tay muốn cầm cổ tay nàng.
Vãn Thanh giật
mình, thu tay lại, mặt biến sắc, lắc đầu một cách mãnh liệt.
Nghĩ lại mình
có chút kích động, từ từ nói: “Ta không sao, chiều nay đại phu đã xem qua, nói
không đáng ngại nữa, chỉ có điều thân thể tương đối suy yếu, yêu cầu tĩnh dưỡng
thật tốt.”
Chuyện có thai,
nàng không muốn lộ ra.
Ngân Diện nhìn
nàng, biết nàng cũng không nói dối, chắc là có chút ẩn tình không muốn hắn
biết. Hắn cũng không truy cứu, bởi vì, thật ra có rất nhiều phương pháp, không
nhất thiết là phải trực tiếp bắt mạch.
Lấy từ trong
người một lộ dưỡng nhan hộ thể đan, đưa cho nàng: “Đây là dưỡng nhan hộ thể
đan, nữ tử ăn vào, có thể dưỡng nhan bổ máu, tẩm bổ thể chất, ngươi cầm bên
người, mỗi ngày ăn một viên, rất tốt cho thân thể.”
Vãn Thanh tiếp
nhận, ngón tay tinh tế vuốt ve cái bình lóng lánh như tuyết, vừa nhìn đã biết
là thứ vô cùng quí giá, thân bình trắng bóng, lóe sáng chói mắt trong bóng tối
nhập nhoạng, trên thân bình vẽ cây trúc thanh tân xanh nhạt, xanh trắng giao
nhau, càng nổi bật đẹp mắt.
“Tại sao đối xử
với ta tốt vậy?” Nàng hỏi, không nén được sự cảm động trong lòng.
Bọn họ chỉ mới
gặp qua có một lần, hơn nữa hắn cũng có ơn với nàng. Tại sao hắn đối với nàng,
lại tốt như vậy?
“Đối tốt hay xử
tệ với một người, hoàn toàn là do ta tự mình quyết định, ta cảm giác được ngươi
xứng đáng để ta đối tốt, có lúc ngươi cũng sẽ đối tốt với ta. Ngươi có thể coi
đó là một loại duyên phận.” Hắn nói.
Đúng vậy, đứng
là do duyên, tuy chỉ là liếc mắt, cũng hơn trăm ngàn lần tiếp xúc. Nàng… là người
đầu tiên hắn nguyện ý đối tốt, có lẽ, cũng là người duy nhất trên cõi đời này.
Nàng không nói
gì, hai tay cầm bình ngọc, khóe mắt, có nước mắt, như đốm sáng trên trời. Gặp
gỡ Phượng Cô, có lẽ là bất hạnh của nàng, nhưng may mắn còn rất nhiều người yêu
thương che chở cho nàng, nghĩ đến đó, nàng cảm thấy thật hạnh phúc.
Ngân Diện không
nói gì, ngón tay thon dài đưa lên, khẽ lau đi những giọt nước mắt trên mặt
nàng.
“Đêm rồi, ta
đưa ngươi trở về! Thân thể của ngươi không tốt, cần ngủ sớm.” Hắn nói.
Một câu nói
chất phác tự nhiên không hoa mỹ, mang theo rất rất nhiều quan tâm, sưởi ấm trái
tim lạnh lẽo của nàng.
“Ân.” Nàng gật
đầu.
Ngân Diện nhìn
như lơ đãng kéo tay nàng bay vọt lên.
Chỉ trong tích
tắc đấy, đã đủ để hắn xem được mạch của nàng.
Hắn thật sự không
ngờ, hóa ra nàng mang thai?!
Vì sao, nàng
mang thai mà không muốn để cho người khác biết? Hình như, ngay cả Phượng Cô
cũng không biết là nàng đang mang thai?
Rốt cuộc, nàng
giấu chuyện này với mục đích gì?
Chẳng lẽ là?
Đứa con trong
bụng nàng, có từ lúc nàng bị cưỡng đọat trước khi cưới?!
Trong tim của
hắn, trừ… ra khiếp sợ, có rất nhiều sự thương hại.
Một nữ nhân,
gặp chuyện như vậy, đã là bất hạnh lắm rồi, lúc này còn châu thai ám kết, đến
lúc đó, chỉ sợ không chỉ Phượng Cô không thể dung nàng, thế gian cũng không có
ai dung nàng, nàng phải sinh tồn như thế nào đây?!
Tay hắn không
tự giác trở nên căng thẳng.
“Đau!” Cánh tay
bên hông bóp chặt, khiến Vãn Thanh đau đến nín thở.
Ngân Diện cả
kinh, vội vàng buông lỏng cánh tay: “Xin lỗi.”
“Ngươi nghĩ cái
gì vậy?” Nàng thấy, hắn dường như đang nghĩ chuyện gì, ánh mắt biến đổi, tay
cũng nắm lại.
Hắn quay đầu
nhìn nàng, cuối cùng vẫn không nói, chỉ lắc đầu: “Không có việc gì.”
Nàng không muốn
nói, hắn sẽ không hỏi, nhưng mà mặc kệ như thế nào, hắn đều sẽ bảo vệ nàng.
“Ngày ngươi
quyết tâm rời khỏi Phượng Cô, chỉ cần tới tìm ta, ta nhất định sẽ giúp ngươi
rời khỏi hắn.” Không rõ vì sao hắn lại biết, nàng nhất định sẽ không bỏ rơi hài
tử vô tội này.
Mà nếu muốn giữ
lại hài tử, nhất định phải rời khỏi Phượng Cô.
Nàng chỉ là một
thiếu nữ tử, muốn thoát khỏi Phượng Cô, là chuyện khó bậc nhất.
“Ân.” Không
biết vì sao hắn lại nhắc đến chuyện này, có chút kỳ quái, rồi lại nhận ra không
thể hỏi,
Vì vậy đành đáp
như thế.

