Thất thân làm thiếp - Chương 073 - 074 - 075 - 076

Chương 73: Khí sát Chu Nguyệt Nhi

Đình bên
trái, không biết người đã đến từ lúc nào.

Mà người
ngồi đó lại là Mộ Dung Kiềm, Chu Nguyệt Nhi, Tà Phong.

Nói không sợ
hãi quái lạ thì thành nói dối mất rồi!

Thật không
biết là hữu duyên hay không, bọn họ lại tới đây nghe đàn!

Tà Phong
thấy Vãn Thanh nhìn về phía mình, cười một nụ cười thật xán lạn, bộ dáng thập
phần vui vẻ, Vãn Thanh cũng cười lại một cái, nhàn nhạt như gió, cũng thật tâm
– vui vẻ.

Ở chỗ này,
chỉ sợ chỉ có Tà Phong mới có thể khiến nàng cười một cách chân tâm thật ý.

Đúng lúc
này, nàng cảm giác được tay trái căng thẳng, hóa ra là bị Phượng Cô cầm, không,
nói là cầm nắm thì dễ nghe quá, căn bản là dùng lực mà kẹp, thiếu chút nữa thì
thành dùng tay bóp nát cái gì đó.

Nàng nhìn
hắn, thấy hắn vẫn nhìn chằm chằm lên đài, như thể hành động đó là vô tình thôi,
nhưng mà Vãn Thanh biết, hắn cố ý, chỉ bởi vì nàng vừa cười với Tà Phong một
cái.

Phượng Cô,
hắn thật đúng là quá ngang ngược vô lý!

Nàng cười
với người khác, cũng không được sao?

Nhưng mà
nàng đương nhiên sẽ không chỉ trích hoặc hỏi hắn lí do, con người hắn tàn nhẫn
vô tình như thế, nàng vốn là ứng phó không được, nói một câu thôi, có lẽ sẽ mời
hắn bẻ nốt cánh tay kia của nàng.

Nhìn cánh
tay phải mới bị bẻ gãy không lâu, nếu không phải vì Hồng Thư dùng thuốc trị
thương đặc chế – cho nàng ăn, lại thêm nhiều ngày liên tục điều dưỡng chăm sóc
tốt, làm sao có thể bình phục nhanh thế chứ!

Không
hề…vnhìn sang bên trái nữa, chỉ chăm chú nhìn lên đài, tay đang muốn kéo trở
về, lại phát hiện Phượng Cô căn bản là không buông tay, nhìn gương mặt hắn,
gương mặt hắn không chút cảm xúc, vẫn nhìn chăm chú lên đài.

Vì vậy không
thể làm gì khác hơn là bất đắc để mặc hắn nắm tay, may là hắn không... dùng sức
nữa, nhưng mà, nắm tay ôn nhu như vậy, nàng ngược lại cảm giác toàn thân vô
cùng mất tự nhiên, cảm giác không thoải mái chút nào.

Nhưng mà
biết làm gì bây giờ chứ, đành ngồi yên thôi.

Thanh âm Phi
Tuyết trung tính, có khàn khàn, rồi lại vô cùng dễ nghe: “Cám ơn các vị Quan
nhân hôm nay đến cổ động, Phi Tuyết cảm kích khôn cùng.”

“Phi Tuyết
cô nương, thêm một khúc nữa!”

“Phi Tuyết
cô nương, thêm một khúc nữa!”

“Phi Tuyết
cô nương, thêm một khúc nữa!”

Chúng nhân
nghe được thanh âm Phi Tuyết, lại điên cuồng lên, người nào cũng hét to yêu cầu
Phi Tuyết đánh thêm một khúc, trong mắt Vãn Thanh cũng hiện lên sự chờ mong.

Lòng bàn tay
không tự giác nắm chặt, tiếng đàn như vậy, lần này nghe được, không biết sau
này còn cơ hội nghe thêm lần nữa không, khát vọng trong lòng nàng so với những
người khác không kém hơn chút nào.

Thanh âm
Phượng Cô – lạnh lùng truyền đến: “Nàng sẽ đánh thêm khúc nữa.”

Có chút
không hiểu, hắn nói chuyện với nàng sao? Quay đầu nhìn phía hắn, lại thấy hắn
cũng chìn chăm chú lên đài.

Thật đúng là
khó hiểu, không hiểu sao nàng lại có cảm giác, – Phượng Cô hôm nay, có chút bất
đồng so với lúc xưa? Bộ dáng của hắn rất kỳ quái.

Nhưng mà
biết được Phi Tuyết sẽ đàn nữa, nàng thấy vô cùng vui vẻ.

Lúc này, bàn
tay trắng nõn của Phi Tuyết nhẹ nhàng ra dấu cho mọi người yên lặng, đợi cho
dưới đài yên tĩnh, nàng mới nói tiếp: “Hôm nay Phi Tuyết đột nhiên muốn mời một
người nữa cùng lên đài hiến nghệ, không biết có vinh hạnh đó không?”

Nàng nói
xong nhẹ nhàng dừng lại, cũng không nói ra là thỉnh người phương nào.

Nhất thời
dưới đài trái phải nhìn nhau, đoán không ra là thỉnh ai.

Bởi vì Phi
Tuyết cô nương trước kia đi ra đánh đàn đều là một mình một người, chưa bao giờ
thỉnh qua người khác, thậm chí cả người múa minh họa của Tuyết Linh Các cũng
chưa từng thỉnh qua.

Luôn một
mình một người.

Đã muốn
khuynh đảo chúng sanh.

Lúc này muốn
thỉnh người khác lên đài.

Người được
nàng thỉnh lên đài, tất không thể là người bình thường.

Không có tài
đánh đàn cao siêu, làm sao có thể cùng Phi Tuyết song tấu?

Không biết
người may mắn được thỉnh là cao nhân phương nào?

Lúc này
không biết là ai nói một câu: “Mộ Dung phu nhân cũng là giai nhân khuynh thành,
nghe nói tài đánh đàn cũng là xuất chúng! Phi Tuyết cô nương tất là mời Mộ Dung
phu nhân.”

Vãn Thanh
nhìn lại, trong lòng có một ít tiếc nuối.

Bởi vì, tài
đánh đàn Chu Nguyệt Nhi, nàng rất rõ ràng, trừ… ra kĩ thuật thuần thục, còn thì
hoàn toàn trống rỗng không tình cảm, nếu cùng Phi Tuyết hiến nghệ, chỉ sợ là
khiến tiếng đàn của Phi Tuyết giảm giá trị.

Nhưng mà ít
ra còn có người muốn nghe nàng ta đàn, không tự giác, ánh mắt nhìn phía Phượng
Cô, ánh mắt của hắn cũng xuyên thẳng qua hồ, dừng lại trên người Chu Nguyệt
Nhi.

Hôm nay –
Chu Nguyệt Nhi mặc một bộ quần áo màu đỏ thêu một đóa mẫu đơn rất lớn, tóc búi
cao, trên đầu cài vài cây trâm, hễ quay đầu, liền có tiếng ngọc va vào vàng.

Nàng ta bẩm
sinh đã đẹp, ăn mặc đẹp đẽ quý giá, cũng không lộ chút tục khí, ngược lại có
cảm giác châu quang ngọc khí chói mắt.

Lúc này nghe
được tiếng nói của kẻ kia, trên mặt lộ ra nụ cười ôn nhu mà xấu hổ, thoạt nhìn
như đóa hoa, thanh thuần mà tốt đẹp, càng có vẻ trìu mến.

Vãn Thanh
không khỏi cười lạnh, cười kiểu đấy, không biết trong lòng nàng ta đang mưu
tính cái gì? Đằng nào cũng không hiểu, Vãn Thanh không nhìn nữa, trực tiếp nhìn
lên đài.

Phi Tuyết
lại dùng thanh âm có chút khàn khàn nhẹ nhàng nói: “Vẫn luôn nghe nói tài nữ
Vân Quốc là Thượng Quan Vãn Thanh, cầm kỳ thư họa thi từ ca phú không chỗ nào
không tinh, Phượng thiếu phu nhân, không biết Phi Tuyết có… hay không... vinh
hạnh có thể thỉnh được người lên đài đồng diễn?”

Ngôn ngữ của
nàng – mềm mại, khách khí có lễ.

Vãn Thanh
kinh ngạc nhìn Phi Tuyết, có chút bất ngờ.

Không, không
chỉ là nàng, những người khác còn bất ngờ hơn, có vài người thổn thức nói thì
thầm, có vài người chỉ dùng ánh mắt để bày tỏ sự hâm mộ đối với nàng.

Bởi vì, nàng
dù sao cũng là cái tên gần như ai ai cũng biết, có tiếng tốt, lại có chuyện
xấu, đã tạo thành sự kiện gây chấn động cả Vân Quốc.

Đương nhiên
có một người, dùng ánh mắt oán hận – nhìn nàng chăm chú, không cần nhìn lại,
Vãn Thanh cũng có thể biết, vẻ mặt của Chu Nguyệt Nhi lúc này cứng ngắc đến cái
độ nào.

Nàng ấy nhất
định là muốn bực không dám bực, chỉ dám cười nụ cười đoan trang ôn nhu xinh đẹp
đấy, nhưng trong lòng nguyền rủa cho nàng biến mất trăm ngàn lần.

Đúng vậy,
Vãn Thanh đoán không sai, Chu Nguyệt Nhi lúc này, chứng thật là hận không thể
chém nàng thành trăm nghìn mảnh ngay lập tức! Loại chuyện này, đã làm mất hết
thể diện của Chu Nguyệt Nhi, nếu không có ai nhắc đến tên Nguyệt Nhi thì thôi
đi, đằng này hết lần này tới lần khác có người nhắc tên nàng ấy, vậy mà người
Phi Tuyết thỉnh lại không phải nàng ấy, bảo một người cao ngạo như nàng ấy làm
sao có thể không tức giận chứ!

Chương 74: Phi Tuyết tướng yêu

Vãn Thanh
thoáng do dự, không biết có nên tới hay không.

Bởi vì lúc
này Phượng Cô đang ở đây, hơn nữa là chuyện vừa xong khiến Chu Nguyệt Nhi mất
thể diện, Phượng Cô nhất định là cũng phát sinh phẫn nộ trong người.

Phi Tuyết
nhìn về phía nàng, trong mắt lộ ra ánh thanh nhã vui vẻ, rồi lại chậm rãi hỏi
lại một câu: “Phượng phu nhân, hân hạnh mời ngài?”

“Vãn Thanh
tài mọn, không đủ để cùng cô người đồng diễn.” Suy nghĩ một chút, Vãn Thanh vẫn
còn không muốn có mặt ở quán này chút nào, thứ nhất, nàng không muốn khoe cái
danh tiếng này, hơn nữa tài năng nàng liệu sánh được với Phi Tuyết cô nương
không, thứ hai, Phượng Cô không cho phép, nếu tự đi, chỉ sợ hắn bất mãn, lại sử
dụng thủ đoạn, nàng không phải sợ hắn mà chỉ sợ gây chuyện lớn nơi này.

Nhất thời
nên bình tĩnh. Huống hồ hôm nay hắn khó khăn mới mang nàng tới đây cùng, ơn này
nàng cũng nên ghi, nàng lẽ nào lại có thể làm chuyện khiến hắn không hài lòng!
Vì vậy uyển chuyển từ chối.

Phi Tuyết
không hề tức giận, chỉ chậm rãi nói, thanh âm vài phần tự giễu đau thương:
“Phượng phu nhân cho rằng tiểu nữ xuất thân phong trần, cùng tiểu nữ diễn sẽ
mất đi thanh danh nên mới không muốn cùng tiểu nữa diễn tấu ư! Phi Tuyết tự
mình hiểu, muốn được cùng người diễn là hi vọng xa vời, nhưng Phi Tuyết vẫn
mong được thỉnh phu nhân diễn tấu cùng một bài.”

Nàng nói
xong, cúi đầu xuống, thập phần đau buồn khiến người nào cũng thương tiếc, tiểu
nữ trời sinh này, một cử động thôi cũng khiến người khác khuynh đảo.

“Phi Tuyết
cô nương, Vãn Thanh không có ý như cô nương nghĩ, cô nương tiếng đàn giống như
tiên ba kỳ âm, làm người khác say mê, Vãn Thanh thật sự là không thể nào có tài
nghệ đến mức đó, chỉ sợ là tục âm, khiến cô nương ghét bỏ.” Nhìn bộ dạng Phi
Tuyết đáng thương kia, không biết vì sao Vãn Thanh lại sinh ra sự thương tiếc
như vậy, nhưng nàng cũng không thay đổi ý định.

Nữ tử kia,
khó trách vạn người khuynh đảo, nàng ta cúi đầu ôn nhu, nhất thời làm người ta
mê đắm.

“Phu nhân
thực sự không có ghét bỏ Phi Tuyết?” Thanh âm khàn khàn ôn nhuyễn hỏi, mắt
trong như mùa thu nhìn về phía Vãn Thanh, khuôn mặt đầy kỳ vọng.

Vãn Thanh
còn chưa kịp lên tiếng, tiếng nói từ những người xung quanh đã ầm ĩ nổi lên:
“Phượng phu nhân, mời lên, mời lên!”

Nàng thật sự
nghĩ là cùng với Phi Tuyết diễn một khúc là một dụ dỗ mê người, nhưng, bên cạnh
nàng là Phượng Cô, tuấn nhan lãnh trứ, không nói một lời nào.

Nàng nhìn
hắn, chỉ thấy ngón tay thon dài hắn mên mê chén ngọc đựng rượu, không hề thốt bất
cứ lời nào, không khí bốn bề náo nhiệt, ngược lại bên cạnh hắn dường như lặng
im như tờ.

Vãn Thanh
suy đi nghĩ lại, cuối cùng hạ quyết tâm.

Đầu nàng
ngẩng cao, dung mạo trong sáng, vang lên một tiếng: “Hảo.”

Chỉ cần
không làm điều gì phụ bản thân mình là được, không có cách nào suy nghĩ nhiều
hơn nữa, có lẽ lần này là cơ hội, nếu bỏ lỡ chẳng phải sẽ rất đáng tiếc sao. Dù
hắn thế nào thì nàng cũng không muốn nghĩ thêm nữa, sợ hãi chỉ là làm cho chính
mình thêm nhuyễn nhược, mềm yếu hơn thôi.

Nàng vừa mới
nói xong, cảm thấy một hồi Dạ Lai Hương xông vào mũi, trong nháy mắt, Phi Tuyết
đã phi thân đến trước mặt nàng.

Dung mạo
cười tươi nhìn nàng.

Không biết
tại sao, trong lúc hoảng hốt, nàng thấy phảng phất trong Phi Tuyết có bóng dáng
của Ngân Diện trong đó.

Cảm giác vô
cùng kỳ quái khiến Vãn Thanh không khỏi bật cười trong lòng.

Nàng là
Tuyệt đại phong hoa nữ, nàng như thế nào lại nghĩ thành Ngân Diện chứ?

Nhưng, bọn
họ thật sự là rất giống nhau!

Một ánh mắt
trong suốt, hương Dạ Lai rất giống nhau.

Chẳng lẽ,
Phi Tuyết cùng Ngân Diện là huynh đệ?

“Thỉnh phu
nhân!” Phi Tuyết uyển chuyển mời nàng.

Vãn Thanh
khó khăn nhìn thân thể kia, nàng không biết võ công, đi làm sao tới được nơi
biểu diễn được đây!

Ngay lập tức
Phi Tuyết nhẹ lôi nàng đi, Vãn Thanh chỉ vừa nhận thức được đang bị lôi đi đã
thấy cả thân mình trên đài diễn.

Nàng định
thần lại, nhìn Phi Tuyết, trong mắt một mảng nghi ngờ, càng lúc càng thấy cảm
giác này vô cùng quen thuộc, ngày mà Ngân Diện phi thân mang nàng quay về Mộ
Dung Sơn trang, cảm giác đúng là rất giống thế này.

Nàng nhìn
chăm chú Phi Tuyết, một hồi lâu không định thần nổi.

Phi Tuyết
đưa ra bàn tay trắng nõn trước mắt nàng lắc lư: “Phượng phu nhân, làm sao vậy?”

Vãn Thanh bị
nàng gọi, vội vã định thần lại, Nhìn Phi Tuyết mặt hài hước. Trên mặt nàng
không khỏi ửng hồng, nàng vừa rồi sao lại nhìn chăm chú người ta thế chứ.

“Phu nhân
muốn dùng loại nhạc khí nào?” May là Phi Tuyết kia cũng không phải là loại ưu
thích việc chọc ghẹo người khác.

Vãn Thanh
suy nghĩ một chút, cười đáp: “Cô nương tiếng đàn xuất trần, Vãn Thanh dùng cái
gì đều là không xứng, chi bằng xin dùng đàn tỳ bà có vị thanh điểm cho cô
nương!”

Chương 75: Hoa mai

“Phu nhân
muốn dạo khúc gì đây?” Phi Tuyết nhẹ nhàng hỏi.

“Là cô nương
mời, xin cô nương cứ chọn.” Vãn Thanh nói nhỏ.

Phi Tuyết
cười một tiếng, không khách khí, gật đầu, ngồi xuống, trong tay khẽ đưa một
đường, tiếng đàn vang lên.

Lúc này tỳ
bà cũng đã được đưa ra, Vãn Thanh ngồi xuống một bên, vừa nghe nhạc khúc biết
là Hoa mai, khóe miệng cười nhạt.

Nàng khẽ
khép hờ con người, hơi thở mùi đàn hương từ miệng hé mở, thanh âm thanh thúy dễ
nghe như họa anh hót:

Dịch thô

Ánh trăng ngày đó, mấy lần soi ta, bên gốc mai thổi
địch (sáo, tiêu).

Gợi nhớ người ngọc, không kể đến nghèo nàn và vay
mượn.

Vì đâu tự bỏ trốn mà nay dần già lão, đã quên rồi bài
thơ vui sướng.

Nhưng thực đắc ý, bên hàng trúc xen màu lưa thưa,
trong giấc ngủ yên lặng dự tiệc Dao Trì.

Giang quốc. Lúc vắng vẻ. Thở than gửi gắm theo đường
xa, tuyết đêm dần tụ.

Chim phỉ thúy (chim trả) cao sang nhẹ khóc thầm. Đài
hoa đỏ chẳng nói, nhớ khúc hát khi giã gạo.

Lâu rồi vẫn nhớ chỗ từng cầm tay, dưới bóng ngàn cây,
Tây hồ xanh biếc lạnh lẽo.

Còn đó những bóng hình, tan vỡ hết rồi sao, bao giờ
gặp mặt.

Còn đó những bóng hình, tan vỡ hết rồi sao, bao giờ
gặp mặt.

Thanh âm của
nàng trong trẻo, mềm mại, từng lời từng lời uyển chuyển từ miệng nàng bay ra,
khóe mắt như có lệ, nhất lời khuynh đảo mọi người.

Một tay phủ
tỳ bà, một tay khẽ che nửa mặt, kìa khuôn mặt thanh tú ôn nhu, tinh tế đến từng
hơi thở.

Tiếng đàn
Phi Tuyết lả lướt cùng, hòa theo tiếng đàn, tiếng tỳ bà, lời cao thanh tịnh đẹp
đẽ, toàn bộ người dưới khán đài mê say.

Khúc nhạc đã
kết, dưới đài những con mắt si ngốc còn như thất thần, người nào cũng vẻ ngây
ngốc, một người như tùng cúc, một người như trúc mai, thật là sự kết hợp tuyệt
hảo!

Một người
tiếng đàn xuất trần, một người tiếng ca đi vào giấc mộng!

Mọi người,
dường như say với tiếng đàn tiếng hát ấy!

Vãn Thanh
nhẹ nhàng cười một tiếng, thỏa mãn, nàng tối nay được một dịp vui vẻ. Tuy nói
rằng nàng cùng Phi Tuyết lần đầu tiên hợp tấu, nhưng bọn họ dường như đã tấu
hợp từ trăm ngàn năm nay, âm điệu hòa lẫn vào nhau, tan chảy.

Hai người
lại đàn, lại hát.

Một sự thỏa
mãn, không gọi tên được là gì, nó mong manh, như một loại hạnh phúc.

Nàng quay
đầu nhìn về phía Phi Tuyết, hắn cũng nhìn nàng cười vui vẻ.

Nhưng thật
kỳ quái, nữ tử tuyệt mĩ vậy, nhưng Vãn Thanh sao vẫn thấy điểm kỳ quái, nữ tử
Vân Quốc từ nhỏ ai ai cũng được xuyên lỗ tai, nhưng nàng ta không có, bông tai
rủ trên vành tai kia là kẹp vào, không phải xuyên qua lỗ.

Vãn Thanh
trong lòng nổi lên nghi ngờ.

Lúc này nàng
nghĩ rất nhiều, nhìn ra phía xa thì đã sớm thấy khuất bóng một người rồi.

Ngay cả Hồng
Thư cũng đã không còn ở đó.

Trong lòng
vừa mới thỏa mãn hạnh phúc liền biến mất, băng giá từ đâu tiến đến, Phượng Cô
nhất định là tức giận, hơn nữa, chắc là vô cùng thịnh nộ.

Kỳ thật
trong lòng nàng sớm đã nghĩ đến điều này nhưng là thân thể không ngừng run rẩy.

Thủ đoạn của
Phượng Cô nàng quá rõ, bản thân nàng từng chịu qua, lần này không biết hắn sẽ
trừng trị nàng như thế nào đây?

Tay nàng vô
thức ôm tay phải bị thương, tiếng đàn khẽ lạc đi.

Thật không
biết, lần này, thân thể nàng sẽ chịu hình phạt thế nào đây, tứ chi ngũ quan
này, Thượng Quan Vãn Thanh, mi phải chịu khổ rồi đây! Trong lòng không khỏi có chút
buồn cười.

Phi Tuyết
cũng nhìn thấy Phượng Cô không còn đó, trên mặt cũng có vẻ khác lạ, lạnh lùng
đứng dậy, thanh âm khàn khàn không còn mềm mại nữa mà là lửa giận chói tai:
“Phượng Gia của Phượng Vũ Cửu Thiên đúng là người vô lễ! Phu nhân ở nơi này gảy
đàn, hắn lại một mình rời đi! Đây là ý gì? Xem thường Phi Tuyết ta sao? Nếu xem
thường, sao không nói ra, sao lại hành động như thế? Đây là hành động mà nam
nhân nên làm ư?”

Vãn Thanh
không nghĩ rằng Phi Tuyết phản ứng kịch liệt như thế, nhất lời không biết
khuyên ngăn thế nào, nhìn mọi người dưới đài cũng phẫn nộ bất bình, chỉ cười
khổ một phen, mị lực của Phi Tuyết cô nương thật lớn, một câu nói, cũng có thể
khiến Phượng Cô trở thành người đáng ghét trong mắt công chúng như vậy!

Nàng cúi đầu
nói: “Cô nương Phi Tuyết đừng trách móc, Phượng Gia chắc có chuyện gì, nhất
định không phải xem nhẹ cô nương đâu.”

Phi Tuyết cả
giận nói: “Phu nhân, hắn tự nhiên rời đi, người sao còn vì hắn mà nói hộ?” Tựa
hồ như không hiểu vì sao mà Vãn Thanh nói vậy.

Vãn Thanh bị
những lời nàng nói làm cho á khẩu, không trả lời được, nàng không phải nói hộ
hắn, chỉ sợ là chuyện càng lớn, sẽ khiến Phượng Cô không vui, mà nàng, sẽ là
người cuối cùng chịu khổ a!

Có khả năng
nào đây, nàng biết nói gì đây?

“Cô nương
Phi Tuyết…” Vãn Thanh vô lực, Phi Tuyết này, mặc dù xuất thân phong lưu nhưng,
vì chân chính lên tiếng, khiến người khác cũng không chịu nổi! Nàng ta nhìn
nàng mãnh liệt, ngữ khí thẳng thắn:

“Phu nhân,
Phi Tuyết sớm đã nghe người bị hắn khi dễ, sao người không cách xa hắn đi! Rời
hắn đi, Tuyết Linh Các luôn hoan nghênh người tới, tài nghệ của người, chắc
chắn chiếm đầu bảng Tuyết Linh Các!”

Rời đi!

Nghe Phi
Tuyết nói hai chữ này, trong lòng Vãn Thanh tích tắc ngây ngẩn cả người!

Rời đi, đối
với nàng, hai chữ này có sức dụ dỗ quá lớn, nhưng nàng muốn rời đi một cách
toàn vẹn, bởi nàng rời đi, còn thân nhân nàng thì sao?

“Cô nương
Phi Tuyết, hảo ý của ngươi, Vãn Thanh xin nhận, bất quá, xin để Vãn Thanh quay
về Phượng Vũ lâu, Vãn Thanh không dám làm liên lụy cô nương!” Không biết trả
lời vấn đề này như thế nào, đành quay gót!

Phi Tuyết
nhìn nàng một lúc đâu, rốt cục thở dài một tiếng, vung tay lên, sai người trả
nàng về.

Chương 76: Phạt quỳ

Trở lại
Phượng Vũ lâu, nàng không về Trà Hương Các, mà đi thẳng đến Trà Nguyệt Các.

Thấy Hoàng
Kỳ cùng Hồng Thư đang canh giữ ở ngoài cửa.

Nàng hít sâu
một hơi, bước tới, cái gì phải đến sẽ đến, đã sớm biết bản thân đắc tội với
hắn, đã sớm biết sẽ bị hắn trừng phạt, chi bằng chuẩn bị trước tâm lý để chịu
phạt.

“Hồng Thư,
ta muốn gặp gia.”

Hồng Thư
nhìn nàng chậm rãi đi tới, đúng là vô cùng ngạc nhiên, gia cũng liệu sự như
thần, đã biết trước Nhị phu nhân sẽ đi thẳng đến Trà Nguyệt Các, còn yêu cầu
Hồng Thư và Hoàng Kỳ hai người canh giữ ở ngoài cửa đón nàng.

Nhưng mà
muốn Hồng Thư phải nói ra miệng thì đúng là làm khó Hồng Thư.

Khóe miệng
Hoàng Kỳ lạnh lùng cười một tiếng, cặp… mắt lanh lợi nhìn chăm chú Vãn Thanh,
nói từng chữ từng chữ một: “Nhị phu nhân, gia nói, nếu ngươi tìm đến hắn, thì
quỳ trên mặt đất chờ hắn, đến khi nào hắn đồng ý gặp ngươi mới được thôi.”

Quỳ trên mặt
đất chờ hắn?

Vãn Thanh
không ngờ mọi hành động của nàng đều nằm trong sự tính toán của Phượng Cô. Nếu
đã như thế, nàng càng không thể hạ mình xin xỏ, hắn muốn nàng quỳ, nàng sẽ quỳ!

Không phải
là nàng không có dũng khí phản kháng, đang đứng dưới mái nhà của người ta, có
đôi lúc phải cúi đầu, nếu không làm, chẳng qua chỉ làm khổ bản thân mà thôi, vì
vậy đường hoàng quỳ xuống.

Sàn nhà làm
bằng hắc cẩm thạch lạnh buốt đến tim, trong buổi tối đầu hè, cái lạnh từ từ
tiến vào tim phổi.

Lòng của
nàng lẳng lặng chìm xuống.

Lúc này trời
không có gió, xung quanh tĩnh lạnh ấm áp, tuy là đầu hè, nhưng đã có tiếng ve
kêu huyên náo.

Một ngôi sao
trơ trọi phát ánh sáng yếu ớt như đom đóm lập lòe trên bầu trời đen trống trải,
tối nay không có trăng, nếu có chắc không đến nỗi tịch mịch thế này.

Vãn Thanh
vẫn nhớ lần đầu tiên nàng quỳ, đã rất lâu rồi, khi đó nàng mới sáu tuổi, không
hiểu được cái gì gọi là khéo léo đẩy đưa trong đối nhân xử thế, còn nhỏ mà đã
cao ngạo kiêu kì, chỉ vì Tương Cầm nói một câu khó nghe, nàng liền đánh nhau
với Tương Cầm.

Phụ thân
biết được, Tương Cầm tìm đủ lời lẽ để ngụy biện, nàng thì cho là sách vẫn nói,
đúng là đúng mà sai là sai, không thanh minh nhiều lời, chỉ nói đúng một câu
bản thân trong sạch.

Nhưng trên
thế gian này, đâu phải ai cũng là Bao Công, thiết diện vô tư, hiểu rõ nội tình,
công bằng mà phán xử!

Nàng thật
đáng thương, liền bị phụ thân phạt quỳ ba canh giờ, càng về sau, có lúc nàng
thiếu chút nữa là bật khóc, bởi vì lúc đó là lúc vừa qua chính ngọ (giữa trưa – 12 giờ), khí trời nóng bức,
tuy là quỳ gối trong nhà, nhưng đối với một đứa trẻ sáu tuổi, là chuyện thống
khổ bậc nhất.

Nếu không
phải dựa vào nội tâm quật cường, chỉ sợ đã nàng đã sớm khóc nức nở.

Sau này,
nàng dần dần hiểu ra, trên đời này, chưa bao giờ có cái gì gọi là công bằng.

Có rất nhiều
phương pháp để bảo vệ bản thân, nhưng phương pháp đơn giản hữu dụng nhất, chính
là không để phát sinh bất cứ chuyện gì, sau khi hiểu rõ chân lý đó, nàng bắt
đầu lạnh nhạt trong cách xử sự với tất cả.

Đáng tiếc
vẫn không thể thóat được sự trêu cợt của số phận!

Mười năm
sau, nàng lại một lần nữa phải quỳ trên sàn nhà.

Có chút buồn
cười, có chút bất đắc dĩ, bất quá trái tim nàng vẫn kiên trì cứng cỏi như đá,
không còn dễ dàng bị thương tổn như trước.

***

Bên trong
phòng, Phượng Cô đang đứng cạnh cửa sổ, liếc mắt nhìn người đang quì trên sàn,
thân hình nhỏ xinh đơn bạc, nàng quì ở đó có lẽ đã được hai canh giờ, bởi vì
thân thể đã bắt đầu không chịu được nữa, sống lưng hơi hơi cong xuống.

Không biết
là có phải là do trời quá tối hay không, làm rối loạn lòng người, trái tim của
hắn, đã bắt đầu không nỡ nữa.

Nhưng chỉ
rất nhanh sau đó, ý nghĩ đó bị hắn mạnh mẽ gạt đi.

Đã làm sai,
đương nhiên phải bị trừng phạt, đây là nguyên tắc của hắn. Hơn nữa Thượng Quan
Vãn Thanh này, đối với hắn mà nói, chẳng qua chỉ là một tiểu thiếp bình thường
mà thồi, chỉ cần hắn muốn, bao nhiêu cũng có.

Nhưng thật
sự muốn bao nhiêu cũng có ư?

Ánh sáng
nhập nhoạng trên gương mặt hắn, lộ ra gương mặt tuyệt sắc đang âm thầm hối hận,
môi của hắn, gắt gao mím lại, mang theo sự lạnh lùng.

Phượng nhãn
híp lại, lộ ra một mảnh nghi vấn, lộ ra một mảnh âm độc, lóe lên tia sáng xuyên
qua đôi mi cong dài rất đẹp, lấp lánh màu xanh đen.

Toàn thân
hắn, hắc ám như dạ thần, tuyệt diễm mà âm trầm.

Hắn trở lại
bàn, cầm bình Thiêu Đao Tử, rót đầy một chén, rồi sau đó ngửa cổ, một hơi đưa
vào! Yết hầu truyền đến cảm giác nóng bỏng, từ yết hầu bắt đầu lan đi toàn
thân.

Thiêu Đao
Tử, nóng bỏng mà thuần, là loại rượu cho cảm giác nóng cháy, nó không tính là
rượu ngon, bởi vì thiếu hương khí, nhưng lại có thể kích động tinh thần.

Bởi vì nó –
mãnh liệt, nóng bỏng!

Vì thế tại
Chiến Thành, phần lớn mọi người thích uống nó, một phần vì nó rẻ tiền.

Một chén đưa
vào, muốn ngừng mà không được, lại tiếp tục uống thêm mấy chén, rồi sau đó vung
tay, ném cái chén xuống sàn đập bể.

Những mảnh
vỡ trắng như tuyết bắn ra xung quanh, vẫn không thể giải thoát sự nôn nóng
trong lòng hắn.

Hắn đến tột
cùng là làm sao vậy, chỉ nửa tháng nữa thôi, hắn sẽ có được Nguyệt Nhi, hắn cần
phải vui vẻ mới đúng, tại vì sao vào lúc này, trong lòng hắn không chút vui vẻ,
ngược lại có chút rối loạn!

“Gia!” Nghe
được tiếng đổ vỡ, Hoàng Kỳ cùng Hồng Thư tưởng có chuyện gì xảy ra, đi thẳng
vào.

“Đi ra
ngoài!” Phượng Cô không thèm nhìn đến hai nàng một cái, trực tiếp quát.

Hai nàng vô
cùng kinh ngạc! Nhận ra điều đó, Phượng Cô – lạnh lùng nói: “Mời nàng trở về!”

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3