Cô Gái Đùa Với Lửa - Phần II - Chương 06 - Phần 1
CHƯƠNG 6
Chủ nhật, 23 tháng
Một
Thứ Bảy, 29 tháng
Một
Salander đi thang
máy từ nhà xe lên tầng bảy, tầng cao nhất trong ba tầng mà An ninh Milton thuê
tại cao ốc văn phòng gần Slussen. Cô mở cửa thang máy bằng một thẻ chìa khóa cô
đã làm mạo vài năm trước. Cô tự động nhìn đồng hồ khi bước vào hành lang tối
đèn. Chủ nhật, 3 giờ 10 sáng. Người gác đêm chắc đang ngồi ở trung tâm báo động
dưới tầng năm cách đường giếng thang máy một quãng xa, và cô biết gần như chắc
chắn là cô làm chủ dãy hàng lang này.
Cô ngạc nhiên, như
vẫn luôn luôn thế, một công ty an ninh mà lại có những khe hở cơ bản như vậy
trong thao tác của nó.
Tầng bảy không có
gì thay đổi lắm trong năm vừa rồi. Cô bắt đầu thăm văn phòng cũ của mình, một
hộp vuông con con đằng sau một bức vách toàn kính trong hành lang mà Armansky
bố trí cho cô ở đó. Cửa không khóa. Tuyệt đối không thay đổi, trừ ai đó đã đặt
một hộp các tông đựng rác vào bên trong cửa: bàn giấy, ghế văn phòng, sọt rác,
một giá sách (rỗng) và một máy tính Toshiba cũ rích cùng với một ổ đĩa cứng bé
đến tội nghiệp.
Salander không thấy
bất cứ cái gì gợi ý rằng Armansky đã giao gian buồng này cho một người nào
khác. Cô coi đó là dấu hiệu tốt nhưng cô biết nó cũng chả nói lên gì nhiều. Đây
là không gian khó đem dùng vào một việc thực tế nào được.
Salander đóng cửa
rồi đi dọc hành lang, cầm chắc là không có một con cú đêm nào trong bất cứ văn
phòng nào. Dừng lại ở máy pha cà phê, cô bấm nút lấy một tách cappuccino rồi mở
cửa văn phòng Armansky bằng chiếc thẻ chìa khóa làm mạo.
Như vẫn luôn luôn
thế xưa nay, văn phòng của ông sạch sẽ làm tức cả con mắt. Cô làm một vòng kiểm
soát nhanh và xem xét giá sách rồi ngồi vào bàn làm việc của ông, mở máy tính.
Cô nhót ở túi trong
jacket ra một đĩa CD, đẩy nó vào ổ đĩa cứng. Cô khởi động một chương trình có
tên Asphyxia 1.3. Cô tự viết ra nó, chức năng duy nhất của nó là nâng cấp
Internet Explorer ở máy tính của Armansky sang một bản hiện đại hơn. Việc làm
này mất năm phút.
Xong cô lấy CD ra,
cho máy tính hoạt động lại theo bản mới của Internet Explorer. Chương trình nom
và hoạt động đúng như bản gốc, nhưng nó có lớn hơn chút ít và chậm hơn chừng
một phần triệu giây. Mọi cài đặt giống như nguyên gốc, kể cả ngày cài đặt. Sẽ
không có dấu vết nào về tệp tin mới hết.
Cô gõ một địa chỉ
FTP cho một máy chủ ở Hà Lan và có được màn hình lệnh. Cô bấm copy,
viết tên Armansky/ANMilton rồi bấm OK. Máy tính lập tức
sao ổ cứng của Armansky sang máy chủ ở Hà Lan. Một đồng hồ cho biết việc sao
chép này sẽ mất ba mươi tư phút.
Trong khi máy tính
chuyển dữ liệu, cô lấy ở chậu hoa trên giá sách chiếc chìa dự trữ để bàn làm
việc của Armansky rồi bỏ nửa giờ ra để cập nhật các tài liệu Armansky cất trong
ngăn kéo trên cùng bên phải bàn làm việc, các việc quan trọng, hiện hành của
ông. Khi chuông máy tính kêu báo đã chuyển xong, cô để các tập tài liệu trở lại
trật tự vốn dĩ của nó.
Rồi cô tắt máy
tính, tắt đèn bàn làm việc, mang theo tách cappuccino đi. Cô rời cao ốc An ninh
Milton đúng như cách cô đã vào. Đang là 4 giờ 12 sáng. Cô đi bộ về nhà, ngồi
vào máy tính PowerBook của cô rồi đăng nhập máy chủ ở Hà Lan, cô khởi động ở
đây một bản sao của Asphyxia 1.3. Một cửa sổ mở ra hỏi tên ổ cứng. Có bốn chục
lựa chọn khác nhau, cô cho chúng rải mành mành ra. Cô đi qua ổ cứng tìm NilsEBjurman,
trước đây tháng tháng cô vẫn ghé mắt qua nó. Cô ngừng lại một thoáng ở MikBlom/laptop và MikBlom/văn
phòng. Hơn một năm qua cô không click vào các biểu tượng này, cô lờ mờ nghĩ
có nên bỏ chúng đi không. Nhưng rồi cô quyết định, như một vấn đề nguyên tắc,
là cứ giữ chúng lại - khó nhọc mới đột nhập được một máy tính thì có là ngu mới
đem bỏ thông tin đi mà một ngày nào đó cần đến có khi lại phải làm lại tất cả
các thủ tục đột nhập. Với biểu tượng có tên Wennerstrom mà lâu rồi cô không mở
ra thì cũng đúng như thế. Người mang tên này đã chết. Biểu tượng Armansky/ANMilton,
mới đặt ra, nằm ở dưới cùng danh sách.
Cô có thể nhái đĩa
cứng của Armansky sớm hơn nhưng cô không lo cho chuyện ấy vì cô làm việc cho An
ninh Milton và có thể dễ dàng thòi ra bất cứ thông tin nào mà Armansky muốn
giấu kín với mọi người. Cô vào máy tính của Armansky là không có ác ý: cô chỉ
là muốn biết công ty đang làm gì, nhìn thấy hướng công việc của nó. Cô click và
một thư mục lập tức mở ra với một biểu tượng có tên là ArmanskyHD.
Cô thử xem có vào được ổ cứng không và kiểm tra các tệp tin có đâu vẫn đấy cả
không.
Cô đọc hết các báo
cáo, các số liệu tài chính và thư điện tử của Armansky cho tới 7 giờ sáng. Cuối
cùng cô bò lên giường ngủ tới 12 rưỡi trưa.
Thứ Sáu tháng Giêng
mới rồi, ban quản trị của Millennium họp với sự có mặt của các cổ
đông công ty, một kiểm toán viên ở bên ngoài và bốn thành viên: Berger (30 phần
trăm), Blomkvist (20 phần trăm), Malm (20 phần trăm) và Harriet Vanger (30 phần
trăm). Eriksson dự với tư cách đại diện cơ quan báo, ủy ban cơ quan và chủ tịch
công đoàn của tạp chí. Công đoàn gồm có Eriksson, Lottie Karim, Cortez, Nilsson
và Sonny Magnusson, người phụ trách tiếp thị. Đây là cuộc họp tòa soạn đầu tiên
của Eriksson.
Cuộc họp bắt đầu
lúc 4 giờ và kéo dài một tiếng. Phần lớn thời gian dành cho vấn đề tài chính và
báo cáo kiểm toán. Millennium rõ ràng là đang vững chân, khác
xa với cuộc khủng hoảng mà nó sa vào hai năm trước. Kiểm toán cho hay đã có một
lợi nhuận 2,1 triệu curon trong đó áng chừng một triệu là từ cuốn sách của
Blomkvist về vụ Wennerstrom.
Berger đề nghị, và
được tán thành, sẽ để ra một triệu làm quỹ đề phòng các khủng hoảng trong tương
lai; 250.000 curon cho các đầu tư quan trọng như máy tính mới và các thiết bị
mới cũng như sửa chữa các văn phòng của tòa soạn; 300.000 curon dành riêng ra
cho việc tăng lương và cho phép tạp chí ký với Cortez hợp đồng làm việc trọn
thời gian, về thanh khoản, đề nghị mỗi thành viên được một cổ tức 50.000 curon
cũng như chia đều cho bốn nhân viên làm thuê 100.000 curon bất kể họ làm việc chính
thức hay bán thời gian. Magnusson sẽ không nhận tiền thưởng. Hợp đồng của anh
cho anh hưởng hoa hồng ở các quảng cáo anh bán được, như vậy anh là người được
đều đặn trả cao nhất tòa soạn. Các đề nghị này đều được nhất trí chấp nhận.
Blomkvist đề nghị
giảm quỹ nhuận bút người viết tự do để ưu đãi cho một phóng viên làm bán thời
gian. Blomkvist nghĩ đến Svensson; lúc ấy Svensson sẽ có thể dùng Millennium làm
cứ địa để viết tự do rồi nếu mọi sự trơn tru thì sẽ được mướn chính thức.
Berger chống lại đề nghị này với lý lẽ là nếu không sử dụng một lượng lớn các
bài báo của người viết tự do thì tạp chí không thể phát triển mạnh được.
Harriet Vanger ủng hộ Berger; Malm không có ý kiến. Đã quyết định không dụng
đến quỹ người viết tự do nhưng sẽ điều tra xem liệu có thể có những điều chỉnh
trong các chi phí khác không. Ai cũng muốn Svensson ở trong tòa soạn, ít nhất
thì cũng là người đóng góp nửa ngày công.
Tiếp sau đó bàn
chóng vánh đến phương hướng và các kế hoạch phát triển trong tương lai; Berger
được bầu lại làm chủ tịch hội đồng quản trị trong năm tới rồi ngừng họp.
Eriksson không nói
gì. Cô vui lòng với triển vọng cô và các đồng nghiệp sẽ được nhận 25.000 curon
tiền thưởng, nhiều hơn một tháng lương.
Họp hội đồng xong,
Berger triệu tập họp các đối tác. Berger, Blomkvist, Malm và Harriet Vanger ở
lại còn những người khác rời phòng họp.
Berger tuyên bố
khai mạc hội nghị.
- Chỉ có một mục
trong chương trình làm việc. - Chị nói. - Harriet, căn cứ hợp đồng định chúng
tôi làm với Henrik thì phần sở hữu của ông ấy có thời hạn hai năm. Hợp đồng sắp
hết hạn. Chúng ta cần quyết định xem lợi ích của chị - hay đúng hơn lợi ích của
Henrik - ở Millennium rồi sẽ nên như thế nào.
- Ai cũng biết chú
tôi đầu tư vào tạp chí là một hành động bồng bột do một tình huống bất thường
nhất nó kích động ông già. - Harriet nói. - Tình huống này không tồn tại nữa.
Các anh chị định đề nghị sao nào?
Malm ngán ngẩm cau
mày. Anh là người duy nhất trong đám họp không hiểu cái tình hình bất thường
nhất kia là gì. Blomkvist và Berger phải giữ kín với anh. Berger chỉ bảo anh
đây là chuyện rất riêng tư liên quan đến Blomkvist mà trong bất cứ hoàn cảnh
nào anh cũng đừng bàn đến. Rõ ràng sự im lặng của Blomkvist là có dính dáng gì
với Hedestad và Harriet Vanger.
Anh không cần đến
mọi chi tiết để có thể ra quyết định còn với Blomkvist thì anh đủ tôn trọng để
không làm cho to chuyện này ra.
- Ba chúng tôi đã
bàn chuyện này và chúng tôi đã đi tới quyết định. - Berger nói. Chị nhìn vào
mắt Harriet. - Nhưng trước khi nói rõ ý chúng tôi, chúng tôi muốn biết ý chị đã
nhỉ.
Đến lượt Harriet
Vanger nhìn họ. Mắt chị hơi dừng lại ở Blomkvist nhưng chị không thấy bất cứ
điều gì trên mặt họ.
- Nếu các anh chị
muốn mua cổ phần của gia đình thì đó sẽ là vào khoảng ba triệu curon cộng thêm
lãi. Các anh chị có thể mua lại của gia đình chúng tôi không? - Chị nhẹ nhàng
hỏi.
- Vâng, chúng tôi
có thể. - Blomkvist mỉm cười nói.
Anh đã được Henrik
Vanger trả cho năm triệu curon vì cái việc anh làm cho vị tài cống công nghiệp
già này. Nực cười là một phần công việc đó lại là tìm xem chuyện gì đã xảy ra
với cháu gái ông, Harriet.
- Nếu thế thì quyết
định là ở trong tay của các anh chị. - Harriet nói. - Hợp đồng quy định đến lúc
này các anh chị có thể bỏ được phần sở hữu của gia đình Vanger mà. Tôi thì sẽ
không soạn hợp đồng nào luộm thuộm như bản hợp đồng Henrik đã ký đâu.
- Nếu cần chúng tôi
có thể mua lại của chị. - Berger nói. - Nhưng với chúng tôi, vấn đề thực sự
là chị muốn thế nào. Chị là giám đốc của một công ty công
nghiệp quan trọng - thật ra là hai công ty cơ. Cái thứ mà chị mua vào bán ra
trong một bữa cà phê giải lao của chị thôi cũng có thể bằng cả ngân sách năm
của chúng tôi. Thế thì sao chị lại bỏ thì giờ vào một công việc bên lề
như Millennium?
Harriet Vanger bình
thản nhìn chiếc ghế tòa soạn, một lúc lâu không nói. Rồi chị quay sang
Blomkvist đáp:
- Từ khi sinh ra
đời tôi đã là chủ sở hữu của một cái gì đó rồi. Tôi đang trông nom một tập đoàn
mà mớ bòng bong của nó còn nhiều hơn cả một cuốn tiểu thuyết lãng mạn 400
trang. Lần đầu tiên tôi tham gia ban lãnh đạo của các anh chị là để làm trọn
những phận sự mà tôi không thể lơ là. Nhưng các anh chị biết không? Trong mười
tám tháng qua, ở ban lãnh đạo này, tôi vui hơn tất cả các nơi khác gộp lại.
Blomkvist tư lự
nghe. Rồi Vanger quay sang Malm:
- Các vấn đề các
anh chị gặp phải ở Millennium là nhỏ thôi và có thể giải quyết
được. Dĩ nhiên công ty muốn hoạt động có lãi - đó là chuyện tất nhiên. Nhưng
tất cả các anh chị đều có một mục đích khác - các anh chị muốn làm được điều gì
đó.
Chị nhấp nước trong
cốc, đăm đăm nhìn Berger.
- Đúng ra thì với
tôi cái điều gì kia vẫn còn đôi chút không rõ. Mục đích khá là lờ mờ. Các anh
chị không phải là một chính đảng hay một nhóm lợi ích đặc biệt. Các anh chị
không phải xét lòng trung thành của mình với ai, trừ với bản thân. Có điều là
khi nhận ra các tiêu cực trong xã hội, các anh chị lại không có ý nhập cuộc đấu
tranh với các nhân vật nổi nênh trong cộng đồng. Các anh chị thường muốn thay
đổi sự vật và tạo ra một cái khác thực sự. Tất cả các anh chị đều cho mình là
những người hoài nghi, vô chính phủ nhưng chính đạo lý của các anh chị lại đang
dắt đưa tờ tạp chí và tôi đã mấy lần nhận thấy đó là một kiểu đạo lý hoàn toàn
đặc biệt. Tôi không biết gọi nó là gì, trừ nói rằng Millennium có
một linh hồn. Đây là một ban lãnh đạo mà tôi tự hào và thích thú được đứng ở
trong đó.
Chị lặng một lúc
quá lâu khiến Berger phì cười.
- Nghe rất hay.
Nhưng chị vẫn chưa trả lời câu hỏi đấy nhé.
- Đây là cái món dớ
dẩn nhất, phi lý nhất mà tôi dính dáng vào, nhưng tôi thích có các anh chị ở
bên và tôi đã có những ngày thật tuyệt. Nếu các anh chị muốn tôi tiếp tục thì
tôi vui mừng ở lại.
- OK. - Malm nói. -
Chúng tôi đã bàn tới bàn lui và tất cả chúng tôi đều tán thành. Chúng tôi sẽ
mua lại phần của chị.
Mắt Harriet mở to:
- Vậy anh muốn rũ
tôi chăng?
- Khi ký hợp đồng,
chúng tôi kê đầu chúng tôi lên thớt chờ lưỡi búa phập xuống. Chúng tôi không
được lựa chọn. Ngay từ đầu chúng tôi đếm ngày đếm tháng xem tới khi nào mua lại
được phần của ông chú chị.
Berger mở một tập
hồ sơ, đặt một số giấy tờ lên bàn rồi đẩy về Vanger, cùng với một ngân phiếu
ghi chính xác món tiền phải thanh toán. Vanger đọc các giấy tờ rồi ký, không
nói một lời.
- Xong rồi. -
Berger nói. - Hoàn toàn không đau đớn gì cả. Chúng tôi muốn ghi lại lòng biết
ơn của chúng tôi với Henrik Vanger về tất cả những gì ông đã làm cho Millennium.
Tôi mong chị chuyển điều đó tới ông.
- Tôi sẽ chuyển. -
Harriet Vanger nói, giọng bình thường, không để lộ ra cảm nghĩ. Chị vừa thấy bị
xúc phạm lại vừa thất vọng sâu sắc vì đã để cho họ buộc chị phải nói ra là chị
muốn ở lại và chị nói rồi thì họ lại đơn giản đá chị đi.
- Thế bây giờ để
xem tôi có thể làm cho chị thích thú được với một hợp đồng hoàn toàn khác không
nhé. - Berger nói. Chị lại lấy ra một tập giấy và cho nó trượt qua trên mặt
bàn. - Chúng tôi đang nghĩ liệu cá nhân chị có thích thú gì đó với việc là một
thành viên ở Millennium không. Giá tiền làm thành viên này sẽ
tương tự với khoản tiền chị vừa mới nhận lấy kia. Bản thỏa thuận không có giới
hạn thời gian hay các điều khoản ngoại lệ. Chị sẽ là thành viên chính thức với
tất cả các trách nhiệm giống như tất cả chúng tôi.
Vanger nhướng lông
mày:
- Sao phải vòng vèo
như vậy nhỉ?
- Sớm muộn thì cũng
phải làm thôi. - Malm nói. - Chúng tôi có thể hằng năm vào một lúc nào đó làm
mới lại bản hợp đồng hay đợi khi nào ban lãnh đạo cãi nhau là đưa chị ra. Nhưng
đó vẫn là một bản hợp đồng sớm muộn cũng phải hủy
Harriet chống khuỷu
tay lên bàn, liếc anh dò hỏi. Chị nhìn Blomkvist rồi Berger.
- Chúng tôi kí với
Henrik khi tài chính của chúng tôi đang khó khăn. - Berger nói. - Chúng tôi cho
chị thỏa thuận này vì chúng tôi muốn thế. Không như bản cũ, nó không cho chúng
tôi mai này hê chị quá dễ dàng được đâu.
- Với chúng tôi,
hợp đồng này khác bản cũ rất lớn. - Blomkvist hạ giọng nói. Trong cuộc thảo
luận anh chỉ góp duy nhất câu này.
- Thật ra ngoài hòn
đá tảng tài chính mà tên của Vanger đem đến, chúng tôi còn tin chị sẽ cho thêm
một cái gì đó vào Millennium. - Berger nói. - Chị thông minh, nhạy
bén, có được các giải pháp xây dựng. Cho đến nay chị vẫn giữ mình lu mờ, gần như
một vị khách đến thăm chúng tôi mỗi quý một lần nhưng với tòa soạn này thì chị
là sự ổn định và phương hướng trước đây chúng tôi chưa có. Chị hiểu kinh doanh.
Chị có lần hỏi liệu có thể tin được tôi không thì tôi cũng đã hỏi thầm tương tự
về chị. Nay chúng ta đã biết câu trả lời. Tôi mến chị và tin chị - tất cả chúng
tôi đều thế. Chúng tôi không muốn chị là một bộ phận của chúng tôi theo kiểu
một tấm bùa hợp pháp rắc rối nào đó. Chúng tôi muốn chị là một thành viên và
một cổ đông thực sự.
Harriet giơ tay kéo
bản hợp đồng lại, đọc nó năm phút, cuối cùng ngửng lên nhìn.
- Các anh chị cả ba
đều tán thành chứ? - Chị nói.
Ba cái đầu gật.
Vanger nâng bút ký.
Các thành viên
của Millennium ăn tối với nhau ở quán Vạc bếp Samir trên
đường Tavastgatan. Một bữa liên hoan êm ả - mừng một quan hệ đối tác mới - với
vang ngon và thịt cừu nấu món couscous. Chuyện trò thoải mái và Vanger ngạc
nhiên ra mặt. Nó có chút nào giống như cuộc hò hẹn đầu tiên lấn bấn: một cái gì
đó sắp diễn ra, nhưng không ai biết đích xác nó có thể là gì.
Vanger phải đi lúc
7 giờ rưỡi. Chị xin lỗi, nói chị phải về khách sạn nghỉ sớm. Đến nhà chồng,
Berger đi bộ với chị một quãng. Họ chia tay nhau ở Slussen. Blomkvist và Malm
nán lại một lúc rồi Malm cáo lỗi nói cần về nhà.
Vanger ngồi taxi
đến khách sạn Sheraton, đi thẳng lên phòng ở tầng chín. Chị cởi quần áo, tắm,
mặc áo khoác của khách sạn vào. Rồi chị ra cửa sổ ngồi nhìn về phía
Riddarholmens. Chị lấy bao Dunhill trong ví ra. Mỗi ngày chị hút ba bốn điếu,
quá ít đến mức chị có thể coi mình là dân không hút và vẫn được thưởng thức mà
không áy náy vì có lỗi.
9 giờ, có tiếng gõ
cửa. Chị mở và để cho Blomkvist vào.
- Nhảm nhí nhà anh
này. - Chị nói.
Anh cười, hôn má
chị.
- Tôi đã thật lòng
nghĩ là các tướng đá tôi đấy.
- Chúng tôi không
bao giờ làm thế. Chị có biết tại sao bọn tôi muốn viết lại hợp đồng không?
- Dĩ nhiên biết.
Như thế cho ra ấn tượng hoàn hảo.
Blomkvist mở áo chị
ra, đặt tay lên ngực chị, thận trọng vuốt ve.
- Nhà anh này nhảm
nhí đấy nhé. - Chị lại nói.

