Đối mặt với thực tại (Con đường của thương yêu) - Phần 01

Lòng Yêu Thương


một sự hiểu lầm thông thường của con người là cho rằng cách hay nhất để sống là
né tránh khổ đau và cố tìm hạnh phúc. Ta có thể nhận thấy điều này ngay cả nơi
những loài côn trùng nhỏ bé, muông thú, chim chóc... Mọi loài đều giống nhau về
phương diện này.

Một
cách thú vị hơn nhưng cũng mạo hiểm hơn để tiếp cận sự sống là hãy bắt đầu phát
triển tính hiếu kỳ của chúng ta đến với mọi đối tượng của cuộc sống, bất kể
những đối tượng ấy là đắng cay hay ngọt ngào. Để có một cuộc sống vượt lên
những nhỏ nhen và những định kiến tầm thường – luôn bảo đảm rằng mọi thứ đều
xảy ra theo ý muốn của chúng ta, để có một cuộc sống trọn vẹn: vui tươi và hạnh
phúc, chúng ta cũng phải thừa nhận là chúng ta phải trải qua quá nhiều những
nỗi khổ đau và hạnh phúc để tìm hiểu xem chúng ta là ai và thế giới này là gì?
Chúng ta sống như thế nào. Thế giới tồn tại ra sao và mọi vật tự nó là gì? Nếu
chúng ta luôn kiếm tìm sự dễ chịu bằng bất cứ giá nào thì ngay khi chúng ta vừa
mới chạm đến bờ mé của khổ đau, chúng ta đã vội trốn chạy. Chúng ta sẽ không
bao giờ biết được sự thật tồn tại ngay trong những trở ngại, những khó khăn hay
những nỗi khổ đau ấy. [Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho
người yêu sách.]

Khi
con người bắt đầu thực tập Thiền định hay bắt đầu làm việc với bất kỳ một
nguyên tắc tâm linh nào đó, họ thường nghĩ rằng bằng cách nào đó họ đang tự cải
thiện. Tuy vậy sự cải thiện này đôi lúc lại đi ngược với con người thật của họ.
Điều đó cũng giống như nói rằng: “Nếu tôi chạy bộ, tôi sẽ là một con người tốt
hơn” hay “Nếu tôi có một căn nhà đẹp hơn, tôi sẽ sống tốt hơn” và “Nếu tôi có
thể thực tập thiền định và trở nên bình tĩnh, tôi sẽ là một con người tốt hơn”.
Hay trong một tình huống nào đó khi họ tìm thấy lầm lỗi của người khác, họ có
thể nói rằng: “Nếu không vì chồng tôi thì tôi đã có một cuộc hôn nhân hoàn hảo”
hoặc “Nếu không vì ông chủ của tôi thì công việc của tôi đã thật tuyệt vời” và
“Nếu không vì tâm trí phiền muộn của tôi thì sự thiền tập của tôi đã thật tuyệt
hảo”...

Nhưng
lòng yêu thương – maitri – đối với chính mình không có nghĩa là chúng ta phải
vứt bỏ tất cả. Maitri có nghĩa là chúng ta vẫn có thể có những tâm lý được xem
là tiêu cực sau những năm tháng nỗ lực thực tập này, chúng ta vẫn có thể bực
bội sau những giờ làm việc căng thẳng này, chúng ta vẫn có thể rụt rè, có thể
ghen tị hay có thể có đủ tất cả những cảm giác hài lòng hay không hài lòng nào
đó. Điều quan trọng là chúng ta đừng cố gắng vứt bỏ chính bản thân mình. Thực
hành Thiền không phải là cố gắng ném chính chúng ta đi và trở nên một cái gì đó
khác biệt. Thực hành Thiền chính là để làm bạn với chính con người thật sẵn có
của mỗi chúng ta. Nền
tảng của sự thực tập là bạn hay tôi hay bất kỳ ai khác ngay bây giờ đã là mình
rồi, đúng như bản chất của bạn rồi. Đó là nền tảng, đó là những gì chúng ta học
tập, là những gì chúng ta cần phải biết với niềm thích thú và tính hiếu kỳ thật
to lớn.

Trong
một số quý vị Phật tử, đôi khi từ “bản ngã” được dùng với một nghĩa sai lạc,
với một nghĩa bóng hơn là một từ ngữ phân tâm học. Là Phật tử, chúng ta có thể
nói rằng: “Ồ, cái ngã của tôi quả đã gây cho tôi quá nhiều rắc rối” và chúng ta
có thể nghĩ: “À, chúng ta cần phải loại bỏ nó ngay, đúng không? Rồi sẽ không
còn vấn đề gì nữa”. Tuy nhiên, điều quan trọng là không nên loại bỏ bản ngã đi
mà phải thật sự bắt đầu quan tâm đến chính mình, hãy trở nên hiếu kỳ với chính
mình và thử tìm hiểu chính mình. Chúng ta phải hành Thiền và chúng ta phải sống
với sự hiếu kỳ to lớn. Đối tượng của thiền tập là chính bản thân chúng ta. Chúng ta tồn tại để tìm
hiểu chính chúng ta và để nhận biết được chúng ta ngay bây giờ chứ không phải
là ngày mai. Người ta thường nói với tôi rằng: “Tôi muốn đến và có một cuộc nói
chuyện với bạn, tôi muốn viết cho bạn một lá thư, tôi muốn gọi điện cho bạn
nhưng tôi lại muốn đợi cho đến khi tôi có điều gì gần gũi với bạn”. Và tôi nghĩ
rằng: “À, nếu bạn muốn tìm một điều gì giống tôi, bạn có thể chờ đợi mãi mãi”.
Vì vậy, bạn hãy đến như bạn đang là. Điều kỳ diệu là hãy sẵn lòng cởi mở và sẵn
lòng ý thức được điều này. Một trong những khám phá chính của phương pháp Thiền
tập là hãy quan sát chúng ta đang trốn chạy khỏi những giây phút hiện tại như
thế nào và chúng ta đang trốn tránh chính mình ở đây như thế nào. Không nên xem
đó là một vấn đề cần phải loại trừ mà điều quan trọng là hãy quan sát nó.

Tính
hiếu kỳ của bạn nên được liên kết với sự dịu dàng, sự sáng suốt và sự cởi mở.
Bạn hãy để cho mọi việc xảy ra tự nhiên và quan sát chúng một cách cởi mở. Dịu
dàng tức là có một ý thức trong sáng và nhẹ nhàng đối với chính mình. Sáng suốt
là có thể quan sát một cách rõ ràng, không định kiến khi quan sát những gì thật
sự xảy ra trước mắt, giống như một nhà khoa học không định kiến khi nhìn vào
kính viễn vọng. Cởi mở tức là mặc cho sự vật diễn biến và mình chỉ quan sát, nhìn
nhận một cách khách quan.

Hiệu
quả của những năm tháng Thiền tập mà bạn đang khởi sự đây sẽ giống như vào cuối
mỗi ngày, một ai đó chiếu một cuốn băng vidéo về chính bản thân bạn và bạn có
thể nhìn thấy được tất cả về bản thân mình. Bạn có thể sẽ thường xuyên chớp mắt
và thốt lên: “Ôi dào!”. Hoặc bạn cũng có thể thấy rằng bạn đã làm tất cả những
điều gì đó vì bạn thích phê bình tất cả những ai bạn không thích trong cuộc
sống, bạn chỉ trích tất cả những người này. Nhìn chung, làm bạn với chính mình
cũng giống như làm bạn với tất cả những người mà bạn phê bình đó, bởi vì khi
bạn có được sự chân thật, dịu dàng và tốt bụng này kết hợp với cái nhìn rõ ràng
về bản thân mình, lúc đó sẽ không có rào cản nào ngăn bạn yêu thương những
người khác.

Như
vậy, cơ sở của yêu thương là chính mình. Chúng ta đến đây để tìm hiểu chính
chúng ta. Con đường và phương pháp để thực hiện được điều đó – phương tiện
chính của chúng ta – là thực hành Thiền và phải có một số ý niệm đúng đắn và
sáng suốt. Chúng ta không nên để cho tính hiếu kỳ của chúng ta bị giới hạn chỉ
với việc ngồi ngắm cảnh bên cửa sổ, làm thức ăn trong bếp hay nói chuyện với
bạn bè – với bất kỳ việc gì chúng ta đang làm – mà hãy gắng duy trì được ý niệm
về sự sống, sự trôi chảy và phát triển tính hiếu kỳ ngay cả đối với những gì
đang xảy ra trong thân tâm chúng ta. Có lẽ như vậy chúng ta mới trực nhận được ý nghĩa của maitri –
được miêu tả một cách truyền thống như là biểu tượng của tình yêu thương.

Như
vậy, chúng ta hi vọng sẽ có những tháng năm thực tập thật tốt ở đây, để tìm
hiểu chính chúng ta và để trở nên vui tươi hơn, xua tan đi những gương mặt
trông quá nghiêm trang, khắc khổ.

Sự Hài Lòng

Thật
sự hữu ích khi ý thức được một cách đầy đủ, một cách sinh động và tràn đầy tình
người những gì mà con người đang hiện hữu ở đây của chúng ta đang làm, đang suy
tư, ngay cả những công việc bình thường hằng ngày như đi làm, đi bộ ngoài trời,
nói chuyện với tất cả mọi người, tắm rửa, trang điểm, ăn uống... Cũng thật sự
hữu ích nhận thức được rằng thân thể mà chúng ta đang có đây, chính thân thể
đang ngồi ngay đây, ngay lúc này trên nền chánh điện, chính thân thể có lẽ đã
nhiều lần đau đớn và chính tâm trí mà chúng ta đang có ngay giờ phút này là
những gì chúng ta cần phải ý thức rõ ràng, tràn đầy sức sống và đầy nhân tính. Hơn
nữa, những tâm lý mà chúng ta hiện có những tâm lý dù đáng ưa hay không đáng
ưa, cũng chính là những gì mà chúng ta thật sự đang có. Điều này cũng giống như
lúc chúng ta nhìn ra xung quanh để tìm kiếm những gì thật sự sinh động vĩ đại
nhất mà chúng ta muốn sở hữu để có một cuộc sống tinh tế, hoàn thiện, đầy sinh
lực, hoàn toàn hạnh phúc và đầy cảm hứng và chúng ta có thể tìm thấy tất cả
ngay ở nơi đây.

Hài
lòng với tất cả những gì chúng ta hiện có là một chiếc chìa khóa vàng để sống
một cách vui vẻ, đầy hứng khởi, trọn vẹn và vô hạn. Một trong những rào cản
chính của sự giác ngộ đó là sự phẫn giận, cảm giác bị lừa dối, sự bám víu một
cách bực bội vào việc tìm hiểu bạn là ai, bạn ở đâu và bạn là gì? Điều này giải
thích tại sao chúng ta nói nhiều về việc làm bạn với chính mình, do bởi một lý
do nào đó, chúng ta đã luôn không bao giờ cảm thấy thỏa mãn một cách đầy đủ và
hoàn hảo. Thiền tập là một tiến trình để thắp sáng lên, để tin tưởng những điều
tôt đẹp cơ bản chúng ta đang có và nhận thức được chúng ta là ai, để nhận ra
rằng bất cứ sự khôn ngoan nào tồn tại, đều tồn tại ngay trong những gì chúng ta
đang có. Sự khôn ngoan của chúng ta cũng tồn tại với những gì chúng ta thường
gọi là những tâm lý tiêu cực. Sự sáng suốt và sự vui thích của chúng ta cũng
tồn tại hòa lẫn với các cảm giác bực bội, tức giận... Và do đó, thật vô ích khi
chúng ta cố gắng loại bỏ cái mà chúng ta gọi là những tâm lý tiêu cực vì trong
quá trình đó chúng ta cũng đã loại bỏ đi những tâm lý tích cực và tuyệt diệu
của chính mình. Chúng ta nên dẫn dắt cuộc sống ctỉa mình sao cho chúng ta trở
nên ý thức được chúng ta là ai và chúng ta đang làm gì hơn là cố gắng thay đổi
hay loại bỏ đi con người của chúng ta và những gì chúng ta đang có.

Trong
khi đang thực tập Thiền, chúng ta chỉ đơn giản khám phá về chính mình, về tất
cả những sự tạo tác trong chính thân tâm này. Chúng ta có thể trở thành những
chuyên viên tâm lý vĩ đại nhất thế giới, hiểu rõ và phân tích được tất cả những
trạng thái tâm lý như giận dữ, ghen tị và tự phản kháng cũng như những tâm lý vui vẻ dịu dàng và cởi
mở... Những gì mà con người cảm nhận được chúng ta cũng cảm nhận được. Chúng ta
có thể trở nên cực kỳ khôn ngoan và nhạy cảm đối với tất cả những gì thuộc về
con người và hoàn vũ chỉ đơn giản bằng cách tự tìm hiểu chính chúng ta như bản
chất của chúng ta đang là.

Chúng
ta hãy trở lại với lòng yêu thương trong một cách thức khác hơn. Nền tảng của
lòng yêu thương chính là ý niệm hài lòng này với những gì chúng ta có và chúng
ta là ai. Phương pháp này hơi có vẻ kỳ lạ – trở thành một đứa bé hai đến ba
tuổi muốn biết những gì chưa được biết và bắt đầu hỏi han mọi thứ. Chúng ta
biết chúng ta sẽ không bao giờ thật sự đi tìm những câu trả lời vì những câu
hỏi này xuất phát từ một cơn đói hay từ một khát vọng sống – chẳng có gì để
giải quyết cả và tất cả chúng chỉ có thể gói gọn trong một chiếc bánh nhỏ. Loại
câu hỏi này là một quá trình của chính nó nhưng sự thực hiện nằm trong sự bắt
đầu nhận thấy mối quan hệ của chúng ta với tất cả mọi người. Chúng ta phải nhận
thấy rằng chúng ta có một phần trong bất kỳ những gì người khác có và những gì
người khác đang là. Hành trình để làm bạn với chính mình không phải là một điều
ích kỉ. Chúng ta không phải đang cố gắng giành lấy tất cả điều tốt cho chính
mình. Đó cũng là một tiến trình để phát triển lòng thương yêu đối với người
khác và để có một nhận thức đúng về những người khác.

Tìm Thấy Bản Chất Chân Thật Của
Chính Mình

Trong
một bài thuyết pháp, Đức Phật đã nói về bốn loại ngựa: loại ngựa xuất sắc, loại
ngựa giỏi, loại ngựa trung bình và loại ngựa tồi. Theo bài pháp, loại ngựa xuất
sắc chạy trước khi ngọn roi chạm đến lưng nó; nó chạy khi chỉ thoáng thấy bóng
dáng của chiếc roi hoặc thoáng nghe tiếng vút nhỏ của chiếc roi người chủ. Loại
ngựa giỏi chạy khi chiếc roi vừa chạm nhẹ vào lưng nó. Loại ngựa thường không
chạy cho đến khi nó cảm thấy đau trên lưng và loại ngựa tồi không nhúc nhích
cho đến khi cơn đau thâm nhập vào tận xương tủy của nó.

Trong
một câu chuyện mà Shunryu Suzuki kể trong cuốn Zen Mind – Beginner's Mind, ông
kể rằng khi người ta nghe bài pháp này, họ luôn mong muốn họ là con người tốt
nhất nhưng thực ra khi chúng ta ngồi Thiền, không quan trọng chúng ta là hạng
người xuất sắc nhất hay hạng người tồi nhất. Ông nhấn mạnh rằng thật ra, hạng
người đáng sợ nhất chính là người nhận thấy mình thực hành hay nhất.

Những
gì tôi đã nhận ra trong suốt thời gian thực tập là thực tập không có nghĩa là
trở thành con người tốt nhất hay con người tệ nhất. Điều quan trọng là phải tìm
ra bản chất chân thật của chính mình và ngôn ngữ cũng như hành động phải bắt
nguồn từ bản chất đó. Cho dù phẩm chất của chúng ta là gì đi chăng nữa thì đó
cũng là sức mạnh và vẻ đẹp của chính chúng ta, đó cũng là những gì mà người
khác sẽ đáp lại cho chúng ta.

Một
lần nọ tôi có dịp được nói chuyện với Chogyam Trungpa Rinpoche về việc tôi
không thể chơi cái xập xẻng và cái trống và không biết phải làm sao để chơi hai
loại nhạc khí ấy với nhau. Hàng ngày chúng tôi cứ tập đi tập lại mãi. Chúng tôi
đã tự tập với nhau và rồi chúng tôi chơi cho Lama Sherap nghe, Đức Lama ngồi đó
với cái nhìn hơi u buồn trên nét mặt Ngài. Sau đó, Ngài cầm tay chúng tôi và
dạy chúng tôi cách chơi. Rồi chúng tôi đã tự mình chơi và nghe Ngài thở dài.
Điều này tiếp diễn trong khoảng bốn mươi chín ngày. Ngài không bao giờ nói rằng
chúng tôi chơi rất hay, nhưng Ngài rất dịu dàng với chúng tôi. Cuối cùng, tất
cả cũng kết thúc và chúng tôi đã trình diễn thật tuyệt vời. Chúng tôi được chúc
tụng và ngợi ca. Lama
Sherap đã nói: “Thật ra các bạn đã chơi rất tốt. Các bạn đã chơi rất tốt từ
buổi tập đầu tiên. Nhưng tôi biết nếu tôi báo rằng các bạn đã chơi tốt thì các
bạn sẽ ngừng tập ngay”. Ngài rất đúng. Ngài có một phương pháp dịu dàng để
khuyến khích chúng tôi; phương pháp đó đã không làm chúng tôi cảm thấy giận
Ngài, cũng không làm chúng tôi cảm thấy bị tổn thương. Nó chỉ làm chúng tôi cảm
nhận rằng Ngài có cách riêng của Ngài khi chơi nhạc khí cymbal (một loại nhạc
khí gõ gồm hai đĩa tròn bằng hợp kim đồng có núm cầm ở giữa, đánh chập vào nhau
khi biểu diễn); Ngài đã chơi loại nhạc khí ấy từ khi Ngài còn là một cậu bé
con, và chúng tôi phải tiếp tục cố gắng. Vì thế trong bốn mươi chín ngày chúng
tôi đã làm việc rất tích cực.

Chúng
ta có thể làm việc với chính mình bằng cách ấy. Chúng ta không cần phải quá
khắt khe với chính mình khi nghĩ rằng chúng ta đang ngồi đây với phương pháp
Thiền định hay với lối tập Oryoki, với lối sống của chúng ta trong thế giới này
là thuộc phạm vi loại người tồi tệ nhất. Chúng ta có thể cảm thông cho chính
chúng ta về điều đó và dùng nó như một động cơ để tiếp tục phát triển chính
mình, để tìm ra bản chất thật của chính mình. Chúng ta không những tìm ra bản
chất thật của chính chúng ta mà chúng ta cũng sẽ biết được bản chất của những
người khác, bởi vì trong trái tim của tất cả mọi người, hầu như tất cả chúng ta
đều cho rằng mình là loại người tồi nhất. Bạn có thể nghĩ rằng chính bạn là một
người kiêu ngạo, bạn cũng có thể nghĩ chính những người khác là những kẻ kiêu
ngạo. Tuy nhiên, những ai đã từng có những phút giây kiêu ngạo đều nhận thấy
rằng sự kiêu ngạo chỉ là dáng vẻ bề ngoài vì họ thật sự nghĩ rằng họ là loại
người tồi nhất và họ luôn luôn cố gắng để tự chứng tỏ ngược lại.

Trong
một bài nói chuyện, Suzuki Roshi đã nói rằng sự thực tập Thiền định hay cả tiến
trình đi tìm bản chất thật của bạn là một tiến trình liên tục của lỗi lầm và
còn hơn thế nữa đó không phải là một lý do để chán nản hoặc nhụt chí mà nó thật
sự là một động cơ để tiến bộ. Khi bạn nhận thấy sự suy sụp của chính bạn, thì
đó là một động cơ để bạn đứng lên, không những để vượt khỏi sự tự chê trách mà
còn vượt khỏi sự hãnh diện đối với tất cả mọi thứ xảy đến với bạn, sự hãnh diện
về bản thân bạn là ai, về sự tốt đẹp, sự tuyệt vời hay sự tồi tệ của chính bạn
– tuy vậy bạn sẽ tìm thấy ở chính bạn một số ý niệm của sự hãnh diện và dùng nó
để thúc đẩy bạn đi lên.

Dòng
Karma Kagyu của Phật giáo Tây Tạng, nơi mà những học trò của Chogyam Trungpa
được giáo dục, đôi khi được gọi là “dòng rủi ro”, do bởi những phương pháp mà
những vị Thầy thông minh và đáng tôn kính của dòng này đã “thổi vào đó” từ thế
hệ này qua thế hệ khác. Đầu tiên ta thấy có Tilopa, một người khùng, hoàn toàn
hoang dại. Đệ tử chính của ông là Naropạ Naropa quá phụ thuộc khái niệm và quá
suy luận duy lí đến đỗi ông đã mất mười hai năm bị chiếc xe ba gác cán qua, bị
đưa vào tất cả những loại thử thách bởi Thầy của ông để ông có thể bừng tỉnh
ra. Ông phụ thuộc vào khái niệm đến độ nếu ai đó nói với ông điều gì, ông sẽ
đáp lại: “Ồ vâng, nhưng chắc chắn là bạn đã dựa vào lý thuyết đó để nói lên
điều này”. Ông ta có loại trí óc như vậy. Học trò chính của ông là Marpa, rất
nổi tiếng về tính nóng nảy, ông thường nổi xung lên, đánh đập mọi người và hét
toáng lên với họ. Ông ta cũng là một kẻ say rượu, cũng khét tiếng là cứng đầu.
Đệ tử chính của ông là Milarepạ Milarepa là một kẻ sát nhân! Rinpoche thường
nói rằng Marpa trở thành đệ tử của giáo phái bởi vì ông ta nghĩ rằng ông có thể
làm ra nhiều tiền bằng cách mang những sách vở từ Ấn Độ về và dịch chúng ra
tiếng Tây Tạng. Học trò của ông, Milarepa trở thành đệ tử của giáo phái vì
Milarepa sợ rằng ông sẽ bị đày xuống địa ngục vì tội giết người – điều đó đã
làm ông sợ hãi.

Học
trò của Milarepa là Gampopa (theo tên này mà Tu viện Gampo được đặt tên). Bởi
vì mọi thứ có vẻ êm xuôi đối với Gampopa, nên ông trở thành một kẻ kiêu căng.
Chắng hạn vào đêm trước khi gặp Gampopa lần đầu, Milarepa đã nói với một vài đệ
tử của ông rằng: “Một người có ý định làm đệ tử của ta sẽ đến đây vào ngày mai.
Bất cứ ai đem anh ta đến với ta đều được trọng thưởng”. Vì vậy khi Gampopa đến
thị trấn, một bà già thấy ông, bà chạy ra và bảo: “Ô, Milarepa bảo với chúng
tôi rằng ông đang đến và rằng ông có dự định trở thành một trong những đại đệ
tử của Ngài và tôi muốn con của tôi sẽ dẫn ông lên gặp Ngài”. Vì thế, Gampopa
nghĩ: “Ta chắc chắn là người số một rồi”. Ông hãnh diện đi gặp Milarepa với
niềm tin rằng mình sẽ được đón tiếp rất long trọng. Tuy nhiên, Milarepa đã bảo
một người dẫn Gampopa vào một cái hang và không gặp ông ta trong vòng ba tuần
lễ.

Còn
với đệ từ chính của Gampopa, người đầu tiên là Karmapạ Điều duy nhất chúng ta
biết về ông là ông cực kỳ xấu xí. Người ta nói rằng ông ta trông giống một con
khỉ. Tuy vậy vẫn có một câu chuyện về ông ta và ba vị đệ tử chính khác của
Gampopạ Họ đã bị đưa ra khỏi đạo viện vì say sưa, nhảy múa ca hát và phá nội
qui của đạo viện.

Tất
cả chúng ta phải trở nên can đảm và tự tin. Đây là những người đi trước chúng
ta, những người mà chúng ta lễ lạy mỗi khi chúng ta làm lễ. Chúng ta có thể lễ
lạy các Ngài như một tấm gương của sự khôn ngoan trong chính tâm trí chúng ta
về sự giác ngộ. Nhưng có lẽ cũng thật hữu ích để lễ lạy các Ngài như những con
người hòa lẫn nhiều tâm lý được xem là tiêu cực cũng như chính chúng ta. Họ là những tấm gương
sáng về những người mà không bao giờ lìa bỏ chính họ và không e ngại để trở nên
chính họ, và do đó họ là những người có thể tìm thấy bản chất thật và phẩm chất
chân chính của chính họ.

Điều
quan trọng là bản chất thật của chúng ta không phải là một lý tưởng nào đó mà
chúng ta cần phải sống theo. Nó chính là bản thân chúng ta ngay giờ phút này và
nó là những gì mà chúng ta cần phải trở nên thân thiện và gần gũi.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.