Bích Huyết Tẩy Ngân Thương - Chương 16 - 17

Hồi 16. Tiệm Tạp Hóa

Căn phòng có trần nhà rất thấp, tưởng như đưa
tay lên là có thể đụng cây xà ngang, tường tróc vôi loang lổ, trên tường treo
một bức tranh khắc bằng gỗ hình Quan Phu Tử ngắm Xuân Thu, một bản cách ngôn
trị gia của Chu Đại Tử, và một áng Khuyến Thế Văn viết tay, chữ viết rất ngay
ngắn rõ ràng. Trong phòng chỉ có một ô cửa sổ, một cửa phòng, ngay ngưỡng cửa
treo một tấm màn cửa màu xanh lam đã bạc màu vì giặt nhiều lần.

Đối diện cửa phòng là một cái bàn bát tiên
tuy đã cũ nhưng được chế bằng gỗ tử đàn.

Trên bàn để một bình trà mẻ vòi, ba chén trà,
lại có kê một bàn thờ nhỏ, bên trong chẳng phải thờ Quan Phu Tử mà là tượng
Tống Tử Quan m, trên tay bồng một em bé mập tròn.

Trong một góc phòng có để chồng chất ba cái
rương bằng gỗ long não, ở một góc khác là một bàn trang điểm, có vẻ rõ ràng đã
lâu không người dùng đến. Bụi bám đầy trên một tấm gương đồng hình thoi, chiếc
lược gỗ bên cạnh cũng gẫy mất vài răng lược.

Ngoài những đồ đạc này ra, chỉ còn một cái
giường gỗ khá lớn có bốn trụ giăng màn.

Trên giường, một nữ nhân đang nằm ngủ, đến ba
lớp chăn bông dầy đắp trên mình. Đầu tóc nữ nhân rối bù, sắc mặt vàng võ, trông
rất tiều tụy mệt mỏi, tuy nữ nhân đã ngủ nhưng thỉnh thoảng lại rên khẽ.

Không khí trong phòng đậm nồng mùi thuốc nấu,
bên ngoài có tiếng người cãi nhau the thé, vừa bảo trứng gà của tiệm tạp hóa
quá nhỏ, lại chê dầu pha nước, muối bán cũng quá mắc.

Lúc Mã Như Long tỉnh lại thì thấy mình ở
trong một nơi như thế, y tưởng mình đang nằm mộng, vì trừ phi nằm mộng, làm sao
loại người như y lại đến một nơi như thế. Cũng may rằng tuy y chưa hoàn toàn
tỉnh rượu, đầu nhức khủng khiếp, nhưng trí nhớ vẫn không bị mất.

Mã Như Long lập tức nhớ lại làm sao mình đến
nơi này. Phản ứng đầu tiên của y là đứng phắt dậy, nhào đến trước bàn trang
điểm và cầm lấy cái gương đồng, dùng tay áo lau sạch lớp bụi. Y cảm thấy tay
mình hình như run run.

Ngọc Linh Lung đã làm gì với gương mặt của Mã
Như Long? Y rất nôn nóng muốn biết mình đã biến thành gì?

Mã Như Long không nhìn thấy chính mình, mà
thấy Trương Vinh Phát, chắc chắn không phải một Mã Như Long nữa mà là Trương
Vinh Phát. Y nhìn gương mặt trong gương, thấy giống như bức họa mà Đại Uyển đã
cho y xem.

Một người soi gương mà nhìn thấy một khuôn
mặt chẳng phải của mình, trong lòng có cảm giác gì? Ai chưa trải qua chuyện này
hẳn không thể tưởng tượng được.

Tuy Mã Như Long không phải lúc nào cũng tự
phụ, song y biết mình là một mỹ nam tử.

Ngay cả những kẻ ghen ghét y cũng phải thừa
nhận điều này. Y không khỏi tự hỏi:

"Mai
này, ta có còn trở lại được dung mạo ban đầu chăng?" Câu hỏi này đương
nhiên y không thể đáp được, y tự trách mình sao chẳng hỏi trước chuyện này với
Đại Uyển và Ngọc Linh Lung.

Tiếng
tranh cãi bên ngoài đã yên, nhưng nữ nhân nằm trên giường vẫn ngủ say chưa
tỉnh.


Như Long cũng không dằn được lòng hiếu kỳ, bước đến xem thử. Vừa nhìn diện mạo
nữ nhân, y giựt mình kinh hãi.

Nữ
nhân với khuôn mặt tiều tụy hốc hác như bệnh lâu năm, da mặt vàng võ không chút
sinh khí này chính là tuyệt sắc mỹ nhân mà y đã nhìn thấy trong phòng khám xét
tử thi kia sao? Mã Như Long dù biết rõ khuôn mặt mình sẽ biến đổi, mà còn không
khỏi sợ hãi, nếu là cô gái kia, khi tỉnh lại thấy mình đã trở thành như thế,
không biết phản ứng của cô sẽ ra sao? Mã Như Long chợt cảm thấy tội nghiệp cho
cô gái.

"Trương
Vinh Phát" đã nhìn thấy mặt y, thấy phòng của y, cũng thấy cả vợ y. Thế
tiệm tạp hóa của y thì như thế nào? Lão Trương thật thà ngồi thu ngân cho y là
một người như thế nào? Dĩ nhiên y rất muốn bước ra xem thử.

Tiệm
tạp hóa thông thường rất hỗn tạp, bày la liệt các thứ hàng hóa. Dầu, muối,
tương, dấm, gạo, trứng gà, trứng kho mặn, trứng muối, trứng bắc thảo, tôm khô,
dưa muối, đường phèn, kim chỉ, dao kéo, đinh, giấy súc... tất cả những vật dụng
phổ thông mà con người cần đến trong cuộc sống hàng ngày đều có thể mua tại
tiệm tạp hóa.

Tiệm
tạp hóa này cũng cùng một kiểu như vậy, ngay cửa ra vào còn treo một tấm bản cũ
rích, đề bốn chữ "Trương Ký Tạp Hóa". Bên ngoài tiệm là một con hẻm
không chật hẹp lắm, gặp lúc gió lớn quét ngang thì đá sỏi cát bụi tung mịt mù,
lúc trời mưa bùn tràn khắp lối đi.

Hai
bên hàng xóm đều là những nhà nghèo khổ, trẻ nít mũi chảy lòng thòng suốt ngày
rong chơi trong xóm, lắm lúc đánh lộn khóc om sòm, dưới đất thì gà, vịt, chó,
mèo tự nhiên phóng uế, nhìn quanh trước cửa nhà nào cũng phơi quần áo và tã con
nít.


một nơi như vậy, trong một gia đình như thế, chỉ có chơi với con trẻ làm vui,
chứ các lạc thú khác hầu như hoàn toàn không có.

Các
anh hùng, hào kiệt, hảo hán trong giang hồ đương nhiên không khi nào đến một
nơi như thế. Mã Như Long không thể ngờ có một ngày mình lại biến thành một ông
chủ tiệm tạp hóa ở một nơi như thế.

Lão
Trương thật thà vốc người thấp và mập, trông có vẻ chậm chạp, gương mặt tròn có
đôi mắt híp lại như thể lúc nào cũng ngủ chưa tỉnh, cộng thêm cái mũi to đỏ
ửng. Lão không tỏ ra lễ độ lắm đối với ông chủ của lão, đến một câu chào cũng
lười nói, nhìn cũng chẳng nhìn.

Trong
một tiệm nghèo như vậy, chủ với tớ có hơn gì nhau? Đằng nào cũng sống cho qua
ngày mà chờ chết, được ngày nào hay ngày ấy. Mã Như Long thấy vậy rất vừa ý, vì
nếu lão Trương là một kẻ nhiều chuyện bám theo y hoài, thì y mới thật khó chịu.

Thế
còn chủ nhân cũ của tiệm tạp hóa thì sao? Chắc hẳn Du Ngũ đã an trí vợ chồng họ
Ở một nơi khác, sống đời thảnh thơi hơn nơi đây nhiều. Mã Như Long bỗng tự hỏi:

"Sống
như thế này, ta phải chịu đến bao lâu?" Lại có khách đến, là một thiếu phụ
mang thai, đến mua một đồng đường đen. Đúng lúc ấy, Mã Như Long chợt nghe thấy
một tiếng kêu, âm thanh tuy không lớn, nhưng cả đời y chưa từng nghe thấy một
tiếng kêu chứa đầy nỗi sợ hãi khủng khiếp đến thế. Tạ Ngọc Luân chắc đã tỉnh
dậy, đã phát hiện ra những biến đổi đáng sợ trên mình cô. Mã Như Long gần như
không dám bước vào gặp cô.

Thiếu
phụ mang thai nhìn Mã Như Long, lắc đầu thở dài:

-
Bệnh của bà chủ dường như càng ngày càng nặng thêm.


Như Long chỉ gượng cười, vén bức màn xanh lam bước vào trong.

Tạ
Ngọc Luân đang cố sức ngồi dậy, trong mắt cô chứa đầy nỗi kinh hoàng, phẫn nộ,
cô kêu lên:

-
Ngươi là ai? Đây là đâu? Tại sao ta lại đến đây?

-
Đây là nhà của nàng, nàng đã ở đây mười tám năm rồi, tôi là chồng nàng.


Như Long vừa thốt ra những lời trên vừa cảm thấy mình như con chồn hôi. Nhưng y
không thể không nói tiếp:

-
Tôi thấy là bệnh nàng lại trở nặng rồi, đến nhà mình và chồng mình cũng không
nhận ra nữa.

Tạ
Ngọc Luân giựt mình nhìn Mã Như Long, không ai hình dung được ánh mắt của cô.

Thiếu
phụ mang thai từ ngoài ló đầu vào, thở dài bảo:

-
Bà chủ nhất định sốt cao quá mới nói nhảm như thế, ông chủ nên nấu nước đường
đen với gừng cho bà uống.

Thiếu
phụ chưa nói hết câu, Tạ Ngọc Luân đã chộp lấy một cái chén sành đặt trên bàn
nhỏ cạnh giường, dùng hết sức ném vào thiếu phụ. Khổ một nỗi cô "bệnh"
quá nặng, ném một cái chén cũng không đi xa nổi, cô càng kinh sợ, đến độ toàn
thân run lên.

Tạ
Ngọc Luân biết mình có võ công, nhưng bản lãnh kinh khiếp kia đã biến đâu mất?

Thiếu
phụ mang thai lại thở dài, đi ra mang đường đen mới mua về nhà. Chẳng bao lâu
nữa, hai bên lối xóm sẽ biết chuyện bà chủ tiệm tạp hóa bệnh đến phát điên rồi.
Tạ Ngọc Luân quả thật sắp điên lên mất. Cô đã nhìn thấy đôi tay của mình, một
đôi ngọc thủ nhu nhuyễn như không xương, thanh tú như búp măng, bây giờ đã biết
thành giống như chân gà.

Thế
còn chỗ khác thì sao? Tạ Ngọc Luân thu tay vào trong chăn, bỗng lại giựt ra,
như thể trong chăn có con rắn độc cắn cô một phát. Cô nhìn thấy tấm gương bên
kia, vội cố hết sức bò qua, nhìn vào gương một cái, chỉ một cái nhìn thôi thì
cô đã ngất xỉu.


Như Long chậm rãi cuối xuống thu nhặt mảnh chén bể, kỳ thực y không muốn làm
việc này. Việc y muốn làm nhất là tự vã vào mặt mình mười mấy bạt tai, rồi kể
hết sự thật cho vị cô nương họ Tạ nghe.

Nhưng
y không thể phụ lời Đại Uyển. Đại Uyển đã tín nhiệm y, thì y cũng nên tin tưởng
Đại Uyển. Cô ta làm như vậy hẳn có dụng ý sâu xa, mà đối với mọi người đều có
lợi. Mã Như Long thở một hơi dài, bước ra bảo lão Trương:

-
Hôm nay đóng cửa sớm chút.

Hồi 17. Chuyện Không Làm

Bữa
cơm tối chỉ có món cá khô kho tiêu, còn là một bát canh hầm xương để dành cho
người bệnh dùng. Bệnh nhân đã tỉnh lại, cô vẫn nằm bất động trên giường, mở to
mắt nhìn lên trần nhà.


Như Long cũng ngồi thừ trên một cái ghế mây gẫy bên cạnh giường, y bỗng nghĩ
đến rất nhiều điều, đến những chuyện đã làm trong quá khứ mà y tự cho là rất
xuất sắc.

Những
chuyện đó có đúng hoàn toàn phải làm như thế chăng? Có thật là kiệt xuất chăng?

Giữa
người với người, tại sao có khoảng cách lớn như thế, tại sao có kẻ sống đời hèn
mọn như thế? Tại sao có những người khác lại kiêu ngạo như thế?


Như Long bỗng nhận ra nếu có thể rút ngắn được khoảng cách giữa người với
người, thì mới thật là chuyện đáng để kiêu ngạo. Nếu y vẫn sống trong nếp sống
như trước đó, thì nhất định y không khi nào nghĩ đến điểm này.

Nếu
một người trải qua nhiều thử thách khốn khó không ngờ đến, phải chăng là điều
tốt cho y? Đại Uyển dùng phương pháp này đối với Tạ Ngọc Luân có phải vì lý do
này chăng?

Nghĩ
đến đây Mã Như Long cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Y tin rằng Tạ Ngọc Luân lúc
trước chắc hẳn là một cô gái rất kiêu ngạo, mà chính cô cũng cảm thấy mình có
lý do đáng để tự phụ.

Không
biết từ lúc nào, Tạ Ngọc Luân cũng đang nhìn Mã Như Long, rất lâu sau cô bỗng
nói:

-
Ngươi nói lại xem.

-
Nói gì?

-
Nói chuyện ngươi là ai, ta là ai.

-
Tôi là Trương Vinh Phát, nàng là Vương Quế Chi.

-
Chúng ta là vợ chồng?

-
Đã là vợ chồng mười tám năm rồi, trước giờ vẫn ở tại đây mở tiệm tạp hóa, chung
quanh đây người nào cũng biết chúng ta.


Như Long thở dài nói tiếp:

-
Có thể nàng cho là cuộc sống như thế này quá nghèo khổ nên không muốn tiếp tục
nữa, do đó đã quên đi những chuyện ngày xưa, nhưng thực ra sống như vầy cũng
chẳng có gì không tốt vì ít nhất chúng ta có cuộc sống an lành.

Tạ
Ngọc Luân lại nhìn Mã Như Long một lúc lâu, sau đó cô dằn từng chữ:

-
Ngươi nghe đây, ta không biết ngươi là ai, cũng không hiểu chuyện này đầu đuôi
ra sao, nhưng chắc chắn có kẻ khác mua chuộc ngươi đến hãm hại ta.

-
Ai muốn hại nàng? Tại sao phải hại nàng?

-
Ngươi thật không biết ta là ai sao?


Như Long quả thật không rõ lắm, bèn hỏi:

-
Nàng nghĩ nàng là ai?

Tạ
Ngọc Luân cười nhạt:

-
Nếu ngươi biết ta là ai thì không chừng sợ đến chết mất.

Giọng
nói của cô bỗng tràn đầy tự phụ:

- Ta
là con gái của thần, trên thế gian này không có nữ nhân nào sánh kịp ta. Ta có
thể tùy nghi khiến ngươi giàu lên, cũng có thể tùy tiện giết ngươi, cho nên tốt
nhất là ngươi hãy mau đưa ta về nhà, bằng không sớm muộn gì cũng có ngày ta sẽ
chặt ngươi ra từng miếng cho chó ăn.

Quả
thật Tạ Ngọc Luân là một cô gái vô cùng kiêu ngạo, chẳng những cô không xem ai
ra gì, mà tính mạng của kẻ khác cũng không coi trọng, bởi trừ chính cô ra, sinh
mạng của ai khác cũng không đáng giá. Một người như thế, cho chịu khổ chút chắc
chắn có điểm tốt cho cô.

Mã Như Long lại than:

- Bệnh nàng lại đến rồi, thôi đi ngủ sớm đi.

Y nói xong câu này, mới nghĩ đến một vấn đề:

trong phòng chỉ có một cái giường, vậy y ngủ
đâu?

Tạ Ngọc Luân chắc chắn cũng nghĩ đến điều
này, đột nhiên cô kêu lên:

- Ngươi dám đến đây nằm ngủ, dám đụng vào
người ta, thì ta... ta...

Cô không nói tiếp được, bởi cô không làm gì
được Mã Như Long, đến đứng cũng không nổi thì làm sao chống cự nếu y muốn đụng
đến cô.

Mã Như Long là một nam nhân khỏe mạnh, và đã
từng thấy mặt thật của Tạ Ngọc Luân, y biết cô là một cô gái đẹp như thế nào,
lúc ở trong căn phòng kia dưới tấm khăn trắng...

Y không quên hình ảnh đó, có muốn cũng không
quên được, nhưng y không đụng đến Tạ Ngọc Luân. Tuy suy nghĩ của y đã thay đổi,
đã cảm thấy chính mình cũng không có gì đáng để hãnh diện như vẫn hằng tưởng
lúc trước, nhưng có những chuyện y vẫn không bao giờ làm, dù có bảo giết y, y
cũng không làm, có lẽ một điểm đó cũng đáng để hãnh diện.

Ngày qua ngày lại, cứ thế trôi đi, Tạ Ngọc
Luân dần dần cũng dịu xuống. Gặp phải chuyện chẳng đặng đừng, bất luận ai cũng
chỉ có cách nhẫn nại chịu đựng. Không nhẫn nại cũng vô ích, phát điên phát
cuồng hay lăn lộn dưới đất, hay đập đầu vào tường cũng vô ích.

Còn Mã Như Long? Cuộc sống như thế so với
sinh hoạt lúc trước của y hoàn toàn khác hẳn, hoàn toàn cách biệt với thế giới
lúc trước của y. Lúc trước y cảm thấy những kẻ tầm thường này thật dung tục hạ
tiện, bây giờ y lại tìm thấy chỗ thiện lương khả ái của họ.

Có lúc y cũng cảm thấy rất phiền não, muốn ra
ngoài nghe ngóng tin tức giang hồ, muốn đi tìm Đại Uyển và Du Ngũ. Nhưng có lúc
khác y lại muốn buông thả mọi thứ, sống bình lặng như thế đến hết đời. Chỉ tiếc
là cho dù y có thật sự muốn như thế, người khác cũng không để yên cho y, vì y
thật sự không phải là Trương Vinh Phát, mà là Mã Như Long.

Mấy ngày gần đây, tiệm tạp hóa bỗng có thêm
một người khách kỳ lạ. Mỗi ngày vào lúc hoàng hôn, người khách đều đến mua hai
chục trứng gà, hai xấp giấy súc, hai cân muối, một cân rượu nếp. Một gia đình
mỗi ngày ăn hai chục trứng gà đã là một điều kỳ quái, huống chi mỗi ngày dùng
đến hai cân muối, thật chưa từng nghe thấy.

Tuy đây là một chuyện lạ, nhưng những thứ
người khách này mua đều bình thường:

trứng gà, giấy súc, muối, rượu đều là những
thứ phổ thông. Người khách xem ra rất tầm thường, dáng cao ốm, trông cũng như
những nam nhân khác ở khu này, thường có vẻ ưu tư mệt mỏi.

Mãi đến một ngày kia, thiếu phụ mang thai
nhìn thấy người khách, thì Mã Như Long mới bắt đầu chú ý đến y, do bởi thiếu
phụ kia hỏi:

- Người này là ai? Sau trước giờ chưa gặp?

Thiếu phụ biết mặt hết người ở xóm này, nên
nàng nói chắc chắn:

- Người này quyết không phải người ở đây, mà
trước đây cũng chưa từng đến đây.

Thế là Mã Như Long cũng bắt đầu chú ý đến
người khách kia. Y chẳng phải người giỏi quan sát người khác, bởi đa phần các
đại thiếu gia xuất thân thế gia hào phú như y thường không chú ý để quan sát
người khác. Tuy nhiên, Mã Như Long cũng nhìn ra được một vài điểm khác thường
nơi người khách kia.

Thân thể người này tuy rất ốm, song tay chân
đặc biệt to lớn, lúc y đưa tay cầm đồ hay trả tiền, thường hay tỏ ra giấu giếm và
động tác rất mau lẹ, như thể không muốn cho kẻ khác nhìn thấy bàn tay của y.
Mỗi ngày y đều chờ đến hoàng hôn xuống xong, lúc mọi người đã về nhà ăn cơm
tối, mới đến tiệm mua đồ, lúc này con hẻm rất vắng. Tuy người này có vóc cao,
chân lớn, nhưng khi bước đi rất nhẹ nhàng, hầu như không nghe tiếng bước chân.
Có hôm trời mưa, trong hẻm nước bùn ngập đường, chân người khách lại ít lấm bùn
hơn những người khác.

Tuy đã sang năm mới, xuân đã sang nhưng khí
trời vẫn còn rất lạnh. Người khách kia mặc áo khá mỏng so với mọi người, nhưng
y có vẻ như không cảm thấy lạnh gì cả. Mã Như Long tuy không giàu kinh nghiệm
giang hồ, nhưng bằng vào những điểm này cũng có thể nhận ra người khách này
nhất định có luyện võ, chẳng những thế bản lãnh hẳn không tệ, đôi tay kia rất
có thể luyện một loại công phu tương tự như Thiết Sa Chưởng.

Một võ lâm hảo thủ, tại sao mỗi ngày đến đây
mua trứng gà giấy súc để làm gì? Nếu vì tránh kẻ thù mà người này ẩn mình tại
vùng này, thì cũng không cần phải mỗi ngày đến tiệm mua những thứ này. Nếu y là
thuộc hạ của Du Ngũ được phái đến đây để bảo vệ Mã Như Long, cũng không cần làm
chuyện dễ gây chú ý như vậy.

Chẳng lẽ nhóm Khưu Phụng Thành, Tuyệt Đại Sư
đã phát hiện ra tiệm tạp hóa này khả nghi, nên phái người đến dò xét? Nếu quả
thật như thế, thì y cũng không cần mỗi ngày mua hai chục trứng gà và hai cân
muối mang về. Mã Như Long suy nghĩ không thông.

Chuyện gì nghĩ không ra, tốt nhất là không
nên nghĩ nữa, nhưng Mã Như Long đã động tính hiếu kỳ. Ai cũng có tính hiếu kỳ,
Mã Như Long không tránh khỏi, Tạ Ngọc Luân cũng vậy. Cô cũng biết có một người
khách như thế, có một ngày cô rốt cuộc không nhịn được mới hỏi:

- Các ngươi nói người khách kia, có đúng là
một nam nhân chăng?

- Đương nhiên là nam nhân.

- Y có thể nào là một người nữ cải nam trang
không?

- Không thể nào.

Mã Như Long tuy đã từng lãnh giáo chỗ kỳ diệu
của thuật dịch dung, nhưng y tin rằng người này chắc chắn không phải nữ cải nam
trang.

Tạ Ngọc Luân tỏ ra rất thất vọng. Mã Như Long
cảm thấy câu hỏi của cô rất kỳ lạ bèn hỏi lại:

- Tại sao nàng hỏi chuyện này? Chẳng lẽ nàng
hy vọng người ấy là một nữ nhân?

Tạ Ngọc Luân im lặng rất lâu, mới thở dài
đáp:

- Nếu người ấy là nữ, thì có thể là đến để
cứu ta.

Tại sao chỉ có nữ nhân mới đến cứu Tạ Ngọc
Luân? Mã Như Long không hỏi, chỉ điềm nhiên nói:

- Nàng về làm vợ tôi đã mười tám năm, tôi đối
với nàng không tệ, tại sao đòi người khác đến cứu nàng?

Tạ Ngọc Luân trừng mắt tức giận nhìn Mã Như
Long, hễ nói đến chuyện này thì trong mắt cô hiện lên vẻ thống khổ, căm hận
không diễn tả được. Cô vừa tỏ ra như vậy, Mã Như Long liền bỏ ra ngoài ngay, y
thật không dám nhìn vào đôi mắt ấy. Y cũng không nỡ nhìn.

Có một bữa tối, người khách thần bí đến mua
đồ vừa đi chưa bao lâu, thiếu phụ mang thai đột nhiên chạy vào, ra vẻ hồi hộp,
lại phấn khởi. Nàng vừa thở vừa nói:

- Tôi biết rồi, tôi biết rồi. Tôi biết người
kia ở đâu rồi.

Lão Trương thật thà vốn không nhiều chuyện,
lần này phá lệ lên tiếng hỏi:

- Y ở đâu?

- Hôm nay tôi thấy y bước vào nhà Đào Bảo
Nghĩa.

Đào Bảo Nghĩa là chủ đất của khu này, lúc
trước có nghe nói y có luyện võ, nhưng chính y chưa bao giờ nói đến, cũng chưa
ai tận mắt nhìn thấy y luyện võ. Đào Bảo Nghĩa ở tại một căn nhà lớn nhất trong
khu này, căn nhà xây bằng gạch đỏ. Chủ đất giao thiệp rộng hơn đa số người ở
đây, nếu có bạn đến ở nhà y cũng chẳng có gì lạ.

Nhưng nhà Đào Bảo Nghĩa chỉ có hai vợ chồng,
tính thêm người bạn này, mỗi ngày dù có ăn hết hai chục trứng gà, nếu ăn luôn
hai cân muối chắc cả ba người sẽ chết mặn.

Thiếu phụ mang thai lại nói:

- Lúc nãy tôi cố ý đến nhà Bảo Nghĩa tẩu nói
chuyện, nhìn trước nhìn sau đều không thấy người kia đâu, nhưng rõ ràng tôi
thấy người kia đi vô nhà đó. Tôi hỏi nhỏ Bảo Nghĩa tẩu, người kia mỗi ngày đều
đến mua hai cân muối để làm gì? Tự nhiên Bảo Nghĩa huynh kiếm cớ gây chuyện với
vợ nên hai người cãi nhau, tôi chỉ có nước chuồn đi.

Lão Trương thật thà mãi im lặng lắng nghe,
đến đây bỗng xen vào hỏi thiếu phụ mang thai:

- Hôm nay thím có mua đường đen không?

- Hôm nay không mua.

- Có mua dưa muối chăng?

- Cũng không mua.

Lão Trương bỗng sa sầm mặt:

- Vậy thím không đi về ngủ đi cho rồi?

Thiếu phụ mang thai chớp mắt, nhìn lão Trương
một hồi, cuối cùng bỏ đi ra. Lão Trương thật thà bắt đầu thu dọn, miệng lẩm bẩm
nói:

- Tọc mạch chuyện người không tốt, người hay
thích tò mò chuyện người càng đáng ghét hơn.

Mã Như Long nhìn lão Trương thật thà, bỗng
phát hiện con người này có chút kỳ quặc.

Đây là lần đầu tiên y cảm thấy lão Trương
thật thà có chỗ kỳ quặc.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.