Đoạn Hồn Tuyệt Cung - Hồi 22 - Phần 1
Hồi 22: Ngũ Hoang Biên Trấn
Ngay lúc đó, một
tiếng quát xé không gian:
- Các hạ hãy dừng
tay!
Tiếng hết chưa dứt,
ba luồng kình lực to như núi, từ ba phía tấn công tới tấp.
Đông Bích thất
kinh, ngã người ra phía sau né tránh đồng thời dựng ngay song chưởng phản kích
lại ba chiêu.
Bùng!
Một tiếng nổ như
thiên long địa chấn, mấy luồng áp khí mạnh chạm nhau, cả ba người lạ mặt đều
bốc văng, rơi xuống mặt trường.
Đông Bích cũng
choáng váng cả mặt mày, bị áp lực đẩy lui ra ngoài hai trượng. Chàng gượng đứng
vững đã thấy ba người đứng dàn, giương mắt nhìn chàng trân trối. Chàng nhận
biết mặt cả ba, họ ở trong bọn Ngũ Hoang Biên Trấn.
Người đứng giữa là
Thiết Chỷy Tử Quang, người đứng bên tả là Tâm Ma Vạn Tử, người đứng bên hữu là
Lăng Thú Đào Văn, đúng là bọn Ngũ Hoang Biên Trấn. Nhận thấy chưởng lực vừa
qua, chàng thầm công nhận đối phương đã tiến bộ khá nhiều, khiến chàng hơi ái
ngại.
Thiết Chủy Tử Quang
bước sấn đến ba bước, quắc mắt nhìn chàng phá lên cười rũ rượi, bằng giọng âm
quỉ quái hét lên:
- Lão phu toan vào
Trung Nguyên tìm ngươi, không ngờ ngươi lại dẫn xác đến đây, thật là cơ trời
run rủi!
- Thiết Chủy Tử
Quang, ngươi muốn tìm tại hạ làm gì?
- Hay nhỉ! Chúng ta
cần gặp nhau để kết toán nhiều món nợ ân cừu.
- Hừ!
- Ngươi khinh
thường lão phu sao?
- Ngày trước tại hạ
nói nhiều rồi. Hôm nay gặp nhau đây nếu chư vị nhớ lại sự đau khổ lúc nào mà
hồi tâm, cải tánh thì tại hạ nguyện lấy lễ mà đối đãi với chư vị, bằng chư vị
giở thói ngông cuồng, thì chắc chắn sẽ là những tên quỷ không đầu.
Tâm Ma Vạn Tử nghe
nói nổi giận, sát khí bốc lên đằng đằng, đưa tay chỉ vào mặt Đông Bích nạt to:
- Tiểu tử, chẳng lẽ
công lực của ngươi dường ấy mà dám đến đây tìm chúng ta khua môi, múa mỏ sao?
- Vạn Tử, ngươi
đừng nóng nảy, chính tại hạ muốn thỉnh lại ý của ba vị.
- Hừ! Không có gì
gọi là thỉnh ý cả, chúng lão phu hùng cứ tại Lôi Phong này!
- Theo lời các hạ,
có phải chư vị giết chết Trại chủ Man Đát lúc trước không?
- Đúng đấy! Giết
chết Trại chủ Man Đát chính là Ngũ Hoang Biên Trấn, chúng ta tất cả là năm
người.
- Thế còn hai vị nữa
đâu?
- Cửu bà Khương đại
nương và Tàn Tâm Lưu Trác, cả hai đều đi vắng.
- À! Ngũ quái đều
hội mặt đủ tại đây!
- Phải đấy tiểu tử
ạ!
Lăng Thú Đào Văn há
miệng toan nói, Thiết Chủy Tử Quang đã nhanh miệng nói trước:
- Tiểu tử, đang đêm
khuya vắng ngươi lẻn lên Lôi Phong này để làm gì?
- Để nhặt lấy Hoàn
Tiên thảo!
- Hà hà, ở Lôi
Phong này, bất luận cây cỏ đá hoa đều là vật sở hữu của Ngũ Hoang Biên Trấn,
không ai có thể trộm cắp được.
- Trộm cắp? Các hạ
hơi hống hách đấy!
- Tại sao?
- Hoàn Tiên thảo là
tiên phẩm kỳ dược, ai có duyên may là gặp được, nào có là vật sở hữu của ai mà
Ngũ Hoang Biên Trấn các ngươi đòi chiếm lấy?
- Hừ! Lão phu đã
bảo vạn vật cỏ cây, thảo cầm, muôn thú trên đỉnh Lôi Phong này đều là vật sở
hữu của Ngũ Hoang Biên Trấn chúng ta, ngươi nghe rõ đấy chứ?
- Hay nhỉ! Bọn
người các ngươi là những con chiếm tổ tu hú mà không biết nhục lại lắm lời cao
ngạo.
- Này tiểu tử, lão
phu có lời nhắn bảo, nếu biết thời thế mới là trang tuấn kiệt. Ngươi muốn khỏi
vùi xác nơi đây thì lão phu rộng lượng cho ngươi xuống khỏi Lôi Phong tức khắc,
tiểu tử hãy đi cho mau.
- Tại hạ đã quyết,
không đổi ý định được!
- Ngươi nhất định
trộm cho được Hoàn Tiên thảo phải chăng?
- Tại hạ nhất định
nhổ cho được Hoàn Tiên thảo.
- Nếu ngươi quyết
chí thì chớ trách chúng ta đại khai sát giới đấy nhé!
- Hừ! Các ngươi có
bao nhiêu bản lĩnh, hãy đem ra thi thố, tại hạ sẽ tùy cơ tiếp ứng các ngươi.
- Tiểu tử, chớ
ngông cuồng, hãy tiếp chiêu.
Thiết Chủy Tử Quang
vừa nói dứt, thân hình chếch về phía trước vung mạnh hai đạo kình phong tấn
công Đông Bích như sấm sét. Tâm Ma Vạn Tử cũng đồng thời xông tới vung cây
thiết trượng lay động chiêu thế ào ào xáp tới tấn công.
Hai tên cao thủ đều
ra tay một lúc, nhưng Đông Bích không nao núng, hét lên một tiếng, tả chưởng
vẩy ra đón luồng kình lực của Thiết Chủy Tử Quang, hữu chưởng phất mạnh đón đầu
cây thiết trượng.
Bình! Bình!
Hai tiếng nổ vang
lên rúng động cả sơn khê, thủy động, áp khí tống mạnh vào nhau, bóng người dang
ra hai phía, bất phân thắng bại.
Đông Bích vừa gượng
đứng vững, bỗng thấy Đào Văn rống lên một tiếng, phi thân đến ngọn cỏ Hoàn Tiên
thảo, làm cho cả bọn hốt hoảng nạt to:
- Lăng Thú! Hãy dừng tay.
Dứt lời, tay hữu của Đông Bích thò ra trước, thân hình uốn bật
tựa vành cung chộp ngay vào đầu lão Lăng Thú Đào Văn bằng một thế trảo thần
tốc.
Lăng Thú Đào Văn thất kinh nhún mình nhảy phóc sang phiến đá
bên hữu né tránh.
Soạt!
Một tiếng như xé lụa vang lên, Đông Bích đã bứt đứt tà áo của
địch thủ. Chàng toan bồi thêm một chưởng bỗng thấy Thiết Chủy Tử Quang và Tâm
Ma Vạn Tử, kẻ chưởng người gậy nhắm ngay đầu Đông Bích đánh xuống nhanh như
trời giáng. Đông Bích kinh hãi, song chưởng vội đẩy nhanh ra ba chiêu, to như
núi, nhanh như tia lửa đóm, sao xẹt một cái đã rẽ ra hai ngọn, phía tả cự thanh
thiết trượng, phía hữu chống đạo kình phong.
Bùng!
- Ối!... Ối!
Tiếng nổ vang lên như sấm kèm theo hai tiếng rú thê thảm.
Thiết Chủy Tử Quang và Tâm Ma Vạn Tử không giữ nổi được chiêu thế, lảo đảo thối
lui mấy trượng.
Giữa lúc mọi người tiếp thủ, Lăng Thú Đào Văn thừa cơ tiến lại
gần gốc thảo tiên.
Đông Bích vừa ngưng chiêu thì đã thấy Lăng Thú Đào Văn cúi
xuống toan nhổ bụi Hoàn Tiên thảo, chàng vội kêu lên cấp bách:
- Lão điếc họ Đào, hãy nộp mạng cho ta!
Dứt lời, mỗi tiếng vút nổi lên, loang loáng chiếc quạt của
chàng đã nhắm vào người Đào Văn vút tới.
Bực!
Chiếc quạt tiện đứt cánh tay và đứt bụng Đào Văn, máu tung tứ
phía, chết ngay lập tức.
Chàng giết một tên, áp đảo tinh thần hai tên, Thiết Chủy Tử
Quang và Vạn Tử thấy thế tái mặt, bốn tròng mắt đứng lại vì kinh hãi lẫn ngơ
ngác, sắc mặt cả hai thoạt trắng thoạt vàng, trong nhất thời không biết nên xử
trí ra sao.
Bỗng nghe Tâm Ma Vạn Tử quát lên một tiếng như sấm nổ:
- Tiểu tử! Hãy trả mạng Đào Văn cho ta!
Dứt lời, cây gậy thanh thiết đã lay động vù vù như con mãnh xà
múa loạn, nhắm ngay đầu Đông Bích tấn công như vũ bão.
Đông Bích nhếch môi cười nhạt, trầm giọng quát:
- Hãy xem đây, tại hạ sẽ giúp các ngươi theo lão cho có bạn.
Vừa nói đến đây, chàng huy động cây quạt xé màn không khí kêu
veo véo.
Tâm Ma Vạn Tử nhìn thất kinh, vội đưa thanh thiết trượng ra
chống đỡ.
Một tiếng hét vang lên:
- Ôi chao!
Vạn Tử chỉ kịp rú lên hai tiếng đau đớn, chiếc quạt phá vỡ
bụng lão ta bằng miệng bát, ngũ tạng lục phủ đổ ra trông rất ghê rợn.
Thiết Chủy Tử Quang thấy thế kinh hãi rú lên:
- Tiểu tử, ngươi sử dụng chiếc quạt nào đây.
Lão vừa nói đến đây, Đông Bích toan vung quạt để kết liễu đời
hắn hầu rảnh tay mang thảo tiên về cứu nàng Tô Tiểu Bình nhưng Thiết Chủy Tử
Quang nhanh như chớp đã phóng mình tới trước hai bước trầm giọng quát to:
- Tiểu cuồng đồ, hãy tiếp lão phu một chiêu Cửu Dương chưởng
thử xem?
Vừa nói, lão vừa vận song chưởng đẩy ra hai đạo kình phong màu
huyết tấn công Đông Bích nhanh như chớp.
Cửu Dương chưởng tung ra rất dũng mãnh ngầm chứa kình lực tựa
núi non, nóng buốt như lò lửa, đã giết hại không biết bao nhiêu cao thủ, nếu
không bị hấp lực bức chết cũng bị nhiệt lượng thiêu thân. Đông Bích cảm thấy
nguy nan không thể đổi chiêu, biến thế kịp, nên bị trúng xém ngọn Cửu Dương
chưởng đảo lui ra sau bốn bước lớn.
Đông Bích cả giận hét to:
- Ta không ngờ Cửu bà dạy cho ngươi Cửu Dương chưởng!
Thiết Chủy Tử Quang tròn xoe mắt hô to ngắt lời:
- Cho ngươi chết!
Tiếng nói vừa dứt, song chưởng đẩy ra như gió lốc, nhắm vào
Đông Bích đánh mạnh tới một cách thần tốc.
Đông Bích nộ khí xung thiên, ngầm vận chiêu Lục Quang nhị thế
rút trong Âm Dương Thiên Toàn chưởng tung ra như muôn ngàn đợt sóng khổng lồ
cuốn tròn và bốc xoáy, tiếp theo một tiếng la thảm khốc, Thiết Chủy Tử Quang
thân hình như cái vụ, bị kình lực chấn nát cả ngực, máu thịt tung tóe tứ phía
trông thật thảm hại.
Thế là ba tên trong Ngũ Hoang Biên Trấn, chỉ trong khoảnh khắc
lần lượt theo nhau về chầu Diêm vương.
Đông Bích thẳng tay trừng trị tên Thiết Chủy Tử Quang cuối
cùng đoạn tung mình lên phiến đá cao thẳng tay nhổ Hoàn Tiên thảo.
Ngay lúc đó, hai tiếng "soạt soạt" vang lên, hai
bóng người bỗng hiện ra một cách đột ngột. Hai bóng người này cũng không ai xa
lạ, một là Cửu Bà, hai là tên lùn Lưu Trác.
Đông Bích vội nhét ngay bụi Hoàn Tiên thảo vào bọc da, hành
động nhanh như chớp nhoáng. Cửu bà trông thấy quát lên the thé:
- Tiểu tử, hãy để Hoàn Tiên thảo lại cho mau, lão nương sẽ mở
lòng rộng lượng tha mạng cho ngươi.
Đông Bích nghe giọng nói quá cao ngạo, lửa giận bốc lên phừng
phừng, cao giọng bảo:
- Hừ! Nếu tại hạ không bằng lòng thì sao?
- Không bằng lòng? Ồ! Người giữ linh thảo sẽ bị nghiến nát nơi
đây!
- Cửu bà! Chớ lắm lời khoát lát!
- Lão nương đã nói cạn lời với ngươi rồi đấy nhé!
Đông Bích sực nhớ một chuyện, vội quắc mắt nhìn lão bà trầm
giọng bảo:
- Cửu bà, hôm nay tại hạ bận rất nhiều việc, không thể cùng
ngươi so tài lực. Những điều cừu hận, xin hẹn lại một ngày khác sẽ thanh toán,
bây giờ tại hạ xin cáo từ.
Tiếng từ vừa dứt, thân hình chàng đã vọt lên cao bốn năm
trượng, Cửu bà Khương đại nương vội hét:
- Đuổi theo!
Cửu bà cùng Lưu Trác lập tức phóng mình đuổi theo như sấm
chớp, khi hai người còn cách Đông Bích chừng mười trượng, nhanh như chớp, bốn
luồng kình phong mạnh như thác lũ nhắm vào lưng Đông Bích tấn công.
Đông Bích nghe hơi gió phía sau, biết có biến, vội quay phắt
lại, thấy chưởng ào ạt ập vào, chàng vội vận mười hai thành công lực trong môn
Thiên Toàn tung ra một lúc bốn chiêu để cản bốn đạo cương chưởng ác liệt phía
sau.
Chưởng lực của chàng phát ra vô cùng khốc hại, đánh ra như bài
sơn đảo hải.
Bùng!
- Ối!
Tiếng nổ và tiếng rú lên cùng một lúc, rồi thân xác Tàn Tâm
Lưu Trác với thân hình nho nhỏ của hắn ngã huỵch xuống đất chết tươi.
Riêng Cửu bà bị áp lực đẩy lui một bước, Đông Bích cũng loạng
choạng tháo lui ra sau một bước dài.
Cửu bà Khương đại nương uất hận trào dâng lên muốn bể ngực,
lão bà nghiến răng rít lên the thé:
- Tiểu ma đầu, ngươi thật quá ác độc, thảo nào bọn Tử Quang
lại chẳng thiệt thân mất mạng.
- Hừ! Cửu bà, nếu ngươi sợ thì hãy ôm đầu cút đi cho khuất mắt
ta.
- Câm mồm, ngươi chớ lắm lời hống hách, nếu ngươi giỏi hãy
cùng lão nương hôm nay một mất một còn.
Tiếng nói vừa dứt, Cửu bà quạt nhanh ra ba chiêu thế, chưởng
lực vừa thoát ra khỏi lòng bàn tay đã biến thành hai đạo kình phong đỏ lòm nhắm
vào Đông Bích tấn công chớp nhoáng.
Đông Bích vốn nôn nóng muốn đánh chưởng hạ đối phương ngay nên
chàng cử song chưởng đẩy ra hai chiêu thần khốc, đón chặn luồng huyết chưởng
của đối phương.
Bốp!
Một tiếng khô khan vang lên, hai luồng áp lực chạm nhau, thắng
bại đã phân rõ rệt.
Đông Bích bị áp lực chấn mạnh nóng rát cả thân mình, mắt hoa
đầu choáng, lảo đảo thối lui ngoài năm bước.
Còn Cửu bà Khương đại nương, hai tay ôm lấy ngực, bước loạng
choạng lui ra ngoài hai bước, toàn thân run rẩy, gượng đứng vững lại, bất giác
bà giương đôi mắt lộ tròng nhìn Đông Bích bằng những tia lạnh lùng kinh ngạc.
Một khắc sau mới gằn giọng lên tiếng:
- Tiểu tử, có phải ngươi ngạc nhiên lắm sao? Lão nương thành
thật bảo cho ngươi biết, Cửu Dương chưởng là một môn công phu luyện tập bằng
thiếu nam nguyên dương. Chỉ có lão nương luyện đến mức hỏa hầu thành tựu, còn
bọn Tử Quang, Tâm Ma chỉ đạt đến nửa thành mà thôi. Tiểu tử, ngươi đừng tự phụ
ỷ mình mà ngông cuồng, sánh với Cửu Dương chưởng của ta, thì ngươi vẫn còn kém
sút xa lắm. Hôm nay ngươi hãy cúi đầu nộp mạng cho ta mau lên.
Đông Bích quát to:
- Đừng láo khoét, hãy lấy công lực mà đo lường sanh tử.
Vừa dứt lời, chàng vận m Dương Thiên Toàn chưởng, tay tả phất
mạnh chiêu Huyết Quang nhất thức tuông ra như vũ bão ba đào, kèm theo với một
sức nóng kinh hồn nhắm vào song chưởng Cửu Dương xoắn tít lại.
Bình!
Một tiếng nổ như trời long đất lở, bốc cuồn cuộn lên từng lớp
sỏi cát như bão táp mưa sa, áp khí xoáy tròn cuồn cuộn. Hai bóng người vừa hợp
đã phân ngã bật ra sau ba bốn bước. Trong nhất thời chưa biết thắng phụ về ai?
Cửu bà giật mình kinh ngạc, mắt nhìn Đông Bích suýt lọt tròng,
vì không thể tưởng tượng được Đông Bích có đủ công phu chống trả nổi Cửu Dương
chưởng đã danh trấn giang hồ của bà ta.
Về phần Đông Bích cũng ngạc nhiên không kém, vì chàng không
tưởng được Cửu bà chống trả được nhất thức trong Âm Dương Thiên Toàn chưởng của
mình dầu mới chỉ sử dụng nửa phần công lực. Chàng tức giận quát to lên một
tiếng như sấm:
- Hãy đỡ.
Vừa hét, tức thì một vùng huyết quang vừa thoát khỏi tay chàng
lao đi vun vút, chưởng phong dấy động ngập trời.
Qúa khủng khiếp cho chưởng phong lạ lùng, Cửu bà vội vàng huy
động song chưởng với toàn bộ công lực ra phản kích.
Bình!... ầm... ầm...
Chỉ thấy Khương đại nương bị bắn tung ra ngoài xa hơn ba
trượng rồi bà ta lồm cồm bò dậy, quẹt máu nơi khóe miệng rồi đưa tay ôm lấy
ngực, lảo đảo băng mình vào vùng núi đá, cây xanh mất dạng.
Thấy vậy, Đông Bích định tung người theo kết liễu một nữ đại
ma đầu, song chàng chép miệng rủa thầm:
- Mặc xác ngươi, hiện giờ vì ta bận cứu người làm trọng, nên
tạm tha cho ngươi đó... Ta phải mang Hoàn Tiên thảo xuống núi gấp để cứu chữa
cho Tô Tiểu Bình.
Đến đây, Đông Bích đưa mắt nhìn trời, những bóng đen đã rụng
mất trên chòm cây khóm cỏ, nhường chỗ cho thứ ánh sáng lờ mờ, báo hiệu cho bình
minh sắp đến khiến chàng nóng ruột vì bệnh tình của Tô Tiểu Bình. Chàng lập tức
phóng mình như bay chạy xuống núi.
Với khinh công tuyệt mức, bóng chàng chập chờn như bóng ma
xuyên núi băng rừng, vừa chạy vừa suy nghĩ:
- Tại sao những nhân vật cao thủ võ lâm đều là người của Tuyệt
cung cả vậy. Cửu bà Khương đại nương chắc chắn là một trụ cột của Tuyệt cung vì
võ công trác tuyệt của bà ta.
Chàng xuống khỏi đỉnh Lôi Phong rồi đến nơi chàng hẹn với Lâm
Thi đang gìn giữ Tô Tiểu Bình.
Lúc sắp gần đến nơi, chàng bỗng thấy như choáng váng tâm trí
vì dưới cội tòng là nơi Lâm Thi đợi chàng, giờ đây chỉ lưu lại mỗi thảm cảnh
đau lòng.
Vì nơi mặt đất, Lâm Thi nằm sóng soài bên vũng máu còn Tô Tiểu
Bình thì đã mất dạng.
Bao nhiêu công lao tâm trí để lấy Hoàn Tiên thảo, hi vọng cứu
chữa cho nàng thì giờ đây đã trở thành công dã tràng.
Một niềm uất hận tràn dâng trong lòng chàng. Đông Bích chỉ còn
biết chôn cất Lâm Thi, người đàn bà bạc số long đong đáng thương.
Xong đâu đó, chàng phóng mình đến cội tòng cởi dây cương, nhảy
phóc lên lưng tuấn mã, tra mạnh roi khiến con ngựa hí lên một tiếng rồi cất vó
chạy như bay.
Con tuấn mã đưa chàng vượt qua cả trăm dặm đường nhưng vẫn
không thấy bóng dáng kẻ nào khả nghi, chàng lấy làm bực mình nghĩ thầm:
- Ai là kẻ đã bắt Tô Tiểu Bình? Mà bắt nàng chắc chắn là muốn
nàng sống và như vậy ắt họ phải có thuốc chữa cho nàng.
Vừa nghĩ đến đây, bỗng chàng trông thấy xa xa về hướng Bắc bụi
cuốn lên mịt mù, chàng liền phi ngựa nhanh hơn nhưng chỉ thấy một đoàn kỵ mã
chừng mười người giục vó buông cương chạy như tên bắn ngược về phía chàng như
gặp chuyện gấp rút. Rồi tiếp theo trên đường đi, nhiều toán người giang hồ xuôi
ngược nhưng chàng cũng không tìm ra một tin tức gì về sự mất tích của Tô Tiểu
Bình và cái chết của Lâm Thi. Song trong ý thức chàng, lúc nào cũng vẫn nghi
hành động trên không ai khác hơn là của Tuyệt cung. Nhưng Tuyệt cung ở đâu?
Chưa ai biết được thì làm sao tìm để cứu nàng được.
Chàng cứ đi và đi mãi cho đến bóng hoàng hôn đổ xuống. Chàng
tìm nơi tảng đá ở mé rừng để dùng lương khô rồi lại tiếp tục lên đường. Chàng
đi một khoảng đường nữa thì đến mé rừng và phía trước một ngọn đồi đầy đá núi.
Chàng nhảy xuống ngựa quan sát khi bóng tối cũng đã phủ đầy.
Ánh trăng và ngàn sao cũng đã soi sáng mơ hồ trên vạn vật.