Đoạn Hồn Tuyệt Cung - Hồi 20

Hồi 20: Về nguồn

Đông Bích đang bàng hoàng ngơ ngác, chưa rõ mình hiện đang ở
đâu.

Bỗng nghe tiếng ken két vang lên, cánh cửa sắt hé mở, từ ngoài
bước vào một thiếu phụ đẹp như tiên nga.

Thiếu phụ bước nhanh đến thạch sàng mỉm cười nhìn Đông Bích
hỏi:

- Công tử đã tỉnh lại rồi ư? Bây giờ công tử thấy trong mình
có khỏe không?

Đông Bích giật mình, không rõ mỹ thiếu phụ thù hay là bạn nên
buông giọng cho xuôi:

- Tại hạ đã khỏe nhiều, xin hỏi... không biết nơi đây là đâu
nhỉ.

- Sa Mạc cung!

- Sa Mạc cung? Thế
có phải là chỗ ở của Sa Mạc Vương Khâm Thố Mân chăng?

- Đúng rồi công tử
ạ!

Đông Bích nghe qua
tỉnh ngộ, trầm giọng hỏi tiếp:

- Có phải Sa Mạc
Vương Khâm Thố Mân đã bắt cóc ta đem về nơi đây chăng?

Mỹ thiếu phụ chớp
nhanh đôi mắt mỉm cười duyên dáng bảo:

- Chính thế!

Đông Bích nhận thấy
thiếu phụ trạc ba mươi tuổi, nhan sắc tuyệt đẹp, song viền mi ẩn chứa đầy vẻ u
buồn, chàng cất tiếng hỏi tiếp:

- Tại hạ bị nhốt
nơi đây đã bao lâu rồi?

- Vừa đúng bảy
ngày!

- Bây giờ là mấy
giờ?

- Giờ ngọ, ba khắc,
khoảng trưa đấy công tử ạ!

- Thế à! Này vị cô
nương, tại hạ xin vô phép hỏi, có phải cô nương mặc y phục Hán tộc không? Tại
hạ nhận thấy cô nương không phải là người Phiên quốc?

- Đúng, công tử
nhận xét đúng đấy, xiêm phục thiếp mặc đây là Hán phục.

- Cô nương lại nói
tiếng Hán quá trôi chảy, chẳng hay cô nương thuộc bộ tộc nào?

- Chẳng dấu chi
công tử, thiếp đây vốn là người Hán chứ không phải là Phiên.

- Cô nương là người
Hán ư?

Mỹ phụ chớp mắt u
buồn, cất giọng êm đềm đáp:

- Chính thế! Thiếp
là người Hán tộc, sinh trưởng tại Trung Nguyên.

Đông Bích nghe qua
còn thêm kinh ngạc, vội lên tiếng hỏi tiếp:

- Chẳng hay cô
nương lãnh nhiệm vụ gì trong Sa Mạc cung này?

- Thiếp là chánh
thê của Sa Mạc Vương Khâm Thố Mân.

Đông Bích rú lên
một tiếng ríu lưỡi hỏi:

- Có thật vậy
chăng?

Mỹ thiếu phụ gật
đầu không trả lời.

Đột nhiên bên ngoài
chạy xồng xộc vào một đứa bé trạc mười ba tuổi, mình mặc y phục Phiên quốc,
miệng nói líu lo, cả tràng tiếng Phiên quốc, sắc mặc đanh ác và xảo trá vô
cùng, vừa đẩy cửa sắt bước vào, đứa bé nhìn thiếu phụ quát to lên:

- Má, má dám phản
bội phụ vương con, dám tư thông với Hán tộc.

Thiếu phụ nghe qua
thất kinh, vội lên tiếng ngắt lời:

- Hài nhi! Con đừng
nói năng láo khoét như thế, mẹ bao giờ cũng trung tín với Sa Mạc Vương phụ
vương của con!

- Hừ! Mẹ nói ai tin
được? Mẹ đừng chối gạt nữa, mẹ là người Hán, là dân Trung Nguyên, con rõ từ
lâu, mà nào có thương gì phụ vương con, kể từ ngày thằng Đông Bích bị phụ vương
bắt nhốt vào đây, con thấy mẹ nửa đêm hôm thanh vắng, lẻn vào đây, nào cho nó
uống linh đơn, nào cho nó uống từng chén sâm nóng thơm phứt! Mẹ là...

Đông Bích nghe qua
như người tỉnh mộng, rúng động tâm can.

Mỹ phụ giận xung
thiên, cao giọng cướp lời đứa bé:

- Hài nhi, ngươi có
câm mồm lại không? Nếu ngươi nói lải nhải thì chớ trách mẹ sao vô tình nghe
không?

Đứa bé ngổ nghịch,
đưa tay chỉ vào mặt thiếu phụ nói to:

- Mẹ đừng tưởng dọa
nạt con được đâu! Con đâu đánh lại mẹ nhưng phụ vương con võ nghệ rất cao và
lợi hại... Con đi mách cha con chuyện mẹ đã làm để người giết mẹ thì hay hơn!

Vừa nói dứt, đứa bé
xô cửa sắt bước ra ngoài.

- Hài nhi, ngươi
thật là súc sanh, ác độc, buộc lòng ta phải...

Lời nói chưa dứt,
một tiếng "vụt" nổi lên, mỹ phụ đã đẩy nhanh song chưởng vào đầu đứa
bé.

Bốp!

Một tiếng khô khan,
đứa bé bị song chưởng trúng vào đầu vỡ sọ chết tốt, thân mình thon nhỏ dãy đành
đạch như con thỏ bị dập đầu.

Mỹ phụ thấy con
mình bị chết đau đớn bèn ôm mặt khóc rống lên.

Đông Bích nhìn thấy
câu chuyện xảy ra quá đột ngột nên lấy làm khó nghĩ vô cùng, bèn bước đến bên
mỹ phụ cất giọng hỏi nhỏ:

- Nữ hiệp! Xin phép
nữ hiệp, cậu bé này có phải là con ruột của nữ hiệp chăng?

Mỹ phụ nghe qua
gượng dằn từng tiếng khóc nức nỡ đáp:

- Đúng công tử! Đứa
bé này chính là con ruột của ta và Sa Mạc Vương Khâm Thố Mân!

Đông Bích nghe nói,
bàng hoàng khẽ hỏi:

- Nếu là con ruột
máu mủ, tại sao người nỡ nhẫn tâm...

Mỹ phụ nghẹn ngào
đỡ lời:

- Đành rằng tiện
thiếp quá nhẫn tâm, nhưng tiểu hiệp đâu rõ chính thiếp đâu có bằng lòng lấy tên
Sa Mạc Vương, mà bị hắn bắt cóc về đây, cưỡng bức thiếp thành hôn, thành thử
cuộc sống của chúng tôi là một chuỗi ngày dài cừu hận, tuyệt không có điểm ái
tình nhân nghĩa nào, đứa bé giống hệt như cha nó, hung hăng và tàn bạo vô cùng.
Chính đứa bé đối đãi với thiếp là mẹ sanh ra mà nó xem thiếp như nô tỳ sai
việc, chính tiểu anh hùng đã thấy qua thái độ của nó đấy. Lấy lòng thành thật
mà nói, tiện thiếp có ý trừ khử cả cha lẫn con để lẩn trốn và trở về ở Trung
Nguyên, trên đất nước ông cha!

Đông Bích nghe qua
thở dài, dịu giọng hỏi:

- Nữ hiệp, nữ hiệp
có lòng như thế tại sao nữ hiệp lại bi ai thống khổ?

Mỹ phụ nghe qua sa
sầm nét mặt, bằng giọng nói trầm trầm bảo:

- Hừ! Tiểu anh
hùng, người còn trẻ người non dạ, đâu thấu hiểu ý nghĩa của cuộc đời. Phàm kẻ
làm cha mẹ thương mến con cái như biển rộng, sông dài, tuy con ta hung dữ bạo
ngược, lại vô tình như cha nó, nhưng giọt máu đào hơn ao nước lã, phận làm mẹ
ta quá nhẫn tâm thấy con ta chết thê thảm, ta làm sao không thống khổ sao được.

Nói đến đây bà xúc
động ôm mặt khóc òa.

Đông Bích cố dùng
lời an ủi, một khắc sau nỗi thống khổ của mỹ phụ đã nguôi được phần nào, chàng
cất tiếng hỏi:

- Nữ anh hùng, xin
người vui lòng cho biết quí tánh cao danh là chi? Mãi mói chuyện đâu đâu, tại
hạ quên hẳn lời thăm hỏi.

Mỹ phụ lau nhanh
hai hàng ngấn lệ dưới viền mi tuyệt đẹp bằng giọng u buồn đáp:

- Tiện thiếp tên
Lâm Thi, vốn là thuộc hạ môn phái Côn Lôn.

Đông Bích nghe nói,
cúi đầu nghĩ ngợi một khắc sau mới hỏi to:

- Lâm nữ hiệp, xin
nữ hiệp cho biết Sa Mạc Vương Khâm Thố Mân bắt cóc nữ hiệp tại đâu?

Lâm Thi chớp mắt
nghĩ ngợi và buồn bã đáp:

- Thiếp vốn phận
gái đơn côi, hai mươi năm về trước lúc thiếp được bảy tuổi, cha mẹ bị kẻ thù
sát hại nên thiếp vào đạo tràng Côn Lôn phái xin học võ thuật. Bằng chí hướng
báo thù tiết hận ngày nên công thành nghệ, thiếp được sư phụ cho xuống núi. Kể
từ khi rời khỏi Trung Nguyên, thiếp dò la tin tức mới hay tên này đã phục dịch
dưới trướng Sa Mạc Vương cho nên thiếp vượt qua sa mạc Đại Diên Tán tìm kẻ
thù...

- Lâm nữ hiệp có
tìm được chăng?

- Không!

- Thế thì kẻ thù
của nữ hiệp vẫn sống an nhiên tự tại ư?

- Không hẳn thế,
sau mấy trận ác chiếc, ta mới tìm thấy thân xác hắn sau bãi chiến trường!

- Rồi về sau ra
sao?

- Sau khi ta gặp
thân xác tên cừu địch, ta lấy làm hoan hỉ, giữa lúc ta đang chuẩn bị về Trung
Nguyên thì tên Sa Mạc Vương Khâm Thố Mân kéo rốc toàn bộ đến vây đánh, sau cùng
ta bị bại rồi cầm tù.

- Võ công Sa Mạc Vương
thế nào?

- Tương đối cao
diệu.

- Hắn đã dùng uy
lực bức bách nữ hiệp để kết hôn?

- Phải, lúc đầu ta
cương quyết từ chối, thề chết để bảo vệ tiết ngọc giá trong, nào ngờ hắn là một
lão yêu hồ quỉ mị, tinh thông cả tà giáo dược thuật, hắn đã dùng thuốc tà mê
cho ta uống... Sau khi ta tỉnh dậy thì đã muộn, ván đã đóng thuyền, gạo sống
thổi nên cơm, ta nuôi mộng báo thù, bèn ẩn nhẫn sống kề bên hắn, đến sau, sanh
được hài nhi, ta lại hi vọng ký thác vào dòng máu của mình.

Đông Bích nghe
ngóng đến độ say mê, càng nghe càng xúc cảm.

Mỹ phụ Lâm Thi lại
tiếp tục nói:

- Ta quá thất vọng,
cây đắng không sanh trái ngọt bao giờ, hài nhi tính tình giống cha như đúc,
hung ác gian ngoan, ta quyết đem hết tâm trí mình rèn luyện nó suốt mười ba năm
chẳng, kết cục chứng nào tật ấy, "ngỗ nghịch hoàn sanh ngỗ nghịch
nhi". Hi vọng của ta hoàn toàn tan rã, bấy giờ ta đổi quyết định tìm cơ
hội trốn về Trung Nguyên một mình. Không ngờ câu chuyện hôm nay diễn ra trở nên
bi thảm...

- Lâm nữ hiệp, con
tạo quá trớ trêu! Lỗi lầm này đều do hoàn cảnh. Riêng phần Đông Bích này xin
hứa tự nguyện sẽ xả thân giúp sức cho nữ hiệp sớm rời khỏi ma cung trở về bản
thổ.

- Lâm Thi này xin
đang tạ tiểu anh hùng có lời hứa giúp đỡ.

- Mong nữ hiệp chớ
nói vậy. Nếu không có nữ hiệp ngầm cho uống linh đơn và sâm nóng, e giờ này tại
hạ đã bỏ mạng rồi, tại hạ chưa có lời cảm tạ, đâu dám nhận sự tri ân của nữ anh
hùng.

Dứt lời chàng sụp
xuống đất vòng tay lạy ba lạy trả ân.

Mỹ phụ nhân Lâm Thi
khoát tay từ chối và nghiêm sắc mặt nhìn Đông Bích bảo:

- Này Đông công tử,
ngươi ngồi đây chờ đợi ta trong khoảng một khắc, để ta đem chôn dấu hài nhi kẻo
bọn thủ hạ Sa Mạc Vương trông thấy ắt hậu quả không thể lường được.

Không đợi Đông Bích
trả lời, bà ta cúi xuống xốc đứa bé quầy quả bước ra ngoài.

Hồi lâu, mỹ phụ
bưng một mâm cơm thịnh soạn đặt trước mặt Đông Bích dịu dàng bảo:

- Lời tục có nói:
"người là thiết, cơm là đồng", tiểu hiệp hãy dùng bữa cho no, hầu
chuẩn bị đối phó một trận chiến thảm liệt sắp xảy ra.

Đông Bích cảm thấy
bụng đói như cào, chàng gật đầu cảm tạ rồi ngồi xuống ăn ngon lành.

Ngay lúc đó, mỹ phụ
nhân Lâm Thi thò tay trong bọc lôi ra hai món đồ đưa trước mặt chàng hỏi:

- Hai vật này có
phải của Đông tiểu hiệp chăng?

Đông Bích nuốt ực
miếng cơm cuối cùng rồi đưa mắt nhìn xem thì thấy đó là tờ ghi chú của phụ thân
chàng lưu lại và mấy miếng ngọc bích, nên lấy làm kinh hãi nói nhanh:

- Phải, đấy chính
là vật sở hữu của tại hạ, chẳng rõ Lâm Nữ hiệp nhận được ở đâu?

- Ta đánh cắp của
Sa Mạc Vương, Đông tiểu hiệp hãy nhận đã, xem thử có làm lộn tí nào chăng?

Đông Bích đưa hai
tay đón lấy mấy miếng ngọc bích óng ánh màu xanh không sức mảy may, ghi chú còn
nguyên vẹn, chàng tỏ ra cảm động nói:

- Không bao giờ lầm
lẫn, chính là vật sở hữu của tại hạ.

Nói đến đây, chàng
sực nhớ ra một việc làm nên lên tiếng hỏi tiếp:

- Trong lúc tại hạ
bị bất tỉnh năm bảy ngày tại Sa Mạc cung, tại sao Sa Mạc Vương Khâm Thố Mân
không sát hại tại hạ?

Lâm Thi đáp:

- Nguyên do cũng
tại hai việc này, nghĩa là mấy miếng ngọc bích và tờ ghi chú đã duy trì tính
mạng của tiểu hiệp đấy!

- Tại sao thế?

- Không có gì lạ
lắm. Sau khi bắt được tiểu hiệp, Sa Mạc Vương soát lấy mấy miếng ngọc bích và
tờ ghi chú, tuy hắn biết rành về Hán tự, nhưng không hiểu thấu triệt nghĩa ghi
chú trên hai bảo vật này. Do đó lão lưu lại mạng sống của ngươi, chờ cho ngươi
lai tỉnh, lão sẽ bắt tra vấn, buộc ngươi giảng nghĩa mấy hàng chữ ghi trên đó.
Nếu Khâm Thố Mân không mê võ công chắc giờ này tiểu hiệp đã an thân dưới suối
vàng.

- À, ra thế! Nhưng
Khâm Thố Mân vốn tánh nóng nảy, lẽ nào hắn chịu chờ đợi hằng bảy ngày trời sao?

- Việc này tại do
ta sắp đặt kế hoạch!

- Lâm nữ hiệp cho
tại hạ biết thế nào?

- Chỉ vì Sa Mạc
Vương cứ tưởng ta yêu hắn tột bực mà ta là người Hán tức nhiên tinh thông Hán
ngữ, cho nên hắn giao cho ta trách nhiệm canh giữ ngươi, không cho một kẻ thứ
hai lai vãn gần nhà ngục.

Đông Bích buộc
miệng kêu lên một tiếng a ngạc nhiên.

Mỹ phụ nhân Lâm Thi
lại thong thả kể tiếp:

- Lúc đó ngươi quá
kiệt sức vì đói khát, hơi thở chỉ còn thoi thóp như người sắp chết, ta nhận
thấy nếu để cho ngươi tỉnh lại mà công lực chưa bình phục hẳn thì làm sao đối
phó với lão hồ ly ấy. Hơn nữa ta dư hiểu lão ta rất nóng tính và hung bạo, nếu
công lực ngươi chưa được bình phục thì thế nào ngươi cũng bị hại vì lão, vì vậy
mà ta nảy ra một kế mọn là điểm bế các đạo huyệt của ngươi hầu che dấu cặp mắt
cú vọ của Khâm Thố Mân. Bề ngoài là như thế, nhưng mỗi lúc đêm về, ta lén Khâm
Thố Mân đem linh dược và sâm nóng cho ngươi uống đồng thời truyền nội lực chân
nguyên cho ngươi để giúp khí huyết lưu thông lại. Ta cố tạo cho ngươi công lực
hoàn toàn khôi phục rồi mới giải huyệt đạo cho ngươi hồi tỉnh vào ngày thứ bảy
là thế.

Đông Bích nghe nói
vô cùng xúc động, chàng nói:

- Xin cảm tại hạ
Lâm nữ hiệp, người đã hết lòng chăm sóc khiến tại hạ vô cùng biết ơn.

Mỹ phụ Lâm Thi
nghiêm trang bảo:

- Tiểu anh hùng
không nên nói thế, đành rằng ta không nỡ để ngươi chết dưới bàn tay độc ác của
Sa Mạc Vương nhưng sự cứu mạng công tử không chỉ vì lòng nhân đạo mà còn vì mục
đích ta muốn thoát lấy Sa Mạc cung, muốn nhờ ngươi trợ lực đưa ta về Trung
Nguyên đó thôi.

Đông Bích suy tư
hồi lâu, rồi ngẩn mặt nhìn mỹ phụ hỏi:

- Chẳng hay Lâm nữ
hiệp có phương pháp gì đối phó với địch nhân không?

Lâm Thi chép miệng
thở dài bằng giọng trầm trầm đáp:

- Võ công của Khâm
Thố Mân đến độ xuất quỷ nhập thần, không dễ gì đối phó với hắn, hơn nữa bọn côn
đồ sa mạc công lực cao siêu, khí thế rất hùng hậu mà Đông tiểu hiệp lại cô đơn
nên phần bại sẽ nắm chắc trong tay. Dù tiểu hiệp công lực có thể thâm hậu đến
đâu nhưng mãnh hổ nan địch quần hồ nên theo thiển kiến của ta thì phải dùng thế
tá lực diệt địch mới được.

- Thế nào là
"Tá lực diệt địch"?

- Tá lực diệt địch
nghĩa là dùng sức người làm sức mình, theo sự xếp đặt của ta, thì trước tiên ta
dẫn dụ cầm chân Sa Mạc Vương Khâm Thố Mân, còn bên ngoài thì tiểu anh hùng
phóng hỏa đốt Sa Mạc cung, một là khủng bố nhân tâm bọn chúng, tạo nên một cảnh
hỗn loạn trong ma cung làm hảng ngũ phân tán để dễ bề tiêu diệt chúng, đồng
thời phá hoại được hang ổ làm cho chúng không nơi nương tựa về lâu dài. Chẳng
hay thiếu hiệp nghĩ sao?

Đông Bích nghe qua
gật đầu tán thành ngay:

- Lâm nữ hiệp đặt
kế hoạch rất hay, tại hạ không còn nghĩ gì hơn được nữa, chẳng hay nữ hiệp định
chừng nào mới hành động?

- Nếu thiếu hiệp
đồng ý thì chúng ta phải hành động ngay tức khắc. Đông thiếu hiệp cứ phóng hỏa
đốt ma cung còn ta dẫn dụ Khâm Thố Mân.

Dứt lời, mỹ phụ Lâm
Thi đưa cho Đông Bích mấy bó đuốc và đồ dẫn hỏa, đoạn bước nhanh ra khỏi gian
nhà đá.

Đông Bích nhận lấy
mấy món đồ dẫn hỏa rồi tức khắc bước ra ngoài. Chàng ngẩng mặt quan sát bốn
phía, bỗng thấy một tòa cung điện hùng vĩ, nguy nga nằm ngạo nghể giữa lưng
chừng đồi, ẩn mình dưới đám cây xanh biếc, cách gian nhà đá giam cầm chàng
chừng một trăm trượng.

Mỹ phụ Lâm Thi có
nhiệm vụ hành động trước nên đã sớm biến mình trong rặng cây thưa.

Đông Bích thong thả
vượt qua năm mươi trượng, chợt thấy một ngôi nhà lầu nằm đơn độc dựa ven đường.
Lầu này cao vút năm tầng nhưng trông rất vắng vẻ. Chàng nhất định dùng lửa đốt
gian nhà này trước nên lập tức đẩy cửa bước vào trong. Chàng vận nội lực rón
rén lên thang lầu, cố không gây tiếng động.

Lạ thay, Đông Bích
lần lượt lên đến thang lầu thứ ba mà vẫn không thấy một bóng người, chỉ thấy
bàn ghế để ngổn ngang cùng những cây gỗ bỏ rải rác khắp nơi.

Đông Bích mừng
thầm, vội gom nhặt cây gỗ bàn ghế lại một đống rồi phóng hỏa đốt ngay.

Bàn ghế, cây gỗ dễ
bén lửa, lại gặp cơn gió Sa mạc thổi về, ngọn lửa bốc lên cao ngất. Chẳng bao
lâu, tòa lầu biến thành ngọn lửa đỏ cao ngất, đứng ngoài mười dặm vẫn trông
thấy rõ ràng. Gió càng mạnh, thế lửa cằng hăng, tiếng nhói nổ lốp đốp hòa lẫn
với tiếng gỗ cây lách tách, ngọn lửa phừng phừng nhiều âm thanh ầm ĩ, chẳng mấy
chốc đã làm kinh động bọn Phiên nhân ở Sa Mạc cung.

Lúc ấy tiếng tù và
báo động rú lên inh ỏi, lẫn với tiếng kêu gọi nhau làm náo động cả lên, từ
trong ma cung chạy ra vô số người, chạy về phía ngồi nhà cháy.

Khi thấy bọn chúng
đến gần, Đông Bích ẩn mình vào trong, đồng thời vận song chưởng chờ đợi.

Một tên vừa bước
vào ngưỡng cửa lầu đã bị chàng quật chưởng giết chết rồi hai, ba tên xông vào nữa
cũng chịu chung số phận như đồng bọn. Chỉ trong nháy mắt mười mấy tên Phiên
nhân bị đẩy bật ra sân chết tốt.

Bọn Phiên nhân đến
sau, trông thấy hể ai vừa xông vào ngưỡng cửa là bị đẩy ngược ra chết ngay nên
chúng nhao nhao kêu lên kinh ngạc, một tên Phiên nhân áo đỏ quay sang đồng bọn
nói lên một tràng tiếng líu lo đoạn vẫy tay dẫn đồng bọn xông vào một lượt.

Đông Bích không nói
nửa lời, song chưởng lay động, chỉ trong chớp mắt chàng đã tung ra mười mấy
chiêu chưởng như sấm sét.

Ầm! Ầm! Ầm!

Chưởng phong cuồn
cuộn liên hồi tạo nên muội âm thanh đinh tai, tiếp theo nhiều tiếng rống thảm
thiết vang lên không dứt, kình phong tỏa mù trời.

Người đến trước
vong mạng, kể đến sau tan xác, chẳng bao lâu nhóm Phiên nhân đi cứu hỏa bị giết
sạch. Lúc bấy giờ thế lửa bốc lên mãnh liệt, tòa lâu đài rung chuyển lắc lư
chực sụp đổ. Bất đắc dĩ lắm Đông Bích mới phóng mình ra ngoài.

Chàng quét mắt nhìn
bốn phía, chợt thấy mấy chục tên Phiên nhân chạy đến rồi chia ra làm hai bên tả
hữu, tay bưng thùng nước tạt vào lửa, đồng thời vung chưởng tấn công Đông Bích
thế chưởng mạnh như thác lũ.

Đông Bích nộ khí
xung thiên, hét lên một tiếng lớn, hai tay đẩy song chưởng nghinh địch, chiêu
thế chàng nặng có thể bài sơn đảo hải, mạnh như cuồng phong, tiếng hét la rùng
rợn, thịt rơi tung tóe, số người sống sót còn lại rất ít.

Đông Bích càng
giận, sát khí càng tăng, chỉ trong chốc lát, mấy chục tên Phiên nhân đã bỏ xác
tại đấu trường. Vừa thanh toán xong bọn này thì có bọn khác từ trong Sa Mạc
cung ùa ra như nước vỡ bờ tấn công Đông Bích.

Đông Bích thấy bọn
Phiên nhân ùa đến mỗi lúc một đông lại thấy tòa lầu lắc lư, ngọn lửa phừng
phừng bốc lên. Chàng bèn nảy ra một kế hoạch, chọn ngay địa điểm tiện lợi để
chống trả lại số đông.

Hễ vừa có tên Phiên
nhân nào trờ tới là chàng tung chưởng đẩy ngay chúng vào lửa, lưng chàng dựa
vào vách đá đứng như pho tượng.

Bọn Phiên nhân lao
mình tới vùn vụt, chàng quát lên một tiếng như sấm nổ, tả hữu chưởng tung ra
rất nhanh. Chưởng phong vừa cuồn cuộn tuôn ra, là tiếng rú thất thanh đua nhau
trổi dậy. Từng tên Phiên nhân một bị chưởng pháp của chàng đánh nhào vào biển
lửa. Thời gian độ hâm nóng nửa canh trà, đoàn Phiên nhân đã bị hỏa táng không
còn sót một tên. Mùi khói khét lẹt xông lên muốn nôn mửa.

Đông Bích vừa thâu
hồi chưởng lực, toan chạy thẳng lên Sa Mạc cung, bỗng nhiên chàng trông thấy Sa
Mạc Vương Khâm Thố Mân đầu tóc rối bời, mặt đỏ gay như trái táo, toàn thân có
vỏn vẹn chiếc khăn đơn sơ. Hắn từ trong Sa Mạc cung chạy đâm sầm xuống nơi hỏa
hoạn trùng trùng.

Đông Bích vừa trông
thấy vô cùng kinh ngạc, chàng chép miệng mắng thầm:

- Quái lạ! Thật là
giống man di mọi rợ, giữa ban ngày ban mặt mà lão hồ ly lại trần truồng như
nhộng thế kia... chẳng lẽ ban ngày mà lão...

Chàng vừa nghĩ đến
đây, Sa Mạc Vương Khâm Thố Mân đã chạy sộc đến trước mặt.

Đông Bích nói thầm:

- Hắn lợi hại lắm,
ta phải tìm cách đối phó mới xong.

Lão phừng phừng sắc
giận, đôi mắt nảy lửa nhìn Đông Bích quát:

- Hay cho tiểu tử!
Ta nghe báo nơi đây lửa dậy, không ngờ ngươi lại hí lộng như thế này.

Nói đến đây, lão
chợt thấy toàn thể bộ hạ nằm chết ngổn ngang, máu đổ thây phơi rất bi thảm.

Lão chỉ đống thây
người và nhìn Đông Bích hỏi tiếp:

- Tiểu ác ma! Ai
tạo ra trận kiếp sát này?

Đông Bích nhếch môi
cười lạt đáp:

- Chính tại hạ.

Khâm Thố Mân giận
tím mặt, sát khí mờ cả mắt, lão thét:

- Tiểu tử, ai? Ai
đã giúp ngươi thoát khỏi gian nhà đá đó? Ai, nói mau.

Đông Bích phá lên
cười ro trầm giọng đáp:

- Lão hồ ly, gian
nhà đá của mi chỉ để nuôi heo nhốt chó và nhốt lũ mi, chứ giữ làm sao nổi Đông
Bích này.

- Hừ! Tiểu tử, ta
hỏi thật ngươi, ai giúp ngươi phá ngục?

- Khâm Thố Mân, sá
chi nhà đá cỏn con đó. Dù có thiên la, địa võng cũng không cầm giữ ta được,
ngươi chớ hỏi lắm lời.

Rồi Đông Bích cười
gằn hỏi tiếp:

- Giờ ta hỏi ngươi
đây. Ngươi có chịu quỳ xuống nạp mạng hay không thì bảo?

- Ha... ha... tiểu
tử chớ ngông cuồng. Bằng tài bộ của ngươi mà dám phạm ngôn. Hừ! Đừng giàu tưởng
tượng.

- Lão hồ ly. Ta
không nói khoát đâu. Ngươi chống mắt mà xem ta lấy mạng.

- Câm mồm! Súc sanh
hãy đỡ chưởng của ta.

Lời nói chưa dứt,
chưởng lực đã thành hình, Thố Mân lanh lẹ phi thường, chỉ vung tay một cái mà
tỏa ra ba đạo cương phong tấn công ngay Đông Bích.

Đông Bích mỉm môi
cười nhạt, tả phong, hữu chưởng quật nhanh ra hai chiêu đón tiếp luồng kình lực
của Khâm Thố Mân.

Bùng!

Tiếng nổ xé không
gian, hai luồng áp khí chỉ chạm vào nhau đã khiến hai người thối lui ra sau nửa
trượng.

Sa Mạc Vương Khâm
Thố Mân ngạc nhiên đến ngớ ngẩn, miệng líu lo tru tréo một tràng Phiên ngữ, có
lẽ hắn thầm phục đối phương quá hùng mạnh.

Đông Bích vốn nặng
lo về Tuyệt cung nên muốn thoát khỏi nơi đây càng sớm càng tốt, cho nên vừa đẩy
ra một chưởng vô hiệu quả chàng vội đổi ngay thế đánh. Chàng đem Âm Dương Thiên
Toàn chưởng pháp ra toan tấn công Khâm Thố Mân.

Chưa kịp xuất thủ
đã thấy Khâm Thố Mân bước sấn tới quát:

- Tiểu tử, bổn
vương không ngờ tuổi ngươi còn quá trẻ mà công lực đã phi thường như vậy. Lại
đây bổn vương hầu tiếp ngươi ba chưởng nữa.

Dứt lời, lão
nghiêng mình chồm tới trước đẩy ngay hai luồng chưởng lực với hai mươi lăm
thành công lực. Chưởng phong như núi nhắm vào Đông Bích tấn công.

Thấy thế, Đông Bích
mỉm cười, tả chưởng vung ra rất nhịp nhàng một chưởng với ba chiêu liên tiếp.

Bùng!

Một tiếng nổ kinh
hồn rúng động cả mặt đất. Sa Mạc Vương kêu hự một tiếng, thân hình lão quay tít
như con vụ, ngã nhoài ra hàng trượng xa, còn Đông Bích lảo đảo lui ra sau ba
bước.

Sa Mạc Vương cố
gượng lên cho khỏi ngã, toàn thân run lên bần bật, sắc mặt tái xanh, nét kinh
hoàng còn in rõ trên nét mặt.

Đông Bích vừa đứng
vững đã hét lên một tiếng thật lớn, hai tay đẩy song chưởng tấn công liên tiếp.

Sa Mạc Vương Khâm
Thố Mân không tài nào né tránh kịp nữa, chỉ nghe một tiếng "bộp" khô
khan, hai tay lão ôm lấy ngực lảo đảo lùi lại mấy bước nữa, khí huyết trào lên
khiến lão há miệng phun ra một đống máu tươi, toàn thân rung lên.

Đông Bích động lòng
trắc ẩn, muốn ngưng chưởng nhưng không thể được, muốn tha hắn lại không tiện,
nên chàng buộc miệng hét lớn:

- Hãy đỡ chiêu.

Chàng vừa quát vừa
huy động chiếc quạt bắn mạnh tới Thố Mân, không khí kêu len réo réo.

Bóng quạt vừa chớp
nhoáng, mưa máu đã bắn lên trời, Sa Mạc Vương Khâm Thố Mân chỉ kịp kêu lên hai
tiếng thất thanh rồi ngã quỵ trên mặt đất.

Đông Bích ngừng tay
thu hồi chiếc quạt, chàng thấy Sa Mạc Vương còn thoi thóp thở, chàng nộ khí hét
to:

- Hay cho lão hồ ly. Mạng sống của ngươi rất trường thọ, nay
ta sẽ hỏa táng giúp mi.

Vừa dứt lời, chàng đã công chân đá mạnh vào thân lão một cước,
tấm thân đồ sộ của lão bay văng vào biển lửa ngay.

Chàng nhìn quanh rồi chợt chạy nhặt hết những xác chết còn lại
ném vào ngọn lửa thiêu rụi.

Báo cáo nội dung xấu

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3