Tình Ngang Trái (Tập 2) - Chương 19 - 20
Chương 19
Vì cô quăng quả bom này ra mà trông
sắc mặt của Hình Tuế Kiến rất thú vị.
“Hiện giờ kĩ thuật y học rất tiên
tiến, dù là cơ hội nhỏ nhưng vẫn có hi vọng.” Vài phút sau, gã lấy lại giọng
điệu bình tĩnh.
Gã đã quyết định việc gì thì sẽ
không thay đổi, cho dù con đường phía trước có lắm gian nan.
Phản ứng của Duy Đóa chỉ là cười
cợt, trong mắt chứa đầy lửa giận. Gã dựa vào lý do nào mà nghĩ rằng cô phải
sinh con cho gã?
…
Năm đó, cả thế giới đều tăm tối với
cô.
Cô bị băng huyết sau khi sinh, mặt
mày không còn một giọt máu, nằm lẻ loi trên giường bệnh. Cô chỉ mới mười bốn
tuổi nhưng bác sĩ lại bảo rằng, có thể sau này cô sẽ không mang thai được nữa.
Vì trong qua trình sinh con, tử cung của cô đã tổn thương nghiêm trọng.
Cô nhớ hôm đó, đối diện phòng khám
là một cửa hàng mua bán dụng cụ âm nhạc bình dân, trước cửa chưng một cây thông
Noel đã lỗi thời, các vật trang trí xung quanh cây Noel đều dính đầy bụi bặm.
Còn cuộc đời của cô hệt như trái mùa, không thích hợp để ca bài hát Noel, vĩnh
viễn yêu cầu không được một món quà Giáng sinh đúng nghĩa.
Là ai đã cho cô tất cả những tai vạ
này? Bây giờ đang đầu mùa hạ, lấy đâu ra lễ Giáng sinh? Ông già Noel làm sao có
thể xuất hiện một cách diệu kì trong cuộc đời cô?
Cô vẫn sống bình thản với nỗi cô
đơn khắc nghiệt của mình, mà chẳng hề ôm một tia ảo vọng. Cô tự nhủ, dù mùa
đông có giá rét thì cũng không làm cô khuất phục. Chẳng qua chỉ là ‘có thể thể
tái sinh hay không’, cô không thể bị hù dọa. Nhưng tại sao cô cảm thấy cả thế
gian này đều lạnh lẽo như băng?
“Oa, oa, oa, oa.” Tiếng trẻ con nằm
cùng phòng khóc đến khàn cổ họng, tô thêm chút sắc màu xám ngắt cho cái thế
giới băng giá này.
Không biết vị bác sĩ cách vách
trách móc gì đó, đại khái là số mình khổ sở tám đời, chẳng những không thu được
tiền lại còn nhận thêm cục nợ.
Chị y tá đi vào kiểm tra nhiệt độ
cho cô cũng nhịn không được mà phàn nàn, “Bệnh nhân giường số 2 thật thiếu đạo
đức, nửa đêm hôm qua cô ta lén lút bỏ đi mà chả thèm thanh toán tiền thuốc men,
đã vậy còn vất luôn đứa con mới sinh ở đây.”
Hóa ra, cô nữ sinh kia bỏ trốn, cô
cũng không cảm thấy bất ngờ.
Nửa đêm hôm qua, khi cô bị cơn đau
nhức hành hạ giấc ngủ, cô đã tận mắt thấy nữ sinh ấy giả vờ đi toilet, rồi rón
rén ra khỏi phòng bệnh. Lúc đó cô đã có linh cảm như thế. Có lẽ so với sinh
mạng nhỏ vừa mới mất đi, thì nữ sinh kia vẫn còn nhân từ hơn cô.
Cô xoay qua nhìn đứa bé đang nằm
giữa giường, bé nhẹ tênh như thể không có sức nặng, khóc nỉ non liên tục. Thực
ra cô bé rất may mắn, ít nhất bé không gặp phải người mẹ lòng dạ độc ác như cô.
Linh cảm của cô rất chính xác, cuối cùng rồi quả báo cũng sẽ tới với cô.
Dường như đứa bé rất đói bụng,
trông bé rất nóng nảy. Duy Đóa cau mày, vì thể xác đau đớn mà cũng vì hơi thở của
sinh mệnh bé nhỏ kia đang yếu dần, đến nỗi làm người ta không còn cảm nhận
được.
Không biết tại sao cảnh ‘con bé’
nho nhỏ vô lực ấy chòi đạp giữa hai chân cô lại hiện lên trong óc, khiến cả
người cô phát run. Phải cố gắng lắm cô mới kiềm chế được cái cảm giác cả trái
tim và hốc mắt mình đau nhói.
Chị y tá cởi khuy áo trên người cô
ra, quan sát một chút rồi sau đó nhíu mày, “Em không có cảm giác ngực của mình
căng lên chút nào sao?” Chị y tá hỏi khó hiểu.
“Có chứ.” Cô bình tĩnh đáp.
Không phải một chút mà là rất đau,
hơn nữa còn nóng rực. Chẳng qua cô không có thói quen kêu rên đau đớn mà thôi.
“Oa, oa, oa, oa.” Đứa trẻ sơ sinh
trên giường vẫn kêu khóc thảm thiết.
Thật hâm mộ vì cô bé được khóc. Còn
‘con bé’ kia, ngay cả một chút âm thanh cũng chưa từng phát ra…
“Hình như con bé rất đói.” Cô không
nhịn được mà nhắc nhở chị y tá.
“Chúng tôi đang tìm gia đình có thể
nhận nuôi nó.” Chị y tá thở dài.
Trẻ con rất mau đói, tiền sữa bột
là do các y tá nổi lòng trắc ẩn mà móc tiền túi ra mua. Nhưng công việc trong
phòng khám rất bề bộn, hơn nữa khó có thể cứu tế lâu dài.
“Em đang phát sốt, chắc do viêm
tuyến sữa.” Chị y tá nhìn nhiệt kế rồi phỏng đoán.
“Em phá thai vào thời kỳ cuối cũng
giống như sinh con thôi, ngực của em sẽ tiết ra sữa. Em phải nặn nó ra, nếu không
sẽ phát sốt!” Chị y tá đã làm mẹ, nên truyền kinh nghiệm cho cô.
Cô tái mặt che ngực mình lại, xấu
hổ không để người khác đụng vào. Vẻ phòng bị của cô khiến người ta không dám
trêu chọc.
Chị y tá như sực nhớ chuyện gì đó,
hai mắt bỗng sáng ngời: “Hay em làm việc thiện đi, cho đứa bé bị vứt bỏ kia bú
mấy miếng.”
Lời đề nghị của chị y tá khiến cô
kinh ngạc.
“Nếu em không muốn bệnh nặng thêm
thì phải khai thông tuyến sữa, mà đứa bé kia cũng đang thực sự cần sữa mẹ!”
Nhưng lời đề nghị này khiến Duy Đóa
thật khó tin.
Chị y tá khuyên nhủ, “Em chỉ cho nó
bú một chút thôi, làm chút việc thiện tích đức cho mình đi em…”
Tích đức…
Đứa bé bên cạnh dường như hiểu
được, càng thêm khóc lớn.
Cô nghiêng người nhìn gương mặt nhỏ
nhắn đỏ hồng làm người ta thương xót. Nỗi xúc động đã chạm tới một góc mềm mại
nhất dưới đáy lòng cô. Cô nhắm mắt, lại nhớ tới đã từng có một sự chòi đạp giữa
đôi chân mình.
“Được rồi…” Cô gật đầu.
Chị y tá bế đứa bé tới đặt vào lòng
cô. Đứa bé xoay đầu theo bản năng, nức nở như con mèo rồi há cái miệng nhỏ xíu
ngậm lấy đầu vú cô.
Bé ra sức hút, cố sức mút, trông
như thể đang cố sống sót. Trong chớp mắt, ngực cô truyền tới một cơn đau nhức.
Đó là vì nỗi đau xa lạ do vú bị mút mạnh, cũng là nỗi thương tiếc khó tả thành
lời nảy lên trong trái tim cô.
Cô chịu đựng cảm giác hốc mắt nhoi
nhói, miệng nở nụ cười. Cô từ bỏ một sinh mạng nhỏ sống phụ thuộc vào mình, lại
vĩ đại đi cứu một sinh mạng nhỏ khác.
Cuộc đời thật sự quá nực cười và
dối trá.
…
Sau đó từ phòng khám trở về nhà
trọ, cô tạm thời mang theo đứa bé. Bởi vì đứa bé chưa tìm được gia đình nhận
nuôi, bé lại đói bụng liên miên, mà vừa khéo cô lại có thể cung cấp cho bé
‘thực phẩm’. Vào dịp ấy, cô đã đặt tên bé là Tiểu Lộng, với hàm nghĩa ý trời
đùa cợt. [1] Về sau, sự tạm thời đó lại kéo tới ba tháng.
[1]
Nguyên tác: Thiên ý lộng nhân - tên của Tiểu Lộng được lấy từ chữ Lộng trong
câu này.
Tình cảm thực sự là một điều kì
diệu nhất trên thế gian. Đặc biệt, khi cơ thể bạn được nuôi bằng dòng sữa mẹ.
Một thứ tình cảm diệu kì sống nương tựa lẫn nhau, chặt chẽ không rời. Vì vậy,
khi chị y tá gọi điện thoại tới thông báo đã tìm được gia đình nhận nuôi Tiểu
Lộng. Thậm chí gia đình đó còn hào phóng muốn tặng cho cô vài ngàn đồng gọi là
tiền đền bù công lao. Chỉ nháy mắt, cô bỗng nhiên do dự không dứt khoát.
…
Trong bệnh viện, Duy Đóa ngồi lẳng
lặng nhìn chăm chú vào gương mặt của Tiểu Lộng.
“Tiểu Lộng, con mau tỉnh lại đi,
đừng làm mẹ sợ…” Bây giờ vẫn là mùa hè, nhưng cô ao ước ông già Noel có thể cho
cô một nguyện vọng và một phép lạ.
Trong phòng bệnh yên tĩnh bỗng vang
lên tiếng giày cao gót sau lưng cô.
Bạn bè của cô rất ít, là ai tới
thăm Tiểu Lộng? Duy Đóa xoay người, đập vào mắt cô là một gương mặt đoan trang,
nhưng ánh mắt của đối phương mang vẻ tìm tòi nghiên cứu, khiến cô rất khó chịu.
“Cô Kiều, chúng ta có thể nói
chuyện không?” Đối phương cố gắng khách sáo nói.
Chương 20
Sau khi về công ty, sắc mặt Hình
Tuế Kiến vẫn rất khó coi. Kiều Duy Đóa thực sự không thể sinh đẻ được nữa? Rốt
cuộc cô đã từng gặp phải chuyện gì? Nỗi ngờ vực này đè ép trái tim gã đến tắt
nghẽn.
Gã nhấc điện thoại muốn gọi cho một
người quen. Người bạn này rất cừ, anh ta mở một công ty thám tử chuyên điều tra
chuyện riêng tư cá nhân, chỉ cần những việc đã từng xảy ra, cho dù xưa lắc thì
anh ta vẫn moi ra được. Tuy nhiên vừa bấm số tới một nửa, gã bỗng khựng lại. Gã
đột nhiên phân vân, mình có phải thực sự muốn điều tra hay không.
Gã cúp điện thoại, sắc mặt trở nên
nghiêm túc.
Đúng lúc này, tiếng chuông lại vang
lên.
“Xin chào, tôi là Hình Tuế Kiến.”
Gã tiếp điện thoại.
Kỳ lạ thay, bên kia đầu dây lại im
lìm. Gã định chuẩn bị cúp máy, thì…
“Ba… là ba đây…” Tống Khải Nguyên
lúng túng nói.
Giọng nói này từ rất lâu gã không
nghe nên nó đã trở nên xa lạ, khóe môi Hình Tuế Kiến mím chặt thành một đường.
“Tôi là đứa con hoang chui ra từ
khe đá, không có cha.” Mười ba năm trước gã trả lời như vậy, mười ba năm sau
câu trả lời của gã vẫn chưa hề thay đổi.
“Chúng ta đã xét nghiệm DNA rồi…”
Sao có thể không phải là cha con? Đối với sự lạnh lùng của gã, Tống Khải Nguyên
rất khốn đốn.
Mười ba năm trước, ông ta cho rằng
gã giả vờ, vì có ai mà không ham tiền? Nhớ năm đó ông ta đuổi cổ Tống Phỉ Nhiên
ra đường, nhưng Tống Phỉ Nhiên rất sợ hãi vừa đau buồn vừa van xin, mấy năm nay
ngoan ngoãn như một con cún. Huống chi, mẹ của Hình Tuế Kiến là kiểu người nào?
Thực sự rất khó trách ông ta cũng xem nhẹ Hình Tuế Kiến.
Ba năm trước ông ta nghe tin Hình
Tuế Kiến ra tù, ông ta luôn chờ đợi, chờ đợi đứa con trai nghèo túng tới cầu
xin ông ta. Dẫu sao đấy cũng là máu mủ ruột rà của ông ta, chỉ cần gã ngoan
ngoãn nghe lời thì ông ta vẫn sẵn lòng cho gã chén cơm manh áo. Nào ngờ, kết
quả lại làm ông ta thực thất vọng. Hình Tuế Kiến còn cứng rắn hơn tưởng tượng
của ông ta nhiều.
“Chúng ta á?” Hình Tuế Kiến cười
lạnh lùng, “Là ông, chứ không phải chúng ta.” Gã căn bản cũng chẳng biết việc
xét nghiệm DNA. Trước năm mười bảy tuổi, trong từ điển của gã chưa từng có thân
phận người cha này. Ai ngờ bỗng dưng vào một ngày đẹp trời, gã lại được thông
báo có một ông bố giàu sụ.
“Ối, hồi xưa mẹ con hơi… lăng
nhăng, nên khi bà ấy nói mang thai con…” Tống Khải Nguyên ấp úng giải thích.
Năm đó ở nhà ông ta đã có vợ đẹp,
chỉ coi mẹ gã như ‘gà’ [1] chơi bời qua đường. Nào ngờ mới mấy tháng, đối
phương lại vác bụng mò tới cửa. Ông ta là người khôn ngoan, nói rằng mình đâu
thể để hạng đàn bà này bò lên người, dĩ nhiên ông ta dùng thủ đoạn tàn khốc đến
vô tình.
[1]
Nguyên tác: ‘Kê’, coi bộ bên TQ cũng dùng tiếng lóng chữ Gà để ám chỉ gái gú
này nọ.
“Mẹ tôi có rất nhiều bồ bịch, tác
phong của bà ấy thiếu đứng đắn, tầm mắt lại thiển cận. Chỉ cần có ai cho bà ấy
nhiều quyền lợi, thì bà ấy sẵn sàng trèo lên giường.” Gã nói huỵch toẹt, “Tôi
là đàn ông, tôi cũng sẽ nghi ngờ mình bị vu oan.”
Gã chẳng cần kiêng dè, trong lòng
gã biết rõ mẹ mình là dạng người nào. Nhưng ít ra mẹ gã vẫn còn khí phách, chưa
đến nỗi sống chết nhờ cậy vào ông triệu phú này.
Thái độ không chút khách khí và
lạnh lùng của Hình Tuế Kiến làm Tống Khải Nguyên xấu hổ.
“Nếu mai mốt con và mẹ mình có thể
phân rõ giới hạn…” Tống Khải Nguyên rất coi trọng địa vị xã hội.
Mười ba năm trước, ông ta vốn định
dứt khoát công nhận đứa con trai này, nhưng Hình Tuế Kiến lại gây tai vạ, khiến
ông ta phải thụt lùi.
Hình Tuế Kiến cắt lời ông ta, “Tôi
không biết cái gì gọi là nhục nhã, ít nhất trước năm tôi mười tuổi, nếu bà ấy
không ngủ với người khác thì chẳng thể nuôi tôi khôn lớn.” Muốn hai mẹ con gã
vạch rõ giới hạn? So với người cha ruột thịt này thì mẹ gã ‘vĩ đại’ hơn nhiều!
Tống Khải Nguyên than thở, “Hôm nay
có mấy người hùn vốn trong công ty con tới văn phòng để ký giao kèo, mua hết
toàn bộ căn hộ còn thừa của chung cư Bích Quế Viên.” Trong số người hùn vốn đó,
có một người là quản lý át chủ bài của công ty ông ta. Hôm nay ông ta mới biết,
hóa ra đứa con trai từng ngồi tù của ông ta lại có tiền đồ như vậy.
Hình Tuế Kiến nhíu mày, trong cuộc
họp hôm qua gã có gật đầu đồng ý sao? Giành lấy cho gã một chút mặt mũi lại
quan trọng đến vậy? Mấy người kia nói thế nào cũng không nghe, ngay cả Ôn Ngọc
cũng điên theo!
“Chung cư Bích Quế Viên còn thừa
gần sáu trăm căn hộ, coi như ba tính giá sỉ cho con thì trong vòng một tháng
phải chi khoảng hai – ba chục triệu, con có cách để điều động tài chính không?”
Con dấu công ty, con dấu cá nhân
của gã đều đưa cho Ôn Ngọc giữ. Hình Tuế Kiến không ngờ Que Củi và Ôn Ngọc lại
nóng nảy đến mê muội như vậy.
“Chuyện này không phải là vấn đề
ông nên quan tâm.” Trước mặt người ngoài, gã luôn bao che khuyết điểm.
Que Củi và Ôn Ngọc đều như anh chị
em ruột thịt của gã, nếu mọi người bất đồng ý kiến thì có thể đóng cửa cãi vã
vài câu, nhưng tuyệt đối không để cho người ngoài cười nhạo.
“Ha ha, ba là ba của con…”
Thái độ của gã lạnh lẽo đến nổi
ngay cả không khí cũng đông cứng.
“Hay hai cha con chúng ta nói vào
đề tài chính đi, có phải con rất thích Kiều Duy Đóa?” Tống Khải Nguyên tìm cách
khơi chuyện.
“Dính dáng gì tới ông?” Hình Tuế
Kiến lạnh giọng.
“Con thích thì cứ thích, nhưng con
nhốt Phỉ Nhiên ở đâu?” Tống Khải Nguyên bắt buộc phải nói vấn đề này, “Ba luôn
tuyên bố với các nhân viên là Phỉ Nhiên bị điều tới nơi khác để mở rộng kinh
doanh, nhưng đấy cũng chẳng phải giải pháp lâu dài. Con dạy dỗ nó như vậy cũng
đủ rồi, con hãy thả nó ra đi. Vì một ả đàn bà mà con phải hy sinh tiền đồ của
mình sao?”
“Ông bớt giả vờ giả vịt trước mặt
tôi đi, đừng nghĩ tôi không biết lý do tại sao bà vợ của ông lại bốc hơi biến
mất khỏi thế gian này!” Hình Tuế Kiến mất kiên nhẫn cắt ngang lời ông ta.
Tống Khải Nguyên lập tức thay đổi
sắc mặt. Bề ngoài vợ ông ta là một tiểu thư khuê các chuẩn mực, ai dè hành vi
sau lưng lại chẳng khác gì bà Hình Nhân. Chẳng qua một kẻ vì tiền, một người vì
kích thích. Năm đó khi biết được sự thật, ông tức đến tím mặt… Nhưng làm sao
Hình Tuế Kiến lại biết?
“Ông thật sự khẳng định Tống Phỉ
Nhiên là con trai của mình?” Hai cha con quả thực cùng một khuôn, bề ngoài
trông nho nhã nhưng thực ra lòng dạ độc ác.
Tống Khải Nguyên bị mỉa mai tới mức
mặt mày đỏ bừng.
Không cần phải tốn thêm lời nào,
Hình Tuế Kiến dứt khoát cúp máy.
Gã gõ ngón tay từng nhịp từng nhịp
xuống bàn làm việc, gã đang suy tư rằng có phải mình đã cho Ôn Ngọc quá nhiều
quyền lực?
…
Sau khi lén lút đi ký thỏa thuận
mua hết khu chung cư Bích Quế Viên, Ôn Ngọc tự nhủ, bất kể trong cuộc sống hay
là trên công việc, cô nhất định phải biểu hiện bản thân thật tốt để A Kiến càng
không thể xa mình được. Cô đã chờ đợi rất nhiều năm, cây hoa hồng chưa kịp trổ
hoa mà còn bị người ta nhanh tay bứng gốc, loại tâm trạng này thật nghẹn ức
không thể tả thành lời.
Bận rộn tối mặt tối mày, nhưng mới
sáng sớm cô em họ đã đến nhờ cô giúp đỡ. Mẹ của Trần Ôn Ngọc họ Ôn, và Ôn Tâm
là em họ của cô. Cô là vai chị mà thật đáng xấu hổ, ba mươi tuổi mà vẫn chưa
lấy chồng, đã vậy còn để em họ đi trước một bước.
“Sao vậy, em tới tìm chị để đi thử
váy cưới hả?” Ôn Ngọc cười hỏi.
Ôn Tâm lắc đầu, mày mặt ủ dột, “Chị
ơi, em đang nghi ngờ bản thân mình có nên lấy chồng hay không?”
Ôn Ngọc lập tức phát hiện cô em họ
có tâm sự.
Ôn Tâm trút cạn nỗi lòng với Ôn
Ngọc, “Bạn trai em có một người bạn rất thân… thân đến mức mờ ám… Chỉ cần đối
phương xảy ra chút việc, thì anh ấy sẽ lo lắng đến quên mất sự tồn tại của em.”
Thậm chí cô thiếu nhạy cảm mà cũng từ từ thấy bất thường.
Ôn Ngọc nghe cô em họ rầu rĩ lại
thấy đầy sự trùng hợp, khiến cô càng nghe càng hoảng sợ.
“Không phải người em đang nói tới
chính là Kiều Duy Đóa chứ?”
“Chị, sao chị biết chị ta?” Ôn Tâm
giật mình.
Thật sự là cô ta? Đúng là một cô ả
đầy mưu mô và trơ trẽn.
“Chị với em đi tìm cô ta!” Ôn Ngọc
dẹp hết công việc bận rộn.
Vừa khéo cô cũng muốn tìm Kiều Duy
Đóa để ‘vui vẻ’ nói chuyện!

